DỌA

Đưa tay anh nắm
Mưa dài lê thê
Ngoài kia lạnh lắm
Em ơi đừng về

Gió chiều hoang dại
Khăn quàng đâu em
Thôi anh cho mượn
Một bờ vai êm

Môi còn rét mướt
Nụ hôn thuở nào
Một đời xuôi ngược
Chờ hoài em sao ?

Nghe anh nè nhỏ
Ngày sắp tàn rồi
Ngoài kia mưa gió
Tựa vào anh thôi !

Tạ Chí Thân

Thư Mùa Xuân Gửi Người Bạn Trẻ

Nguyễn Mộng Giác

dream_seekers_logo

Cô Liên thân mến,

Tôi vừa nhận được tập thơ của cô gửi tặng. Xin cảm ơn cô nhiều. Thật là một món quà mùa xuân đến đúng lúc. Bìa trình bày trang nhã. Chữ in đẹp và rõ. Ðọc đến đây, chắc cô chờ đợi ý kiến của tôi về nội dung tập thơ. Chờ đợi những lời tán thán quen thuộc như “hay”, “được”, tuyệt diệu”, độc đáo”… Tôi nghĩ những hạn từ thông thường loại này (mà các nhà phê bình thường dùng đi dùng lại nhiều lần với lòng kiêu ngạo đáng ghét) không nói được gì cả. Dù khen hay chê, đó là những lời xã giao giữa hai kẻ lạ, ngẫu nhiên gặp nhau ở một buổi họp mặt có diễn văn khai mạc, có những cái bắt tay qua loa, có những nụ cười gượng, có những câu thăm hỏi không cần trả lời.

Không, khi một mình ngồi bên đèn giữa đêm mênh mông, soi gương nhìn cả cuộc đời mình bằng trang giấy trắng, chộp bắt những xúc động mông lung mơ hồ ép vào khung ngôn ngữ rồi chới với vô vọng khi nhận ra cái bất lực của ngòi bút, tôi nghĩ cô không hề muốn nghe những lời xã giao lấy lệ. Nếu muốn sống ngoan ngoãn như chiếc lá xuôi dòng, cô đã không mất thì giờ viết lách. Còn nếu muốn nghe những tràng vỗ tay nhiệt liệt làm cô hân hoan suốt tuần suốt tháng, làm cô thấy mình vĩ đại như một nữ thánh, trường cửu như Kim tự tháp Ai cập, có lẽ cô cũng không dại gì làm thơ. Cô sẽ dùng thì giờ cuối tuần vào những hoạt động từ thiện, dùng bàn tay thơm mịn của cô để vỗ về những người tàn tật già nua. Tuy chưa gặp mặt, nhưng tôi vẫn nghĩ lối chữ viết của cô, lời thơ của cô thế nào cũng từ những bàn tay búp măng thon nhỏ rất thích hợp với những công việc thiện nguyện ấy Tiếp tục đọc

THÁI BÌNH

Thái bình nghe súng nổ
Buồn hiu hắt quê hương
Nỗi đau màu bông lúa
Vàng vọt những con đường…

Thái bình im tiếng súng
Bài hoan ca năm nào
Chừ xanh xao huyễn mộng
Với phận người hư hao

Vẫn còn hoài mơ ước
Thái bình quê hương tôi
Cố ngăn giòng lệ ướt
Giấu trên môi nụ cười

Nghe trong lời tịnh độ
Thầm thì đất nước ơi
Mấy nghìn năm tiên tổ
Trái tim ai-Con Người ?

Thái bình nghe tiếng nổ
Một phát nhói quê hương !

Văn Công Mỹ

BÀI TRÁCH TRÁI TIM


Bài một :

Trái tim đâu phải là bong bóng
Sao cứ tìm cách bay lên trời
Ngày xưa đâu hẵn là giấc mộng
Sao tôi hoài chơi vơi …chơi vơi…

Bài hai :

Trái tim ơi, những ngăn kéo rất buồn
Sao trống rỗng như một ngày không nắng
Như một đêm những vì sao thầm lặng
Giọt sương rơi, lạnh quá , ướt mi người …

Bài ba:

Trái tim tôi đâu có những ngăn tình
Nên có lỡ làm cho ai tức giận
Xin thứ lỗi …tôi vô cùng ân hận
Có lẽ nào …vì lơ đãng …tôi quên…

Bài cuối :

Trái tim ơi, nếu có phải một mình
Đừng vội vã cứ âm thầm gọi khẽ
Cho giấc mộng cũng ngập ngừng giọt lệ
Bởi ơn đời vô lượng… chỉ dành riêng …

 

 

Tôn Nữ Thu Dung

Những Gì Nhìn Thấy Ở Seoul

Nguyễn Bá Trạc

Chúng tôi vừa có dịp viếng thăm Seoul, thủ đô Nam Hàn, từ ngày 19 đến ngày 26 tháng Tám, 2013.

Tại một vùng đất từng tan nát vì chiến tranh và chia cắt, chẳng khác gì Việt Nam, chúng tôi đã nhìn thấy phồn thịnh đang vươn lên trong nghèo đói, kỹ thuật hiện đại phát triển mà không mất đi vẻ đẹp truyền thống, và chúng tôi cũng cảm nhận được nỗi khao khát của một dân tộc đang mong mỏi thống nhất trong hòa bình.

Nhớ lại buổi khai mạc Thế Vận Hội năm 2000 ở Sydney, cảnh tượng hai phái đoàn lực sĩ Nam Bắc Hàn hân hoan nắm tay diễn hành dưới một lá cờ thống nhất, là một cảnh tượng làm cho thế giới cảm động. Lá cờ này không có mầu máu: Mầu trắng, chính giữa có hình bán đảo Triều Tiên mầu xanh, bao gồm đảo Jeju-do bên phía tây nam, những hòn đảo Liancourt mà tiếng Hàn gọi là Dokdo hay Tokto bên phía đông.

Sau một tuần lễ viếng thăm ngắn ngủi, với những hình ảnh ghi nhận thoáng qua trên đường phố Hán Thành, tôi đúc kết vào một video clip sau đây, với nhạc nền là bản Arirang do dàn nhạc giao hưởng của Jang Yun-Sung trình tấu.

Arirang là dân ca truyền thống của bán đảo Triều Tiên, tất cả mọi người dân Nam Bắc Hàn đều thông thuộc và yêu thích, thường được coi là bản quốc ca không chính thức của toàn thể dân tộc này. Arirang đã được nhiều ca sĩ nước ngoài, như Nat King Cole (Mỹ), Inger Marie Gundersen (Na Uy) trình bầy. Dàn nhạc New York Philharmonic cũng từng trình tấu bản này ngay tại Bình Nhưỡng, thủ đô Bắc Hàn, trong năm 2008.

Arirang có khả năng diễn tả cả niềm vui lẫn nỗi  buồn, niềm hy vọng của dân tộc Triều Tiên trong những tình thế thường là hỗn loạn và phức tạp của nhân loại.

Xem Video Clip:

http://www.youtube.com/watch?v=CewCrFD6eOM&feature=youtu.be

Ở Café DEMNAY

café chỉ có một
màu đen
theo kiểu Jacques Prévert
café
au
lait
từng
giọt
từng giọt
như nỗi buồn nâu
như – mưa – rơi – lệ – em
từng – giọt – từng – giọt

trên mặt đường sẫm màu lá cũ
anh khuấy nỗi buồn không có em
tan
loãng
thủy tinh sóng sánh mắt nâu
tiếng kêu lanh canh
một khúc nhạc buồn phố-đêm-monotone
phạm – duy – mưa – như – muốn – trách
em là nỗi buồn
quyến rũ
của anh.

Trần Anh

HẠT MƯA

Em là mưa rớt xuống trời Đà Lạt
Làm ướt nhèm chàng lãng tử ghé thăm
Ngày tháng tư qua đồi cơn gió lạ
Vườn Bích Câu ai tìm dấu cỏ nằm
Tiếng nước chảy con dốc mòn quen thuộc
Ngựa rung bờm tung trắng giọt xa xăm
Em thượng nhỏ với đôi vai gầy guộc
Gùi mùa về mù thung lũng lạnh căm
Tiếng ghi ta cong đường mưa Đà Lạt
Xe đạp đôi ai leo dốc một mình
Không áo che mặt tình mưa cứ tạt
Bong bóng mưa cứ vỡ trắng lặng thinh
Một tiếng gọi giật mình chiều Đà Lạt
Mưa bỗng ngưng, phố bỗng sáng đa tình
Con dốc cũ đồi cao giờ thánh lễ
Mưa phiêu mây khe khẽ chạm môi xinh

Nguyễn Tấn On

CHÂN KHÔNG CHẠM ĐẤT

Âu Thị Phục An

flat,550x550,075,f-1

Má tôi qua đời khi bà mới ba mươi sáu , khi đó em gái Út của tôi vừa tròn hai tháng tuổi.

Chị tôi ôm em ngồi ru trên võng, bà ngoại tôi thì lãng đãng trong cơn mê mất hết hồn vía vì thương tiếc má, hai bàn chân bà sưng vù lên vì bà cứ đập chân xuống đất mà la khóc cả ngày, còn đôi mắt bà thì  luôn đảo qua đảo lại tìm ba tôi để chửi.

Cô Ba bồng đứa em gái khác, ba tuổi, đến quan tài cho nó nhìn má lần cuối, cô nói” nhìn má đi con má chết rồi đó”, em gái tôi cúi  nhìn má và nó nói tỉnh khô” má người ta ngủ mà nói chết”. Cả nhà sửng sờ và lại khóc.

Tôi và thằng em trai ngồi trong mùng ôm nhau thút thít, chắc chưa hiểu biết gì về cuộc chia ly nầy, nhưng thấy người lớn khóc bên quan tài má thảm thiết thì cũng khóc theo, riêng tôi, tôi hiểu thế là từ nay không còn thấy má nữa, thế là tôi khóc.

Nhưng tôi không khóc lâu, lúc mấy chị em quỳ bên quan tài má để lạy, tôi và bà chị len lén nhìn lên ông thầy đang tụng kinh, ông nầy có cái miệng hô dễ sợ, mỗi lần ông hô lên “ tam bái… a…”, chị em tôi cười khùng khục khi nhìn hàm răng hô của ông chìa ra, cười  đến chảy cả nước mắt Tiếp tục đọc

AI ĐƯA

Ai đưa câu bát sang sông
Để cho câu lục khóc ròng ngày xuân
Nhớ ở xa đau ở gần
Mới giông mà đã như tàn cuộc chơi
Nhỡ tay, cuộn chỉ rối bời
Một người ngồi gỡ cả đời không ra
Mưa em tim tím hoa cà
Vần thơ ở lại cũng ngà ngà say
Ai đưa câu bát ngang mày
Thề không uống nữa, gió lay lưng trời
Gió bay , gió thổi bay rồi
Mà chi câu lục giữa đời không xuân
Vầng trăng lục bát phù vân
Dắt thơ qua cõi dương trần, để rơi
một câu ở lại, tơi bời…

Nguyễn Tấn Sĩ

NGÀY KINH KHA TRỞ LẠI

風蕭蕭兮易水寒,壯士一去兮不復返.
Phong tiêu tiêu hề Dịch thuỷ hàn,
tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.

Tặng ngày Hoàng Quang Sơn trở lại

Tráng sĩ qua sông hề
…sá chi ngày trở lại !
Dich thủy quặn đau hề
…lòng tráng sĩ mang mang
Bấy nhiêu năm lang bạt xứ Tần (?)
Ngọn chủy thủ sao không làm nên nghiệp lớn?
Đất Hàm Dương hề
…có chi mà quyến luyến
Chỉ bụi đường xa hề
…vương vấn bạn ta
Bên này sông vẫn còn những Yên Cơ
Và bầu rượu Cao Tiệm Ly thưở ấy!
Sông Dịch cạn rồi hề
….đường về đã mở
Phải trở lại thôi hề
….trí dũng mà chi
Chẳng Thái Tử Đan chẳng cần chính nghĩa
Chí nguyện cũng thành vớ vẩn thị phi
Uống đi ! Bạn ta ! tráng sĩ thời nay
Sống đi! Bạn ta! tháng ngày sẽ cạn
Chút danh hư bận chi lòng hảo hán
Mặc Yên, mặc Tần, mặc cả thế gian
Ô hay! ai khóc bên bờ sông Dịch?
Sông nước còn đâu để phân cách đôi bờ?
Kinh Kha phục hoàn hề
… cần chi sử sách!
Tráng sĩ trở về hề
….mang nặng tình xưa…..

Nguyễn Ngọc Nghĩa