HỒN NHIÊN THÁNG CHÍN

nguyentancu

Áo bay trắng quá sân trường cũ
Tháng chín đơm bông những nụ cười
Sông kia ai chảy mà như ngọc
Biếc mắt, hồng môi, xanh tóc ơi!

Tháng chín nỗi buồn chạy loanh quanh
Mùa thu lá rụng xuống đường xanh
Mùa thu gió nhẹ như hơi thở
Mây trắng bay qua giấc mộng mình

Tháng chín chị đẹp với em thơ
Tóc thơm ai chải xuống đôi bờ
Cổng trường ai đứng sao buồn quá
Nghĩ gì tháng chín lại suy tư?

Tháng chín đây rồi em đã xa
Mùa thu thương nhớ hạ đi qua
Mùa thu rúc rích trong trang vở
Tháng chín cười vui cúc nở hoa.

NGUYỄN TẤN CỨ

CHO VỪA QUẠNH HIU

vungocgiao

em đi tóc giạt giữa đời
mắt đen khép lại một thời buồn tênh
môi thơm chìm khúc lãng quên
tay giăng sương khói lênh đênh bốn mùa

ta về phố gõ chân mưa
đốt thêm điếu thuốc cho vừa quạnh hiu !

vũ ngọc giao

HUYỀN SỬ MỘT TÊN LÀNG (hay là SỰ TÍCH HOA MA NƯƠNG)

nguyenvi

Hơn ba trăm năm trước. Làng tôi khi ấy chỉ khoảng hơn chục nóc nhà, toàn nhà mái tranh vách nứa. Đất làng rộng hẹp ra sao không ai buồn đo đếm. Mà đo đếm để làm gì khi tứ bề ngút ngàn đồi cát. Cây xương rồng mọc chen nhau, xếp hàng như người tham quan ngày hội chợ thời mở cửa. Cây ma dương thì mọc thành rừng, cây nào cây nấy gai chỉa tua tủa như kho giáo, lưới gươm. Tre trúc mọc hoang thành từng vạt dài, nhìn đâu cũng thấy màu xanh của lá luôn rì rào trong gió và đùa với cát bay.
Chẳng biết có phải đất lành chim đậu không. Cứ thỉnh thoảng lại có vài người lưng gồng vai gánh, dáng mệt lử như vừa vượt qua đâu hàng mấy trăm dặm đường, đuối chân dừng bước, rồi trụ lại, rồi dựng chòi vỡ đất tỉa bắp, trồng khoai. Cứ thỉnh thoảng lại có vài người quần áo rách tươm, dìu nhau đến từ phía biển, mệt mỏi dừng bước, rồi trụ lại, rồi dựng chòi trồng rau, đào củ, hái măng rừng sống qua ngày. Cứ thỉnh thoảng lại có vài người tướng mạo oai phong lẫm liệt, tóc râu tua tủa, kẻ đi bộ người lưng ngựa, bên hông còn giắt cả giáo gươm. Họ dừng bước, rồi trụ lại, rồi dựng chòi, chôn gươm giáo, vỡ đất làm ăn sinh sống. Cứ thỉnh thoảng lại có vài người dáng phương phi thanh tú, tay nải ngoài vài vật dụng thông thường, còn lại chỉ toàn sách với sách. Họ dừng bước rồi trụ lại, dựng chòi, nhận nơi đây làm quê hương thứ hai, sau cái nơi đã từng chôn nhau cắt rún.
Cứ thế. Người làng tôi đông dần, nhà cửa mọc lên nhiều hơn. Rẫy bắp, nương khoai lấn dần đám ma dương lẫn đám xương rồng, những đồi cát cũng lùi dần ra xa nhường chỗ cho hàng ranh, hàng rào đan ngang, xẻ dọc. Đình làng tôi cũng được dựng lên từ lúc ấy. Ngoài những dịp lễ lạt, vào những đêm trăng thanh gió mát, đám thanh niên có đủ nam thanh nữ tú rủ nhau hẹn hò, tụ tập nơi sân đình nhỏ to chuyện trò tình tự, hát đối trao duyên. Đám thanh niên trong làng càng thích tụ tập nơi sân đình còn vì lẽ, họ sẽ được nhìn ngắm và trò chuyện với nàng Nương – một thôn nữ vừa đẹp người, đẹp nết, lại hát hay, còn kể chuyện có duyên rất mực.
Ở tuổi mười sáu, mười bảy. Nàng Nương đã là cô thôn nữ nổi bật của làng. Tóc nàng đen dày óng mượt luôn xõa ngang lưng. Nàng dáng thanh tú mặt hoa, da phấn, mắt đen, mày liễu trông đẹp như tranh. Hình như trời bắt vạ nàng thì phải. Nàng đẹp vậy mà lại siêng năng chăm lo tươm tất trăm thứ việc trong nhà, nàng Nương còn sẵn lòng giúp đỡ bất cứ ai trong làng khi có việc cần nhờ. Chữ tài liền với chữ tai một vần, lời cụ Tố Như quả không sai. Đám gái làng ngày càng nạnh hẹ, tỏ ra ghen ghét, hắt hủi nàng Nương và hùa nhau dần xa lánh, cách ly nàng. Còn đám trai làng dù có chọc ghẹo, tán tỉnh nàng thế nào cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu dễ mến. Thua cuộc, bọn họ lại cũng hùa nhau đơm đặt nói xấu nàng Nương không biết bao nhiêu điều, không ngượng miệng. Đâu đó trong đám trai làng có kẻ xấu miệng còn tung tin nàng Nương là ma, chuyên ru ngủ, bắt hồn đám trai làng.
Buồn cho thói đời đen bạc, nàng Nương ngày càng lẫn tránh mọi người, không còn buồn tiếp xúc với ai. Vài người có việc đi ngang qua nhà nàng, liếc trộm chỉ thấy nàng Nương sớm tối chăm chút mấy khóm hoa vạn thọ, vài bụi cúc vàng và một loài dây leo lạ chưa từng thấy có trong làng. Rồi một đêm, dù trong nhà nàng ngọn đèn dầu vẫn leo lắt bóng, cửa nẻo vẫn mở, nhưng không còn ai thấy bóng dáng nàng Nương đâu nữa. Người có chút lãng mạn thì bảo nàng Nương đã bỏ làng tìm ra chốn kinh kỳ phồn hoa đô hội để hòa nhịp vào thế giới của văn chương, nghệ thuật. Người có tí máu của con nhà võ thì bảo, nàng Nương đã vượt ngàn dặm trường đi tìm minh chủ để đầu quân góp phần giết giặc, giữ yên bờ cõi. Kẻ xấu miệng thì bảo vì quá cô đơn, nàng Nương đã nghĩ quẩn tìm đến cái chết nơi bến sông nào đó. Gì thì gì, cả làng không ai dám đoan chắc nàng Nương đã đi đâu về đâu. Bởi một tuần, rồi một tháng trôi qua mà nàng Nương vẫn bặt vô âm tín, không lưu lại tí vết tích gì để biết rằng nàng còn sống hay đã chết.
Không người chăm sóc, khóm vạn thọ và mấy bụi cúc chết lụi dần. Riêng mấy dây leo lạ lại nhanh chóng mọc leo um tùm đầy trên hàng giậu quanh nhà nàng Nương. Từ các nách lá, từng nụ hoa mỏng manh, tím ngắt trộn lẫn chút màu xanh da trời, dáng tựa trái tim đang vỡ, chen nhau, lắt lay ngay cả trong làn gió nhẹ thoảng qua. Hoa lá như người, đượm buồn man mác như tiếc nhớ, bâng khuâng. Một đồn mười. Mười rồi đồn khắp làng, rằng nàng Nương chắc chết thật rồi, hồn còn vương vấn với làng hóa thành loài hoa lạ. Chắc hẳn phải là một nhà thơ, cấp làng, buột miệng đặt tên cho loài dây leo lạ cái tên, dây hoa Ma Nương. Lại mười người biết, rồi cả làng biết tên của loài hoa mới: Ma Nương.
*
Mấy trăm năm qua rồi. Quả tình không ai biết làng Từ Tâm quê tôi khi ấy có tên là gì, bởi cho đến giờ vẫn không thấy có bút tích gì ghi lại. Nhưng quả là đã có một thời, làng tôi có tên là làng Ma Nương thật. Tôi không chắc, rằng có phải người làng vì quá tiếc thương nàng Nương nên đã quyết định lấy tên loài hoa lạ nơi nhà nàng để đặt tên cho làng, hay không. Ngay một số cụ được coi là tiên chỉ của làng như cụ Hai Khướt, cụ Bảy Thoạt cho đến lúc quy tiên, cũng không dám chắc có phải ông bà xưa đã lấy tên hoa Ma Nương đặt tên cho làng hay không nữa. Cả đến thầy Tư Đài – một thầy lễ, đệ tử chân truyền của thầy Hai Khướt nổi tiếng một thời, giờ đã ngấp nghé tuổi bảy mươi, được xem như bộ bách khoa đại tự điển của làng – cũng phải chịu, không rõ! Đến như nhà thơ Lê Sa, một văn nghệ sĩ hiếm hoi của làng, khi hỏi đến chuyện này cũng phải bó tay…cam chịu trói, chứ nhất định không chịu nói rằng đúng, rằng sai. Tôi. Kẻ hậu sinh của làng, càng tịt. Đành phải vậy thôi, biết sao?

NGUYÊN VI

CÓ CHI LẠ KHÔNG ANH?

daolam
trưa núi
có chi lạ không Anh?
mà răng
nhơ nhớ mãi trong lòng
nhớ tách cà phê đen
đăng đắng
nhớ tiếng gà trưa
khan gáy khan
mưa núi
có chi lạ không Anh?
có chớm thu sang
ướt vai mềm
mây tràn đáy cốc
hanh hao nhớ
khói lạc vàng tay
vương vướng thêm
nắng núi
có chi lạ không Anh?
mà răng
nghe ươn ướt vai gầy
có tiếng thông ngàn
reo trong gió
em sợ vô tình
ai nhớ ai!
phố núi
có chi lạ không Anh?
vẫn hồn thơ dại
mắt môi xanh
em lùa ký ức
gom thương nhớ
thả xuống lòng Anh
lành giấc lành

LẠ THÌ CÓ LẠ PHẢI KHÔNG ANH?
LÀ LẠ TRƯA NI MỘT CHỖ NGỒI
CÓ CHI LÀ LẠ TRÊN MẮT NHỚ
MỘT CHÚT CAY NỒNG MÔI MẮT MÔI

DaoLam

NHẮN NHỦ BUỒN

tranvannghia

Cho tôi nắm lấy tay người
Một lần thôi để cả đời nhớ nhau

Lối về bước nhỏ xanh xao
Gió hôm xưa lạnh thổi vào chiều nay

May còn hơi ấm quanh đây
Dỗ lòng tìm lại hương ngày sắp qua

Xin em giữ chút tình xa
Về bên đó chỉ mong là chớ quên

Cho tôi nắm lấy tay em
Một lần thôi sẽ mông mênh đợi chờ

Nếu buồn tìm đến giấc mơ

TRẦN VĂN NGHĨA

HOA VÀNG TRƯỚC NGÕ

vudinhhuy

Nhà em có hoa vàng trước ngõ.Tường thật là cao có dây leo kín rào .Nhà anh cuối con đường ngoại ô,vách thưa đèn dầu thắp,gió lùa vào từng cơn.Tuổi em cũng như hoa mới nở,vạn người thầm mong,được đưa đón chân em .Xót xa anh vẫn trắng tay hoài,sách đèn nợ chưa dứt,nên lận đận truân chuyên …

Cái con bé thật lạ,tối nào trước khi ngủ cũng hát với hò,mà nó cứ hát đi hát lại mỗi một bài không biết chán.Đêm nào nàng cũng nghe, riết rồi nàng thuộc lòng bài hát luôn.Nhiều lúc nàng bực mình, muốn mắng nó nhưng lại thôi .Con bé thật thà,dễ bảo lại chăm làm.Thời buổi này không dễ gì có người làm như vậy. Nàng thở dài, gập lại quyển truyện rồi đi vào phòng tắm.
Nàng nhìn lên trần nhà,đêm nay rồi cũng sẽ như mọi đêm,trằn trọc và trằn trọc.Đôi lúc nàng thèm được như nó,cái con bé người làm í, đặt lưng xuống là ngủ nên cái mặt nó lúc nào cũng tươi hơn hớn.Lại thêm một tiếng thở dài . Chưa bao giờ nàng cảm thấy cuộc sống vô vị như lúc này.
Ừ thì ngày xưa nhà nàng cũng có một giàn hoa,giàn hoa màu tím rơi rơi và lung linh trước ngõ.Ngày ấy cuộc sống nhẹ nhõm và vui lắm.Cái xóm quê nho nhỏ có hai dãy nhà đơn sơ đối diện, ở giữa là con đường đất nện, cỏ mọc xanh rì. Đi theo con đường này là chiếc cầu tre bắc ngang qua con sông nước trong vắt.Lũ con trai trong xóm cứ trần truồng từ trên cầu nhảy xuống.Hồi đó nàng mới bảy,tám tuổi gì đó. Nhưng nàng đã biết mắc cở ,đi qua cúi mặt rồi chạy một hơi bỏ lại phía sau tiếng cười chọc ghẹo .Nhà nàng bốn chị em gái,sân vườn lại rộng,nên bọn con gái trong xóm hay tụ tập.Trong các trò chơi, nàng thích nhất là trò nấu ăn.Cái lò,cái nồi bằng đất sét nho nhỏ,cả bọn phân công,đứa nấu cơm,đứa nấu canh,đứa thì à ơi ru búp bê ngủ.Cơm canh chín dọn ra,những đôi đũa,chén bát nhựa nhỏ bằng đồng xu.Mặt đứa nào cũng ám khói,vừa ăn vừa nhìn nhau cười.Lũ con trai thấy vui xin tham gia,nhưng bọn nàng dứt khoát không cho.Có một vài thằng thèm thuồng đi qua đi lại.Tội nghiệp nhất là hai anh em trai ở đối diện nhà nàng cũng bắt chước mua đồ hàng về tập nấu.Cơm sống,canh mặn.Bọn con gái nhìn qua lêu lêu.Hai anh em nhăn nhó mặt mũi dính lọ,vui ơi là vui.Sau này nàng thấy tội nên nói bọn con gái cho tham gia.Hai anh em hiền lắm,sai gì làm nấy không nhiều chuyện như bọn con gái.Con trai gì mà hay mắc cở,đôi mắt người nào cũng buồn buồn.Người anh tên là Luân,người em tên là Lạc.Ừ thì luân lạc.Nàng thở dài.Đôi khi cái tên cõng theo số phận con người.
Trời ơi,con gái trong xóm cả bầy,hai anh em không dòm ngó ai lại cùng để ý nàng.Mà nàng đẹp chứ bộ.Nhiều lần soi gương nàng thẹn thùng với bóng mình.Năm í nàng đã mười sáu,mười bảy gì rồi.Cái trò chơi nấu ăn dính lọ đã xa tít tắp.Bấy giờ mỗi lần gặp hai anh em nàng đâu dám nhìn, cứ cúi mặt mà đi.Đêm đêm người anh hay ngồi dưới hiên ôm đàn hát. Những bài hát có ca từ rất buồn và nhắn gửi.Nàng nghe và hiểu. Nàng khép mắt lại mơ màng ,hình như có một vị Hoàng tử đang quỳ xuống cầu hôn và đeo vào ngón tay nàng chiếc nhẫn xinh xắn lấp lánh.Những ca từ hàng đêm đều đặn ru nàng trôi vào giấc ngủ đầy mộng mị.Người em thì dạn dĩ hơn,thường qua nhà nàng chơi nhưng không dám nói năng gì.Thỉnh thoảng còn bày vẽ mang trái cây sang nhà cùng ăn với mấy chị em.Cô em út của nàng vừa ăn vừa chọc.
– Trái cây ngon ghê,em cám ơn anh Lạc dí chị Hai há.
Tội nghiệp anh chàng ,mắc cở mặt đỏ phừng phừng.
Rồi tất cả biến theo sương khói.Gia đình nàng chuyễn đi Sài gòn.Lần hẹn hò đầu tiên và cuối cùng của nàng với người anh ở bờ sông.Cái nắm tay và nụ hôn đầu đời phớt qua trên má làm nàng run rẫy.Đêm ấy có người thấy và méc lại với má nàng.Nàng bị một trận đòn khủng khiếp trong đời.Nàng khóc nhiều nhưng không van xin.Có một điều gì đó, đau đớn và xa xót hơn đòn roi vừa đến lại tan biến đi trong trái tim nhỏ bé của nàng.
Những ngày tháng trên đất lạ quê người nàng buồn và nhớ lắm.Cho đến khi người đàn ông trong đời nàng xuất hiện.Đó là một người đàn ông lớn hơn nàng mười lăm tuổi,đầy kinh nghiệm và biết chìu chuộng phụ nữ.Sau này nàng mới hiểu,có những cái ngỡ như là tình yêu nhưng không phải tình yêu.Rồi cái thai mỗi ngày mỗi lớn,rồi đám cưới vội vã.Người đàn ông đeo nhẫn cho nàng không phải là vị Hoàng tử có ánh mắt buồn và giọng hát xa xôi.Nàng bật khóc.
Chồng nàng là người đàn ông thành đạt,với bạn bè ông rất dễ dãi và hài hước.Nhưng với nàng ông lại khắt khe.Sự chênh lệch về tuổi tác cọng thêm tính cách gia trưởng, dần dần từng bước ông biến nàng thành con búp bê trong tủ kính.Nàng lặng lẽ thực hiện bổn phận làm vợ như một cái máy.Năm con gái nàng lên mười.Những giọt nước đã tràn ly.Cuộc hôn nhân giữa ông và nàng chính thức tan vỡ.
Nàng trở lại thăm quê,cái xóm nhỏ đã biến mất như trong chuyện cổ tích.Quê bây giờ đã là phố.Người bạn gái cũ kéo nàng về nhà.Bao nhiêu là chuyện thăm hỏi,trách móc .Hai chàng Hoàng tử của nàng đã định cư ở nước ngoài. Người anh thỉnh thoảng lại về nước hỏi thăm nàng và…chưa lấy vợ.
– Người bạn gái chép miệng.
– Chắc anh Luân có nợ kiếp trước với mày.Thôi bây giờ mày tính sao,để tao cho mày số điện thoại của ảnh ha.
– Nàng đưa mắt nhìn bâng quơ .
– Thôi bà ơi,tụi mình già hết rồi,đứa nào cũng gần năm mươi còn gì nữa.

– Lan ơi,con ngủ chưa.
– Dạ chưa,có chuyện gì hông cô.
– Con pha ly café sữa mang lên sân thượng cho cô nghen.
– Dạ.

– Con hát cho cô nghe,cái bài gì con hay hát đó Lan.
– Con hát vui thôi mà cô.
– Kệ nó,con hát lại cho cô nghe đi há.
– Dạ.
– Nhà em có hoa vàng trước ngõ,tường thật là cao,có dây leo kín rào.Nhà anh cuối con đường ngoại ô,vách thưa đèn dầu thắp,gió lùa vào từng cơn.Tuổi em cũng như hoa mới nở,vạn người thầm mong,được đưa đón chân em.Xót xa anh vẫn trắng tay hoài,sách đèn nợ chưa dứt,nên lận đận truân chuyên…..Chiều nao pháo bay đầy trước ngõ,tạ từ người yêu,dáng hoa đi lấy chồng…
– Thôi,bữa nay cô thấy con hát làm sao á.
– Con bé đưa tay lên miệng.
– Dạ, tại con buồn ngủ cô ơi.
– Vậy hả,thôi con xuống dưới ngủ đi.
– Dạ.
– Bóng tối và sự yên lặng phủ lên người nàng . Một lúc sau trên môi nàng nở nụ cười thẹn thùng.Nàng chậm rãi lấy chiếc điện thoại rồi bấm số,bàn tay run run, những con số đảo lộn…như mây trời.

VŨ ĐÌNH HUY

hát dạo bên trời

trandzalu

Ôm nửa vầng trăng lạnh
ta về bên trời cao
hát điên đời hiu quạnh
chống gậy nhìn mưa mau

Tuổi nay gần tam thập
sống lẻ như đá mòn
bằng hữu mù tăm tắp
tình nhân như dao đâm

Mấy năm rồi không gặp
hồn nứt nỗi âm thầm
nhất túy buồn thêm đậm
ca ngâm vời cỏ cây

Cũng chỉ màu khói sương
ngẫm nghĩ hoài hương đỏ
mắt mờ đường chiêm bao
ngắt một cành hoa nhỏ
nhớ thu biếc hôm nào
hồn ta chao chớn gió
nay biết về nơi đâu?

DSC00012

TRẦN DZẠ LỮ (1973)

LẬP THU

tranthienthi

không có chiếc lá vàng nào xào xạc
không có con nai vàng nào ngơ ngác
mà trời vẫn lập thu

lá cây hạnh ngân di thực vẫn xanh
chỉ có em cảm lạnh từ ngày hôm qua
còn nằm ho thổn thức

không có cuộc chia tay nào đủ lý do làm dáng
chủ nhật liu điu chẳng màng ra phố
ngồi đây buồn lất lây

mùa thu còn ít ỏi trong ký ức lưu dân
cứ rộ lên như là bệnh cúm
cổ họng ngứa dần dần

trời mù chẳng chờ trăng mờ với trăng lu
chẳng biết còn sống nổi đến ngày đưa nhau về Huế
mà xem cây ngô đồng

chẳng có chiếc lá vàng nào lót cho em nằm
thôi thì chờ anh trải chiếu
thiên hạ bất cộng tri thu

những con nai vàng đổ dồn xuống phố
mùa lá rụng cô phụ chờ thay áo
rạo rực cùng bà tưng

rót rượu hoàng hoa mà đổ xuống rừng
vàng mắt dõi tìm nhất diệp lạc
thôi thì
em đi đâu thì đi

trần thiên thị

iPad Ai Biết? 

luuthy

Vừa rồi tôi có đọc một bài báo, dĩ nhiên là báo mạng vì đã từ lâu lắm rồi tôi chưa bao giờ đọc báo in, chỉ khi nào cần mua xe, kiếm nhà hay cái việc đang làm sắp lung lay mới chạy đi mua tờ báo. Báo mua xong, giữ mấy trang việc làm, rao vặt, còn lại bao nhiêu ném hết vô thùng rác.

Bài báo trên mạng kể chuyện một bà cụ Việt Nam sắp ăn mừng sinh nhật thứ 70 được cô con gái hỏi mẹ muốn món quà gì cô sẽ mua tặng. Bà cụ 70 tuổi không cần chần chừ suy nghĩ, trả lời ngay: “Con mua cho mẹ cái iPad Ai Biết gì đó!”. Cô con gái tưởng mình nghe nhầm hỏi lại, thì bà cụ xác nhận đúng là cái iPad rồi còn sợ cô con gái không hiểu, bà mới giải thích cho cô con gái rõ: “Nó nhỏ nhỏ như cái netbook 10 inch này, nó vừa mỏng vừa tiện lợi không cần bàn phiếm bàn phiếc chi cho cồng kềnh này, nó nối mạng vô net chả cần dây với nhợ này, không cần chuột chiếc gì cho mất công này, chỉ dùng mấy ngón tay quét quét như vầy như vầy, banh ra kéo vô như ri như ri là xong”. Bà còn sợ cô con gái mua lộn, nhắc đi nhắc lại, iPad 2 iPad thế hệ thứ nhì, đừng có ham rẻ mà ôm cái iPad đời cũ về cho bà.

Cô con gái giật mình ngạc nhiên, từ không ngờ tới bán tín bán nghi rồi cuối cùng cũng phải tin. Cô vừa mừng vừa buồn. Mừng vì biết mẹ mình vẫn còn trẻ chưa già, mừng vì bà mẹ già ở nhà thui thủi một mình còn có cái thú tiêu khiển, không còn cô đơn cô độc. Buồn vì thấy mình tuy tuổi còn trẻ mà đã lạc hậu bao nhiêu năm nay, như ếch ngồi đáy giếng, giậm chân tại chỗ, không update up điếc, không chạy theo đúng nhịp đập thời đại khoa học kỹ thuật hiện đại tiên tiến bây giờ.

Đọc xong tôi mới đưa bài báo này cho anh bạn vừa mới vào làm, tay đang sắp xếp đồ nghề linh tinh lên bàn làm việc. Anh bạn để ngay ngắn cái iPad thế hệ thứ 2, cái iPod nghe nhạc ngay dưới tấm hình bà vợ và đứa con gái, cái iPhone thế hệ mới nhất , cái iPhone 4 lên bàn. Anh bạn đọc xong, phấn khích lại kể lể cái câu chuyện cũ mèm mà anh ta hay kể. Cái sôi nổi thời anh ta còn trẻ, cái thời anh đam mê hăm hở với cái máy computer đầu tiên trong đời. Cái máy Commodore VIC-20 rồi Commodore 64, gọn gàng nhỏ nhắn tiện lợi, không cần monitor, chỉ việc gắn thẳng vào cái TV. Hết Commodore 64 rồi lại tới Commodore 128. Anh kể say kể sưa cái thời trẻ đam mê hăm hở với cái món đồ chơi điện tử đầu tiên của mình.

Anh bạn quên mất một điều! Cái thời Commodore 64 của anh, anh còn rất trẻ, còn cái thời iPad 2 của bà cụ, bà cụ đã 70. Cái tuổi 70 là cái tuổi xế chiều, cái tuổi không còn sốc nổi, hăm hở, khoe khoang làm dáng như cái tuổi của anh thời Commodore 64.

Bà cụ có thật sự muốn cô con gái mua cho cái iPad 2 để làm dáng, để lòe người khác như cái bài báo khác cũng được đăng trên cái trang mạng nào đó hay chăng? Bài báo của một ký giả người nước ngoài phỏng vấn người Việt trong nước về điện thoại di động. Nhà báo thắc mắc không hiểu lý do tại sao nhiều người bỏ ra số tiền lớn sắm cho được cái điện thoại di động mới nhất, phải có cho bằng được trong tay cái iPhone. Cái điện thoại di động không những mắc tiền mà còn phải có đầy đủ tất cả chức năng, lên net, gửi email, chụp hình, coi TV, … Người viết hỏi người được phỏng vấn dùng điện thoại di động mắc tiền để làm gì và cách sử dụng ra sao thì người được phỏng vấn trả lời chỉ dùng để gọi nói chuyện và hoàn toàn không biết cách dùng những chức năng khác ra làm sao.

Bà cụ 70 tuổi với cái iPad 2 này có phải như vậy hay không? Có phải muốn cô con gái sắm cho cái iPad 2 để lòe bà con hàng xóm láng giềng?

Tôi không nghĩ là như vậy!

Tự dưng tôi tưởng tượng bà cụ phải là người miền Trung, cái miền Trung “đất cằn sỏi đá, bốn mùa hối hả, vất vả quanh năm, nhuộm màu nắng gió”, máu trộn nước mắt quyện lẫn với mồ hôi. Quê hương bà phải nằm ven theo bờ biển dài xinh đẹp. Bà cụ đích thị phải ở ngay tại Qui Nhơn.

Hơn 30 năm trước, khi bà cụ chưa là bà cụ như bây giờ, cái tuổi chưa tới 40 mà đã một thân một mình chăm lo cho đàn con nheo nhóc. Ông chồng vừa chết trận chưa được bao lâu thì đứa con gái út ngỗ nghịch, cứng đầu cứng cổ nhất nhà biệt tăm biệt tích. Cái nỗi buồn của bà nhân đôi, nhưng bà cố dằn tiếng khóc, dìm cái nấc, nghẹn ngào mà chăm lo cho những đứa con còn lại.

Đúng cái ngày giỗ đầu của chồng, người phát thư ghé nhà đưa cái thư bảo đảm cho bà ký nhận. Cái thư có dán con tem nước ngoài, run run xé cái thư ra đọc mà bà khóc nức nở, ướt nhòe cái lá thư hình như chữ cũng đã nhòe nhoẹt nước mắt. Cái lá thư của cô con gái út mất tích gửi về. Bà vừa đọc vừa khóc, xong để lá thư lên bàn thờ cho ông chồng đọc. Từ đó về sau, xấp thư càng ngày càng dày và cứ mỗi lần thắp nhang cho chồng, bà lại lấy lá thư đầu tiên ra đọc lại. Những tờ thư càng ngày càng mờ, những giọt nước mắt mới rơi xuống che lấp những giọt nước mắt cũ đã khô.

Hai năm trước cái ngày sinh nhật thứ 70, bà lại khóc thêm một lần nữa. Bà ôm mấy đứa con, mấy đứa cháu đưa tiễn từ giã bà ở phi trường. Bà khóc nức khóc nở. Khóc vì sắp gặp lại, sum họp với đứa con gái út, khóc vì lại phải xa mấy đứa con đàn cháu mà ngày ngày lúc nào cũng quây quẩn bên bà. Bà không muốn chọn lựa, bà cứ để mặc cho cuộc đời tự nó mà trôi. Đứa con út nơi xa chưa muốn trở về, mấy con chị đàn cháu ngoại của bà đâu có dễ gì mà được ra đi. Chỉ có bà là dễ dàng, thôi hãy cứ “để gió cuốn đi, để gió cuốn đi”. Gió Đông Bắc sẽ đưa bà tới gặp đứa con gái út, rồi gió sẽ đổi chiều, ngọn gió Nồm sẽ mang bà về lại gặp mấy đứa con gái khác. Cuộc đời bà bấy lâu nay, đâu có cái nào mà bà được toàn quyền chọn lựa!

Bà cụ gặp được đứa con gái út, lại ôm nhau mà khóc. Sao cuộc đời bà bao nhiêu năm không có một nụ cười! Gặp lại đứa con tưởng đâu không bao giờ gặp lại, sao không cười to lên, sao không hét lên, sao không nhảy múa vui mừng, hay sao không quỳ xuống mà cảm ơn Trời Phật, tạ ơn Thiên Chúa, mà chỉ biết ôm xiết đứa con gái út mà khóc ròng. Mấy đứa cháu ngoại nhìn mẹ và bà mà tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên, “Hai người lớn đang làm cái trò gì đây? Chả funny tí nào hết! What the heck! What’s going on!”

Giờ bà lại nhớ quay nhớ quắt mấy con chị, mấy đứa cháu bên kia!

Bà phải làm sao đây?

Tôi thấy hình như môi bà có hơi hơi mỉm cười. Hình như mắt bà đã nhìn ra được cái ánh sáng le lói mong manh ở cuối cái đường hầm.

Tôi thấy mỗi buổi sáng, khi bà thức dậy, đứa con gái út và chàng rể cùng mấy đứa cháu ngoại đã rời nhà. Chỉ còn bà là một mình ở nhà. Bà vào bếp, hâm lại tô cháo nấu bằng Oatmeal cô con gái đã làm sẵn cho mẹ, xong mang tới bàn ăn.

Bà ngồi ngay ngắn, để tô cháo trước mặt, kê ngay ngắn cái iPad thế hệ thứ 2 cô con gái vừa mới mua tặng cho ngày sinh nhật thứ 70. Bà nhìn đồng hồ, chờ cho cây kim ngắn chỉ đúng con số 8, bà mở máy nối mạng. Bà tằng hắng lấy giọng, sửa lại thế ngồi, mặt nhìn thẳng vào màn hình cái iPad rồi bắt đầu nói chuyện: “Mấy đứa bắt đầu ăn chưa? Đang ăn món gì đó? Thằng Linh chừng nào mới về?”.

Trên màn hình cái iPad, hiện lên cái bàn ăn với bao nhiêu người là người, lớn có nhỏ có đang xì xụp vừa ăn vừa nhao nhao giành nhau hướng về phía bà mà nói, cứ “Má… Má… Bà… Bà… Ngoại…Ngoại”.

Bà cụ yêu cầu cái iPad 2 cho ngày sinh nhật thứ 70 đơn giản chỉ là vậy. Bà không muốn khoe khoang, làm dáng ta đây. Bà chỉ muốn cái điều nhỏ nhoi nhất, cái điều riêng tư nhất. Bà muốn san sẻ tình cảm đồng đều cho cả hai bên. Cái giờ con cháu ở bên cạnh không có nhà bà dành cho mấy đứa bên kia, và cái giờ mấy đứa bên kia ngủ, bà dành cho đứa con gái út và mấy cháu bên này. Con cái đứa nào cũng như nhau, không trọng con cả hơn, không thương con út nhiều, không nâng niu chiều chuộng chỉ mấy đứa con thứ.

Tôi cứ tưởng tượng lý do bà cụ yêu cầu cái iPad 2 cho ngày sinh nhật thứ 70 phải là như vậy. Tôi chắc chắn phải là như vậy. Tôi có cố tìm cách hỏi cho được người viết bài để xác nhận là tôi đúng mà đành chịu, vì lâu ngày tôi không còn nhớ cái địa chỉ trang mạng có đăng cái bài này.

Còn bạn thì sao? Bạn thấy thế nào? Bạn có đồng ý với tôi không? Bạn thấy tôi tưởng tượng như vậy có hợp lý hợp tình hay không? Nếu như bạn tình cờ có gặp hay quen biết cô con gái của bà mẹ già 70 này, nhờ bạn hỏi thăm giùm tôi chút. Cảm ơn bạn thật nhiều.

Lưu Thy

ipad4

NHỮNG HÀNG GHẾ TRỐNG

dangkimcon

Cứ như thể có anh ngồi đâu đấy
Uống say từng ngày tháng lững lờ xưa
Để sóng gió trên lời ca run rẩy
Bồng bềnh em, nỗi nhớ cuộn bên bờ.

Có phải anh đang ngồi trước mặt
Mà lòng em không đến được bằng lời
Vâng , anh ngồi giữa những dòng nước mắt
Xuống ngàn trùng mặn ngọt, dấu yêu ơi.

Em vẫn hát trước những hàng ghế trống
Cho một người trong tim em nghe
Tiếng vỗ tay,em nghiêng mình chào mộng
Nghe buồn thiu giọt máu nửa đêm về

Thì cứ mặc nhạc xanh xao dạo đuổi
Triệu thanh âm không đầy tiếng yêu này
Hàng ghế trống, ánh đèn , bóng tối
Yêu dấu ơi, em lạnh quá, vòng tay

Em vẫn hát , đêm đêm em vẫn hát
Chút đợi mong, hạnh phúc đủ êm đềm
Khi ánh đèn cuối lời ca chợt tắt
Yêu dấu ơi, sao tối quá, hồn em…

ĐẶNG KIM CÔN