Thuỵvi
.
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông–bão–biển–bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc…
( ĐTQ )
Có một con hẻm thẳng băng nhưng sâu hun hút, đầu hẻm là con đường Hùng Vương, bây giờ họ đổi tên là Xô Viết Nghệ Tỉnh. Con hẻm tuy không chạm đến đáy con kinh Nhiêu Lộc như con hẻm nhà cũ của Đỗ Trung Quân, nhưng con hẻm được nối bằng cây cầu gổ băng qua một gò đất nổi nằm kế cận dòng sông băng qua cầu Sàigòn.
Con hẻm có ngôi nhà tôi ngày xưa.
Mấy mươi năm trôi qua, cây cầu ván mong manh biến mất, dòng nước như con suối vắt ngang biến mất. Những ngôi nhà lam nham còn đó, tuy có mọc cao hơn, đỏm dáng hơn, nhưng chúng nó vẫn chen chút dành nhau đứng hổn độn.
Không giống như Đỗ Trung Quân mỗi cuối năm trở về ngồi bên kia đường nhìn qua con hẻm cũ chổ mẹ ông ngồi bán hàng để ngậm ngùi nhớ mẹ.
Tôi đang ở xa lắm, năm thưở mười thì mới trở về thăm con hẽm cũ, ghé nhìn ngôi nhà cũ, giờ đã không còn người chủ cũ. Ghé về, đứng lặng trước hàng hiên, phóng mắt nhìn về hướng nơi cây cầu gỗ cũ nay đã xoá mọi dấu tích để ngậm ngùi.
Một buổi tối thật buồn – tôi trở về, đứng đấy – phó mặc những cái nhìn tò mò xoi mói của những người chung quanh.
Tôi đứng đấy – bên mái hiên, nhìn ra chỗ có cây cầu gỗ ngày xưa. Nhớ một người đàn ông.
Giờ, tôi không biết anh ở đâu? Nhưng tôi biết anh còn sống, sau lần tôi tưởng anh chết.
Lần đó, chiếc trực thăng anh rớt xuống giữa đám rừng mù mịt. Khi toán giải cứu ập đến, chỉ thấy một khối sắt khổng lồ chỏng chơ. Co-pilot nằm im với viên đạn xuyên qua ngực. Còn lại, tất cả biến mất Tiếp tục đọc




