TÔI XƯA

khi tìm tôi ở quãng đường này
hỏi trăm ngàn gió: có mây bay?
tôi tới từ hôm xưa. rất cũ
rồi cũ thêm từng phút từng giây

tôi tới từ hôm cơn mưa qua
chọn một vòm cây, tôi gọi: nhà
đôi khi đốm lửa sao trên đó
là ngọn đèn tôi trong mắt xa!

trên bàn có đến hai cái ly
tôi uống ngụm ngồi rồi ngụm đi
những ngụm trời đày toang hoác ngực
cơn đau? ừ cũng có đôi khi

khi hỏi tôi trong một đợt chiều
tôi, cơn say, bóng đổ đìu hiu
nhớ chi? hình dung tôi xưa đó
tôi cần tôi rất đủ thương yêu

ĐA MI

Advertisements

NHỮNG THÁNG…

dami

Những tháng tôi không còn cù lao nhãn
núi mận tam hoa
những thơm tự do màu mùa lau lách
bùn non triêng gánh
mùi cơ giới bám đầy trong tơ tưởng
gia cố bạn bè nùn rơm trộn đất
vẫn mất dần những tháng tuổi tôi thôi

Tháng tôi nắng
rổ mặt người hoa hậu
bài chim muông về đậu trên nông trường
(công trường tôi ngổn ngang
người và ngợm
kỳ cọ và đánh bóng
cầu cứu cả tình thương
những tình thương đã chết)

Không ai mở cửa xua đuổi mùa hương
cái mùa hương nhỏ nhoi còn sót lại
khi bông hoa úa rũ ở trên bàn
tháng của tôi tháng của tôi
30 ngày không một lần Chúa nhật

Nắng về đây trong rất nhiều trận bão
lại thèm mưa như bội tín nhiều lần
tháng tôi trôi…

ĐA MI

TÌM TÔI…

dami

khi tìm tôi ở quãng đường này
hỏi trăm ngàn gió: có mây bay?
tôi tới từ hôm xưa. rất cũ
rồi cũ thêm từng phút từng giây

tôi tới từ hôm cơn mưa qua
chọn một vòm cây, tôi gọi: nhà
đôi khi đốm lửa sao trên đó
là ngọn đèn tôi trong mắt xa!

trên bàn có đến hai cái ly
tôi uống ngụm ngồi rồi ngụm đi
những ngụm trời đày toang hoác ngực
cơn đau? ừ cũng có đôi khi

khi hỏi tôi trong một đợt chiều
tôi, cơn say, bóng đổ đìu hiu
nhớ chi? hình dung tôi xưa đó
tôi cần tôi rất đủ thương yêu

ĐA MI

ĐẤT NƯỚC SAU MÙA LÊN ĐỒNG

dami

Không còn chút tĩnh lặng nào dưới trời xanh
anh chỉ còn cách nhốt mình trong căn phòng màu trắng

Sau mùa màng hoan ca bài khải hoàn em giết anh mẹ mất con
đã đến những mùa màng cướp hiếp giết tình tù tội

Và mùa thênh thang những nhà tài trợ đã đến kỳ gặt hái
ta gặt về này biển này đảo này tài nguyên sâu tận dưới trùng trùng đất bazan
ta gặt cây xanh trên đường
ta gặt trường học nhà thương đổi thành cao ốc siêu thị
giang sơn không phải thu về một mối
giang sơn đã thu về một nhúm
(tái định nghĩa nhiều lần chủ thuyết)
lịch sử không có anh hùng
lịch sử được viết bằng chữ của nhà tài trợ
quên máu đi
quên đau đi
quên chữ đi
chỉ duy sự vĩ đại hàm ân một đời nhà tài trợ vàng tài trợ bạc hay nhà đồng trợ

Đã đến mùa của những cơn đột tử hôn ám
chính trị thần quyền

Đã đến mùa gái đẹp cứu rỗi
những con lợn lòng
bất kể doanh hay dâm nhân, chính hay phụ khách
(đẻ con gái phải dao kéo từ trong bụng)

Đã đến mùa rượu chảy như suối thịt đầy như núi
hoa chất như mộ
chôn rất sâu thấu đáy chín chục phần trăm thân phận da vàng

Đã đến mùa chuyển khoản
kho đụn đầy lên những monaco thụy sĩ hun hút loài người

Sau mùa lên đồng
số đông còn lại chi chít mặt trâu đằm
còng lung cho hạnh nhẫn nhục nở hoa và lòng từ bi nở hương và chờ ngày giác ngộ

Đã đến mùa sâu đục thân quyền lực đục lỗ chỗ tài nguyên
người đục lỗ chỗ vào lòng tốt của người
hôn ám hết những con mắt trơ tráo nhìn nhau
cuộc trò chuyện nào cũng nhang nhác đầu đường xó chợ…

Đã đến mùa của những kỷ lục dài và to và rộng và cao và sâu nhất nhất thế giới
những thức dài cao rộng sâu không cho thêm nhân loại một chút dấu cộng dấu trừ nào về hạnh phúc ấm no
đã đến mùa người nghèo phải chết
để tái sinh lần sau mà mong thoát kiếp con nhà nghèo

Đã đến mùa lời nói thật đáng được chưng trong lồng kiếng mang đi triển lãm lưu động cho con cho cháu cười vào cái được kêu là sự thật
đâu cũng vàng mã
dối trá là đỉnh cao trí tuệ

Đã đến mùa tấm giấy bồi phết màu ngụy thuyết

anh và em và mù màu
nghi ngờ sợ hãi cả nhau
sống sinh sôi bằng trăm nghin ngụy thuyết
Đã đến mùa huyền sử tạp giao cùng chính sử

Đã đến mùa bóp nặn hầu bao người thấp cổ bé họng
số đông ông bà chủ còng lưng trả nợ cho nhúm nhỏ đây tớ của mình

Tôi yêu đất nước này lầm than (*)

ĐA MI
(Chữ của Trần Vàng Sao)

NÉM ĐÁ VÀO PHẲNG LẶNG VÀ ĐÒN THÙ CỦA THA HÓA

dami

13177201_1021882287867144_3663948909482267921_n

1.
tôi làm thơ nựng con mèo
từng câu rớt xuống bao nhiêu là lời

cái bài thơ nhẹ bẫng, không hàm một triết lý nào, lại dẫn tôi chạy về với yêu thương cuộc sống tràn bờ. thơ của trường, in hệt hắn, đầy ắp tình yêu với ngày tháng tên tuổi con mèo cái lá.
chẳng có bài thơ nào đem ra rổn rảng đọc bên bàn nhậu. chẳng có câu diễm tình nào để học thuộc mà thủ thỉ với giai nhân mộng đẹp. không hề có khái niệm cứu chuộc nhân loại với mớ triết học đỏm dáng. cũng chưa từng có ý định vun vén ú nu kho đụn chữ nghĩa để in thành tập rồi ngắm cái bìa, ngó cái gáy, nhìn cái tên mình mà tự… khoái cảm thẩm mỹ vân vân và vân vân.
chưa từng nghe hắn lập ngôn cho chuyện viết. không hề có chuyện viết là dạo chơi, chữ nghĩa là sân chơi kiểu phũ phàng vô trách nhiệm, kiểu ta đây sinh ra đời để dạo chơi rồi về.
trường có lần nói với tôi, ngắn: chữ của em quý lắm!
dòm thì biết. viết rất ít. mà không phải cái nào cũng tròn trịa đầu mình tứ chi. dòm, cũng biết, viết xuống, là cách cuối cùng để giải quyết một bức bách, một cùng quẫn, hoặc, một yêu thương không thể nói.
viết xong là vứt tung tóe. bởi, cái việc đã xong rồi thì không lý tới làm chi nữa
cho nên, thay vì lập ngôn bự sự, trường nói: nếu viết xuống được hết, em sẽ chết mất, vì khi đó trong em là trống rỗng.

2.
một lần cùng đi lên tây nguyên, một bạn vong niên sau cả ngày chơi chung đã buột miệng hỏi, trường người miền nào?
vì đơn giản, cả cái ngày chơi chung đó, hắn tịnh khẩu, chỉ cười, hiền lành. không ai biết hắn mang phương ngữ nơi mô để định quê quán.
sự hiền lành đó, như là trên cơ tất thảy. độ lượng, rộng lớn hơn. trong cái đời sống đầy dẫy sự thịnh nộ, đôi khi không lý do, và đầy dẫy sự độc địa, đôi khi không nguyên cớ, thì hắn, luôn như một trạng sư bao biện hết cho từng ngách xấu con người…
không lập tòa phán xét ai. nhưng rạch ròi giới tuyến bạn và không bạn. chỗ đôi khi cực đoan. nhưng con người mà, âu cũng là một sự độ lượng trong hệ quy chiếu của hắn. tránh xa để không làm tổn thương nhau.
nhưng trong hắn đầy ắp căm phẫn trước sự tha hóa. đã từng nhìn thấy khí hận bốc ngút đầu khi hắn xé tan tành một tờ báo văn nghệ đăng một bài nhiễm độc của một cây viết/độc trùng. không thõa hiệp với tha hóa, nên chi nhận lại, trong đời, sự phản phé của tha hóa, nhiều đòn thù khủng khiếp.

3.
không giỏi bia rượu. không ham bù khú. đôi khi lẫn quẫn chuyện nhà. nhưng như là rất ít có giấc ngủ bình yên. nói, em sợ giấc ngủ, sợ khi nằm xuống. nằm xuống là lúc bào cũng ám ảnh hai cây súng kề vô đầu.
nghe khủng khiếp quá. thượng đế sinh ra chi con người để đày đọa bằng cái án treo khủng bố kiểu is ám ảnh đến vậy. kêu đi khám thì nói thầy lang xứ ni tin chữa được bịnh em mới lạ.
sự phẳng lặng của đời sống với một thành phố yên ả có sông có núi có biển, sao lại dẫn đến nỗi bất an thế kia?
đêm nghe hắn ru con nai ngủ. bài ru êm đềm cái chất giọng ấm mười lần hơn tuấn ngọc, ma ha bát nhã ba la mật đa tâm kinh quán tự tại…, hết một vòng thì lại tới thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm đà la ni… những bài ru ăm ắp nhạc tính thiện lương, chở thẳng vào lòng không cần ám giai, đi thẳng vào hồn không cần hình tướng. mạnh mẽ khúc chiết dường ấy lẽ nào lại đi ra từ một nỗi bất an khôn lường?

4.
cái đau quặn, không tới từ bất kỳ một hành vi nào của con người đơn lẻ.
khi ngồi cùng nhau đó, nhìn hắn đòng đưa chân hoặc, cười (kiểu đạo trưởng hay trẻ thơ) thì cũng thấy một khối cô độc. cái khối cô độc bền vũng không vật thể hữu hình hay vô hình nào có thể xuyên thủng, chen lọt.
cái ám tượng hai cây súng kê thái dương, dường như là cái đau quặn trước sự tha hóa của giống nòi, tôi không chắc lắm. nói, nếu phải banh xác ngay đây để đổi lại một mầm thiện lương tích đủ cho con người, em sẵn sàng. nói, sự ươn hèn giết chết chính chúng ta. nói, em chết cho con nai được an toàn thụ hưởng đời sống bình thường thì nên chết lắm đây.
rồi đôi khi viết. chữ như rịn máu!
những ngày con cá chết, hắn loay hoay như triệu người khác loay hoay. không, không hề có một cuộc nổi loạn cách mạng nào. chỉ là muốn tận cùng phơi mình ra chỉ báo: tôi phẫn nộ.
nhắn: mai em sẽ xuống phố với khẩu trang con cá và tấm bảng chưa biết viết chi.
nghe buồn lắm. không còn là cái khối cô độc nữa, mà đã quánh đặc thành biểu tượng. tôi trả lời yếu ớt: đừng. đừng!
nhưng biết là không thể. có thể đây là phác đồ tốt nhất để loại bỏ ám tượng cây súng kê vô đầu, bởi ít nhất một lần dõng dạc tuyên chiến cùng tha hóa.
bắt. dĩ nhiên. rồi thả. pháp luật lỡ đã minh định như thế.
bạn bè dù mạnh mẽ đến đâu đều đã bật khóc trước bức ảnh lan nhanh như điện xẹt trên mạng. người lữ hành cô độc. cartonman. sandwich man… dù có chế giễu hay không, thì sự lay thức dữ dội của hình ảnh đó đã đánh thức rất nhiều kẻ bàng quan.
nó đập vỡ nát rất nhiều vỏ ốc.
nó không nhân danh gì hết. nó là biểu tượng người. người thật. người không sợ hãi không trình diễn không giải bày. người, tuyên bố!

5.
và đến lúc, một lần nữa, tha hóa nhân danh phẳng lặng phục thù.
phẳng lặng gia đình nhân danh lịch sử và ý thức hệ, để bảo vệ những quyền lợi đang có nguy cơ bị tước đoạt, phản xạ ngay lập tức là loại trừ một quẫy đạp.
phẳng lặng khác, là nỗi sợ của nơi dung túng cho mầm móng phản loạn làm việc. phẳng lặng việc làm vô cùng quan ngại trước sự nỗi loạn. phản xạ là im lặng và tránh xa.
phẳng lặng khác nữa, cây gươm định kiến, sự hằn học của tha hóa treo lơ lửng trên đầu một gia đình nhỏ, với biết bao lời đe dọa, không phải lời suông.
sự tha hóa luôn biết cách trả đòn!

6.
tận đáy lòng mình, tôi tự hào. tự hào vì, tôi là bạn của trường! tự hào vì, tôi đã bước qua hết cái sợ còn lại khi chứng kiến bước chân cô độc của bạn tôi.

ĐA MI