Author Archives
Kẻ phản bội
Phải mất một năm, sau khi mọi thứ đã an yên, đúc kết từ cuộc tình với Tuân cộng thêm vài kinh nghiệm “xương máu” từ bạn bè, Loan mới nghiệm ra cái quy trình mà những “kẻ phản bội” áp dụng đều giống nhau, gần như chung một công thức.
Đầu tiên là chối quanh co, sau khi trấn an đối phương bằng những câu từ đầy yêu thương và dịu êm hay giả lả. Tiếp đó, nếu đối phương có những biểu hiện nhún nhường một chút kiểu như, từ bây giờ em không nhắc lại chuyện này nữa, tức khắc kẻ phản bội sẽ có những câu từ rất hiếu chiến và áp đặt, kiểu như em đa nghi quá đấy, em dựng lên câu chuyện có pho có điển, kiểu tin vịt… cho thỏa nỗi nghi ngờ của em mà không quan tâm anh bị xúc phạm thế nào. Vân vân và vân vân. Thế rồi, khi câu chuyện vỡ lở, chỉ cần đối phương có những câu nói kiểu như chúng ta tạm ngưng gặp nhau hay ngưng chat một thời gian là bên kia “OK” ngay tức khắc, bắt đầu tung hoành ngang dọc như chim sổ lồng, coi như chẳng còn cặp mắt cú vọ nào theo dõi 24/24. Và đến đoạn kết thúc, ngậm ngùi nhìn kẻ phản bội chính thức tay trong tay với người khác, hủy kết bạn hay chặn Facebook, email rồi sau đó đường ai nấy đi.
Câu chuyện bắt đầu vào cái ngày lễ Tình nhân. Bình thường mỗi khi đi công tác Tuân không bao giờ vào Facebook cho dù có tin… trời sập đến nơi. Vậy mà sớm tinh mơ, mắt nhắm mắt mở điện thoại của Loan báo có tin nhắn, là Tuân chúc mừng em nhân ngày đặc biệt, anh yêu em, cầu mong em luôn hạnh phúc. Loan ngạc nhiên lắm, sau khi cám ơn người yêu dấu, cô mới nhắn qua thêm một câu không nén được tò mò, lần đầu tiên em thấy anh online Facebook khi đi công tác. Bên kia, Tuân trả lời bằng một đôi môi trái tim và dòng chữ, là vì anh yêu em và hôm nay là lễ Tình nhân. Sau đó, Loan bỏ điện thoại đi vệ sinh, thay quần áo chuẩn bị đi làm. Trước khi cất điện thoại vô túi, Loan vào tin nhắn và thấy bên Tuân vẫn còn sáng đèn. Cô bấm gửi qua một câu: “Anh chưa đi làm sao?”.
Không có dấu hiệu cho biết Tuân đã đọc.
Sau đó, vượt qua bao nhiêu ngã tư đèn xanh đỏ, kẹt cứng người và xe cộ, Loan đến cơ quan. Mở điện thoại lần nữa Loan thấy bên Tuân vẫn còn sáng đèn. Cô theo dõi đến gần 9 giờ mới thấy phía bên kia off.
Câu chuyện không có gì cần phải nhớ ấy đi vào quên lãng cho đến một hôm, Loan nhận được một email chỉ có hình chụp màn hình, nội dung đầy những lời yêu thương của Tuân với một người nào đó vào đúng ngày lễ Tình nhân. Tự dưng miệng Loan đắng nghét và khô khốc dù trước đó 10 phút cô vừa uống xong ly cà phê nhiều sữa. Trạng thái tiếp theo là cảm giác nửa bàng hoàng, nửa lo sợ mà Loan không biết mình lo sợ điều gì. Sau đó là trống ngực đập liên hồi, mồ hôi vã ra.
Bình tĩnh, rót ly nước ực một hơi, Loan bắt đầu hít vào, thở ra đều đặn.
Lạ nữa, vừa uống xong ly nước vậy mà miệng Loan vẫn tiếp tục khô khốc, đắng nghét. Đến giờ cơm Loan không thấy đói, cô theo các đồng nghiệp xuống căn tin bằng những bước chân vô hồn và cái đầu hoàn toàn rỗng. Bên cạnh cô mọi người cười nói rôm rả, ồn ào nhưng hầu như cô không biết ai đang nói với ai chuyện gì.
Lùa đại vài ba hột cơm, Loan trở lại phòng làm việc mà không chờ đồng nghiệp như mọi khi. Cô mở tủ lấy cái túi ngủ trải ra sàn và chui vào trong đó rồi bắt đầu… khóc!
Cho đã một hồi xong Loan bắt đầu công việc tua lại các mốc thời gian và động não suy nghĩ xem chủ nhân email đó là ai? Mục đích gì?
Những câu chat trong ngày lễ Tình nhân phù hợp với thời gian Loan thấy Tuân online trong đợt công tác. Cô lục tung cuốn sổ ký ức. Dạo sau này Tuân đặt chế độ bạn bè riêng tư chỉ mình Tuân biết. Có lần Loan thắc mắc thì Tuân nói kiểu lấp liếm cho qua rằng không muốn có cặp mắt của mấy đứa bạn nhiều chuyện, tò mò theo dõi. Hành tung của anh trên Facebook cũng khác trước, rất ít “thích” hay bình luận trạng thái của ai và không cập nhật gì. Như vậy, vào Facebook chỉ có chat?
Nhớ lại, nhiều đêm Loan thấy Tuân online đến 2 giờ sáng, mỗi khi cô tỉnh giấc trong đêm. Thường do buồn ngủ lại nhanh nên Loan bỏ qua, không để tâm. Có lần cô nhắn hỏi Tuân sao chưa ngủ nhưng không thấy dấu hiệu cho biết đã đọc và sau đó thì tắt đèn.
Bức ảnh chụp hình màn hình mười ngày sau Loan mới gửi cho Tuân sau khi cô bỏ thời gian theo dõi đèn xanh phía bên kia và chắc chắn mình không sai, cũng như đoán được chủ ý của người gửi email khiêu khích.
Tất nhiên ban đầu Tuân chối. Nhưng những lời bao biện quá yếu về lý đã khiến sau đó anh lồng lên, hùng hổ tự bảo vệ mình.
Và câu chuyện chấm dứt từ phía Loan trước. Cô không muốn dây vào cuộc tình tay ba, một người đi với một người, một người đi với nụ cười hắt hiu. Cô không đủ bao dung để tha thứ, bỏ qua. Gõ câu trạng thái trong bài hát “Đắp mộ cuộc tình”, để đúng một ngày, Loan khóa Facebook, ủi luôn ứng dụng trên điện thoại.
Loan cảm giác như mình vừa trút đi một cái gánh, lòng nhẹ tênh. Nhưng cũng chỉ được một ngày sau đó là triền miên nỗi buồn với một trái tim nặng trĩu và những đêm dài mắt thao láo nằm đếm tiếng thằn lằn tặc lưỡi.
Từ những đêm trắng đó Loan thấy mình chợt thành… triết gia. Cô bắt đầu phân tích, mình có lỗi gì mà bị phản bội như vậy sau 3 năm yêu nhau? Mới hiểu ra là cô chẳng có lỗi gì cả ngoại trừ cái lỗi là Tuân không tìm thấy cảm hứng từ cô nữa. Mỗi người trong đời thường vài ba cuộc tình mới tiến đến hôn nhân. Mỗi cuộc tình đều có một kết thúc. Thế gian xưa giờ vậy rồi cho nên mới có thất tình, đau khổ vì tình. Vậy thì chuyện mình đâu ngoại lệ? Một ngày có biết bao nhiêu cặp tình nhân chia tay nhau, ai thống kê được số khăn giấy tiêu thụ cho những cuộc chia tay này?
Có người khuyên yêu là phải biết buông tay, buông là cho mình, vì mình chứ không phải cho kẻ phản bội. Chuyện hôm qua mình yêu anh ta là chuyện tưởng tượng. Chuyện thật là hôm nay hai người đã chia tay. Đau khổ cũng chỉ là tưởng tượng. Chính cái đầu khiến mình đau khổ chứ có ai thấy hay biết mình đau khổ? Đừng đem ký ức ra dằn vặt nữa. Phải quên ngay đi, làm mới lại mình. Thế nhưng để quên một đối tượng có dễ dàng không và cần bao nhiêu thời gian? Cô nghiệm ra thêm, hình như tình yêu và tình thù sinh ra hai loại hóa chất khác nhau tác động vào trí não con người. Mới hôm qua còn hưng phấn, đầy cảm hứng sống, sang hôm nay đã thấy như sinh lực trong người cạn kiệt, chán chường, buông trôi, thậm chí nhấc cái tay thôi cũng không nổi.
Để giải phóng hết cái loại hóa chất gây hụt hẫng, buồn tủi, nhớ nhung, sầu khổ ra khỏi trái tim, trí não con người mất bao lâu? Nhắc mình, tỉnh lại đi hãy nhận ra rằng đối tượng không xứng đáng để mình yêu thương. Chính anh ta vừa đánh mất đi một người yêu thương anh ta thật lòng, còn mình thì chỉ mất một thứ không đáng. Ai thiệt hơn ai? Hãy cứu mình trước, một người đã không còn nghĩ đến mình nữa thì mình có chết họ cũng chẳng màng. Như vậy bi lụy làm chi?
Quan trọng nữa là phải đẹp hơn, mới hơn ngày hôm qua cho kẻ phản bội khi gặp lại phải khao khát! Cần chấm dứt câu chuyện này càng sớm càng tốt.
Biết rõ là vậy, tuy nhiên ban ngày đi làm không sao nhưng đêm về, những suy nghĩ cứ lan man dài thượt như thế. Lắc đầu cố quên lại càng thấy ấm ức, tức tối. Hết tức người rồi đâm trách mình sao cứ nghĩ hoài một câu chuyện tồi tệ, một con người không đáng giá một xu.
Một ngày, đứng trước gương, Loan giật mình, có phải là mình không? Mắt trõm lơ, mặt hốc hác, tóc tai xơ xác, gầy tong teo khô khốc…
Cái người trong gương nhìn cô bằng ánh mắt đầy trách móc, giận hờn. Loan cảm giác như có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình. Và rồi tỉnh táo nhận ra, mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho một câu chuyện, một con người đã chết từ lâu rồi!
Như người vừa thoát khỏi cơn mộng dữ. Loan tỉnh hồn, nếu mình không thoát được tức là mình đã chết theo hắn ta. Bản thân mình có đáng bị đối xử như vậy không?
Sau này mỗi khi nhớ lại, Loan biết rất rõ chính cái cảm giác “tỉnh hồn” đã kéo cô thoát khỏi ma trận mộng mị, tiếc nuối, oán hờn, trách cứ… và làm nên những suy nghĩ giải quyết vấn đề cho bản thân một cách tích cực, hữu hiệu.
Cho đến một ngày Loan gặp lại Tuân đang đi cùng với một người khác cô thấy lòng mình nhẹ tênh, thanh thản. Cô chợt ngạc nhiên không thể hiểu được tại sao có một quãng thời gian mình đau khổ vì câu chuyện này đến thế, trông hắn ta cũng xoàng thôi mà, có gì đáng để quan tâm đâu!
“Kẻ phản bội” tròn xoe mắt nhìn cô: “Trông em khác quá, đẹp bất ngờ, anh nhìn không ra luôn”.
Loan mỉm cười nói câu cám ơn, hỏi thăm sức khỏe. Cô chợt thấy ánh mắt bên cạnh Tuân nhìn cô vừa ghen tức vừa hằn học.
Lúc quay đi, Loan liếc nhìn mình trong cửa kính một shop thời trang. Cũng bộ váy màu đỏ đã mặc một lần hai tuần trước rồi nhưng cô bỗng thấy mình đẹp lạ!
Đào Thị Thanh Tuyền
Thử giải mã sức quyến rũ trường cửu của NHẠC XUÂN MIỀN NAM TRƯỚC 1975: Chiến Tranh, Hoà Bình, Nước Mắt &…cả Nỗi Chết!
Vì sao miền Nam trước 1975 có một dòng nhạc gọi là nhạc Xuân, còn miền Bắc thì không?
Một câu hỏi mà muốn trả lời chắc phải bằng một tiểu luận hoặc 1 quyển sách, một câu hỏi về một lãnh vực mà ngày nay ít nhiều đã bị trùm phủ bởi những trí trá hư-nguỵ.
Chỉ biết rằng cũng chừng ấy bài, từng ấy giọng ca… nhưng nỗi bùi ngùi & cảm hứng “phải” nghe nhạc Xuân thì năm nào cũng là một nỗi bùi ngùi & háo hức mới…Có thể “e Tết lại không rượu mềm môi, không bánh không trà, chẳng hạt dưa”, “không có hoa mai không có hoa đào trang điểm trần ai…Không áo xanh áo đỏ thơm hương”…nhưng nhất thiết phải có…nhạc Xuân….Bắt đầu có thể rất sớm, sau đêm Noel …là…đến mùa nhạc Tết, “hát lên nhân loại trả buồn cho Đông”.
Trước năm 1975, nhạc Việt không màu, bởi trăm nghìn hồng tía nên không ai tô vẽ màu cho âm nhạc. Danh từ “nhạc vàng”cũng ít được sử dụng. Có chăng chỉ có ban Nhạc Vàng của Đài truyền hình Sài Gòn do nhạc Phó Quốc Lân phụ trách, “Nhạc vàng”trong chương trình ca nhạc này chỉ mang ý nghĩa những bài nhạc hay, được tuyển chọn cho chương trình này (*), hoặc số hiếm những cuốn băng có ghi nhạc vàng = “chương trình nhạc yêu cầu êm dịu”. Trong khi đó, miền Bắc sau này gọi chung nhạc Việt miền Nam là “nhạc vàng”, được dán nhãn chính trị là nhạc “ru ngủ”, “đồi trụy”và “phản động”. Cũng trong ý hướng “bênh vực” cho “thứ” nhạc vàng ròng đó, bài viết ngắn này cũng muốn khơi chuyện thế nào là một nền văn chương & một bề dày âm nhạc miền Nam dát vàng, vàng của vàng son rực rỡ, vàng cùa vàng mười quý hiếm, không phải vàng của vàng vọt ủ ê hay vàng ệch của rã rời bải hoải!
Nói về âm nhạc miền Nam là phải nói về một bối cảnh nghệ thuật rực rỡ nghìn hoa đua nở của tất cả văn học nghệ thuật của bên này vĩ tuyến trong vòng vỏn vẹn chỉ 2 thập niên ngắn ngủi.
Cũng trong cùng 1 vùng cảm thức của “văn chương miền Nam” như vậy, để bàn về lời ca rất đặc sắc của những bài ca Xuân, tôi muốn dựa vào những hình ảnh mà nhà văn Trần Hoài Thư đã phân tích đến rốt ráo và tận cùng ý nghĩa của “nhân bản” qua những góc nhìn/ hình tượng “sáng” lên tính chất này của văn chương miền Nam: Tiếng khóc / Hoà Bình / Cây Súng. Nhạc Xuân cũng có những hình ảnh và những vùng cảm thức như vậy…
Trong đó, hình ảnh tiếng khóc/ cây súng – hai hình ảnh âm u & khốc liệt – lại là (một trong những) điều làm nhạc Xuân khó quên và có chất gây “nghiện” như nó đang và đã là! (và nói như nhà cảm-nhạc-bolero Trần Hữu Ngư: “Một bài hát hay, đứng được với thời gian, người nghe không thể nào quên là nhờ ở lời ca hay nốt nhạc? Có lẽ ca từ là yếu tố quan trọng để khắc ghi hình ảnh, cảm xúc… rồi nhờ giai điệu (mélodie) chuyển tải vào lòng người. “Bài hát đâu chỉ là nốt nhạc”, nếu bài hát chỉ là những nốt nhạc thì nó sẽ trở thành “Những bài quên không bao giờ ca”!”)
Nếu như “Thơ thời chiến không chỉ sắt và máu, là bắn giết, là huy chương. Nó còn mang theo trái tim cùng với ba lô và súng đạn. Trái tim ấy cứng như thép khi lâm trận, nhưng cũng mềm như lụa sau khi hết trận. Người lính miền Nam khác người lính miền Bắc là ở chỗ đó. Văn chương miền Nam cũng khác với văn chương miền Bắc là ở chỗ đó…” (**) như ước mơ đơn giản, ngát hương hoà bình trong bài thơ Một Bông Hồng Nở Giửa Tim Anh – Phạm Cao Hoàng
“…em yêu dấu đây là lần thứ nhất
trong đời mình anh thấy quá hân hoan
anh muốn nói với muôn người trên mặt đất
rằng nơi đây sắp hết điêu tàn
và có thể nào đêm nay không còn tiếng súng
không còn nghe tiếng còi hụ giới nghiêm
ba giờ sáng xuống ngã tư quốc tế
ăn một tô mì thơm ngát bình yên
có thể nào sáng mai trên phố cũ
người ta bảo nhau hôm nay hòa bình
người ta dắt nhau trên đường trẩy hôi
riêng một bông hồng nở giửa tim anh…”
hay Kim Tuấn “những điều ghi được trong giấc ngủ”:
“Khi tôi trở về có con chim câu nằm trong tổ ấm. Dây thép gai hết rào quanh đồn phòng ngự và người lính đã trở về cày đám ruộng xanh.
Khi tôi trở về có con diều bay đùa trong gió. Ở quê nhà, trên thảm cỏ xanh, có đứa trẻ để bụng lòi chấm rốn đen cười nụ thanh bình. Buổi chiều có con trâu rung mỏ vu vơ như trong giấc mộng.
Khi tôi trở về hai tay níu tim lồng ngực. Giọng hát ru kéo lại dĩ vãng trầm trầm như chưa tắt thở. Có người rủ nhân loại đi xem địa ngục mà không ai trả lời.
Khi tôi trở về mẹ vừa tóc bạc. Đôi mắt nhìn vào tương lai và quên bao nỗi ưu phiền. Con cò lại bay trong đồng ruộng xanh. Lũy tre cúi xuống ưu tư cùng mùi khói un quen thuộc….”
… thì nhạc Xuân cũng vậy, vẫn cái mộng ước hoà bình buồn và lắng ấy, ước mơ Hoà Bình lớn đến nỗi có 2 tác giả cùng có một ước muốn về 1 mùa Xuân Hoà Bình – 2 tác giả : Trầm Tử Thiêng & Nhật Ngân viết 2 bài cùng chủ đề với những ca từ nghe…buồn muốn khóc !
“Nếu mùa xuân này quê hương HÒA BÌNH
Người người vui chơi, hội hè suốt đêm suốt sáng
Nếu mùa xuân này quê hương hòa bình
Nhà nhà hân hoan, mừng người thân mình quay về…” (Nếu Xuân này hòa bình – Nhật Ngân)
“Nếu xuân này hòa bình
Cây nở hoa không chờ đợi mùa
Anh tìm em không cần hẹn hò
Yêu cho đầy ắp đôi tay chờ
Mẹ sẽ giăng đôi tay già nua
Đón con về từ ngoài sa trường
Mừng đầy vơi khóc như trẻ thơ
Cha tìm con giữa đời lạc loài
Con gọi cha xanh lời vụng dại
Cha con cười vỡ đêm Xuân dài” (Nếu Xuân này hoà bình – Trầm Tử Thiêng)
“Bạn hỡi, vang lên
Lời ước thiêng liêng
Chúc non sông HOÀ BÌNH, HOÀ BÌNH
Ngày máu xương thôi tuôn rơi
Ngày ấy quê hương yên vui
đợi anh về trong chén tình đầy vơi” (Ly rượu mừng – Phạm Đình Chương)
“Anh ơi! Xuân đến bên thềm rồi nhắp rượu hồng vơi đi
HẾT RỒI MÙA CHIA LY cho tình Xuân vừa ý
Xin yêu thương đến vơi hận thù để tiếng hát hôm nay
Người chiến sĩ mơ say bên đàn trẻ bé thơ ngây” (Mùa Xuân đầu tiên – Tuấn Khanh)
“Giờ đây, mùa Xuân đang xóa tan mây mờ
Quên đi đau thương sầu nhớ
Vui ca tung gieo nguồn sống
ĐẮP XÂY TỰ DO…” (Xuân miền Nam – Văn Phụng)
“Ôi nhớ xuân nào THUỞ TRỜI YÊN VUI
nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi” (Xuân này con không về – Trịnh Lâm Ngân)
“Đầu Xuân xin chúc QUÊ HƯƠNG YÊN BÌNH thành đô đến nơi đồng xanh,
Ý lành nước non vươn màu xanh mới đón Xuân thắm trong niềm vui …” (Đầu Xuân lính chúc – Hoài Linh & Tấn An)
“Tiền đồn heo hút nhắc em kỷ niệm ấu thơ.
Hỏi “em có nghe trong tâm hồn gợi giây phút xưa?”
Năm nao đêm giao thừa ngày KHÓI LỬA CHƯA KÍN QUÊ HƯƠNG,
Và đôi ta nhỏ bé, thức xem giao thừa,
Kể chuyện vu vơ và thức trong mộng mơ…” (Phút giao mùa – Trần Thiện Thanh)
“Tôi chúc muôn người mọi đều ước muốn
Non nước vinh quang trong tia nắng THANH BÌNH
Để người anh lính chiến quay về với gia đình
Tìm vui bên lửa ấm…” (Cánh thiệp đầu Xuân – Lê Dinh & Minh Kỳ)
“Đợi hai ba năm nữa, QUÊ MÌNH THÔI KHÓI LỬA,
mời xuân đến với tôi, giờ còn nặng hai vai,
thân chinh nhân hồ hải, hỏi xuân có gì vui, (Tôi chưa có mùa Xuân – Châu Kỳ)
Và tiếp sau, hãy nói đến một điều thú vị trong nhạc Xuân (mùa lẽ ra phải vui, thế mà….):tiếng khóc, tiếng khóc bùng trỗi dậy và ướt đẫm những bài nhạc Xuân.
Hình ảnh của nước mắt, của đau đớn trở thành “nhân bản” và …tình cảm thế nào…trong nhạc Tết?
Cũng như trong văn chương thời chiến:
“Về phương diện vật lý, tiếng khóc, làm rung bần bật đôi vai mềm, làm môi vị mặn, làm đôi mắt sưng vù. Nhưng về phương diện tinh thần, những giọt nước mắt chính là những giọt nước cứu rỗi. Con tim bị đau, bị cứa… thì tiếng khóc phải bật ra, phải ào tuôn, phải làm đá phải mòn, phải khóc để mà chia sẻ. Đó là phương thuốc cứu rổi mầu nhiệm.
Và đó có lẽ là lý do thi ca thời chiến miền Nam lai láng những tiếng khóc…”
“Ngày mai đi nhận xác chồng
Say đi để thấy mình không là mình
Say đi cho rõ người tình
Cuồng si độ ấy hiển linh bây giờ
Cao nguyên hoang lạnh ơ hờ
Như môi thiếu phụ nhạt mờ dấu son
Tình ta không thể vuông tròn
Say đi mà tưởng như còn người yêu”
(Lê Thị Ý, Thương Ca 1)
Không phải là những tiến lên, những xung phong, những nhanh tay gặt lúa, những vui mừng khanh khách đủ chỉ tiêu cho một mùa Xuân vinh quang & thắng lợi… Nỗi buồn trong nhạc Xuân, từ những bài hát cũ, nhưng năm nào nghe lại cũng mới…là một thứ đặc sản giản dị mà sang cả của miền Nam, nỗi buồn (& mộng ước hoà bình như đã viết ở trên) là hai phương tiện cứu rỗi tâm hồn của người miền Nam khi Tết đến Xuân về. Nhạc (Xuân) miền Nam là loại nhạc đứng về phía nỗi buồn, về phía nước mắt, về cả phía …những cái chết (lạ lùng thay, người ta thường tránh nói về mất mát trong 3 ngày tết 4 ngày Xuân, nhưng nhạc Xuân thì được ưu ái…chừa ra, khắp hang cùng ngõ hẻm, người ta…” vui Xuân” bằng cách mở nhạc Xuân, và trong nhạc Xuân…có cả nỗi chết!!!)
Hãy nghe lại đi, hãy nhìn lại đi: ràn rụa lệ tuôn, ràn rụa thâm âm của nỗi buồn, nhưng buồn không phải để héo úa, mà là buồn để mãn khai, để đón chờ, để con tin rung lên, để “suối tuôn lệ mừng vòng tay thân yêu ôm trọn mùa Xuân”, khóc để “ta đón đợi Xuân Hồng ngày mai”…À, mà có khóc đâu, đó là nụ cười với nàng Xuân đấy chứ : “Cười tuôn nước mắt cho Xuân tình dấy men”:
“Bàn tay nâng niu hoa cúc/ Bàn tay hiu hắt GIỌT LỆ ĐẦY” (Mùa Xuân đó có em – Anh Việt Thu)
“ Chim mách rằng anh đang ngoài chiến tuyến
người yêu thay tay súng, gối mộng là lá rừng
Vì quê hương còn khổ, tình yêu xin để đó
cho XÁC CHẾT ngậm cười, cho NƯỚC MẮT thôi rơi.”
(Đan áo mùa Xuân – Phạm Thế Mỹ)
“Hoa xưa dần qua biết bao kỳ đâm bông
Riêng ai buồn thương hắt hiu còn trông mong
Và Xuân thay áo mấy mùa đợi chờ
MẮT HUYỀN LỆ RƯNG RƯNG, sầu héo đến bao giờ”
(Xuân tha hương – Phạm Đình Chương)
“Mẹ ơi hoa cúc hoa mai nở rồi
Giờ đây đời con đang còn lênh đênh
Đèo cao gió lộng ngày đêm bạt ngàn
Áo trận sờn vai bạc màu
Nhìn Xuân về lòng BUỒN MÊNH MANG”
(Mùa Xuân của mẹ – Trịnh Lâm Ngân)
“Dừng chân trông hoa Xuân hồng thắm
BUỒN TÌM VỀ tình ai đằm thắm
Giờ vun vút trời mây”
(Nhớ một chiều Xuân – Nguyễn Văn Đông)
“Anh ơi em là hoa hoa biết nói
Giữa tuổi Xuân thắm tươi
Vẫn không yêu kiếp người .
Anh đi trong ngày Xuân hay bóng tối
Hồn em như chới với
Mắt em như LỆ RƠI”
(Những kiếp hoa Xuân – Anh Bằng)
“Con đã thấy mùa Xuân trong lòng mẹ
Mẹ đã tìm mùa Xuân trong mắt cha
Mẹ RƯNG RƯNG ôm Xuân nồng hội ngộ
Cha mừng Xuân trong sắc áo sương pha”
(Tôi đã gặp mùa Xuân – Trầm Tử Thiêng)
“Xuân tôi ơi ! Sức Xuân tôi còn khát khao
Dù nay, dù mai cũng như mọi ai CHẾT trong địa cầu” (Xuân ca – Phạm Duy)
“Bài Xuân này xin hát quanh năm
Hát say mê reo mời Xuân về
áo đua bay theo mùa hội hè
Tìm gặp đây lao xao tâm sự
chuyện thời xưa thời loạn ly
Hát suy tôn ƠN NGƯỜI DƯỚI MỘ
đã xuôi tay môi cười xong nợ
rời mùa Xuân tìm mùa Xuân”
(Bài Xuân này xin hát quanh năm – Trầm Tử Thiêng)
“Người đi giữa độ Xuân nồng
Nhìn nhau bỡ ngỡ RƯNG RƯNG lòng nhớ thương” (Xuân thì – Phạm Duy)
…
Và cây súng? Một vật vô tri vô giác nhưng là biểu tượng thảm khốc của chết chóc, của chiến tranh…, thế mà trong văn chương miền Nam, nó có hồn, nó rưng rức, nó chấp nhận căn phần trong một định mệnh bên này không muốn…
“hình như cây súng con lạ lắm
sao nó run lên khi đạn lên nòng
tâm hồn nó như tâm hồn con vậy
một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không? “
(Nguyễn Dương Quang – Đêm cuối năm viết cho má)
“Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi
chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
suy nghĩ làm gì lao tâm khổ trí
(Chiến tranh Việt Nam – Nguyễn Bắc Sơn)
Cái sự “uỷ mị” “nhân bản” ấy, phải chăng làm thành thứ “nhạc vàng” và một “bên thua cuộc”… Súng không còn là vật tiêu diệt, mà giờ súng ở đó, như một bầu bạn, như một nhân chứng, như một chia sớt …
“Đón giao thừa một phiên gác đêm
Chào Xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay
Ngờ đâu hoá lá rơi” (Phiên gác đêm Xuân – Nguyễn Văn Đông)
“ Chim mách rằng anh đang ngoài chiến tuyến
người yêu thay tay súng, gối mộng là lá rừng
Vì quê hương còn khổ, tình yêu xin để đó
cho xác chết ngậm cười, cho nước mắt thôi rơi.” (Đan áo mùa Xuân – Phạm Thế Mỹ)
“E Tết lại không rượu mềm môi
Không bánh không trà chẳng hạt dưa
Chắc lại mừng Xuân bằng quân lương khô
Ðón giao thừa bằng đèn hỏa châu rơi” (Thư Xuân trên rừng cao – Trịnh Lâm Ngân)
“Tình Xuân chớm nở đêm qua
Khi mùa chinh chiến đã lui ra ngoài đời
…
Và thương cây súng cô đơn
Hoa đào đã nở trên vết mòn chiến xa…” (Xuân thì – Phạm Duy)
…
Ừ, mà sao lạ nhỉ? Người ta không thấy …hân hoan, không thấy muốn …quay trở về, không thấy muốn ngồi xuống chiêm nghiệm lại thăng trầm 1 năm, muốn thắp một nén nhang cho những người đã khuất, muốn sắm sửa thêm cho gia đình một món gì đó, muốn mua cho đàn em chút quà mọn ngày đầu năm, muốn quên đi những chuyện không may, và không hay đã xảy ra khi…. nghe “Mùa xuân này về trên quê ta…”…hay “Lặng nghe nước reo âm vang mùa xuân ước mơ rực sáng” hoặc “Mùa xuân người cầm súng lộc giắc đầy trên lưng /Mùa xuân người ra đồng trải dài nương lúa “, mà người ta cứ nghe ba cái nhạc Xuân gì xưa cũ.
Nhạc Xuân gì xưa như trái đất, nghe (tưởng) sầu thúi ruột nhưng hay…ve kêu!
“Tôi xin cảm ơn người
Cảm ơn ai, đã đem.. luyến thương.. nồng ấm… đến với…” nhân gian!
Nguyễn Trường Trung Huy
Đêm 30 giao thừa (Tết Dương Lịch), “niềm vui đến không bến bờ…”
P/s: Tất cả những điều nói ra trên đây, đều bắt gặp trong chùm ca khúc Xuân của Trầm Tử Thiêng, tính ra ông có khá nhiều bài nhạc Xuân từ trong nước ra đến hải ngoại, xin được làm 1 collection và tặng mọi người (tính ra các bài Xuân của ông, vài bài thoạt nhìn là nhớ ra ngay và tưởng là có nhiều version chính thức ở hải ngoại, nhưng thật ra cũng khá hiếm, vd như Mùa Xuân Trên Cao chỉ có 2-3 version, hoặc bài Mùa Xuân Đi Qua (TTT lấy bút danh Tôn Nữ Thuận An – và hình như là bài duy nhất ông viết với bút danh Tôn Nữ này) hay Mùa Xuân Không Đợi sau 1975, mỗi bài chỉ có 1 version (Hồng Hạnh thu trong CD Lời đầu năm cho con bài Mùa Xuân Đi Qua, Khánh Ly thâu trong CD Asia Tết bài Mùa Xuân Không Đợi …), hoặc Tôi Đã Gặp Mùa Xuân cũng ít ca sĩ thu (Hương Lan, Ngọc Lan….), bài Bài Xuân Này Xin Hát Quanh Năm chỉ có version Khánh Ly hát trong tape Shotgun Xuân 1975. Một điều thú vị là có 2 bài Nếu Xuân Này Hoà Bình – 1 của Trầm Tử Thiêng, 1 của Trịnh Lâm Ngân.
https://www.mediafire.com/…/TRAM_TU_THIENG_-_NEU_XUAN_…/file
1. Mùa Xuân trên cao – Giao Linh (CD Phượng Hoàng – Ly Rượu Mừng)
2. Nếu Xuân này hoà bình – Hồng Hạnh (CD Làng Văn – Trường Sơn/ Duy Khánh – Lời đầy năm cho con)
3. Tôi đã gặp mùa Xuân – Ngọc Lan (CD Mimosa – Xuân nhớ mẹ)
4. Mùa Xuân không đợi – Khánh Ly (CD Asia – Xuân)
5. Thư Xuân hải ngoại – Ngọc Hạ (CD Thuý Nga – Mộng chiều xuân)
6. Bài Xuân này xin hát quanh năm (tape) – Khánh Ly (tape Shotgun Xuân 1975)
7. Mùa Xuân đi qua – Hồng Hạnh (CD Làng Văn – Trường Sơn/ Duy Khánh – Lời đầy năm cho con)
Bonus 1 : Mùa xuân trên cao + Tâm sự ngày Xuân – Hoàng Oanh & Trung Chỉnh (CD Thuý Nga)
Bonus 2: Tôi đã gặp mùa Xuân – Hương Lan (CD Giáng Ngọc – Dạ Vũ Mừng Xuân)
Bonus 3: Nếu Xuân này hoà bình (Nhật Ngân) – Thái Hiền (tape Làng Văn – Mùa xuân & Tuổi trẻ)
(*) có tham khảo nhận xét của Lê Hữu trong “Nhạc vàng: Bên thắng cuộc”
(**) Tính nhân bản trong thơ văn miền Nam thời chiến – Trần Hoài Thư
Nhật Ký Ngày Đầu Năm 2020
2020
con số tuyệt vời
như đôi mắt mở
như hoa trên môi…
Tờ lịch thơm quá
cái mùi thời gian
tôi nói với nàng:
“Hoa Vàng Năm Mới”.
Tôi hái rất vội
một nụ hoa quỳ
“Này em cầm đi
Vệ-Đường-Hoa đó!”.
Nàng thả hơi thở
gió bay mùi hương
buổi sáng tinh suơng
nắng lên mái tóc…
Tôi nghĩ Hạnh Phúc
mình có câu thơ
bắt từ giấc mơ
một đêm trừ tịch…
Cảm ơn cuốn lịch
cho tôi tờ đầu
Cảm ơn tình sâu
Quê Hương nghĩa nặng!
Vệ đường hoa vắng
Hoa nở vì em
Anh sẽ nói thêm
ngày mai em nhé!
HAPPY NEW YEAR
Thơ Nguyễn Hàn Chung
dạo công viên
một mình đầu năm
đi qua
chỗ hẹn với em
nghe con kiến lửa
gào bên ngực mình
quờ tay tàn nhẫn
không đành
mà không
vết cắn sẽ hành
kinh niên
khuyên
bạn trai tình cũ
tôi và cô ấy
thôi nhau
vì không kiếm được
trầu cau cúng thần
người độn thổ
kẻ đằng vân
khuyên anh tiến tới
chỉ cần
khác tôi
NGUYỄN HÀN CHUNG
1/1/2020
CHÚA SẮP BUỒN!
MÙA XUÂN NHÌN LÁ KHÔ,
Rồi mai nép lá rừng xanh
Về trong tiếng ngủ trên cành trăng phai
Như lặng lẽ vẫn đêm nay
Để nghe âm vỡ những ngày cuối năm
Đã chọn rồi mình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường trần
Nửa chừng cây, cành lìa gãy đổ
Nợ vương tình vốn chưa nương thân ..
Cho ta nhớ tình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường này
Những con đường chừng cây bóng ngả
Ta tận tình cho hết đổi thay
Xót tình nào thơ nghe ta say
Tiếng chim gầy bỡ ngỡ sớm mai
Những loài chim đông đàn đứng sẻ
Hót nhau về đậu hết tương lai !
Có bướm hoa nào trong sáng nay
Hứng mặt sương mình trong đôi tay
Có ngàn lớp ngăn trong chỉ kẽ
Một đường sinh tử xẻ chia hai
Mùa xuân đi mùa xuân lại về
Người đi rồi biết không còn nữa
Mùa xuân đầy đêm nghe lê thê
Tiếng cúc cù đê mê hiên cửa
Từ đó rừng bóng nghiêng bóng ngả
Cánh chim bằng bạt gió sơn khê
Đêm thắp lên cho nhen nhúm lửa
Bạch đầu lòng hết cuộc đam mê
Cây sẽ chết từ khi mất nước
Hoa đến tàn từ héo đến khô
Đi mỗi bước là lui mỗi bước
Đường mấp mô như những nấm mồ
CHÚA SẮP BUỒN!
Sa mạc nào mà chẳng mênh mông
Nơi lòng độ lượng để hư không
Hỏi tự bao giờ đời nên nỗi
Tìm trong tháng chạp lạnh, sương mù..
Thấu xương để thấy lòng đang nhức
Rêm mình là thẩm thấu cơn đau
Cuộc sống đến hồi hành khất thực
Tìm đâu về cắt rốn chôn nhau..
Rồi đến thế thế thời như thể
Đã trong giông bão để tang đời
Cây mùa hoa trái không thể trổ
Mặc đêm phung phá đến tả tơi
Ta về nghe trong từng kiệt quệ
Nghe hoang phế phủ những vui buồn
Ta về rã rời từng nhân thế
Nỗi trong cơm áo dễ nhục hằn
Dặn lòng thôi cố mà dễ chịu
Kẽo mốt mai cạn nghĩa cạn tình
Thắt sợi nhân tình.. vào cõi tịch
Ta về tìm lại dấu an sinh
Mưa nắng có hai mùa khánh kiệt
Lòng chung ấm lạnh cũng muộn phiền
Đen trắng tẩy bồi chi khác biệt
Ta về say tỉnh niềm mê điên
Ta về ly rượu chừng đã cạn
Củi bếp lòng tro cũng đã tàn
Ta về thời gian gần cuối chạp
CÁM ƠN
cám ơn đêm đã cho tôi bóng tối
lem luốc che điều ngụy trá tâm hồn
lòng tôi vẫn lang thang ôm thập giá
trong màu đen mùa xám hối cô đơn.
cám ơn sông cũng ngàn năm ra biển
ngàn năm mang dòng chảy rất thân quen
mỗi bến đổ cưu mang thêm rác rến
đành về nguồn bằng thân phận ố hoen.
cám ơn cây, những thân già thẳng đứng
giữa núi rừng ngạo mạn với trời cao
tôi tầm gửi nhờ gỗ cây bám cứng
cũng ngông cuồng dám thách đố trăng sao.
cám ơn thơ, nói thay lời yêu dấu
bằng ngữ ngôn chẳng có đáy tận cùng
như ngọn dao chưa bao giờ đâm thấu
niềm đau tôi cho đến phút lâm chung.
cám ơn em, cho tôi bờ vai rộng
vòm ngực căng đầy nhựa sống thi ca
xin mãi rộng cho thơ tôi tựa mộng
và mãi đầy vòm ngực núi kiêu sa.
PHẠM HỒNG ÂN
PHỤ CHÚ RIÊNG CHO ” NHỮNG ĐÊM THÙ BÚNG MÁU “,
Tôi viết bài Thơ
như đâm vào ngực mình
Một tim thổ huyết.nát thần kinh
Một tim trào máu.và tôi viết
Quặn thắt đêm dài.đêm tử hình !
Quặn thắt linh hồn tôi.giá lạnh
Những ngày liếp quạnh.nỗi quê xa
Nhưng khuya đơm bóng.tan từng khúc
Tôi chết khi chiều.hoa vắng hoa !..
Tôi chết khi chiều chưa xuống núi
Mặt trời gào thét. nỗi can qua
Những cơn gió sủi mầu.biệt biệt
Can cớ gì mây.lại vỡ oà ?!…
Can cớ gì mây. trôi xót xa !…
HUY TƯỞNG
CUỐI DÒNG SÔNG
1.
Sông lặng lẽ ngày hạn hán khô mưa
Từ đất đá hoa cỏ Bồng vẫn nở
Em lầu cao, làm sao em thấu rõ
Khách qua đò. Đò đưa khách về đâu
2.
Chèo khua nước, lãng khách khuấy sông sầu
Câu thơ cũ mênh mang bùng lửa hẹn
Giai nhân rụt rè giấu lòng hổ thẹn
Chuốt xiêm cài e ấp quãng trường mơ
3.
Hồn kẻ sĩ vong thân đường bay khổ
Gãy nghê thường vũ khúc giấc chiêm bao
Giai nhân buồn xếp xiêm y áo não
Tiếng địch chàng tức tưởi khóc mùa đau
4.
Lửa âm ỉ cháy trong trái tim sầu
Gươm lãng khách hóa vô thường mộng ảo
Giai nhân về đốt xiêm y áo não
Khỏa thân nàng hát múa cuối dòng sông
HẠ QUỐC HUY









