HIẾN KẾ

luuthy

BẦU CỬ 2014 CỦA NUỚC MỸ VỪA QUA CHO THẤY LÁ PHIẾU CỦA NGƯỜI DÂN KỲ NÀY ĐÃ TRẢ LỜI VỀ CHÍNH SÁCH, CHIẾN LƯỢC VÀ KHẢ NĂNG CỦA ÔNG OBAMA TRONG 6 NĂM VỪA QUA! THẮNG LỢI CỦA CỌNG HÒA NƠI LƯỠNG VIỆN, THỐNG ĐỐC… CHO THẤY DÂN CHÚNG MONG CÓ MỘT CHUYỂN HƯỚNG! LÁ PHIẾU CỦA DÂN MỸ CỰC KỲ QUAN TRỌNG, TIẾC THAY… !!!
TƯƠNG TRI XIN POST MỘT ĐOẠN VUI CỦA “ĐỒNG CHÍ” LƯU THY, MONG ĐƯỢC GÓP MỘT CHÚT Ý ĐỂ BẠN ĐỌC MÀ NGẪM MÀ NGHĨ MÀ MỈM, MÀ CƯỜI…!!!

Nghe tin đảng Cộng Hoà toàn thắng trong kỳ bầu cử vừa rồi, Obama buồn ơi là buồn. Ông vừa buồn vừa giận, 6 năm nay ông làm không biết bao nhiêu là việc cho đảng Dân Chủ, nào là đi quyên tiền, nào là đi vận động, nào là làm theo lời đảng, vậy mà chỉ vì một cuộc bầu cử nhỏ như con thỏ vậy mà hết đảng viên này đổ thừa là do ông không biết làm trang web obamacare, hết đảng viên kia bảo là ông chưa quyên góp được nhiều tiền.

Ông buồn nhưng không biết ai tâm sự, bên cạnh ông chỉ có Michelle và hai đứa con gái. Hai đứa con cứ hết làm homework này tới homework khác, còn Michelle thì tối ngày cứ shopping. Ông buồn buồn bốc điện thoại đỏ tính bấm số 1 gọi Putin rồi đổi ý, số 2 cho Tập Cận Bình cũng không được, số 3 cho Merkel lại không xong, mới bấm ba con số gọi cho chủ tịch nước CHXHCNVN.

Bên kia đường dây có tiếng người trả lời:

-A lô… A lô… Ai đó? Đây là văn phòng của chủ tịch nước CHXHCNVN!

-…

-A lô… A lô… Ai đó? Tui là chủ tịch nước CHXHCNVN đây! A… Chào đồng chí Obama!

-Chào chủ tịch nước, how are you? Chủ tịch nước có khoẻ không?

-I am fine, thank you, and you?

-I am fine too, and you?

-Me three, and you?

-Me four, and you?

Cứ too, three, four, five, six, seven, eight, nine, cho tới ten, thì Obama hết kiên nhẫn mới nói:

-Buồn quá đồng chí ơi. Đảng tui bị đại bại kỳ bầu cử vừa rồi. Đứa nào cũng đổ thừa tui hết. Đồng chí có cách nào giúp tui lấy lại uy tín hông?

Đồng chí chủ tịch nước CHXHCNVN bên kia đường đây mới trả lời:

-Tội nghiệp đồng chí chưa! Tui đã hiến kế ngay từ đầu mà đồng chí không chịu nghe! Vừa mới lên làm tổng thống, đồng chí được dân chúng với báo chí ủng hộ hết mình, thiếu điều còn coi đồng chí như đức chúa Giêsu, còn tặng cho đồng chí cái giải Nobel Hoà bình, đồng chí nắm cả hai viện quốc hội, nhưng đồng chí lại không chịu ra ngay cái luật ĐẢNG (Dân Chủ) CỬ DÂN BẦU như nước CHXHCNVN chúng tôi thì đâu có như cái ngày hôm nay. Đồng chí mà làm theo lời tui, cứ đảng Dân Chủ cử người thuộc đảng Dân Chủ ra tranh cử, thì có thằng Cộng Hoà nào mà thắng được như ngày hôm nay ???

LƯU THY

ĐÀ LẠT.

nguyentancu

Em đừng có tưởng mù sương
Phố xanh còn mộng đang thường trú mây
Núi cao mưa trượt đất dầy
Một hoang vu loãng chân mày trường giang
Một em hoàng hạc chim ngàn
Sương mù khuất cánh mênh mang giáo đường.

NGUYỄN TẤN CỨ

QUÊN

phamnguyen

Bên cầu dừng lại
Ta ngồi trông mưa
Người về đâu mất
Chân hồng quên đưa

Vẫn là mưa bụi
Trên sông ngày nào
Vẫn là gió núi
Mang lời chiêm bao

Này em hoa quỳ
Chiều thơm phấn nụ
Người về bao lâu
Tình như áo cũ?

Cuối đường lưu xứ
Góc đời biệt giam
Lòng thấy thênh thang
Tiếng cười khổ nạn…

PHẠM NGŨ YÊN

CÁI CỐI ĐÁ

buithanhxuan

Tôi là cái cối đá. Tôi thông thái và chuyện gì tôi cũng biết
Bà già mù ngồi cạnh tôi than vãn đủ thứ chuyện. Tôi với cây lộc vừng suốt ngày phải chịu trận không biết bao nhiêu cái hắt hơi sổ mũi của bà. Tôi là vật chứng ba đời nhà này và bây giờ vô dụng từ cái ngày người khai sinh ra tôi đã qua đời hơn hai mươi năm trước. Một ông chủ nông dân cần mẫn, quê mùa, thất học nhưng chân chất.
Bà già mù là vợ của ông.
Trước đây tôi sống trong chái bếp lợp tranh, cần mẫn làm công việc hằng ngày của mình là xay gạo. Rồi một ngày tôi theo bà già mù ra phố và nằm làm cảnh  bên gốc cây lộc vừng trong ngôi biệt thự lộng lẫy này. Người ta cào rứa, chà xát đến rách toạc cả da, mài nhẵn bóng loáng như khoác lên tôi một bộ áo mới cho hợp với ngôi nhà sang trọng và địa vị của ông chủ
Ông chủ sau này chính là con trai của bà già mù. Ông quyết tâm đưa bà mẹ của mình về sống tại đây để trả cái ơn bà đã đẻ ra mình, không cần biết bà thích hay không. Mặc kệ bà với những hoài cổ làng quê. Mặc kệ chuyện bà than vãn suốt ngày ngồi một mình bên cạnh chiếc cối đá là tôi trong ngôi biệt rộng thênh thang nhưng vắng vẻ. Cô gái giúp việc trẻ măng thỉnh thoảng đến dọn dẹp rồi về
Đừng nghĩ tôi chỉ là chiếc cối đá vô tri giác. Tôi biết nghe, biết nhìn và qua bao năm tháng sinh ra trên đời này tôi biết được nhiều thứ. Hiểu được thế nào là nhân tình thế thái. Tôi cũng có riêng một cuộc đời, một thân phận. Cũng chứa đựng được nhiều triết lý sống. Tôi đã xoay hàng triệu triệu lần trước khi ra chỗ này. Mỗi vòng xoay là một suy nghĩ, một trãi nghiệm. Tôi chiêm nghiệm cuộc đời qua từng vòng xoay, nhờ vậy mà tôi thông thái. Triết gia lẫy lừng cũng chỉ vậy thôi. Nhưng tôi khác họ. Lúc xoay vòng, tôi học hỏi. Khi nghỉ ngơi, tôi suy ngẫm
Chỗ của tôi là nơi làng quê. Có tiếng chim cu rúc mỗi trưa và tôi biết hoàn thành nhiệm vụ của mình.  Tôi không thích nằm chết dí ở chỗ này. Cũng như bà già mù. Tôi muốn về lại nơi làng quê củ.
Khi bóng tối bao trùm lên khu vườn và tiếng ồn ào bên ngoài cánh cổng sắt tôi lại chứng kiến biết bao chuyện không muốn nghe, chẳng muốn nhìn. Tôi nghe, tôi nhìn thấy hết. Thành phố thì không như làng quê. Nó ồn ào. Nó tráo trở, mất trật tự, đảo điên, lừa phỉnh. Người  hiền thì ít nhưng lắm kẻ gian manh. Đừng nhìn người đạo mạo mà nhầm. Có khi là đao phủ đấy. Người giàu người nghèo tách bạch rõ ràng.  Họ không chơi với nhau . Không như  khi tôi còn sống ở làng quê, có tình làng nghĩa xóm, thỉnh thoảng ngồi lại với nhau hát hò còn tôi có việc để làm nhiệm vụ của mình. Người thành phố sống chen chúc, rượt đuổi nhau mà sống. Họ luôn hối hả như bọn trẻ rượt chuột ngoài đồng.
 Một xã hội bệnh hoạn từ nhà ra phố, đạo đức băng hoại
Tội tình gì tôi bị phơi mưa nắng cạnh gốc cây lộc vừng, bị giam hãm bên trong tường rào xi măng cốt thép, chứng kiến bao điều chướng tai gai mắt. Hằng ngày lại phải nghe bà già mù rên rỉ, thở than, trách móc. Có khi lẩm bẩm, hồi tưởng thời còn con gái chạy rông khắp làng, rung rinh bộ ngực như hai cái gàu múc nước cho bọn trai quê ngắm nghía.
Ông chủ làm cái chức vụ, công việc gì tôi không rõ. Ít khi được nghe nói đến nhưng tôi biết ông cũng là người có uy quyền vì thấy lắm người xon xen, rụt rè, ngần ngại mỗi khi bước qua cánh cổng sắt màu xanh. Tôi thì tôi chẳng lạ gì, biết ông từ khi mới sinh ra. Lớn lên, biết ghẹo gái là lúc ông bị làng xóm sợ hãi vì tính ngông của mình. Khi làng quê yên ả rộ lên tin có cô gái hai mươi tuổi bị hiếp dâm, dìm chết dưới bùn cũng là lúc cậu trai mười sáu tuổi trốn đi biệt tích.
Bà chủ còn khá trẻ, tóc xoăn nữa mái, không đẹp nhưng được cái nước da trắng như bạch phiến, trông hơn hớn, liếng láy. Không giống như bà già mù, bà chủ hay mặc loại quần một ống ngắn tới bẹn. Buổi sáng màu xanh thì chắc chăn đến chiều phải màu hồng. Mỗi khi bà lái xe ra khỏi nhà là cối đá tôi co rúm. Bà thụt lui, tiến tới một hồi mới qua được khúc cua nơi tôi đang nằm như muốn đâm sầm, chà lên bà già mù tội nghiệp đang ngồi.
“ Mẹ kiếp! Choáng hết đường..”  Ngồi trong xe bà chủ lẩm bẩm nhưng tôi nghe rất rõ. Không biết chửi  tôi hay chửi bà mẹ chồng.
Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng ra đạo tặc. Đám người hay lui tới nhà chủ tôi nhận biết hết. Cũng giống như ông chủ, phần đông họ là đám người ngu dốt mang bộ mặt trí thức. Trưởng giả học làm sang. Trưởng giả, quyền uy nhưng ít học, dốt nát thường chơi ngông để chứng tỏ đẳng cấp. Họ trương ra đủ thứ trong nhà ngoài ngõ đến lố bịch, trơ trẽn. Trong phòng khách, trên kệ tủ thường là những chai rượu đắt tiền thay thế những cuốn sách . Họ nói về bia bọt, ăn uống, gái gú thay cho những con số và chữ nghĩa. Họ tự hào về sự lạnh lùng, vô cảm, ngu dốt của mình chẳng khác mấy với bọn cướp
Cũng vì cái sự ngu dốt đó mà thân tôi phải nằm tại đây, dưới gốc cây lộc vừng có giá mười ngàn đô la này.
Một ngày bỗng dưng ông chủ nằm liệt giường. Người ra vào thăm hỏi đông như hội nhưng rồi vài ba tháng sau thưa dần và đến bây giờ chẳng còn thấy ai đến nữa. Khách bà chủ lại nhiều hơn trước. Đàn ông, đàn bà đủ loại người. Thỉnh thoảng lại nghe bà già mù chửi đổng  “ Đồ mất nết!”
Ông chủ hay ngồi trên xe lăn, nhìn ra ngoài từ bên trong cửa kính, miệng méo xệch, đôi mắt dài dại. Dưới ánh điện lờ mờ bà chủ hơn hớn đang ngồi trên đùi gã đàn ông trẻ trong dưới mái hiên. Hai người đi đâu mới về nhưng gã đàn ông vẫn còn muốn nấn ná chưa chịu đi.Tôi nghe hết, thấy hết. Có tiếng cười rần rật, tiếng rên rin rít. Có tiếng ú ớ của ông chủ đằng sau kính. Gã đàn ông thì thầm : “ Mụ già đang nhìn kìa em”  Bà chủ hổn hển “ Kệ mụ! Mù làm gì thấy ”.
Bà già mù không thấy nhưng bà nghe, bà cảm nhận mọi thứ. Từ ngày ông chủ bại liệt đến nay bà thường ngồi ngoài sân đến khuya mới chịu vào ngủ . Tội nghiệp cho bà, chửi mắng lầm bầm trong miệng suốt ngày.
 Mà cũng đáng đời cho bà già mù. Chuyện lúc xưa gây ra bây giờ bà phải trả nợ. Con hư tại mẹ, con trai nhờ phước mẹ. Bà vô phước đẻ ra thằng con trai đồi bại, hư hỏng, mưu mô, xảo quyệt là cũng do bà. Nếu ngày trước bà không lẳng lơ, thông dâm với lão xã trưởng, phản bội ông chồng nông dân chất phát thì đâu có đẻ ra cái loại quái thai này. Chuyện này chỉ có bà và lão xã trưởng biết. Nhưng tôi là chiếc cối đá, chuyện gì tôi cũng biết.
Ông con trở về sau bốn năm trời  chạy trốn cái tội hiếp dâm, giết người, đi đâu, làm gì không ai biết nhưng khi quay về ai cũng ngán, cũng thấp thỏm vì sợ trả thù. Hằng ngày thấy ông ôm cặp kè kè, nhìn bà con làng xóm bằng cái đuôi mắt.  Rồi ông ra tỉnh làm việc. Rồi xe hơi nhà biệt thự, người đưa kẻ rước.
Nhà có hai cô con gái xấu như Chung vô diệm, còn đi học nhưng lại đú đởn nhiều hơn đọc sách
Bà già mù không kể cho ai nghe mấy cái chuyện riêng tư trong nhà mình nhưng tôi là chiếc cối đá, chuyện gì tôi cũng biết. Ông con hại không biết bao nhiêu người ra thân tàn ma dại.
“ Tiên sư chúng mày! Mã mẹ cái thằng đang đè con dâu tao. Mã cha cái loại đàn bà dâm đãng. Có hứng tình thì dẫn đi chổ khác mà mần ” Bà già mù rít lên trong cổ họng nghe như tiếng cối đá xay gạo kêu kin kít. Cũng tại bà già mù nên bà không biết. Còn tôi thì biết quá cái ngữ người này. Chúng nó vừa từ một khách sạn nào đó trở về. Dại gì lại trơ trét nơi cái sân nhà, ngay trước mũi lão chủ bại liệt kia cho chướng mắt.
Tôi là cái cối đá. Dưới tôi cũng là cái cối đá, một phần của tôi. Hai cái nằm chồng lên nhau thành một đôi tình nhân cối đá. Đã lâu lắm tôi không được xay, được lắc, không được chồm lên nhày xuống, cọ xát vuốt ve nhau nên phát ngấy khi nhìn mấy cái cảnh này lắm rồi. Tôi chán lắm phải nghe bà già mù hằng ngày lầm bầm than thở, chửi mắng trong cổ họng rồi lại xuýt xoa tiếc nuối thời con gái, cái thuở vụng trộm, nằm ngửa trong nhà, thèm thuồng được nghe tiếng giường tre kêu cót két, chờ lão xã trưởng đến vật ngửa mỗi khi ông chồng hiền lành chân chất vắng nhà
Tôi ngán ngẫm cái cảnh phải nhìn mụ vợ lẳng lơ đón người tình vào nhà ngay trước mặt , trước mũi lão chồng baị liệt đang tức tối ú ớ đến sùi bọt mép. Tôi ê chề, khó chịu khi nghe tiếng hu hú của hai cô con gái đú đỡn với bọn trai ranh ngay trước mặt bà già mù. Tôi ngột ngạt, ngưa ngứa lúc chúng cọ mông vào thân cối đá tôi làm chổ tựa mỗi khi chúng hứng tình
Tôi nghe, tôi nhìn thấy hết mọi thứ ba đời trong cái nhà này. Không như tôi trên dưới chung thủy một đời. Luân thường đạo lý xã hội điên đảo, gia đình tất phải đảo điên
Tôi muốn trở lại nơi sinh ra mình dưới mái tranh, làm công việc của mình.
Tôi vốn là cái cối đá, tôi thông thái nên chuyện gì tôi cũng biết
 
BÙI THANH XUÂN

HẸN.

phamkhanhvu

hãy vỡ lên như pha lê trong tủ
meo mốc thời gian đã bạc màu
hàng cây cuối phố xanh xao đợi
nghe bước chân về lá thoáng đau

hãy khóc như chưa từng được khóc
một trưa ngủ mệt vẫn chiêm bao
em đã hóa thân trong ảo ảnh
trăm giấc mộng đời hóa bể dâu

hãy quay trở lại căn nhà cũ
một sắc màu tan nhạt bóng chiều
tôi sẽ đến ngồi bên giếng nước
soi mình thềm gạch đã xanh rêu

hãy nhớ từ đây em đã đến
cũng tự nơi này tôi đã đi
dẫu có nghìn năm là kỷ niệm
biển vẫn cuồng điên gọi sóng về

hãy cho tôi chút gì như hẹn
hai mươi năm nữa hoặc bao giờ
từ trong tưởng vọng tôi nằm đợi
một nụ hôn người rách giấc mơ.

PHẠM KHÁNH VŨ

CÓ CÒN…

tranvannghia

Có còn mây trắng quê xưa
Để chiều nay nhớ tìm đưa tôi về…

Bóng ai đội nắng triền đê
Nghiêng quang gánh chốn chợ quê tảo tần
Bóng con sông sóng xanh ngần
Đuổi nhau theo dấu chân còng bãi xa
Bóng em vừa mới hôm qua
Lúng la lọn tóc đuôi gà đuôi tôm

Có còn khói bếp cố hương
Để chiều nay gió tha phương tìm về

TRẦN VĂN NGHĨA

KHÔNG NHÀ!

luuthy

Tôi còn nhớ cái ngày đầu tiên cả đám người Việt, già trẻ lớn bé đều bình đẳng như nhau, tay vở tay viết cắp sách đến phòng học, tham dự cái lớp vỡ lòng tiếng Ý nơi đất lạ quê người. Ông thầy giáo miệng mồm tía lia, mặt mày trẻ măng, vừa viết to cái chữ “CIAO” vừa đọc lớn cho đám học sinh tạp lục phía dưới đọc theo. Đám học sinh chúng tôi trố mắt, há hốc mồm ra mà kinh ngạc, quên cả đọc theo lời thầy dạy. Ông thầy cũng ngạc nhiên không kém. Trong suốt thời gian dạy học cho tới bây giờ, có lẽ đây là lần đầu tiên, ông chưa bao giờ gặp trường hợp nào tương tự. Ông viết một dấu hỏi “?” thật to lên bảng như để thắc mắc hỏi lý do tại sao?

Mới học một thứ tiếng lạ, lại là ngày đầu tiên, lấy chữ đâu mà trả lời. Một người trong đám mới dùng cái thứ tiếng Anh trung gian để thầy và trò cùng hiểu mà giải thích. Cái bài học đầu tiên rốt cuộc chỉ có một chữ CIAO mà lớp học đã ồn ào náo nhiệt hẳn lên.

Chữ CIAO đọc và viết không khác với chữ CHÀO của tiếng Việt là mấy. Cái nghĩa lại càng giống nhau cực kỳ. Gặp nhau là ciao mà từ giã nhau cũng ciao, ciao và chào đều dùng cho mọi người, cho mọi tình huống, lớn ciao nhỏ, nhỏ chào lớn, bạn bè ciao, bồ bịch cũng chào, kẻ thù, tình địch ghét như ghét chó gặp nhau cũng ciao một tiếng. Chữ Hi trong tiếng Anh thua xa, Hi phải có chữ Bye đi kèm thì mới bằng chữ Ciao và Hi không bao giờ dùng cho những kẻ thù không đội trời chung.

Thảo nào mà ông thầy người Ý và đám học sinh Việt Nam khoái chí hãnh diện đến nỗi bỏ cả buổi học đầu tiên để mà bàn say bàn sưa cái chữ CIAO và CHÀO độc đáo của cả hai dân tộc.

Ngoài cái chữ chào này ra, tiếng Việt theo thời gian còn đẻ ra cái chữ NHÀ TÔI mà các thứ tiếng khác hình như bó tay không theo kịp.

Dù bằng gạch hay bằng gỗ, bằng mái tranh vách đất hay bằng gì gì đi nữa thì cũng là Nhà Tôi (1). Dù đẹp hay xấu, thùy mỵ hay dữ dằn, nấu ăn ngon hay dở, … cũng là Nhà Tôi (2). Nhà Tôi không hẳn chỉ có người tối tối nằm ngáy khò khò gát chân đè lên bụng tôi mà có khi còn gồm cả mấy cái rờ mooc của tôi và Nhà Tôi (3). Chưa hết, Nhà Tôi đôi khi còn nới rộng thêm phòng, lên 3 hay 4 mê để chứa cả anh chị em, cha mẹ ông bà, cô cậu dì dượng, chú thiếm bác cháu, và chắt chút chít chét nữa (4).

Cái chữ Nhà Tôi hay như vậy nhưng không phải ai ai cũng có thể dùng Nhà Tôi với cả 4 cái nghĩa này. Nhà Tôi với cái nghĩa thứ 4 thì hầu như ai ai cũng đều có, nhưng Nhà Tôi với 3 cái nghĩa còn lại thì có người may mắn có được cả ba, có người một cái suốt đời cũng không bao giờ với tới.

Kể từ cái bài học vỡ lòng tiếng Ý nọ, tôi è người ra mà kéo cày kiếm sống. Ăn uống, chi tiêu trả tiền thuê nhà, điện nước, còn lại tằn tiện chút ít lại gửi về Nhà Tôi. Ở cái xứ người Việt ít, trai thừa gái thiếu, người già con nít lại nhiều, không biết có phải tại cái tính ham vui hay do cái đồng hồ “Made in Italy” chạy lẹ mà thoắt một cái đã gần 20 năm, nhìn lại cái gương mặt đẹp trai, chai mặt ngày nào trong gương là bắt quải, mới giật mình chạy đôn chạy đáo, chạy Đông chạy Tây, năn nỉ ỉ ôi mới vác được Nhà Tôi về cái nhà không phải là Nhà Tôi.

Có Nhà Tôi rồi thì đời tôi mới vui ơi là vui, cái tiếng tivi giờ mới bị át bởi cái tiếng của Nhà Tôi. Cái đời sống độc thân vui tính mì gói ăn liền từ đây xin đành chấm dứt. Thêm một miệng ăn với cái radio phát sóng 16 tiếng mỗi ngày, thêm được một đầu lương, nhưng giờ đây tôi lại phải è cổ gánh vác thêm cái Nhà Nàng. Nhà Nàng đồ sộ nhiều phòng, lầu cũng 3, 4 tầng như ai.

Mỗi năm cứ tới ngày nghỉ là chúng tôi không dám đi đâu, cả hai cùng nhau mà về thăm Nhà Tôi và Nhà Nàng. Hai tuần lễ tưởng đâu là được nghỉ ngơi, chứ đâu ngờ lại phải coi sóc sửa sang lại cái nhà cha mẹ anh em đại gia đình đang ở. Cái nhà lâu năm không tu bổ xuống cấp, về đúng lúc mùa mưa, cái trần nước mưa dột rào rào xuống phòng cha mẹ già. Cái nhà không phải của tôi, ở chỉ 2 tuần lễ một năm, nhưng nhìn thấy hai ông bà già như vậy thì sao mà bỏ đi cho đành. Hai tuần lễ để nghỉ ngơi trở thành hai tuần lễ chăm coi sửa chữa căn nhà không phải Nhà Tôi mà mệt phờ người gần chết. Trở qua đi làm lại mà hai bả vai vẫn còn thấy mỏi nhừ mỏi rục.

Về tới cái nhà không phải Nhà Tôi là Nhà Tôi bắt đầu mở đài trách móc: “Sao ông chỉ biết Nhà Ông mà không thèm để ý gì hết đến cái Nhà Tui. Nhà Tui không dột nhưng thằng em út Nhà Tui mới lấy vợ thất nghiệp muốn mở cái tiệm bán quần áo sida; ông anh cả Nhà Tui cần chiếc xe cub cho thằng con trai lớn đi học, ổng thấy nó đạp xe đạp mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà chắc răng chắc lưỡi.” Tôi với Nhà Tôi không nói với nhau tiếng nào cũng chỉ vì cái chuyện Nhà Tôi với Nhà Nàng. Trong nhà im lặng như tờ chỉ còn tiếng tivi rè rè với tiếng quạt máy rào rào.

Sau đúng hai tuần lễ là tôi và Nhà Tôi mới trở lại chung sống hòa bình nhờ cái bài hát “Nhà Nàng ở cạnh Nhà Tôi, cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn…” Nhà Tôi và tôi đồng ý trồng cái giậu mồng tơi xanh rờn ngăn cách hai Nhà. Bắt đầu từ đây, Nhà Tôi tôi lo và Nhà Nàng nàng liệu. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì bớt đi được một gánh nặng trên vai. Nhưng thỉnh thoảng nàng kẹt, nàng vẫn hay cười cười nháy mắt, nắm tay tôi năn nỉ rủ rê, xé rào kéo chạy qua thăm viếng Nhà Nàng.

Tôi và Nhà Tôi cùng nhau hì hục kéo cày đi tát biển Tây. Dây thung cột tiền từ từ rồi cũng cạn. Tiền làm bằng giấy, để lâu không xài, dễ mục, hay sinh mối sinh mọt, lại nghe lời đồn đãi muốn lạc nghiệp thì phải an cư, tôi và nàng bắt đầu sùng sục kiếm nhà mà mua. Có cái nhà thỏa được giấc mơ, nhưng mỗi tháng nhận bill trả tiền nhà tiền thuế là giấc mơ trở thành cơn ác mộng! Tôi và Nhà Tôi lại phải kiếm thêm cái job thứ hai đi làm để mà nuôi cái Nhà Ngân Hàng. Cả ngày cả tuần ở miết chỗ làm, cái nhà mới toanh chỉ dùng để ngủ, bếp núc lạnh tanh, đèn đuốc tivi nguội lạnh và cái thùng rác đầy ắp những thùng mì gói cho tới cái ngày cái nhà hết là Nhà Ngân Hàng mà là Nhà Tôi. Không phải! Nhà Chúng Tôi, tức là Nhà Tôi và Nhà Nhà Tôi. Luật lệ ở đây nó là như vậy, cái gì cũng phải rõ ràng phân minh, không ấm a ấm ớ. Cái nhà này thật sự của chung, không được có cái giậu mồng tơi xanh rờn ở giữa.

Biển lặng sóng êm, thuận buồm xuôi gió hoài thì cũng tới lúc “…trời đất nổi cơn gió bụi”, mưa gió bão bùng dậy sóng, “khách má không còn hồng cũng gặp nỗi truân chuyên…”

Cứ cùng nhau gánh vác chuyện Nhà. Cứ cùng nhau chăm bón giậu mồng tơi. Giậu mồng tơi càng ngày càng lớn, cành lá càng ngày càng sum suê, càng ngày càng rậm rạp, che kín không chừa cho tôi một kẻ hở nào hết để thỉnh thoảng tôi được xé rào thăm viếng Nhà Nàng!

Tiếng tivi trong nhà càng ngày càng át tiếng Nhà Tôi, cái radio Nhà Tôi càng ngày càng bớt giờ phát sóng, cái câu hát bài chòi quen thuộc “Con này… là con gì đây? Con gì đây?” bỗng dưng biến mất. Cái bếp càng ngày càng lạnh tanh và cái thùng rác giờ lại bắt đầu xuất hiện những thùng mì gói…

Nhà Tôi viết tặng cho tôi một bài “luật văn”, xin tôi phê cho một chữ ký, rồi hẹn hò lại với tôi một cái ngày nào đó…

Một cái ngày nào đó bình thường như mỗi ngày mỗi bữa…

Một cái ngày đẹp trời nắng chang chang, bầu trời xanh biếc không một gợn mây, Nhà Tôi đưa tôi ra tòa ly dị, đường ai nấy đi. Tôi biết đọc tới đây thế nào cũng có vị nhăn mày nhăn mặt. Đưa nhau ra tòa ly dị mà bảo là một ngày đẹp trời ư! Đúng là như vậy! Không tin cứ hỏi mấy người trong cuộc thì biết! Chỉ có mấy ông mấy bà nhà văn nhà thơ là bao giờ cũng cho “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.” Bao nhiêu cặp ra tòa ly dị mà trời vẫn cứ đẹp ơi là đẹp, trời vẫn cứ nắng chang chang, chả có gió mưa tơi tả, sấm chớp bão bùng tí xíu xìu xiu nào hết.

Nhà Tôi đưa tôi ra tòa ly dị xong là Nhà Chúng Tôi trở thành Một Nửa Nhà Tôi và Một Nửa Nhà Nàng.

Nhà Tôi hết còn là Nhà Tôi mà bắt đầu từ đây nàng sẽ thuộc về Nhà Khác.

Còn tôi thì sao ?

Bắt đầu từ đây tôi sẽ trở lại thành kẻ Không Nhà!

.

Lưu Thy

GỞI NGƯỜI EM GÁI…

kimvovong

Anh chỉ là viên đá mục
Chẳng có gì kể cả chiêm bao
dù bây giờ biển vẫn xanh
và tóc ai bạc thêm bên bờ lặng lẽ…

Từ thuở sóng đưa em đi xa
dội về những bọt bèo cay đắng
những ngậm ngùi lạnh tới trăm năm.
Nghẹn ngào da thịt…

Có phải bây giờ anh đang sống
một mái nhà
thật và không thật…

Anh chỉ có một cuộc đời
nên không thể bắt đầu làm lại
Bên kia bờ anh chỉ là cổ tích
Xác thân rồi cũng bụi cát theo nhau…

KIM VÔ VỌNG

ĐỜI SẦU TA LẠI SẦU ĐỜI HƠN

linhphuong

(Buồn quá uống nửa chén
Ta say rượu quỳnh tương )

Buồn quá hôm nào ta đi nhậu
Say xỉn xe tông cán nát người
Mặt lộ đen ngòm từng vũng máu
Đỏ hồng chẳng khác trái tim thơ

Ta đứt bóng kết giao cùng đất
Đất ôm ta ngủ suốt một đời
Đọc tin cáo phó em đừng khóc
Vì một thằng điên tự tử chơi

Buồn quá hôm nào ta treo cổ
Thè lưỡi thành ma nhát đàn bà
Nhát luôn gã chồng em -xưa đã
Lấy những gì đáng lẽ của ta

Hồn nương theo gió-theo mây khói
Gặp bạn bè xưa khắp bốn vùng
Thua cuộc nằm phơi thây tự hỏi
Tổ quốc còn không chỗ dung thân

Buồn quá hôm nào ta ngắm biển
Ngó Thái Bình Dương sóng vỗ bờ
Nhảy xuống đấu dao cùng Hà Bá
Cưới Thủy Tề công chúa ngon ơ

Con rể Long Vương lên trần thế
Giống hệt việt kiều U.S.A
Rủng rỉnh tiền đô đầy nhóc túi
Thiên hạ chào Linh Phương đại gia

Buồn quá hôm nào ta sẽ chết
Đám tang đi khắp chợ Sài Gòn
Nhớ quẹo dùm ta về Chợ Lớn
Nhìn mấy em siêu mẫu “ lộ hàng “

Ngực-eo-mông- ba vòng hấp dẫn
Chân dài “ trường túc bất tri lao “
Bụng thơm-da trắng -đùi em trắng
Ngủm mất mẹ rồi thế mới đau

Buồn quá hôm nào ta tưng tửng
Cao hứng để râu- cạo trọc đầu
Giống Lỗ Trí Thâm-Lương Sơn Bạc
Bỏ chùa quậy quạng sướng gì đâu

Sinh bất phùng thời ta cà chớn
Em cà chua quên phứt câu thề
Câu thề ta giữ ngoài mặt trận
Em đánh rơi từ lúc vu quy

Buồn quá hôm nào ta nổi nóng
Móc trái tim ra chợ Bến Thành
Đứng dưới tượng đài Trần Nguyên Hãn
Đòi lại ngày ta tuổi xuân xanh

Ngày ta vác súng vào rừng thẳm
Nghe cô ca sĩ hát trên đài
Thương lính xa nhà đi đánh trận
Đù má ! Sao mà mắt cứ cay

Đù má ! Lỡ làm thằng thi sĩ
Thi sĩ đời sầu như khói bay
Vướng mắt em hồng nhan tri kỷ
Khói sầu đời thương ta trắng tay

Thi sĩ trắng tay thi sĩ tận
Anh hùng mạt vận anh hùng rơm
Ngửa mặt khóc cười cùng năm tháng
Đời sầu ta lại sầu đời hơn

LINH PHƯƠNG

ÁO TRẮNG

khuatdau


Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong
.
Huy Cận

Chếc áo tôi muốn nói, nhìn xa tưởng đâu em gói mây trong áo, tới gần mới biết là hai phần gió thổi một phần mây.
Một phần mây thôi, nhưng cũng đủ làm choáng váng vì áo em trắng quá nhìn không ra.
Đó là chiếc áo đồng phục của nữ sinh. Người ký cái lệnh xinh tươi đó, trước khi là nhà mô phạm cũng đã là một nhà thơ. Không chừng còn là một họa sĩ nữa. Nhờ vậy, từ những ruộng đồng xa xôi đến những phố phường rộn rã, ngập tràn những làn mây trắng đẹp.
Nhà thơ Hoàng Trúc Ly một lần nằm mộng thấy nữ sinh đã phải buột miệng:
Ô hay con gái bay nhiều quá
Những cánh tay mềm như cánh chim!

Tưởng không còn hình ảnh nào bay bổng đẹp hơn được nữa.
Không chừng những khách du lịch, cả những chính khách ưa cái đẹp (và gái đẹp) như Clinton cũng nằm mộng như thế giữa ban ngày, khi thấy các em tan trường về.
Một chiếc áo đơn sơ, không cứ gì phải lụa Hà Đông để nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát, cũng không lòe loẹt kiểu cọ, chỉ thuần một màu trắng tinh khôi, cùng với quần trắng, nón trắng. Nó bay bổng lên được, đương nhiên nhờ hai phần gió thổi, nhưng nhẹ đến thế, mềm đến thế vì nó được mặc bỡi những nàng con gái.
Tôi không chối cãi rằng, có một thời ngồi ở bến Thừa Phủ chỉ để nhìn những nữ sinh trong thành nội, đúng là mềm như cánh chim, ríu rít như chim, rủ nhau xuống đò cho kịp giờ vào lớp ở trường Đồng Khánh.
Thưở nọ, tôi là một anh học trò cả ngố chín năm kháng chiến ở đất Bình Định, được nhắc nhở rằng màu trắng là màu có lý lịch xấu. Địch đã từng dùng những mảnh gương soi ra hiệu cho máy bay bắn phá kho thóc, trường học. Các cô gái chỉ có một cái kẹp tóc thôi để làm dáng, cũng phải che cái lấp lánh đi, nếu không muốn bị kết tội là Việt gian! Còn nón trắng thì quét lọ nghẹ hay bùn! Nên chi tôi cứ đứng ngẩn ngơ suốt cả buổi mà trông vời, tuy rằng ở thành nội, đâu phải ai cũng là tiểu thư.
Với một làn áo trắng như mây đó, trông ai cũng đẹp, cũng thơm tho tinh khiết, là nét xinh rất chung của tuổi em tuy mới mười lăm mà đã lắm người thăm.
Thăm thì mặc họ, em vẫn cứ mộng bình thường. Em chưa mộng nhà lầu xe hơi, chưa mộng lấy chồng bác sĩ kỹ sư hay làm người yêu của sĩ quan trẻ tuổi đẹp giai.
Em chỉ mộng, mà mộng gì em cũng không biết nữa, có thể là bay lên như chim, có thể là lạc vào một hoang đảo, hay mộng thấy mình bất ngờ thành con giai để xem bọn họ nghĩ gì về con gái. Nói chung là mộng trắng trong như nhà thơ Huy Cận đã nói quá hay và quá đủ.
Chính vì mộng trắng trong nên em nào cũng hồn nhiên trong sáng. Hồn em như tủ mới, các ngăn đều trống thênh thang, chưa phải xếp đầy những lo toan chất chồng khi phải nghiêng vai gánh nặng tuổi đời. Các em bay lên là phải.
Nói về cái bay bổng, cái thướt tha, cái tinh khôi của chiếc áo nữ sinh, có lẽ một ngàn năm sau cũng vẫn có người còn nói. Tôi có nói thêm nữa cũng bằng thừa. Tôi muốn dành những dòng này để nói về một thoáng buồn.
Một thoáng là so với một ngàn năm sau, chứ với những ngày sau tháng tư đáng nguyền rủa, cũng khá là dài, nhất là với các cô bé mười lăm hay mười bảy.
Các cô được “rải phóng”, không còn phải mặc áo dài. Kẻ thắng cuộc “ní nuận” rằng, đi học chứ đâu phải đi ở tù mà phải mặc đồng phục!
“Thế thì cho chúng em xin mặc một ngày thứ hai thôi!”
“Đó là pháp lệnh! Mặc là để học và lao động chứ không phải để làm đẹp”
Không phải chỉ một vài em nài nĩ xin với thầy cô như thế, mà ít ra cũng đến cả triệu nữ sinh của bên thua cuộc, nếu cho các em khóc xả láng chắc cũng đủ nước để làm thủy điện!
Chưa bao giờ các em buồn như hôm chiếc áo trắng bị tuyên án tử. Nhiều em bỏ học nằm miết trên giường. Buổi sáng đầu tiên không đồng phục, các em thấy ngỡ ngàng xấu hổ, như thể vừa bị lột mất áo.
Cái lệnh đó cũng giống như vua Minh Mạng cấm quần không đáy!
Sau này, các em mới hiểu ra, chỉ có bốn tấc vải một năm, vừa đủ che những chỗ cần che, cấm là phải. Lúc đầu cất kỹ, lâu lâu lại đem ra ướm thử cho đỡ nhớ. Nhưng bao nhiêu áo mặc thường ngày, cứ mòn dần rồi rách te tua. Thì đành mua thuốc nhuộm, cắt hai tà may thêm được một chiếc. Rồi cũng thành giẻ rách!
Từ đó, các em không còn mộng trắng trong, mà đục ngầu vì bị đẩy lên kinh tế mới hay lênh đênh giữa trùng khơi vô định.
Đến nay, các nữ sinh ấy nếu không vùi thây trong rừng sâu hay nằm trong bụng cá, cũng đều ngấp nghé ở tuổi sáu mươi. Cũng đã là bà nội bà ngoại, nhưng kỷ niệm một thời áo trắng vừa đẹp vừa buồn ấy, không một ai quên được.

Giờ, dẫu sao cũng có cái ăn cái mặc, người ta lại ra pháp lệnh mới, đồng phục nữ sinh. Thế là chiếc áo trắng tưởng bị chôn vùi cùng chế độ cũ nay đội mồ sống dậy.
Nhưng nó không còn là mây dù màu cũng trắng. Nó chỉ có xác chứ không hồn, khi người mặc nó dù trời nóng hay lạnh cũng đều khoác thêm một chiếc áo lụng thụng có mũ trùm đầu, chân mang giày và mặt thì che khẩu trang kín mít. Ăn mặc như thế, còn tệ hơn là chim cánh cụt.
Đâu còn cảnh tung tăng, nói cười nhí nhảnh. Đâu còn tiếng guốc khua trên hè phố nghe động tận tim ai. Và đâu còn cảnh nữ sinh bay nhiều quá/ những cánh tay mềm như cánh chim.
Áo đã như thế nên mộng cũng không còn trắng trong. Chiếc tủ hồn em chật ních những ước mơ làm người mẫu chân dài, làm ca sĩ, lấy chồng đại gia, có tệ lắm cũng phải là một anh Đại Hàn nhà quê.
Thế thì áo trắng ơi, sống lại mà làm gì. Đã là mây thì xin mây cứ bay đi. Bạch vân thiên tải không du du!*
________________________________

Những chữ in nghiêng: tác giả thiếu chữ phải mượn đỡ các nhà thơ, chứ không phải cố ý cầm nhầm.