Trường Nghị
Có lẽ ngày xưa các cụ của ta hẳn bấn loạn ghê gớm khi bỏ bút lông cầm lấy cây bút sắt để viết chữ “quốc ngữ” – kiểu chữ abc (!). Cái “chữ ta”, chữ Nho của Hán ngữ mà lâu nay các cụ tụng như tụng kinh, theo các cụ đó là chữ của thánh hiền. Chữ thánh hiền là chữ của đạo nghĩa. Không ít người kể lại chuyện các cụ khi tập viết chữ, viết xong phải nhai chúng nuốt vào bụng. Chữ của thánh mà vứt bỏ bậy bạ sẽ ô uế, tỏ ra bất kính. Không biết có phải vậy không, nhưng cũng không ít người kể lại rằng các cụ nuốt chữ vào bụng là để chữ ở luôn hẳn trong người, may ra khi đi thi còn có chữ lấy ra tranh làm ông Nghè ông Cống với thiên hạ !
Thời của các cụ còn đậm hằn cái tư tưởng người An Nam phải học chữ An Nam. Cái chữ viết bằng cái bút sắt kia là chữ của Tây, của giống bạch quỷ đang gặm từng tấc đất của cha ông như tằm ăn dâu. Chữ của Tây là chữ của quân xâm lược, chữ của chúng làm sao có đạo lý bằng “chữ ta” … Ấy đấy, nhưng chữ viết ta đang dùng hiện nay lại là chữ của Tây, là chữ “quốc ngữ” mà hồi ấy các cụ đay nghiến! Thế mới đau cùng các cụ! Nhưng kể ra cũng lạ, nỗi đau nào rồi cũng đụng tới cái ngưỡng hòa tan với sự trưởng thành của chính con người. Thế mà đến tận bây giờ, có người còn cho rằng chữ Quốc Ngữ, chữ của mấy ông Cố đạo Tây sáng tạo từ thời Trịnh Nguyễn ấy, họ phát minh ra chúng chỉ nhằm mục tiêu duy nhất là tạo ra một phương tiện truyền đạo để rồi gieo rắc bao tai ương cho đất nước (!?), không cần phải tri ân, không cần phải dùng tên của họ đặt tên đường để biểu lộ lòng biết ơn! Hãy coi chữ “quốc ngữ” như là một “chiến lợi phẩm” Tiếp tục đọc




