Một ánh trăng…

levinhtai

Một ánh trăng.
Thơ đi chơi với mấy đứa trẻ

———-
Các đồng cỏ nơi thơ ngồi
Gần gũi với những điều Thơ hay tưởng tượng
Tiếng lá xạc xào
Tiếng rơi của cánh bướm
Ôi Thơ
Những đứa trẻ đang đội những chiếc vương miện
Như búp bê màu trắng
Chúng nhẹ như hơi thở
Của câu chuyện ngày xưa mẹ kể
Cho Thơ
Đừng sợ
Đàng kia những ngọn lửa
Mùi những quả thông và buổi sáng quá chừng thơm
Màn sương
Mù mờ hơi nước
Thơ quỳ trên cỏ ướt
Trong khi những đứa trẻ cứ tra từ điển của thơ
Thơ là verse
Nhưng adverse là thù nghịch
Thơ không thích
Nhưng có lẽ tên của thơ
Bị vướng một lời nguyền
Lúc trời còn tối
Đừng sợ
“Trời ơi buổi sáng quá chừng thơm…” (*)

LÊ VĨNH TÀI
(*)thơ Bằng Việt

THÁNG BA

truongquangkhanh

1.
Khi không còn vút ngọn roi bằng cánh tay mạnh mẽ vào lưng ngựa lao về miền đất hứa, tôi chậm rãi cắt từng ngọn cỏ xanh mời chiến mã lần cuối cùng trước khi từ giã

2.
Khi không còn cất tiếng hát ấm, vang những cảm xúc từ đáy ngực, tôi móc trong túi áo chiếc kèn harmonica nhỏ và tặng cho chú bé vừa đi ngang

3.
Khi không còn trịnh trọng tuyên bố và đọc những bài thơ thống thiết, tôi nhẹ nhàng thả chúng xuống dòng sông và chỉ cho người ngồi cạnh xem những cụm mây trên cao đang thay màu đổi dạng…

Trương Quang Khánh

Những con chim chết –

 

nguyendanhlam

Vừa mở cửa anh đã thấy nó nằm đó, giữa nền sân thượng, một con chim sẻ, loại chim vẫn bay đầy trời, nhất là ở nông thôn vào những ngày mùa vụ xưa kia. Giờ nghe nói chúng đã bớt nhiều, bị săn bắt đến hàng xe tải. Ở thành phố, chúng nấp khéo léo đâu đó phía trên những mái ngói, cứ rạng ngày là nghe lích rích. Anh chưa bao giờ làm thử một cuộc điều tra coi chúng sống ở đâu, làm tổ bằng cách nào.

Tiến lại gần, anh hơi hoảng, khi thấy con chim đã bị mất phần đầu, dấu vết của một cú cắn khá tàn bạo. Thủ phạm đích thị là con mèo. Chỉ có điều anh hơi lấy làm lạ, tại sao con mèo không ăn con chim một cách trọn vẹn cho bữa khoái khẩu của nó mà lại bỏ ngang?

Những con chim chết – Truyện ngắn của Nguyễn Danh Lam – ảnh 1 Mời các bạn nghe toàn bộ tác phẩm
Anh rướn đầu qua khe giàn bông, nhìn lên phía cái bồn nước. Quả đúng con mèo đang nằm ở đó, liu thiu trong nắng sớm. Búm lông vàng thanh cảnh, thư thái đến thờ ơ, chẳng có vẻ gì chứng tỏ nó vừa bỏ lại vật thể tội tình phía dưới kia. Anh muốn bằng cách nào đó bắt được con mèo, đưa nó xuống phía con chim. Để nó chứng kiến, kèm theo đó là lời răn đe, từ sau không được làm thế nữa. Thứ nhất, bắt một con chim là việc thật bất nhẫn, dù anh biết chim sẻ vẫn là thứ loài mèo dùng để luyện tập săn bắt. Thứ hai, nếu bắt rồi cắn ngang bỏ đó, cái xác sẽ là mồi nhử kiến, chẳng mấy chốc chúng sẽ bò đầy sân thượng và tấn công xuống nhà dưới. Tuy nhiên khi anh “meo meo” một lúc lâu, con mèo vẫn nằm ì, đầy biếng nhác. Tất nhiên nó chưa chết, búm lông vẫn phập phồng, uể oải. Không còn nhiều thời gian cho việc dạy dỗ con mèo về hành động kia, bốn lăm phút nữa anh sẽ phải đến công ty. Còn phải thể dục mười lăm phút, kể cả tắm và ăn sáng. Anh gắp con chim, bỏ vào cái lỗ đào dưới bồn cây, lấp đất lên, dằn thật kỹ.

– Em đưa con đến trường. Đĩa bánh cuốn để trên bàn nè, có chả đó, anh coi chừng con mèo – Tiếng cô từ nhà dưới.

– Được rồi, em đi đi, con mèo nó ở trên này. Cu Tít chào ba chưa con?
Không có tiếng thằng nhỏ đáp lại. Anh quơ tay, vặn vẹo. Vẫn nghe tiếng lích rích đâu đó, rất bình an, của lũ sẻ.

Cô và thằng nhóc đã đi. Anh nhìn đĩa bánh cuốn, giật mình khi thấy mấy con kiến đã bò men miệng đĩa. Có lâu la gì, anh vừa tập thể dục chưa đến mười lăm phút, kể từ lúc cô gọi. Nhà có thằng nhỏ, anh và cô căm thù đám kiến. Có lần chúng đã chích thằng bé khiến nó khóc suốt một đêm, dù anh và cô đã xức cho nó đến nửa chai dầu xanh chống côn trùng.

***

Công việc ở công ty mau chóng đẩy vụ con chim sẻ chết trên sân thượng khỏi đầu anh suốt ngày hôm ấy. Nhưng chiều tối về đến nhà, anh nghe tiếng cô hoảng hốt:

– Chẳng hiểu kiến ở đâu ra mà đầy nhà anh ạ. Nhiều một cách bất thường.

– Hồi sáng anh đã thấy mấy con bò vô đĩa bánh cuốn.

– Đó, anh cứ lơ đãng thế cũng là nguyên do khiến kiến đầy nhà ra.

– Em nói hay chưa, không lẽ kiến sinh ra từ bánh cuốn?! Mà anh thì thù chúng tận xương tủy chớ ưa gì.

– Nhưng cái tật anh là hay quên, cơm nước, đồ ăn cứ để ngang ra đó. Không chỉ kiến mà còn con mèo.

– Mà thôi, đừng để mấy con kiến hóa thành voi cả ra. Anh đang rất mệt đây. Phải lấy dầu lửa đổ vô mấy chỗ vách tường.

– Em vẫn đổ đó chớ. Đổ thường xuyên.

– Thôi để anh coi chúng xuất phát từ đâu.

Anh cúi sát mặt đất, lần theo vách tường. Vệt kiến dẫn về phía khoảng sân sau bếp. Tiến thêm chút nữa, anh giật mình. Một con chim sẻ khác. Đã bị đám kiến bu đen kịt. Lần này cái đầu của nó không bị cắn bỏ mà ngoẹo qua một bên, vùi dưới lớp lông cánh tõe ra như những nan quạt. Anh nhặt con chim lên, đập đập. Nó đã cứng đờ, lạnh ngắt. Không có bất kỳ chứng tích nào của ngoại lực. Cũng không ẩm ướt hay có dấu vết tật bệnh. Tuy nhiên, lũ kiến đã gặm hết một phần ngực và đôi mắt nó.
– Hồi sáng anh đã thấy một con y vậy chết trên sân thượng. Nhưng đầu nó bị mất chứ không giống con này. Anh đã nghĩ thủ phạm là con mèo…

– Vậy thì có thể con này cũng do nó cắn. Cái con mèo quái quỷ, nếu nó cứ giết chim rồi bỏ ngang kiểu này, rồi có ngày nhà mình ngập cả kiến mất thôi.

– Nhưng chẳng có dấu vết nào chứng tỏ điều đó. Hơn nữa nếu mèo cắn thì ít nhiều nó cũng phải ăn chứ?

– Chẳng lẽ con chim tự lao đầu xuống mà chết?

– Thế chẳng phải em nói trong nhà không thể không nuôi mèo, chỉ cần có tiếng mèo là đám chuột chạy sạch?

– Ừ thì thế, nhưng…

– Thôi, giờ không phải lúc tìm nguyên nhân. Anh chỉ sợ hậu quả là đám kiến đây này. Hay mình đi tìm mấy dịch vụ diệt kiến mối?

– Vụ đó tính sau, giờ anh quét sạch nhà đi, để em còn cho con ăn. Nó ngủ gà ngủ gật rồi kìa.

Anh gật gật:

– Tạm thời anh sẽ tìm tổ chúng rồi chế nước sôi vô.

Trong khi cô bón cháo cho thằng nhỏ, anh đi quanh quất với ý nghĩ rồi sẽ thấy thêm xác những con chim khác, nhưng anh không thấy gì nữa.

***

Sáng kế tiếp, không có con chim nào chết. Cũng có thể do anh không nhìn thấy cái xác mới nào của chúng. Anh hoàn thành bài thể dục dưới cái nắng đầu ngày dinh dính và bầu trời xanh gay gắt. Ăn xong đĩa bánh cuốn, vẫn là bánh cuốn, anh lên công ty.

Chiều, gần năm giờ. Mây đen kịt vun vút lùa qua cửa sổ kính đóng kín trước anh, nơi tầng mười hai của tòa cao ốc. Một cơn cuồng nộ câm lặng của thời tiết, bởi từ vị trí của anh nhìn ra, chỉ thấy hình ảnh chứ không nghe âm thanh. Và mưa trút xuống. Những hàng cây ngã rạp. Sáu rưỡi, anh nghe tiếng cô hoảng hốt trong điện thoại:

– Chừng nào anh về?

– Cũng chưa biết nữa. Trời mới bớt mưa, giờ này đổ ra đường vừa kẹt xe, vừa ngập nước. Em đón con được chưa? – Chỗ làm của cô gần nhà, nên cô kiêm luôn việc đón thằng nhóc từ trường mầm non về mỗi chiều.

– Về tới nhà rồi đây. Nhà mình đầy những nước với rác.

– Mưa tạt à?

– Làm sao em biết được. Em và con đang đứng ngoài đường đây nè. Vô nhà cho điện giật chết à?

– Sao lại thế được?

– Thì nền nhà đầy nước chứ sao. Anh đừng có hỏi nữa, về thì biết.

Anh hoảng hốt, lao vội ra thang máy. Mất gần tiếng đồng hồ mới nhích về được đến nhà. Một cảnh tượng kinh hoàng bày ra trước mắt anh. Nước từ bức tường trên giếng trời không hiểu vì lý do gì cứ thế trút thẳng xuống phía dưới. Nền nhà đầy cát, lá cây, đồ chơi của thằng con. Anh rón rén bước vào, sau khi liều bật một ngọn đèn.

Men theo cầu thang lên sân thượng, đập vào mắt anh là cả một hồ nước mênh mông. Thế nghĩa là cả hai lỗ thoát nước từ sân thượng xuống dưới đã bị bít. Trước kia ở vị trí hai đầu lỗ này, thợ xây có lắp hai quả cầu lưới ngăn rác. Về sau chúng bung ra, nằm lăn lóc đây đó. Anh thấy mớ lá cây rụng vẫn có thể theo lỗ mà thoát xuống, nên cũng không lắp lại hai quả cầu. Thế là chiều nay cống tắc. Không nên nói cho cô nguyên nhân, lại thêm chuyện tránh móc, phiền hà. Anh dùng cây xăm hai cái lỗ một cách bất lực.

– Em biết chỗ nào có dịch vụ khơi cống không? Sân thượng nhà mình ngập rồi, nên nước mới tràn xuống đây.

– Giờ này hả?

– Thì cứ gọi thử coi sao.

– Anh ra dòm mấy cây cột điện trong xóm, người ta dán đầy quảng cáo thông cống, số điện thoại đầy ra đó.

Anh ngớ ra rồi làm theo. Một cuộc gọi. Gã thông cống nói chắc như bắp, giờ tối rồi, ông có trả cỡ nào tui cũng thua, biết đâu mà mò. Gọi thêm mấy số, đều vậy. Anh điên tiết, nhưng bất lực. Nếu để đến sáng nghĩa là anh phải xin nghỉ phép. Phép không báo trước, cận giờ chẳng thu xếp được người thay, cách gì cũng bị trưởng nhóm cằn nhằn.

Thằng nhỏ khóc ngằn ngặt trong cái cũi đã được kê cao khỏi nền nhà. Hai vợ chồng hì hục vừa tát nước vừa lau dọn. Người ngợm rã rời. Gần mười giờ đêm công việc mới tạm ổn.

Anh dậy sớm hơn mọi ngày, bò lên sân thượng. Nước vẫn còn lấp xấp. Thế là đành gác lại màn thể dục.

Gần chín giờ gã thông cống mới đến. Sau nửa tiếng hì hục, gã lắc đầu:

– Chẳng biết cái quỉ gì trong đó nữa. Tui xăm hết cuộn dây rồi đây. Phải lần xuống đầu ống phía dưới nhà.

Mấy viên gạch dưới sân, chỗ đường ống đi xuống bị gỡ tung ra. Gã thông cống lôi từ lòng ống ra một đống bầy hầy lông, thịt, xương vụn… Những cái xác chim sẻ, phải đến năm sáu con mỗi bên.

Anh kinh hoàng, lập tức lên phòng mở máy tính. Truy cập những trang web đưa tin nhanh nhất. Chẳng hề có một dòng đề cập những con sẻ quái quỷ, hay tin tức gì về cái chết hàng loạt của bọn chúng. Lần sang web tìm kiếm, hơn một triệu kết quả cho việc định nghĩa chim sẻ, những món ăn, bài thuốc tuyệt hảo chế biến từ chim sẻ, đặc biệt là công dụng bổ dương, cường thận cho các quý ông…

Vậy là không hề có dịch bệnh hay lý do nào đó cho những cái chết khá bất thường kia. Chẳng lẽ những cái xác chim sẻ nằm đầy sân thượng nhà anh là một hiện tượng duy nhất? Hay con mèo đã lên cơn tàn sát, và chỉ trong thời gian ngắn nó đã ra tay một cách chuẩn xác kinh hoàng, rồi bỏ đó không ăn, khiến xác đám sẻ trôi xuống làm tắc lỗ cống?

Anh bấm điện thoại gọi thằng bạn thân nhất, ở cùng quận.

– Ở chỗ mày có con chim sẻ nào chết không?

– Cái gì?

– Chim sẻ. Chúng chết đầy nhà tao đây này.

– Không thấy gì cả. Mà cũng không để ý. Ủa, ở thành phố mình có chim sẻ à?
– Mày có khùng không? Chúng đậu đầy các mái nhà đó.

– Vậy sao? Tao chỉ nhớ, trong thực đơn mấy quán nhậu có món này. Còn trên mái nhà… Tao nhìn lên mấy cái mái nhà làm gì. Ở nhà mày chúng chết à?

– Ừ, suốt mấy bữa nay. Kiến đầy hết. Rồi tắc cả ống cống, gây ra lụt…

– Mày nói giống phim quá. Ờ… mà tự nhiên nhắc đến món chim sẻ, lại thấy thèm. Chiều nay đi làm vài chai không?

– Để tao gọi thêm mấy thằng nữa. Có gì sẽ a-lô mày.

Anh gọi thêm mấy thằng bạn. Hầu hết đều không để ý, hoặc không thấy hiện tượng gì. Bù lại, cuộc nhậu dự tính vào buổi tối có ba gã đồng tình, thêm anh là bốn. Buổi chiều anh vẫn đến công ty. Suốt dọc đường đi anh quan sát xem có thấy xác chim sẻ có nằm lăn lóc đâu đó không. Kết quả vẫn là không. Thấy ông bảo vệ đang ngồi lơ đãng dưới sân, mắt dòm lên mấy tán cây, anh hỏi ngay:

– Hổm rày bác có thấy con chim sẻ nào chết ở đây không?

– Anh cần kiếm chim sẻ chết à?

– À, không phải. Cháu hỏi vì thấy mấy bữa nay ở khu nhà cháu chúng chết nhiều lắm.
– Vậy à. Ở đây thì không. Nếu thấy, tui sẽ báo với anh.

– Có lẽ bác hiểu lầm ý cháu. Cháu không cần dùng chúng vào việc gì cả. Chỉ lo là chúng chết…

– Trời, anh cứ làm như đang nuôi tụi nó vậy.

Anh đẩy xe vào dãy nhà trong cùng, nơi có mấy tán cây. Nhìn quanh lần nữa, anh bủn rủn. Dưới gốc mận, lẫn trong đám trái rụng là xác một con chim sẻ. Cái xác còn mới nguyên, chưa hề bị kiến bu. Anh cảnh giác lấy một cành cây khều thử. Con chim còn mềm, không có dấu vết thương tích. Rõ ràng đã có một điều gì đó bất ổn. Nhưng tại sao chưa thấy bất kỳ tờ báo nào đưa tin? Hay là những việc vớ vẩn thế này đã trở nên quá nhàm chán, không đáng viết thành tin nữa? Tương tự như người ăn chim sẻ là chuyện thường, còn chim sẻ ăn người mới là chuyện của báo chí.
Anh quay lại chỗ ông bảo vệ, với xác con chim gói trong bịch ni-lông.

– Ở đây cũng có chim chết nè bác!

– Ủa, anh thấy nó ở đâu? Cũng có thể là chim được phóng sinh rồi chết. Ờ, mà đúng rồi, ở mé đường bên kia có cái chùa, hay miếu gì đó… Người ta hay phóng sinh chim lắm. Chúng bay loạng quạng vài chục mét rồi lao xuống chết.

Anh thấy có lý, lục trí nhớ coi quanh khu vực nhà mình có đền miếu gì không. Nhưng vụ việc mới xảy ra mấy bữa nay thôi mà.

– Lỡ có dịch bệnh thì sao bác?

– Ờ, xưa giờ cũng cứ nghe ba cái dịch này dịch nọ, rồi có ai bị sao đâu?

Đã đến giờ làm buổi chiều. Anh xách xác con chim bỏ vô thùng rác gần đó.
Tối ấy, trên bàn nhậu là món chim sẻ nướng tiêu. Cô rót bia, cười cùng cả đám:

– Mấy anh ăn món này thì các bà ở nhà chỉ có mệt.

– Sao em biết?

– Nhà hàng em bán thứ này, sao em không biết.

Anh đột nhiên giật thót:

– Nè, ở đây có lấy chim sẻ chết làm món nhậu không đó?

Cô gái nửa đùa nửa thiệt:

– Trời, chim không chết thì làm sao thành món nhậu. Bộ anh muốn ăn chim sống hả?
– Hê hê, cái đó phải dành cho em chớ – Thằng bạn anh nâng ly, cợt nhả – Mà thôi, mày dẹp vụ ba con chim chết đi. Mấy bữa nay tao có thấy gì đâu.

Món chim sẻ giòn rụm, bắt mồi. Cả bọn kêu đến hai dĩa.

***

Ba ngày sau, hai miệng cống đã được che lại. Lũ kiến cũng không xuất hiện, sau khi anh kêu dịch vụ diệt kiến mối về, quét xịt nhà cả buổi sáng. Đám chim sẻ vẫn lích rích bình an trên mái ngói khi anh lên tập thể dục lúc bình minh.

Chủ nhật, anh thở phào:

– Vậy là đám chim sẻ hết chết rồi em ạ. Có lẽ do một nguyên nhân tức thời nào đó thôi.

– Anh vẫn để ý vụ đó à?

– Trời đất ơi, nó làm mình khổ sở cả mấy ngày, không để ý sao được. Nếu chúng cứ chết lăn lóc ngoài đường thì anh mặc kệ, bận tâm làm gì.

Cô mỉm cười:

– Mai lại đầu tuần rồi, lẹ quá đi. Mà con mèo nhà mình đâu nhỉ? Em không thấy nó từ sáng tới giờ.

– Chẳng lẽ nó đi hoang? Mình đã thiến nó rồi mà?

Nói đến đó, tự nhiên anh bủn rủn. Lần theo cầu thang, lên sân thượng, miệng anh gọi quanh quất “meo meo”. Búm lông vàng nằm đó, đúng ngay vị trí xác con sẻ sáng hôm nào.

Con mèo đã chết.

Không hề có dấu vết của ngoại lực tác động…

NGUYỄN DANH LAM

Nỗi Buồn Chia Hai

transa
***
Nỗi buồn hôm ấy chia hai
Thuở đời chẳng biết ngày mai là gì
Trong cơn mê sảng ôm ghì
Cho trăm năm cứ còn ghi trong lòng
Có- Không? Là mối tình chung
Trong từng sợi tóc bạc cùng thời gian

Đến cùng nhau đã muôn màng
Xa nhau thì cũng vội vàng mà đi
Không đành lòng, vẫn chia ly
Hai con mắt ướt làm chi suốt đời?

Trân Sa

TÌM CHI!

daolam

ta tựa đầu
vào đêm
lắng nghe hàng lá
thở
xanh xao
ngọn tình sầu
trên môi buồn
đọng nhớ
ta thả ta
vào đêm
treo
trên đầu
cọc nhọn
ta con chiên
thất sũng
biết tìm đâu
cội nguồn
xin
làm kiếp
Sadi
tìm nhau
trong
mộng ảo
ôm
nãi đời
vạn lý
trên
tay ngà
hụt hao
TÌM CHI
MỘT CÕI THIÊN ĐÀNG
TÌM CHI MỘT CÕI NIẾT BÀN
KHÔNG ANH!

DaoLam

ĐÁM CƯỚI BÁNH MÌ.

phamnga

1.
Sau Tết, Hòa mời riêng các bạn bè thân – toàn ở lứa U70 như anh – dự một buổi tiệc đơn sơ tại nhà, nói là ngày kỷ niệm năm chung sống thứ 45 của vợ chồng anh. Vừa khai tiệc, một ông bạn nhiều chuyện đã ý kiến ngay:
“Các bạn ơi, dân Tây kỷ niệm ngày cưới ở năm thứ 45 thì họ gọi là đám cưới Ngọc sa-phia, còn kỷ niệm năm thứ 50 thì đám cưới Vàng, năm thứ 60 đám cưới Kim cương…. Vậy bữa nay tụi mình đang dự đám cưới Sa-phia của anh Hòa chị Lụa đấy!”
Mọi người cười ồ lên, vỗ tay tán thưởng, kêu nâng ly “dô” 100% chúc mừng chủ nhà. Có người chưa chi đã nhắc Hòa phải nhớ mời đông đủ bạn bè như bữa nay cho những lần kỷ niệm ngày cưới còn quý giá, ý nghĩa hơn nữa trong tương lai. Hòa đứng lên, cười rạng rỡ:
“Cám ơn. Cám ơn các bạn. Trong tương lai chắc chắn là mình sẽ mời hết các bạn đến dự kỷ niệm mấy ngày trọng đại ấy của vợ chồng mình. Nhưng, có điều này, là về tên gọi cho kỷ niệm ngày cưới, tụi mình không dám nhận kiểu gọi bóng bẫy, liên hệ với toàn những bảo vật quý giá nhất trần đời, như đám cưới Sa-phia, Bạc, Vàng, Hột xoàn… đâu. Dù là lần kỷ niệm ngày cưới lần thứ mấy của mình đi nữa, chỉ xin gọi đơn sơ ngày ấy là… đám cưới Bánh Mì thôi.”
“Đám cưới Bánh Mì? Lý do?”,“Sao lại là bánh mì? Không kể ra nguồn cơn là không được đâu nhe ông!”, “Tình yêu lãng mạn từ… bánh mì ư?”…, cả bàn nhao nhao. Hòa tủm tỉm cười, nhìn sang vợ và dịu dàng hỏi:
“Cho phép anh kể lại chuyện tụi mình hồi mới quen nhau nhé em? Thiệt ngắn, gọn thôi em à.”
Lụa đỏ mặt, cười lúng túng, trả lời thật khẽ:
“Thôi mà anh. Có gì hay đâu mà kể? Hồi đó em … kỳ cục quá trời, bữa nay mà nghe được thì mấy anh chị đây sẽ cười em chết, cười luôn anh đó, anh ơi!”
Chứng kiến cảnh Hòa và Lụa âu yếm nhìn nhau, một chị bạn lớn tiếng nhận xét:
“Trời ạ, đã có cháu nội, cháu ngoại đầy đàng mà coi ông bà vẫn tình tứ quá đi!”
2.
Năm 1971, Hòa tốt nghiệp cử nhân triết, nhận sự vụ lịnh của Nha trung học đi trình diện nhiệm sở là một trường đệ nhị cấp ở thị xã Vũng Tàu. Ăn mặc nghiêm chỉnh, cà-vạt thì tạm cất trong áo, anh ra bến xe đi. Ngồi cạnh anh trên xe là một cô gái trẻ. Cô ăn mặc cũng giản dị, khuôn mặt không tuyệt đẹp nhưng thùy mị, dễ thương dù không trang điểm. Anh thầm nghĩ, nếu đặt vào truyện Thúy Kiều của văn hào Nguyễn Du thì đây không phải kiểu sắc sảo đáng ngại như típ Thúy Kiều, mà là típ Thúy Vân, phúc hậu, dễ mến, thật hợp với những chàng nhát gái như mình.
Trong lòng đang vui nên anh gợi chuyện: “Cô cũng về Vũng Tàu?”. Cô gái liếc nhìn anh – làm bộ thôi, nãy giờ cũng liếc nhiều rồi – cười, nhỏ nhẹ “dạ” một tiếng. Ồ giọng con gái Nam, nghe thiệt chất phác, dịu hiền. Hỏi tên thì cô cho biết tên Lụa, nhà ở gần chợ Bà Chiểu và đang đi thăm một người bà con…
Khi nghe anh cho biết lý do anh xuống Vũng Tàu thì cô gái tỏ ra rất ngưỡng mộ vị giáo sư trẻ. Cô nói rằng cô đã nghỉ học hồi lớp đệ nhị năm ngoái, để đi làm vì nhà nghèo. “Nếu năm nay em còn đi học, không biết chừng em cũng sẽ là học trò của anh. Hèn chi hồi nãy em rất tò mò, không hiểu anh dấu cái con khô mực trong áo để làm gì…”. Chà, tiếng xưng em nghe mới ngọt làm sao!
Xe chạy đến Long Thành thì có một trạm kiểm soát liên hợp. Một anh cảnh sát áo trắng đến bên cửa sổ xe, hỏi giấy tùy thân của anh. Anh xuất trình thẻ sinh viên và giấy hoản dịch. Tình cờ kẹp giữa hai thứ giấy này lại là cái thẻ ký giả, do anh đang là biên tập viên của một tập san nghiên cứu của một viện đại học nên được Bộ Thông tin cấp cho. Nếu chỉ là loại thẻ có ba vạch đỏ in thành đường xiên ở giữa, cấp phát vô số cho mấy cậu nhân dân tự vệ thì chắc anh cảnh sát trả lại rồi. Đằng này, trước loại thẻ “thứ dữ”, ba vạch được in ở góc trái trên, đặc biệt hiếm hoi nên anh cảnh sát xem xét rất kỹ, từ con dấu, chữ ký, cho đến tấm ảnh dán so với mặt người thật… Hồi lâu thì anh cảnh sát nghiêm chào anh kiểu nhà binh, lịch sự trả lại giấy tờ. Anh gật đầu, nói “cám ơn” rồi thong thả cất vào bóp.
Nảy giờ, cô gái tròn mắt theo dõi màn trình diễn ngoài ý muốn của anh. Xe chạy rồi thì Lụa hỏi liền… Anh giải thích vắn tắt nhưng trong lòng thì rất hãnh diện vì cô nàng còn lộ vẻ ngưỡng mộ, kính trọng anh nhiều hơn nữa.
Bờ vai hai người đã chạm vào nhau hồi nào không biết. Anh muốn cho hai bờ vai dính vào nhau luôn nhưng người ta đã ý tứ – tạm thời- tách nhẹ ra. Nhưng ai cấm được một vài sợi tóc con gái cứ bay bay, vờn nhẹ vào gò má anh? Anh thố lộ mình cũng là sinh viên nghèo, đã phải vất vả bươn chãi, vừa học vừa làm mấy năm qua mới đạt được ước nguyện ra trường đi dạy. Cô nàng lại càng cảm động hơn nữa, bờ vai hai người lại chạm vào nhau lâu hơn nữa.
Riêng đôi mắt người con gái thì cứ long lanh, đằm thắm khi nhìn anh. Thôi rồi! Smoke get in your eye…, như bài tình ca bất hủ của nhóm The Platters một thời. Khói tình vươn lên mắt em rồi! Có điều gì đó ngay trong phút giây sơ ngộ đã rất tinh khôi, rất chân thực khi người con gái không hề làm bộ làm cao mà che dấu niềm quí mến của mình dành cho đối tượng.
Và cũng rất hồn nhiên, dễ dàng khi cô nàng bộc lộ cảm xúc, tình cảm rất thực của mình. Khi nghe anh nói phải vào đầu giờ làm việc buổi chiều mới có thể đến trường trung học kia, Lụa có vẻ suy nghĩ. Chuyện gì vậy kìa? Cuối cùng thì cô nàng lục trong túi xách lấy ra một… ổ bánh mì không, có vẻ ngại ngùng một chút nhưng rồi quả quyết nói với anh:
– Vậy là anh phải chờ qua buổi trưa, đói bụng chết! Thôi, anh đừng đi ăn uống gì đó tốn tiền, anh ăn đỡ ổ này đi… Rồi đi trình diện gì đó, rồi về Sàigòn cho sớm, không thì ở nhà mong…
Trời ạ, ổ bánh mì tầm thường và rẻ mạt, thậm chí chẳng có chút thịt thà gì nhét vào nhưng quí giá làm sao vì đã chứa đầy ắp tấm lòng của người con gái mới quen. Món quà bánh được trao tặng với tất cả chân tình, hồn nhiên, không chút màu mè khách sáo. Thậm chí hơi… kỳ kỳ vì cô không cần biết ổ bánh mì có xứng hợp với một tân giáo sư cử nhân, thắt cà-vạt trịnh trọng để đi nhận dạy lớp Tú tài mà cảnh sát còn phải nghiêm chào? Nhưng niềm kiêu hãnh về danh giá giáo sư đã không khiến anh cười thầm, chế nhạo cô gái ngớ ngẩn. Trái lại, trong lòng anh chất ngất thương cảm:
– Anh… rất cám ơn Lụa. Em sợ anh đói bụng, cho anh bánh mì, biểu anh ăn mà giống như lo cho một người thân, một ông anh trong nhà vậy. Anh hiểu mà. Em tốt quá. Nhưng như vầy, vì anh không có mang theo túi…
Cô nàng lúng túng, vội vàng ngắt lời anh:
-Ờ há, làm sao anh cầm? Để em kiếm cho anh cái bao xốp hay tờ báo…
Tới đây thì anh không thể nín cười:
– Thôi, thôi mà, mắc công em. Anh cũng không thấy đói. Sinh viên nghèo tụi anh ăn ít lắm. Lụa giữ lại ổ bánh đi, anh không nhận đâu…
Cô nàng xịu mặt, có vẻ buồn:
-Anh không ăn bánh mì hả? Có bao nhiêu đâu anh? Em chỉ sợ anh đói bụng và tốn tiền… Anh nói anh là sinh viên nghèo mà, phải tiết kiệm…
Anh cảm thấy thương cô nàng quá sức, bèn vỗ về:
-Coi kìa! Anh nói chưa hết mà. Không nhận bánh mì nhưng anh muốn nhận… địa chỉ nhà em, được hôn?
Lập tức cô nàng cười tươi tắn, vui vẻ trở lại, y như một cô nhỏ mới bị người lớn làm cho thất vọng về một xin xỏ gì đó nhưng rốt cuộc cũng được toại nguyện. Hai người tiếp tục thủ thỉ chuyện trò, anh ‘xạo sự’ đủ điều, Lụa cứ cười khúc khích, quên mất rằng hai bờ vai hình như đã được phép tha hồ dính vào nhau…
Vì Lụa phải xuống xe trước khi vào thị xã nên hai người tạm chia tay. Cô nàng đứng lên, rón rén nghiêng người bước qua mặt anh. Anh thảng thốt khi tấm thân mềm mại, rất nữ tính, vừa nhẹ nhàng lướt qua. Vừa mới rất gần gũi mà đã phải xa xôi! Khác nào một giấc mơ diễm tuyệt giữa ban ngày. Tạm chia tay có nghĩa là Lụa đã mang theo niềm hân hoan và hy vọng tươi đẹp đang lớn dần trong anh…
3.
Gặp lại ở Sàigòn, tức mới chỉ gặp nhau lần thứ hai, anh tỏ tình luôn!
Vẫn cái tính hồn nhiên, chất phác như lần đầu gặp nhau, người con gái để yên bàn tay cho anh nắm, thẹn thùng cúi mặt, chạy trốn cái nhìn say đắm của anh nhưng chúm chím cười mà hỏi nhỏ lại anh: “Anh thương em… thiệt hôn?”. Lại kiểu nói ngọt lịm, cực kỳ dễ thương của con gái Nam. Vì bị bất ngờ bởi kiểu hỏi rất thật thà này nên anh muốn bật cười nhưng ngăn lại kịp. Nếu trong phim Hồng Công thì chàng trai đã tát yêu cô gái, bảo rằng: “Khờ quá, thiệt chớ sao hổng thiệt!”.
Vì hai bên đều nghèo nên trong mấy năm yêu thương nhau, anh và Lụa phải cố gắng dành dụm, chắt chiu tính chuyện tương lai. Một đám cưới đơn sơ để anh giáo đưa nàng khờ về “dinh”, tức một căn phòng nhỏ cũng hết sức đơn sơ trong nhà cha mẹ anh.
Tại gia đình nhà chồng, vốn thuộc giới trí thức – trong nhà có tới ba nhà giáo – cô dâu tuy ít học một chút nhưng cư xử rất được. Kính trên nhường dưới, không mồm mép trả treo, bếp núc vén khéo, không nề hà việc chân tay nặng nhọc, dơ bẩn… Hòa càng yêu vợ hơn một khi nàng hết sức quí trọng công việc trí óc cùng mớ sách vở tủn mủn của anh. Bản chất phúc hậu nơi Lụa còn thể hiện ở tánh thương yêu chó mèo, chim chóc và chăm chút một ít hoa cảnh ở cái sân nhỏ xíu trước nhà. Chỉ có cái khoản phúc hậu… mệt mề, Lụa muốn sinh nhiều con thì anh không dám tán thành mà chìu vợ.
4.
Rồi có con có cái, rồi biến cố 30 tháng 4. Trong những năm tháng khó khăn thiếu thốn mọi mặt ấy, Lụa vẫn là người bạn đời tuyệt vời của Hòa. Ban ngày tần tảo buôn gánh bán bưng, đêm về cặm cụi ngồi may hàng may gia công đến khuya lơ khuya lắc, chị nổ lực kiếm thêm thu nhập cho gia đình, giúp chồng có thể tiếp tục cái nghề dạy học thanh bạch – tính từ rất tao nhã mà người đời thường lịch sự dùng để gọi là an ủi cái nghèo của các thầy giáo, cô giáo.
Chính nhờ vào sức xốc vác của người phụ nữ trong nhà, gia đình Hòa thời ấy khổ thì có khổ nhưng họ vẫn có được cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc cùng ba đứa con ngoan ngoãn, chăm học. Nhiều lúc Hòa nghĩ, đích thực là nếu rung rủi vợ anh là một cô gái khác – một nữ sinh viên yêu kiều, đài các chẳng hạn, thì không chắc cô ta đã có được đức tính hy sinh, quên mình và ý chí năng nổ, mạnh mẽ như Lụa để giúp anh cùng gia đình vượt qua nỗi bao nhiêu gian nan, khó khăn một thời.
Rồi hai trong ba đứa con tốt nghiệp đại học, đi làm phụ giúp cha mẹ. Hơn thế, vợ chồng Hòa đã ngồi sui, cưới vợ cho con trai đầu lòng và họ đã có một trự cháu nội kháu khỉnh, con gái út lấy chồng cũng vừa sinh một bé gái cho ông bà ngoại tha hồ nựng.
Mái tóc đã điểm sương, Lụa không còn sức xốc vác, gánh gồng như suốt những năm tháng ăn độn nữa, nhưng cô nàng Thúy Vân mộc mạc của Hòa, nàng khờ hơi hơi ngớ ngẩn mà anh gặp gỡ trên chuyến xe hạnh ngộ ngày nào, vẫn là một phụ nữ hiền lành, phúc hậu, đôi khi vẫn cứ hồn nhiên lo chuyện bao đồng, ân cần giúp đỡ người khác, dù có khi là người lạ huắt lạ huơ.
Và đã hơn 45 năm qua, không bao giờ Hòa quên ổ bánh mì không, trắng ruột, đã ngộ nghĩnh dẫn dắt anh đến một tình yêu bình dị mà chân thực, tựu thành cuộc hôn nhân hạnh phúc dài lâu. Do đó, Hòa luôn nghĩ, với ai khác thì ý nghĩa cao vời của những lần kỷ niệm ngày cưới phải được thể hiện hoa mỹ, hoành tráng cỡ như “đám cưới Vàng”, “đám cưới Ngọc”…, còn riêng đối với vợ chồng anh, chỉ mộc mạc là “đám cưới Bánh Mì” cũng đủ viên mãn nghĩa tình.

PHẠM NGA

PHÁP THÂN.

phamthienthu

Xưa em là kiếp chim
Xương mục bên đường nhỏ
Anh làm cội băng mai
Tang em chờ mấy thuở

Xưa em là kiếp lá
Rụng xuống lòng suối thu
Anh làm mưa tháng bảy
Hàng lệ biếc tương tư

Xưa em là kiếp hoa
Chết rũ trong nôi cỏ
Anh làm phiến sương qua
Thương em hạt lệ nhỏ

Xưa em là kiếp mây
Chiều lang thang cổng gió
Anh làm con chích chòe
Hát ca trên đầu gậy

Xưa em là kiếp hồ
Ưu tư mùa cuối hạ
Anh làm chim bói cá
Đậu soi mấy mùa trăng

Em làm trang tân kinh
Anh làm nhà sư buồn
Đêm đêm ngồi tụng đọc
Lòng chợt nhớ vương vương

Đợi nhau từ mấy thuở
Tìm nhau cõi vô thường
Anh hóa thân làm mực
Cho vừa giấy yêu thương

Xin chờ nhau mai sau
Chốn mây mờ phiêu bạt
Em đầu thai vào hoa
Chờ nghe tiếng chim hót

Chúng ta làm một thân
Quốc độ núi sông biếc
Chúng ta làm một thân
Suốt vô cùng trụ diệt…

PHẠM THIÊN THƯ

Huyền sử

huetrung
Dậy muộn gặp được mùa mưa khói
Lơ mơ gõ nhịp hát tình ca

Trăng soi bóng lá câu ca cũ
Gió thoảng nhành xuân khúc nhạc lòng
Mộng tưởng hôm nào chừng đã ngủ
Trở mình tỉnh giấc bước qua sông

Đứng giữa núi đồi hét một tiếng vang
Khổng tước linh bay về vùng dĩ vãng
Ta chếnh choáng giữa trời chiều chạng vạng
Cô gái Miêu chân bước giữa ngày vàng

Hai ku
Cây khô trong giá lạnh
Tự khám phá chính mình
Miên man
寒さの中ドライツリー
自分を発見
噴出
(Samu-sa no naka doraitsurī jibun o hakken funshutsu)

Huệ Trung (Phan Rang)

THÔNG BÁO VỀ BUỔI RA MẮT SÁCH CỦA HỌC GIẢ ĐỖ THÔNG MINH

TƯƠNG TRI trân trọng giới thiệu buổi ra mắt sách của Học giả Đỗ Thông Minh:
Bộ sách “Con Đường Dân Chủ – Bản Án Chế Độ CS” ấn bản 2, gồm 14+ cuốn, 7.448 trang, chung với cuốn “Thân Phận: Năm Điều Tâm Cảm – Mười Điều Tự Vấn” ấn bản 2, 552 trang.
Tổng cộng 15 cuốn, 8.000 trang, giá đề 300 Mỹ Kim, là công trình biên soạn ròng rã trong khoảng 12 năm, thu thập tóm gọn các tư tưởng chính của Đông – Tây, những biến cố xa gần, ảnh hưởng trực tiếp, gián tiếp tới tình hình Việt Nam.. Quý đồng hương đến với buổi ra mắt sách có thể ủng hộ tượng trưng , chúng tôi rất vui lòng gửi đến qúy vị bộ sách này.
(Tới nay Học giả Đỗ Thông Minh đã viết khoảng 20 tác phẩm.
Gồm 20.000 trang sách.)

DSC00398

Xin gửi quý vị thông tin về sách mới.
Ra mắt ngày:
1- Thứ Sáu 20/3/2015 lúc 6-8 giờ tối tại Hội Cao Niên Vùng Hoa Thịnh Đốn.
Liên lạc GS Nguyễn Ngọc Bích: home 703-971-9178 cell 703-220-0491
6131 Willston Drive, #107, Fall Church, VA 22044
Sau buổi ra mắt sẽ có phần ăn nhẹ.
2- Chủ Nhật 22/3/2015, lúc 6-8 giờ tối tại Viện Việt Học, Little Saigon, Nam Cali.
15355 Brookhurst Street #222, Westminster, CA 92683
Liên lạc ông Phạm Minh Lân: (714) 775-2050
Sau buổi ra mắt sẽ có phần ăn nhẹ.
Liên lạc Đỗ Thông Minh: 714-722-5258
Kính chúc quý vị an khang, thịnh vượng và hạnh phúc.
Đỗ Thông Minh

TA ĐỐT ĐỜI MÌNH CHO EM ĐÓ.

hochibuu

Bao Tự cười chắc cũng giống em thôi
Nụ cười ấy làm U Vương mất nước
Ta cũng thế- Có ai mà biết được
Nụ cười nầy- ta giữ được bao lâu

Nụ cười làm ta quên mất nỗi đau
Của một gã nhà thơ mạt rệp
Dòng thơ ta đã buồn từ muôn kiếp
Bỗng hiện về nét đẹp của giai nhân

U Vương đốt Vọng Nguyệt Lầu cho Bao Tự cười chơi
Ta cũng đốt thơ ta cho em sưởi ấm
Dòng thơ cũ đã bao lần chìm đắm
Sóng mắt mỹ nhân- khuynh nước khuynh thành

Mỗi lần yêu- sao nghe quá mong manh
Bởi với lửa phải trả lời bằng nhiệt độ
Thơ sẽ cháy- tình thơ thành cổ mộ
Trái tim nào có ngăn chứa tình ta ?

Vọng Nguyệt Lầu cũng thành bãi tha ma
Để đổi được một tiếng cười Bao Tự
U Vương chịu chơi – ta cũng là thứ dữ
Đốt đời mình cho em đó – nhỏ ơi !

HỒ CHÍ BỬU
16.3.15