KHÚC THÁNG CHÍN

tonnuthudung

Gác kiếm người xưa quy ẩn
Giang hồ chưa chắc lòng nguôi
Chỉ sợ nhớ thời giông bão
Lời thề lại xóa mất thôi

Qua sông, mịt mờ cố xứ
Ngửa tay, hứng giọt sương buồn
Tiếng sóng, tiếng lòng tan vỡ
Cuối trời… mây khói mênh mông…

Cúi xuống, soi mình bóng nước
Một vầng trăng khuyết chông chênh
Dáng mong manh gầy thuở trước
Chớp mắt… đã là lãng quên.

Bắt chước người xưa quy ẩn
Đừng gọi tôi hoài…lênh đênh
Bắt chước người xưa lận đận
Tình tôi,
chao đảo thác ghềnh…

Tôn Nữ Thu Dung

Chuyến Đò Thời Gian

tranvanle

Một năm tưởng chậm mà mau,
Nguyễn Xuân Hoàng mất hôm nào, đã năm!
Bạn xa, tôi chửa lần thăm,
đây xa bạn có đôi lần đến đây…

Hôm qua bữa rượu tao mày,
bỗng ai nhắc ông-thầy-giáo-xưa…
Chỗ ngồi người đó, bài thơ
của tôi còn gắn trên gờ cửa gương.
Một năm, gương lược sáng trưng,
cố nhân đâu nhỉ tóc bồng bềnh bay…

Mọi người ngưng một phút giây.
Mọi ly rượu vẫn để đầy đợi nâng.
Mọi câu chuyện bỗng như thầm,
Mọi con mắt hướng xa xăm, rồi thì…

Hoàng ơi này rượu của mi!
Hoàng ơi này rượu cạn đi rồi dìa…
Nha Trang, Phan Rí, ngày kia
Chân tao ghé được đốt mi nén trầm…

Đồng hương, đồng nghiệp xa xăm,
hồn trong cát bụi thân nằm bình tro,
nếu mà… đó một câu thơ,
lát tôi đem chất xuống đò thời gian…

Trần Vấn Lệ

KHOẢNG LẶNG

nguyenlienchau

Bến dừng lắng đọng bóng thâu
Đêm yên ắng đêm thở sâu giấc nhoài
Đi qua cơm áo một ngày
Ngả lưng nằm xuống ngực đầy tiếng khuya

Cõi trăng lên nẻo trăng về
An nhiên như thể chưa hề long đong
Mở lòng đón nhận sắc không
Hiểu ra cát bụi cũng mong yên bình

Soi đêm dọ dẫm u minh
Thấy tình leo lét thấy mình lơ mơ
May khuya còn một chút thơ
Vắt ngang trời vệt bâng quơ phiêu bồng.

NGUYỄN LIÊN CHÂU

ĐỪNG NÓI

truongdinhphuong

Đừng nói hoài về những ly cà phê
khuấy mãi chẳng thể hoà tan vị đắng
đừng nói hoài về những chiều oải nắng
ngọn cỏ gầy mơ thấy một loài mưa
hãy nói về những giấc ngủ ban trưa
luôn bị băm ra bởi luồng luồng trăn trở
hãy nói về những chiều nghẹt thở
ngã tư đời tình người bị nghiến nát dưới làn xe

hãy nói về những đắng cay chất chồng trên tóc mẹ
những ngả đường trên đôi bàn tay thăng trầm giông bão của cha
hãy nói về những khát vọng đi xa
và ngoảnh mặt quay lưng với ruộng đồng rơm rạ
đừng nói hoài về những miền xa lạ
lá mọc trên hoa sông chảy trên trời
hãy nói về hữu hạn một kiếp người.

Trương Đình Phương

Sa ngã

 

trachantranhuuhoi

Thắng quay đầu chiếc Taxi, lùì sát phòng hồi sức của bênh viện. nơi ông Gia và cô con gái đang đứng:
-Bác có đỡ đau hơn không?
Ông Gia cười, nụ cười kéo giản đôi môi mỏng:
-Cảm ơn cậu, cũng đã khá hơn.
Ông Gia mới dọn về ở cùng con hẻm với Thắng hơn năm nay.
Nhớ ngày ông dọn nhà, chiều hôm sau thì cả xóm xôn xao, anh Hiệp chạy xe ôm bị tai nạn, thấy chị vợ lu loa luống cuống, ông gọi Taxi cùng người báo tin đến nơi bị nạn, xe cấp cứu đã đưa anh Hiệp vào bệnh viên, ông đến bệnh viện, ở đó, bao nhiêu viện phí cho ca cấp cứu ông đóng giúp, khi anh Hiệp ra phòng hồi sức, tỉnh táo, ông mới về. Khi về, ông gọi chị vợ ra hành lang dúi thêm năm trăm ngàn, nói là mua thuốc và sữa. Chị Tha vợ anh Hiệp muốn quỳ xuống mà cảm ơn. Không quỳ sao được khi mà nhà chị chỉ còn sáu chục ngàn cộng với tiền trong túi anh Hiệp nữa là một trăm ba chục ngàn, mà tiền ứng trước của bệnh viên là năm triệu.!
Lâu nay, trừ một vài nhà mua nước bình đễ uống và nấu, còn cả xóm dùng nước giếng bơm, hôi và chua lét ! Ông mua một cái máy lọc lớn, công nghệ nano, vừa lọc sạch vừa khử hết mùi, mua một bình chứa lớn, đặt trước nhà cho cả xóm dùng, ông cũng dùng chung với họ.
Ông thuê nguyên căn nhà cho hai cha con, nó gấp hai, ba lần căn phòng trọ cho cả gia đình Thắng. Cái sân nhà ông nay cũng là nơi để xe cho những nhà chung quanh. Cô con gái làm việc ở một công ty nào đó, sáng đi chiều về bằng xe gắn máy, ông Gia ít khi đi đâu, một tuần lể ông ra khỏi nhà một hai lần, thường là vào chiều chủ nhật, rồi thôi. Ba bức tường chật kín sách, chiếc bàn gỗ, cái máy vi tính và mấy chậu hoa… nuốt hết thời gian của ông.
Cư dân trong xóm quý mến cha con ông, nhưng không ai biết ông từ đâu đến, cuộc đời ông ra sao…dù rất đỗi tò mò!
Tháng trước, một cơn đau ở dưới sườn phải, cô con gái đi làm, gặp lúc Thắng về nhà ăn trưa, vừa cởi áo, anh đã vội mặc lại rồi cùng hai người trong xóm đưa ông vào bệnh viên. Bác sĩ chuẩn đoán, sinh thiết và xét nghiệm, hai ngày sau có kết quả. Ông bị Ung thư gan giai đoạn cuối! Cô con gái như muốn ngất đi bên giường bệnh.
Vừa lái xe, Thắng nhớ lại hôm đứa con trai đầu của anh bị sốt xuất huyết cách nay chừng sáu tháng, là tài xế taxi, nhưng ban đêm thì đỗ xe lại công ty. Chừng ba giờ sáng thì cơn sốt cao quá làm thằng bé lịm đi như đã chết. Chiếc xe Dame đời cũ không còn xăng, vợ anh nôn nóng bồng con đứng chờ Thắng đạp, mãi không nổ! Ông Gia lặng lẽ đẩy chiếc xe tay ga của con gái đến:
-Cậu đưa cháu đi bằng xe này, để xe đó tôi nhắc vào cho. Cầm thêm cái này phòng hờ…
“Cái này” là bốn tờ giấy bạc năm trăm ngàn mới toanh!
Sáng hôm sau, biết là cô gái đi làm sớm, Thắng tất tả để con lại cho vợ trông, anh chạy về trả xe. Không quên mua thêm lít xăng cho xe của minh:
-Cháu khỏe chưa?
-Dạ hết sốt rồi, đang chuyền thêm nước bác à. Cô đi làm rồi ha bác. Xe…
-Nó đi taxi một bữa củng không sao. Cháu khỏe là tốt rồi…
-Bác cho cháu gởi lại tiền hôm qua, chỉ hạ sốt và chuyền nước nên không tốn kém bao nhiêu.
-Khi nào cháu về nhà rồi tính.
Thế mà hôm nay ông xuất viện với căn bệnh chết người ! Cả xóm thở dài, cầu cho ông bằng an.
oOo
Thắng qua thăm ông với túi cam, ông Gia không chịu nằm mà vẫn ngồi bên chiếc bàn máy tính! Trông ông xanh và yếu. Gở gọng kính xuống, ông mời Thắng ngồi nơi chiếc ghế bên bàn với nụ cười làm giãn đôi môi mỏng:
-Qua thăm tôi là tốt rồi, mua quà làm gì cho tốn kém.
-Da…chỉ mấy quả cam, Bác có thấy khỏe hơn trước khi mổ không ạ.
-Còn đau lâm râm, đã là “căng-xe” thì vấn đề là bao lâu nữa thôi cậu Thắng ạ
-Cháu nghe nói có nhiều phương pháp mới…
-Nếu phát hiện sớm thì còn có cơ may, nhưng tôi là giai đoạn tồi tệ rồi! Thôi quên nó đi, Hình như cậu Thắng cũng theo Thiên Chúa Giáo?
Ông Gia vừa hỏi vừa chỉ lên tấm hình Chúa Giêsu chịu nạn. mũ gai trên đầu với những giọt máu đọng nơi khuôn mặt đớn đau.
-Dạ, nhà cháu là đạo gốc từ trước khi vào Nam ạ.
-Quê cậu ở đâu ngoài đó?
-Dạ Nam Định ạ.
-Tôi có người bạn cùng khóa, là Linh mục Chánh xứ của một họ đạo ở đó.
-Thế…trước đây Bác có đi nhà dòng?
Một khoảng lặng ập đến, đôi môi mỏng mím lại và đôi mắt sau làn kính sụp xuống. Tránh giây phút im lặng này, Thắng nhìn qua giá sách, nơi những cuốn sách Thần học, Triết học, Văn học dày cộm…Trước đây. Có người anh kế học Đại học văn khoa, dang dở vì phải đăng lính, anh chết sau khi ra trường được hai năm ở Tiểu khu Phong Dinh. Thắng đã đọc khá nhiều những cuốn sách anh để lại, một vài cái tên mà anh quen cũng năm trên các kệ sách ở đây. Tiếng ông Giá như từ đâu đó thật xa, kéo Thắng về với gương mặt trầm tư:
-Tôi đã là Linh mục!
Thắng bất ngờ không nói được gì, anh biết một linh mục đã thụ phong thì Bí tích ấy lớn lao ngần nào!
-Giá như căn bệnh này, hay một tai nạn náo đó, đến với tôi vào lúc đó thì hay biết bao!
Thắng đăm đăm nhìn không nói gì. Một lát, ông Giá hỏi rồi tự nói không đợi Thắng trả lời, ông tiếp:
-Cậu có biết thế nào là sa ngã không? Nó là một lựa chọn xuẩn ngốc, trong giây phút mà lý trí ta không hoàn toàn làm chủ được mình. Sau tám năm làm Linh mục, tôi đã sa ngã như một cậu trai khờ khạo với một phụ nữ.
Thắng hỏi với giọng ngại ngần:
-Một phụ nữ?
-Ừ, gọi là một phụ nữ bởi cô ấy đã mang thai trước khi đến với tôi.
-Thưa bác, chắc là người trong họ đạo của bác?
-Không, cô ấy không là người có đạo, chúng tôi gặp nhau trong một đoản từ thiện, sau đó cô ấy đến với tôi nơi giáo xứ, tôi đã nói dối với giáo dân đây là cô em họ…Nhục dục đã làm tôi không thể tách khỏi cô ấy…
-Có ai biết không ạ?
-Không, sau cái lần đầu tiên ấy, tôi như mê muội trong đam mê thân xác và sự cuồng nhiệt nhục dục nơi cô ấy…Một tháng sau, tôi tự rời bỏ họ đạo. Cô ấy muốn vượt biên, tôi cũng chỉ có con đường ấy để chọn. Theo cố ấy, Bà Rịa –Vũng tàu là nơi tổ chức những chuyến vượt biển khá thành công. Nhưng trước khi thực hiện, tôi trở về gặp Giám mục Địa phận. Ngài thất vọng, nói sau khi nghe tôi xưng tội: “Cha rất tiếc, nhưng thôi, con hãy là một người cha, người chồng tốt. Cha sẽ cầu nguyện cho con”
Tôi về thăm cha mẹ. họ gặp tôi, nghe tôi nói những lời xin lỗi vì đã đi sai con đường mà họ mong ước. Bố mẹ tôi đau đớn lắm, cả hai mất sau đó không lâu. Đám tang Bố tôi có về, nhưng ngày mẹ mất hai tháng sau đó, tôi đang chuẩn bị cho chuyến vượt biên nên không về được !
Những gì ông Gia vừa bày tỏ làm Thắng bàng hoàng. Anh cũng từng nghe chuyện Linh Mục sa ngã vì phải lòng một phụ nữ, thường thì xảy ra ở đâu đó thật xa. Anh khó dấu được sự bất bình, có phần khinh miệt khi nghe ai đó nói về chuyện ấy. Nhưng giờ đây, một người bằng xương bằng thịt, ngay trước mắt mình, đang nói với mình như thú tội giữa một con người với con người. Thật lạ, anh không có ý trách cứ hay bất bình, chỉ là nỗi cảm thông và thương cảm dâng lên trong lòng.
Dường như cũng thấy được sự cảm thông nơi Thắng, ông Gia tiếp:
-Sáu tháng sau thì Cát Trinh ra đời.
-Ai ạ?
-Cát Trinh, con gái đang sống với tôi đó. Vì tôi lấy tên thánh người đỡ đầu, chính là bà mụ ở trạm xá, là Catherina. Tôi phiên âm, rồi lấy họ mình đặt tên cho nó: Trần Thị Cát Trinh. Khi sinh, cháu bị sứt môi và hơi hở hàm ếch!
Thắng nhăn mặt, ngạc nhiên vì cô gái nay khá dễ thương chứ không có dấu hiệu gì về dị tật như ông Gia nói. Đoán được ý nghỉ của Thắng, ông Gia tiếp:
-Ngay trong bệnh viên, khi biết con mình bị sứt môi, cô ấy khăng khăng đòi bỏ đứa bé, buộc tôi phải đem cho cô nhi viện. Tôi không cam lòng, tôi an ủi cô ấy là sẽ cố gắng chạy chữa cho con sau này, nhưng cô ấy hét to như một kẻ điên:
-Đem nó đi cho khuất mắt tôi, nó có phải con của ông đâu mà ông mà tiếc !
-Tôi lặng đi, nhưng tôi thoáng nghỉ rất nhanh rằng: Con tôi hay không phải cũng chẳng sao, nó phải sống và được nuôi dưỡng, cho dù thế nào. Tôi chỉ nghỉ đến một đều là: Vì cô ấy, tôi đã phản lại lời thề khấn, giờ là hậu quả, có khác gì khi là con tôi hay con một ai đó, đã được hình thành trong thân xác của cô ta!? Hậu quả là một mầm sống và tôi phải đón nhận.
-Rồi cô ấy thế nào thưa Bác?
-Cô ấy là một người kỳ lạ! Tôi không thể không nghỉ đến hình ảnh con rắn khi nói đến cô ta, khác xa những gì tôi cảm mến khi đi làm từ thiên cùng nhau! Kể từ lúc sinh Cát Trinh, tôi không cảm thấy chút mến yêu nào khi bên cô ấy, không cả thèm muốn xác thịt, ngược lại, nỗi hối hận càng ngày càng ray rứt và thật lạ, càng hối hận bao nhiêu tối càng yêu thương Cát Trinh bấy nhiêu.
Thắng gục đầu như thầm cầu nguyện cho ông.
-Cô ấy rủa sã tôi không ngớt vì đứa con, bà mụ ở trạm xá, là hàng xóm và là người săn sóc tự nguyện cho nó. Khi Cát Trinh được bốn tháng, tôi đem cháu về Sài Gòn tìm Bác sĩ hỏi thăm về chuyện vá môi cho cháu. Một người bạn cũng là Linh Mục đã giúp tôi, Bác sĩ sau khi xem, lạc quan cho là chuyện nhỏ, chừng sáu tháng có thể phẫu thuật, rồi theo dõi thôi. Tôi rất mừng, ngoài môi trên bị mất một nữa, toàn bộ gương mặt cháu rất xinh, nhất là đôi mắt và mũi. Tôi trở về, hy vong niềm vui này làm cho cô ấy bớt buồn và có thể có được chút hạnh phúc, nhưng cô ấy không có nhà, hai ngày sau không về, trong lúc tôi đi, cô ấy đã vượt biển cùng tay chủ tàu chuyến trước mà cả hai chúng tôi cùng đi nhưng thất bại. Tôi dửng dưng không hề buồn, có cảm giác như vừa trút đi một gánh nặng. Số tiền ít ỏi mà bấy lâu bạn bè giúp đỡ cũng không còn!
Ông Gia lại im lặng như để trấn át cơn đau luôn lâm râm nơi sườn phải, lát sau ông cười như trấn an Thắng:
-Tôi làm thuê cũng đủ cho hai cha con, nhưng còn hai tháng nữa là phẫu thuật rồi, chỉ còn một cách là trở về gặp Giám Mục, tôi hy vọng Ngài sẽ có cách giúp tôi. Khi gặp được Ngài, tôi ngồi cúi đầu không dám nhìn, Ngài hiền từ nhìn tôi nói chậm rải:
-Con hãy luôn cầu nguyện, có lẽ con không biết chị con đã xuất ngoại. Bà ấy gởi lại cho con số tài sản của cha mẹ con đễ lại. Con đến gặp cha quản lý nhé.
-Tôi quá mừng! không cầm được nước mắt, thương bố mẹ. thương người chị duy nhất. tôi trách mình vì mặc cảm tội lỗi mà xa lánh luôn cả chị mình! Tôi mua một miếng đất chừng ba mẫu ở Bà Rịa, nó không cho tôi một chút lợi lộc nào lớn, Nhưng Chúa giúp tôi, cách nay chín năm, một công ty Đài Loan mua nó với giá tiến cao ngất ngưỡng mà chỉ nằm mơ mới có được!
Ông Gia nghỉ một lát như để thở, rồi nói tiếp:
-Phẫu thuật cho Cát Trinh không đơn giản, ba lần vẫn chưa hoàn chỉnh được. giọng nói ngọng nghịu làm khổ Cát Trinh. Tôi nghỉ đến chị, lúc này đã đinh cư ở Úc và Cát Trinh đã mười bảy tuổi. Một lần nữa Giám mục đã giúp tôi, qua thư, Ngài giới thiệu cho cơ quan từ thiện Caritas, chị tôi đã bào lãnh Cát Trinh qua Úc. Bên ấy, cơ quan này giúp hoàn chỉnh cho cháu cả môi, răng và thanh quản. Sáu tháng sau cháu trở về, trước mắt tôi là một thiếu nữ tuyệt vời cậu Thắng ạ.
-Thế bác chuyển về Sài Gòn lúc nào?
-Khi Cát Trinh từ Úc về, hồi bán được đất ở dưới đó, tôi lên mua nhà ở Thủ Đức. để tiện lo cho cháu. Năm ngoái, tôi lại bán căn nhà đó, chuyển tiền vào tài khoản của Cát Trinh, tôi chỉ giữ lại cho mình một ít. Rồi về mướn căn nhà này.
-Bác có biết mẹ Cát Trinh bây giờ ở đâu không?
Ông Gia hơi ngửa người dựa vào thành ghế, có lẽ lại một cơn đau:
-Tám năm nay tôi nuôi bà ấy !
Thắng kinh ngạc, nhìn ông Gia:
-Bà ấy vượt biển rồi…?
-Không đi được, bị bắt và phải ở trong trại giam bốn tháng. Chừng một tháng sau ngày bé Cát Trinh qua Úc, tôi nhận được tin bà ấy đang ở tại một ngôi chùa ngoài Trung, bị liệt nữa người ! Tôi ra đó hai lẩn, lấn sau khoảng hai mươi ngày trước khi Cát Trinh về. Không thể ra thăm bà ấy mãi được khi mà Cát Trinh đã đủ trí khôn. Tôi đã nói với Cát Trinh là mẹ đã chết khi nó lên ba. Từ ấy đến nay, không bao giờ nó đề cập đến mẹ. Bà ấy cũng đã năm mươi hai tuổi, bị lẫn, liệt nữa người và mờ mắt vì bị hỏng giác mạc.Tôi đưa bà ấy vào Vũng Tàu, khi về Sài Gòn, tôi cũng sắp xếp cho bà ấy tại Viện Dưỡng lão ở đây, hai tháng tôi đến thăm một lần. Gần đây, bà không còn nhận ra tôi là ai!
Thắng hơi ngập ngừng, hỏi:
-Bác không ghét bà ấy sao?
-Thực tình mà nói thì tôi không ghét, tôi cho rằng tất cả nằm trong hậu quả từ một lầm lỗi của mình. Nhưng nói thương thì thật sự tôi không thấy chút tình cảm nào trong lòng. Tôi làm bổn phận như Giám mục đã dặn tôi …và như thế, tôi cảm thấy bớt ray rứt.
-Cát Trinh, cho đến lúc này vẫn không biết gì?
Ông Gia sửa lại thế ngồi, hơi khom người, hai tay khoanh lên bàn:
-Đây là vấn đề, chính vì đều này mà hôm nay tôi mới thú thật hết với cậu. Nó biết hết, biết tôi không phải là cha của nó, biết mẹ nó đã có ý bỏ nó khi vừa sinh ra. chính bà mụ ở Bà Rịa đã nói hết cho nó nghe khi nó lên chín tuổi! Nó biết và im lặng cho đến tối hôm kia, khi tôi nói là mẹ còn sống và đang ở trại dưỡng lão, nếu ba chết thì con cố tiếp tục thay ba chăm cho mẹ. Nó đã nói :
-Kẻ nào dám hy sinh thì nhận được sự hy sinh. Con khước từ trách nhiệm này vì bà ấy đã như vậy với con, bà ấy đã chết! Con chỉ có Ba và ba phải sống, kể cả việc ghép lá gan của con cho ba.
-Cố ấy nói đúng quá!
-Không, đúng nhưng bất nhẫn cậu ạ. Tiếc là nó không hề có ý thay đổi khi tôi cố thuyết phục nó, hãy tha thứ và rộng lượng như kinh thánh dạy: “Hãy yêu kẻ ghét con.” Nhưng nó đã khẩn khoản: “Ba, đừng bắt con phải yêu kẻ con ghét. Con không thể!”
Ông gia cúi đầu thở dài:
-Hình như nó đã xem được câu nói này đâu đó trong những cuốn sách kia!
Im lặng một lát, ông Gia lại nói, rành rọt như đã suy nghỉ nhiều về những gì sắp nói:
-Cát Trinh đã hai mươi lăm tuổi. nó cần sống cuộc đời của nó. Thế nên tôi phải nhờ đến anh.
Thắng giật mình vì không biết ông Gia nhờ đến mình trong việc gì. Anh nhổm người nhìn ông với đôi mắt kinh ngạc. Ông Gia đưa bàn tay gầy xanh đặt lên vai anh:
-Nếu hôm nay anh không qua thăm, tôi cũng qua gặp anh. Có lẽ anh không ngại giúp khi tôi nhờ. Thế này anh Thắng ạ: Cát Trinh đang cố gắng lo cho tôi qua Úc, sẽ làm mọi cách chữa trị cho tôi, kể cả việc ghép lá gan mà nó là người cho nếu bệnh viên thấy phù hợp. Nhưng như tôi đã nói, chỉ kéo dài thời gian sống không cần thiết mà thôi. Hiện dang có một cậu trai đang yêu và muốn kết hôn với nó, hai năm nay rồi. Tôi thấy cậu ta là người tốt, dù nghèo. Tôi hy vọng cậu ta sẽ đem đến hạnh phúc cho nó. Việc hao tốn tiền bạc và thời gian cho tôi lúc này thật vô ích! Ngày mai, cậu cùng tôi đến viện dưỡng lão, cậu chở bà ấy đến thành phố N… theo địa chỉ tôi ghi nơi bức thư, đưa cho Giám Mục Phanxico, ỏng Gia lại thở dài, tôi cũng chỉ còn có Ngài để nhờ vả, có lẽ là lần cuối cùng.
Thắng nhìn ông Gia với đôi mắt buồn đầy thương cảm, cuối cùng anh nói thật nhỏ:
-Cháu sẽ làm theo nguyện vọng của Bác.
oOo
Vị khách trẻ và chiếc taxi đi rồi, xe của trại mồ côi của các soeur dòng Mến Thánh Giá cũng vừa chở người đàn bà khốn khổ ra khỏi khuôn viên Tòa Giám Mục.
Giám mục ngồi gục đầu, nhắm mắt nhớ lại gương mặt của Dominico Trần Hiếu Gia, chủng sinh mà ông kỳ vọng nhiều nhất trong số những chủng sinh năm ấy. Sự hiểu biết sâu sắc về Thần học và Giáo Luật, tính tình vui tươi và linh động trong tổ chức, sinh hoạt tập thể…Hồi đó, còn là Linh mục, ông đã từ chối không nhận làm cha linh hướng cho cậu vì đang là Bề trên chủng viện, nhưng Cha đã rất hài lòng khi chính mình lại là Giám mục Truyền chức Linh Mục cho Gia. Thế mà tám năm sau…
Giám mục mở lá thư đang cầm trên tay, xem lại một lần nữa:
“Kính Gửi Giám Mục.
“Người phụ nữ này là người mà qua bà ấy con đã phụ lòng Giám Mục và phản bội lời thế khấn với thiên chức của mình. Con đã làm cha và làm chồng. nhưng trong hai đều ấy con chỉ làm được một đều là cha tốt -dù rằng đó không hoàn toàn là máu thịt của con- với những gì con có thể. Giờ đây, con xin Ngài cho phép con gởi gắm người phụ nữ này, biết là một gánh nặng cho Ngài và Giáo phận, nhưng đó là cách hay nhất mà con buộc phải cậy trông, bởi con không thể tiếp tục làm bổn phận được.
“Thưa Giám Mục. Con đã một lần chọn lựa và ray rứt hối hận hai mươi bốn năm nay. Lần này con lại phải chọn lựa một lần nữa, phạm vào lề luật Chúa, đó là tự hủy hoại sự sống của mình! Hai chọn lựa này khiến cho con trở thành hoàn toàn bất xứng với ân sủng của Thiên Chúa. Nhưng với Ngài, con vẫn hằng mong Ngài sẽ tha thứ…Vĩnh biệt Ngài. Kẻ tội lỗi.”
Giám Mục Phanxico run rẫy bấm chuông gọi Linh Mục phụ tá. Nhưng ngài lập tức nhận ra rằng: Mọi sự đã muộn! Ngài ngước mắt lên cao làm dấu thánh:
”Lạy Cha, con luôn tin vào lòng yêu thương và tha thứ nơi Cha là vô cùng, xin Cha thứ tha cho một linh hồn tội lỗi, trong thân phận mong manh của con Người, mà ngài đã tạo dựng. Amen!”

TRẠCH AN-TRẦN HỮU HỘI

 

MÚT MÙA LỆ THỦY(Chương 1)

nguyendinhbon

1. Rể hụt
Trưa nhưng không thấy mặt trời. Tư Xứng liêu xiêu men theo con lộ nhỏ đổ đá dăm dọc con kinh Thầy Cai về nhà. Mưa nhỏ nhưng kéo dài đủ vừa ướt áo. Mẹ nó, mưa gì mưa hoài, mưa thúi đất… Ừ, nhưng mà như vậy nhậu mới đã… nhậu mút mùa lệ thủy luôn. Vừa lập cập chưa đến cái thềm nhà, Tư Xứng trợt chưn té cái ịch, y ta vội chụp tay vô cái cột bên hàng ba nhưng chụp hụt nên lăn đùng ra đất…
Có tiếng cười khúc khích trong nhà. Con Mỹ Châu cháu ngoại Tư Xứng chớ ai. Thấy ông ngoại té, nó không la lên mà còn cười, thiệt tổ cha nó. Mà cha nó ở đâu, cha nó là cái thằng Đài Loan xa lơ xa lắc nào đâu, đã chết đường chết chợ, cái thứ ôn dịch hằm bà lằng chứ rể con gì…
Tư Xứng chỏi tay, tính ngồi dậy nhưng cái chất cồn công nghiệp trong mấy xị đế làm y ta đứng lên hổng nổi. Cái sân lót gạch tàu đầy rêu trơn trượt. Ngay lúc đó có tiếng người hỏi: “Chú Tư, có sao hông?” rồi một thanh niên chừng hăm lăm, hăm sáu chạy vô xốc nách Tư Xứng lên. Nó là thằng Út Dân, chắc lội ruộng về, đi ngang thấy ông già vợ hụt té lăn cù nên chạy vô đỡ giùm…
Tư Xứng lè nhè: “Mày đó hả Dân. Tao… tao quắt cần câu rồi!”
Út Dân: “Dạ con, để con đở chú Tư vô nhà. Xỉn rồi ngủ đi chú Tư!”
Tư Xứng: “Cái gì? Tao chưa xỉn đâu à nha. Mày đi đâu dìa dậy? Hay để tao vô nướng con khô lên, hai chú cháu mình mần tiếp!”
Út Dân: “Dạ thôi chú Tư, tạnh trời là con phải đi xịt thuốc. Chú Tư vô ngủ đi…”
Tư Xứng vẫn lè nhè lảm nhảm nhưng ông ta đã muốn cúp bình thiếc, Út Dân phải ráng sức lôi vô nhà. Con Mỹ Châu mắt tròn xoe, nhìn cảnh đó nó cười hihi. Mới 6 tuổi nhưng nó đã thấy hoài cảnh say xỉn xung quanh nên hổng lạ, chỉ mắc cười. Dân nhìn con bé, lần nào cũng vậy, cứ nhìn nó cười là lòng Dân như hẩng đi vì nhớ đến Phượng. Anh hỏi: “Bà ngoại đâu rồi bé Châu?”.
Bé Châu: “Con hổng biết, ngoại kêu con ở nhà, chút ngoại dìa…”
Tư Xứng: “Nữa rồi, riết rồi thành huyện đề luôn… Đi mút mùa lệ thủy chứ chút gì, hết giờ xổ số mới dìa con ơi…”

Giữa chiều. Út Dân đẩy cửa vô nhà, bật đèn lên. Con chó phèn ẳng lên mừng rỡ, Dân vuốt đầu con chó rồi bước vô phòng trong. Trời vẫn u u. Áp thấp nhiệt đới đâu miền ngoài làm cả tuần ở đây mưa suốt. Con lộ mới mở phía sau thành chỗ phơi lúa chung nhưng hễ bà con vừa đem lúa ra thì mây khói đèn ùn ùn kéo đến lại tấp lúa vô, che bạt. Xóm này hổng ai có tiền đi sấy, nhưng lúa ướt, lên mộng thì lại chết vì bán không được nhiêu tiền. Út Dân chợt mắc cười khi nhớ cảnh hồi nảy hai mẹ con Sáu ngọng vừa cào lúa ra thì trời rớt hột. Tức quá, Sáu Ngọng đưa cái cào lúa lên trời, chửi “Ụ á, ằng ời ứng ặt”. Nhà Sáu ngọng nghèo, lại ngọng, hổng ai cưới, chữa hoang được đứa con gái, chỉ có một đưa thôi mới mười bảy tuổi mà nghe nói cũng sắp cho nó lên Sài Gòn kiếm chồng Đài Loan… Cả cái xứ này con gái vừa lớn là ra đi…

Đã quen với cảnh vắng vẻ, Dân thay đồ rồi tự lục nồi cơm nguội nấu từ sáng ra ăn một mình với chảo thịt kho má anh gửi vô cùng rau càng cua hái ngoài vườn. Mỗi lần vô vườn, đem đồ ăn cho con, má anh lại cằn nhằn: “Mầy thương con nào thì nói, tao cưới liền. Không thì xin đi làm việc ngoài thị trấn. Học cho đã rồi thành thằng nông dân ế hả con?”. Dân chỉ cười: “Từ từ má ơi, con chưa muốn vợ!”.
Má anh: “Phải chi hồi đó mày lấy con Phượng giờ có cả đống con rồi. Ừ, mà cũng may, mày mà lấy nó thì nhậu suốt với thằng Tư Xứng, tao hổng ham”…
Phượng là con Tư Xứng, nhỏ hơn Dân ba tuổi. Nhà Dân có một căn ngoài thị trấn chỗ má anh ở với gia đình anh Ba và bán tạp hóa, Dân cũng ở đó nhưng anh thích ở nhà trong vườn hơn. Hồi đó hễ cứ học xong là anh tót về vườn, rồi lớn lên, rồi thương Phượng, rồi ra Cần Thơ học đại học nông nghiệp, rồi lại quay về làm vườn…
Nuốt cục cơm nguội quá hớp làm Dân mắc nghẹn, anh đứng dậy, lấy cho con phèn chén cơm với miếng thịt, sau đó dẹp nồi cơm, chảo thịt kho, đi kiếm nước uống…
Khi đó Dân đang học năm thứ hai, Phượng mười tám tuổi. Không biết ai làm mai, một lần cô điện thoại cho anh, khóc: “Anh dìa nhà đi, em sắp lấy chồng rồi!”. Khi Dân chạy xe máy về thì mọi chuyện đã xong xuôi. Má anh nói: “Tư Xứng gã con Phượng rồi, nó nói mày cứ lo học, chờ mày có mà mọc râu…”.
Thấy vẻ mặt con buồn hiu, bà lại nói: “Thôi, khỏi vô trỏng. Con gái xứ này làm mắm không hết. Học xong về đây coi đứa nào ngộ ngộ tao cưới cho!”
Nhưng Dân vẫn vô nhà vườn. Lúc đó chị Tư chưa có chồng, còn ở đó. Phượng chạy qua, nhà cô chỉ cách nhà Dân mấy căn. Chị Tư cầm cái nón lá, nói: “Chị đi xóm chút. Hai đứa có nói gì thì nói…”.
Phượng chỉ khóc, không nói gì. Dân hỏi: “Bộ bỏ anh thiệt hả? Má nói em lấy chồng Đài Loan?”. Phượng thút thít, ngồi sát vô người Dân:“Ba em gả, em hổng dám cãi, mà cũng tại anh, anh đâu có hứa gì đâu…”. Dân thở dài, anh nói: “Em thấy người đó chưa?” ! Phượng: “Rồi, ổng cũng lớn tuổi, nhưng chưa già như chồng con Thúy”. Dân không biết nói gì nữa, trong mắt người anh yêu, dù hoang mang vẫn ánh lên những tia hy vọng…

Lúc chừng bốn giờ chiều trời hửng nắng chút xíu. Dân nhìn trời, mặc áo ra vườn. Những cây xoài giống Thái Lan trồng ba năm trước giờ đã có khá nhiều trái. Ghe buôn đã bắt đầu ghé nhà, gọi điện thoại chào giá. Lòng Dân cũng vui vui khi nhìn những trái xoài có màu xanh hơi sẫm, phần lớn là bán về thành phố cho người ta ăn sống. Dân xịt thuốc khá chăm chú, trời khá tối mới quay vô. Về ngang nhà Tư Xứng, Dân nhìn thấy một độ nhậu bày ngay hàng ba, có cả thảy bốn người. Đã muốn tránh nhưng ngăt nổi con đường về phải ngang qua nên Dân đành chịu chết.

Tiếng của Năm Sang ào ào: “Dô đây Út, làm vài ly cho ấm bụng mày”.
Dân: “Dạ thôi, anh Năm với chú Tư với mấy đứa nhậu đi, em dìa bên nhà”.
Nhưng Tư Xứng với Năm Sang hổng chịu, Năm Sang chạy ra, lôi Dân vô cho được. Ngoài Tư Xứng, Năm Sang còn có thằng Đen, thằng Minh trong xóm. Cả hai đứa mới 20 tuổi, không học hành, suốt ngày lội ruộng, rảnh thì nhậu… Năm Sang ngoài bốn mươi, thời thanh niên có thân hình rắn chắc và nổi tiếng lặn sâu, dai sức khi đi dở chà thuê nhưng bây giờ rượu đã tàn phá cơ thể anh ta. Có một cây ghita phím lỏm cũ kỹ thằng Minh vác qua. Năm Sang rót một ly đầu, uống cái trót, xong rót ly khác, đưa cho Dân: “Uống đi ông kỹ sư. Rồi tui ca cho nghe!”.
Dân uống nửa ly rượu trắng, nhăn mặt để xuống. Biết tính anh nên không ai ép. Năm Sang: “Đờn đi Đen. Tao ca nha”.
Giọng Năm Sang rất mùi, nhưng giờ có tuổi và có rượu, nó khào khào, càng bắt… “Nhung ơi, sao em nỡ đành đoạn bỏ đi khi con Thu vừa lên hai tuổi.Sao em đành quay lưng ngoảnh mặt khi anh vẫn con tha thiết yêu… em…” Vừa ca, Năm Sang vừa nhìn Dân. Vợ Năm Sang bỏ chồng lên thành phố mấy năm nay, tiếng ca của anh ta mùi mẫn như nước mắt…
Dân cầm nửa ly rượu lên, uống cạn. Bạn nhậu vỗ tay rào rào. Năm Sang càng thấm. Anh ta chuyển qua bài khác “Khoan khoan, xin đừng giết oan một trang hào kiệt, nghe lời anh đình thủ bớ La… Thành!”
Rượu như ngọt hơn. Dân như chợt tỉnh, anh nói với thằng Minh:
“Đừng rót cho anh nữa. Anh không uống nữa”.
Tư Xứng lè nhè: “Mưa mà con, bịnh gì mà cữ, à, con Phượng nó dìa thành phố, bỏ thằng chồng Đài Loan rồi, mày có nghe chưa?”.
Cũng như Năm Sang, Tư Xứng uống rượu hằng ngày, gặp ai cũng gài độ nhậu. Mới chừng năm mươi mà Tư Xứng đã rệu rã, người mềm oặt vì rất ít lao động.
Dân liếc Tư Xứng, nói: “Dạ, con hổng biết chú Tư”.
Năm Sang: “Hí hí, thiệt hôn chú em? Hay nó gọi cho mày rồi?”.
Quay sang Đen: “Ca tiếp nè mày: “Suốt một đời không gian dối…Từng tháng từng ngày mình gian khổ có nhau. Nhưng kể từ đây…, em đã ra đi không trở lại nữa rồi…”
Tư Xứng: “Cái thằng ca thiệt mùi, nhưng hồi xỉn đừng khóc nha mày. Thôi, kệ mẹ nó, cho nó đi mút mùa lệ thủy luôn. Thằng Út, dô, mậy..”

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

Truyện dài, đang phát hành, giá bán 45.000đ, mua trực tiếp từ tác giả có chữ ký. Đăng ký mua qua bưu điện cộng cước phí Phát chuyển nhanh + giá bìa. Liên hệ qua nguyendinhbon@gmail.com hoặc ttps://www.facebook.com/dinhbon.nguyendinhbon. Dt 0993882123

hoa lưu ly

dunga

1.
Có bao giờ bạn uống bia với một phụ nữ chưa? Một người-đàn-bà-uống (nhại người-đàn-bà-hát í mà) đích thực, chứ không phải những quý cô làm cảnh cho bữa nhậu.

Nhìn một người đàn bà Tây uống rượu bia, hút thuốc, bạn thấy cũng bình thường như… bông hường phải không. Chắc chắc bạn không gợn gì trong lòng cái suy nghĩ đó là đàn bà… hư, hay nhẹ hơn một chút, đàn bà chơi bời!

Đừng nói chi tới đàn bà Tây, đàn bà Việt thôi, nhưng già già (nghĩa là hết thời xuân sắc rồi), thì chuyện hút thuốc uống rượu lại bình thường. Xóm làng nào cũng có những “bà già chịu chơi” đó, sáng ra, chiều xuống ghé tiệm chạp phô mần vài ly đế là chuyện nhỏ như… ngọn cỏ. Còn hút thuốc, chơi luôn cả điếu sâu kèn Cẩm Lệ mới kinh!

Vậy nhưng sao một quý cô xinh đẹp tự dưng trở thành người không đứng đắn khi cầm ly bia, kẹp điếu thuốc như mọi quý ông! Giống gái làng chơi, các em út quán bar chăng? Hỏi là đã trả lời phải không bạn!

Bạn ủng hộ nam nữ bình quyền, nhưng gai lòng khi thấy một quý cô “giành” mất cái độc quyền của đàn ông: rượu bia, thuốc lá.

2.
Được nhậu (có bia rượu, có thuốc lá) bình đẳng với đàn bà là hạnh phúc của người đàn ông, (chứ không phải là ngược lại). Bạn Heniken ư, nàng sẽ Tiger chai; bạn 3 số ư, nàng sẽ Con Mèo; cuối buổi, Campuchia, nàng sẽ móc ví, góp độ như mọi chàng khác.

Bạn sẽ không lo hỏi han suốt buổi: “Em ăn gì?”, “Em uống Coca nhé!”

Bạn không phải lo đưa nàng về, vì có khi xét về tửu lượng nàng dư sức bỏ bạn vào trong túi (túi xách, tất nhiên, hổng phải túi quần, hehe).

Và tất nhiên, nàng vẫn là đàn bà với đủ nét quyến rũ, mê hoặc cả đám đàn ông!

Há không thú vị sao?

3.
Chỉ có một thắc mắc nhỏ cho người: khói thuốc có ám vào người nàng, tóc nàng làm mất đi hương thơm của đàn bà. Vì sao, vì sau một bữa nhậu tè le tét lét, ngày hôm sau, ngửi cái áo của mình, nghe sặc sụa mùi khói thuốc!

Chỉ có một thắc mắc nhỏ cho mình: hổng biết có giữ nổi phong độ để nhậu với các nàng, chớ nửa chừng say bét nhè mà quý nàng vẫn tỉnh bơ thì… xong phim!

Để phân biệt với các chàng Lưu Linh, hãy gọi nàng là Hoa Lưu Ly.

DU NGÃ

là em nhan sắc thị mầu

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

thí chủ không nên đi chùa
nghiệp-tội nghiệp-tội nghiệp-tội
ra đường cũng nên quấn khăn
không thì mai ra sám hối

cái mặt có buồn che lại
không vui vì dấu dung nhan
cũng vẫn còn hương trầm cỏ
bay bay giữa phố xa ngàn

dẫu sao không là cơn bão
xô ngã thành quách nhân gian
cùng lắm sẽ như là sóng
làm nước ướt nhánh linh lan

thí chủ hôm nào xuống phố
dĩ nhiên mắt có long lanh
xin nhớ đừng như mắt liếc
bỏ ngày mê mị mầu xanh

Ngô Yên Thái

TƯƠNG LAI

chuvuongmien

Rồi loài chim cũng có ngày bỏ hót
Trở về rừng sống lại thuở sơ khai
Rồi kiếp người cũng có ngày chấm dứt
Những buồn vui cũng phơ phất bên ngoài

Rồi ta cũng có ngày nhắm mắt
Tuổi chất chồng phủ hết lớp tương lai
Ôi dĩ vãng đầy sa mù lãng đãng
Trôi trong mưa như những củ khoai mài

Đi với đến cũng con đường như thế
Nước quên nguồn hun hút có gì vui
Trăng với sao thì đời đời vô định
Gió vi vu thổi mãi cỏ bên đồi

Một tấm thân vùi trong bèo dạt
Dăm vài năm một cuộc gió đưa
Không quay lại nhưng biết rằng mất cả
Chút quê hương còn nhàn nhạt mơ hồ

Ta đi bộ vào tương lai hoang vắng
Trên cột đèn sót lại tiếng quạ kêu
Rồi tàn năm cành cũng rơi hết lá
Trơ lại cây gầy guộc đứng tiêu điều


Chớp mắt thì đã thành kẻ lạ
Giữa đất trời , giữa con phố đìu hiu…

CHU VƯƠNG MIỆN

Rượu cạn

dulehue

Say rồi? say chưa? Hay chưa say?
Mơ mơ nghe trống trận cờ bay
Vươn vai những muốn bình thiên hạ
Chợt nhớ rằng là ta hôm nay.

Say chưa? chưa say? Hay say rồi?
Trăng và mặt trời ai lẻ loi
Gác tay che trán tóc giờ rụng
Một giọt sương khuya đủ lạnh đời.

Say chưa? say rồi? Hay không say?
Hoa hồng nhọn hoắc những là gai
Vườn ai đâm trái cây hò hẹn
Thiếu phụ buồn trông mây trắng bay

Ngây ngất e rằng có hơi say
Ta yêu người thất thế tháng ngày
Ngà ngà kẻ sĩ điên lời hát
Rượu rót khùng khùng từng câu cay

Chưa say? mà sao lại ói nôn
Say rồi? sao còn buồn mênh mông
Nụ hôn nhẹ gió đêm đồng bóng
Níu lấy chiêm bao đỡ lạnh lòng

Chếnh choáng chắc chi đã là say
Chí hỏng tình hư lạ mặt mày
Hình như mưa vẫn trong hờn giận
Tôi nhớ em nào em có hay

Say lâu rồi say luôn ngày mai
Thơ ta mà cũng phải hoài thai
Xót xa ngọn gió thu hờ hững
Em có quên ngày xưa lá bay !

dulehue