khỏa thân cùng ngọn gió

khalycham

rướn mình nhìn mãi vết thương
máu thơm khô giọt. văn chương nhạo cười
ta chơi liều lĩnh em ơi
bên bờ vực tối nói lời điên mê!

bao năm gió tát mặt hề
cứa sâu hốc mắt. đi. về. tay không
câu thơ hóa cọng cải ngồng
nở hoa ngũ sắc cầu vồng tặng em

mặt trời xanh rụng cuồng đêm
liêu trai em khói cuộn mềm đời ta
nằm co gối. hỏi trời già
con ôm huyễn mộng ta bà được không
phán rằng: thì cứ lông bông!

Kha Ly Chàm

Huyện đề, một thời cũ…

phamnga

1.
Ở tỉnh Khánh Hòa thời bấy giờ, sinh sau đẻ muộn hơn những đường dây ghi đề khác nhưng kỳ lạ là huyện ông Bảy/ bà Bảy, rất sớm phát đạt. Còn sớm hơn nữa là dân chơi đề đã nhanh chóng chỉ gọi gọn lỏn là huyện bà Bảy.
Ở căn nhà lầu trên phố Độc Lập, ông Bảy, thường ngồi ở nhà trước khi tiếp những người công khai, bình thường ra, vào bằng cửa trước khi đến giao dịch, làm ăn với đại bài gạo hay chuỗi nhà thùng cùng mang bảng hiệu Lý Phát của ông Bảy.
Còn ở nhà sau, tối tăm, ít sáng sủa hơn nhà trước thì bà Bảy, tức bà huyện, một mình giữ phần tiếp những người ra vào chỉ bằng lối cửa sau. Cánh cửa nặng nề này luôn luôn đóng kín, có người quen mặt gõ cửa mới mở hé. Người lách qua cửa luôn luôn có cùng một cung cách là thầm lén, vội vã, nhìn trước nhìn sau.
Nhờ mối quan hệ làm ăn lớn, rộng trước kia của dòng họ Lý, cộng thêm mối quen biết sát sườn hơn với những nhân vật – có chức vụ cao hay có tiền của, hoặc có cả hai thứ này – thường ngồi chung chiếu tứ sắc với vợ chồng ông Bảy, thì không có gì khó khăn, chậm lụt trong việc thu hút khách chơi và tuyển mộ người giúp việc tin cậy cho tổ chức cờ bạc mới ra đời, đầy triển vọng này. Có điều là trong nhà, bà huyện dành quyền chọn một đứa cháu ruột làm thư ký riêng cho bà. Một thanh niên có chữ nghĩa, tính toán nhanh nhạy và có nét chữ viết rõ ràng, sáng sủa. Còn ở ngoài cửa của huyện, những cánh tay nối dài của đầu não cờ bạc này được kín đáo dàn trải thành một hệ thống “chân rết”: hàng trên là các tay con, thay quyền chủ ở một khu vực, không trực tiếp ghi đề và thu tiền đánh mả chỉ tổng hợp kết quả làm việc của các tay ghi; hàng dưới là các tay ghi có nhiệm vụ ghi đề, ra biên nhận và thu tiền đánh của dân chơi đề.
Đối với dân mê cờ bạc trong khắp tỉnh, sức hấp dẫn của đường dây này là do tin đồn thường có người chơi trúng lớn và theo tin tức rỉ tai thì dễ trúng, trúng hoài khi bỏ tiền đặt số ở những tay ghi thuộc đường dây huyện bà Bảy. Do đó, từ trong những ngõ hẻm cho tới đường lớn, dân cờ bạc nô nức kéo tới những tay ghi đủ các cấp nhỏ, lớn – tất nhiên không hề thấy mặt chủ huyện.
Đúng là vào những ngày thứ ba hằng tuần, sau khi có kết quả thường lệ của cuộc xổ số kiến thiết quốc gia, nhà ông Bảy đều có chung trả những số tiền khá lớn cho một, hai người trúng đề nào đó. Nhưng số đông dân chơi số không hề được biết rằng, từ những tờ phơi (*) dày đặc những con số được mua và số tiền mua – còn gọi là tiền xác – do các tay ghi nộp về cấp trên, đến tay huyện là bà Bảy thu vô một số tiền thường là rất lớn. Chi trả xong cho số người trúng và trừ xong hoa hồng cho người chạy việc, chủ đề vẫn còn lợi chán. Đó là chưa nói tới sự hào phóng có tính toán của bà huyện đối với những tay con, tay ghi làm công cho mình nhưng có thể không hề biết mặt mình. Các tay ghi cứ giao phơi trước hạn bốn giờ chiều, hễ sau khi có kết quả xổ số mà trúng ngay tờ phơi trắng tức tờ báo cáo trắng, tức không có con số nào trúng thì lập tức được tay con đầu nhánh, đại diện chủ huyện thưởng cho một khoản đặc biệt.

2.
Khác với lối xổ số tự chọn kiểu Mỹ ngày nay đã biến vài người chơi thành tỷ phú, nếu trò đánh đề ngày trước có thể ít nhiều chó dắt mà mang đến cơ may làm giàu cho ai đó thì cũng chỉ dành cho người tổ chức cuộc chơi, tức chủ huyện, chứ không phải dành cho con bạc, tức dân đánh đề. Ngay cả những tay ghi, tức đại lý của cái huyện rất phát tài là huyện bà Bảy, cũng chỉ là người làm công, mà khoản hoa hồng cho tay ghi cũng chỉ có chừng có mực.
Hay là, muốn làm giàu thì các tay ghi cứ tự đi đánh đề? Câu trả lời là khi đó tay ghi biến thành dân đánh đề, tức con bạc, thắng không bù nổi thua. Thậm chí có vài tay ghi thường chỉ rước lấy nợ nần khi không dằn được máu cờ bạc, cứ đi chơi đậm ở cửa các “đồng sự” hay chơi luôn vào tờ phơi mình phụ trách. Nhưng tai hại cực kỳ là khi họ liều mạng bao một vài con số trong tờ phơi sinh tử mỗi chiều thứ ba ấy.
Ví dụ như có tay ghi tên là Tư Liều, từ lâu đã chíp bụng con 09. Chiều nay, có ai đánh đầu hay đuôi gì vào con số này thì y cũng giữ lại, không ghi vào tờ phơi nộp cho huyện. Sau giờ xổ số, một là khi con 09 không ra thì Tư Liều hưởng hết tiền xác, còn hai là ngược lại, y phải tự lo chung 1 đồng thành 70 đồng cho những người trúng con số này.
Hầu như, chỉ sau vài lần bao số, 100% những tay liều mạng, có tham vọng muốn làm chủ huyện cỡ cò con, đều hết vốn, vỡ nợ. Mười lần ăn được tiền xác cũng không bù nỗi cho một lần chung tiền trúng. Cứ thế, các tay bao đề sạch túi, tàn mạt không thua gì một tay mê số, chơi đề đã lâu ngày chày tháng.
Vận số lại khác hẳn đi đối với ông Bảy, một tay chơi cờ bạc cũng từng trải lâu năm lắm rồi. Con-người-cờ-bạc nơi ông Bảy đã hiển nhiên có một trình độ lọc lõi đến mức khác thường. Một mặt, ngay từ những lúc chễm chệ ngồi trong chiếu bài tứ sắc ở làng chài, dù chỉ để giải trí nhưng ông rất giàu kinh nghiệm ăn thua, không kém gì một tay chuyên nghiệp, cờ bạc để kiếm sống. Mặt khác, ông có những linh cảm đặc biệt, đủ để quả quyết sai con cháu, người giúp việc chạy đi ghi ngay lập tức một con số đề nào đó. Kết quả là ông Bảy thường thắng với bài tứ sắc, còn trúng đề thì lại càng thường xuyên hơn. Đến khi cùng vợ vô nghề huyện, kinh nghiệm và linh tính lại tiếp tục giúp cho ông tránh được nhiều trường hợp hao tài mất của, đặc biệt với sự giúp sức của một tay em mẫn cán tuyệt vời. Tay này không ghi số, cũng không gom tiền xác và làm phơi, mà chỉ thầm lặng chạy đây đó, làm trinh sát theo dõi tình hình thiên hạ đánh số vào đường dây của chủ và cả các huyện khác.
Ngày thứ ba này, ngẫu nhiên hay do một tin đồn râm rang từ sáng sớm, chợt một con số, ví dụ như 09, lại được rất nhiều người đánh vào đường dây huyện ông bà Bảy. Tiền xác ước lượng từ sáng đến trưa đã lên tới một con số khổng lồ. Lập tức, tay em trinh sát sẽ tìm mọi cách báo ngay về cho ông bà Bảy. Phản ứng trước tình hình con số 09 đột biến này, ông Bảy sẽ cố vấn cho vợ, có thể chọn một trong bốn cách đối phó để ngăn ngừa nguy cơ vợ chồng ông phải chung ra một cú khủng khiếp vào chiều tối.
Một là, không rõ do điều gì mách bảo, ông Bảy vẫn bình chân như vại, nhếch mép cười, cho bọn tay em “chân rết” cứ tiếp tục nhận cho dân chơi đề đánh vào con 09.
Hai là, ông ra lịnh khóa con số 09, không nhận cho ai đánh vào nữa – cũng có nghĩa là xúi cho dân chơi đề đi ghi ở các huyện khác.
Ba là, ông Bảy xuất tiền cho tay em thầm lặng đi đánh con số 09 vào các huyện khác. Nếu chiều ra con 09, các huyện khác sẽ chia phần chung tiền trúng cho dân chơi đề.
Và cuối cùng, phương cách thứ tư là hoàn toàn dựa vào linh tính xác quyết của ông Bảy. Trong giới cờ bạc có một từ ngồ ngộ, nói theo âm tiếng Tàu là “tả”, tức “đã” theo âm giọng Hán Việt, tức là đánh, đánh đập. “Tả” là kiểu cờ bạc mà may rủi nhân đôi lên: một là nếu gặp vận may mắn, cứ với tiền vốn của thiên hạ, người “tả” không hề bỏ vốn tiền xác ra một cắc nào mà lại được toàn bộ tiền trúng đề; hai là ngược lại, gặp vận rủi thì phải chung trả đầy đủ số tiền trúng cho người bỏ tiền ra đánh đề mà vận may đã thuộc về họ.
Như khi có niềm tin mạnh mẽ rằng con số 09 không thể ra, ông Bảy sẽ ra lịnh cho đàn em sớm sủa lấy hết số tiền xác của thiên hạ đánh vào con 09 đem “tả” hết vào một con số khác mà ông ưa thích, ví dụ con 18. Do bọn đàn em chia nhau đi “tả” vào số 18 ở các huyện khác bằng những số tiền đã được chẻ nhỏ ra từ số tiền xác của thiên hạ đánh con 09, nên các huyện khác không thể đặt nghi vấn về bàn tay lũng đoạn của ông bà Bảy. Rốt cuộc, theo kết quả xổ số, không có con số 09 mà có con 18, thì ông bà Bảy đã ăn may một lần nữa khi không hề bỏ ra xu nào mà lại thắng được bộn tiền nhờ cách đi “tả” như trên.
Phải là tay chơi rất cả tin và rất mặn máu cờ bạc mới dám chơi kiểu “tả”. Và phải là những tay được thần Đổ Bác nhiệt tình độ trì thì mới thắng lợi trong cách chơi bằng tiền người khác như thế. Cỡ những tay em bày đặt bao, giữ lại vài con số trong tờ phơi để kiếm chác chút đỉnh tiền xác, nay lại tập tành lấy số tiền xác đó đi “tả” thì chỉ càng sớm tiêu ma cuộc đời hơn thôi.

3.
Cùng là mê cờ bạc, mê đề nhưng dân chơi lại có nhiều chọn lựa khác nhau. Người không thích liều, chịu thắng ít nhưng dễ thắng với xác xuất cao thì chọn cách chơi bao hết các lô xổ, thậm chí với số tiền rất nhỏ.
Thời ấy, đài xổ số kiến thiết quốc gia tổ chức xổ tổng cộng 12 lô, từ lô đầu 2 con số cho đến lô độc đắc 6 con số. Bên cạnh đó, hầu hết các huyện đều qui định các tay ghi thực hiện “khuyến mãi”, tự động ghi tặng thêm 20% tiền xác cho ai đánh đến mức 10 000 đồng trở lên. Cũng có nơi chịu thối lại khoản 20% này, nghĩa là người đánh đọc cho ghi hết 10 000 đồng như chỉ cần trả 9000 đồng là đủ, nhưng thông thường dân chơi cho ghi thêm hết luôn khoản 20% mình được hưởng “khuyến mãi”. Ví dụ đánh con 35 lô đầu 10 000 đồng, phát sinh 1000 đồng “khuyến mãi” nên giấy biên nhận ghi thành 11 000 đồng. Vậy, ví dụ như bao con 35 ở 12 lô, mức 1000 đồng mỗi lô, tức bỏ ra tổng cộng 12 000 đồng, cộng “khuyến mãi” 20% là 2400 đồng nữa, coi như bỏ ra 14 400 đồng nên biên nhận sẽ ghi là 1200 đồng mỗi lô. Lúc này người chơi có đến 12 cơ hội để trúng 1200 đồng x 70 = 84 000 đồng, trừ đi 12 000 đồng vốn chơi, cũng còn lợi được gấp 6 lần vốn chơi.
Người nặng máu ăn thua hơn thì vừa đánh bao lô vừa tăng chút tiền đánh ở lô đầu và cuối. Ví dụ, có thể bỏ ra 12 000 đồng đánh bao lô con 94, mỗi lô sẽ được ghi là 1200 đồng – nhưng dân chơi lại bỏ ra 14 000 đồng, theo nghĩa bỏ ra thêm 2000 đồng để đánh riêng cũng con 94 ở lô đầu và lô cuối, mỗi lô 1000 đồng nữa. Vì số tiền 2000 đồng là thêm vào 12 000 đồng, đã trên mức 10 000 đồng nên cũng tự nó nảy ra khoản 20%, tức 2000 đồng đẻ ra thêm 400 đồng, chia đôi vào hai lô đầu và cuối, tức rốt cuộc ở hai lô đầu và cuối sẽ được ghi là 1200 đồng + 1200 đồng, thành 2400 đồng. Rồi nếu kết quả xổ ra, 11 lô đều trật hết, may mắn chỉ đến với phần đánh riêng là lô đầu hoặc lô cuối thôi cũng đều đẹp. Người chơi vừa trúng được 2400 đồng x 70, thành 168 000 đồng, trừ đi 14 000 đồng tiền đánh, còn thắng 154 000 đồng, gấp hơn 10 lần tiền vốn chơi.
Rất thú vị kiểu chơi đề an toàn như trên, theo nghĩa có thua thì cũng thua rất ít. Một khi cứ chấp nhận mức chơi khiêm tốn, đánh nhỏ, người chơi tránh xa được một thảm nạn rất lớn, như thực tế thỉnh thoảng từng xảy ra, là các huyện trốn tránh, lánh mặt – giới cờ bạc gọi là “xù” – không chung những số tiền thắng đậm từ những số tiền xác quá lớn. Và cũng nên cầu nguyện cho họ có thể thường trực tự kềm chế, giữ mãi lối chơi “cò con”, vì theo tâm lý cờ bạc, nếu ngày nào cũng trúng mà chỉ trúng quá nhỏ, quá ít, đâm ra chán nãn và sốt ruột. Lúc này con ma đề sẽ ra tay xúi dục họ sanh tâm đánh lớn, đánh nhiều tiền hơn để mong “trúng cho đáng!”.
Khi ấy, Thần Tài sẽ ngán ngẩm, bỏ rơi đứa con ngoan, khiêm tốn chơi bạc cò con của mình, có nghĩa là con bạc say máu đã bước ra khỏi kiểu chơi an toàn và thảm họa khó tránh sẽ lừng lững đến với họ…

(*) Phơi: gốc chữ feuille tiếng Pháp, nguyên nghĩa là chiếc lá, tờ giấy. Ở đây chỉ tờ giấy mà các tay con, tay ghi trình bày báo cáo tổng kết với cấp trên về tình hình số tiền xác anh ta thu được, phân ra theo liên hệ (đánh lô đầu, lô cuối hay bao lô) với từng con số, từ con 00 đến con 99. Ví dụ: Trên tờ phơi của một tay con báo cáo tổng kết theo 3 cột, phần đầu các cột có dòng “120 – 01 – 80” hay ở cuối có dòng “150 – 94 – 25”, có nghĩa con 01 được dân chơi đánh ở lô đầu tổng cộng 120 000 đồng và 80 000 đồng ở lô cuối; tương tự, con 94 được đánh tổng cộng 150 000 đồng và 25 000 đồng.

PHẠM NGA
(Trích truyện kỳ ảo HỒN MA BIỂN, Saigon 2016)

NHỮNG THÁNG…

dami

Những tháng tôi không còn cù lao nhãn
núi mận tam hoa
những thơm tự do màu mùa lau lách
bùn non triêng gánh
mùi cơ giới bám đầy trong tơ tưởng
gia cố bạn bè nùn rơm trộn đất
vẫn mất dần những tháng tuổi tôi thôi

Tháng tôi nắng
rổ mặt người hoa hậu
bài chim muông về đậu trên nông trường
(công trường tôi ngổn ngang
người và ngợm
kỳ cọ và đánh bóng
cầu cứu cả tình thương
những tình thương đã chết)

Không ai mở cửa xua đuổi mùa hương
cái mùa hương nhỏ nhoi còn sót lại
khi bông hoa úa rũ ở trên bàn
tháng của tôi tháng của tôi
30 ngày không một lần Chúa nhật

Nắng về đây trong rất nhiều trận bão
lại thèm mưa như bội tín nhiều lần
tháng tôi trôi…

ĐA MI

GIẤC MƠ

chieuanhnguyen

Anh nói cùng tôi về giấc mơ anh rao bán
giấc mơ anh thả giữa thế gian
giấc mơ đi hoang
Tôi viết tương lai mòn bằng ánh mắt
Viết căn phần trĩu nặng
Viết ước mơ bằng tù đày

Tôi cũng có một giấc mơ
Rất ư trần tục
Giấu kĩ dưới lớp áo ngực ren rua
Tôi có một dấu hỏi màu rêu
Treo lủng lẳng bên tai trái

Tôi có rất nhiều những đứa con chưa được sinh ra
Bởi
Tôi còn một giấc mơ chưa hoàn thiện
Những đứa con tôi nhốt chúng trong tử cung và dỗ dành yên ngủ
Đợi giấc mơ kia thành tựu
Hoặc
Chúng không bao giờ nhìn được tia nắng nào
Khi giấc mơ tôi chết ngạt
Những đứa con mà tôi biết chắc
vừa lọt lòng đã phải gánh gồng
Phải nô lệ
Phải nợ nần
Những đứa con tôi sẽ không bao giờ tượng thành
Xin lỗi
Anh bán giấc mơ nào, cho tôi hỏi
Giấc mơ tôi lạc lối
lang thang

Ai bán cho tôi một ngày bình an
Giá cắt cổ
Bước chân xuống phố
Giẫm phải đau thương
đành ôm giấc mơ về giấu nhẹm

Ai muốn cùng tôi mở thế hội phù hoa ?

CHIÊU ANH NGUYỄN

NGHỆ THUẬT TẶNG QUÀ

hinh-nen-giang-sinh-32-351x185

Thánh Kinh chép khi Chúa Giê-su sinh ra tại Bê-Lem, có 3 nhà Thông Thái phương Đông – ta quen gọi là Ba Vua – được sao lạ dẫn đường đến thờ lạy Người, mang theo lễ vật gồm có vàng, mộc dược và nhũ hương. Người ta bảo chính những món lỉnh kỉnh mang theo đó của ba Vua đã phát sinh tục lệ tặng quà Giáng sinh ngày này.

Tặng quà ai, tức là chúng ta muốn tỏ lòng yêu thương quí mến đối với người đó một cách cụ thể. Sự quí mến đó phải được biểu lộ trong cung cách cho, mà không ở nơi món quà. Của cho không bằng cách cho, tục ngữ ta dạy như vậy. Khi ba nhà Thông Thái từ phương Đông lặn lội sang Bê-Lem chiêm bái Chúa Hài Đồng, chắc chắn không phải vì lễ vật của các Ông quí giá. Chính là tấm lòng thành, được thể hiện qua cuộc hành trình diệu vợi và nguy hiểm của các Ông mà món quà thành ý nghĩa và quí giá.

Nhưng đó là… nguyên tắc, và là chuyện… đời xưa. Việc tặng quà ngày nay đã biến thành một nghệ thuật lỉnh kỉnh – nghệ thuật tặng quà – và nhiều nguyên nhân phức tạp , hàm chứa nhiều ý nghĩa thật bất ngờ. Ta hãy tạm phân ra sáu loại người cho : Thứ nhất là loại cho vì mưu lợi, tức cho chính mình. Đây là loại hay thả con săn sắt để mong bắt con cá giếc vậy. Kế đến là những người cho vì hứng thú, chẳng vì mục đích cao đẹp hay vì lý do thực tế nào cả. Thứ ba là loại người khi cho có một chút dính dáng đến lương tâm, vì tự trọng, hay cho như là một cách để chuộc một lỗi lầm nào đó. Thứ tư phải kể đến những người cho vì thấy người khác cho, mình mà không “móc túi” thì mắc cỡ thí mồ! Có thể tay họ cho mà lòng thờ ơ, lạnh nhạt. Loại này có lẽ chiếm đa số. Loại thứ năm họ phải cho vì trách nhiệm, bổn phận hơn là vì lòng thương hay quí mến. Vì tư cách của họ mà họ phải cho, thế thôi. Loại người thứ sáu : họ cho với tất cả tinh thần bác ái, cho vì thương yêu quí mến người nhận như chính họ. Đây chính là những người cho có tâm hồn, cho mà không hề mong được đền đáp lại.

Bạn thuộc vào loại nào đây?

Để giúp bạn nắm vững ý nghĩa và tinh thần của việc tặng quá Giáng Sinh, người viết xin kể lại tặng bạn vài mẩu chuyện làm quà dưới đây.

□ Ai lại không từng xúc động khi được nghe tấu khúc “Moonlight Sonata” của Beethoven? Nhạc khúc bất hủ này diễn tả nét diễm ảo, huy hoàng của ánh trăng khuya. Tác giả đã để hết tâm hồn thiên tài của mình vào đó, bằng âm thanh, vẽ lại hình ảnh kỳ diệu của ánh trăng cho một cô gái mù thưởng thức.

□ MỘT CẬU BÉ 13 tuổi nghe tin nhà trường đang gom góp tiền và phẩm vật để làm quà Giáng Sinh cho trẻ em nghèo. Cậu dành dụm nhịn ăn tiêu suốt tháng và để dành được 15 đồng. Hôm cậu tính lên trường để góp tặng, một trận bão tuyết xảy ra khiến xe cộ không thể lưu thông được. Không hề thối chí, cậu bỏ xe và lội bộ qua cánh đồng tuyết để đến trường.

Ông Hiệu Trưởng thực sự sửng sốt khi nhận món tiền từ tay cậu bé. Trước mặt ông chính là một trong những trẻ em nghèo mà nhà trường đã nhắm tới để trao quà Giáng Sinh.

Với những kẻ đầy lòng bác ái, cái nghèo vật chất không phải là chướng ngại vật ngăn cản họ với những niềm vui do việc bố thí mang lại.

□ Ông quản lý một cửa hàng lớn kể lại truyện một nhà quí tộc nọ, đã đứng tuổi, trước ngày lễ Giáng Sinh đã bỏ rất nhiều thì giờ và tiền bạc vào gian hàng đồ chơi của ông. Ngồi ở một nơi kín đáo, nhà quí tộc ngắm các trẻ em nghèo đi qua gian hàng đồ chơi, mỗi khi thấy đứa nào nhìn ngắm một món đồ chơi với vẻ thèm thuồng vô vọng, ông ra hiệu cô bán hàng cho gói lại và đem tặng ngay cho em nhỏ. Cuối buổi ông tính sổ và trả tiền cho nhà hàng.

Nhà quí tộc không có con, nhưng ông đã mang niềm vui đột ngột đến cho rất nhiều trẻ em nghèo chưa một lần được biết đến món quà Giáng Sinh.

Hạnh Phúc có thể tìm thấy mọi nơi và mọi lúc, nếu chúng ta biết đem niềm vui đến cho kẻ khác.

□ MÓN QUÀ CỦA BA VUA – The gift of the Magi – là tựa một truyện ngắn Giáng Sinh nổi tiếng của văn sĩ O. HENRY.

Truyện kể lại hai vợ chồng nghèo nọ, trong dịp Giáng Sinh đều muốn tặng nhau một món quà thật ý nghĩa. Bởi cả hai đều nghèo, không có tiền riêng, người chồng bèn đem bán chiếc đồng hồ vàng kỷ niệm của cha để lại và mua được cho vợ một cái lược đồi mồi tuyệt đẹp. Phần người vợ, tính toán và xoay xở đủ điều vẫn không dư được đồng nào mua quà cho chồng, nàng quyết định lén cắt bán suối tóc óng ả của mình, và mua được sợi dây đeo đồng hồ bằng bạch kim để làm quà cho chồng.

Câu chuyện kết thúc bằng những giòng nước mắt của Hạnh Phúc – chan hòa và thắm thiết hơn bao giờ. Mỗi người hy sinh chính bảo vật quí nhất của mình để làm quà cho vợ, cho chồng… Những món quà giờ đây trơ trẽn, vô dụng nhưng là những chứng tích hùng hồn nhất của hạnh phúc.

Câu chuyện mang đầy đủ mọi ý nghĩa của việc tặng quà vậy.

□ CUỐI CÙNG ai bảo với bạn người Tô Cách Lan là hà tiện? Không, người Tô Cách Lan cũng hào phóng lắm chứ! Có một ông già Tô Cách Lan, trong giờ hấp hối cho mời một vị chưởng khế đến để lập chúc thư. Ông đọc cho vị chưởng khế ghi lần lượt thân nhân, bạn hữu và cả hàng xóm lẫn kẻ ăn người làm, để lại cho người năm trăm đô la, kẻ một đôi ngàn, có người lại chỉ vài trăm đô la v.v… tùy theo liên hệ và ý muốn của ông.

– Nhưng, thưa ông Mc Dougali – vị chưởng khế ngắt lời – những món tiền này hiện ông để tại đâu ạ.

– Tôi… Tôi – lão mệt nhọc nói – chỉ muốn chứng tỏ cho mọi người thấy lòng tốt của tôi thôi… Chứ tôi làm gì có đồng đô la nào đâu…

Thưa bạn, như thế hà tiện cũng đâu phải là chướng ngại vật ngăn cản chúng ta với niềm vui do việc… bố thí mang lại? Ăn thua là ở tấm lòng…

Song Thất

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 229, ra ngày 1-12-1974/ Mọi góp ý, trao đổi, liên lạc xin gửi về địa chỉ : denbien2005@gmail.com )

Một ngày gió

ductriqueanh

Ngày gió đến hồn cây thảng thốt
Mặc hoang vu tịnh giữa vườn xưa
Nghe đời huyên náo lòng giá buốt
Chân ngại phố đông, nắng ngại mùa.

Đêm mưa qua cỏ hoa tỉnh mộng
Lóng lánh soi tâm thức an thường
Dẫu bôn ba tinh thần bất động
Tháng tận năm cùng bớt vấn vương.

ĐỨC TRÍ QUẾ ANH

NGHĨ VỀ EM TRONG ĐÊM NOEL

trandzalu

Chắc chắn em không là Ma Soeur
Sao anh ngong ngóng phía nhà thờ?
Nửa đêm uống cạn hồi chuông nguyện
Uống mắt em cười rất nai tơ…

Chắc chắn em không là Ma Soeur
Mà sao thánh lễ ấy như vừa
Có em chứng kiến anh xưng tội
Trước Chúa xin quỳ với giấc mơ !

Chắc chắn em không là Ma Soeur
Sao anh dại dột để tôn thờ?
Hay là Định Mệnh kia xui khiến
Mình trói tim nhau suốt bốn mùa ?

Đêm Noel anh chất đầy thơ
Tặng Ma Soeur mà không MaSoeur
Em là con thỏ trong đêm thánh
Anh gã si tình luôn ngác ngơ…

Trần Dzạ Lữ

YÊU Ở TUỔI CHÍN MƯƠI

khuatdau

(Đọc Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi, G.Marquez)

Mới đây, trong thư từ biệt bạn bè, Marquez viết, nếu Thượng Đế cho sống thêm chỉ một giây, tôi sẽ nói yêu em, và rằng, mọi người quá sai lầm khi cho là đã già thì không còn yêu ai được nữa, mà không hề biết chính vì ngừng yêu thương nên họ mới già đi!

Tôi viết những dòng này khi tôi đang ở tuổi bảy mươi mà không sợ bị diễu cợt là một lão già mất nết. Bởi vì tôi đang đón nhận thông điệp của ông, một người yêu cuộc đời đắm đuối đến hơi thở cuối cùng, và đang sững sờ với trái tim để trên môi theo cách nói của ông, khi đọc tác phẩm kỳ dịMemoria de mis putas tristes, Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi.

Hồi ức chứ không phải hồi ký nên câu chuyện ngắn và mỏng như giấy vấn thuốc lại lan man khiến ta có cảm giác như đang đi lạc vào một vùng khói sương hư ảo.

Vào cái năm chín mươi tuổi, tôi muốn tự thưởng một đêm tình cuồng điên với một thiếu nữ còn trinh nguyên. Chỉ một câu mở đầu thôi mà trái tim nhiều người nếu là một địa chấn kế hẳn sẽ đo được 6,5 độ richter như Chí Phèo Bắc Hàn vừa mới thử bom nguyên tử. Rúng động thật. Nhưng chỉ rúng động với những ai bị gói kín trong lớp áo đạo đức, chứ với mụ chủ chứa Rosa Cabarcas, thì đó là tiếng lẻng xẻng của những đồng tiền sắp rơi vào túi. Hàng “gin” thì lúc nào chả có, nhưng mụ giả bộ than khó kiếm, nhất là phải có ngay trong đêm sinh nhật xưa nay hiếm của khách, cũng chỉ là để bắt nọn mà vòi thêm tiền.

Hàng là một cô bé vừa mới thôi thay tã lót chỉ 14 tuổi và chỉ đến nhà chứa đúng 10 giờ đêm vì phải lo cho các em ăn ngủ và đưa bà mẹ thấp khớp liệt tay chân lên giường.

Khoảng cách tuổi tác làm cho người đọc giật mình. Một ở đầu, một ở cuối thế kỷ. Không còn là đôi đũa lệch nữa mà là cây sào dài để nhảy từ bờ cõi sinh sang bờ cõi tử. Với khách, thì mụ Rosa quá hiểu là chẳng có vấn để gì, nhưng với cô bé, để xua nỗi sợ chết khiếp khi lần đầu phải làm cái việc mà mụ cho là nặng nhọc hơn đẽo đá ấy, mụ đã cho cô uống thuốc ngủ làm bằng hợp chất đồng và kim loại pha với cây nữ lang.

Với trái tim sắp nổ tung, khách bước vào phòng và thấy bé gái đang ngủ trần trụi trên chiếc giường rộng mênh mông như khi mới được sinh ra. Thật khác xa với lúc 12 tuổi, khách lúc ấy là một cậu bé tò mò mở cửa tầng lầu của các ả giang hồ. Giữa cảnh những mụ đàn bà suồng sã, giữa tiếng la hét tục tĩu, cậu đã bị một ả bế thốc lên giường dạy cho bài học đầu đời thô bạo. Từ đó,cậu tiêu pha tuổi trẻ và những đồng tiền kiếm được vào hai nơi: quán ăn và nhà thổ.

Khách là một người keo kiệt và ky bo. Có lẽ để thầm tính xem cả đời mình chi tiêu hết bao nhiêu về cái khoản ấy, nên đã tỉ mỉ ghi tên từng người qua đêm với mình. Chỉ từ năm hai mươi cho đến ngoài năm mươi, khách đã ngủ ít nhất một lần với 540 người. Như thế, khách chẳng lạ gì trước một người con gái đã được bóc sẵn như một món ăn fast food. Những lần trước, theo thói quen, khách chỉ việc tắt đèn và mọi sự diễn ra trong bóng tối như đã từng diễn ra trong suốt cuộc đời quá dài của mình. Nhưng lần này với tất cả cuồng điên của tuổi chín mươi, khách muốn mọi sự diễn ra khác hẳn tuy chưa biết khác như thế nào.

Mặc dù đã được mụ Rosa chăm chút cẩn thận, trét phấn dày cộp, đeo lông mi giả, xức nước hoa, nhưng cô bé vẫn chưa phải là điếm. Cô ngủ say vì thuốc, vì sợ và vì cô hãy còn quá bé bòng. Nhìn dáng nằm của cô với hai tay và chân khép chặt, với môi miệng lép nhép như đang ở trong mơ, khách cảm nhận cái mùi mồ hôi nồng nồng chua chua tỏa ra từ người nàng. Khách thử tách rời hai gối, nhưng trong gíấc ngù say, cô bé vẫn ra sức bảo vệ trinh tiết của mình. Nàng ngủ say, hay cố giả vờ ngủ say, thì cũng chẳng còn hứng thú gì nữa. Ông không buồn đánh thức nàng dậy vì chính bản thân ông cảm thấy xấu hổ, lạnh lẽo. Chẳng biết làm gì hơn, ông khẽ ru nàng ngủ và trong mùi hợp chất đồng cùng với cây nữ lang, ông cũng muốn ngủ sau khi nghe tiếng chuông đồng hồ gõ 12 tiếng nhắc cho ông biết rằng ông đang bước qua ngày sinh nhật thứ chín mươi của mình.

Ông ngủ một giấc dài đến tận 5 giờ sáng. Lần đầu tiên ông cảm thấy thích thú khi nằm bên cạnh một người khác giống mà không bị áp lực vì dục vọng hay bối rối vì ngượng ngùng. Không có gì xảy ra giữa hai người. Với dáng nằm của một bào thai trong bụng mẹ, cô bé vẫn hoàn toàn làm chù trinh tiết của mình. Đối với một ai khác, như các chú con Trời chằng hạn, coi việc chiếm đoạt trinh tiết của các thiếu nữ mới lớn là tột đỉnh của trời cho, thì đó là một đêm ngu xuẩn. Nhưng với khách, ông lại xúc động vì mình đã làm được một điều thiện. Ông để lại hết tiền bạc cho nàng cùng với nụ hôn vĩnh biệt lên trán và lời cầu chúc xin Chúa giữ hộ trinh tiết cho em!

Gọi là nụ hôn vĩnh biệt vì lúc ấy ông cảm thấy sức nặng khủng khiếp của gần một thế kỳ tuổi tác đang đè nặng lên đôi vai mỏi rụi của mình. Và cũng bỡi vì để trang trải cho một đêm phóng đãng ông đã tiêu hoang đến những 15 peso, hết cả tháng lương hưu ít ỏi của một nhà báo già, chứ không phài chì 2 peso như mọi khi. Câu chuyện nếu kết thúc ở đây, với một nhà văn tầm tầm thì coi như đã viêt được một truyện ngắn cũng không đến nỗi tệ. Nhưng với một bậc thầy kể chuyện như Marquez, ông không để cho ta có cảm giác lơ lửng nhạt phèo như khi nghe những gã thủy thủ về già ngồi kể chuyện trăng hoa. Ông sẽ còn đưa ta đến những cõi miền trù phú xa lạ không ngờ, những cõi miền mà ta tưởng như bát ngát ở trên mây nhưng thực ra là ở trên mặt đất, ờ chính ngay giữa lòng cuộc đời này.

Nhân vật chính không tên, nhưng ta có thể gọi ông là ông già thế kỷ. Ông trở về ngôi nhà cũ kỹ của mình dưới ánh nắng rực rỡ với tâm trạng yên bình của một người đã đi hết chứ không phải tận hưởng hết cuộc đời. Ông ngồi vào chiếc bàn quen thuộc viết một bài về sinh nhật thứ chín mươi trong mùi hương cây cỏ mà ông vẫn còn cảm thấy vương vất từ da thịt nàng. Không ngờ, đó là bài viết hay nhất của ông, nếu ta nhớ lại ông bước vào làng báo là nhờ những đồng tiền mà người mẹ gốc Ý rất chuộng hình thức đã kín đáo trà tiền cho tòa soạn.

Ông định trao bài báo cuối cùng rồi ra về, nhưng có người đem ra một chiếc bánh sinh nhật sáng rực với chín mươi ngọn nên đề cho ông thổi tắt. Ông đón nhận những lời chúc mừng và vô số quà tặng, trong đó có ba chiếc quần lót với nụ hôn môi đỏ chót cùa các nữ nhân viên trêu chọc. Như thế cũng đã quá đủ cho một ông già ở tuổi chín mươi. Từ đây ông có thề yên nghỉ với những đôi môi không còn trinh tiết nọ.

Nhưng ở bên kia đầu dây, mụ chủ chứa Rosa chuyên vắt kiệt các cô gái trẻ trước khi thải ra các nhà chứa rẻ tiền ở bến cảng, lại phẩn nộ gọi ông. Rằng sao ông không hề động đến cô bé, ông chê hàng họ của nhà bà à? Năm lần bảy lượt ông cố tìm cách chối từ, nhưng với đạo đức nhà chứa lạ lùng và với sự kiên trì của một con báo cái, mụ Rosa cuối cùng cũng thuyết phục được ông phải đến để cho cô bé khỏi phải xấu hổ vì mình là đồ bỏ và danh tiếng lẫy lừng của nhà bà không bị đem ra rêu rao cùng khắp.

Lần thứ hai, vẫn sau khi đưa bà mẹ tê liệt vào giường ngủ, cô bé đến lúc mười giờ, nằm sẵn chờ ông với tình trạng mà Chúa đã đưa cô đến cõi đời này. Nó vẫn phải uống hợp chất đồng pha với nước lá nữ lang đễ khỏi phải sợ cái cú sốc lớn nhất trong đời. Cô ngủ say đến nỗi ông không muốn đánh thức cô dậy và với tất cả vẻ dịu dàng có được ông lại hát ru cô bé. Ông lau mồ hôi chảy dầm dề trên người cô, rót vào tai cô, Dalgadina ơi, em hãy tỉnh dậy, mặc áo lụa vào đi em, rồi ông cũng ngủ bên cạnh cô với chiếc quần lót còn in hình đôi môi của các nữ nhân viên tòa soạn.

Ông trở về nhà trong cơn mưa tháng chín và lạ lùng làm sao, ông tưởng như đang nhìn thấy nàng đang cùng ông loay hoay dọn dẹp, giúp ông cất giữ sách báo cho khỏi ướt. Ông tưởng như đang sống cùng nàng, trong khi ông dọn bàn ăn thì nàng chuẩn bị bữa điểm tâm. Cứ y như một đôi vợ chồng mới cưới.

Nàng ngập tràn trong căn nhà buồn bã. Nàng thay đổi màu mắt, khi màu nước, khi màu mật và lúc màu lửa, tùy theo tâm trạng vui buồn của ông. Nàng cũng được ông thay đổi xiêm y: lộng lẫy áo cưới ở tuổi hai mươi, khiêu khích kiểu gái gọi ở tuổi bốn mươi, nữ hoàng Babilon ở tuổi bảy mươi và nữ thánh đường bệ ở tuỗi một trăm. Rồi ông song ca cùng nàng và cảm thấy hạnh phúc tuyệt vời khi được hát ca.

Tình trạng đó là gì nhĩ? Ta khỏi phải băn khoăn vì Ông già thế kỷ đã lần đầu tiên trong đời nhận ra đó không phải là ảo giác mà chính là điều huyền diệu của mối tình đầu ở tuổi chín mươi.

Trong khi ông đang chìm ngập trong tình yêu mà suốt một đời dài ông mới có được, thì mụ Rosa lại ầm ĩ gọi đến trách ông sao không động đến cô bé. Bà ta còn đòi đóng gói đưa đến nhà ông một cô gái khác lớn tuổi hơn nhưng vẫn còn trinh để ông khỏi phải áy náy vì tội lỗi. Nhưng ông quyết liệt từ chối. Ông chỉ muốn Delgadina ( tên do ông mượn trong bài hát) và ông sẽ đến với nàng như một người tình chứ không phải khách làng chơi. Ông mang theo tranh, cả đinh và búa để trang trí lại căn phòng, đem tới một cây quạt mới đẻ thay cây quạt rỉ sét. Ông bẻ trộm hoa vì đã quá muộn không còn ai bán. Ông nhìn ngắm nàng và đặt môi hôn kính cẩn lên từng phần thịt da. Ông nghe dòng máu lưu thông trong huyết quàn nàng như một bài ca lan tỏa đến mọi ngóc ngách thân thể rồi quay về tim sau khi đã để cho tình yêu lọc sạch. Sau cùng, ông nằm xuống bên cạnh như một con chó trung thành để canh giấc ngủ cho nàng.

Những đêm sau và nhiều đêm sau nữa, ông đọc sách cho nàng nghe vì ông đã biết cách điều khiển âm hưởng cao thấp để nàng có thể nghe được trong mơ. Từ truyện Hoàng tử bé, đến truyện cổ của Perault, truyện Ngàn lẻ một đêm… Tình yêu làm cho ông thơ trẻ và trở nên siêu việt khác thường. Những bài báo của ông cho dù với bất cứ đề tài nào cũng biến thành những bức thư tình hay đến nỗi được đọc cả trên đài phát thanh và được in ra nhiều bản ngay cả in bằng giấy than để bán chung với đồ tạp hóa. Thành phố phát cuồng vì ông. Ngay cả mụ Rosa chỉ biết có tiền cũng đọc bài ông viết. Đến cả những cô bé công nhân còm cõi suốt ngày phải thi hành cái án phạt kết hằng trăm hạt nút áo cũng biết đến ông.

Qua năm mới, khi biết nàng đã đến tuổi 15, theo gợi ý của Rosa, ông mua cho nàng chiếc xe đạp mới. Ông thử đạp xe vừa hát vừa vòng quanh khu phố như hồi còn bé và người ta thấy ông khỏe mạnh dẻo dai đến nỗi ai cũng khuyên ông dự thi tours Colombia. Còn bác sĩ thì bảo rất tiếc là không có việc gì để làm đối với sức khỏe của ông.

Mọi chuyện cứ như đang ở một cõi trời nào, trôi đi êm ả như trong mộng, bỗng loảng xoảng đổ vỡ khi có một khách sộp bị đâm chết ở ngay trong nhà chứa. Bà chủ lặn mất theo cách của bà còn Delgadina cũng biệt tăm. Ông xao xác đi tìm nàng khắp nơi trong thành phố. Ông đến xưởng của nàng, nhưng trong số hàng trăm cô gái ông không biết nàng là ai. Ngay cả một cô gái đi xe đạp bị xe cán nằm ở nhà thương, ông cũng không chắc có phài là nàng. Bỡi vì dưới cái mặt nạ bằng phấn ông đâu biết khuôn mặt thực của nàng ở ngoài đời.

Cả một tháng dài ông đau khổ trong tuyệt vọng, suốt ngày ngồi bên điện thoại chỉ để mong chờ tiếng gọi của mụ Rosa. Giờ mụ chính là cái phao cứu sinh của ông. Và rồi, dù không ưa gì con mụ, ông vẫn run lên khi như từ cõi chết mụ gọi đến cho ông. Sau một hồi vòng vo như để đo xem độ rạn vỡ của trái tim, mụ báo cho ông biết cô bé vẫn khỏe mạnh và đang chờ ông như thường lệ.
Đến đoạn này tôi phải mượn lời ông:

Mười giờ đêm, toàn thân run rẩy và môi mím chặt để khỏi bật ra tiếng khóc, tôi mang theo hộp sôcôla Thụy Sĩ, bánh mật hạnh nhân và kẹo cùng một giỏ hoa hồng cháy đỏ để phủ lên giường. Cánh cửa khép hờ, đèn sáng và Delgadina nằm trên giường rực rỡ và khác lạ khiến mãi tôi mới nhận ra. Cô bé đã lớn hơn nhưng không phải về kích thước mà về nét già dặn hơn hai hoặc ba tuổi và trông cũng lõa thể hơn bao giờ hết. Đôi gò má như cao hơn, làn da xạm nắng biển, đôi môi mỏng, mái tóc cắt ngắn và xoăn tít khiến bộ mặt em có nét rạng rỡ của tượng Apolo. Cặp vú của em cũng phổng phao hẳn lên không còn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi được nữa. Vòng eo cũng đã định hình, khung xương đã trở nên rắn rỏi và hài hòa hơn hẳn. Tôi say sưa với những thành tựu của tự nhiên nhưng lại hốt hoảng trước những nét giả tạo: lông mi giả, móng tay và móng chân sơn màu sẩm xà cừ và một mùi nước hoa sực nức chẳng có vẻ gì là tình yêu cả. Tuy nhiên, điều làm tôi nổi giận chính là mớ tài sản cô bé mang trên người: khuyên tai khảm ngọc bích, vòng đeo cổ bằng ngọc tự nhiên, một vòng đeo tay lấp lánh kim cương và tất cả các ngón tay đều đeo nhẫn bằng đá quý. Vắt trên ghế là bộ đồ dạ hội đính vẩy lóng lánh và thêu khéo léo…
Với tất cả cuồng điên, ông đã ném hết thảy những gì vớ được trong phòng và đủ sức châm lửa đốt nhà nếu Rosa không xuất hiện. Lặng lẽ ước lượng mức độ tàn phá, yên chí thấy món hàng của mình dù đang co quắp vì sợ hãi vẫn không hề hấn gì, mụ ta bỗng cất lên tiếng kêu vừa thán phục vừa thèm thuồng:
– Trời ơi! Sao tôi không có một tình yêu như kiểu này!

Thế đấy, ông đã ghen như một người đàn ông thực sự. Ghen vì tưởng trong những ngày qua con mụ lọc lõi kia đã đem cái trinh tiết của nàng để chạy tội. Chắc chắn ông sẽ bóp cổ mụ ta đến chết nếu những ý tưởng làm ông sôi lên là sự thực dù chỉ một phần nghìn. Rất may không phải vậy. Con mụ chỉ muốn làm mới món hàng, đem những đồ trang sức giả của mụ để làm cho cô bé trở nên già dặn và quyến rủ hơn, những mong chiều được cái tính đỏng đảnh của ông.

Dù được giải thích tường tận như thế, nhưng làm sao tin được miệng lưỡi của các mụ chủ chứa. Ông vẫn cứ đau khổ, vẫn cứ âm thầm nghi ngờ nàng đã bị mụ biến thành một con điếm sành sõi. Nỗi đau ngấm vào tận xương cốt khiến đêm ngày ông không sao ngủ được. Ông sắp chết đến nơi nếu trên một tuyến xe buýt không gặp lại người bạn tình chăn gối mà trong suốt nửa thế kỷ qua đây là lần đầu tiên họ gặp nhau không phải ở trên giường. Ông đã được dịp trút hết nỗi lòng thầm kín và người điếm già may mắn cuối đời tìm được bến đỗ là làm vợ một người Hoa, đã nói môt câu mà ông nghe như một hồi còi cảnh báo. Rằng ông không được để mất cô bé. Không có gì bất hạnh bằng chết trong cô đơn.

Và đây là lời ông:

Chuẩn bị sẵn sàng cho đêm đó, tôi nằm ngửa chờ đợi kết cục đau buồn của những giây phút đầu tiên của tuổi chín mươi mốt. Tôi nghe tiếng chuông nhà thờ vọng lại từ nơi xa, cảm thấy hương thơm ngạt ngào của tâm hồn Delgadina ngủ say bên cạnh…tôi liền tắt đèn và với lòng can đảm cuối cùng, lồng các ngón tay mình với các ngón tay cô bé để dắt tay nhau cùng đi. Tôi đếm hai mươi tiếng chuông với hai mươi giọt lệ cuối cùng của mình cho đến khi gà bắt đầu gáy sáng, và sau đó là những hồi chuông vinh quang, những tràng pháo hoa ngày lễ hội phấn khởi chào mừng tôi đã khỏe mạnh an toàn vượt qua tuổi chín mươi…

Cuối cùng thì đó chính là đời thực, với trái tim khỏe mạnh nhưng đã bị tuyên án sẽ chết vì tình yêu đẹp đẽ trong cơn hấp hối hạnh phúc vào một ngày nào đó ở tuổi ngoài một trăm của tôi.

Với hạt lệ già rưng rưng ở khóe mắt, tôi cũng xin chúc mừng ông, ông già thế kỷ ạ. Thật tuyệt vời khi thấy ông dù đứng bên bờ huyệt vẫn còn tìm được tình yêu đầu tiên và cuối cùng của mình. Tôi không đi quá xa để ngợi ca rằng đây là mối tình thế kỳ. Cũng không phải là mối tình lãng mạn. Lại càng không phải là mối tình thánh thiện. Điều kỳ diệu làm tôi xúc động đó là mối tình quá đỗi chân thật, ai cũng có thể yêu như vậy nếu người ta còn biết yêu thương, biết đợi chờ và biết trân trọng.

Trở lại từ đầu, ta thấy từ cách gọi điện đặt hàng, chủ hàng, cho đến món hàng thật giống như trong một cửa hàng fast food. Các nhà thổ với những cuộc tình rẻ mạt được làm sẵn y như những miếng humburger hay gà chiên kentucky. Đó là thức ăn cho thịt da háu đói. Ăn bất cứ lúc nào, ăn bất cứ ở đâu. Ăn nhồm nhoàm và béo ục ịch. Nhân vật của chúng ta đã bị nhét vào mồm từ năm 12 tuổi. Và từ đó cho đến gần tám mươi năm, ông vẫn cứ phải ngốn một cách buồn chán cho dù đã ngán đến tận họng. Cái cách chơi ngông của ông thực ra chỉ là thử tìm một chút hương vị mới cho dục tình chứ đâu phải ái tình. Vậy mà kỳ diệu thay trên bãi rác đời ấy ông lại tìm được một bông hoa của tình ái.

Giả sử cô bé nọ không bị cho uống hợp chất đồng pha với nước lá cây nữ lang để ngủ say như chết và giả sử ông như một đại gia coi việc phá trinh như săn thú rừng quý hiếm thì câu chuyện có được một cái kết ngọt ngào ở tuổi chín mươi hay không? Tôi tin là chẳng có gì ngoài một cái xác xộc xệch đang nằm chờ chết và một cô điếm trẻ đã rất tinh ranh tuy mới tuổi 15. Cái nút của câu chuyện là cho dù thân xác đã bị bóc trần phơi bày ra đấy nhưng tâm hồn cô thì vẫn đóng kín. Từ đấy ta lờ mờ hiểu được tình yêu là một điều bí ẩn, nói theo nhân vật chính là duyên số.

Trong tất cả những lần gặp, cô bé chỉ ngủ và chỉ nói với ông một lần trong mơ. Chính sự im lặng tuyệt đối cọng với dáng nằm của bào thai trong bụng mẹ đã làm cho ông cảm thấy nàng cần được chở che bao bọc. Lúc đó, có thể ông là một người cha bên cạnh con gái đang ngủ mê man. Cũng có thể ông là một thiền sư bên cạnh một nữ thí chủ lâm nạn. Là ai cũng được nhưng không phải là người đàn ông đang đói khát dục tình. Và một khi dục tình ngủ yên thì tình yêu lại thức. Tình yêu thực ra là đứa em song sinh của tình dục. Một đứa em bé bỏng rất sợ tiếng ồn, rất lặng lẽ, trong khi thằng anh lúc nào cũng ầm ĩ, hành xử nhiều khi như kẻ cướp.

Tình yêu không phải là chiếm doạt. Tình yêu cũng không phải hiến dâng. Tình yêu là cuộc gặp gỡ của hai tâm hồn. Một ở đầu kia xa tít tắp và một ở đầu này cũng xa vạn dặm. Cả hai cùng lẻo đẻo đi một mình trên suốt dặm dài đơn độc cho đến khi gặp nhau. Bí mật nằm ở chỗ cả hai cùng khởi sự trên một con đường nhưng từ hai đầu xa cách.

Trong suốt cuộc đời dài những chín mươi năm, nhân vật chính cùa chúng ta rất cô đơn dù đã ngủ với hơn 500 người. Trong căn nhà của cha mẹ để lại, ông sống lặng lẽ một mình. Cũng có một người giúp việc, người đã yêu ông thầm lặng nhưng không dâng hiến. Lúc ấy với thói quen dục tình của kẻ cướp, ông đã tấn công nàng từ phía sau trong khi nàng đang giúp ông giặt đồ. Nàng không thù ông nhưng tiếc cho cơ hội mà ông đã bỏ phí để có được tình yêu. Một lần khác, một cô gái nóng bỏng dù mặc áo hay không mặc áo, háu trai đến nỗi trước mặt ông cứ cởi hết áo này đến áo nọ nên tình yêu cũng không đến được.

Từ khi biết yêu, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi của chín mươi năm, ông đã làm được khá nhiều việc. Ông biến căn phòng nhớp nháp ở nhà chứa thành một tổ ấm rồi ông sửa sang lại căn nhà mình dù nàng chưa một lần đến. Lo lắng cho nàng sẽ đói nghèo sau khi mình chêt đi, ông đã bàn với mụ Rosa cách thức để lại tài sản cho nàng. Cứ y như một ông chồng già hết lòng yêu vợ. Có một điều ông chưa hề làm ấy là biến nàng thành một người đàn bà thực sự. Không phải vì ông quá già, không phải cao thượng hảo, mà vì, trước hết ông thấy quá đủ, quá vui khi biết mình đang yêu, và sau nữa ông chỉ làm khi biết chắc nàng đồng thuận.

Thực ra ông biết nàng cũng đang yêu mình bỡi vì ông cảm nhận được mùi hương của tâm hồn nàng, cảm nhận được những luồng run rẫy mỗi khi ông đặt môi lên từng phân vuông da thịt. Ở mỗi nơi run mỗi cách tức là dù nàng ngủ hay giả vờ ngủ thì thịt da tươi trẻ nàng vẫn thức, vẫn nghe được tiếng gọi từ thịt da ông. Lúc này, tình yêu và tình dục đúng là hai anh em song sinh ngoan ngoản dễ thương, chúng nâng đỡ nhau và tiếp sức nhau để làm nên cái gọi là hạnh phúc lứa đôi. Chẳng cần mụ Rosa hay người bạn tình đã bảy mươi ba tuổi khuyên bảo, ông cũng sẽ làm điều đó với lòng biết ơn. Ông sẽ làm điều đó, nếu không tình yêu dù có mãnh liệt khỏe mạnh đến dường nào rồi cũng sẽ chết như cây thiếu nước.

Câu chuyện tình của ông thật đẹp, không phải vì đẹp đôi mà vì nó nẩy nở một cách mạnh mẽ, thuần khiết. Nó cũng hết sức kỳ ảo vì thời gian đè nặng lên lưng ông thêm một năm nhưng tâm hồn ông và cả trái tim ông lại bước lùi về quá khứ đến những bảy mươi lăm năm. Cái cách ông mơ tưởng về nàng, cách ông chăm sóc nâng niu, cách ông nhớ nhung đau khổ và cuồng điên vì thất vọng nào có khác gì một chàng trai mười lăm tuổi. Còn nàng trong khi ngủ hay giả vờ ngủ cũng âm thầm lớn lên cả tâm hồn và thể xác để được gặp ông trong một đêm nào đó mà tiếng chuông nhà thờ long lanh giục giã họ yêu nhau.

Tới đây, tôi muốn bày tỏ lòng ngưỡng mộ trước một bút lực nhà Trời của tác giả. Trước hết là cách dựng truyện. Mở đầu là một trái bom làm cho ta choáng váng. Cái ý muốn ngông cuồng của nhân vật chính mới nghe quả thật rất phi luân nếu không muốn nói là tội ác. Cho dù là xã hội Nam Mỹ đi chăng nữa cũng không dễ dàng chấp nhận. Cái tội khai thác tình dục trẻ em ở thời nào và bất cứ ở đâu cũng là một tội nặng. Mụ Rosa cũng biết quá rõ là sẽ phải ngồi tù 3 năm nếu chiều theo ý khách. Thế rồi tác giả nhẩn nha gỡ tội cho cả hai. Mụ Rosa thì như được các quan chức đầu tỉnh cho phép ngồi xổm trên pháp luật để đổi lấy những món hàng độc. Mụ cũng không hề chặt chém trong phi vụ bán trinh. Mụ chỉ tác nghiệp đúng với đạo đức và lương tâm nhà thổ là làm vui lòng khách cho dù có những đòi hỏi khó khăn đến mấy nếu biết chi tiền. Còn khách là một ông già gần đất xa trời, trong bao nhiêu năm chỉ biết có gái điếm, nghĩa là chỉ biết có tình dục mà không có tình yêu, thôi thì đề cụ qua đêm với một cô em chưa biết “vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề” coi như một chút ân huệ của cuộc đời.

Cái bẩy của câu chuyện là cô em hãy còn quá nhỏ. Quá nhỏ nên hãy còn quá trinh trắng. Và quá nghèo, nghèo đến nỗi khách tự hỏi là trên đời này còn có ai nghèo hơn em nữa không. Nhưng nếu vào một nhà chứa khác, gặp một khách khác chưa chắc cô bé thoát khỏi một cuộc hãm hiếp có trả tiền. Ở đây ta thấy mụ Rosa ít nhiều cũng lo lắng cho em khi cho nàng uống thuốc ngủ tự chế. Tránh cho nàng nỗi khiếp sợ buổi đầu nên dẫu sao mụ cũng còn có chút tình người. Còn khách, ông là người đã đậu Tú tài, đã dạy ngữ pháp và đang là nhà báo nghỉ hưu nên ông đã biết tự kiềm chế và biết động lòng trắc ẩn.

Câu chuyện vì thế`không còn sắc màu của tội lỗi nữa. Mọi chuyện sau đó chỉ là một câu chuyện tình ngồ ngộ nhưng không phải vui vui. Trái lại là một câu chuyện buồn vì tác giả dẫn dắt ta đi qua những truông dài rú thẳm cùa những tâm hồn cô đơn. Không ai ngờ những ngưòi sớm đưa Tống Ngọc tối tìm Tràng Khanh như mụ Rosa, Casilda…lại là những người cô đơn nhất. Bất ngờ hơn nữa khi ta biết thêm chính những con người thừa mứa dục tình ấy lại chính là những người hiểu rõ và thèm khát tình yêu nhất. Mụ Rosa đã đắm đuối kêu lên khi thấy ông già thế kỷ của chúng ta đập phá điên cuồng vì ghen. Và Casilda cũng chỉ mong trong số cả ngàn người đàn ông đã nằm chung giường với mình, có một người yêu mình dù là người tệ hại nhất.
Một điều nữa tôi cũng nhận ra kỳ diệu không kém ấy là tác giả nói về các ả làng chơi với những thân xác bị lột trần nhưng không “bẩn”. Tác giả cũng mô tả chi tiết đến những nơi nhạy cảm trên thân thể đàn bà nhưng không phải để gợi dục.

Trong các tác giả hiện đại, chưa có ai kể cả Hemingway viết về tình yêu và tình dục kỳ ảo như ông.Từ một câu chuyện thường ngày trong nhà chứa, qua ngòi bút đồng cảm và nhân bản của ông, mọi sự đã hiện ra một cách dịu dàng êm ả như trong cổ tích. Cô bé nghèo, xấu xí, sau một năm ngủ say, cô bỗng đẹp hẳn lên và đáng yêu như cô công chúa ngủ trong rừng. Còn ông già, tuy mặt dài như mặt ngựa nhưng với tình yêu sôi nổi, ông cũng trở nên tao nhã như một hoàng tử cỡi con ngựa bạch đến để đánh thức nàng dậy.

Nhiều nhà phê bình xuất sắc đã nhận định toàn bộ tác phẩm của ông là chỉ viết về nỗi cô đơn và ca ngợi tình yêu. Tình yêu chứ không phải tình dục. Tôi xin mượn câu nói của ông già thế kỷ cũng là chủ ý của tác giả để kết.
Rằng, tình dục chỉ là liều thuốc an ủi khi người ta không có đủ tình yêu.

KHUẤT ĐẨU
Bài này được viết dựa theo bản dịch của Lê Xuân Quỳnh,2005 .

Níu mộng em về

nguyentancu

Trần gian áo rách sao nhiều quá
Có vá dùm anh hết nỗi buồn
Có mưa xuống phố cho anh nắng
Trưa vắng không còn ai đến thăm

Trần gian áo ấm sao mà lạnh
Ngơ ngác mà thương chút
thiện hành
Anh đi xuống phố
đời
thương hạnh
Một vết yêu thầm trong
phúc âm

Trời cao xuống thấp trầm mây đậm
Môi ngấm ngầm son nhục cảm lầm
Đừng xa nhau nhé chuông chiều vọng
Níu mộng em về trong bóng sương…

NGUYỄN TẤN CỨ

SẼ LÀ…

hienmay

sẽ là mây trắng bay về
ôm hoàng hôn để ngủ mê một lần
để quên những sớm bâng khuâng
những đêm mộng mị
nẻo trần
mông lung

sẽ là gió tự nghìn trùng
thổi tan tác trận sau cùng
rồi thôi
quẩn quanh bên núi mồ côi
nằm nghe đồi kể
chuyện bồi hồi yêu

sẽ là cát bụi liêu xiêu
lang thang tìm chốn
vô ưu
yên bình
không nhân ảnh chẳng bóng hình
không vương vấn chẳng nhớ tình trót trao

sẽ là anh kiếp hư hao
lên thuyền đánh giấc trăng sao
hết đời
cùng em
chuyến cuối chơi vơi
tay trong tay ấm giữa trời khói sương

sẽ là em vịn làn hương
thiết tha nhờ gửi câu thương lắm người
dù gì cũng đã từng
thời
vui
dầu phải đổi tơi bời nhân sinh

sẽ là
lần nữa chúng mình…

HIỀN MÂY