Hồi Hương

tranvanle

Trở về thăm Đất Nước bốn mươi năm lạc loài, thấy mình như đứng ngoài… ngoài biên cương Tổ Quốc!

Người ta kìa, lúc nhúc, ngó mặt không ai quen…không ai giống như em, em hồi năm mười bảy!

Trở về để nhìn thấy kinh Thánh thật đúng ghê: “Con cáo có hang, con chim có tổ, con người không có chỗ gối đầu!”.

Chúa cũng như mình sao khi trở về Thiên Quốc? Chúa chắc lau nước mắt dưới bóng cây Thiên Đường?

Ghé một quán phi trường, kêu một lon nước ngọt, thả nhẹ khói điếu thuốc… nhìn Đất Nước mình bay!

Rồi… hành lý xách tay tôi đi tìm chỗ trọ, tôi đi vào thành phố… thành phố Hồ Chí Minh!

Quả thật tôi rùng mình, một thành phố kỳ quá, xe không nhường chi cả… vậy mà không đụng nhau!

Người ta đi ào ào, xe cũng chạy ào ào, không ai chào ai hỏi, bịt khẩu trang và đi!

Tôi, một kẻ trở về, đưa tay lên lau mắt, tôi nói khẽ: Tổ Quốc, Cho Con Chút Dịu Dàng…

…Và tôi đã gặp nàng, người thư ký khách sạn có đôi mắt thật sáng nhìn tôi như người thân…

Tôi từ xa đã gần, gần Quê Hương chút đó. Ít ra mình cũng có một chút gì để thương!

Trần Vấn Lệ

CHIẾC MẶT NẠ

khuatdau

Nắng sắp tàn. Như thường lệ, người hầu bày một chiếc bàn con và một chiếc ghế trắng trên bãi cỏ sau biệt thự. Trên đó một chai vang và một chiếc ly thủy tinh.
Đang là mùa thu, nhưng trên đất phương nam này, thực khó tìm đâu ra những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi và gió heo may se sắt để cho bữa rượu có thêm một chút buồn.
Nhưng cần gì, với một cốc rượu cầm mãi trên tay không chịu uống, một điếu thuốc đã gắn lên môi nhưng chưa chịu thắp lửa, chủ nhân đã tự vẽ nên một bức tranh thừa nỗi buồn và rất thiếu niềm vui. Tất cả không gian ngập tràn sự tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng cần thiết cho cuộc tiễn đưa mà chủ nhân của ngôi biệt thự đã thực hiện rất nghiêm cẩn trong từng ngày.
Đó là lúc trên bãi cỏ, bóng chiều xuất hiện và nhanh như gió lướt, đuổi ánh nắng vượt qua bờ tường, chạy mãi tới tận chân đồi rồi tan trong ráng chiều. Mới đó, cả một triền cỏ mênh mông vàng nắng bỗng xanh thẩm rồi tối sầm.
Lúc này, ông mới thong thả uống cạn ly rượu. Chỉ một ly thôi rồi ông đánh diêm châm thuốc, ngã người ra trên ghế, thở những vòng khói, mơ hồ nghĩ đến một ngày nào đó linh hồn mình cũng sẽ rời khỏi thân xác như khói thuốc, bịn rịn đôi chút rồi cũng tan nhanh trong khí trời.
Chiều chậm đưa chân ngày, ông nhớ tới câu thơ một thời rất thích của Hồ Dzếnh. Cái nghi thức mà ông lặng lẽ bày ra này, đúng là để tiễn đưa một ngày dài. Một ngày thật vô công rỗi việc. Nhưng sâu thẳm bên trong là ông tiễn đưa một phần của đời mình khi người vợ trẻ của ông tuyên bố trước tòa, tiền bạc không đem lại cho nàng hạnh phúc.
Khi nàng mang theo một nửa gia tài nặng quằng cùng với người tình trẻ tuổi, thì cũng là lúc rất nhiều người đàn bà khác muốn bước vào đời ông để chứng minh cho điều ngược lại. Cả một nửa nhân loại bỗng chốc đối với ông trở nên quá xa lạ, quá rối rắm, quá muộn phiền. Có một điều gì đó gần như niềm tuyệt vọng, một điều gì có khi là quá nhỏ lọt qua kẽ tay, cũng có khi quá to đến nỗi làm ông ngạt thở.
Để trốn chạy khỏi những cuộc tấn công mà ông biết chắc mình không đủ sức chống đỡ, ông giao hết sản nghiệp cho người con trai chỉ thua ông đúng 18 tuổi. Ông chỉ giữ lại một biệt thự nhỏ và một người hầu.
Người hầu, đúng là cái bóng của ông. Lặng lẽ, ít nói và trái tim không biết có mũi tên nào xuyên qua không, nhưng trên ngực anh ta có xăm một hình như thế.
Đúng đến từng giây, bữa sáng lúc nào cũng bày sẵn cháo trắng với củ cải muối, một tách cà phê đang nhỏ giọt và một tờ nhật báo. Lúc ấy là 8 giờ kém 15. Bữa trưa, vẫn kém 15 đúng 1 giờ. Và buổi tối, lại kém 15 đúng 8 giờ. Có thể gọi sau lưng, đây là ông Kém Mười Lăm!
Không hiểu vì sao, ông lại thích cái giờ phút lạ lùng như thế. Cuộc hôn nhân vừa đổ bể một phần cũng do cái “kém 15” bất di bất dịch ấy. Người vợ trẻ cảm thấy mình như con cúc cu, cứ kém 15 lại nhảy xổ ra kêu một tiếng. Khổ nhất là trong đêm, vẫn những cái “kém 15” ấy cho những cuộc ái ân! Dù nắng hay mưa, vui hay buồn, bao giờ cũng khởi sự lúc “kém 15” và kết thúc sau đó khi không còn kém 15 nữa! Có thể những cái “kém 15” chính xác đến từng giây trong những cuộc hẹn đã giúp ông thành công trên thương trường nhưng lại thất bại trong tình trường. Có một nhà sư đã nói với ông rằng cả hai đều là ảo, nhưng ông lại nghĩ khác, hai mặt ấy là mặt khuyết và mặt đầy của cuộc đời mình.
Khi ông vào nhà, người hầu báo cho ông có người xin được gặp. Ông nhìn đồng hồ: kém 15 đúng 6 giờ. Ông đồng ý với điều kiện chỉ tiếp đúng 15 phút. Người ấy thưa chỉ xin đúng 1 phút. Vì vậy, ông cũng chưa kịp nhìn rõ mặt người thanh niên, không nhớ nổi màu áo anh ta mặc, chỉ nghe đúng một câu: “có người xin gửi tặng ngài một món quà” Là ai?, ông hỏi, nhưng người ấy đã cúi chào với một lời dặn: “dạ, rồi sẽ biết!”
Ông có hơi khó chịu vì sự đánh đố. Muốn gọi anh ta lại bảo đem đi, nhưng ông chợt nhớ, đã là quà thì không được từ chối. Ông đành bảo ngươi hầu mở ra xem. Qua mấy lần giấy bọc, hiện ra một chiếc mặt nạ màu trắng. Không danh thiếp, không thư gửi kèm. Lạnh lùng, trơ trụi. Mặt nạ trắng giống như màu thời gian. Một màu thời gian đã chết.
Nhưng ông chợt thấy vui, bảo người hầu lui ra. Còn lại một mình, ông rót thêm một ly rượu, cầm chiếc mặt nạ mân mê. Rồi ông thử úp lên mặt mình. Mặt nạ hơi chật, ông cởi ra. Ông sờ chiếc mũi nhỏ thanh thanh, sờ đôi môi đỏ thắm hình trái tim, rồi lại úp lên mặt mình một lần nữa. Ông nhắm mắt, đê mê: trong lớp giấy bồi như hãy còn phảng phất mùi thịt da của nữ chủ nhân.
Đêm ấy, ông bềnh bồng trong tiếng nhạc. Xung quanh ông có rất nhiều người đang đeo mặt nạ. Những sư tử, gấu, cọp, những Tề Thiên, Trư Bát Giới, Ngưu Ma vương, lại có cả Bạch Cốt tinh và Dracula. Còn chính ông thì đeo mặt nạ Đường tăng Tam Tạng! Đó là trò chơi mà các bạn ông bày ra trong một đêm dạ hội để tiễn ông ra khỏi thương trường. Một đêm mà mọi người che dấu khuôn mặt mệt mỏi vì cạnh tranh, những lo toan lừa lọc, những luồn lách bơ phờ để có thể quên đi trong phút giây mà vui chơi thoải mái.
Lúc ấy, ông hơn 50. Cái tiếng bị vợ bỏ theo trai chẳng những không làm cho ông mất giá mà còn nâng ông lên trong con mắt các bà các cô, nếu không là một vì vua cũng là một ông hoàng. Trong đêm cứ cho là của quỷ, mặc dù ông đã chọn chiếc mặt nạ Đường tăng để xa lìa thế tục, nhưng biết bao cái nõn nường vẫn cứ sấn tới mời mọc. Tuy đã hóa trang, nhưng ông vẫn nhận ra từng người một trong số họ. Nhờ một bờ vai thô mà vẫn cứ để trần. Một bộ ngực chảy xệ nhưng vẫn cứ cố tình phơi ra. Nhờ một xâu chuỗi, một chiếc nốt ruồi trên cổ. Và nhất là nhờ những giọng nói tiếng cười, the thé lảnh lói. Bọn họ lượn lờ, khiêu khích quanh ông cùng những ả cave quá thiện nghệ trong những trò đưa đẩy.
Ông tìm cách thoát ra, đến ngồi trên một băng đá cạnh một gốc cây si dài thòng những rễ như một bức màn che.
Đêm vẫn xập xình với những điệu kèn nức nở ma quái. Những bước chân nghiêng ngã tới lui. Những chiếc váy xẻ đến tận hông, những chiếc mini jupe không thể ngắn hơn được nữa. Những tấm lưng trần lấm tấm mồ hôi, những bộ ngực rung rinh buông thả. Nhạc đưa họ ra sàn nhảy, trói chặt họ lại với nhau. Những ông chủ nhà đất, những bà chủ hãng này, xưởng nọ, những giám đốc mới lên, những tay môi giới lẻo mép. Từng cặp, từng cặp dính nhau tìm tới những góc khuất.
Chỉ có mỗi mình ông ngồi thu lu trên ghế. Và một người nữa lẻ loi ngồi trên một chiếc xích đu. Một người rất xa lạ lạc lõng. Thấy vậy, ông lịch sự đến mời nàng nhảy. Nàng lúng túng nói, nhảy dở lắm. Ông nói, tôi cũng có giỏi gì đâu. Cứ nhảy đại, có phải thi đâu mà ngại. Lúc nàng đứng lên, đặt tay lên vai ông, mọi người mới nhận ra nàng mặc một chiếc váy dài trắng, đeo một chiếc mặt nạ cũng trắng như của tuồng Nô. Chỉ có mái tóc nàng là đen thắm xỏa xuống hai vai.Trong đám dã thú, ác quỷ và ma vương nàng nổi bật như một bóng ma thanh thoát.
Nàng biết nhảy nhưng hãy còn vụng. Ông cảm thấy tay nàng run trong tay ông. Một đôi lần, giày nàng giẫm lên chân ông. Vì vậy khi nhạc chuyển qua điệu Tango, thì ông đưa nàng trở lại ghế ngồi. Ông hỏi:
-Cô chọn ở đâu chiếc mặt nạ đẹp thế?
-Quà tặng của một người bạn Nhật.
-Thảo nào, đẹp và rất độc đáo.
-Ông chọn Đường Tăng là có ý gì?
-Là cách muốn nói tôi sắp rời bỏ cái chiến trường khốc liệt này.
-Thế ông không còn muốn dính dáng gì đến kinh doanh nữa sao?
-Không.
-Kể cũng thật đáng tiếc!
-Sao vậy?
-Nghe nói ông là nhà kinh doanh rất có tài.
-Chữ tài liền với chữ tai một vần.
-Kinh doanh mà cũng có tai nạn sao?
-Có chứ. Còn nhiều hơn tai nạn giao thông nữa kìa.
-Thế à? Tôi cứ tưởng đó là cái nghề đáng mơ ước chứ.
-Cô mơ trở thành một nhà kinh doanh sao?
-Không, tôi chẳng kinh doanh gì cả. Trái lại là đằng khác, tôi là một trong hằng vạn kẻ để cho các ông móc túi. Tiếc rằng túi của tôi quá cạn, chẳng có gì nhiều.
-Xin lỗi, cô là quý phu nhân của vị nào?
-Quý phu nhân nào thì đã không ngồi một mình.
-Thế là em, là cháu, là con của vị nào?
-Sao ông cứ phải muốn biết tường tận đến thế? Tôi chẳng là em, là cháu, là con của vị nào ở đây cả. Ông khỏi lo bị họ mắng. Tôi là một cô bé nghèo nhưng không phải lọ lem. Tôi vào đây vì tò mò. Và cũng vì có cái mặt nạ này. Tôi muốn thử nhát ma một chút chơi, nhưng chẳng nhát được ai cả.
-Này cô bạn trẻ ạ, tôi đề nghị thế này, chúng ta bỏ cuộc chơi chán ngắt này, tháo mặt nạ ra lại đằng kia uống chút gì.
-Không được đâu. Lột mặt nạ, ông không sợ sao?
-A, cái mặt nạ đó thì khác, cái mặt nạ ấy mọi người ở đây ai cũng đeo suốt ngày.
-Giả thử tôi muốn chiêm ngưỡng khuôn mặt thật của ông, được chăng?
-Được chứ.
Ông cởi mặt nạ Đường tăng, hỏi:
-Cô thấy sao?
-Đúng ông là một nhà kinh doanh tài giỏi. Trông ông khôn ngoan chứ không khờ khạo như Đường tăng.
-Còn cô?
-Thì tôi đã nói rồi. Tôi chỉ là một học trò nghèo. Mà lại không đẹp nữa.
-Cô khiêm nhường quá đấy thôi. Nghe giọng nói của cô, nhìn cách ăn mặc và hóa trang của cô, không cần cởi mặt nạ tôi vẫn biết cô rất đẹp và thông minh.
-Ông chẳng những giỏi kinh doanh mà còn khéo nịnh.
Chợt nàng vén áo, nhìn đồng hồ:
-Đã đến lúc, tôi phải về.
-Sao về sớm vậy?
-Đã 11 giờ kém 15. Tôi không được phép về sau 11 giờ.
Lại cái “kém 15”! Ông sững người, bàng hoàng. Ông không hiểu nàng vô tình hay đã từng biết rõ cái thói quen “kém 15” của ông.
-Thế thì tôi xin được đưa cô về.
-Cảm ơn ông.
Họ ra xe. Ông thì vứt bỏ cái mặt nạ, nhưng nàng vẫn giữ rịt. Ngồi trong xe, nàng giống như một hình nộm. Đến một đầu con hẽm ở ngoại ô, nàng ra hiệu cho ông dừng xe lại. Ông muốn đưa nàng vào tận nhà, nhưng nàng nói:
-Đến đây là được rồi. Giờ tôi muốn xin ông một điều, ông thuận chứ?
-Diều gì, cô cứ nói. (ông nghĩ thầm: nàng xin giúp một số tiền để lên đại học chăng? được thôi, bao nhiêu cũng được)
-Tôi muốn tặng ông chiếc mặt nạ này để kỷ niệm một đêm nghịch ngợm của tôi.
-Rất hân hạnh. Ông mừng rỡ.
Nhưng nàng vẫn giữ nguyên mặt nạ trên mặt mình, nói:
-Nhưng chỉ khi nào tôi lấy chồng cơ.
Ông cười:
-Được mà.
-Nhưng ông phải đợi hơi lâu đấy. Cũng có thể là không bao giờ!
Ông cầm tay nàng, khẽ nói: tôi xin chờ, xin cảm ơn em.
Ông bỗng dưng buột miệng tiếng “em”, như đang ở tuổi hai mươi. Và như tuổi hai mươi, ông định hôn nàng. Nhưng chưa kịp hôn thì nàng đã mất hút trong ngõ tối như tan vào bóng đêm.

Ông tỉnh mộng, cầm chiếc mặt nạ trắng toát ve vuốt mãi như muốn làm cho nó hồi sinh. Như thế là nàng đã đi lấy chồng. Như con bướm xinh đẹp thoát xác bay đi để lại cho ông chiếc kén. Vẫn bỏ ông đi, nhưng lần này ông cảm thấy sao mà dịu dàng êm ái quá. Ông rưng rưng nhìn cốc rượu, tưởng chừng thấy khuôn mặt bé nhỏ của nàng. Thoáng hiện em về trong đáy cốc. Ông nâng cốc rượu lên ngang mày, ngửa cổ uống cạn.
-Xin chúc mừng em!
Đáp lại lời chúc của ông, đồng hồ gõ đúng 6 tiếng.

Khuất Đẩu

LỆ HỒ

tonnuthudung

Pudding Lake
Tôi ra đi để chốn này hiu quạnh
Lá rơi vàng , thành phố tiễn mùa thu
Đêm phong tỏa những bình minh buốt lạnh
Ngày lênh đênh trôi từng phiến sương mù

Tôi để lại một vầng trăng cổ độ
Soi hoang mang trên mặt nước Lệ Hồ
Người giữ mãi trong tay lời yêu gió
Rời rợi buồn
nghe khói muộn…
hư vô

Tôi bỏ cuộc,
bên kia trời ảo vọng
Người vẫn nghe tiếng sóng vỗ u hoài
Bởi không thể băng qua dòng huyễn mộng
Cọng rong buồn
đành lơ đãng
chìm,
trôi…

Tôn Nữ Thu Dung

BIỂN

letungquan

Biển chiều nay còn xanh
Khi em đà xa vắng
Sóng chiều nay còn bạc
Tôi vẫn ngồi nơi đây

Gió chiều như ngón tay
Vuốt nỗi buồn trên tóc
Trăng chiều vừa mới mọc
Hồn tôi đã một ngày

Em cài trong mây bay
Chút tình riêng tuổi nhỏ
Tôi chờ em đầu ngõ
Vàng hoa bướm lượn đầy

Có những khi em đến
Mực dính đầy ngón tay
Có những lần anh quên
Trời nhuộm màu bông khế

Anh làm người ở lại
Giữ tuổi thơ quê nhà
Giữ hương vàng lúa chín
Màu mực dính tay ngà

Ơi ngày xưa đã xa
Em bây giờ đã lớn
Trung niên anh bề bộn
Bao tình yêu qua đời

Biển chiều nay không người
Con dã tràng lận đận
Như tình anh mấy bận
Xây thành cát bên trời!

LÊ TÙNG QUAN

CHIỀU ANH RỜI SÀI GÒN

tranthienthi

“lục bình vừa trôi vừa trổ bông ”
ĐYNH TRẦM CA

1.
anh như trái xoài nằm trong đôi quang gánh cô hàng rong
vừa trẩy qua phố người
vừa ngọt dần từng phút
chiều nay xa sài gòn
nào em nhanh tay mà cầm lấy
đừng để anh chín dần trong trí nhớ xa xôi

2.
chiều anh xa sài gòn
em sẽ không đi cùng anh
anh không thể mang theo mình
từng nhành cây ngọn cỏ
anh không thể lặng im như đã từng trước bão
chỉ muốn đưa tay mà níu lấy người

3.
tán hờ một câu với câu với cô hàng nước
để nhớ rằng môi đã từng ngọt ngào
nhìn trộm đôi chân trần
nhớ một eo thon
khói bụi chẳng thể nào làm mờ ký ức
thôi em
chiều anh rời sài gòn

4.
em cứ ném chiếc hạt xoài chỗ nào cũng được
bờ bãi phương nam
nơi nào anh cũng mọc
em cứ đổ chén rượu thừa của cuộc vui ngày hôm qua
chỗ nào cũng được
phù sa rồi sẽ nẩy những mầm xanh

5.
chẳng có chuyến đi nào đến được vô cùng
ngồi ở chân cầu đen
nhìn lên cầu Sài gòn
có quá nhiều chiếc cầu đưa người sang sông
chẳng có anh công an nào xếp lai dùm lòng bộn bề
để chiều nay ta đi

6.
chỉ có mỗi cô trật tự viên đen nhẽm
cầm chiếc dùi chỉ qua chỉ lại
miền nam vào mùa cây trái
ta và em
trơ hai nhánh xương rồng

7.
ơi những tình nhân
ngồi hai đầu chiều cầu bập bênh
chỉ có cảm giác được gần nhau khi còn nhún nhảy
tháng sáu nắng nôi
chờ mưa tháng bảy
đi đã mòn giày
cứ thấy em vẫn ở phía bên kia …

trần thiên thị

VTV XỬ ÁN PHAN ANH: Chánh án Tạ Bích Loan (bài 2)

chumonglong

13310511_1321677617846478_5901049960546275349_n

13339734_1321677614513145_7887106666938473070_n

Đóng vai trò người dẫn chương trình, nhưng Tạ Bích Loan thực hiện cả ba vai: cán bộ điều tra thẩm cung, công tố và xử án. Bà vừa dùng miệng lưỡi dẫn dắt chương trình vừa sử dụng quyền lực mớm cung, ép cung, buộc tội và kết án. Tất nhiên, tất cả đều mượn hình thức “trao đổi, tranh luận mở” để đánh lừa người xem.
Cách làm này dễ liên hệ ngược với những tòa án đã gây oan sai như vụ Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, mặc dù ở các phiên tòa kia các vai được phân chia rõ ràng. Cán cân công lí của Thần Công lí đã bị chảy ra và chỉ còn lại thanh gươm cho sự chém giết vô tội vạ, nói theo cách của Nguyễn Ái Quốc trong Bản án chế độ thực dân Pháp.
Bà Tạ Bích Loan sẽ đi vào huyền thoại như một Thần Công lí như thế ở Việt Nam, mặc dù chỉ là một kịch bản truyền hình.
Điều gây phẫn nộ mạnh mẽ ở cộng đồng mạng là khi phát hiện ra, chương trình tranh luận kéo dài 2 tiếng đã bị cắt xén thành một clip 60 phút, trong đó nội dung đã bị cắt cúp để thực hiện một mưu đồ, trong đó rõ nhất là đánh lừa và đe dọa, mạ lị cộng đồng mạng. Có thể nói bị can Phan Anh bị bịt mồm 2 lần, trong lúc trao đổi giữa tòa và trong khi trình chiếu và bị ném lên mạng xã hội.
Bây giờ ta hãy phân tích cái cán cân công lí mà Tạ Bích Loan đã sử dụng trong phiên xử án.
Ban đầu, để tỏ ra khách quan, trên công đường chỉ có Tạ Bích Loan và Phan Anh đối mặt để đối chất tay đôi trước người tham dự là bọn trẻ thanh niên. Hình ảnh đập vào mắt người xem trước hết là dòng chữ: chia sẻ lên mạng xã hội để làm gì? Dòng chữ này định hướng mục đích của phiên tòa: phải vạch trần cho được động cơ của bị can trước công luận. Căn cứ pháp lí duy nhất để kết tội bị can là cái clip thí nghiệm cá chết của Bá Thăng, phóng viên VTC.
Trước khi tranh luận, cái clip thí nghiệm của VTC được đưa ra, coi như là một bản án đã viết sẵn cho VTC. Lời bình phán xét đây là clip “thiếu tính khoa học”, “không xác thực”, tức giả mạo dựa trên phản ứng cơ quan chức năng Hà Tĩnh và phóng sự của nhóm truyền hình Hà Tĩnh. Trong khi Bá Thăng đã nói rõ khi thực hiện thí nghiệm này, rằng đó không là thí nghiệm khoa học mà chỉ là một “thí nghiệm trực quan” về sức chịu đựng của mấy con cá trong một chậu nước bị ô nhiễm. Tạ Bích Loan lờ tịt phản hồi của VTC bác bỏ lời của nhân chứng, bà chủ nhà hàng Lý Hộ, trong video dàn dựng của nhóm truyền hình địa phương. Nhóm này giả vờ đến bất ngờ lúc bà chủ Lý Hộ đang ngủ, giả vờ hỏi khách quan, và ghi lời bà chủ Lý Hộ làm chứng. Một cách tạo nhân chứng lố bịch và đầy mâu thuẫn. Một mặt bà chủ Lý Hộ khẳng định Bá Thăng lấy nước tại đây, bà cũng thừa nhận cán bộ quan trắc môi trường sở tại không hợp tác và cũng thừa nhận ở đây không còn cá và Bá Thăng phải mang đi nơi khác thí nghiệm, ở đâu, với loại cá gì bà không biết. Nhưng mặt khác, phần cuối của video, họ mớm thế nào bà lại khẳng định như đinh đóng cột, rằng đó là cá nước ngọt!?
Loại nhân chứng này, dân gian gọi là ngậm máu phun người!
May mà Bá Thăng có cả 4 nhân chứng sống khác (khó mà giết hết cả 4 người để diệt khẩu) khẳng định đã chứng kiến trực tiếp cuộc thí nghiệm trực quan này với loại cá nước mặn có tên là Hồng Mỹ. (tại đây: https://www.facebook.com/HaTinh24h/videos/1077290819010412/).
Bất chấp phản hồi của VTC, dùng vật chứng, nhân chứng một chiều, bà Tạ Bích Loan thực thi một thứ quyền thẩm cung, công tố và phán xử theo cách ngậm máu phun người để kết tội Phan Anh ngay từ đầu: Phan Anh đã chia sẻ clip thí nghiệm giả mạo của VTC để “gây hoang mang dư luận”, hàm ý, chính Phan Anh đã phá hoại cuộc sống của mọi người, gây bất ổn về an ninh chính trị! May mà VTC không phải là truyền hình của Việt Tân!
Tiếp theo, Tạ Bích Loan thực hiện “đúng quy trình” xử án như các vụ Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, truy vấn Phan Anh về động cơ của hành vi phạm tội. Cách truy vấn của Tạ Bích Loan giống cán bộ điều tra trong trại giam hơn là giữa tòa, xoay đi trở lại: anh chia sẻ clip của VTC để làm gì? Để đạt cho bằng được mục tiêu, ngoài chặn họng, cắt ngang, cướp lời, Tạ Bích Loan mời thêm Hồng Thanh Quang và Phạm Mạnh Hà, một đại tá an ninh, một chuyên gia tâm lí hành vi lên ghế chủ tọa để làm bồi thẩm đoàn hỗ trợ pháp lí cho việc kết tội của bà ta, kể cả sau đó còn bổ sung thêm hai người mà tôi dám chắc là chuyên gia an ninh mạng Nguyễn Thái Sơn, nhà thơ Hoàng Minh Trí (biệt danh Cu Trí) tham gia thẩm vấn về tác động của những thông tin tiêu cực!
Kẻ hô người ứng, kể cả hùng hổ to tiếng, tìm mọi cách áp đặt lên bị can. Bản án được đưa ra:
1) Kết tội thứ nhất, dựa trên ý kiến của bồi thẩm đoàn, chuyên gia tâm lí hành vi Phạm Mạnh Hà, là: Phan Anh mang “động cơ quyền lực” để thực thi hành vi phạm tội. Động cơ quyền lực chỉ có thể mang nghĩa là động cơ chính trị thù địch hòng lôi kéo, kích động, xúi giục “đám đông” làm loạn.
2) Kết tội thứ hai, dựa trên áp đặt của đại tá an ninh Hồng Thanh Quang, rằng Phan Anh đã “ngụy biện” trước tòa. Có nghĩa là bị can không thành thật khai báo, quanh co chối tội.
3) Kết tội thứ ba, dựa theo chuyên gia an ninh mạng Nguyễn Thái Sơn, là tác hại của loại thông tin tiêu cực đối với đời sống người dân. Có nghĩa là việc làm của Phan Anh đã gây hậu quả nghiêm trọng, theo lời mớm của Tạ Bích Loan là lượng thông tin tiêu cực ấy đã “thúc đẩy hành động”… mặc dù bà không nói rõ hành động gì. Còn tôi thì ám thị đó là hành động lật đổ như đã được tuyên truyền!
Cả ba tội trên đều mang hàm nghĩa thuộc tội phạm hình sự, theo điều 88 hoặc 158. Thất kinh!
60 phút ngắn ngủi cho một phiên tòa để đi đến các nội dung kết tội như đã dự định trước. Bọn phản động, thù địch Việt Tân gọi mỉa mai đó là án bỏ túi!
Tôi phân tích hoàn toàn khách quan trên clip 60 phút đó, không cần biết bà Tạ Bích Loan trong quá trình biên tập đã cắt cúp như thế nào. Bà đừng biện luận là do lỗi biên tập nhé!
Mượn lời chuyên gia tâm lí hành vi Phạm Mạnh Hà, tôi khẳng định như đinh đóng cột, rằng Tạ Bích Loan khi thực hiện chương trình lẫn chia sẻ clip lên mạng xã hội là hành vi thực hiện “động cơ quyền lực” rất rõ ràng, mặc dù không ai trao cho bà cái quyền ở các vai bà đã đóng. Tôi nghĩ thế và tin như thế, bà Tạ Bích Loan và những người quản lí VTV nghĩ sao?
Cũng theo tâm lí học hành vi, tôi cho rằng, việc làm của Tạ Bích Loan và những người cùng hội xuất phát từ động cơ thúc ép Phan Anh nhận tội trước công luận để diễn tập cho một tòa án hình sự thật sự diễn ra sau đó hòng dập tắt dư luận về vụ đầu độc biển và môi trường.
Nếu tôi nói sai thì là lỗi của bà, vì chính clip của bà đã buộc tôi phải phân tích như vậy! Nếu có tác động tiêu cực nào đó, tôi cũng tin là từ clip của bà mà ra. Nếu bà không hữu ý thì cũng vô tình khoét sâu sự thù địch, chia rẽ, xung đột. Riêng động cơ của tôi không nhằm kích động, không xúi giục ai làm loạn, vì tôi yêu hòa bình và yêu sự thật. Đơn giản là tôi chỉ thực hiện một phân tích khoa học hay giải một huyền thoại thời đại @ cho mọi người sáng tỏ. Huyền thoại ấy mang tên Tạ Bích Loan.

CHU MỘNG LONG
Các hình ảnh cắt từ clip:
– Hình 1: Tạ Bích Loan khi xử án
– Hình 2, 3: Hiệu ứng được cho là tác hại của thông tin tiêu cực ánh hưởng đến đời sống nhân dân và lãnh đạo.

Đón đọc bài tiếp: Trình độ tâm lí học của bồi thẩm viên, chuyên gia tâm lí hành vi Phạm Mạnh Hà.

Temple City

tranvanle

Thành phố tôi đang ở giống như ốc đảo, nhà hai tầng, nhà trệt nhiều hơn, không có chùa chiền, chỉ có giáo đường không nguy nga, rất khiêm nhường như không có…

Thành phố tôi có tên là Thành Phố. Người Mỹ trắng ở thưa, lưa thưa. Người Mỹ đen hình như không ưa nơi chỉ thấy Việt Nam, Tàu, Đại Hàn, Nhật Bản. Người ở đây thường gặp nhau buổi sáng, ở ngoài đường và nói hello, không ai mời ai bước vô cái cổng nhà mình để xem hoa nở, không có ai bận lòng nhung nhớ ai mà mình chào buổi sáng hôm qua…

Thành phố tôi đa số người già, tôi cũng già như trăng tà núp bóng, đến nỗi gió cũng ít khi lồng lộng, chỉ buồn hiu nhiều lúc bao la…Và nắng đổ, và mưa sa, nhiều lúc tôi thấy không có gì có nghĩa…

Đời bình yên và lặng yên như thế. Bầy quạ ở đâu sáng sáng bay về chúng nhặt những miếng bánh mì và kêu nhau quạ quạ. Thỉnh thoảng cũng có những con chim lạ, thỉnh thoảng thôi không phải thường xuyên…

Thường chiều chiều chuông giáo đường ngân lên. Thường nửa đêm tôi ra vườn ngó sao trời rụng. Trong lòng tôi dư âm tiếng sóng nghe mơ hồ lạc lõng tiếng thời gian. Trong mơ hồ tôi thấy Việt Nam chuông chiều đổ tiếng thu không đồng vọng…

Trần Vấn Lệ

CÓ ĐI MỚI ĐẾN

chuthuynguyen

1)
như đóa Crocus tím
mầm của nó yếu mềm
đã dùi khoan lòng đất cứng
ngoi lên khỏi mặt đất
chỉ để kịp chào mùa xuân
trong từng cánh tím mỏng
và trong túm nhụy vàng óng
hẳn đã có niềm tin
thật quyết liệt

2)
bàn tay lạnh ngắt
không lời
chỉ bắt. và vẫy
nơi
ngưng đọng lại buổi chiều
tôi hiểu
đó là cách biệt

3)
bên vách đứng lan can
nơi từng chứng kiến
các thảm kịch
sự gục ngã
và cả vòng tay ôm vừa cưới
một cọng xanh ốm yếu
vươn nở
đóa bồ công anh vàng tươi
từ khe nứt một tảng đá…

Chu Thụy Nguyên

ĐÀ LẠT

nguyenleuyen

Mỗi lần trở lại Đà Lạt, lại thấy có sự thay đổi rất bệnh hoạn. Bầu trời Đà Lạt trên đầu vẫn là bầu trời muôn thuở, vẫn mây, vẫn khói, vẫn một chút lạnh đủ để các thiếu nữ làm duyên; nhưng dưới nó, trên mặt đất lại có một Đà Lạt thoi thóp, ngắc ngoải. Bạn đồng hành than thở: “Con người đã giết chết Đà Lạt!”. Tôi lắc đầu: “Không, chính xác thì, chủ nghĩa xã hội thổ tả kia đã và đang liên tục hãm hiếp Đà Lạt”. Một Đà Lạt đẹp như nàng tiên đang ngủ trong rừng thông bị những tên bạo chúa lật ngửa, đè ra hãm hiếp đến toe máu đầm đìa. Đó là những vồng đất, gốc thông, những căn biệt thự cổ bị lật tung lên theo đủ cách khác nhau. Chúng cứ từng ngày từng giờ, biến thành phố “mộng mơ” thành khu Ngã năm chuồng chó, Ngã ba chú Ía thời đệ nhị Cộng hòa, khác chăng, một bên mưu sinh bằng xác thịt; một bên câu kết thành bè nhóm, cướp giật tài nguyên môi trường, để Đà Lạt ngày một xơ xác hơn, thành một cái xác bị chứng giang mai, lở loét cùng mình!

Cả một không gian thoáng rộng ngày trước với những tòa biệt thự, những cây thông, hồ nước nay bị lũ người khốn nạn, những tên mafia đè ngửa ra, bóp nát những bộ ngực trinh trắng: Thông đồi Cù bị chặt cho sân golf, quanh hồ Tuyền Lâm máy ủi, máy xúc cạo sạch lông những thảm cỏ, đồi thông để xây biệt thự cao cấp…

Đứng ở đầu dốc phía nhà thờ con Gà nhìn ngang, khu Hòa Bình lúc này vừa là khu ổ chuột vừa là những hộp bê tông chen chúc nhau đứng ngồi lộn xộn, cào nát không gian đẹp, khiến tôi liên tưởng ngay đến những đám đất cày mùa tháng Ba. Không, như thế vẫn còn thơ mộng. Không. Đà Lạt bây giờ giống như một bãi rác điện tử thì đúng hơn.

Lúc này, nếu như nhạc Sĩ Hoàng Nguyên (1932-1973) nhìn thấy Đà Lạt, tôi nghĩ ông sẽ buồn không ít về những gì ông đã thả hồn mình đến tận cùng trong ca khúc Ai lên xứ hoa đào năm nào, giờ vẫn giữ nguyên giá trị nhân văn, tính lãng mạn trong giai đoạn “tang thương ngẫu lục” này.

May mà Đà Lạt còn có tình người. Những người bạn muôn năm cũ vẫn cam chịu những đè nén ngột ngạt nhưng không hề thỏa hiệp, đầu hàng; họ không quay lưng lại với bè bạn xưa vì cái danh, cái lợi đã từng làm nhiều người biến thành những con sói hung dữ. Nguyễn Dương Quang và Nguyễn Sông Ba ra tận bến xe đón tôi, lại còn cho nằm nguyên một gian phòng rộng ấm áp, vốn dĩ xưa kia là phòng của hai vợ chồng trẻ Võ Hồng sau khi cưới nhau. Quang chỉ cho tôi sàn gỗ bị cháy sém một mảng lớn, nói: “Hai ông bà Võ Hồng kê ông táo nấu nướng, sức nóng làm cho sàn gỗ bị cháy áp”. Âu cũng là duyên may để hình dung thời trai trẻ của một nhà văn từng có những tháng ngày hạnh phúc trong căn phòng này, cách đây gần 60 năm.

Trước khi đi, tôi gọi điện hỏi Đỗ Hồng Ngọc, anh có lên không? Ảnh nói: “Trời ơi, các bạn ùn ùn lên Đà Lạt làm mình nôn nao quá!… Mình kẹt các buổi giao lưu về tập thơ Thư cho bé sơ sinh và tập Thiền & Sức khỏe ở Phương Nam Book và Đại học KHXH và NV… Tiếc lắm!”.
Nghe kể lại, xem những tấm ảnh và vài đoạn clip, ĐHN tiếc hùi hụi. Vắng anh, nhưng nhóm Ý Thức vẫn đông đủ, có cả vợ chồng anh KĐ.

Điều mà ĐHN tiếc hùi hụi bởi hiện tượng “các bạn ùn ùn lên Đà Lạt”, chỉ vì hai nguyên nhân: Anh Đinh Cường từ Virginia (HK) mang tranh về triển lãm tại Gallery Đào Nguyên từ 29.11 đến 3.12 với chủ đề Đà Lạt nỗi nhớ. Tôi chẳng hiểu mấy về hội họa. Song nhìn những bức tranh của Đinh Cường, Thân Trọng Minh có chút gì đó rất ấm áp giữa cảnh đời xô bồ, bợt nhạt. Nói ấm áp bởi Đà Lạt được vẽ trong trí nhớ, từ một góc trời xa thổn thức, với những thiếu nữ bên nhà thờ, những ngôi biệt thự ẩn mình bên quả đồi quả đồi xanh lơ, những con đường nhỏ, những khuôn mặt bạn bè nồng ấm thời trai trẻ…

Một chút khói sương, một chút lãng đãng pha đậm trong sắc màu trí nhớ bạc trên đầu và nhòe trong đôi mắt. Nhìn những bức tranh được treo trang trọng trên tường, nỗi niềm đầu tiên là bùi ngùi tiếc nuối một thời đã qua vừa được nối lại bởi màu sắc và đường nét. Hội hoạ dễ kéo xích gần tâm hồn con người như cái cầm tay lần đầu với cô thiếu nữ!

Trong Gallery Đào Nguyên nhỏ nhưng ấm cúng này, khách đến với các họa sĩ khá đông. Đến để thưởng ngoạn và chia sẻ. Những Bửu Ý, Nguyễn Quốc Thái (TK tạp chí Trình Bày), Khuất Đẩu, Huyền Chiêu, Dân & Elena, Lữ Quỳnh, Lê Ký Thương & Kim Qui, Châu Văn Thuận, Nguyên Minh & Lan… hầu hết tóc điểm sương, nhưng đôi mắt và tâm hồn như những chàng trai trẻ yêu đời. Bắt tay nhau, ôm chặt nhau. Không cần đại ngôn, chẳng hề có đẳng cấp kiểu đấm bốc, nhưng tình cảm thì chan hòa.

Buổi tối, tất cả đều kéo nhau đến “biệt thự” của chàng nho sĩ Lữ Kiều. Kinh khủng. Từ mặt lộ xuống nhà là một con dốc dựng đứng, đến nỗi Nguyên Minh phát sợ. Nguyễn Dương Quang giữ tay Đinh Cường, tôi một bên Lữ Quỳnh chầm chậm sên bò. Đến sân mồ hôi tứa ra vì sợ. Đúng là một nơi ở bão táp “ngàn thước lên cao ngàn thước xuống”. Chưa tới, nhưng ít lắm cũng gần 300 mét. 300 mét cho một đời thơ, hội họa, một đời văn chương tiếp nối.

Thức ăn bày biện sẵn, có cả chai Chivas Regal 18 và chai Johnnie Walker Bửu Ý mang từ Huế vào. Ăn uống thoải mái, chuyện tuôn ra như người nhà lưu lạc lâu ngày gặp nhau. Trùng phùng.

Cuối bữa, Lữ Kiều mời mọi người ra sân đốt lửa. Những cành thông khô ẩm nước bốc khói mù mịt. Tất cả vây quanh đống lửa và anh tuyên bố hôm nay là ngày sinh nhật thứ 70 của mình. Hóa ra Lữ Kiều một công hai việc, vừa triển lãm tranh, vừa tổ chức sinh nhật. Chắc sẽ là một ngày sinh nhật đáng nhớ trong đời bởi có mặt đông đủ bạn bè từ khắp nơi, trong và ngoài nước.

Vẫn còn một góc Đà Lạt như thế ẩn sâu trong lòng mỗi người. Ấm áp. Rất ấm áp.

Hôm sau đoàn xuống Bảo Lộc thăm Sơn núi (Nguyễn Đức Sơn). Tôi quay về để kịp cày cuốc. Và, giữ mãi những hình ảnh đẹp tuyệt vời này.

NGUYỄN LỆ UYÊN

Thơ Nguyễn Như Mây

nguyennhumay

Nước biển màu gì anh chẳng biết
có thể nâu như mắt em buồn
có thể vàng như nắng chiều hôm
và sẽ tím như áo em hò hẹn

anh chẳng biết vì sao biển tím
sóng đong đưa lời hát muôn năm
cho chúng mình bỗng chốc xa xăm
rtong mơ tưởng biến thành đảo nhỏ

anh chẳng biết vì sao biển nhớ
tấm lòng em đắm thắm, mặn mà
cánh buồm ai vời vợi ngoài xa
trăng vừa khuyết trong vòng tay biển!

anh chẳng biết vì sao bờ bến
mỗi hàng dương mnag một màu xanh
có phải chăng vì mãi nhớ anh
em gửi biển tấm lòng trai trẻ

anh chẳng biết vì sao như thế
chẳng biết gì ngoài biết yêu em!
biển màu gì, anh chẳng cần tin
anh chỉ nhớ màu hồn em đẹp…