ĐỪNG

Chiều bâng khuâng gọi
Giọt nắng về trời
Vầng trăng huyền thoại
Thầm thì đêm ơi

Giấc mơ hoang dại
Nỗi buồn đánh rơi
Xin em đừng vội
Gởi tình vào tôi

(Tình yêu vô tội
Như cánh gió hiền
Xin em đừng gợi
Một điều đã quên)

Xin em đừng nói
Nếu hồn chao nghiêng
Xin em đừng đợi
Chân ai qua thềm…

TẠ CHÍ THÂN

CA DAO CỎ

Cỏ hồng tựa gót hoang vu

Nghe sương rớt hạt phù du

chạnh buồn

Mắt nhung

đọng ướt mi đàn

Ru em vào mộng cho vàng

lãng du…

Nửa khuya

động gió vi vu

Cỏ rơi về chốn hiên thu

nẩy mầm

Ngàn năm

đất hát thì thầm

mưa xuân rụng xuống xanh thềm

ca dao!

NGUYỄN NGỌC THƠ

CHUYẾN TAXI CUỐI CÙNG

Minh Vy

file4581274356273

Chiếc taxi lướt qua một quán bar quen thuộc, bất chợt nhìn cánh cửa đang đóng kín, những kỷ niệm ùa về làm Lâm chợt rùng mình…
o0o
Một cô gái từ trong quán bar bước ra, cô mặc bộ đồ bó sát cơ thể, kèm theo là một người đàn ông đang cặp ôm eo cô đưa về, hình như cô đang bị say. Lâm ào tới, kéo giành cô gái lại, cô gái gục gặt nhìn lại Lâm.
– Thủy, giờ này em còn tới vũ trường.
Thủy giật mạnh tay Lâm ra.
– Mặc kệ tôi, anh là cái thá gì chứ.
– Anh đưa em về.
– Không, tôi đang vui, chưa muốn về.
Cô gái quay qua nói với người đàn ông.
– Mình đi tiếp đi anh.
Rồi hai người dắt tay nhau đi loạng choạng, người đàn ông đẩy cô gái vào taxi đã chồm tới, đóng cửa rồi theo dòng người mất hút.
Điện thoại của Lâm reo, số máy của Thủy.
– Chia tay đi, tôi chán anh rồi, anh chỉ là thằng taxi nghèo kiếp xác.
– Ừ, thì chia tay, em ráng giữ sức khỏe.
Lâm tắt máy, anh gục vào gối… Tiếp tục đọc

CẦU THANG NĂM MƯƠI HAI BẬC

file2411250646105

Ông thẫn thờ tới lui như người mất hồn. Cái sự rảnh rỗi nó quấy rầy đầu óc không chịu nỗi. Lui tới trong căn nhà mênh mông rộng, buồn hiu hắt như hồi đi đưa đám cha của lão Tổng giám đốc của mình về nơi an nghỉ cuối cùng.

Từ ngày hưởng cái án treo ba năm sáu tháng, về nhà ông thấy như đất sụt. Mọi thứ trôi tuột như giòng sông lũ cuốn. Mụ vợ tinh ranh đuổi con bé giúp việc về quê ngay tức thì. Nó mơn mỡn quá! Bả nói “ Mỡ kê ngay mõm mèo. Nguy hiểm!” Trời đất ơi! Mụ nói như vậy là có ý gì vậy, có trời mà biết!

Cái thời còn đương chức vừa có quyền vừa có tiền, ăn nói rỗn rảng, nhiều người phải nghe ông dù biết thừa điều ông nói không trúng không trật. Mụ vợ mặt mày lúc nào cũng tươi roi rói, vào ra ngân hàng còn nhiều hơn đi chợ.

Từ ngày thôi việc, nghỉ hưu sớm đến giờ mọi thứ đảo chiều. Ngay người vợ mmotj dạ hai thưa trước đây cũng chẳng xem ông ra gì. Lên mặt bà chủ ngay tức thì. Mẹ nó! Khong phải cái thằng đàn em phản phúc kia thì đâu có ra cơ sự này Tiếp tục đọc

GỞI CHIẾC RĂNG KHỂNH NGÀY XƯA

Ngậm ngang môi cọng nắng vàng
Chiếc răng khểnh giấu bóng hoàng hoa phai
Môi cười giấu nụ sớm mai
Biết đâu đã chạm cõi ngoài tịch nhiên
Bên đời một đóa đỗ quyên
Buổi mãn khai đã lụy phiền chia xa
Thôi em tình vọng giang hà
Trăm năm vẫy gọi – mãi là hư không

( …với Đỗ Ngọc Quyên )

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

CA DAO BÌNH ĐỊNH Ở KONTUM

Muốn ăn bánh ít lá gai
Câu ca như tiếng thở dài trong ta
Điều hôm trước chẳng nói ra
Để trăm năm mãi sương sa mịt mùng

Này em gái nhỏ Kontum
Có gì mà phải ngại ngùng nữa đâu
Tiếc gì cũng đã xa nhau
Ta về xuôi, em ở đầu non cao

Phải chăng em sợ những đèo
Ngại e bão lụt chẳng theo ta về
Nửa lòng muốn, nửa lòng chê
Giam ta vào giữa bốn bề gió mưa

Ta như một tấm vải thưa
Em-con mắt thánh, có lừa được đâu
Niềm mong ươc đã xanh râu
Long ta hợp phố mà châu xa lìa

Mười năm núi vẫn ngồi kia
Dakbla vẫn ngược nước chia đôi dòng
Mười năm ta chạy lòng vòng
Duyên gì nay bước ngựa hồng về đây

Xưa đừng nôm, ná-hai tay
Đời ta đâu đến nỗi này-lênh đênh!

TRẦN VIẾT DŨNG

GIỌT TÌNH HÔM QUA

Ngồi buồn
nhớ lại em
thời
Trắng da
dài tóc
ngày chưa lấy chồng
Vườn cà
anh nhón gót chân
Bưởi chưa trèo hái
tầm xuân vội tàn
Vai ngoan
chưa kịp anh hôn
Tay ngà
áo lụa vội vàng em đi
Xót xa
mấy nẻo từ ly
Nắng phai rồi
lá tình si nửa đời
Nửa đời anh
mất mùa vui
Nửa đời em sống
bên người không thương

Linh Phương

Ý nghĩa chữ MÙA THU và THIÊN THU trong KINH THÁNH và ngoài đời

Phan Văn Phước

kinhyhanh

I. Chữ THU trong KINH THÁNH

A. Trong Cựu Ước

Theo chỗ tôi được biết, trong Cựu Ước, đối với Dân Do Thái, THU không diễn nghĩa sự vàng úa của cỏ cây và cảnh xế chiều của đời người, NHƯNG là SỨC MẠNH, NÉT CƯỜNG TRÁNG của tuổi THANH XUÂN. Tuy nhiên, chỉ có một lần nói về THU, về sự LUYẾN TIẾC CHUỖI NGÀY XA XƯA như sau: ”Ông Gióp tiếp tục ngâm nga: Làm sao tôi được như những tháng năm xa xưa, được Thiên Chúa giữ gìn khi ĐÈN của Ngài chiếu sáng trên đầu tôi và khi, trong bóng đêm, tôi bước đi theo ánh sáng của Ngài, như những ngày THU (as in my autumn days), khi Thiên Chúa chở che lều trại của tôi, khi Ðấng Toàn Năng còn ở bên tôi, các con trai tôi quây quần… lời tôi nói như giọt mưa thánh thót. Họ đợi tôi như chờ cơn mưa, há miệng ra như thể đón mưa xuân.” (Gióp 29,1-23)

THU cũng là thời kỳ THU (THÂU) hoạch mùa màng do công sức mình làm ra. Cho nên, Caïn và Abel đã dâng lễ vật lên Thiên Chúa vào mùa THU hoạch nầy. Abel thì dâng chiên cừu ĐẦU LỨA và MỠ BÉO của chúng; còn Caïn thì trái trăng đồng ruộng Tiếp tục đọc

CẢNH CHIỀU NHÀ BẠN

phố nghiêng chiều mưa bụi
động đốm lửa bên nhà
cây ổi già khô trái
còn ráng nở vài hoa

góc đèn đường bật sáng
con chó lầm lũi đi
hiên nhà đưa chiếc võng
tiếng sóng xa vọng về

nỗi sầu chưa kịp đọng
vui tuôn lên môi rồi
bàn tay sờ râu rậm
muốn nắm thời gian trôi

bạn đưa mời ly rượu
chưa uống đã muốn say
hoàng hôn vừa đổ ập
lên trọn đáy ly này

lất phất mưa chẹn lối
võng chiều đu đưa lòng
muốn nằm cho trọn buổi
bạn giục uống cho xong

ừ, thì ta dậy uống
giữa mưa chiều mù giăng
biết chừng nghe thấy được
tiếng mây tàn dưới trăng?
PHÙ DU

CHIỀU Ở CÀ PHÊ DA VÀNG

Một chỗ ngồi quen thuộc
Góc cà phê Da Vàng
Mùa thu qua cửa sổ
Chậm bước chiều lang thang

Qua từng ngày mệt mỏi
Qua một đời gian nan
Tiếng vĩ cầm rơi nhẹ
Xin chốn về bình an

Hạnh phúc đừng như khói
Đến một lần rồi tan
Giọt cà phê ngọt đắng
Trong bóng chiều bay ngang.

SAO