TRUNG QUỐC TẨY NÃO NGƯỜI DÂN BẰNG AN NINH MẠNG NHƯ THẾ NÀO?

Với kiến thức hạn hẹp của mình, tui chỉ viết lại qua trải nghiệm thực tế của hai lần sang Trung quốc với mục đích du lịch, nên có thể không hiểu hết, hoặc không biết hết, chỉ share lại để có thể mập mờ đoán về một tương lai an ninh mạng ở VN.
Lần đầu sang TQ tui đi Thượng Hải, Bắc Kinh, Hàn Châu, Tô Châu. Lần sang TQ gần nhất, tui đi qua Đại Lý, Côn Minh, Lệ Giang, Lugu, Shangri-La. Vì chưa tìm hiểu trước, nên khi vừa bay đến Côn Minh đã vô cùng hoảng hốt vì không thể truy cập được facebook, google, instagram, google play, google map, Apple Store, Viber, youtube…… Chỉ duy nhất 1 thứ vào được trong điện thoại là Zalo.
May trong nhóm 3 đứa tui có 1 đứa gốc Hoa, tụi tui đi hỏi vòng quanh sân bay, những người làm dịch vụ, là những người tiếp xúc thường xuyên với du khách quốc tế nhất, nhưng tụi tui hoảng hốt hơn là tất cả đều hỏi:” facebook, google là cái gì vậy?”
Đường phố hay tất cả các hàng quán đều sử dụng duy nhất chữ viết tiếng Hoa và không có chữ cái Latinh, mặc dù lúc book phòng khách sạn ở VN thì tui vẫn thấy ghi tên KS bằng chữ Latinh, hay trước đây vẫn dò đường bằng google map…. thì qua đây tui như người câm, điếc, và mù.
Ở đây họ xài Baidu thay google, Wechat thay Facebook,…. không chỗ nào chấp nhận thẻ visa thanh toán tiền, tóm lại tất cả những ứng dụng cả thế giới đều sử dụng, thì người TQ không phải không xài mà là KHÔNG BIẾT TỚI.
Nhờ sự hỗ trợ từ bạn bè qua Zalo, sau gần 2 ngày trời sống tách biệt với nhân loại, cuối cùng chỉ duy nhất 1 cái dt Iphone của bạn tui đã có thể tải được ứng dụng bẻ khóa VPN để vào facebook. Khi mở app facebook, sau vài chục giây như hàng chục thế kỷ chờ đợi, 1 tiếng ” ting ” thông báo quen thuộc vang lên, 3 đứa tui ôm nhau gào khóc ngoài sân bay như 3 con điên. (Đang chuẩn bị bay sang Lệ Giang). Sau đó 3 đứa tui phải thay nhau sử dụng bằng 1 chiếc dt đó suốt chục ngày trời.
Tất cả những thông tin trong nước và quốc tế đều phải qua bàn tay nhào nặn từ chính phủ. Search 1 số sự kiện thì ra thế này:
_Thảm sát Thiên An Môn 10.000 người chết: thì bên này chỉ có hình ảnh người dân đang đi dạo
_ Các từ khóa : Lục Tứ, chiến tranh biên giới Liên Xô-TQ, sự kiện 709 (là sự kiện chính quyền Trung Quốc bắt và sách nhiễu ít nhất 319 người đấu tranh nhân quyền vào tháng 7/2015), hay những từ khóa cơ bản như :dân chủ, nhân quyền, lưu vong, ĐCSTQ, Độc lập Tân Cương, độc lập Tây Tạng, Đạt lai Lạt ma, Đàn áp ở Tây Tạng… tất cả đều 0 kết quả.
_ Và những sự tẩy não khủng khiếp như truyền thông Trung Quốc đã liên tục đưa ra các tin tức giả mạo để phỉ báng môn tu luyện Pháp Luận Công, khiến người dân ác cảm và thậm chí cả thù hận. Người dân chỉ biết tin và nghe theo những gì được tuyên truyền mà không hề hay biết rằng đằng sau đó những người tập Pháp Luân Công đã bị bắt giam, tra tấn, khiến hàng triệu người mất tích hoặc chết một cách bí ẩn vì bị mổ nội tạng.
… Khi tui đến Shangri-La nhận phòng hostel, 1 đám thanh niên chủ hostel ngồi ăn nhậu, 1 người ra check in, xem passport xong thì hỏi:
_ Mày người Thái Lan à?
_ Không, passport ghi Việt Nam mà.
_ Vậy hả, nhưng có phải mày là người Thái Lan không?
_ Không, Việt Nam, là Việt Nam.
_ À, mày là người Việt Thái à?
Sau 1 hồi giải thích nó mới chịu là người VN, nhưng vấn đề, không phải nó không biết, mà NÓ BIẾT. Ngay sau đó nó kêu cho xem 1 tờ tiền VN, bạn tui móc ra tờ 100k. Nó nhìn xong nói:” Tiền nước mày hình như có in hẳn mấy tờ mệnh giá 1 triệu, 5 triệu, 10 triệu luôn hả, hay mỗi lần mua đồ mày phải xách theo 1 bao tiền?”. Xong cả đám đó lăn ra cười hô hố.
Lúc đó tui ko hiểu sao chúng nó cười, lúc lên phòng, bạn tui dịch lại tui mới cảm thấy điên máu, kêu con nhỏ bạn tui cùng đi xuống đó chửi vào mặt nó 1 trận, nhưng bạn tui ko chịu.
Chứng tỏ rằng, nó hoàn toàn biết, và ý của nó là tờ tiền VN không có giá trị.
Tui nhớ đến năm 2015, ở TQ có cho ra 1 bộ phim hoạt hình gọi dân VN là 1 lũ khỉ. Nên thông tin ở TQ nói về VN như thế nào, về thế giới như thế nào, bẻ cong sự thật, tẩy não người dân thế nào? Thì chỉ họ mới biết. Nhưng qua cái đám người cười hô hố vào đồng tiền VN đó, tui có thể hiểu họ bị gieo rắc vào đầu những thứ chẳng mấy tốt đẹp.
Ngày cuối cùng bay về VN, cả cái sân bay bự chà bá với hàng ngàn người xí xa xí xồ chen lấn xô đẩy, tất cả đều là người TQ, tuyệt nhiên cả cái sân bay, 3 đứa tui là 3 khách ngoại quốc duy nhất, cả chuyến bay của tui cũng vậy.
Đứng xếp hàng ngay ngắn ở cửa ra máy bay để nhân viên soát vé, thì 1 đám hàng chục bô lão TQ kéo tới chen lấn đẩy tụi tui tuốt ra phía dưới, đẩy tui té ngã, sau đó 1 tốp TQ khác kéo tới chen lấn hỗn loạn như cái chợ. Nhân viên soát vé bình thản như chuyện thường ngày ở huyện. Tụi tui thầm nghĩ ” What the fuck !”
Ngay lúc đó, tui đã post lên FB 1 câu ” Tui thề không bao giờ trở lại TQ nữa, vì hệ thống nhà vệ sinh đầy cứt đái vương vãi, không nước không cửa không bàn cầu, chỉ là 1 cái rãnh, họ có thể vừa ỉa vừa nhìn nhau cười nói huyên thuyên với đủ thứ bài tiết hầm bà lằng xung quanh, không chỉ nhà VS công cộng, mà ngay cả nhà hàng cũng tương tự, và vì tui quá sợ hãi bởi sự bưng bít thông tin, bẻ cong sự thật của chính phủ, và vì người dân TQ họ chả biết con mẹ gì ở thế giới ngoài kia, họ tin mình là bá chủ thiên hạ, họ tin TQ là đất nước hùng mạnh nhất thế giới??? Họ chả cần học tiếng nước ngoài, họ tin vào những điều truyền thông TQ tuyên truyền, vì thưc ra họ chả có cái gì để so sánh, họ cứ ngang nhiên chen lấn, khạc nhổ, mỉa mai người khác như cái cách mà cả thế giới đang nhìn về họ. Nhưng, họ không biết, không ý thức, họ ngồi trong cái giếng quá lâu mà họ vẫn hãnh diện với điều đó.
Tui chỉ cảm thấy rợn gai óc về sự khủng khiếp của việc tẩy não thông qua an ninh mạng. Rồi tương lai con cháu của chúng ta sau này, sẽ như thế.
– Quan điểm cá nhân trên trải nghiệm ngắn ngủi cá nhân, về những gì đã trải nghiệm, về những thứ đã thấy, về những con người đã gặp, dĩ nhiên đa số tui toàn gặp người tốt, nhưng đây không phải là 1 bài review du lịch, nên tui chỉ nói những thứ cần nói. Ai tin thì tin. Ai không tin coi như đọc truyện hài, chứ tui ko cần giải thích –

Nguyễn Lan Uyên

Advertisements

TỰ DO KIỂU TRUNG QUỐC

Mấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người TQ mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google?

Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.

Không còn ai ở TQ quan tâm đến Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu.com. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.

Nhiều năm trước, ở TQ chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook. Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei.com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.

Rồi, ở TQ không còn Facebook nữa. Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.

Nhiều năm trước, người TQ cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.

Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.

Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, TQ sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.

Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến Trung Quốc và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.

Nhưng giờ đây, nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất.

Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.

Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.

Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.
Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.
Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.

Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.

Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.

Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.

Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang http://www.worldjournal.com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.

Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn ???

Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm.

Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.

“Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.”

.

© Dịch từ một bài viết của một tác giả nickname là Tiểu Hải, người Trung Quốc. Bạn không tìm thấy bài viết này ở bất cứ trang mạng nào ở Trung Quốc nữa vì nó đã bị gỡ bỏ triệt để, chỉ tồn tại thấp thoáng trong một vài diễn đàn.

CẢM ƠN NGƯỜI LÀM NÊN LỊCH SỬ… .

cảm ơn anh
một ngày
cho sống lại
triệu nhịp tim dòng máu đỏ da vàng
triệu lời tim uất ức buổi tuôn tràn
thề phương bắc giặc nghìn đời quyết đuổi

**
lũ bán nước tưởng hờn ta đã nguội
cảm ơn em
cho sống lại
thù này
đất quê hương vẹn giữ để mai rày
sáng ngời thế hệ sau làm rạng rỡ

**
cảm ơn chị
đã không hề
lo sợ
thân liễu mềm lá chắn thú dàn ngang
nắm tay gầy hô lớn tiếng vang vang
cút khỏi đất tao ngay bầy xâm lược

**
giày mả tổ bàn chân voi ai rước
để bây giờ
tạ ơn má
má ơi
đứng bên con nước mắt má khôn vơi
nước mắt má rơi lòng đau con xé

**
tạ ơn cha
trời nam
không bán rẻ
dẫu gánh đời chưa một phút bình yên
thẳng lưng người đây sông núi hùng thiêng
tổ quốc lâm nguy muôn lòng như một

**
tổ quốc lâm nguy toàn dân thành một
ý đồng tâm thuận núi cũng san bằng
biển mênh mông hồn sóng thuở bạch đằng
nửa tấc ư
không
thề con nguyện giữ

**
tạ ơn những hy sinh vì bất tử
sống lại rồi
dòng máu chảy
VIỆT NAM… .

THUYẾT MINH… HOA

Kìa lưỡi gươm thiêng vút sáng lòa
Bốn phương tan tác lũ tà ma
Non sông vượt thoát vòng cương tỏa
Tổ quốc bừng lên khúc tráng ca
Mắt biếc chưa khuây sầu đất mẹ
Tay ngà còn vướng nợ quê cha
Đạp luồng sóng dữ gương Bà Triệu
Chém cá kình an vận nước nhà!

Lưu Xông Pha

VIẾT CHO NGÀY LỊCH SỬ

TRỞ MÙA… .

những ngày tháng
suối trơ
dòng khô cạn
lạnh heo may bão lá trút nghiêng vàng
nắng hanh hao đổ xuống bóng điêu tàn
đường nổi gió mịt mùng bàn chân ngả

**
thèm lối cũ nhà xưa thơm hương rạ
võng đong đưa kẽo kẹt chái hiên buồn
má ngân câu vọng cổ cánh mỏng chuồn (*)
phận chỉ thế (*)
nghe lòng
rầu bắt chết

**
phận chỉ thế
bữa cơm chiều
giống hệt
ăn rau đi cá nhiễm độc cả rồi
ăn rau đi má chống đũa mâm ngồi
đôi mắt ngó rưng rưng vườn hạ cháy

**
má chống đũa hang sầu run dế gáy
giọng mồng tơi má biểu chẳng chi còn
bọn tham lam vơ vét nước non mòn
sẽ như má
bấc tàn dầu
ngọn tắt

**
trời sẫm rũ màn đêm con cúi mặt
tiếng má đều kinh nguyện khóc hồn đau
thuở ba mày sống nghĩ tới mai sau
dè đâu nỗi
nhà tan tành
cửa nát

**
dè đâu nỗi
con đi đây
nặng hạt
mặn mưa bờ sóng dậy buổi triều lên
có thể nào tổ quốc lúc gọi tên
lại bỏ mặc gia đình cơn ly tán

**
dẫu khổ mấy chẳng bao giờ con bán
mất mẹ rồi
vất vưởng
một quê hương… .

VIẾT CHO NGÀY LỊCH SỬ 08/06/2018

đêm không ngủ âm âm lồng ngực nén
nỗi quê hương khổ nạn đã bao đời
nỗi quê hương tấc đất quyết không rời
dù máu chảy
quê hương
tràn máu chảy

**
đêm không ngủ nghe tình yêu thức dậy
dải non sông hình chữ s vô cùng
dậy vang tim nhịp trống thúc hào hùng
hội nghị diên hồng
toàn dân
nguy biến

**
những tiếng thét vỡ tung lòng quyết chiến
những mái đầu năm tháng bạc phơ phơ
những tinh khôi giấy trắng các em thơ
ngẩng cao mặt
khinh
dùi cui roi sắt

**
sẽ thấy rõ hờn căm trong ánh mắt
dòng máu đang sôi huyết quản muôn người
thấy ước mơ giành lấy đóa môi cười
lấp lóa sáng
bình minh
màu kiêu hãnh

**
việt nam ơi đổ về đây triệu nhánh
cuồn cuộn sông biển sóng lớn tung bờ
đất mẹ ta từng phút đợi giây chờ
thời khắc chuyển
rợp xanh
trời chim én

**
tổ quốc quyết sinh con lập thề giữ vẹn
quyết tử này
dâng kính mẹ
VIỆT NAM… .

LỄ TƯỞNG NIỆM (Thông báo này thay thư mời)

Năm nay, lễ tưởng niệm nhà văn NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (1918-2015) của GIA ĐÌNH TUỔI HOA được tổ chức muộn hơn một chút. Buổi lễ lần này được mở rộng để tưởng niệm cả những cây bút Tuổi Hoa đã khuất bóng, như các tác giả MINH QUÂN, TRINH CHÍ, ĐỖ TƯ LONG (Trần Miên Trường), VŨ CHINH v.v…, và mới đây nhất là HOÀNG ĐĂNG CẤP.
Ngoài ra, trong buổi lễ này chúng ta cũng tưởng nhớ đến: Ông NGUYỄN HÙNG TRƯƠNG – chủ nhà sách KHAI TRÍ, đồng thời là CHỦ NHIỆM tuần báo THIẾU NHI. Ông NGUYỄN VỸ – CHỦ NHIỆM tuần báo THẰNG BỜM. Nhà văn DUYÊN ANH (Vũ Mộng Long) – chủ nhiệm tuần báo TUỔI NGỌC và một số vị có công trong việc gây dựng phong trào sách báo thiếu nhi – thiếu niên miền Nam Việt Nam trước 1975.

@ THỜI GIAN:
Khai mạc lúc 5:00 PM (5 giờ chiều) thứ Bảy ngày 23 tháng 6 năm 2018

@ ĐỊA ĐIỂM:
Hội trường Hội Việt Nam Tương Tế (sức chứa từ 70 đến 100 người)
Số 7621 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683,

@ CHƯƠNG TRÌNH:
1- Khai mạc
2- Niệm hương
3- Trao đổi, chia sẻ (có thể hát, đọc thơ, kể lại kỷ niệm, chia sẻ cảm xúc, v.v…)
4- Dùng bữa ăn nhẹ.

Thân mời các bạn tham dự (nếu có điều kiện) và có thể mời thân hữu cùng tham dự. Xin báo trước số người để BAN TỔ CHỨC thuận tiện trong việc sắp xếp chỗ ngồi.

Mọi liên lạc xin gửi về e-mail: tuongtri@yahoo.com (chỉ cần cho biết tên người tham dự chính và tổng số người tham gia). Hạn chót là ngày 20 tháng 6 năm 2018.

Rất mong được gặp gỡ các anh chị và các bạn.

* Lễ tưởng niệm tại Việt Nam sẽ được tổ chức sau

HƯƠNG TRẦM BÓNG NÚI

Ai trút hết rượu hừng đông xứ sở
Vào hoàng hôn ngồi đợi chuyến sông hồ
Say màu mắt dốc hoa vàng mộng mị
Đường quanh co cây cỏ hát như mơ

Cỏ gọi tên ai dốc cao lũng thấp
Nhuộm lưng đèo lưng ngựa nắng đơn côi
Mắt rạng rỡ cho truông đèo bớt lạnh
Choàng tay nhau qua heo hút núi đồi

Rừng xưa giấu kín mười năm sương khói
Man khê ơi man dại dốc hoàng hoa
Nhánh bằng lăng tím ngát đóa môi thơm
Khe suối ngọt lời thượng nguồn kể lể

Lỡ chân bước qua xanh trời tha thiết
Ngón tay rừng thiêng đốt lửa đại ngàn
Tóc giấu mãi hương trầm vào bóng núi
Mai nơi nào cũng ngậm ngải mê man

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Sáng Nghe Tiếng Mưa

“…Cố lên nào, bạn ta. Cuộc đời ấy, có bao lâu để đợi chờ…”
Nên, những điều cô viết có thể là chính sử hoặc chỉ là ngoại truyện, tâm niệm của cô là làm giảm nhẹ mọi uẩn khúc, mọi tranh chấp, mọi hoài nghi… để lịch sử mãi mãi là một giòng trôi của định mệnh, mà ta tìm ở đó- ngàn năm sau- một tiếng thở dài!
(Trích ” Sử Ký Của Tư Mã Doanh Doanh” Tôn Nữ Thu Dung)

Sáng dậy nằm nghe tiếng mưa trên hè…tí ta tí tách. Tiếng mưa đứt mạch, chắc mưa không nhiều?

Buổi sáng như chiều vì không thấy nắng. Ngó ra đường vắng. Đường lấm tấm mưa. Mưa như thớt thưa. Gió như trầm lắng, thỉnh thoảng trườn đi. Mưa thế làm chi sau nhiều ngày đợi?

Tôi mở cửa hỏi: cỏ hoa mừng không? Cười mỉm hoa hồng, cười vang hoa pháo. Tôi choàng tấm áo / đi ra hứng mưa…

Ôi những giọt thơ / nằm như đá xếp / chờ tiếp chờ tiếp / để thành núi chăng? Mưa không tung tăng. Gió êm, gió nhẹ. Hoa bươm bướm khẽ / rung cánh muốn bay…

Ít ra nhiều ngày / có mưa như thế / bắt đầu chuyện kể / gì đây thơ ơi? Mưa mong không vui, chỉ hoa hớn hở. Tôi vẫn mắc nợ / với ai bài thơ…

…một bài thơ Mưa. Nghĩ buồn cười chớ?

*

Một giọt mưa vỡ lòng bàn tay tôi. Một giọt mồ côi / thương Ba nhớ Mạ…Tôi buồn như lá, long lanh long lanh. Tư Mã Doanh Doanh, nhà viết sử mới, hình như có nói: Đời, Tiếng Thở Dài?

Tôi nhìn mưa bay. Tôi viết nhật ký. Ngựa ô đứng nghỉ / bên bờ tường hoa…Như thế được chưa, một bài thơ mới? Doanh Doanh không nói…chỉ mưa quanh quanh.

Tôi nhớ Doanh Doanh…cái tên kỳ ngộ!

Trần Vấn Lệ

không giữ được người

thì thôi vậy về ngồi mà tiếc nhớ
em xa xưa hun hút một phương trời
tôi khờ dại vụng về nên đành lỡ
đem một đời đuổi chiếc bóng mù khơi

em là khói mà tình tôi giăng lưới
em là sông mà tôi lội ngược dòng
trái tim ấy cũng đôi lần tức tưởi
bởi yêu người nên máu cũng long đong

tôi cũng có những đêm dài không ngủ
tìm bóng mình xem thử lạ quen không
trong mộng mị hình như tôi tự thú
lỡ yêu em nên bán rẻ linh hồn

làm sao tôi giữ được hình với bóng
nên loanh quanh dẵm đạp chính tim mình
nghe tàn tạ một trời mù cơn sóng
buổi quay về ngơ ngác cõi u minh …

nguyễn minh phúc

Thơ Mường Mán

 

TƯƠNG TƯ KHÚC

Sáng nay anh thấy mộng rất đầy
Mộng về theo những cánh me bay
Bay từ vai quên sang vai nhớ
Xanh cả hồn anh bé có hay ?

Sáng nay anh thấy hai sao mai
Một trong mắt bé một trên trờì
Tim vui anh thốt lên thành tiếng
Chợt thấy tình cườì trên miệng ai

Sáng nay anh thấy mưa rất dài
Mưa từ quá khứ tới tương lai
Mưa trong cõi vắng anh ngồi đợi
Mưa ngập ngừng chân bé cõi ngoài

Sáng nay anh thấy một cánh diều
Mang tiếng cườì ai vút lên cao
Anh vội xếp lòng thành đôi cánh
Ước được làm chim để bay theo

Sáng nay anh thấy một trờì hương
Hương dâng lụt lội cả tâm hồn
Ô hay ! mắt bé là thuyền giấy
Vừa chở thu về đậu bến hương

ĐỒNG DAO CHO BÉ

Theo trong mắt bé một vầng trăng
Sáng từ mồng một đến đêm rằm
Soi đường tình ái cho anh tớí
Dẫn lối cho hoa tìm đến ong

Quàng lên vai bé một giòng sông
Mênh mông non nước thuở tang bồng
Sông ru tóc ngủ sầu xa ngái
Sông chở phù sa ươm mắt trong

Vẽ lên trán bé những ngày mưa
Khăn quàng áo lụa dài rất thơ
Đôi bàn tay yếu như lá cỏ
Lùa xuống lòng anh lửa bốn mùa

Gắn giữa môi bé một mặt trời
Đỏ chùm mộng chín tuổi lên mườì
Cùng bâng khuâng nhớ năm mườì bảy
Và nụ hôn tròn thơm ô mai

Thổi vào lòng bé một tiếng đàn
Anh nghe chầm chậm bước xuân sang
Những đường tơ nõn rung như nắng
Thứ nắng không màu nhưng rất nhung

Lăn vào hồn bé một cỗ xe
Hai con ngựa trắng bước trong mê
Nhạc vàng khuya rộn đôi vòng ngọc
Nhủ bé rằng anh sẽ trở về

MƯỜNG MÁN