KHI… BUỒN… MẮT PHỐ… NIỀM RIÊNG

mocmienthao

Khi nỗi buồn rất nỗi buồn
Khi cơn mưa đã chung đường mông mênh
Khi trống vắng khoác màu đêm
Tôi – con mắt phố
Khóc trên phận mình
Khi tịch lặng nằm phục sinh
Đợi con trăng xuống trần tình nỗi đau
Khi niềm tin đã rũa màu
Đồng xa, con dế gặm câu nhân tình…
Khi ta ôm bóng câu mình
Mặc nhân gian
Trút nỗi tình tự riêng.

MỘC MIÊN THẢO

VỀ ĐI EM…

hoangvancham

về đi em
Về một lần thôi…
Ngủ ngoan hương đất
Cho tình quê ấm mãi tuổi người
Có đâu mãi gần như trong gang tấc
Cả đời lạc bước… mộng chín một ngàn lau.
Bên đời một bước đi về
Chạm mặt nghĩa ân chút lòng đau đáu
Về một lần thôi thảo thơm quê mẹ
Thắp một nén nhang
Tạ tội với quê hương
Xa cách bao tháng năm
Về thêm một lần thôi
Gối đầu sương khói
Em nghe hương lúa trải mùa
Quê nhà rót mật
Thương quá dòng sông một đôi bờ tít tắp
Người xa người như chìm khuất mãi vầng trăng.
Có về đây một lần
Nghe chim kêu chiều xuống
Chùng lòng đau.
Con đường xưa rơi ngọn lá tiễn mùa đi
Gạt nước mắt giọng thầm
Kêu tên người ru mái tóc xưa.
Mặn bờ môi khô cong nghiệt ngã.
Ngỡ đã quên dâu bể nhọc nhằn.
Phía cuối bên nhau như thức tỉnh phận người.
Gối tay lầm lỗi.
Về đi em!

Hoàng văn Chẩm

LẠ 1

ledachoanghuu

Sóng xô
lạ lẫm dã tràng
Lạ lùng xe cát, oán than không lời
Men say
lạ lẫm lệ rơi
Lạ lùng rơi lệ tìm nơi say mèm
Cô đơn
lạ lẫm bóng đêm
Lạ lùng đơn lẻ kéo rèm che trăng
Mật môi
lạ lẫm giận hờn
Lạ lùng hờn dỗi cong vờn môi xa
Phiêu liêu
Đời lạ lẫm ta
Lạ lùng, ta CÕNG BÔN BA GIỮA ĐỜI!

Lê Đắc Hoàng Hựu

THIÊN SỨ CUỐI CÙNG

linhphuong

Ngôn từ nguyên thủy từ hơi thở hương hoa phục sinh bên nấm mồ
Khi vệt môi hôn dưới bàn chân em tỏa sáng vầng hào quang thiên sứ
Với vẻ đẹp thánh thiện của đức mẹ Maria hiền lành ru anh ngủ
Đêm đêm nằm đợi em về trong mỗi giấc chiêm bao

Chúa không còn bị đóng đinh – vết thương giữa trái tim anh không còn rịn máu
Chúng mình sẽ tha thứ cho nhau qua những ngày giông bão
Để giận hờn – buồn vui của ngày hôm qua đi vào dĩ vãng xa xăm

Dẫu anh có phải chịu tội ngàn năm
Mang thập giá sau lưng – mang tâm hồn tên Giuda trước ngực
Dẫu cuộc đời anh khổ đau hay hạnh phúc
Cũng vì em – bởi vì em thiên sứ xuống trần gian

Bởi vì em nên anh thương nhớ Sài Gòn
Và kính Chúa-yêu tháng mười hai gió mùa Đông Bắc
Ngọt ngào tiếng A men-nồng nàn vòng tay ôm hạnh phúc
12 giờ đêm- Vương Cung Thánh Đường có hai con chiên ngoan đạo hôn nhau…

LINH PHƯƠNG

CHƠI VỚI 6/8

buidiep

tôi ngồi đếm kiến leo cây
leo ra cành cụt gặp ngày sinh tôi

ai đem đan cọng cải còi
đứt ba bốn nhịp tao nôi chết bầm

miệng cười chưa mếu đã hâm
rượu khùng chưa nhấp đã thầm triết gia

bla bla bla
mặt tuồng còn chiếc lông gà vắt thêm

trăng về từ chết ngàn đêm
lá đau còn cuốn lụa mềm từ bi

người đi người ở người đi
tiếc gì còi réo xuân thì ga ơi

còn tôi với kiến và tôi…

Phan rang, XI.2015
BÙI DIỆP

thân phận bọt bèo

dunga

Thuở nhỏ, đến mùa hè, cả nhà lại chuyển giường chõng ra ngủ ngoài sân. Trong căn nhà bé nhỏ, chật chội lợp tôn, không khí ngột ngạt nóng bức, không tài nào chợp mắt nổi. Với đám trẻ con đó là một trong những điều thích chí nhất.
Những đêm có trăng, ánh trăng dìu dịu đi suốt khoảng sân đầy bóng lá, đi tận vào trong giấc ngủ với những làn gió mát rượi. Những đêm không trăng, bầu trời lại vằng vặc đầy sao, hàng triệu tinh tú nhấp nhánh trong không gian trong vắt và tinh sạch của làng mạc chưa có chút khói bụi ô nhiễm thuở ấy.
Một trong những đêm vằng vặc sao ấy bỗng nhiên trở thành một ám ảnh cho đầu óc một thằng bé mới lên mười. Một thằng bé ham đọc, ngấu nghiến cái tủ sách đủ loại dành cho người lớn của bà chị đầu, bị những khái niệm siêu thực, hiện sinh, vực thẳm… làm bối rối.
Nó nhìn lên không trung sâu thẳm, nghĩ tới những chiều kích vô cùng của vũ trụ, để thấy, trái đất này chỉ là một hạt bụi giữa những thiên hà và con người và NÓ còn nhỏ bé hơn hạt bụi trái đất, quá mong manh, quá vô nghĩa, quá chừng vô nghĩa. Những chuyện nó đang làm, nó đang học, nó đang ước mơ… tất cả đều VÔ NGHĨA.
Nó như đang đứng trên một rìa núi, cô đơn, nhìn xuống cái vực thẳm hun hút của vô cùng.
Anh em nó, đang cuộn tròn trong chăn, say ngủ, chỉ mình nó thao thức với ngàn sao, với vũ trụ, với thân phận tí xíu của con người. Cái vô cùng đè bẹp nó, gây sốc nó.
Và hôm sau, nó đổ bệnh, ban đầu chỉ là cơn sốt gây gây, rồi nặng thêm, nó sốt bừng bừng, một cơn bệnh của kiếp người đổ lên một thân thể bé nhỏ, một trí óc bé nhỏ, yếu đuối không đủ sức chống chọi.
Nó chỉ muốn chết. Vì có gì đâu nữa để mà sống, một kiếp người bèo bọt, phù du.

Qua đi cơn bệnh, nó như trở thành một người khác, bất thường với cái tuổi lên mười. Nó rời khỏi những chuyện vui đùa của lứa tuổi, rút vào nội tâm, tự suy nghiệm, tự lý giải. Nó nhìn đến những người lớn tuổi hơn, hỏi han, tìm tòi một câu trả lời cho câu hỏi vô vọng của nó.

Cho đến một ngày, nó đọc một cuốn sách. Cuốn sách bình thường của lứa tuổi nó, kể về một đứa bé, được người ngoài hành tinh, đưa vào vũ trụ, đi xuyên qua các vì sao. Khi trở lại trái đất, đứa bé cũng đổ bệnh. Nhờ một ông thầy lang – ông Khờ, ẩn dật trong rừng, cứu chữa, cho đứa bé uống thảo dược, chỉ cho nó thấy một thế giới nhỏ bé của cây lá, của bươm bướm chuồn chuồn, của giun dế, của côn trùng. Một thế giới cực kỳ bé nhỏ so với những thiên hà, những vì sao. Thế giới bé nhỏ đó giúp nó cân bằng. Hình như là một cuốn truyện trong tủ sách Tuổi Hoa.
Thằng bé, như nhân vật trong sách, chợt bừng tỉnh, như một thiền sư hoát ngộ. Nó rời khỏi cái vô vọng của một con người trước vô cùng, trở lại với cuộc đời, an nhiên và minh triết.

Mãi sau và rất lâu, thằng bé trở thành một người đàn ông luống tuổi. Ông ấy tìm lại cuốn sách cứu vớt ông ngày xưa, và đọc lại những giòng chữ:
“Em độc giả thân yêu, em hãy thử đặt mình vào trường hợp của Sĩ Nhân? Em sẽ cảm thấy như thế nào? Một đứa bé được nuông chiều, tin mình là trung tâm của vũ trụ, chả có gì quan trọng hơn cậu ta cả! Đứa bé ấy tin tưởng tất cả những sáng tạo đều thoả mãn nhu cầu và ý thích của cậu ta: các con vật quen thuộc, các cánh đồng, các rừng, các bầu trời đầy sao… Đứa bé cảm thấy chinh phục được tất cả, khuất phục được tất cả, kể cả bầu trời… cho đến lúc đứa bé ấy đã khám phá được mình chỉ là một sinh vật bé tí ti, bé hơn cả một hạt bụi bơ vơ trong vũ trụ bao la ngút ngàn. Địa cầu đối với cậu ta dường như quá rộng, cũng chỉ là một vật bé nhỏ trong vũ trụ mênh mông!”

“Còn rất nhiều lãnh vực chưa được khám phá ! Sự kỳ diệu lướt trước mắt chúng ta, nhưng muốn khám phá, chúng ta phải cần có đôi mắt trẻ thơ.
Ðây là lần đầu tiên, cậu bé trở lại chỗ đáp phi thuyền.
Chim chóc hót vang chào đón khách. Ngôi chòi của ông Khờ vẫn im lặng, nằm khiêm nhượng trong rừng…”
_______

Trong truyện, Sĩ Nhân ở trong một căn nhà màu hồng. Và có một đóa hồng trong đoạn kết. Một đóa hồng rất quan trọng cho một con người, khi người ta đứng giữa sa mạc mênh mông của Cõi Người Ta, như đóa hồng của Hoàng Tử Bé – Saint Exupery.
Một đóa hồng duy nhất của một đời người.

DU NGÃ

CHÚC MỪNG

KẾT QUẢ GIẢI THƯỞNG “TÁC PHẨM ĐẦU TAY” NĂM THỨ HAI – 2015.
do tổ chức bất vụ lợi Du Tử Lê Foundation tổ chức, trân trọng thông báo:
Ban Giám khảo cuộc thi đã chọn được 3 thi phẩm (trong số 201 bản thảo dự thi) để trao giải với kết quả chính thức như sau:
– Giải nhì (không có giải nhất) được trao cho thi phẩm “Bụi. Của những giấc mơ” của tác giả Phương Uy.
– Giải ba (đồng hạng) được trao cho thi phẩm “Ẩn dụ triên miên” của tác giả Lê Trinh. Và “Ngày rất tôi” của tác giả Đỗ Tấn Đạt.

TƯƠNG TRI CHÚC MỪNG VÀ CHIA VUI CÙNG CÁC NHÀ THƠ TRẺ . CHÚC CÁC BẠN ĐI TRỌN CON ĐƯỜNG ĐAM MÊ CỦA MÌNH.

PhuongUy

HÓA THÂN

Em cầm nửa vòng đêm đứng bên bờ thần thoại
nghe khúc The Myth chảy ray rứt dưới trăng
mùa rơi mù mắt lá
thốt lạnh đêm rằm
tôi gói mình giữa hình hài cô đơn thô vụng
khoác một hóa thân gượng gạo trước mặt trời
nghe kí ức loảng xoảng rơi trên vùng trăng biển
dấu cát xóa nhòa nước mắt mù khơi

Em cầm nửa nụ cười đi về nơi quá vãng
cánh đồng xưa đã không còn vọng tiếng từ ngày hôm qua
đừng quay lại
để tuyệt vọng chảy tràn qua mớ âm thanh tím thẫm
cơn cười trầm kha

Em cầm nửa u hoài đi về phía ngập vùi trí nhớ
theo mùa đông rũ áo trước hiên nhà
tôi hóa thân thành ánh nhìn trống rỗng
nghe lời ca vỡ máu ngân nga
ảo giác bong tróc rêu xám
đong đưa lời muộn trùng trùng
giữa cơn bão từ đôi mắt em dội lại
lời xin lỗi của nỗi tuyệt vọng màu trắng
gói một nỗi buồn

khi mọi cố gắng đã hoàn tất
câu từ khước bao dung không còn nói nữa
yên vị trên môi lời mật ngọt sau cùng
trong góc tối những âm thừa run rẩy
khóc một hình dung

Em cầm nửa cuộc tình đi về bên kia sân khấu
tôi hóa thân thành gã gù ngồi hát giữa ngây ngô
cũng không hát trọn lời yêu em huyền thoại
để tình yêu còn thác lũ đến bây giờ…

PHƯƠNG UY

DoTanDat_0-thumbnail

KHẤT THỰC TÌNH YÊU

Những thiền sư
Khất thực buổi chiều vào trong chiếc túi rỗng
Không đựng được hết hoàng hôn…

Những cánh chim di
khất thực vòm nắng trên sải cánh mỏi mòn
Không chiù lòng được một cơn mưa…

Em
Khất thực đời ta vào một nụ hôn dang dở
Cầu xin thế gian trong một ngày nắng dại
Môi chạm môi
Hai chiếc bóng đổ dài…

Ngày khất thực đêm
Tình yêu khất thực nỗi nhớ
Ngôn ngữ khất thực tâm hồn…

ĐỖ TẤN ĐẠT

LeTrinh-thumbnail

Tặng Jack London

Jack
Tôi mơ thấy ông một thưở lưu manh
Lang thang, trộm cướp
Đang ký tặng cho tôi những cuốn sách của đời mình.

Kia những dòng di dân đói khát ùn ùn
Vượt qua sông Mississippi tìm đường về miền đất hứa
Những túp lều bấu víu dọc chân trời
Những thành phố ông qua và sống sót nhờ vào thùng rác
Những bộ nanh chờ ông đến lao công
bóc lột

Mối tình mà ông chịu đựng lặng lẽ
khát khao
Nơi ông cầm lấy tâm hồn mình vẽ lên bức tranh nặng trĩu
Của nước Mỹ đục ngầu
vàng và máu.

Jack
Nước Mỹ thời của chúng tôi chắc hẳn đã giàu
Nhưng đói khát hơn xưa
Nước Mỹ của những cơn say quyền lực.

Jack
Tôi mơ thấy ông một thưở lưu manh
Lang thang trộm cướp
Người mà tôi thật sự phải cúi mình.

LÊ TRINH

nói trong đêm say tiễn nguòi ra biển không về

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

 

ta mơ làm khủng bố
ôm bom làm kinh kha
nổ cho tan cái nhục
nhục mất nước tan nhà

cái địt mẹ cuộc đời
đời ta như giẻ rách
không làm nổi khăn lau
thấm hai hàng róc rách

trời sinh ta làm chi
xô ta vào viễn xứ
bắt ta có quê hương
sao đoạ đầy cuộc lữ

bạn bè dăm đứa chết
vì đạp mìn ” đồng bào”
sao ta còn ngắc ngoải
đêm nằm ngó trăng sao

có hôm mơ trong ngục
đập đầu phá tường ra
lấy máu ghi lên cát
tội bọn bán ,mua nhà

này em đường lên núi
nơi đò chở qua sông
chỗ nào đặt bom được
cho nát nhục lưu vong

quê hương giờ cũng lạ
chả thấy đâu đồng bào
lúc thử dao cứa thịt
không thấy cả máu đào

ôi đời sông núi cạn
sao còn mơ qua sông
lúc tay chạm đốc kiếm
sao buồn tràn mênh mông

Ngô Yên Thái

CÓ MỘT ĐẤT NƯỚC

khatiemly

Ba ngàn cây số ôm nghìn trùng biển lớn,
Ngàn núi cao chọc thủng mấy tầng không
Một đất nước mà cháu con kiêu hãnh:
Mẹ đẹp như Tiên, cha mạnh như Rồng

Trăm sông sâu thương ngàn rạch cạn,
Ngàn núi cao thương vạn ngọn đồi.
Lòng biển lớn thương từng hòn đảo nhỏ
Bởi trăm triệu anh em cùng một giống nòi.

Một đất nước có bốn ngàn năm lịch sử,
Sáu mươi sắc dân cùng giòng máu đỏ au.
Một đất nước trước thù ngông, giặc dữ,
Vẫn hiên ngang, oai dũng ngẩng cao đầu

Vì không muốn sống đời nô lệ,
Nên có Đống Đa, Vạn Kiếp, Bạch Đằng Giang,
Bút vẫn sáng ngời, gươm vẫn tôi đúng lửa,
Dù đầu rơi, khí phách vẫn ngang tàng.

Có Tô Định, thì có gươm Trưng Trắc
Có quân Minh, thì có hội Lũng Nhai.
Lê Chiêu Thống cam cúi đẩu trước giặc.
Thì có Tây Sơn nghĩa sĩ giáo gươm mài.

Máu chiến sĩ từ xưa còn đó
Xương ngập biên thùy, máu mặn biển khơi.
Để gìn giữ từng ngọn rau cọng cỏ
Đâu để chờ ngày tổ quốc trút tàn hơi!

Kha Tiệm Ly

NHỮNG CỘT MỐC CHỦ QUYỀN BẠC PHƯỚC

dungkqd

Thêm 1 cột mốc chủ quyền bị bắn chết giữa biển đông
Bạn thuyền chở xác anh về cùng với cá
Họ kinh sợ tột cùng giữa trùng vây “tàu lạ”
Đơn độc, bơ vơ như đứa trẻ mồ côi

Họ đã kêu gào nhưng tổ quốc chẳng có ai
Chỉ một chiếc thuyền câu đưa cột mốc về với mẹ
(Dầu gì cột mốc này cũng được chôn trong nghĩa địa
May phước hơn những cột mốc rữa mất xác giữa trùng khơi).

Càng về gần đất liền càng thấy tổ quốc xa vời
Những cột mốc mất niềm tin giữ nước
Những cột mốc chủ quyền bạc phước
Cắm vào chỗ “chủ quyền” mà không biết của ai

“Gió lên rồi căng buồm cho khoái
Gác chèo lên ta nướng khô khoai…”.
Tôi đã uống rượu cùng với cá khoai
Trong tuyệt vọng của bầy ngư phủ.

Dũng KQD