MỴ CHÂU ƠI, MỴ CHÂU!

Khuất Đẩu

08_mychau

Ngựa trắng nằm phơi thân trên mỏn đá xanh
Ngựa hồng lang thang vào bão cát
Mây nổi bọt đầy trời
Mỵ Châu ơi, Mỵ Châu !

Biển đau quặn sóng xô gầm vỡ đá

(Đỗ Quý Toàn)

Những chiếc lông ngỗng từ tay Mỵ Châu vẫn còn bay lang thang trong suốt chiều dài mấy ngàn năm lịch sử. Cái màu trắng lạnh lẽo ấy thực tương phản với màu đỏ nóng bỏng vọt ra từ chiếc cổ thanh tân.
Những giọt máu của nàng cũng đã mấy ngàn năm vẫn không tan theo bọt sóng mà lại hóa thân thành những hạt ngọc trong lòng những con trai biển.
Mây nổi bọt đầy trời và biển đau quặn sóng
Đất trời rung động vì đây là một cái án oan thiên cổ.

Chiều Cổ Loa! Hàng ngàn cái trống đồng muốn vỡ toang vì reo mừng thắng trận. Quân Triệu Đà nằm chết chồng chất dưới mặt thành.
Nhưng chỉ ít lâu sau, cũng tại kinh thành này, một đám cưới vương giả mà tân lang chính là con trai của Triệu Đà!
Đang mưu bá đồ vương bỗng kết thông gia thân thiện.
Đang lưu manh xỏ lá bỗng quân tử chính nhân!
Đó là Triệu Đà.
Và một người đang tỉnh táo bỗng chốc hóa ra mê muội!
Một người đã xây nên thành Cổ Loa bỗng dưng mở cửa thành đón giặc!
Người đó là An Dương Vương Tiếp tục đọc

NGƯỜI Ở ĐỪNG VỀ

Ai sỗ sàng chi mà níu áo
Tình đi chưa tới vội quay về
Ai phải lòng nhau mà cắm cúi
Buồn gieo muôn khổ thơ đề

Đưa tay níu lại làn khói thuốc
Sợ trời trở lạnh buổi tàn mê
Tay không che đủ vùng tóc rối…
Mà giữ cho nhau gió bốn bề

Ai tiếc cuộc chơi mà đốt đuốc
Nhạc tình không đủ buổi rong ca
Kiến chửa tan đàn đêm dứt mộng
Lệ nào còn ấm giấc Nam Kha

Hôn lên mái tóc bời như sóng
Nghe mùa thổn thức giục tàn hoa
Tay nào đốt đuốc. Tay níu áo
Người vẫn đi
còn đêm với ta

trần thiên thị

TIẾNG GỌI ĐÒ

Đôi bờ sông chảy mênh mông
con đò tách bến chìm trong sương mờ!

Ngủ mê
thức tiếng gọi đò
mở mắt chợt thấy
bóng cò vút qua
đàn cò trắng tít non xa
lòng sông trong vắt_chắt ra
bóng mình…

Con đò xuôi chảy lặng thinh
còn anh lái ngủ cười tình khoang mơ?
chiều nay,
đò lạc bến thơ
tưởng đâu xứ lạ
luân hồi hóa quen…

Mái chèo khua trắng lênh đênh
đi về cội thức xóa tên một người!

Sài Gòn 2013
NGUYỄN NGỌC THƠ

HOA LANG LÀ

Nguyên Vi

hoa sữa 2

Chẳng hiểu từ nguyên cớ gì, hắn, một người dân rặt gốc miền Nam Trung bộ lại khoái tít thò lò cái bản nhạc ấy của Trịnh Công Sơn đến vậy. Ca từ da diết ngọt ngào? Hay âm nhạc dịu dàng thanh thoát? Bị hút hồn vì cái gì trong bài hát ấy, chính hắn cũng chẳng rõ. Về khoản này, hắn đáng được cho điểm 2 lại còn bắt phải về chỗ quỳ, kèm với lời phê: Mơ hồ!

Nhiều lần hắn cũng đã tự vấn, rằng Hà Nội, nơi chưa một lần hắn có diễm phúc đặt chân tới, lại như thân thiết với hắn tợ chốn quê cha sinh mẹ đẻ. Ấy là từ khi hắn được nghe rồi đâm mê ca khúc Nhớ Mùa Thu Hà Nội. Cũng đã rất nhiều lần hắn tự ngạc nhiên với chính mình, rằng chả hiểu vì sao, thi thoảng mồm hắn lại ngâm nga như từ trong vô thức, “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…”.
Và hắn say thật. Rồi cái quái quỷ gì trong bài hát ấy cũng làm hắn mê mẫn tâm thần. Từ bông hoa. Cánh chim. Mái ngói. Hay chiếc lá. Tóm lại là number one tất tần tật từ A đến Z.

Cho tới một ngày. Cái ngày mà thị xã bé tẹo của hắn cũng đến tuổi dậy thì, lớn phổng lên, phình ngang nở dọc, vươn vai và uốn éo trở thành thành phố. Những con đường gồ ghề, ram ráp xưa giờ được tráng nhựa phẳng phiu ngang dọc chốn nội thành như mái tóc Nàng mượt mà, xõa tung trong gió. Nhưng tóc mà không được cài hoa thì sao đáng gọi là tóc. Và người ta phải túm tụm nhau lại, bàn bạc, thậm chí cãi vả nhau ra trò, chỉ để chọn điểm lên tóc Nàng một thứ hoa sao cho ra dáng nhất. Cho đáng mặt một thành phố trẻ Tiếp tục đọc

TỨ TUYỆT

THUỞ ẤY

Ta lầm lỡ để mất em thuở ấy
Mây đã bay qua nắng cũng là sương
Với Đà Lạt những mùa xưa lộng lẫy
Vân là mây, ta là gió muôn phương.

TƯỜNG VY

Ta ngắt cánh tường vi trên dốc mỏi
Thả cho bay theo gió lúc qua cầu
Như ước mộng ngày xưa chưa kịp nói
Em bây giờ không biết đã về đâu?

ÁNH MẮT SẦU

Nhớ Đà Lạt của ngày xưa sương trắng
Gió qua hồ cứa nát trái thông rơi
Em bên ta ánh mắt sầu vô tận
Nên ngày nay phiêu hốt mấy phương trời.

KHÚC TÌNH HOÀI

Sân mưa ướt dấu chân người đã mất
Rêu bên thềm mấy bận lại xanh hơn
Chiều tắt nắng con dế sầu vội hát
Khúc tình hoài ai bỏ lại hoàng hôn.

MẤY CÕI XUÂN XANH

Một này nữa đi qua trên mặt đất
Ta một ngày trong mấy cõi xuân xanh
Muôn năm cũ vẫn còn đầy khóe mắt
Ngàn trùng sau bỗng chốc mộng tan tành.

TỪ KẾ TƯỜNG

CHỢT CÓ AI VỀ

Có người về nhớ mùa sim
Thương câu hát cũ mãi tìm nơi đâu ?
Tím lòng tím cả nỗi đau
Cụm mây côi cút nao nao tím chiều

Sông đời buồn thỉu buồn thiu
Giọng hò thắc thẻo liêu xiêu giữa giòng
Bùi ngùi nhặt chút tình không
Xót đêm khuya mảnh trăng cong đợi chờ

Có người về gối giấc mơ
Tìm hong nắng dại mưa khờ ngõ qua
Bàng hoàng gặp tím màu hoa
Lạnh sương phố nhớ dốc nhà em xưa

Đành lòng rứt ruột câu thơ
Cũng không ngăn được bóng đò quê xa

TRẦN VĂN NGHĨA

TƯƠNG TRI 9

Screen Shot 2013-11-04 at 11.12.25 AM

TƯƠNG TRI SỐ 9 THÁNG 10-2013
KHỔ 5.5 x 8.5
236 TRANG

◎ÂU THỊ PHỤC AN◎BẠCH NGỌC PHƯỚC ◎ BÙI DIỆP◎BÙI THANH XUÂN◎CHU THUỴ NGUYÊN◎CHU TRẦM NGUYÊN MINH ◎ DU NGÃ◎DƯƠNG HẰNG ◎ ĐÀO THỊ THANH TUYỀN◎ĐINH TẤN KHƯƠNG◎HẠC THÀNH HOA◎HẠC THÀNH HOA ◎ HOÀI KHANH◎HỒ VIỆT KHUÊ ◎ HUỲNH HỮU VÕ◎LA TY◎LINH PHƯƠNG◎LƯU THY◎MINH VY◎NGỌC YẾN◎NGUYÊN VI◎NGUYỄN BÁ TRẠC◎NGUYỄN HẢI THẢO◎NGUYỄN HOÀNG QUÝ◎NGUYỄN KHẮC XUYÊN ◎ NGUYỄN MỘNG GIÁC◎NGUYỄN NGỌC NGHĨA◎NGUYỄN NGỌC THƠ◎NGUYỄN NHƯ MÂY◎NGUYỄN TẤN CỨ◎NGUYỄN TẤN ON ◎ NGUYỄN TẤN SĨ◎NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH◎NGUYỄN THỊ NGỌC LAN◎NGUYỄN TRÍ◎PHẠM HOÀI NHÂN ◎ PHẠM KHÁNH VŨ◎PHAN VĂN PHƯỚC◎PHÙ DU◎QUỲNH ĐỎ ◎ SAO◎SƯƠNG NGUYỄN◎TẠ CHÍ THÂN◎TÂM NHIÊN ◎ THANH BÌNH NGUYÊN◎THỤ DUY TRẦN ◎ THUỴ ĐỖ ◎ THUỴVI ◎ TÔN NỮ THU DUNG◎TRẦN ANH◎TRẦN BẢO ĐỊNH◎TRẦN DZẠ LỮ◎TRẦN HOÀI THƯ◎TRẦN HUY MINH PHƯƠNG◎TRẦN HUYỀN THOẠI◎TRẨN THỊ TRÚC HẠ ◎ TRẦN THIÊN THỊ ◎TRẦN THOẠI NGUYÊN ◎ TRẦN TRUNG ĐẠO ◎ TRẦN VĂN GIANG ◎TRẦN VĂN NGHĨA◎TRẦN VIẾT DŨNG◎TRƯƠNG QUANG KHÁNH◎TRƯỜNG NGHỊ◎TỪ KẾ TƯỜNG ◎ VĂN CÔNG MỸ◎VĨNH HIỀN◎VŨ HỮU ĐỊNH◎YÊN HỒNG ◎

AMAZON.COM

CỨU GIÚP NẠN NHÂN BÃO HAIYAN – MỘT CƠ HỘI ĐỀN ƠN NƯỚC PHI.

cfreedomplaza

Bataan là thành phố chính của đảo Luzon, Philippines, dân số khoảng trên 600 ngàn người. Lịch sử của thành phố chỉ hai biến cố được thế giới biết đến nhiều, một lần trong đệ nhị thế chiến và lần thứ hai trong làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản vùng Đông Nam Á. Trong chiến tranh, trận phòng thủ Bataan là trận đánh cuối cùng trước khi liên quân Mỹ-Phi rút lui và trong làn sóng tỵ nạn, Bataan là nơi dừng chân của 300 ngàn người tỵ nạn, nhiều nhất đến từ Việt Nam. Ngoài ra, đảo Palawan với Làng Việt Nam nhiều huyền thoại cũng là nơi dừng chân của nhiều chục ngàn người Việt.

Đất nước chúng ta đang trải qua thời đen tối. Một thời, từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang, Qui Nhơn, Đà Nẵng… sau cơn bão lửa 1975, hàng triệu người Việt Nam đã phải bỏ lại sau lưng những gì trân quý nhất để ra đi tìm tự do trên những chiếc thuyền gỗ nhỏ. Vùng biển Đông mênh mông trở thành một nấm mồ nước sâu thăm thẳm. Nơi đó, mẹ lạc cha, vợ xa chồng, anh mất em. Nơi đó, tiếng niệm Phật, lời cầu kinh cũng chẳng còn ai nghe thấy. Nơi đó, chỉ còn lại những thân thể trần truồng, máu me nhầy nhụa, chỉ có tiếng rên của những con chim nhỏ Việt Nam bất hạnh trước bầy điêu tặc. Nơi đó, chỉ có đói khát và lo âu, chỉ có những đứa bé hấp hối trong bàn tay thương yêu nhưng tuyệt vọng của mẹ.

Trong giờ phút đó, nếu không có chiếc ghe đánh cá người Phi dừng lại, không có Cap Anamur đang chờ ngoài vùng biển Philippines, không có tàu hải quân Phi từ vịnh Manila, hải quân Mỹ từ Subic Bay ra can thiệp, số phận của hàng trăm ngàn người Việt lênh đênh trên đường tìm tự do sẽ trôi dạt về đâu. Năm tháng trôi qua nhưng những địa danh Palawan, Bataan, Subic Bay sẽ không bao giờ phai mờ trong ký ức của những người Việt sống sót trên đường tìm tự do.

Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, mỗi thuyền tỵ nạn trong hải trình từ Việt Nam vào vịnh Thái Lan đã bị hải tặc tấn công trung bình 3.2 lần. Cao Ủy Liên Hiệp Quốc ghi nhận 881 vụ hãm hiếp. Đồng bào đến các trại Phi là những người may mắn. Trong khi bãi san hô Koh Kra trở thành vết đen trong lòng nhân ái của dân tộc Thái, chúng ta có thể không nghe một tình trạng hải tặc cướp bóc hay hãm hiếp do các tàu đánh cá người Phi gây ra. Và khi hầu hết các trại tỵ nạn Đông Nam Á đã trở thành lịch sử, mãi cho đến năm 2012 vẫn còn dấu chân người Việt Nam tỵ nạn ở Phi. Đất nước bao dung này đã đối xử với chúng ta như một người chị, một người em ruột thịt không khác gì truyền thống chị ngã em nâng của văn hóa Việt. Ngoài ra, trước hiểm họa bành trướng của Trung Cộng, hai dân tộc Việt Nam và Philippines, trong tương lai chắn chắn sẽ kề vai, sát cánh nhau để bảo vệ chủ quyền của hai đất nước, bảo vệ quyền tự do hàng hải trên biển Đông và sẽ chứng tỏ cho bá quyền Trung Cộng biết một nước nghèo không có nghĩa là một nước nhược tiểu và một nước nhỏ không có nghĩa là một nước chỉ biết cúi đầu.

Như một con người tỵ nạn đã từng sống trong các trại tỵ nạn Philippines, như một người Việt Nam tỵ nạn dù không ở các trại Phi và như một người Việt Nam có lòng nhân ái, chúng ta mắc nợ đất nước Philippines một nón nợ vô cùng to lớn. Nhiều trong số chúng ta vẫn mong có cơ hội để đền đáp, có dịp để tỏ bày lòng biết ơn đến người dân Phi, những người đã đến với chúng ta trong giờ phút khó khăn nhất, hay nói như nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, họ là tin vui giữa giờ tuyệt vọng của một đời người Việt Nam tỵ nạn.

Hôm nay, như chúng ta đều biết, theo ước lượng của các cơ quan thiện nguyện quốc tế nhiều chục ngàn người dân Phi tại các đảo miền trung Philippines đã chết do cơn bão Haiyan gây ra. Chỉ riêng đảo Leyte Island đã có 10 ngàn người chết. Theo ước lượng của cơ quan National Disaster Risk Reduction and Management Council (NDRRMC) thuộc chính phủ Phi, khoảng 9.5 triệu người bị ảnh hưởng và hiện có 630 ngàn người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất. Với sức gió 175 dặm một giờ số thiệt hại nhân mạng và tài sản cuối cùng sẽ còn cao hơn ước tính rất nhiều.

Trong điêu tàn đổ nát do siêu bão Haiyan gây ra những hạt giống tình thương đang được gieo trồng. Hàng trăm tổ chức từ thiện khắp thế giới đang đổ về Philippines không chỉ với thuốc men, áo quần, thực phẩm mà cả nhân lực để góp phần hàn gắn vết thương. Đối với người Việt chúng ta đây là một cơ hội để trả ơn. Một cơ hội để chính phủ Philippines biết dù hôm nay đang sống trong tự do no ấm chúng ta vẫn không quên những mái lá đơn sơ ở trại tỵ nạn, cơ hội để góp phần xoa dịu nỗi khó khăn của hàng triệu nạn nhân cơn bão Haiyan và ngoài ra cũng là cơ hội để giúp chính chúng ta vơi đi mặc cảm quên ơn vốn từ lâu đè nặng trong lòng.

TRẦN TRUNG ĐẠO
GHI CHÚ HÌNH CỦA BÀI “Nơi đây , một chốn bình an sau những ngày lênh đênh trên biển .
Nơi đây , một cuộc đời mới bắt đầu…”

CUỐI NĂM BÊN DÒNG SÔNG HUDSON

Trở lại dòng sông này mấy bận
Bên kia thành phố đã lên đèn
Cơn mưa nhoà nhạt hoàng hôn lạnh
Chiều cuối năm trời mau tối thêm

Mưa phủ trường giang không thấy bến
Nơi này, nơi ấy như hôm qua
Con sông vẫn một vùng sương khói
Vẫn buồn theo lau lách bờ xa

Sông vẫn hắt hiu con phà đậu
Vẫn bầy chim biển tiễn chiều đi
Sao sông không thấy con đò cũ
Chở người về bên nớ bên ni

Sông vẫn mênh mông và mênh mông
Đây là đâu hay dòng sông Hương
Thèm ơi, một chuyến phà năm cũ
Một chuyến phà chở hết quê hương

Thèm ơi một chuyến phà Thừa Phủ
Chở những người áo trắng qua sông
Có bao cô gái qua Đồng khánh
Để tôi còn đốt thuốc chờ mong

Thèm ơi bếp lửa đêm trừ tịch
Chiều cuối năm rồi, anh nhớ em
Nhà em bên ấy dòng sông nhỏ
Bông cải mùa xuân vàng rộ sân

ừ nhỉ, cuối năm nơi đất lạ
Mưa mênh mông và sông mênh mông
ừ nhỉ, hình như lòng rướm lạnh
Tiếng còi phà u uẩn hoàng hôn

Tiếng còi phà đã dục từ lâu
Phà ơi, phà ơi cho ta một góc
Ta sẽ đứng yên như người Từ Thức
Và cô đơn như cùng tận cô đơn
Như một người không có quê hương

TRẦN HOÀI THƯ

NGHIỆT !

(Nhớ những người oan khiên khác)

Ôi những dòng nước mắt
Sao nghiệt ngã vô cùng
Giữa trùng vây oan khuất…
Phận người quá lao lung

Kiếp côn trùng bé miệng
Tay sao với tới trời
Mười năm nghe đau điếng
Trái tim lành tả tơi

Theo chân ngày nắng tắt
Rừng hoang thú loi choi
Phố phường ma quỷ dắt
Đêm rùng mình chơi vơi

Bàn tay gầy mãi gõ
Vọng âm là vô âm
Những đêm dài mắt đỏ
Đã mù loà từ tâm

Trăm năm và hệ lụy
Chúa Phật lửng lơ bay
Thánh thần xin cúi xuống
Rũ lời nguyền hôm nay.

VĂN CÔNG MỸ