Hãy Đi Như Ngựa Lên Đường

Hôm nay thì tôi đi xa,
cất chân một bước lòng ta nhớ mình!
Nhớ mưa chiều giọt mái tranh,
nhớ ai giọt nước mắt hình trái tim…
Tôi đi như một cánh chim
không lên biển Bắc mà tìm biển Nam!
Ở đâu cũng lạnh bạt ngàn
phi lao một dãy hàng hàng chia ly!
Nói đi là nói có về
về chưa nói được…tại vì chưa đi!
Chưa cất chân đã não nề
trời mưa trước ngõ đầm đìa gió mưa!
*
Nghĩa là thấy đó, câu thơ
nhặt lên, nhìn xuống, hững hờ, thưa em!
Hay là…thử một lần quên
đừng đi mà ở mãi bên với tình?
Nãy giờ đừng nói, làm thinh
để nghe trống trận thùng thình biên cương…
Đi!  Đi!  Giống ngựa lên đường
lạc quăng, mõm buộc, lòng dường khói mây!
Trần Vấn Lệ

NGẤT NGƯỠNG PHỐ

 

 

đêm
say
rớt hạt sương mù
đốt đèn phong nguyệt
ta
tù tội
em
cạn nhau
ngày tháng
lặng im
rót cho nhau nữa
môi mềm
chia xa
ừ thì
em chết
đêm qua
ô hay
ta đã làm ma
kiếp nào
chào nhau
khép mộ
ly tao
ta chiêm bao
máu
cuộn vào
thiên thu…

Hoàng Uyển Văn

hoang phế

 

 

từ hôm ấy có người rời bến cũ
cánh buồm nâu sũng lạnh gió đêm mưa
bờ lau sậy cong mình đau tiếng gọi
vách phênh rêu khép kín tự bao giờ

bầy chim ngủ hoàng hôn chìm lửa úa
vàng công viên ghế đá lạnh từ tâm
có ai đi đời đếm bước âm thầm
về ngõ vắng bóng đèn vừa lên sắc

ơi hoang phế ngôi nhà xưa bỏ đó
nơi nụ cười nấp ủ ở khung vuông
cánh cửa sổ khép hồn mùa hy vọng
mà giăng giăng con nhện thả tơ buồn

hôm ghé lại hỏi thăm về quê cũ
ngõ đường sâu quanh lối khúc chia đôi
thấy dăm trẻ ở đầu sân ngó đợi
một lời chào còn lạ ở trên môi

ngôi nhà cũ nom già thêm mấy tuổi
áo thời gian mầu vôi rửa bấy lâu
cây khế ngọt đàng sau nhà vẫn thế
vẫn buồn hơn lần gặp thuở ban đầu

người về lại trong thu ngồi im nói
mầu thiên thu sơn phếch nỗi buồn vui
sợi nắng úa bơ vơ nằm hiên cỏ
ơi mong manh lụa trắng áo xa vời

từ hôm ấy từ còi tàu xa vắng
xé hồn đêm thổn thức tiếng kêu thương
không còn nữa mùa thu kia đã chết
từ ngàn năm có lẽ đã hoang đường

thêm một tuổi thêm dấu đời trắng bạc
tóc sương phơi thôi nhé cuộc trần ai
mở đọc lại trang sách hồng cổ tích
thấy ngày xưa còn nguyên vẹn mê dài

Phạm Quang Trung

MỘT MÌNH QUA PHỐ

 

Bốn chữ này tôi mượn của Trịnh Công Sơn, không phải để âm thầm nhớ nhớ tên em nào, mà để nhớ lại một thời để yêu và một thời để chết.

Đó là thời của những năm sáu mươi, bảy mươi, thời của hai mươi năm nội chiến từng ngày, thời mà nằm ngủ trên giường, ngồi quán cà phê hay đi xe đò cũng chết huống gì ra mặt trận.

Thời đó, những người con trai mới lớn, vừa bước chân vào đời đã phải đối diện với cái chết, thì tổ quốc, tương lai…chỉ là những tên gọi mơ hồ, tuyệt vọng… chỉ có em, chỉ có tình yêu dù đơn phương, mới là tất cả.

Em là chút mầm xanh của cây đời đang gãy đổ. Em là đóa hoa súng trên mặt hồ lạnh lẽo. Em mong manh, nhưng quý hóa biết chừng nào.

Thì đúng là may mà có em, cuộc đời mới dễ thương, nếu không, Vũ Hữu Định trên đường ra biên giới khác nào tử tội ra pháp trường.

 

 

Một mình, đương nhiên là chỉ một người. Nhưng không phải một mình trên đường lớn rất triết của Tô Thùy Yên, cũng không phải một mình đứng giữa quãng chơ vơ  rất cô đơn của Trần Tế Xương. Lại càng không phải một mình mình một bơ thờ vịn cây cây ngã vịn bờ bờ xiu rất tuyệt vọng như trong ca dao.

Một mình qua phố, tuy mình ên, nhưng rất xôn xao vì còn có tên ai đó để nhớ, còn có ai tan trường về để lầm lũi bước theo sau.

Một mình có thể là anh học trò nghèo bụng lép kẹp nhưng hồn đầy mộng mơ, có thể là nhà tu dù đã tu qua chín kiếp nhưng vẫn chưa rũ hết mùi tục lụy, cũng có thể là một cô học trò lãng mạn đang fall in love viết nên bài thơ này:

Tôi đi trên đường nắng
Thương những buổi trưa vàng
Những bờ hoang xa vắng
Đôi tâm hồn lang thang

Kiếm tìm trên lối ngõ
Bàn chân yêu thương qua
Nhà ai in ngói đỏ
Trời xanh ôm mái nhà*

 

Chữ phố, đứng một mình, không có thành, không có khu  phía trước, cũng không có vắngxa phía sau, rất trơ trọi, nhưng có thế phố mới trở nên thân quen ấm áp. Phố bỗng trở thành một người bạn cùng bước song hành để cho ta rù rì tâm sự.

Mặc dù xe ngựa ồn ào, kẻ đi người lại bon chen, ta vẫn thấy phố thật vắng, thật yên, phố vẫn đi theo ta lặng lẽ như bóng với hình.

Kìa là những cột đèn, những ban công, những mái lầu, rồi tháp chuông và trên cao là mây trắng…

Phố có mùi hương, có thể là của hoa dã quỳ vàng rực, có thể là của hoa ngọc lan đài các, hay hoa sữa nồng nàn, và nếu trời đang mưa, ta có thể nghe ra mùi của hương nước mưa mát lạnh.

Vì đi chỉ để mà đi, cần gì phải ngang qua những con phố sang trọng với cửa hiệu sáng choang, hàng hiệu đắt tiền hay những ba những bảy xập xình…

Thế rồi, trên những con phố nghèo, bỗng dưng dưới một mái hiên hay một khung cửa nào đó, e ấp một mái tóc nghiêng nghiêng, mộng mơ một đôi mắt đuôi dài, thì dù lộn xộn, dù nhếch nhác đến đâu, ta vẫn thấy con phố bỗng trở nên giàu có sang trọng và sao mà nó lại sạch sẽ thơm tho đến như vậy.

Từ đây con phố có linh hồn, và ta bỗng trở nên chàng thi sĩ có thể làm thơ dù là thơ con cóc.

Vậy đó, cứ thế lửng thửng mà đi, vô tình mà bước, không cứ gì phải tìm ai, gặp ai, cứ đi như sông là phải chảy, mây là phải bay và mưa là phải rơi xuống.

 

Cái thời mới lớn của tôi đó, nó nhà quê, nó cả ngố làm sao! Nhưng dù đã xa thật xa, tận cùng trong quá khứ nhạt mờ, tôi vẫn thấy cậu ta bước đi chân không hề mỏi, mắt nhìn đâu đâu, tưởng chừng như đang lạc bước vào chốn thần tiên. Và khi trông thấy con gái bay nhiều quá, những cánh tay mềm như cánh chim**, cậu tưởng chừng cũng sắp bay lên. Ôi chao cậu muốn được ôm tất cả vào lòng chứ không chỉ  một riêng ai.

Tham lam quá phải không, nhưng có như vậy mới đáng để cậu ta một mình qua phố chứ.

 26/9/2019

Khuất Đẩu

* thơ của Nguyễn thị Hoàng

** thơ của Hoàng Trúc Ly

NHẶT LÁ VÀNG

 

 

Chiếc lá vàng khô rụng xuống rồi!
Trong mùa thu tới có ai hay?
Khi em khẽ nói lời chia biệt.
Là lúc chiều buông ánh nắng phai.

Thuở ấy đường xa tiễn gót người
Sao em không thể đợi ngày mai?
Rồi ngày liên tiếp, ngày sau đó,
Se sắt buồn thương suốt cả đời.

Một thoáng trầm tư nhặt lá vàng.
Ngậm ngùi nghe gió lướt mênh mang.
Tiếng cười văng vẳng từ năm cũ,
Vọng mãi ngàn thu em biết chăng?

Tôn Nữ Thu Nga

10/10/2019

Ga chiều

 

 

Chia Biệt

 

Em nghe chăng gió réo triền sông cũ
Những bến bờ lau trắng với sương lam
Tôi với gió mang tâm tình lữ thứ
Thổi u hoài qua suốt cuộc trần gian

 

Xin thắp chút lửa chiều hôm lạnh úa
Rót lòng sầu thay rượu buổi hoàng hôn
Nghe máu chảy trong tim dòng lệ vỡ
Nghe tiền thân về gọi réo linh hồn

 

Em về đâu? Từ trăng mùa hạ nguyệt
Lá thu xưa còn rụng bến sông chiều
Em về đâu? Từ trăng mùa nguyệt khuyết
Đêm tình sầu quạnh quẻ tiếng chim kêu

 

Đây giọt máu trong tim đời suy kiệt
Chảy về đâu cho vẹn nghĩa vô cùng
Trăm năm mãi là con đường chia biệt
Tôi và em chia biệt mấy dòng sông.

 

 

Ga chiều

 

Một mình ta giữa sân ga
Nhớ con tàu cũ đã nhòa trong sương
Buồn không? Không phải nỗi buồn
Mà sao giọt lệ xưa còn rơi theo
Mình ta giữa sân ga chiều
Nhớ? Không phải nhớ mà hiu hắt về
Chờ? Chẳng biết chờ ai
Mà sao gió réo sầu đầy sân ga

Rồi thôi cũng chỉ mình ta
Tay cầm nỗi nhớ. Người xa. Vạn trùng

Lê Văn Trung

ĐÊM TRÙNG KHƠI…

Mưa rớt vô tình nơi tịch cốc
Tội cho tiểu muội khóc vô thường
Sao không theo gió đi tìm núi
Chua xót nhưng mà cũng dễ thương

Bão nổi tơi bời nên biển động
Thuyền trôi về bãi lạ tịch liêu
Về đâu thuyền nhỉ? Đời vô vọng..
Một cánh buồm thôi – cũng phải liều

Ta đứng bên trời nghe gió hú
Mưa còn nặng hạt giữa trùng khơi
Bỗng nhiên ta thấy thèm hơi rượu
Cạn một lần thôi – Chén rượu đời…

 

Hồ Chí Bửu

 

Độc hành

 

 Độc hành số  1

 

Vàng trăng, thấm đẫm sương
Nhạc mơ hồ du dương
Bao la trời cô quạnh
Gợn sóng vàng miên man.

Mùa thu nàng đã sang
Mang dấu tàn, tan hoang
Trên những vùng rạng sáng
Hương gió ngàn đi hoang.

 

Độc hành số  2

 

Đêm qua núi đầy giỏ
Hơi thơm của mùa xuân
Trăng nhảy trời lồng lộng
Gió thổi xuôi xuống đồng.

Ba mươi mùa lận đận
Dừng chân chùi tóc sương
Thấy quê hương xa cách
Phía chân trời xanh xanh.

 

Độc hành số  3

 

Có một lần anh ngỏ ý cùng em
Bao năm nhỉ, biết em còn nhớ?
Ngày ấy em chối từ khéo léo
Trong đớn đau anh lặng lẽ ra về.

Từ đó em không về quê nữa
Anh bận lòng với việc đồng nương
Những đêm một mình cùng trăng sáng
Ngoảnh mặt buồn bao tháng năm sang.
Cây dương lớn ngoài sông già lặng lẽ
Tóc trên đầu đã bạc gió sương.

Giờ gặp lại hai mảnh đời khác biệt
Lão nông nghèo, bà chủ giàu sang
Và chắc em không còn nhớ nữa
Có một lần anh ngỏ ý cùng em!

 

Độc hành số  4

 

Ẩn mình trong lá và sâu
Rào rào nhảy dưới sắc màu của đêm
Ẩn vào những khoảng diụ êm
Trong trăng óng ánh soi miền cỏ hoang
Bài ca tạo vật ngân vang
Trái tim thâu nhận hân hoan diệu huyền
Bỏ buông thôi một cơn mê
Trói luôn thù hận ném về huyệt sâu.

LÊ TRINH

Vĩnh Biệt

Vĩnh Biệt Trần Tuấn Kiệt

Trần Tuấn Kiệt thôi hết ở đời!
Sa Giang nước chảy ngược về trời
Từ nay Châu Đốc còn Châu Đốc
Sa Đéc ngàn năm nhớ một người!

Người đó! Hỡi ơi Trần Tuấn Kiệt
Đất trời dâu biển một lòng thơ!
Dù sao anh cũng ra Hà Nội
Nhìn Nước Non mình, thế đủ chưa?

Đủ nhé! Trọn đời mơ với mộng
Có chiêm bao nào không dở dang!
Bè bạn của anh đi tứ xứ
Chẳng qua rồi cũng giấc mơ tàn!

Nhiều người thác trước đi về trước
Anh thác bây giờ…giấc ngủ quên!
Quên nhé một thời yêu Đất Nước
Một thời Nam Bắc ngỡ anh em!

Anh ở lại mong thành cổ thụ
Rừng điêu tàn và rừng điêu tàn!
Con sông chín nhánh rồng bay lượn
Rừng, ruộng, rồng, rêu, đá…ngổn ngang!

Anh đi như thế là yên ổn
Ai Thái Bình Dương cũng thế mà!
Chín suối ở đâu, đều chín suối
Thương anh, tôi ngắm bóng trăng tà…

Vĩnh Biệt Du Tử Lê

Con ngựa tự dưng mà mọc cánh
bay qua biển lớn về quê nhà
ta rơi nước mắt, thôi chào biệt
cũng kịp gửi chàng một đóa hoa!

Du Tử Lê là con ngựa tía
trời sinh ra để chở thơ thôi
thơ tình…rồi những bài thơ tận
lòng tận tình rồi mây trắng trôi!

Ta gửi cho chàng hoa tương tư
nửa cho Thánh Nữ ở trong thơ
nửa cho Chinh Chiến ngoài biên ải
nguyện vẹn nha chàng – Một Giấc Mơ!

Ta nhớ chàng sao! Nhớ nụ cười
hình như chưa thấy tắt trên môi?
hình như bia mộ không hề có
và chẳng bao giờ ngựa có đôi!

Trần Vấn Lệ