ẨN SĨ

tamnhien

Hoang sơ giữa tịch mịch này
Thiên nhiên nhập định cùng cây lá ngồi
Sớm trưa hồng ngắm mây trôi
Là bay đi hết muôn đời nghiệp duyên
Thực ra đâu có ưu phiền
Nên rừng xanh ngát quanh hiên hoa vàng
Núi cười biển cũng reo vang
Ngàn hương trầm lắng trăng ngàn thong dong
Trăng sương cũng đủ no lòng
Uống nguồn thanh khí từ trong lẫn ngoài
Mưa chiều rồi nắng ban mai
Ra vào tĩnh lặng chẳng hoài vọng chi

TÂM NHIÊN

BÚP ƠI…

vudinhhuy
Tháng 6 năm 1976 gia đình tôi có danh sách đi Kinh tế mới.Ở nhà chẵng còn ai,bố tôi cải tạo không thời hạn,đứa em trai đi làm Công nhân đường sắt ở xa .Tôi vừa trở về.Mẹ tôi mắc bệnh tim bẩm sinh và cô em út bốn tuổi.Tôi lên Ủy ban Phường trình bày.Yêu cầu của tôi được chấp thuận. Thế là tháng sau tôi đi Thanh niên Xung phong.
Buổi chiều trước khi đi tôi vẫn chưa chuẫn bị,tiền bạc trong nhà đã cạn kiệt.Mẹ tôi thẩn thờ đi ra đi vào như một cái bóng.Biến cố 1975 , như một cú nốc ao đối với một người phụ nữ vốn hiền lành và yếu đuối như bà…Tôi đến bên cạnh…Mẹ ơi..ngày mai con đi Thanh niên xung phong một thời gian.Thế à….Bà buột miệng như một phản xạ,đôi mắt vẫn bơ phờ nhìn vào khoảng không.Tôi ôm cô em út nhìn quanh ngôi nhà.Ngày mai tôi lại đi.Ba năm rồi,từ ngày rời mái trường Trung học,những khúc quanh cuộc đời đã cuốn tôi đi.Có mấy khi tôi được tận hưởng những giây phút ấm áp của gia đình.
Đang lo nghĩ thì cu Hà bạn tôi đến.Hai đứa chở nhau xe đạp ra Khu bán quần áo cũ.Nó lựa mua cho tôi hai bộ đồ lao động,hai đôi giày vải bộ đội.Xong xuôi hai đứa vào quán Café.Hà giúi vào tay tôi….Tao chỉ có chừng này mày cầm lấy…Tôi mừng và xúc động.Thằng này vẫn còn bám gia đình.Nghĩ đi nghĩ lại tôi hỏi gặng…Mày nói thật nghen,tiền này ở đâu…Tao vừa chôm bà già,thấy mày tao xót ruột quá.Tôi nhìn nó rưng rưng.Kỷ niệm này tôi ghim chặt trong lòng và hơn hai mươi năm sau tôi đã trả lại Hà với cái giá quá đắt.Đó là chuyện về sau.
Nơi chúng tôi đến là Gia châm,một Huyện miền núi sát biên giới Kampuchia , cách Thị xã Pleiku khoảng sáu mươi cây số đường rừng.Trước năm 1975, nơi đây là chiến khu cũng là cứ địa FULRO.Địa bàn núi rừng mênh mông chỉ có những buôn làng người Thượng ở rải rác .Khi chúng tôi đến đã có một số dân định cư,họ là những hộ đi Kinh tế mới đợt đầu, còn có một số dân các nơi kéo về tìm hướng mưu sinh. Số Cán bộ địa phương là những người tham gia kháng chiến nghĩ hưu .Có lẽ đã quen thung thổ họ cũng chọn nơi này để lập nghiệp. Công việc của chúng tôi là xây dựng những cụm dân cư,làm đường,dựng nhà,trạm xá,trường học… v v …Nguyên vật liệu lấy từ rừng,những ngôi nhà được dựng đơn sơ bằng cột gỗ,tre và tranh.Năm giờ sáng chúng tôi thức dậy,vệ sinh cá nhân, ăn sáng.Cơm ăn no ,đồ ăn chẵng có gì,thông thường là bầu,bí nấu loãng với mắm ruốc,thỉnh thoảng có ít cá khô. Ăn xong cả bọn rựa lên vai đi vào rừng đốn các loại .Trưa ăn uống nghĩ ngơi tí chút, rồi vác cây về nhà,ăn cơm xong trời đã chập choạng.Ban đêm thỉnh thoảng có họp hành,còn không cứ ngồi trong lán nhìn ra .Ở đây buổi tối thường hay mưa, mưa lâm thâm hạt nhỏ bay bay loáng thoáng trong sương mù. Lạnh , buồn và nhớ. Mới lên chưa được một tháng ,nhiều cô đã khóc đòi về nhà. Biết đi đâu…. mươi ngày mới có một chuyến xe được kiểm soát chặt chẽ từ Thị xã Pleiku chở hàng hóa,thư từ và người có lý do chính đáng. Bấy giờ tôi là..xếp,Trung đội trưởng một Trung đội Thanh niên xung phong gần bốn chục người, trong đó khoảng một phần ba là nữ. Thỉnh thoảng tôi cũng bầy trò cho khuây khỏa .Những đêm trời thanh tôi kéo cả Trung đội ra bờ suối..luộc khoai mì, nhóm lửa và hát hò tưng bừng .Chỉ hát nhạc đỏ thôi, hót một bài ngoài danh mục là phiền phức ngay.
Trừ các khoản sinh hoạt , hàng tháng mỗi người chúng tôi còn dư vài đồng lương ,Số tiền còm cõi này chỉ đủ mua một ống kem đánh răng,một cục xà phòng nhỏ và uống được hai ,ba lần Café, hút thuốc Lào.Không có hàng quán tư nhân,chỉ có một cửa hàng Hợp tác xã bán hàng phân phối theo tiêu chuẩn.Muốn uống Café chúng tôi tìm đến nhà dân.Có một vài hộ bán chui . Dưới bóng đèn dầu,giọt café tí tách,ấm trà,thuốc lào và bộ bàn ghế bằng tre.Cũng có phở,phở là mì gói hạng bét nấu nước sôi,rắc ít rau hành lên trên là xong.Như thế cũng là mơ rồi,mỗi tháng tôi chỉ được đôi ba lần .Hầu hết ai cũng có đồ tiếp tế , thư từ của thân nhân gửi lên.Mỗi Chuyến xe đi về mang theo những ngóng đợi và niềm vui.Chỉ có tôi là người duy nhất ở đại đội không có đồ tiếp tế,không có thư từ và không biết…yêu.Không hiểu sao,ở đây người ta yêu nhau nhanh và kinh khủng lắm.Chẵng kể dân địa phương hay thanh niên xung phong . Từng đôi lao vào nhau như chưa bao giờ.Có thể là vì buồn,cuộc sống đơn điệu và trống rỗng,đời sống tinh thần là một con số không tròn trĩnh. Người ta tìm đến tình yêu để quên , để lấp đầy khoảng trống như một cứu cánh tạm thời .Tâm trạng của tôi có khác.Biến động lịch sử đã găm vào trái tim hai mươi của tôi vết thương rỉ máu.Khi người ta đau đớn,họ có nghĩ khác gì ngoài vết thương.Tôi âm thầm chịu đựng để mơ về một điều gì đó.Con đường nào đây đang chờ tôi phía trước.
Thời gian này tôi ti toe làm thơ tình . Về một người tình không chân dung, thấp thoáng xa xôi.Những bài thơ đầu tiên chập chững theo tôi vào đời,ngôn ngữ nghèo nàn và thô vụng.Ấy thế mà có người khen. Rồi có người tâm sự,nhờ tôi góp ý về lá thư thả nỗi nhớ núi rừng về mắt môi phố xá. Dần dà tôi viết dùm luôn . Rồi thành lệ. Thế là thỉnh thoảng tôi được nghe kể chuyện tình,nghe xong lại hỏi..hỏi đi hỏi lại để nắm ý mà viết . Cũng có thù lao ,khi là nải chuối,trái mít, ít lương thực khô. Có lúc tôi được mời uống café thuốc lào và ăn phở mì gói.Tôi thấy vui vui,vừa khuây khỏa vừa lại có quà.Âu cũng là cái lộc nhỏ trời thương trong lúc khốn khó.Một ngày, cu Quỳnh đại đội phó kéo tôi uống Café,rồi bỏ nhỏ…Tui có việc nhờ ông,bí mật nghen.À …cu cậu nhờ viết thư tán tỉnh cô gái vừa quen.Theo thông lệ cu Quỳnh phải kể sạch sành sanh cho tôi nghe…Hóa ra là Búp,cô bé xinh nhất vùng này,là nhân viên Trạm Ytế xã.Công việc nhàn hạ,không mưa chẵng nắng nên Búp trắng trẻo và tiểu thư như gái thành phố.Cha của Búp là Trưởng công an xã .Có vài lần tôi đi ngang nhà Búp,đó là ngôi nhà dựng bằng gỗ quý,mái lợp ngói,rộng rãi,bề thế, RadioCasette chạy pin mở choang choang cả ngày..Thế là tôi viết.Tổng cọng tôi viết cho cu Quỳnh bốn lá thư và… chưa có hồi âm.
Còn hơn tháng nữa đến ngày về.Tôi lại bị sốt rét.Đang ăn cơm chiều tôi thấy người rún lạnh,chỉ kịp run rẫy uống mấy viên thuốc bước vào giường trùm mền rồi mê man bất tỉnh.Sốt rét ở vùng này rất nguy hiểm,trong vòng mươi,mươi lăm ngày có thể cướp đi mạng sống con người.Vào thời điểm đó thuốc men chưa có gì.Chúng tôi được cấp phát thuốc ngừa uống định kỳ nhưng không ăn thua.Thỉnh thoảng lại có người vĩnh viễn ra đi .Tôi tỉnh lại,thấy mình đang nằm ở Trạm xá.Chị Loan Trưởng trạm y tế xã bước lại nắm tay tôi ân cần….
…Khỏe rồi hả Huy,may quá em chuyễn lên Trạm xá kịp thời….Tôi yếu không nói nổi một lời, chỉ nhìn chị bằng đôi mắt biết ơn.Chị Loan dí dí tay vào trán tôi nói…
Nè….phúc lớn nghe,có ân nhân cứu mạng . Lo mà trả ơn cho con Búp đi .
Chị nói gì tôi không hiểu…..

Ông Quỳnh Đại đội phó để ý em .Ổng viết cho em tổng cọng bốn lá thư.Em đọc thích lắm nhưng mắc cở nên em chưa hồi âm.Bữa đó có chị Thanh ,Thanh niên xung phong ở Trung đội anh lên đây xin thuốc.Mấy chị em nói chuyện chơi.Chị Thanh hỏi em…Búp nhận bao nhiêu lá thư của cha Quỳnh rồi…Em ngạc nhiên hỏi…Sao chị biết…Chị Thanh nói…Tao ghét cha Quỳnh lắm,tao nói cho mày biết…Chả nhờ ông Huy ,Trung đội trưởng Trung đội tao viết dùm.Đêm nào cha Huy cũng thắp đèn dầu viết thư,ai mà không thấy. Bữa đó em nữa tin nữa ngờ,nhưng trong lòng khó chịu.
Em giả bộ không biết, mời ông Quỳnh lên Trạm xá chơi. Em với chị Loan vặn vẹo một hồi… Cái..ổng khai thiệt.Trời ơi,em tức không chịu nỗi.Em có cảm giác như anh với Ông Quỳnh đem em ra làm trò đùa.Em định bữa nào kiếm chuyện với anh,chưa tính ra thì người ta chuyễn anh lên đây.
Anh mê man không biết gì hết,tự nhiên nhìn anh, em không thấy ghét nữa.Anh bị nặng lắm.Em khóc quá chừng,em phải nhờ người ra Thị xã tìm thuốc.Bốn lá thư em đọc đi đọc lại hoài . Rồi em cứ nghĩ , thư của anh viết cho em.Tự nhiên thương anh hồi nào không biết.
Tôi bình phục rất nhanh.Búp giữ tôi ở lại Trạm xá an dưỡng cho đến ngày về.Đây là quảng thời gian suốt đời tôi không bao giờ quên.Lần đầu tiên trong đời,tôi được một người con gái chăm sóc , gần gũi và yêu thương. Một buổi tối hai đứa ngồi chơi bên dòng suối.Búp choàng tay và ngã đầu vào vai tôi.Không gian vắng vẻ,mùi hương con gái nồng nàn.Tôi bần thần.Liệu đây có phải là người con gái của mình . Trong một thoáng hình ảnh của mẹ tôi chợt về,đôi mắt thất thần của bà nhìn vào khoảng trống. Tôi thở dài ngửa mặt . Bầu trời đêm yên bình kỳ lạ với những vì sao nhấp nháy.Tôi nhẹ nhàng gỡ tay Búp…Khuya rồi mình về đi em….Nhiều lúc em thấy anh khó hiểu quá,hay là anh không thương em.Búp giận dỗi. Tôi nắm tay Búp…Em đừng nghĩ vậy,một lúc nào đó em sẽ hiểu anh.
Rồi ngày về cũng đến.Chúng tôi được nghĩ một ngày để sắp xếp và chào từ biệt bà con địa phương ..Đến lúc chia tay tôi mới kịp nhận ra mảnh đất Tây nguyên này đầy kỷ niệm . Tôi đưa anh em vào chào từng nhà,những bàn tay ân cần nắm níu,những giọt nước mắt giữa kẻ đi và người ở lại.Tạm biệt núi rừng,tạm biệt những con mưa chiều ray rứt,tê tái.Tạm biệt những tháng ngày vất vả,tơi tả rách mướp như tàn quân, vẫn còn đó tiếng cười ha hả vô lo ,vẫn hát ca bên ngọn lửa bập bùng . Ngày mai chúng tôi sẽ như những cánh chim tan rồi lại hợp,hợp rồi lại tan,bay về trăm phương nghìn hướng.
-Nhìn về đường cô lý,cô lý xa xôi.Đời nhịp sầu lỡ bước,bước hoang mang rồi.Quay lại hướng làng. Đà giang lệ ướt nồng .Mẹ già ngồi im bóng.Mái tuyết sương mong con bạc lòng….Chiều nay gửi tới quê xưa.Biết là bao thương nhớ cho vừa…….
-Buồn quá,bài hát nào vậy anh.
-Thuyền viễn xứ của Phạm duy,anh thích bài này lắm.
-Hát tặng em lần cuối hở . Nói em nghe đi….khi nào anh trở lại thăm em …..

Chiếc xe chuyển bánh đưa chúng tôi rời xa thôn xóm . Những khuôn mặt thân quen đưa tay vẫy tiễn biệt..Tôi rướn người lên thu vào mình những hình ảnh sau cùng.Bóng em mờ dần…mờ dần.Trời tháng Tám Tây nguyên nắng và oi bức.Chiếc xe nặng nề trườn lên con dốc. Buị đường quyện vào khói xe mờ mịt, những cuộn khói bụi quyện vào nhau bốc cao và tan loãng ra như những dấu hỏi thả vào mây trời………BÚP……ơi .

VŨ ĐÌNH HUY

Hoa rụng hết rồi

nguyendangmung

Ngày mai qua cuộc phong trần
Tàn phai giọng bướm một lần sang sông

(Nguyễn Văn Dũng)

Hoa nửa mùa xuân rụng hết rồi
Mời em về giữa cõi trần ai
Nửa đêm đom đóm sầu đôi cánh
Rớt giữa rừng mơ tiếng thở dài

Mùa dậy thì em má xanh xao
Sương khói nợ nhau tự buổi đầu
Áo vẫn xanh và tóc vẫn uớt
Ai động phòng say khướt chiêm bao

Một dòng sông cho chuyến đò ngang
Một vầng trăng khuyết giữa sương ngàn
Cắn răng mà tưởng người chưa mất
Mở lòng canh cánh đợi mùa sang

Bên kia bờ tay vẫy làm chi
Dòng sông đã cạn giữa xuân thì
Dòng sông đã nghẹn lời khóc ngất
Giọng bướm cũng tàn sương vu quy.

NGUYỄN ĐẶNG MỪNG
(Pleiku 1974)

Hóa Thân Vào “Tình Nghệ Sĩ” Paul Gallico

vancongmy

Nếu có lần lầm lỡ
Yêu phải gã hoang tàng
Em cũng đừng lo sợ
Mũi tên thần xuyên ngang

Trái tim có rướm máu
Mới thật trái tim tình
Giai nhân và quái vật
Ai mới là yêu tinh ?

Thiên đàng hay địa ngục
Không ai biết trả lời
Đớn đau và hạnh phúc
Cứ chào đời song đôi

Hiện tiền anh lãng tữ
Tất nhiên tội quá chừng
Chỉ mong em thánh nữ
Mở hết lòng bao dung

Kệ kinh đều bá láp
Phật có nói gì đâu
Trái tim em rướm máu
Dạy anh biết tình đầu…

Văn Công Mỹ

LỖI KẾT NỐI

truongvandan

Sợ trễ, tôi đi làm thủ tục sớm. Trên máy bay tôi đươc xếp ngồi giữa ở dãy ghế nằm bên phải. Như vậy là tôi có thể nói chuyện với cả hai người bên cạnh. Ưu điểm của ghế giữa là vừa được ngắm trời mây, vừa có thể dễ dàng đi lại.
Ngồi trên máy bay tôi chợt nhớ lại đoạn đường từ nhà thằng cháu đến sân bay.
Lúc hai cậu cháu khởi hành thì đã hơn 9 giờ sáng mà trên đường vẫn còn rất đông người. Tuy mồm mũi đứa cháu có bịt khẩu trang mà nó cứ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: Từ chuyện giá xăng tăng giữa thời kinh tế khó khăn đến trận đá banh kết quả không như ý, thua một chầu cà phê… Đang nói trời nắng đẹp rồi bỗng dưng bắt qua chuyện bầu cử ở Mỹ rồi nhảy sang chuyện thủ tướng Pháp ban hành cải cách để cứu nền kinh tế. Cái miệng nó huyên thiên, vừa chạy xe vừa giảng giải đủ mọi đề tài.
Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện và mắt nhìn hai bên đường phố…
Nhiều cao ốc đã được xây lên. Rất nhiều công trường được che kín bởi các pano quảng cáo. Hình ảnh, sắc màu loè loẹt. Nhiều bảng hiệu viết bằng tiếng Anh. Trên phố chính đã đành mà ngay cả các các con hẻm cũng viết bằng tiếng nước ngoài.
Không quen bịt khẩu trang. Miệng mũi tù túng, có lúc tôi cảm tưởng như mình là con chó bị khoá mõm…
Chiếc xe bon bon chạy giữa phố phường tấp nập.

Bỗng thằng cháu lách xe một cái làm tôi giật thót. Một chiếc xe máy từ đường nhỏ đâm ra, suýt chút là hai xe đối đầu, chạm thẳng. Giao thông ở đây rất lạ! Nhiều tài xế vừa lái xe vừa vừa nghe điện thoại, hay chạy xe mà không nhìn đường phố, cúi mặt nhìn màn hình điện thoại, tay bấm bấm nhắn tin. Nhiều chiếc loạng choạng như người say rượu!
Trong cái thành phố phát triển nhất nước này tôi thấy cái gì cũng gấp gáp. Người ta đi làm, đi chơi, đi mua sắm… gì gì cũng hăm hăm hở hở, muốn làm cho thật nhanh, thật gấp.

Sau một tuần sống ở thành phố… tôi đã học được bao chuyện lạ. Ngay ngày đầu đến với thằng cháu trong căn hộ của một chung cư, tôi đã nhìn ra ngay sự lạnh nhạt bủa vây. Chung cư nhỏ, chẳng “cao cấp” gì cho lắm, thế mà chẳng ai biết ai. Mỗi tầng có bốn căn hộ, chủ là các thanh niên trẻ nhưng cửa đóng im lìm, chỉ mở cửa vào buổi sáng đi làm, chiều về là khoá cửa. Năm khi mười hoạ có gặp nhau, thì mặt họ trơ trơ, bước đi vội vã, hay móc điện thoại… làm như đang bận để khỏi phải chào nhau. Làng giềng gần mà xa lạ, như cách một đại dương.
Cách sống lạnh, nhạt nhẽo như vậy thật khó chịu, rồi cũng quen. Thứ gì tôi cũng đã thấy. Thế mà sáng nay có một điều làm tôi kinh ngạc.
Tôi thấy có nhiều người vừa đi vừa hoa tay múa chân bên lề đường. Một người. Hai người. Trên vỉa hè cũng có. Mà ở nhà chờ xe buýt cũng có. Mấy lần tôi định hỏi nhưng thằng cháu cứ nói nên tôi chưa thể ngắt lời. Mãi đến khi, ở một đoạn khác tôi cũng thấy một thanh niên ăn mặc lịch sự, áo vest, cà vạt… đàng hoàng.. cũng vừa đi vừa múa máy…
Lần này thì không thể im miệng nữa. Tôi đập vai, hỏi cháu: “Sao thành phố có nhiều người bị tâm thần thế?” “Tại sao?” “ Cậu thấy có quá nhiều người bị “chạm dây”, lảm nhảm một mình.” “Đâu?” Tôi chỉ gã thanh niên đang đứng trước toà cao ốc. Thằng cháu cười ngất, tiếng cười lớn quá, làm tay lái chao qua chao lại. “ Không phải đâu! Họ nói chuyện bằng điện thoại đó!”. “Bậy nào. Cậu thấy hai tay họ có cầm gì đâu. Đấy, tay không múa máy kia kìa”. Tiếng cười của thằng cháu to hơn “Tại họ gắn tai nghe đó”. “Tai nghe là cái quái gì ?” “Là cái dụng cụ áp vào tai, tránh sóng điện từ có thể làm hại não” “ Nguy hiểm thế sao không cấm? Và sao lại có người dùng?” “Thị trường mà cậu! Có cung có cầu. Thời đại này không thể sống mà không dùng điện thoại di động.”
Tôi định nói ở quê tao đâu cần ba cái thứ lằng nhằng này nhưng chẳng lẽ cãi lý với cháu. Rồi tiếng gió cứ ù ù bên tai nên cái câu định nói “ Văn minh gì lạ vậy, biết nguy hại mà vẫn cứ làm ” cũng nằm yên trong đầu.
Thằng Thiện này có tật nói nhiều nhưng tính tốt. Nó là con trai của người chị cả. Ba mẹ mất sớm, chị đã cưu mang tôi ăn học để thành ông giáo làng. Chồng chị là người bủn xỉn, xem đồng tiền rất lớn nên chị phải chắt chiu và lén lút giúp tôi ăn học. Anh mất vì té xe, say rượu, chị bạo bệnh và cũng mất mấy năm sau đó.
Chính thằng cháu lần này ân cần mời tôi về thành phố.
Tôi chưa chịu đi… nhưng dịp giỗ mẹ, nó mua vé xe lửa gửi về để tôi vào Sài Gòn. Vừa đến sân ga, nó hứa: “ Vào bằng xe lửa nhưng chuyến về thế nào cậu cũng phải đi máy bay một lần cho biết”. Tôi còn do dự, nó bồi thêm “Con sẽ xin nghỉ phép để đưa cậu về, sẵn dịp thăm quê. Hai cậu cháu cùng bay, lo gì”
Thế mà… công việc đột xuất đã giữ chân nó lại. Chỉ còn mình tôi phải thui thủi “bay” một mình…

&

Sau khi ngồi xuống chừng mấy phút thì có một cô gái trạc 20 ngồi vào ghế bên trái. Miệng mũi cô bịt khẩu trang bằng vải trắng có in những chấm nhỏ màu hồng. Chưa kịp buông mình cô đã lấy điện thoại ra nói chuyện với bạn trai một lát rồi mới tắt máy. Suốt cuộc đàm thoại tôi không thấy cô ta gỡ khẩu trang. Lý do vệ sinh? Tôi thấy có mấy vết bẩn vì bụi đường.
Ngồi yên một lát, cô lấy một chiếc tai nghe ( giờ thì tôi biết là cái gì và đã tận mắt trông thấy) gắn vào chiếc điện thoại rồi ngả lưng ghế về phía sau, nhắm mắt lim dim nghe nhạc.
Chừng 10 phút sau có người thiếu phụ chừng 35-40 tuổi, ăn mặc thật sành điệu, váy đen sơ mi trắng, áo vest xám… bộ dạng chắc là đại gia như báo chí thường mô tả. Tôi đứng lên để dọn dường cho bà ta ngồi gần cửa sổ.
Vừa ngồi xuống là bà ta lấy kính râm ra đeo rồi cũng hạ lưng ghế, ngã người ra sau.
Trên trần máy bay tôi thấy có mấy cái nút mà tôi chẳng biết công dụng, nên định hỏi. Quay qua trái, cô bé còn giữ nguyên chiếc khẩu trang và đang nghe nhạc. Thực ra tuổi cô bé chỉ đáng học trò hay con cháu tôi thôi, thế nhưng thái độ xa cách ấy làm tôi e ngại.. Nhìn bên phải, thiếu phụ đang thiêm thiếp. Chẳng dám phiền vì những câu hỏi ngớ ngẩn của mình nên tôi đành ngồi im.
Trên mặt sau của lưng ghế ở hàng phía trước tôi thấy có mấy tờ tạp chí. Tôi lấy tờ Heritage Fashion ra xem. Chả có gì để đọc. Tôi nhìn các kiểu quần áo sắc màu rực rỡ một lát rồi lật nhanh qua các trang quảng cáo. Resort Furama Đà Nẵng thật bắt mắt. Giữa hai hàng dừa, một cô gái thân trần, đội mũ dứa rộng vành, ngồi quay lưng nhìn ra biển… cạnh đó là hình chụp các phòng ốc sang trọng mà tôi thầm nghĩ, nếu bán căn nhà ở quê và tất cả tài sản dành dụm một đời… không biết mình có thể trang trải chi phí ăn ở được mấy hôm.
Câu hỏi ấy làm tôi thoáng buồn nhưng những trang quảng cáo khác làm tôi bật cười. “Alipa., tăng cường và phục hồi sinh lực phái mạnh”: trang bên cạnh còn có phần dành cho quý bà : “Sâm Angel. : women’s Ginseng phục hồi tuổi xuân: sức khoẻ, sắc đẹp và sinh lý nữ.” “Chà, tôi tắc lưỡi. Thời này nam nữ… lấy nhau chưa đầy năm đã li dị. Xã hội không còn tình yêu nhưng chuyện làm tình hình như đang nở rộ.”
Tôi buông tờ báo, đặt vào chỗ cũ.

Qua khe hở giữa hai hàng ghế, tôi nhìn về phía trước. Băng trước cũng chẳng ai nói chuyện với ai. Có mấy cậu thanh niên đang chơi game. Nhìn qua hàng bên trái tôi thấy có ba nữ tu, họ cũng đang lim dim cầu nguyện. Quay ra hàng sau tôi thấy có mấy người đọc báo. Có một thanh niên đang say sưa đọc tờ bóng đá. Chắc anh là người ham mê thể thao và ưa vận động.

Ngồi giữa hai người đàn bà thế mà chẳng nói được câu nào. Đúng là âm thịnh dương suy! Tôi tiếc nuối. Phải chi có thằng cháu líu lo như lúc nãy thì hai cậu cháu tha hồ tám chuyện.
Chẳng biết làm gì, tôi nghiêng đầu nhìn ra khung cửa sổ. Từng đám mây bên dưới trôi lặng lẽ. Có những áng mây tản mác, lờ đờ, hình thù như những chiếc lông gà, có chỗ to dày, mềm mại như một tấm nệm vĩ đại. Trên mặt nệm chỗ nhô cao, chỗ lõm xuống. Lúc máy bay đảo nghiêng, tôi còn thấy những con đường đất ngoằn nghoèo hiện lên giữa những mái lá xanh… còn những căn nhà, ao hồ, cây cỏ… như những chấm đen bé tí.
Máy bay bay qua vùng trũng, rớt vào khoảng không.
Cô gái bên trái đang ngồi vòng tay, giật mình nhìn qua lại rồi tiếp tục nghe nhạc. Tiếp viên nhắc hành khách cài dây an toàn dựng đứng lưng ghế. Thiếu phụ bên phải trở mình, chỉ mở mắt chừng vài giây, đủ để kiểm tra dây an toàn rồi tiếp tục ngã vai về phía thành cửa sổ. Nhưng có lẽ thế ngồi không thoải mái, bà ta ngồi thẳng người, tỉnh ngủ. Khuôn mặt bà có vẻ mỏi mệt. Thấy tôi nhìn, bà nghiêm mặt, lật lật tờ báo nhưng cuối cùng bỏ xuống rồi rút xấp hồ sơ trong túi xách ra xem. Tôi nghĩ bà không muốn ai làm phiền và đang tính toán những công việc sắp tới.

Tiếng loa vang lên : “Máy bay đang giảm độ cao để chuẩn bị hạ cánh. Xin quý khách vui lòng cài dây an toàn, dựng thẳng đứng lưng ghế…”
Ba nữ tu hàng bên trái ngồi vươn vai, duỗi thẳng tay và áp trán vào lưng ghế phía trước..
Cô gái phía trái xoả tóc… sửa lại mái tóc, cuộn thành một bó tròn trên đỉnh đầu…
Nhìn nét mặt mọi người, ai nấy cũng đều khẩn trương.
Và tôi ngồi im gần suốt chuyến bay mà chẳng trò chuyện được với ai.

Táy máy tôi sờ thử cái nút đen nằm trên trần máy bay.Thấy nó lung lay, tôi vặn thử. Một luồng gió lạnh ùa ra làm tôi giật mình. Vội đóng lại. Loay hoay thế nào, tôi đụng cái nút khác làm đèn bật sáng. Hai người đàn bà người bên trái, kẻ bên phải, cùng lúc mở to mắt, nhìn tôi.Vội tắt, nhưng lính quýnh thế nào, tôi lại chạm tay vào chiếc nút màu vàng. Một cô tiếp viên chạy đến: “Thưa bác cần gì ạ? ” Tôi đỏ mặt ..à, à.. rồi lắc lắc đầu…à à.. xin lỗi… Chắc khuôn mặt tôi lúc đó trông buồn cười lắm.
Lúc cô tiếp viên quay đi, tôi chợt nhận ra đây là cuộc đối thoại duy nhất mà tôi có được trong suốt cuộc hành trình.

Ngồi bất động gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng rồi máy bay cũng chuẩn bị hạ cánh.
Mặc dù tiếp viên đã nhắc nhở mọi người phải tắt điện thoại di động và các thiết bị thu phát sóng FM cho đến khi máy bay dừng hẳn nhưng tôi đã thấy ai cũng đều nhốn nháo và vội vàng.
Nhiều người réo gọi nhau ầm ĩ. Có mấy người rút điện thoại oang oang báo tin cho người thân, bạn bè là mình đã đến. Có kẻ huyên thiên, có người ngắn gọn. Có người lặng lẽ nhắn tin.
Thiếu phụ ngồi bên phải vươn vai rồi uể oải gọi tài xế đem xe đến đón.
Cô bên trái lấy một chiếc gương con từ túi xách, thoa thêm chút son môi.
Tôi cũng chuẩn bị bước xuống.
Chỉ có hành lý xách tay nên tôi không phải đợi. Rảo bước ra ngoài.
Đi bên tôi là một người có dáng dong dỏng cao, người hơi gầy, chỉ có cái bụng bia là hơi quá khổ. Nhìn kỹ tôi nhận ra anh thanh niên ngồi ở băng sau. Anh xếp tờ bóng đá bỏ vào túi xách rồi châm thuốc hút. Tôi thấy anh hít vội vàng. Kéo hơi dài như đang hút thuốc lào. Thở khói. Và khạc nhổ.
Trên đầu anh ta tôi nhìn tấm pano quảng cáo có vẽ chiếc điện thoại thời trang. Dưới đó có ghi chữ : “Noki…, kết nối mọi lúc mọi nơi.”
À, À… Phương tiện liên lạc chỉ dùng để kết nối những người ở xa.

TRƯƠNG VĂN DÂN
SÀI GÒN 9/2014

Chưa Gặp Em Mà Trong Chiêm Bao

tranvanle

Chưa gặp em tôi đã nghĩ rằng (*)
trước sau gì cũng có lần thăm
để nhìn tận mặt người thương nhớ
để quý yêu hoài một cố nhân!

Chưa gặp em mà trong chiêm bao
thấy mùa Xuân nở đỏ hoa đào
thấy ai bước nhẹ trên hoa rụng
ngước mặt nhìn hoa má đỏ au!

Chưa gặp em trong mỗi tiếng lòng
tưởng là mưa khẽ đập bên song
có người con gái bên song cửa
có một lần mong bóng ngựa hồng…

Chưa gặp em chưa gặp nhớ hoài
như vuờn hoa nhớ bướm bay bay
đóa hoa vàng nở chờ ai đến
nhẹ hái một cành trao tận tay…

Chưa gặp em chưa gặp cũng buồn
tàn binh và cuối kiếp tha hương
oán thù trút bỏ theo gươm súng
còn lại trong lòng mỗi nhớ thương!

Mỗi nhớ thương là một ngậm ngùi
chưa hề nghĩ tới lúc quân lui
biết rằng đi tới lên rừng núi
cầm bóng trăng và biết hỗ ngươi!

Cầm bóng trăng cầm nhỉ tay nàng
chỉ cho em thấy bến đò ngang
xưa em từng đó choàng khăn tím
từ đó em thành một cố nhân!

TRẦN VẤN LỆ

CHIỀU ĐANG CHẬP CHOẠNG…

tonnuthudung

( truyện dành cho trẻ con)

Tóc Đuôi Gà ngồi đong đưa trên bức tường đá thấp, ngắm nắng chiều đang rơi dần về bên kia núi . Cảm giác mệt mõi , buồn bã ngập tràn khuôn mặt bầu bầu của nó. Nó chỉ muốn ngồi ở đây, chờ Nhóc đạp xe qua, nó sẽ ném mấy quả thông khô để Nhóc giật mình, loay hoay nhìn quanh tìm kiếm… và khi thấy Nó thì cười thật tươi , khoe cái răng cửa mẻ …
Nhưng nó biết, chiều nay Nhóc đi học Anh văn, Nhóc ngồi cạnh Sóc Nâu, Nhóc và Sóc Nâu là một đôi bạn cùng tiến do cô Giang chia trong lớp, hai đứa sẽ luôn conversation với nhau như hai con két màu mè sặc sỡ.
– Hello !
-Hi !
-How are you ?
-Thank you, I’m very well .
( Hoặc nhão nhè nhão nhẹt ):
-Not very well. I have a cold ( I’m sick , sad , angry …. Đủ thứ đau thương khác !!!)
Đại khái vậy … Nhưng đôi mắt Nhóc sáng rực lên và rèm mi của Sóc Nâu thì chớp chớp điệu đàng như đang đứng trên sân khấu . Nhiêu đó đủ để Tóc Đuôi Gà thấy ghét đến độ không thèm đi học nữa mặc cho cô Giang tới nhà hỏi han và Nhóc đã rất ngạc nhiên khi Tóc Đuôi Gà nghỉ ngang xương. Tóc Đuôi Gà ra tối hậu thư :
– Tui đi bơi vào mấy chiều Ba , Năm , Bảy . Nhóc có đi với tui không ?
– Ngày khác đi Tóc Đuôi Gà, Mấy chiều đó mình phải đi học Anh văn mà !
Xời , học Anh văn !!! Tóc Đuôi Gà rất muốn khóc và muốn hét lên : Đồ phản bội. Nhưng vốn bản tính kiên cường và can đảm , Tóc Đuôi Gà chỉ mím môi , lạnh nhạt , hững hờ :
– Vậy thì thôi.
Những chiều Ba , Năm , Bảy , Tóc Đuôi Gà nhào xuống hồ bơi , bơi đến mệt nhoài… dù Nó chẳng việc gì phải tập bơi điên cuồng đến vậy … nhưng nếu không bơi thì Nó biết làm gì cho qua cái thời gian trống rỗng đó ??? Nó không có bạn , khi đi theo Nhóc , bạn Nhóc là bạn Nó , và khi Nó đã quyết định không chơi với Nhóc nữa thì nó ghét lây bọn bạn của Nhóc luôn !
Tóc Đuôi Gà đã âm thầm để ý rằng Nhóc đã lân la nối lại các mối quan hệ cũ mà trước đó Nhóc đã từng bực dọc khi bị bọn họ mưu toan bán đứng vài lần … chỉ vì bây giờ họ đang là bạn của Sóc Nâu…
Rất vô tình như nhiều lần khác , Nhóc hỏi :
-Tóc Đuôi Gà cần gì tập bơi nữa . Bạn đã bơi giỏi như con rái cá rồi còn gì !!! Bạn đi học Anh văn với bọn mình cho vui
Bọn mình !!! nghe mà ngứa lá gan , Tóc Đuôi Gà hất cái cằm tròn tròn lên , kênh kiệu :
– Môn Anh văn lúc nào tui chẳng đứng đầu lớp , cần gì học cho phí thời gian ?
– Nhưng đi học vui lắm , bọn nó nhắc bạn hoài …
Vui lắm !!! Nhắc bạn hoài !!! Tóc Đuôi Gà biết tỏng ai vui ai nhắc , nhưng như đã nói Nó là một Kịch sĩ tài ba nên vẫn ngụy trang khuôn mặt rất bình thản , dửng dung. Nhóc luôn là một cậu bé chơn chất , hiền lành , dễ bị tác động từ người khác nên không bao giờ có thể dấu giếm được điều gì trước cái cách hạch hỏi thầm lặng của Tóc Đuôi Gà , Nhóc thành khẩn khai báo :
– Tui biết nhà Sóc Nâu rồi , hôm qua bạn ấy mệt nên tui chở bạn ấy về… Sóc Nâu có hỏi thăm Tóc Đuôi Gà , bạn ấy thích Tóc Đuôi Gà lắm đó !!!
Tóc Đuôi Gà muốn cào cái mặt ngốc nghếch của Nhóc như ngày xưa còn nhỏ xíu , nhưng bây giờ lớn rồi , đâu tiện… Nó giận dữ nắm chặt bàn tay lại để khỏi làm chuyện đó , những móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay rướm máu đau rát
Nhóc vẫn vô tình ( hay cố tình chọc tức ? ) :
– Sóc Nâu rất hiền và nhát cáy… Bạn ấy không dám bơi, không biết đi xe đạp , không hiking giỏi như Tóc Đuôi Gà , bạn ấy muốn nhờ tui chỉ !!!
Giận quá , không nhịn được , Tóc Đuôi Gà cười khẩy :
-Con trai bao giờ cũng thích mê mệt trước những cô gái yếu ớt , nhát gan , ngốc nghếch… vì vậy bọn nó mới tha hồ tỏa sáng , mạnh mẽ này , tài ba này , thông minh này , anh hùng này , trượng phu này …
Một loạt này …này… của Tóc Đuôi Gà làm Nhóc choáng váng và nín khe trước những nhận xét nhọn hoắt đầy gai góc ấy … Tóc Đuôi Gà bao giờ cũng mau chóng nhận ra cốt lõi vấn đề và không ngần ngại lôi tuột sự thật ra ánh sáng ( dù quá nhiều lần Nó đã không muốn làm vậy với đứa bạn thân của mình ).
Nhưng Nhóc cũng đâu phải là một đứa ngu ngốc để dễ dàng chịu thua …Nhóc nhìn thẳng vào đôi mắt đang nheo lại vì giận dữ , bình thản dằn từng tiếng một :
-Có thể bạn nói đúng… Nhưng bạn cũng không được phép cứ bắt buột người khác phải giống mình. Bạn thật đáng ghét . Bạn nghĩ bạn là ai chứ ???
Rồi cảm thấy như chưa đủ đô để ngấm vào cái đầu cứng như đá của Tóc Đuôi Gà , Nhóc phang tiếp ( đầy trí thức ):
– Tính cách quyết định số phận . Bạn hãy coi chừng …
Tóc Đuôi Gà đau điếng nhìn tên phản bạn… Thay vì hét lên : Đồ phản bội thì Tóc Đuôi Gà líu qíu nói lầm :
-Đồ biến thái !!!
Hết bình thản nỗi ( hay giả vờ bình thản ) . Nhóc tái mặt sững sờ…Tình thế vô phương cứu vãn. Trong suốt cuộc đời ngắn ngủi , chưa bao giờ Tóc Đuôi Gà nung nấu một ước mơ cháy bỏng là được xô Nhóc từ đỉnh Pudding Stone này xuống hồ nước dưới kia để Nhóc vỡ tan tác ra từng mãnh vụn.
Vì không làm được điều đó , nên Tóc Đuôi Gà tháo kính ra khỏi mắt , để phòng khi có vài giọt nước mắt vô tình rơi ra , Nó sẽ đổ thừa vì không mang kính nên gió cứ thổi hoài để bụi bay vào mắt … Nõ nhảy xuống khỏi bờ tường đá :
– Tui về đây, A-di –os –has-ta –mà-nha-nà…
Nó tuông ra lắp bắp một tràng tiếng Mễ mà Nhóc không hiểu Nó nói gì và đã học khi nào …nhưng chắc chắn không hề là một lời xin lỗi…và chạy như bay xuống dốc …Gió tạt về phía Nhóc những sợi tóc vàng hoe, lòa xòa , cuồng loạn…
Cho dù bạn là ai , kiên cường đến đâu,hãy cho phép mình yếu đuối một lần, để tựa vào ai đó, nếu không bạn sẽ ngã gục mất thôi… Ai nói ??? Tóc Đuôi Gà lắc đầu xua đuổi cái lời khuyên mà nhiều lần Nhóc gật gù tâm đắc …
Bạn là ai ???Là ai ??? Tôi là Tóc Đuôi Gà …Tóc Đuôi Gà…Tóc Đuôi Gà… Nó hét lên trong gió lộng…những tiếng vọng âm u trong núi cũng gầm gừ vang theo…Đừng dừng lại , Tóc Đuôi Gà tự trấn tĩnh mình…Đừng bao giờ ngừng lại khi đang trên đà chạy…Đừng bao giờ ngừng lại, mặc kệ Nhóc và đám nhân gian lộn xộn phía sau lưng…
Chiều đang chập choạng vào đêm …
( Trích NGÀY HÔM QUA)

THÌ ĐÃ XONG RỒI, HÃN ƠI

tranbaodinh

(DÂNG LINH HỒN ĐOÀN THẠCH HÃN)

Khi đi tóc hãy còn xanh
Khi về tóc bạc theo anh cùng về!

Thì đã xong rồi, Hãn ơi!
Nửa đêm bạn thở làn hơi cuối cùng
Không mong sum hợp tương phùng
Đời đau đến thế đứt từng ruột gan

Qua Thạch Hãn về Hải Lăng
Làng Hải Dương cát mù giăng biển buồn
Xác bạn tôi Đoàn Kế Tường
Giờ nằm bất động trên giường nhà thương

Bạn yên giấc ngủ vô thường
Nợ trần với nợ quê hương, buông rồi
Ghét thương thì cũng vậy thôi
Bạn đi thanh thản yêu người yêu ta

Hiếu giang, Mai Lĩnh, Đông Hà
Khe Sanh, Dốc Miếu, thịt da Cổ Thành
Sắc trời máu thắm chiều xanh
Quê nghèo vẫn giữ nét thanh lịch đời

Thì đã xong rồi, Hãn ơi!
Người tài hoa, phận bạc người tài hoa!

Saigon, trưa 3.9.2014
TRẦN BẢO ĐỊNH