Lễ Thanksgiving Day

phambichhuyen

Tháng 11 hàng năm, thứ năm, ngày 27 sắp tới này là ngày lễ Thankgiving. Người Việt Nam thường gọi là lễ Tạ Ơn, một này lễ đặc biệt tại Hoa kỳ. Không khí giống như một ngày Tết ở Việt Nam vì được nghỉ liền 3 ngày cuối tuần. Mọi người dù ở nơi xa cũng trở về mái ấm gia đình đoàn tụ trong không gian ấm áp, hạnh phúc.
****
Truyền thống ngày Lễ Thanksgiving nói lên sự khiêm tốn và niềm tin vào lòng người. Tạ ơn là một hành động trân trọng phát xuất từ lòng chân thành và thể hiện bằng việc làm trong đời sống hàng ngày. Quý mến, chia sẻ, giúp đỡ nhau…mỗi ngày một hành động nhỏ thôi, nhưng cũng đủ góp thêm cho cuộc sống trên trái đất này mỗi ngày một thêm tốt đẹp.
Trong cuộc sống ở Hoa Kỳ, như mọi người đã và đang trải qua,ai cũng phải vội vàng,hối hả lao vào cái vòng quay rất nhanh và rất mạnh của đời sống vật chất. Đến nỗi có nhiều khi người ta quên đi đời sống tinh thần và những người trong gia đình có khi chẳng được gần nhau. Lễ Tạ ơn do đó là dịp gặp gỡ nhau, quay quần bên nhau, tô đậm tình yêu thương gia đình, gia tộc. Hạnh phúc của mình do chính mình tạo ra. Thế nhưng vẫn phụ thuộc vào những người khác nữa, không chỉ gia đình mà còn tuỳ thuộc vào người khác nữa, vào môi trường thiên nhiên, xã hội à văn hoá chung quanh mình.
Chúng ta khó sống được hạnh phúc riêng mình lắm. Vâng, quan tâm đến nhau, chia sẻ với nhau một chút, có lẽ cuộc sống ý nghĩa hơn nhiều, phải không ạ?
Không quên ơn, dù mình nhận được rất nhỏ
Cho nên nhân mùa lễ Thanhs Giving , ước mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy dành một khoảng thời gian , ngồi một mình, nhìn lại quãng đời đã qua. Chúng ta đã cho đi và nhận lại những gì? Hãy nói với nhau những lời yêu thương dịu
ngọt , hãy trao cho nhau những ánh mắt trìu mến nồng nàn. Hãy dành cho nhau một chút thời gian để cảm nhận được cái sự may mắn nhất mà chúng ta có được trong cuộc sống hôm nay, Nhỏ bé thôi nhưng thật gần gũi, thật ấm áp.
Và cũng nhớ dành vài phút hít thở không khí trong lành buổi sớm mai, ngắm ánh nắng vàng lấp lánh trên những ngọn cỏ còn ướt đẫm sương mai hay ngắm một nụ hoa vừa hé nở nơi góc vườn, hay cùng nghe lại một khúc tình ca trong kỷ niệm…
***
Anh nằm đó , nghìn thu giấc ngủ
Nhưng sao trong gió ta nghe có tiếng thì thào”
Trước ngày lễ Tạ Ơn không xa là ngày lễ Cựu Chiến Binh – 11/11 vừa qua, người dân trên toàn nước Mỹ cũng được nghỉ làm việc, để cùng tưởng niệm –trong tâm tưởng hay tại một nơi nghĩa trang quân đội nào đó, những người lính đã hy sinh vì đất nước. Hoặc trên con đường nào đó, những khúc voan màu vàng thắt nơ thật trang trọng quanh thân cây…Hay có những khu nhà ở, lác đác những bông hoa vàng đặt trên bãi cỏ trước nhà…
Xúc động nhất vẫn là tại DC, nơi có Bức Tường Đá Đen, nơi ghi dấu vết chiến tranh Việt Nam. Đây là một trong những nơi thu hút số lượng du khách đến thăm viếng thật đông.
Nơi ấy chiếm một diện tích khá rộng, quang cảnh không có gì là có bàn tay con người sắp đặt, mà rất thiên nhiên. Rừng cây cao rì rào trong gió như tiếng thở dài nhẹ . Đó đây tượng những người lính Mỹ , tư thế trong đủ mọi hoàn cảnh, rất sống động. Nỗi buồn toát ra trên gương mặt mỗi bức tượng. Và hình như trong gió vẫn vang vọng lời thầm thì của họ – những người lính Mỹ da trắng cũng như da đen đứng bên cạnh nhau, đã viết ra một trang sử bi hùng tráng bảo vệ tự do cho một vùng đất nhỏ bé xa xôi có tên gọi Việt Nam.
Giữa khung cảnh tự nhiên đó, chỉ có một hàng dài những tấm bia tưởng niệm, nối tiếp nhau thành một bức tường bằng đá màu huyền, chi chít tên 58 ngàn ngưới lính Mỹ hy sinh trên chiến trường Viêt Nam. Đứng trước bức tường ấy, chúng ta có một cảm giác lạ lùng như nhìn thấy một bầu trời đen huyền diệu, và nhìn thấy cả bóng du khách và ngay cả bóng mình đang chuyển động trong vùng trời huyền hoặc đó…
Trên hai mươi năm trôi qua, kể từ khi bức tường được dựng lên như một vết đau chung không riêng gì Mỹ, Việt Nam mà cho toàn nhân loại, những ai yêu chuộng tự do, dân chủ, hòa bình. Một du khách Việt Nam , ông là một cựu chiến binh quân đội Bắc Việt và sau này là nhà báo, nói rằng: Đến thăm nước Mỹ, trong không gian tưởng niệm những người lính Mỹ chết ở Việt Nam, tôi thấy tôi Việt Nam hơn. Tôi biết tôi Việt Nam hơn chính là khi tôi công khai điều tôi nhận thức: Cuộc đời của những người lính Mỹ đã vĩnh viễn mất đi này, linh hồn họ cùng những linh hồn những người lính Việt Nam không phân biệt Bắc Nam, không phân biệt màu quân phục, tất cả đồng hành trong lịch sử của mỗi người dân ở đất nước tôi.”

Nếu đến đây vào mùa thu, ngồi trầm ngâm dưới tàng lá cây vàng nâu đỏ tím rực rỡ nhưng cũng rất dịu dàng, người ta mới cảm nhận được hết những vang vọng của thảm kịch Việt Nam. Những chiếc lá vàng lá đỏ lá tím theo gió bay lả tả rồi quấn quýt lay động trên lối đi, trên thảm cỏ xanh đã làm cho khu tưởng niệm đó trở nên một bức tranh thiên nhiên đượm nét hoang đường… Trong tôi hình như nơi đây, có hàng triệu linh hồn những người lính Việt Nam Cộng Hoà phảng phất trong không gian êm đềm ấy…
Lễ Tạ Ơn là dịp chúng ta tự đặt mình vào dòng suối tâm linh, nối liền con người nhỏ bé của mình vào với cõi siêu việt, nơi chúng ta tìm đến để nương tựa tâm hồn mỗi khi trên bước đường đời gặp gian truân. Ngày lễ Tạ Ơn còn nối liền con người nhỏ bé của mình với lịch sử truyền thống dân tộc nữa -của Hoa Kỳ quê hương thứ hai của hang triệu người Việt tỵ nạn Cộng sản. Trong mỗi gia đình, ngày Lễ Tạ Ơn là thời gian tốt đẹp nhất để mọi thành viên gia đình dù có ở nơi xa thì cũng cố thu xếp thời gian để trở về đoàn tụ nơi mái ấm gia đình, họp mặt với cha mẹ, với anh chị em, con cháu .Không khí vui tươi, đầm ấm thương yêu tựa như những ngày Tết Nguyên đán Việt Nam vậy.
Vâng, chỉ riêng có sự đoàn tụ thôi, tinh thần Lễ Tạ Ơn cũng đã là cao quý, thiêng liêng, sâu xa nhiều lắm.
Không quên ơn, dù chỉ nhận một chút.
Câu nói của người xưa còn mãi “một miếng khi đói bằng một đói khi no” và “của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng”. Cái tình cảm “ăn quả nhớ kẻ trồng cây, Ăn gạo nhớ kẻ đâm, xay, vần, sàng…” mà chúng ta có, đã thấm nhuần từ các bậc tiền nhân là một truyền thống đạo đức quý báu đã làm cho dân tộc Việt , dù đi khắp bốn phương trời cũng mang theo, gắn bó với nhau, vượt qua những thăng trầm, và điêu linh của lịch sử, tồn tại đến ngày nay, nơi xứ người.
Xin cảm ơn nước Mỹ.
Chúng ta hãy thể hiện tinh thần Lễ Tạ ơn một cách chân thành. Bằng hành động mỗi ngày, góp cho cuộc sống trên trái đất này mỗi ngày một thêm tốt đẹp hơn. Có như vậy, mà lễ Tạ Ơn trở thành có ý nghĩa thiêng liêng, cao quý….

PHẠM BÍCH HUYỀN

MÙA ĐỘNG TÌNH TÀN KHỐC

phamhongan

*Cảm tác khi đồi trinh nữ (Colorado hill – Escondido) bùng cháy
trong đêm hỏa hoạn 15/05/2014 vừa qua)

1.

Lửa
từ trời
rớt xuống
nướng
mùa tình
cạn khô
em
nằm thiền
gió lộng
lửa
táp
thịt da rừng.

2.

Đêm
chập chờn
hỏa ngục
phừng phực
linh hồn ma
phơi ổ tình
lên rốn
ngực
tẩm mùi khói than.

3.

Hàng ngàn năm
trinh bạch
thoáng chốc
đời ố hoen
hàng ngàn năm
thiền tịnh
em
hóa thành núi thiêng
hàng ngàn năm
thiếu nữ
mây
quấn chặt vòng ôm
mùa động tình tàn khốc
xé rách thân thế rừng
hàng ngàn năm
trinh tiết
em
lồng lộng ngôi cao.

4.

lửa
vô tâm
vô cảm
nướng mùa tình
cháy khan
thơ ta
nằm lót ổ
chờ em về
tái sinh.

PHẠM HỒNG ÂN
(Escondido,21/05/2014)

Xin Cám Ơn Cuộc Ðời

hoangthanh

Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ On, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để nguời ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”
Năm đầu tiên đặt chân dến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó đuợc nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.
Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu đuợc ý nghĩa của ngày Lễ.Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Duợc Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi nguời làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cuời trên môi.

Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai đoạn cuối. Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn muời mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại. Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thuờng ráng cười vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhưng lại bị tật nguyền, rồi từ đó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy nguời làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà duỡng lão
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm truớc ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cuời với tôi và đưa tặng tôi tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền di. Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:
Dear Thanh,
My name is Josephine Smiley, but life does not “smile” to me at all. Many times I wanted to kill myself, until the day I met you in this pharmacy. You are the ONLY person who always smiles to me, after the death of my husband and my son. You made me feel happy and help me keep on living. I profit this Thanksgiving holiday to say “Thank you”, Thanh
Thank you, very much, for your smile..
.
Rồi bà ôm tôi và bà chảy nuớc mắt. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình uớt, nghe cổ họng mình nghẹn… Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cuời, mà tôi đã có thể giúp cho một con nguời có thêm nghị lực để sống còn.
Ðó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghia cao quý của ngày lễ Thanksgiving.
Ngày Lễ Tạ Ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc truớc khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ đến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm truớc. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn uớc nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nuớc mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy:
My dear Thanh
I am thinking of you until the last minute of my life
I miss you, and I miss your smile…
I love you, my “daughter”…

Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm dó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, nguời “Mẹ American” đã gọi tôi bằng tiếng “my daughter”…
Truớc mùa Lễ Tạ Ơn năm sau đó, tôi xin chuyển qua làm ở một pharmacy khác, bởi vì tôi biết, trái tim tôi quá yếu đuối, tôi sẽ không chịu nổi niềm nhớ thương quá lớn, dành cho bà, vào mỗi ngày lễ đặc biệt này, nếu tôi vẫn tiếp tục làm ở pharmacy đó.
Mãi cho đến giờ, tôi vẫn còn giữ hai tấm thiệp ngày nào của nguời bệnh nhân này. Và cũng từ đó, không hiểu sao, tôi yêu lắm ngày Lễ Thanksgiving, có lẽ bởi vì tôi đã “cảm” được ý nghĩa thật sự của ngày lễ đặc biệt này.
Thông thường thì ở Mỹ, Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt. Mọi nguời đều mua một tấm thiệp, hay một món quà nào dó, đem tặng cho nguời mình thích, mình thương, hay mình từng chịu ơn. Theo phong tục bao đời nay, thì trong buổi họp mặt gia đình vào dịp lễ này, món ăn chính luôn là món gà tây (turkey).
Từ mấy tuần truớc ngày Lễ TẠ ƠN, hầu như chợ nào cũng bày bán đầy những con gà tây, gà ta, còn sống có, thịt làm sẵn cũng có… Cứ mỗi mùa Lễ Tạ Ơn, có cả trăm triệu con gà bị giết chết, làm thịt cho mọi người ăn nhậu.
Nguời Việt mình thì hay chê thịt gà tây ăn lạt lẽo, nên thuờng làm món gà ta, “gà đi bộ.” Ngày xưa tôi cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ ngày biết Ðạo, tôi không còn ăn thịt gà nữa. Từ vài tuần truớc ngày lễ, hễ tôi làm được việc gì tốt, dù rất nhỏ, là tôi lại hồi huớng công đức cho tất cả những con gà, tây hay ta, cùng tất cả những con vật nào đã, đang và sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn.
Từ hơn 10 năm nay, cứ mỗi năm dến Lễ Tạ Ơn, tôi đều ráng sắp xếp công việc để có thể tham gia vào những buổi “Free meals” tổ chức bởi các Hội Từ Thiện, nhằm giúp bữa ăn cho những nguời không nhà. Có đến với những bữa cơm như thế này, tôi mới thấy thương cho những nguời dân Mỹ nghèo đói, Mỹ trắng có, Mỹ đen có, nguời da vàng cũng có, và có cả nguời Việt Nam mình nữa. Họ đứng xếp hàng cả tiếng đồng hồ, rất trật tự, trong gió lạnh mùa thu, nhiều nguời không có cả một chiếc áo ấm, răng đánh bò cạp…để chờ dến phiên mình được lãnh một phần cơm và một chiếc mền, một cái túi ngủ qua đêm.
Ở nơi đâu trên trái đất này, cũng luôn vẫn còn rất rất nhiều nguời đang cần những tấm lòng nhân ái của chúng ta…
Nếu nói về hai chữ “TẠ ƠN” với những nguời mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều nguời khác. Chúng ta được sinh ra làm nguời, đã là một ơn sủng của Thuợng Ðế. Như tôi đây, có đuợc ngày hôm nay, ngồi viết những dòng này, cũng lại là ơn Cha, ơn Mẹ, ơn Thầy…
Cám ơn quê hương tôi – Việt Nam, với 2 mùa mưa nắng, với những nguời dân bần cùng chịu khó. Quê hương tôi – nơi đã đón nhận tôi từ lúc sinh ra, để lại trong tim tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm cả một thời thơ ấu. Quê huong tôi, là nỗi nhớ, niềm thương của tôi, ngày lại ngày qua ở xứ lạ quê nguời…
Cám ơn Mẹ, dã sinh ra con và nuôi dưỡng con cho đến ngày truởng thành. Cám ơn Mẹ, về những tháng ngày nhọc nhằn đã làm lưng Mẹ còng xuống, vai Mẹ oằn di, về những nỗi buồn lo mà Mẹ đã từng âm thầm chịu đựng suốt gần nửa thế kỷ qua…
Cám ơn Ba, đã nuôi nấng, dạy dỗ con nên nguời. Cám ơn Ba, về những năm tháng cực nhọc, những chuỗi ngày dài đằng đẵng chạy lo cho con từng miếng cơm manh áo, về những giọt mồ hôi nhễ nhại trên lưng áo Ba, để kiếm từng đồng tiền nuôi con ăn học…
Cám ơn các Thầy Cô, đã dạy dỗ con nên nguời, đã truyền cho con biết bao kiến thức để con trở thành một nguời hữu dụng cho đất nuớc, xã hội…
Cám ơn các chị, các em tôi, đã sẻ chia với tôi những tháng ngày cơ cực nhất, những buổi đầu đặt chân trên xứ lạ quê nguời, đã chia vui, động viên những lúc tôi thành công, đã nâng đỡ, vực tôi dậy những khi tôi vấp ngã hay thất bại…
Cám ơn tất cả bạn bè tôi, đã tặng cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm – buồn vui – những món quà vô giá mà không sao tôi có thể mua đuợc. Nếu không có các bạn, thì có lẽ cả một thời áo trắng của tôi không có chút gì để mà luu luyến cả…
Cám ơn nhỏ bạn thân ngày xua, đã “nuôi” tôi cả mấy năm trời Ðại học, bằng những lon “gigo” cơm, bữa rau, bữa trứng, bằng những chén chè nho nhỏ hay những ly trà đá ở căn-tin ngày nào.
Cám ơn các bệnh nhân của tôi, đã ban tặng cho tôi những niềm vui trong công việc. Cả những bệnh nhân khó tính nhất, đã giúp tôi hiểu thế nào là cái khổ, cái đau của bệnh tật…
Cám ơn các ông chủ, bà chủ của tôi, đã cho tôi biết giá trị của đồng tiền,để tôi hiểu mình không nên phung phí, vì đồng tiền lương thiện bao giờ cũng phải đánh đổi bằng công lao khó nhọc…
Cám ơn những người tình, cả những nguời từng bỏ ra đi, đã giúp tôi biết đuợc cảm nhận được thế nào là Tình yêu, là Hạnh phúc, và cả thế nào là đau khổ, chia ly.
Cám ơn những dòng thơ, dòng nhạc, đã giúp tôi tìm vui trong những phút giây thơ thẩn nhất, để quên di chút sầu muộn âu lo, để thấy cuộc đời này vẫn còn có chút gì đó để nhớ, để thương…
Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc đời, để nhận ra cuộc sống này là vô thuờng… để từ đó bớt dần “cái tôi” – cái ngạo mạn của ngày nào…
Xin cám ơn tất cả… những ai đã đến trong cuộc đời tôi, và cả những ai tôi chưa từng quen biết. Bởi vì:
Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không,
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau…

Và cứ thế mỗi năm, khi mùa Lễ Tạ Ơn dến, tôi lại đi mua những tấm thiệp, hay một chút quà để tặng Mẹ, tặng Chị, tặng những nguời thân thương, và những nguời đã từng giúp đỡ tôi. Cuộc sống này, đôi lúc chúng ta cũng cần nên biểu lộ tình thuong yêu của mình, bằng một hành dộng gì đó cụ thể, dù chỉ là một lời nói “Con thương Mẹ”, hay một tấm thiệp, một cành hồng. Tình thương, là phải được cho đi, và phải đuợc đón nhận, bởi lỡ mai này, những nguời thương của chúng ta không còn nữa, thì ngày Lễ Tạ Ơn sẽ có còn ý nghĩa gì không?
Xin cho tôi đuợc một lần, nói lời Tạ Ơn: Cám ơn lắm, cuộc đời này…

Hoàng Thanh

MẮT HUẾ

trandzalu

Dù ở đâu không thể nào lẫn được
Đôi mắt em thăm thẳm mộng bên trời
Mắt đợi chờ làm điếng cả hồn tôi
Tình như rứa làm răng tôi cất bước ?

Dù ở đâu không thể nào quên được
Mắt-Huế-Em là lạ thuở yêu người
Mắt Nội thành soi rõ trái tim tôi
Thương là tặng dẫu ngày sau vô phước…

Dù ở đâu không thể nào xa được
Mắt-Huế-Xưa theo dõi bóng giang hồ
Tôi phải trôi về trong những cơn mơ
Áo –Tím-Huế bay trong chiều- lụa- bạch..

Đôi mắt ấy thoạt nhìn như sắp khóc
Dầu đời tôi hóa đá cũng chao lòng
Mắt u hoài vẫn liếc dáng thủy chung
Như mắt Mạ chờ Cha nơi phố cũ…

Dù ở đâu tôi không thể nào quên được
Mắt-Huế-Em ngái ngút vẫn đâm gần
Mắt níu đời quen cho đến trăm năm
Tình như rứa làm răng tôi cất bước ?

TRẦN DZẠ LỮ

thiên đường đánh rơi

linhphuong

Ngày đi
còn sót lại gì
Mộng tàn theo tuổi
xuân thì hôm qua
Tiếng tơ đồng
chợt khóc òa
Nắm bàn tay
tiễn
người xa xưa buồn
Câu thề
rớt xuống đôi chân
Trái tim đau
thuở
thiên đường đánh rơi
Hết mùa con gái
đợi chờ
Giấc mơ năm cũ
hững hờ gọi nhau
Thương gì đâu
nhớ gì đâu
Trong em
có mối tình đầu của anh

LINH PHƯƠNG

CHUYỆN MỘT NGÀY Ở NƯỚC TRUNG HOA

Ngày Thứ Bảy vừa qua, tôi ngồi đợi máy bay ở phi trường Hồng Kông suốt mấy giờ, cho nên đọc gần hết một tờ báo South China Morning Post (Hoa Nam Ðán Báo). Thấy lạ, vì có mấy trang trên tờ báo này đăng toàn tin tức Trung Quốc, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Thật không ngờ dân Hồng Kông lại thích nghe tin lạ trong lục địa đến thế.
Dân Hồng Kông chắc thích đọc những chuyện lặt vặt vui buồn; loại tin mà làng báo Việt Nam gọi là “tin xe cán chó.” Cho nên tờ Post hôm đó thuật tới hai chuyện đám cưới trục trặc. Một xẩy ra ở thị xã Ích Dương (Yiyang), tỉnh Hồ Nam. Cặp uyên ương dắt nhau đến tòa hành chánh ký hôn thú, nhưng kẹt vì chú rể họ Tiêu (Xiao) đã mất các giấy tờ. Chú được mời qua bàn giấy khác, làm lại giấy “chứng minh nhân dân.” Khi cảnh sát cho chạy tên họ chú rể trên máy vi tính, họ mới khám phá ra anh này đang trốn sau khi bị truy tố ra tòa. Chú rể bị bắt ngay, tờ Post không nói tiệc cưới có tiếp tục hay không. Chuyện này chứng tỏ nhân dân xã ta chưa biết cái computer nó biết nhiều chuyện đến thế nào! Một đám cưới khác ở Hợp Phì (Hefei). Ðám cưới gián đoạn, chỉ vì trước hôn lễ hai ngày chú rể 24 tuổi đi ăn trộm, bị bắt tại trận. Ngày cưới đã được chọn từ trước, đúng ngày lành tháng tốt, không đổi được. Cậu em trai phải tạm đóng vai chú rể trong bữa tiệc, chỉ thay mặt ông anh.
Thêm một tin vặt khác, kể chuyện một bà mẹ ở Quảng Châu (Giangzhou) mua cho con cái máy “vừa học vừa chơi bằng computer.” Ba tuần sau, bà mẹ hiền về nhà thấy ba đứa bé, từ hai tới sáu tuổi, đang ngồi con phim con heo. Ðem máy tới cửa tiệm, người bán giải thích rằng cái máy này mua lại của người ta; chắc một trong số các chủ nhân cũ đã cho phim con heo vào đó rồi quên không xóa trước khi đem bán lại.
Trong số tin vặt, cũng có một tin vui. Có hai vợ chồng nông dân cần tiền đóng học phí cho hai con đã đi xin bố thí. Họ đi bộ từ tỉnh An Huy qua tỉnh Hồ Bắc; trên đường dài 500 cây số, tới đâu lại ăn xin ở đó, tốc độ chậm vì họ bị khuyết tật. Sau hai tháng, Thứ Năm tuần trước họ đến nhà ngân hàng bưu điện tại thị xã Hoàng Thạch, ôm theo mấy bao đựng hơn 3,000 đồng “bạc cắc,” nhờ ngân hàng chuyển về nhà cho các con. Sau ba giờ ngồi đếm, tổng cộng họ kiếm được 300 đồng Nguyên, tức là gần 50 đô la Mỹ.
Chỉ trong trang tin vặt tờ Post, tức Hoa Nam Ðán Báo đã thuật ba tin liên can tới tham nhũng. Một tin nói tới đường lối về tôn giáo của đảng Cộng sản. Một quan chức đứng đầu ủy ban sắc tộc và tôn giáo trong Hội nghị Tham vấn Chính trị mới viết trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo một bài cực lực bác bỏ những ý kiến nói rằng vì sống thiếu tín ngưỡng cho nên bây giờ đạo đức của con người xuống dốc và chính quyền đầy tham nhũng. Ông Chu Duy Quần (Zhu Wei Qun) nhấn mạnh một nguyên lý của đảng Cộng sản Trung Quốc từ khi thành lập đến nay là các đảng viên không được theo tôn giáo nào cả. Nhưng viết như vậy thì ông Chu Duy Quần tự chống lại mình: Ông đã chứng minh điều ông muốn phản bác. Người ta sẽ bảo chính vì các đảng viên cộng sản không theo tôn giáo nào, cho nên những tay tham nhũng nhất mới toàn là đảng viên cả!
Tin thứ hai, lấy từ Sơn Tây Vãn Báo, cho biết hơn một phần tư tiền trong quỹ “Xóa đói giảm nghèo” tỉnh Sơn Tây (Shanxi) trong năm ngoái đã bị các quan chia nhau “chôm.” Số tiền thâm thủng khoảng 570 triệu Nguyên, gần 100 triệu đô la Mỹ, và có tới hơn 400 người bị bắt điều tra, tức là trung bình mỗi quan nuốt gần 250 ngàn Mỹ kim. Họ là những đảng viên đã tự xóa đói giảm nghèo cho chính mình; mà chắc đều không có tôn giáo. Một bản tin mươi dòng khác kể chuyện một quan chức bị truy tố về tham nhũng, bà mẹ ông ta hết lời bênh vực con, quả quyết con bà không bao giờ tham nhũng. Hỏi tại sao ông ta có một tài sản kếch xù lớn gấp hàng ngàn lần so với lương bổng của ông? Bà mẹ trả lời: Tiền bố cháu để lại! Nhà báo không hỏi tiếp ông bố đã làm gì mà tạo ra tài sản đó, nếu hỏi chắc bà mẹ sẽ nói đó là di sản của ông nội hoặc bà ngoại.
Báo Post cũng loan tin cảnh sát ở thành phố Vũ Hán đã tịch thu hàng hóa của một công ty bán đồ xa xỉ (Wuhan), trị giá 200 triệu đồng Nguyên, tiền Trung Quốc, vì toàn là hàng thật, nhưng trốn thuế. Số hàng trị giá tương đương 50 triệu đô la, mang tên những nhãn hiệu đắt tiền như Prada, Gucci, Louis Vuiton và Chanel, mua ở Hồng Kông chuyển về theo đường lậu thuế. Ở Trung Quốc chính các quan chức tham nhũng tiêu thụ đồ xa xỉ nhiều nhất. Các mặt hàng xa xỉ đang ế vì chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình. Các quan to không dám nhận quà biếu của cấp dưới nữa. Trong nửa đầu năm 2014, số bán của công ty Hermes ở Trung Quốc đã giảm 7 phần trăm, phần lớn vì thị trường Trung Hoa xuống. Một cái túi xách tay hiệu Hermes của Pháp, làm bằng da cá sấu, bán ở Thượng Hải giá 80,000 đô la Mỹ. Công ty rượu Mao đài ở Quế Châu (Kweichow) than rằng năm ngoái số bán tăng thêm 14% nhưng trong sáu tháng đầu năm nay tiền lời đã tụt xuống.
Nhưng nhiều vị tham quan đã biết cách chuyển tiền đi ngoại quốc. Báo South China Morning Post (số báo Thứ Bẩy vừa qua) đăng một bài dài về thị trường địa ốc miền Nam California. Các đại gia Trung Quốc đang chiếu cố vùng này. Ðọc bài báo quý vị sống ở Little Saigon sẽ hiểu tại sao giá nhà cửa chung quanh mình đang lên. Trong một năm, tính đến cuối Tháng Ba năm 2014, dân Trung Quốc mua nhà ở Mỹ tổng cộng trị giá hơn 22 tỷ Mỹ kim, theo tin Hội Ðịa ốc Toàn quốc Mỹ (National Association of Realtors). Một chuyên viên địa ốc giải thích làm sao họ chuyển được tiền qua Mỹ để mua những căn nhà bạc triệu. Chính phủ Bắc Kinh hạn chế mỗi năm một công dân Trung Quốc chỉ được đem tối đa 50,000 đô la ra nước ngoài. Người ta bèn nhờ bè bạn, mỗi người chuyển giúp 50,000 qua một trương mục ở Hồng Kông. Chỉ cần có 20 người bạn tốt là chuyển được một triệu, rồi từ Hồng Kông sẽ chuyển qua Mỹ. Nhưng ở Mỹ cũng có luật bắt các ngân hàng phải đòi người gửi tiền chứng nhận do đâu mà có nhiều tiền như vậy. Nhưng luật nào cũng có lỗ hổng. Chỉ cần một ngân hàng ở Trung Quốc ký giấy chứng nhận lợi tức của người mua nhà, là ngân hàng ở Mỹ chấp thuận.
Bên cạnh bản tin tức địa ốc trên, tờ Post cũng đăng một tin tòa án địa phương liên can tới tham nhũng, dù họ không nói ra. Một quan tòa Hồng Kông đã tuyên phạt một ông chủ tiệm mấy năm tù vì trong mấy tháng năm ngoái ông ta đã lập ra mấy công ty mà không cần làm gì cả vẫn có tiền ra tiền vô. Ba công ty của ông này chỉ mở trương mục trong nhiều ngân hàng, rồi liên tiếp nhận các ngân phiếu chuyển tiền từ trong lục địa ra. Bị cáo giải thích rằng ông không hề biết những món tiền đó từ đâu ra, chỉ thú nhận ông đã làm theo lệnh của một “đại ca,” được số tiền nào gửi vào ngân hàng lại ký ngân phiếu trả cho người khác ngay. Quan tòa mắng bị cáo là “ngu,” vì đã chuyển giúp số tiền mấy triệu đô la Mỹ mà mỗi tháng chỉ được trả công có một ngàn đô la! Tòa án không tiết lộ danh tính của “đại ca,” vì đó không phải là phận sự của họ!
Vẫn chưa hết chuyện địa ốc. Trong số báo ngày Thứ Bảy, tờ Post còn một bản tin dài về chương trình của chính phủ Bồ Ðào Nha thu hút các nhà đầu tư ngoại quốc. Ai bỏ tiền ra mua một ngôi nhà trị giá 500 ngàn đồng Euro và giữ nhà trong năm năm không bán, sẽ được công nhận làm di dân hợp pháp. Mà các di dân này chỉ cần sống thực thụ ở Bồ Ðào Nha mỗi năm tối thiểu bảy ngày thôi. Bản tin cho biết 80% những di dân địa ốc này là công dân Trung Quốc! Ðứng hàng thứ nhì là dân Nga, rồi tới Angola, một thuộc địa cũ của Bồ Ðào Nha.
Trong số các di dân địa ốc, nước Mỹ cũng chứa chấp 150 người Hoa đang trốn tránh để khỏi bị truy tố về tham nhũng. Ở Pháp thì có ngôi biệt thự ở thành phố biển Riviera nước Pháp, trị giá ba triệu đô la, của gia đình Bạc Hy Lai, ông bí thư thành phố Trùng Khánh bị Tập Cận Bình bỏ tù năm ngoái. Ngôi nhà này do một “người bạn” tặng cho vợ chồng Bạc Hy Lai.
Cơ quan Global Financial Integrity, một tổ chức tư nhân bất vụ lợi ở Washington DC, đã điều tra để ước tính được từ năm 2005 đến 2011 số tài sản bất chính được chuyển từ Trung Quốc ra nước ngoài đã lên tới 2,830 tỷ đô la. Chúng ta thường chỉ chú ý đọc những tin tức nói cán cân thương mại của Trung Quốc mỗi năm thặng dư hàng trăm tỷ đô la, tức là tiền thu vào nhờ xuất cảng cao hơn tiền trả ra nước ngoài khi nhập cảng. Nhưng không mấy ai biết số tiền dân Trung Quốc đem ra nước ngoài mua nhà cửa cũng lên tới hàng trăm tỷ đô la!
Ðọc báo South China Morning Post tôi không ngờ họ đăng nhiều tin vặt về đời sống trong lục địa như thế; mà điều ngạc nhiên hơn nữa là trong cùng một số báo họ có tới bốn, năm bài về chuyện quan chức Trung Cộng tham nhũng, chuyện rửa tiền, chuyện ôm tiền bỏ chạy! Có lẽ đó là một cách báo cho dân Hồng Kông biết rằng nếu họ không tranh đấu giữ lấy quyền tự trị thì sẽ có ngày xã hội của họ cũng đầy tham nhũng như vậy.

NGÔ NHÂN DỤNG

CHIỀU THIẾU PHỤ

tranbaodinh

Ván cầu ao mục từ lâu
Vẫn còn đâu đó lời cầu nguyện xanh
Con chim cú rũ trên cành
Vẫn còn đâu đó lòng thành tâm yêu

Cánh hoa chiều rụng hoa chiều
Nợ cơm áo trả, nợ điều tiếng mang
Vắt vai tình nhớ nhung chàng
Biết bao người vợ trong làng như em

Rùng mình gió lạnh mưa đêm
Người cầm tấm thẻ bài tên họ chồng
Em tha thắt thõm điếng lòng
Sợ nhìn giấy báo tử chồng hồi hương

Khăn tang màu tiệp màu sương
Đang vui bỗng hóa cơn buồn khôn nguôi
Cảnh đời mẹ góa, con côi
Chiến tranh cướp mạng sống người chinh phu

Người đi vào cõi tuyệt mù
Giọt sầu thiếu phụ rớt từ máu tim
Tàn rồi thế cuộc đảo điên
Rắc tro hài cốt lên miền đất đau!

Ngày nay, rồi đến ngày sau
Đã là thiếu phụ khác nhau bao giờ?

Trần Bảo Định

(rút từ tập thơ ”Làng tôi”)

LỊCH SỬ NGÀY LỄ TẠ ƠN

Khi những chiếc lá vàng cuối cùng rơi và khí trời càng trở lạnh cũng là lúc cả đất nước Hoa Kỳ đang chuẩn bị bước vào những ngày lễ trọng đại và thiêng liêng. Một trong những ngày lễ quan trọng đó là Lễ Tạ Ơn .

Lễ Tạ Ơn như đem những người sống trên đất nước Hoa Kỳ trở về với những ngày đầu của tổ tiên họ… Vào ngày 6 tháng 9, 1620, có 102 người, vừa đàn ông, đàn bà, trẻ con cùng một số vật dụng bước lên con tàu Mayflower rời Anh Quốc, vượt đại dương để tiến về Tân-thế-giới. Họ ra đi và mang trong lòng một nỗi khao khát: tìm tự do tôn giáo (seeking religious freedom). Họ được gọi bằng tên mới “Những người hành hương” (Pilgrims). Một vài nhà sử học coi đây là Lễ Tạ Ơn đầu tiên mặc dầu không có tiệc tùng, ăn uống, vui chơi…

Mùa đông đầu tiên quá lạnh, thật vô cùng khắc nghiệt, đến với họ. Thực phẩm lại thiếu thốn trầm trọng. Tháng 12 năm ấy có sáu người qua đời, qua tháng Giêng có tám người, tháng Hai tăng lên 17 người, và 13 người qua đời trong tháng Ba. Những người này đã âm thầm chôn cất những thi hài trong đêm tối vì sợ Thổ Dân (Native Indians) biết được có thể tấn công họ chăng! May mắn thay, không có một xung đột nào đáng kể giữa Người Da Đỏ và Người Hành Hương như họ dự đoán. Trái lại Thổ Dân rất thân thiện và tận tình giúp đỡ những Người Hành Hương trong cuộc sống mới về việc dạy cách trồng tỉa, săn bắn, nấu nướng các thứ hoa quả lạ…

Tháng Tư họ cùng nhau trồng bắp dưới sự chỉ dẫn của một Người Da Đỏ tên là Squanto. Những luống bắp nầy quyết định sự sống còn của họ trong mùa Đông sắp tới. Họ vui mừng vì mùa Xuân và mùa Hè năm 1621 thật quá tuyệt đẹp! Bắp lên tươi tốt hứa hẹn một vụ mùa no nê như lòng họ mơ ước. Mùa Đông lại về, nhưng bây giờ không còn là một đe dọa nữa. Mùa màng đã gặt hái xong, họ có dư thực phẩm để sống qua những ngày đông giá rét. Cũng không còn sợ lạnh vì đã làm được 11 cái nhà vững chắc đủ chỗ để quây quần sum họp. Họ quyết định tổ chức một Hội Ngày Mùa (Harvest Festival) để tạ ơn Thượng Đế cho họ sống sót qua mùa đông đầu tiên. Đó là lễ Tạ Ơn đầu tiên trên đất Mỹ. Ngày tháng chính thức của “First Thanksgiving” nầy không được chép lại, chỉ biết đầu tháng 11 năm 1621.

Thực phẩm chính trong Lễ Tạ Ơn nầy gồm: Bắp, bí đỏ, chim, vịt, ngỗng và gà tây. Họ cũng mời khách là các Thổ Dân. Tù trưởng Massasoit dẫn 90 dũng sĩ đến dự “party” và cũng đem biếu Thống Đốc của nhóm Người Hành Hương lúc bấy giờ là Bradford năm con nai nhân ngày Lễ Tạ Ơn đó. Họ ăn uống vui chơi suốt một tuần lễ.

Lịch sử ngày Lễ Tạ Ơn của người Mỹ cũng thăng trầm, trôi nổi theo vận nước của họ. Các tiểu bang thuộc địa đầu tiên không thống nhất được ý kiến chung về một ngày Lễ Tạ Ơn. Họ giữ ngày lễ tùy ý mà họ cho là thích hợp. Khi cuộc cách mạng giành độc lập từ tay Người Anh thành công họ mới nghĩ đến một Lễ Tạ Ơn chung cho 13 tiểu bang. Tổng Thống đầu tiên của nước Mỹ, George Washington, kêu gọi dân chúng giữ ngày thứ năm 26 tháng 11 năm 1789 làm ngày lễ Tạ Ơn đầu tiên cho toàn quốc (First National Thanksgiving). Nhưng sau đó lễ tạ ơn cũng không được mọi người công nhận theo một ngày tháng nhất định. Dầu vậy, càng ngày càng có nhiều người đưa ra ý kiến nên có một ngày nhất định, đưa lễ Tạ Ơn thành quốc lễ (National Holiday) và đưa quyền quyết định cho chính phủ Liên-Bang.

Một trong những người có công trong việc thúc đẩy việc thành hình ngày Lễ Tạ Ơn là bà Sarah Josepha Hale. Vào năm 1837 bà Sarah trở thành chủ bút của một tạp chí phụ nữ nổi tiếng có tên “Godey’s Lady’s Book”. Bà đã viết hàng trăm lá thư gởi đến các nghị sĩ Quốc Hội và những người có thế lực lúc bấy giờ hầu vận động đưa ngày Thanksgiving vào quốc lễ. Trong thời kỳ nội chiến (Civil War) năm 1861, bà viết một tâm thư kêu gọi hai phe buông súng một ngày để giữ Lễ Tạ Ơn, nhưng không phe nào chịu nghe cả. Bà thất vọng!

Mãi đến năm 1863, Tổng thống Abraham Lincoln nhận thấy chiến tranh đã đến hồi kết thúc nên chỉ định ngày thứ năm cuối cùng của tháng 11 làm ngày Lễ Tạ Ơn cho toàn quốc. Chẳng may ông bị ám sát, Andrew Johnson lên làm Tổng Thống, tiếp tục truyền thống cũ, nhưng đổi lại ngày thứ năm tuần lễ thứ 4 của tháng 11 làm Lễ Tạ Ơn. Rồi trong khoảng thời gian từ năm 1939 đến 1941, Tổng Thống Franklin Roosevelt chỉ định ngày thứ năm của tuần lễ thứ ba trong tháng 11 làm lễ Tạ Ơn thay vì thứ năm trong của tuần lễ thứ 4. Nhưng lần nầy Roosevelt bị các thương gia và các đảng viên Đảng Cộng Hòa chống đối dữ dội, cho rằng Tổng Thống đã đi ngược lại truyền thống cũ. Hai năm sau Tổng Thống Roosevelt rút lại quyết định và đặt ngày thứ năm tuần lễ thứ 4 của tháng 11 làm ngày Lễ Tạ Ơn cho toàn quốc mãi cho đến ngày hôm nay.

Lễ Tạ Ơn là dịp để chúng ta đếm các ơn lành Trời ban. Nhìn lại những ngày tháng tại quê nhà, cuộc hành trình tị nạn đầy gian nan vừa qua và những thành quả mà Người Mỹ Gốc Việt đạt được ngày hôm nay để chúng ta dâng lên Thượng Đế lời Tạ Ơn sâu xa nhất. Tạ ơn Trời vì Ngài đã ban cho ta sự sống, hơi thở, sức khoẻ và bao nhiêu là ân huệ. Chúng ta cũng nên cảm ơn nhau. Cảm ơn thân quyến, bạn bè, những người thân quen và ngay cả những người chưa từng biết về sự chan hòa của họ trong cuộc sống của mỗi chúng ta trong cộng đồng nhân loại.

Kính chúc mọi người, mọi nhà một kỳ Lễ Tạ Ơn tràn đầy ý nghĩa!

Mục sư Tiến sĩ Christian Phan Phước Lành