Thưa Tiểu Thư

truongdinhtuan

thọ thương rồi thưa tiểu thư
ngắc ngứ chết dí ngồi tù trong o
anh chừ khỉ gáy cò ho
góc rừng tâm thể biết mô mà lường

đứt dây phanh một khúc đường
con chim mím mỏ lạ thường trớ trêu
gõ lên bia đá tiếng kêu
có nghe từng giọt nắng chiều đau chi

khôn lường tiếng hót lâm li
lùi anh về xứ man di tịnh thiền
cần chi mà phải chùa chiền
mõ kinh xếp xó ngộ duyên ban đầu

thưa tiểu thư còn đau đau
đôi khi trở chứng lịm màu xanh xưa
thiên la địa võng giăng mưa
thất- tình- lục- bát- mô- chừa- anh- ra

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

TỊNH KHÚC ĐÊM CUỐI NĂM

nguyenngocnghia

vuốt lòng
đêm
ngờ vực đêm
nửa ai lơi lả
nửa đêm gợi tình
vươn tay chạm buốt vô minh
hồ như rất nhẹ
bóng mình
khẽ
rơi
bóng ai thăm thẳm qua đời
đành như hạt bụi hát lời nhân gian.

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(Đêm cuối năm 2014)

QUÁ KHỨ

daothithanhtuyen

Buổi chiều như một cô gái đài các thả những sợi nắng vàng óng ả vắt qua giàn hoa lý. Nhàn ngồi bất động bên chiếc bàn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một đôi bướm nhởn nhơ, chập chờn trên những chùm hoa có hình nụ màu xanh, vài con chim sẻ sà xuống chùm chụm lượm lặt những hạt cơm vương trên nền giếng rồi líu ríu bay lên, con mèo con hớ hênh nằm phơi bụng duỗi bốn chân ngủ say sưa trên ghế dựa đặt ở đầu hè tạo cho buổi chiều một không gian thật yên ả.
Hình như nàng đã ngồi hóa đá như thế từ rất lâu, đầu óc lộn xộn với bao ý nghĩ không liền mạch. Bàn tay nàng miết đi miết lại tấm thiệp cưới màu hồng đến nỗi những ngón tay bám đầy bụi nhũ rơi ra từ những dòng chữ trên tờ giấy láng, mùi thơm của tấm thiệp khi phảng phất, khi đậm nồng kéo suy nghĩ của Nhàn mỗi lúc một xa.
Thế rồi cuối cùng người ta cũng phải đứng lại chung với nhau cho dù bao nhiêu năm cố tình gạt bỏ điều đó chỉ bởi một tờ giấy duy nhất: Quyết định ly hôn của tòa án. Ngày mai là ngày đám cưới của con gái Nhàn, đứa con gái nhỏ nhắn, xinh đẹp và thật giỏi giang, giờ chỉ còn chờ hai tiếng hạnh phúc đến nữa là vẹn toàn.
Nhàn cúi xuống lẩn thẩn đọc lại những dòng chữ in trên tấm thiệp dù đã đọc không biết bao nhiêu lần đến mức thuộc lòng từng nét chữ hoa hay chữ thường, dấu đậm hay dấu nhạt. Trang bên kia ông, bà đại diện cho họ nhà trai chỉ có một dòng, còn bên này hai dòng ông, bà riêng lẻ.
Ngày mai nàng sẽ đứng cạnh chồng trước bàn thờ tổ tiên nhà bên ấy để vợ chồng con gái quỳ lạy. Một ngày trọng đại trong đời con gái nàng, nhưng đối với nàng cũng quan trọng không kém, nàng phải đối mặt với nhiều người và điều quan trọng nhất là đối mặt với anh ấy.
Một người đàn ông đã làm thay đổi cuộc đời nàng từ không đến có và từ có đến không. Đã hơn mười năm qua rồi, tất cả tưởng như chìm vào quá khứ bỗng tấp nập trở về.
Nhàn có nét đẹp vừa lộ liễu vừa kín đáo; nửa Á Đông bởi cô có gương mặt trái xoan đầy đặn, nửa Tây phương bởi cô có sống mũi cao, hơi cong chút xíu nơi đầu chóp tạo nên hai cánh mũi bé và khép; đặc biệt, đôi mắt đen với hàng lông mi dày và cong vút, mỗi khi mở to trông vừa ngơ ngác vừa ẩn chứa một điều gì sâu thăm thẳm. Đôi mắt một thời không ít chàng trai gần như muốn chết chìm trong đó.
Hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp sư phạm Nhàn lập gia đình với Quốc, là thày giáo của cô – một giáo viên dạy tiếng Anh nổi tiếng trong thành phố. Ngày đám cưới hai người rất đẹp đôi, sóng bước bên nhau trong tiếng xuýt xoa của bạn bè, có cả những ánh mắt ghen tị nhìn theo.
Cuộc sống gia đình như mật ngọt đưa Nhàn từ một cô gái quê tháp cánh trong ngôi nhà sang trọng – đối với cô tất cả như chỉ mới bắt đầu.
Quốc xuất thân trong một gia đình thuộc giai cấp thượng lưu thời ấy. Anh tốt nghiệp đại học trong nước, thêm ba năm tu nghiệp ở nước ngoài, bạn bè quen biết khá đông và cũng chỉ trong cùng một giai cấp. Anh có một cuộc sống thật sang trọng: đi dạy bằng xe hơi riêng, những đêm tiệc tùng khiêu vũ, giao lưu với bạn bè…
Cưới vợ xong, Quốc được cha mẹ cho ngay một ngôi nhà được xây theo dạng vila rất đẹp. Đối với Quốc cuộc sống như thăng hoa: Vợ đẹp, công danh thuận lợi, có nhiều cơ hội thăng tiến hay chí ít cũng có thể hái ra tiền.
Đối với Nhàn, cô gần như bước vào thế giới khác. Quốc dạy cô nhảy đầm, dạy cô đi, đứng, ngồi, nói, dạy cô rót champagne, dạy cô mời khách, giao tiếp với mọi người… Nói chung cô đã được lột xác.
Nhàn có con, một đứa con gái, rồi một đứa con trai ra đời đã không làm cô xấu đi mà ngược lại tạo cho cô một dáng vẻ đàn bà thật chín, phong cách chững chạc, điềm đạm, tự tin.
Trong thế giới của những người giàu có trông cô đĩnh đạc, đàng hoàng làm sao! Nhiều ánh mắt ngưỡng mộ khi cô sóng bước cùng chồng tham dự những bữa tiệc sang trọng hay cặp đôi lượn lờ trong tiếng nhạc dìu dặt của điệu luân vũ.
Nét đẹp đàn bà sang trọng cộng thêm vẻ duyên dáng thùy mị vốn có của một cô giáo tạo cho cô hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ. Nhiều người đàn ông ngưỡng một cô, có cả những ánh mắt thèm muốn.
Cuộc đời đã không chắp cánh cho đôi trai tài gái sắc. Những thay đổi của thời cuộc ảnh hưởng đến tất cả mọi gia đình không ngoại trừ gia đình Quốc. Khi sự giàu có và sang trọng chỉ còn là lớp vỏ bọc bên ngoài, Nhàn dễ thích nghi hơn bởi cô vốn xuất thân quê mùa.
Thời gian ấy, giáo viên dạy Anh văn gần như thất nghiệp, Quốc đi về với một vẻ chán chường thấy rõ. Một con người quen sống trong sự thành đạt từ khi mới lọt lòng khó hòa nhập vào thực tế một cuộc sống thay đổi đi xuống.
Mọi quán xuyến trong gia đình đổ dồn hết về Nhàn, cô phải làm mọi cách để cho một gia đình tồn tại.
Nhàn quyết định đi buôn. Một người bạn thân của Quốc rủ cô đi buôn chuyến đường dài hàng nông sản. Những năm ấy gạo, bắp, đậu… thứ gì cũng hiếm, có thể chuyên chở, trao đổi được từ vùng này sang vùng kia với số tiền lãi khá cao, nhưng nguy cơ bị mất cũng không ít.
Quốc không đồng ý nhưng anh không còn cách lựa chọn nào khác hơn. Cuộc đời Nhàn lại bước sang một ngã rẽ khác.
Những chuyến làm ăn trót lọt, cuộc sống gia đình tuy không khá giả như xưa nhưng cũng dần đủ cho Quốc lấy lại phong độ. Tuy nhiên, những lời ong tiếng ve về Nhàn lại bắt đầu. Không còn là Nhàn thủy chung nữa, cô đã sa ngã vào tay người bạn của Quốc.
Để cứu sống một gia đình đồng thời cô cũng đã giết chết luôn hạnh phúc gia đình đó. Khi biết được mọi chuyện Quốc không cho Nhàn đi buôn nữa, một gia đình luôn có vỏ bọc bên ngoài đã giải quyết mọi việc trong êm thấm, lặng lẽ và kín đáo. Có lẽ mọi chuyện sẽ luôn được kín đáo như thế nếu không có những sự thay đổi thời cuộc khác.
Mấy năm sau, công việc dạy tiếng Anh của Quốc bắt đầu có chỗ đứng. Anh tìm lại được vị trí của mình, tìm lại được chính anh, nhưng cũng là lúc anh phải chấp nhận mất gia đình.
Khi anh gây dựng lại tiếng tăm đã im lặng một thời gian khá dài thì người ta bắt đầu khơi lại đống tro tàn từ quá khứ của gia đình anh – Thói đời thường là thế!
Anh không chịu đựng nổi những lời chì chiết của cha, mẹ, sự trách móc của họ hàng, bà con cũng như những ánh mắt soi mói của đồng nghiệp. Tất cả những điều đó làm áp lực buộc anh phải có một quyết định.
Giữ một gương mặt lạnh tanh, Quốc đưa Nhàn tờ giấy ly hôn, bịt chặt tai trước những lời lẽ van xin của cô. Anh hất tay cô khi cô nắm lấy tay anh. Anh quay mặt đi khi Nhàn quỳ xuống van xin anh đừng bỏ cô, dù những giọt nước mắt của cô đã làm lòng anh đau nhói. Nhưng anh cũng không thể khác hơn.
Cuối cùng mọi chuyện được kết thúc. Tờ giấy ly hôn nhỏ xíu, mỏng tang nhưng có một quyền lực ghê gớm. Ngôi nhà được chia đôi, hai đứa con cũng chia đôi. Quốc bán một nửa căn nhà và mua một căn nhà khác. Nhàn vẫn giữ nửa ngôi nhà cũ, cô đi về thầm lặng, nỗi buồn gặm nhấm, ân hận vò xé, trách mình, trách người và trách đời…
Đứa con gái nhỏ dần lớn lên trong sự u uẩn của người mẹ. Cốt cách sang trọng như thấm sâu vào máu thịt thể hiện ra bên ngoài từng động tác đi, đứng, ngồi, nói, cười thật hoàn hảo dù chẳng ai chỉ dạy. Quá khứ của người mẹ như vết thương đau âm ỉ trong lòng cô con gái mang một nửa dòng máu gia đình quyền quý.
Địa chỉ nhà ba là nơi để cô hẹn gặp những người bạn trai, nơi ấy ba cô vẫn sống một mình với em trai, vì danh tiếng của ba trong xã hội, vì cuộc sống của ba nghiêm túc hay ít ra cô cũng muốn mình có được một vị trí trong xã hội của một người thuộc giai cấp thượng lưu.
Người ta nhìn ba với cặp mắt bao dung nhưng luôn nhìn mẹ với cặp mắt đầy phán xét – chẳng có điều gì mà thiên hạ không bới ra cho dù thời gian có liền kín miệng vết thương.
Nhàn vẫn còn rất đẹp ở tuổi năm mươi. Giờ đây hầu như nàng rất ít tiếp xúc với xung quanh, mối liên hệ giữa nàng và xã hội chỉ còn thông qua tin tức từ cô con gái ban ngày ở bên nhà ba, tối về ngủ với mẹ.
Ước mơ của cô con gái thành sự thật khi một ngày cô gặp được ý trung nhân hoàn toàn đúng với mẫu người cô đã thiết kế. Cô sẽ đàng hoàng bước vào giai cấp thượng lưu bỏ lại đằng sau ngôi nhà và sự cô đơn của người mẹ. Tất cả mọi điều sẽ chìm vào quá khứ và sẽ được lãng quên khi bước chân tiến nhanh về phía trước. Cô tự tin như thế!
Khi mọi công việc tổ chức đám cưới được đem ra bàn bạc, gia đình nhà trai đã yêu cầu bên nhà gái phải đầy đủ vợ chồng đứng bên nhau trong ngày hợp hôn. Tất cả mọi chuyện được trao đổi qua điện thoại và qua trung gian đôi trẻ đều hoàn hảo, chỉ còn ngày mai nữa là xong.
Chiều đã rút hết đi những sợi nắng vàng trên giàn hoa lý nhường chỗ cho ánh nhập nhoạng giao thoa giữa hoàng hôn và đêm. Nhàn còn ngồi rất lâu bên bàn viết cho đến khi tất cả mọi vật ngoài vườn chỉ còn một màu đen nàng mới nặng nề đứng lên bật một bóng đèn nhỏ. Đám cưới được tổ chức ở bên ấy ngày mai, nàng sẽ như một người khách, vị trí đứng, đi, nói, cười đều phải tuân theo một sự sắp đặt…
Cô con gái ùa nhanh vào nhà cùng người chồng sắp cưới, nét mặt rạng rỡ và linh hoạt cô thổi vào ngôi nhà một luồng sinh khí mới:
– Ủa, sao mẹ không mở đèn lớn cho nhà sáng sủa?
– Mẹ vui quá mải suy nghĩ rồi quên. Các con đã ăn gì chưa?
– Ăn rồi mẹ ạ, mẹ chưa ăn cơm sao?
– Mẹ không thấy đói.
Chàng rể tỏ vẻ quan tâm:
– Mẹ ăn gì con đi mua? Ngày mai là một ngày rất bận rộn đó mẹ!
– Thôi, các con không phải lo cho mẹ.
Đôi trai gái bước nhanh vào phòng líu ta líu tíu bàn công việc ngày mai. Nhàn không chỉ đứng bên ngoài căn phòng mà nàng còn đứng bên lề một ngày trọng đại của con gái.
– Mẹ ơi bố nói ngày mai mẹ mặc áo dài nhung đỏ. Cô con gái nói với ra từ trong phòng.
– Mẹ biết.
Nhàn trả lời con với âm điệu hơi khàn. Thậm chí chiếc áo dài ngày mai nàng mặc cũng phải răm rắp tuân theo một sự sắp đặt!
Quốc là bạn đồng nghiệp với chồng tôi. Chồng tôi đi dự đám cưới một mình vì tôi bận con nhỏ. Anh về khi con bé đã ngủ. Ghé vào mùng thơm cái “chụt” vào má con, chồng tôi nói:
– Đám cưới vui ghê , cô dâu chú rể đều đẹp.
Tôi hỏi một câu có lẽ hơi thừa:
– Chị Nhàn có đứng cạnh anh Quốc?
Kéo cà vạt ra khỏi cổ áo sơ-mi, chồng tôi trả lời:
– Có chứ sao không, nhà gái một bên, nhà trai một bên chụp hình, quay phim tới tấp.
Ngừng một chút chồng tôi nói tiếp:
– Phải công nhận chị Nhàn đẹp thật, hơn cả cô dâu! Chị ấy mặc áo dài nhung đỏ may theo kiểu xưa, tóc bới cao trông rất sang trọng và đài các. Giáo viên trong trường chú ý mẹ nhiều hơn cô dâu. Bàn anh có mấy bà cùng tổ Anh văn với ông Quốc cứ xì xầm nhỏ to.
Bất chợt tôi nghĩ đến chiếc đu quay, nó luôn bắt đầu từ một điểm và cứ quay vòng qua điểm ấy không biết bao nhiêu lần trong suốt hành trình quay. Những ngày như thế này quá khứ thường được đem ra nhắc lại, không biết có phải đó là một phán xét? Thời gian tưởng rằng có thể xóa hết đi mọi thứ, nhưng không – khúc phim quay chậm luôn được xem lại với nhiều nhận xét rất khắt khe.

Một năm sau, không hiểu sao cô con gái chị Nhàn ôm đứa con mới ba tháng tuổi trở về nhà mẹ và sau đó ở lại luôn với chị. Hai năm sau cô đi tu nghiệp nước ngoài. Ba năm sau nữa cô trở về với mẹ được vài tháng rồi sang định cư hẳn ở xứ người.
Căn nhà ngày ấy giờ đã xuống cấp đi nhiều, người ta thấy thấp thoáng một thiếu phụ dáng người cao dong dỏng ra vào lặng lẽ như chiếc bóng, thỉnh thoảng có một cậu thanh niên hình như là con trai chị Nhàn ghé lại rồi ra về nhanh.
Tôi biết như vậy khi một lần đến thăm người bạn vừa dọn nhà đến sát vách nhà chị Nhàn. Đứng ở bên này nhìn sang tôi thấy chị Nhàn nhưng chị không nhận ra tôi là một người em họ xa của chị. Cũng phải thôi, ngần ấy năm chị sống khép kín có quan hệ với ai đâu!

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

THƠ TÌNH ĐẦU NĂM

tranvannghia

THƠ TÌNH ĐẦU NĂM

Trời xanh như mắt ai xanh
Để người chết lặng , để anh si tình
Tặng em một nhánh hoa quỳnh
Chỉ đêm khuya nở riêng mình anh thôi

ĐÊM NGUYÊN KHAI

Có một đêm xưa dưới khóm đào
Có trời , có đất ,có trăng sao
Có nhân gian chết vì cơm áo
Riêng đôi mình chết bởi yêu nhau …

TRẦN VĂN NGHĨA

THƠ HẬU HIỆN ĐẠI

trantrungta

Cứ như thường lệ sau Mừng Chúa, trời lạnh vô cùng đến hết năm. Những nỗi mừng vui rồi sẽ nguội để tình thương mến được thêm chăng?

Đó là câu hỏi và câu đáp…để nói nhau nghe…để ấm lòng? Trách Chúa thì không ai dám trách, chỉ buồn thời tiết vẫn mùa Đông!

Dĩ nhiên hi vọng là hi vọng! Ai cấm mình không ngước mặt lên? Ai cấm những người trai chiến bại ngừng tay đấm ngực tại-ta-hèn?

Trái đất xoay vòng, đủ, lại xoay. Giáng Sinh thì chỉ một-đêm-nay! Bên hiên căn quán cà phê sáng, ai cấm ai nhìn khói thuốc bay…

Đời ảo huyền như giấc huyễn mơ…Bốn mươi năm lạnh vút lên cờ…Cờ trên Quảng Trị thành xưa nát, nhắm mắt mơ màng chuyện-rất-xưa!

Người lính giụi đi tàn thuốc cuối. Uống đi giọt cuối tách cà phê. Nhìn trời mấy hạt mưa rơi xuống, tiếng nước mưa buồn, nhỏ, đủ nghe…

Ngày cuối năm rồi sẽ hết năm! Lời an ủi đó đợi Tân Xuân. Khứ niên kim nhật…, ừ mai mốt, nhân diện đào hoa, em, cố nhân…

TRẦN TRUNG TÁ

sao lạ

dunga

1.
Trước Giáng Sinh, người Công giáo có một thời gian phụng vụ, gọi là Mùa Vọng Giáng Sinh, phẩm phục các vị chủ lễ màu tím, màu của mong đợi, hối lỗi, tinh sạch.

Trong mùa này, tôi thích nhất một bài Thánh Vịnh (những bài ca trong Cựu Ước của dân Do Thái tôn vinh Thiên Chúa) có những câu:

Trời cao hãy đổ sương xuống
Ngàn mây hãy mưa Đấng Cứu Đời.

Khi đó, Chúa Giêxu chưa ra đời, dân Do Thái đang mong chờ Đấng Cứu Thế đến!

Đất Do Thái, dẫu được coi là miền Đất Hứa – chảy đầy sữa và mật ong – thật ra là vùng đất khô cằn, chắc chỉ có cây ô liu là chịu đựng được. Hiện nay, người Do Thái vẫn có một hệ thống tưới cho cây xanh cực kỳ tiết kiệm, tự động hóa hoàn toàn, khi nào cần mới… nhễu cho cây vài giọt đủ sống thôi!!!

Từ đất đai cằn cỗi đang chờ từng giọt mưa để sinh sôi nảy nở, người Do Thái mang tâm tình ngóng trông đó mong chờ từ trời mưa xuống Đấng Cứu Thế cứu rỗi cuộc đời nhân thế quá trầm luân!

Đó cũng là niềm mơ ước chung của nhân loại. Dân ta cũng có câu:

Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày…

Đất mãi mãi mong mưa! Con người mãi mãi hy vọng!

2.
Có câu chuyện trong Kinh Thánh, một người mang của lễ đến đền thờ để dâng lên Thiên Chúa, anh ta bộc bạch với Ngài là người hàng xóm của anh ta quá tệ và hai người đang có chuyện xích mích với nhau. Thiên Chúa mới bảo anh ta rằng: Con hãy mang của lễ này về, làm lành với người anh em của con đi, rồi hãy quay lại đây! Sự hòa giải với người con ghét bỏ, tức giận, mới là của lễ mà ta cần!

3.
Khi chúa phục sinh, gặp lại các môn đệ, câu chào của người là: Bình an cho các con!

Tôi không biết có câu chào nào hàm chứa sâu xa những hy vọng của con người đến vậy. Chúng ta tìm kiếm gì khi đến với cuộc đời này, có phải là sự bình an. Bình an cho tâm hồn mình, bình an cho anh em mình, bình an cho thế giới mình! Tiền bạc, danh vọng, của cải… có ý nghĩa gì khi không có bình an!

Và đêm Giáng Sinh, từ trời cao thiên sứ hát vang:

Vinh danh Thiên Chúa trên trời!
Bình an cho người dưới thế!

4.
Những điều trên, không phải nói về đạo công giáo, phải không bạn! Dù bạn theo hay không theo bất kỳ một tôn giáo nào, thì mong mỏi hạnh phúc, hòa giải mọi hiềm khích, tìm kiếm sự bình an là những điều ta phải làm, cần làm để thế giới quanh ta như một mầm xanh, được mưa móc, được chăm bón, vươn lên xum xuê dưới ánh sáng!

Ánh sáng của một vì sao lạ!
Rực rỡ trong đêm Giáng Sinh!

DU NGÃ

HAI VAI

nguyennhumay

…car Je EST un autre ( A. Rimbaud)

Tôi chào tôi ở trong gương
hằng ngày gặp mặt nên thường chào nhau
Tôi chào tôi ở trên cầu
bóng ai dưới nước nhìn sao giống mình !
Tôi chào tôi suốt ngày đêm
cả trong giấc ngủ cũng nhìn thấy tôi !
Làm sao quên được con người
đóng hai vai suốt một đời nhân sinh !
Bao giờ tôi hết gặp mình
tôi không biết !…Lại vẫn nhìn thấy nhau …

NGUYỄN NHƯ MÂY

LÃNG ĐÃNG

tonphong

Lãng đãng buồn
lãng đãng vui
ai đem lãng đãng gió vùi ngọn cây

Lãng đãng tỉnh
lãng đãng say
thương cho lãng đãng hao gầy vu vơ

Lãng đãng đợi
lãng đãng chờ
tóc râu lãng đãng bạc bờ thời gian

Giữa dòng lãng đãng quay ngang
đò ai lãng đãng
chưa sang bờ này …

TÔN PHONG

NGƯỜI BẠN LỚN

IMG_20141122_092819

Lần chia tay nào David cũng nói :
– Có thể đây là lần cuối cùng chúng ta ngồi bên nhau… Cheers up !!!
Ông làm một động tác cụng ly dù trên tay ông chẳng có cái ly nào !
Mỗi năm David một yếu đi , Ông gầy gò với râu tóc bạc phơ như ông già Noel hiền lành , đôn hậu. Tôi nói :
– Không đâu David , khi ông không thể đến cùng chúng tôi , chúng tôi sẽ đến với ông . Chúng ta là chiến hữu mà ! Tôi hứa .
David là một cựu chiến binh thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, ông rất tự hào với đoạn đời ông đã trãi qua…Mỗi năm , như thường lệ , David đi từ Minnesota đến California để cùng chúng tôi đón một mùa lễ hội từ Thanksgiving- Giáng Sinh cho đến Năm Mới.
Ông trang hoàng nhà cửa , sân vườn như một designer chuyên nghiệp vì biết rằng chúng tôi rất bận rộn vào những ngày lễ cuối năm… Chỉ cần con gái tôi reo lên : So nice ! Bravo tonton… là đủ để ông rơi nước mắt … Từ chiến trường trở về , ông bị hội chứng cô độc và chán ghét con người …Đó là nguyên nhân để ông không có một gia đình riêng đầm ấm .

Khi tôi 10 tuổi , NhaTrang còn là một thị xã bé nhỏ , xinh đẹp , hiền hòa và yên bình nhất nước… Chiến tranh chỉ lãng vãng qua thị xã thơ mộng này gói gọn trong những quán Bar mọc lên ven bờ biển ngập tràn những người lính viễn chinh đủ các màu da.
Ngôi nhà tôi ở trên con đường chạy thẳng ra biển , nơi chúng tôi vẫn lang thang nhặt vỏ sò vỏ ốc trong những buổi trưa trốn ngủ… đột nhiên bị rào lại cuối đường và xây dựng một căn cứ không quân và những pháo đài che mất tầm nhìn bao la tới biển…Hai hàng dương liễu chạy dài ven đường bị đốn đi, những ổ chim sẻ , chim dòng dọc rơi tan tác. .. và con đường cát ấy được trải nhựa thẳng tắp , những đám cỏ Chong Chong , hoa Mắc Cở lần lượt rụi tàn để những ngôi nhà lầu cho thuê mọc lên đầy khu vực đó !
Chỉ có ngôi biệt thự của nhà tôi là không hề biến dạng , nằm im lắng giữa khoảng sân vườn hơn 2000 mét vuông, với hai hàng Trúc Đào trồng ven lối đi , rực hồng xinh đẹp. Cạnh nhà tôi , căn lầu mà một nhà thơ nổi tiếng thời ấy đã mê say đắm đuối một cô Tiếp Viên Hàng Không xinh đẹp não nùng đã viết những câu thơ mà con nhóc con 10 tuổi như tôi khi được đọc cũng biết bâng khuâng :
“Em đến cùng ta trăng hồ thủy
Sớm mai lầu hẹn cũng nghiêng buồn
Long lanh bóng xế tà dương cũ
Mộng vỡ mà sao chưa bay hương…
” (PKV)
Căn lầu ấy đã vắng đi cô chủ đài các tuyệt sắc giai nhân , nàng thơ thuở ấy mà thay thế bằng mấy ông lính thủy Mỹ đẹp như tài tử ci né.
Những buổi chiều , tôi thường đánh vũ cầu với Thư trên sân , lúc ấy chúng tôi chỉ là 2 nhóc con tí xíu.
Từ trên sân thượng, mấy chú lính nhìn xuống , vỗ tay và bravo ỏm tỏi khi tôi hoặc Thư có một pha cầu tuyệt vời , một cú direct dẫn trước 11 điểm . .. hay ngặt nghẽo cười những lúc tôi thua và KiKi bênh vực tôi , cắn áo Thư kéo rị lại không cho Thư đánh tiếp . Ki Ki rất dễ thương nhưng không fair play chút nào … Nó che chở và bênh vực tôi bất kể đúng sai !
Ki Ki là đứa bạn chó yêu quý nhất suốt tuổi thơ tôi, nó lớn lên cùng tôi , ngủ chung phòng và ăn cùng giờ giấc…Thuở nhỏ , tôi làm biếng ăn , ngậm miếng cơm trong miệng nhơi nhơi hoài không chịu nuốt. bà vú dỗ bằng cách đưa Ki Ki ra làm gương cho tôi thấy…cái miệng Ki Ki không nhai mà nuốt rất nhanh để tôi bắt chước… Những khi tôi ra sân , Ki Ki ngồi ve vẩy tai trên thềm cao và khi tôi nhảy lên , la hét vui mừng vì dẫn điểm trước thì nó cũng nhảy theo, cũng hò reo vui mừng bằng tiếng chó chỉ mình tôi hiểu…
Cả ngày hôm đó , Ki Ki cáu giận chuyện gì không biết, nó bỏ ăn buồn bã nằm ở góc phòng , nó cũng không thèm liếm mặt tôi khi tôi úp mặt vào cổ nó dỗ dành … Nó rên ư ử như một đứa bé bị đòn oan ức …Buổi chiều , khi thấy tôi xách vợt ra sân , nó mới lững thững uể oải đi theo , hững hờ ngồi trên bậc thềm cao nhất , lơ đãng khép mắt không thèm để ý đến những rộn ràng trên sân .
Khi cú direct của David chấm dứt trận cầu , David cầm chiếc vợt gõ nhè nhẹ phần lưới cước trên đầu tôi chưa kịp nói lời từ giả thông thường : See you tomorrow , baby. .. thì Ki Ki nhanh như một tia chớp , phóng từ trên cao xuống , cắn vào cánh tay đang cầm vợt của David…Tôi chỉ kịp hét lên , ôm choàng lấy Ki Ki : Đừng , Ki ơi , đừng như vậy ! rồi ngất xỉu.
Mẹ kể : Xe Quân Cảnh đến , xe cấp cứu đến …phải bắn vào Ki Ki mấy mũi thuốc mê mới trói được Ki Ki đưa lên xe vì nó cứ quanh quẩn bên tôi mà thét gào làm ai cũng sợ !
Trên giường cấp cứu , mấy chú quân cảnh Việt Mỹ phối hợp hỏi tôi :
-Ki Ki bỏ ăn 2 ngày ?
Tôi gật :
-Dạ
-Ki Ki có tâm trạng buồn bã mấy hôm ?
Tôi gật :
-Dạ
– Ki Ki có triệu chứng sợ ánh sáng và nước ?
Tôi lắc :
– Dạ không .Em với Ki Ki mới đi tắm biển sáng qua . Mấy chú đem Ki Ki của em đi đâu vậy ?
-Chỉ để kiểm tra xem Ki Ki có bị dại không đó mà. Nhưng ba em đã đưa giấy chích ngừa của KI Ki rồi ! Em yên tâm đi.
– Họ sẽ giữ Ki Ki của em bao lâu ?
-Độ 1 tuần thôi
– Còn chú David ?
– Dữ không , bây giờ cô chủ nhỏ mới hỏi tới nạn nhân . thật sự David không sao cả , ông ấy đạn bắn cũng chỉ sợt qua da , con Ác Thú của em mà ăn thua gì ! Ông ấy đang chờ vào thăm em đó .
David vuốt má tôi :
-How are you , Baby ?
Tôi nhìn vết băng trên tay David , gây gỗ :
-Chỉ có một vết trầy nhỏ xíu mà mọi người nỡ bắt Ki Ki !
– Tại tôi gồng nên Ki Ki cắn trượt chứ người khác thì tiêu cánh tay với con Ác Thú của em rồi !
Tôi giận David từ đó , nhất định không ra sân chơi vũ cầu dù mỗi chiều vẫn ôm cổ Ki Ki ngồi trên bậc thềm cao nhất , ngắm nắng rơi dần về cuối chân trời .

Tôi và Thư đã có một thú vui mới từ khi hai đứa được ba mua cho một chiếc xe đạp nhỏ , hai đứa long nhong đạp xe từ nhà ra biển , ghé đường Nguyễn Hoàng mua bắp nướng, những trái bắp mềm ngọt thơm tho của ấu thời thơ dại còn nhớ đến suốt đời… ( Để sau này , tôi yêu một người không đáng để yêu, chỉ vì mỗi đêm bạn ấy lặn lội gió mưa mang đến cho tôi những trái bắp còn nóng hỗi , thơm mùi mỡ hành ngào ngạt …)

Sau chiến tranh , David trở về chiến trường xưa , ngơ ngác tìm lại ngôi biệt thự xinh xắn ngày nào nằm yên tĩnh giữa một vườn Trúc Đào bốn mùa nở hoa hồng thắm … Nhưng hồi ức đã phản bội David , Ông không bao giờ còn nhận ra chốn cũ , khu vườn yên tĩnh với 2 cô bé con thấp thoáng chiều nào cũng tranh tài cao thấp … Không bao giờ còn thấy con Ác Thú gãy 2 cái răng cửa vì bênh vực cô chủ đã cắn ông ngày ấy !Ông chỉ còn thấy ngôi biệt thự khuất lấp , lọt thỏm giữa bao nhiêu nhà cửa lô nhô , chỉ còn một dấu ấn nhạt nhòa là một cây phượng đỏ , và dưới bóng mát của nó là những dãy bàn quán nhậu !!!
Một vài thông tin mơ hồ cho biết gia đình này đã đi xa rồi …
Một vài lần David cố trở về để tìm lại những ký ức buồn vui, Tuổi trẻ của David cũng đã trôi qua nhiều năm ở đây , cái thời bồng bột và cô đơn xa vắng nhất , David đã tìm thấy ở 2 cô hàng xóm bé nhỏ hình ảnh cô em gái yêu quý ở quê nhà.
Một vài lần David bâng khuâng tự hỏi : CHIẾN TRANH VÀ CẢ HÒA BÌNH NỮA , ĐÃ XÔ ĐẨY NHỮNG NGƯỜI QUEN CŨ CỦA DAVID VỀ ĐÂU ???

Câu hỏi của David đã được trả lời :CHIẾN TRANH VÀ CẢ HÒA BÌNH NỮA , ĐÃ XÔ ĐẨY NHỮNG NGƯỜI QUEN CŨ CỦA DAVID VỀ ĐÂU ???
Họ đã về đây sau bao nhiêu ác mộng …miền Nam California ngập tràn nắng ấm như Nha Trang ngày ấy !

Như một thói quen cuối tuần , David dò tìm bất cứ một đài TV Việt Nam nào có thể để lim dim nghe những âm điệu quen thuộc ríu rít ngày xưa… Để đến một ngày David nhìn thấy trên màn hình một cô MC Việt Nam bé nhỏ đang tường thuật lại Lễ Hội Diều trên bãi biển SEAL BEACH, CA…Cô nhỏ này giống đến 90% cô nhỏ có con Ác Thú năm xưa !!! Bàng hoàng , David không tin vào mắt mình , nhưng ông đã dần dà tìm ra manh mối .
Vẫn khu vườn xanh mượt cỏ nhưng bé nhỏ và không đẹp bằng khu vườn thuở xưa , vẫn thấp thoáng những hàng Tử Vi Hồng thay thế hàng Trúc Đào ngày ấy , vẫn những tiếng cười trong veo rộn rã , vẫn một quả cầu lượn qua lượn lại mỗi chiều … David lại được đắm chìm vào hồi ức cũ với những tình cảm ấm áp mà cô nhỏ ngày xưa và cả gia đình cô giành cho người cựu chiến binh cô độc …
Đôi khi ông quên rằng đây là CALI, cách xa NhaTrang đến nửa vòng quả đất , đôi khi ông quên rằng cả nửa đời người đã qua, như một chớp mắt … Đôi khi ông quên ông chỉ là một cố nhân …nhưng cô nhỏ ấy đã ôm ông khi thấy ông tuyệt vọng : David , chúng tôi là gia đình của ông mà …Đôi khi , ông quên , đã buột miệng gọi cô : Baby… để thoáng thấy cô cười thật tươi mà nước mắt rưng rưng !!!

Mỗi năm , David lại về thăm chúng tôi…Và đôi khi , trong lưng chừng câu chuyện , tôi lại đau buồn thấy chiến tranh đã cướp đi tinh thần và sức khỏe của David quá nhiều… Còn mãi đó những hồi ức âm thầm buồn bã , Dáng David cao lớn khỏe manh đẹp như tài tử ci né… Dáng Ki Ki mềm mại uyển chuyển luôn cận kề bên cạnh , sẵn sàng che chở và bênh vực tôi bất kể tôi đúng hay sai … Và David cũng vậy, David luôn muốn bênh vực và tự hào vì cô bạn bé nhỏ ngày nào xa xưa … David đã vỗ tay to hơn cả những người ruột thịt của cô , khi cô dõng dạc tuyên bố lúc nhận giải Công Dân Danh Dự của thành phố núi xinh đẹp mà cô đến định cư.
Tôi chưa phải là một công dân gương mẫu lắm của thành phố , nhưng tôi luôn tự hào về những việc mình đã làm đều tốt nhất so với các điều kiện và khả năng tôi đã có đối với tổ quốc này . Vậy thì nước Mỹ còn đòi hỏi gì hơn ở tôi và những người di dân khác ?”
Tôi thấy David rất muốn quẹt ngón tay lên má tôi để lau hai hàng nước mắt đang lăn xuống , nhưng có người đã làm việc đó nên David chỉ lấy tay để chặn những giọt nước mắt đang định rơi trên mắt ông.
Tôi lại tự hỏi : Tôi đâu có làm được gì để mọi người yêu thương tôi đến vậy !
Và tôi cũng tự trả lời : Tôi suốt đời chỉ muốn được nắm chặt những bàn tay lạnh lẽo , yếu đuối , cô độc…
Và David , chiến tranh của chúng tôi đã đem đến cho ông nhiều bất hạnh, những huân chương , huy chương của ông xếp đầy trên bàn viết của tôi : khi tôi chết , cô hãy giữ làm kỷ niệm …
Tôi không nói được lời nào trước niềm cô đơn khủng khiếp đó ngoài một nỗi buồn ray rứt không nguôi
David , hãy nhớ rằng chúng tôi là gia đình của ông…Mãi mãi là như thế !

Tôn Nữ Thu Dung

TỜ LỊCH CUỐI NĂM

nguyenanbinh

Cuối năm tờ lịch mỏng dần
Nhìn trăng xưa cũ mấy lần đầy vơi
Phố đêm ấm lạnh tay người
Hoa đào một thuở giờ rơi mất hồn
Áo hồng đã nhạt môi son
Tóc xanh chắc cũng dấu mòn đóm khuya
Sợi tơ mấy đoạn chưa lìa
Tình xa nên nỗi cách chia sông dài.

Cuối năm tờ lịch đã bay
Vèo qua ngày cũ phút giây bất ngờ
Xuống lầu vẳng tiếng chuông mơ
Đâu đây nhạc ngựa ngóng chờ qua song
Hoa vàng mấy nụ thu đông
Giọt sương trên mắt đôi dòng vừa rơi
Và tôi chiếc lá ngậm ngùi
Tiển em cánh nhạn cuối trời xuân phân.

NGUYỄN AN BÌNH