Trong đời có bụi… đôi khi.

Chào Buổi Sáng

Sớm mai nổi hứng ra vườn
Đi cho hết cõi vô thường xem sao?
Đi từ bước một chiêm bao
Thêm hai, ba, bốn… té vào trăm năm!

Bụi

Mênh mông mênh mông mênh mông
Tôi lây lất giữa thinh không kiếp người
Bụi đời bụi đời bụi đời
Trong đời có bụi, tôi ngồi xót xa.

Mơ Mộng

Tôi thường mơ mộng bên hiên
Có hoa có bướm có tiên trên đời
Tỉnh ra chỉ thấy mặt người
Đôi khi có cả đười ươi, hết hồn !

Trở Lại

Buổi về phố thị lấm lem
Uống ly trà đá đã thèm giấc trưa
Đêm, đèn xanh đỏ đong đưa
Sài Gòn trở lại nghe thừa bước chân.

Văn Công Mỹ

QUA TRƯỜNG NỮ

Hai mươi năm mới về ngang cửa lớp
Bước so le thương tóc ngắn tóc dài
Phượng đã bao lần đỏ thềm rêu biếc
Bao lứa đôi xa thời con gái con trai

Hai mươi năm lang thang trên mình Đất Nước
Ta dần vơi tuổi trẻ tiếng cười
Bài giảng của thầy cô thuở trước
Bàn tay cầm chút chữ nghĩa hổ ngươi

Khi quay về như tên thất chí
Áo mây bay trắng buổi tan trường
Trong các em có hình bóng chị
Nghe ngực mình rung lại những hồi chuông

Bất chợt về trong lòng phố biển
Ngang qua trường ríu rít tiếng thơ ngây
Các em đâu hay có người lang bạt
Biết tìm đâu đàn sẻ cũ xa bầy.

Trần Viết Dũng

Nước Mắt Trước Cơn Mưa, Jan Wollett 2/2

Jan_Wollett JAN WOLLETT

Gã được bình yên suốt chuyến bay. Gã thật mạnh, không bị bất tỉnh lần nào. Tôi đi về phía sau lần nữa, thấy Val, Daly và Joe Hrezo đang cố kéo một người đàn ông mắc kẹt trong cầu thang sau. Cửa máy bay sau không đóng được. Người ấy bị kẹt trong thang, gẫy chân. Sau cùng họ lôi được người này ra, mang vào trong phi cơ. Val và tôi cố bó cái chân gẫy với một miếng gỗ – Lúc ấy Joe bảo tôi rằng thông tín viên người Anh không trở lại được. Anh ta bước ra phi đạo Đà Nẵng để thu hình đám đông, rồi vô phương trở vào phi cơ trong lúc rối loạn. Anh ta còn ở trong đài kiểm soát. Ken Healy hứa sẽ có một chiếc trực thăng Air America đến đón. Về sau, anh ta cũng đã trở vào được Cam Ranh. Val, Atsako và tôi tiếp tục cấp cứu cho mọi người trên tàu. Việc này chiếm hết thì giờ và tôi đoán là khi đã bay được một giờ đồng hồ thì chúng tôi mới bắt đầu nhìn đến các hành khách khác không bị thương. Tôi thấy vẻ kinh sợ trên mặt họ. Cuối cùng, họ nhận thức được họ đã làm những gì. Họ bắt đầu hỏi “Còn những chuyến bay khác nữa không?”

Chúng tôi trấn an bằng cách nói thác: “Còn chứ, còn nhiều chuyến nữa.” Những người này bây giờ đã hiểu ý nghĩa việc bắn giết đồng bào để leo vào chuyến bay. Bây giờ họ ân hận. Đành nói dối thôi, chứ chúng tôi cũng biết sẽ không còn chuyến nào ra Đà Nẵng nữa. Đây là chuyến chót. Những người đi sau không ra nữa. Ken Healy đã liên lạc với Don McDaniel của chuyến 727 kế, bảo anh ta đợi chúng tôi ở Phan Rang, và bảo anh ta điện cho Dave Wanio quay lại Sàigòn để sửa soạn việc hạ cánh khẩn cấp. Tàu chúng tôi hư hỏng nặng, Ken không dám chắc bánh xe buông xuống được khi chúng tôi xuống Sàigòn. Tôi hiểu điều đó có nghĩa gì Tiếp tục đọc

RỒI CŨNG SẼ NHƯ SÔNG.

Rồi cũng sẽ như sông trôi biển dồn sóng lạ
Như tóc em xanh xanh những tháng năm dài
Như cánh cửa khép lại những ngày yêu dấu
Như một con đường giờ đã mất hết chân ai

Anh cũng như con chim đã mệt quá bầu trời
Có vỗ cánh hát cũng không còn vui hơn nữa
Anh dữ dội cũng không hơn gì cơn bão rớt
Hết thanh xuân anh mới hiểu được tình đầu

Ngay ở giữa đám đông anh mới hiểu buồn rầu
Khi cô quạnh anh mới hiểu cô đơn là ghê gớm
Đời cũng giống như là một quân bài số phận
Anh mất em có nghĩa là anh được quá nhiều

Tình đi mất nghĩa là tình không bao giờ ở lại
Cũng giống như em thôi đã biến khỏi cuộc đời
Anh mừng quá như nô lệ thoát vòng xiềng xích
Như Tự Do kia đang than khóc nhớ … ngục tù .

Nguyễn Tấn Cứ

những bài lục bát trích trong nhật ký 1

1.
buổi khuya bồng bế nhau về
một nùi chỉ rối lăn kề tai ương
vui chi gà gáy đoạn trường
đành im giấc  mọn  mùa sương tan rồi.

2.
tôi trôi. trơn tuột. xám nhòe
suối ơi đừng chảy đam mê ra rừng
đầu truông cuối bãi ngập ngừng
non ơi tóc thả trên nguồn bay chưa

Trần Anh

Nước Mắt Trước Cơn Mưa, Jan Wollett 1/2

Screen Shot 2013-04-13 at 5.54.57 PMJan_Wollett

CHUYẾN BAY CUỐI CÙNG TỪ ĐÀ NẴNG

JAN WOLLETT

(Nữ Trưởng Tiếp Viên Hàng Không)

“Tại sao họ bắn? Chúng tôi là những người bạn tốt”

Ngày 29/3/1975 đáng lẽ nhân viên khách sạn Sài Gòn phải đánh thức tôi dậy lúc 5 giờ sáng . Tôi là tiếp viên trưởng của một chuyến bay khứ hồi ra Đà Nẵng . Nhưng 5 giờ sáng hôm ấy không có ai đánh thức tôi dậy. Khoảng 6 giờ sáng mới có điện thoại của Val Witherspool, một nữ tiếp viên khác. Cô ấy bảo: “Chị xuống ngay phòng đợi khách sạn trong vòng 5 phút.” Khoác bộ đồng phục, tôi lập tức chạy xuống cầu thang. Ông Ed Daly và Val đang chờ tôi ở dưới nhà. Bruce Dunning, làm việc cho hãng tin CBS cũng đã có mặt. Tôi bảo Bruce: “Bọn này phải ra Đà Nẵng”. Anh ta nói: ’’Có tin thành phố này rơi vào tay Bắc Việt rồi” Tôi nói: “Nếu thành phố này đã mất thì chúng tôi đâu có đi” Bruce yêu cầu được đi theo chuyến bay. Ông Daly bảo: “Muốn đi thì đi. Có mặt ở phi trường Tân Sơn Nhất trong vòng một giờ đồng hồ nữa.”

Bruce tập họp Mike Marriotte, chuyên viên quay phim và Mai Văn Đức, chuyên viên âm thanh, rồi chở họ ra phi trường. Chúng tôi bước lên chiếc World Airway Boeing 727. Là tiếp viên trưởng, tôi được thông báo là sẽ có một hay hai tiếp viên người Việt đi thông dịch, sẽ có binh sĩ bảo vệ để đương đầu với đám đông. Hôm trước, chúng tôi đã gặp khó khăn ở Đà Nẵng, và chúng tôi cũng sẽ phải mang theo nước ngọt, nước cam, bánh mì săng-uých cho hành khách.

Vừa vào phi cơ, tôi nói với Val và Atsako Okuka, một nữ tiếp viên khác: “Các bạn hãy xem xét ngay mọi thứ.” Chúng tôi thấy không có đồ ăn thức uống. Đó là dấu hiệu đầu tiên cho biết một cái gì bất thường đang xẩy ra…Không nước ngọt, không nước  cam, không bánh mì, không đồ ăn thức uống trên phi cơ. Cũng không có tiếp viên người Việt, cũng chẳng có binh sĩ bảo vệ nào hết.

Chúng tôi thảo luận xem có nên bay ra hay không. Lúc ấy Daly và phi hành đoàn đã lên phi cơ rồi. Dunning và toán làm tin CBS cũng vậy. Hai nhân viên cơ quan  USAID leo lên. Họ trấn an chúng tôi là mọi việc ở Đà Nẵng cũng tốt thôi, không cần gì đến binh sĩ bảo vệ Tiếp tục đọc

THƠ VIẾT TRÊN CẦU THẠCH HÃN

Tặng anh Dương Kiền

Về đây, thương đất, thương trời
Thương mây cuối dốc, thương đồi xa xa
Thương từng ngọn cỏ, cây hoa
Thương vuông cát trắng đã pha máu hồng

Về đây, thương cả ba sông
Sông Chia, sông Hận, sông dòng Nghĩa Trang*
Không mồ, nên kiếp chưa tan
Hồn soi bóng nước, lang thang mây trời

Đò xuôi, xin nhẹ, đò ơi **
Đáy sông còn đó bạn tôi đang nằm

Về đây, trời lạnh căm căm
Thương em, thương mẹ tháng năm quê nghèo
Giã từ còn mãi trông theo
Lệ nhòa gởi lại, lưng đèo anh qua./.

Chu Trầm Nguyên Minh

………..
* Sông Chia: sông Bến Hải, sông Hận: sông Mỹ Chánh
Sông Nghĩa Trang: sông Thạch Hãn
** Ý thơ Lê Bá Dương

Quảng Trị 12/10/2012

TUY HÒA NGÀY TRỞ LẠI

Về lại sông Ba
Ngâm mình giữa dòng nước mát
Sau bốn mươi năm tình đất tình người
Cầu Đà Rằng muôn đời vẫn thế
Những nhịp cầu đen buồn bã * trong tôi

Về lại sông Ba
Những bạn thân xưa vẫn còn đâu đó
Trên bến xe đời giục giã của ngày xưa
Một sớm tinh mơ
Ta nhìn lên trên đỉnh Chớp Chài
Mây vẫn bay bay và núi vẫn xanh

Về lại sông Ba
Còn đâu dấu chân ngày cũ
Đứng trên Tháp Nhạn một mình
Hướng về Hiếu Xương lòng miên man nỗi nhớ
Ngôi trường em trong ký ức của tôi!

Về lại sông Ba
Ngâm mình giữa dòng nước mát
Sau bốn mươi năm tình đất tình người
Tuy Hòa ơi! Và Phú Yên ơi!
Một thành phố mùa xuân
Thành phố của tình yêu và hiện đại
Bỗng thấy lòng mình choáng ngợp
Trong một sớm tôi về

Huỳnh Hữu Võ

(*)Thơ Phạm Cao Hoàng

NHỮNG MÙA NẮNG NHA TRANG

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

nhatrang9

Nếu tôi là họa sĩ, có lẽ những giọt nước mắt xa Nha Trang sẽ được vẽ bằng một mầu sắc nào đó rất lung linh trong một bức tranh mùa nắng, có đôi mắt to của một cô bé 16 tuổi đựng suốt năm tháng ấu thơ dạt dào tiếng sóng, một ngày con sóng bật ra khỏi khóe mắt thành những hạt lệ, nên nó sẽ là một mầu rất mặn biển, để người xem tranh biết được nỗi chia lìa đó đã cứa xót lòng tôi đến thế nào.

Tôi không là họa sĩ, cũng không là một tài năng cụ thể nào đó để có thể thưa thốt cùng người một cách diễm lệ hình ảnh 16 mùa nắng Nha Trang, Nha Trang nhi đồng, Nha Trang dậy thì, và, Nha Trang khói sương giật lùi sau chuyến xe lửa đang chở tia nhìn nuối buồn đau của tôi ngày tôi bị gỡ đi cái núm gió nắng mặn mòi ấy. Thế nên tôi cứ khắc khoải khi đêm về thốt nghe như có tiếng tầu lửa vang bên ngoài cửa sổ. Thế nên tôi nghĩ mình nợ Nha Trang một món nợ ân tình. Tôi nghĩ, vâng, tôi nghĩ nếu cho tôi trở lại mười sáu năm đầu đời để lại dung dăng dung dẻ với Nha Trang, thì có lẽ tôi sẽ biết nạp một cách tận tình hơn hơi thở phập phồng của phố biển, để bây giờ có thể viết về nó một cách tròn đầy hơn, tha thiết hơn Tiếp tục đọc

Mấy thuở ngư tiều

Ôi khuất nhục một đời khuất nhục
Rượu nhàn sinh ta cứ uống cầm hơi
Này con chim vắt vẽo tít lưng trời
Mày cứ hót, như ta từng hót
Đời nhìn ta, ta nhìn đời khinh bạc
Thế dại gì mà chối cuộc du sinh
Những kẻ quanh ta một lũ dị hình
Nào, ta hót đến tận cùng tân khổ
Hót hụt hơi qua trùng trùng cổ mộ
Cho lửa nguồn rực đỏ cả thiên sơn
Ừ một hôm ta bỏ phố lên rừng
Tay cầm búa vung đau từng nhát búa
Máu phụt đỏ rịn ra từ mạch gỗ
Ta hãi hùng ôm mặt khóc rưng rưng
Ta lại về ngồi câu đú câu lươn
Đú đẽn nào đâu – Chỉ thấy một trời buồn
Ta ngồi thở, tưởng chừng như đất thở
Lớp lớp vĩ nhân cứ nhìn ta xớ rớ
Ta mỉm cười…
Ngoắc gió mặc thuyền trôi.

Lê Sa

T.Tâm.Ma nương – một chiều bên chén rượu quê cùng Tư Rết.