HÀ NỘI… NHỮNG GIỜ PHÚT ĐẦU TIÊN!

Văn Công Mỹ, Nguyễn Trí , Tạ Chí Thân, Nguyễn Ngọc Nghĩa ( Tứ đại thiên vương của Tương Tri )

Văn Công Mỹ, Nguyễn Trí , Tạ Chí Thân, Nguyễn Ngọc Nghĩa ( Tứ đại thiên vương của Tương Tri )

Từ giã bạn bè thân thương Đà Nẵng, tôi đáp chuyến bay đêm đi Hà Nội…
Máy bay chạm phi đạo, đèn báo hiệu an toàn… tôi mở cái phone cầm tay thì gặp ngay tiếng reo:
-”Alô!”
-”Bác có phải là bác Thân không ạ?”
-”Dạ phải… tôi đây”
-”Sao không trả lời điện thoại?”
-”Tại… máy bay vừa đáp xuống mà”
-”Thế à! Nhà cháu sẽ đón bác về khách sạn đấy. Khi nào bác lấy hành lý xong gọi cho nhà cháu số phone này nhé…”
Đúng là Hà Nội “ngàn năm văn hiến”, đón tiếp tôi thật là chu đáo. Lấy hành lý, vừa đẩy ra cửa vừa gọi bác tài:
-”Tôi đã ra ngoài rồi”
-”Tốt! Bác có thấy xe nhà cháu chưa?”
Trong giòng xe lũ lượt hàng trăm chiếc, tôi ngơ ngẩn:
-”Xe nào?”
-”Nhà cháu chớp mắt xe cho bác nhận diện nhé”
-”Mắt trái hay mắt phải?”
-”Vớ vẫn! Chớp hai mắt đèn mờ”
-”Không thấy!”
-”Nhà cháu chớp luôn hai mắt tỏ nhé!”
-”Vẫn không thấy”
-”Sao thế… bác đang ở cổng nào vậy?”
-”Cổng hành khách ra từ Đà Nẵng!”
-”Biết rồi! Bác có nhìn thấy bảng quảng cáo SAMSUNG trước mặt không?”
-”Không thấy!”
-”Thế trên đầu bác có hàng chữ nào không?”
-”Không…”
-”Bác không biết đọc chữ à?”
-”Biết đọc mà không có chữ để đọc!”
-”Khổ thân tôi…!!!”
Thế này là tiêu tan tán đường thân trai vạn dặm đường xa của tôi rồi… trong lúc bác tài đang léo nhéo trong phone, tôi lanh trí nhìn quanh giòng người qua lại… chọn một cô bé tóc nhuộm vàng, chân dài không tới nách… đưa phone và nói:
-”Cháu giúp chú hướng dẫn cho bác tài xế nơi chú đang đứng!”
Cô bé nhiệt tình chỉ dẫn bác tài và trao lại phone (Xin cảm ơn “mùa hoa sữa về thơm từng con phố” – tôi tạm đặt tên cho cô bé)
-”Bác nhớ nhé! Nhà cháu đang chạy tới đây… nhớ là xe chớp mắt hai mờ hai tỏ nhé!”
Tôi căng mắt nhìn hàng trăm chiếc xe đủ loại đang chạy tới… khổ nổi bác tài chưa cho tôi biết xe màu gì! Vài phút sau trong giòng xe có một chiếc đang chớp bốn mắt hai mờ hai tỏ loạn xà ngầu, tôi vội phóng đại ra đầu xe… hai tay phất lia lịa, miệng thốt ra không thành tiếng:
-”Con đây… con đây… bác tài yêu quí của con ơi!”

***

Xe len lách ra khỏi sân bay Nội Bài, bác tài vẫn không ngớt phần giận dữ… hết Đ… này tới Đ… kia:
-”Chúng nó bỏ bác xuống ga mới làm xong mà không thông báo, làm nhà cháu phải chờ bác ở ga cũ… nóng cả ruột!”
-”Từ đây về khách sạn bao lâu vậy?”
-”Nhanh nhất là khoảng 45 phút”
Nhưng mới 20 phút bác tài lại rẻ vào con đường nhỏ, len lỏi trong xóm vắng… tôi giật thót người, lạc vào ổ phục kích chăng?
-”Tới nơi rồi hả anh?”
-”Chưa đâu, còn xa… nhà cháu phải tránh cái chợ hoa nhóm ban đêm”
-”Chợ hoa trên xa lộ à?”
-”Cạnh xa lộ nhưng dịp tết họ lấn cả lòng đường, ôtô chạy qua đó đến sáng cũng chưa chắc đã về tới Hà Nội”
-”Chạy xe có khá không anh?”
-”Tạm được, nhưng cận tết thì cháy xe”
-”Xe nào, xe anh bị cháy à?”
Bác tài nhìn tôi ra vẻ thương hại cái ngờ nghệt của tôi:
-”Cháy xe là xe chạy liên tục…”
-”Nhà anh ở Hà Nội à?”
-”Ở ngoại ô, nhưng đêm nay phải tìm bãi đậu ngủ lại vì 5 giờ sáng lại phải đón khách trở ra Nội Bài”
Đến khách sạn, vì tour Hạ Long bao trọn gói nên không phải trả tiền xe, định biếu bác tài một ít nhưng lục bóp chỉ còn mấy tờ 500.000… bác tài lanh trí:
-”Đưa đây, nhà cháu thối lại cho”
Và bác tài thối lại tôi tôi 300.000… ngon ơ! Nhận phòng, tắm rửa, thay đồ… tôi lăn ra giường lúc hơn một giờ sáng, cố dỗ giấc ngủ bằng những câu hát “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa…” kèm theo những tiếng Đ… này Đ.. kia của bác tài yêu dấu của tôi khi nãy….

***

Điện thoại reo, nhìn đồng hồ mới 4 giờ 30 sáng (tôi chỉ mơ màng khoảng 3 tiếng)… Bên kia đầu dây:
-“Bác chuẩn bị 5 giờ nhà cháu tới đón đấy nhé!”
-”Sao sớm vậy? Theo chương trình thì 8 giờ mà?”
-”Đúng rồi! Nhưng dịp cận tết phải tranh thủ đi sớm cho kịp chuyến.”
-”Đi du lịch Hạ Long mà cần gì phải vội vã thế”
-”Ối giời… Hạ Long với Hạ Liếc, nhà cháu phải đón bác ra sân bay Nội Bài lúc 5 giờ, đến nơi khoảng hơn 6 giờ là kịp cho chuyến bay lúc 8 giờ của bác đấy”
-”Nhưng… tôi vừa đáp xuống Nội Bài cách đây vài tiếng, sáng nay 8 giờ đi Hạ Long mà…”
-”Thế à…”
Điện thoại cúp cái rụp… 5 phút sau lại reng lên:
-”Bác chuẩn bị 5 giờ nhà cháu đến đón nhé!”
Lại bác tài vừa rồi… và hình như cũng là bác tài đêm qua, tôi thật sự sùng bố… chuyển giọng:
-”Xin báo cáo rõ là nhà con sáng nay đi Hạ Long chứ không phải đi Nội Bài, làm ơn cho nhà con ở lại thêm vài ngày… nhà cháu có hiểu không ạ?”
-”Nhưng theo hợp đồng thì…”
-”Biết rồi… khổ nắm… lói mãi! Nhà cháu xin xem lại ngày tháng cho nhà con nhờ! Có phải hợp đồng là nhà cháu đón nhà con từ Nôi Bài về Hà Nội đêm qua và sẽ đưa nhà con ra Nội Bài ngày 30… tức là 4 ngày nữa chứ không phải là sáng nay. Phải không ạ?”
-”Ờ… Ờ… Thế à! Thôi ngủ tiếp đi!”
Tôi nằm vật ra giường, lăn qua trở lại mà nỗi ấm ức không làm sao ngủ lại được! Những gìờ phút đầu Hà Nội chào đón tôi: người con trở về từ khi chưa sinh ra… hình như nợ tôi một lời XIN LỖI, kể cả bác tài nghiệt ngã kia!!!

Phải không Quỳnh Đỏ ???!!!

TẠ CHÍ THÂN

VƯỜN

Vườn tôi cỏ biếc lá xanh
Tầm xuân đang trổ trăm cành non tơ
Cây mai chiếu thủy lơ ngơ…
Cùng giàn hoa giấy đang chờ búp non
Móng tay nửa giậu nụ tròn
Như chưa xa thuở trăng tròn đong đưa
Lựu ơi , hạ đã qua chưa ?
Sao hồn biếc mãi một mùa lá thôi
Ngẩn ngơ cây khế và tôi
Chùm trăng trắng vỡ , trái cười nhẩn nha
Một đêm ngồi đợi mưa xa
Một đêm chờ mãi sắc hoa năm nào…

TRƯƠNG QUANG KHÁNH

MỘT MÌNH

một mình ( Trâm Anh Trần)

( MỘT MÌNH – TRÂM ANH TRẦN)

PHÙNG KIM HƯƠNG

Dạo này, tự nhiên tôi đâm ra sợ những cú điện thoại của bạn cũ. Những người bạn học thời tiểu học, trung học xa lắc lơ, những người đồng nghiệp nghỉ hưu mấy mươi năm không gặp… Bởi vì cứ môi lần nhận điện thoại, lại được thông báo một tin chẳng lấy gì làm vui. Chị này ốm, anh kia đột quị, rồi đám tang chồng người nọ, vợ người kia, …  Rồi gặp nhau đi thăm, đi viếng để thấy tóc bạn mình bạc thêm một ít, khuôn mặt bạn mình hằn thêm vài nếp nhăn Những lúc như thế cả lũ lại nhìn nhau mà chép miệng: Nhanh thật,  mới đó mà tụi mình già hết rồi… Tối qua, tôi nhận được một cú điện thoại như thế, từ một người bạn cũng đã lâu không gặp. Chị rủ tôi đến thăm Miên, một đồng nghiệp cũ bị ốm.

 Miên lớn hơn tôi  đến năm tuổi nhưng không  hiểu sao, tôi không gọi bằng chị mà chỉ xưng tên với nhau, coi như là bạn. Mà có khi như vậy cũng hay, người được coi như là ngang bằng phải lứa sẽ không cảm thấy mình già – điều mà phụ nữ bước qua ngưỡng tuổi năm mươi bắt đầu cảm thấy e dè, né tránh.

Miên không có gia đình, đúng hơn là đã ly dị, một cuộc ly dị mà chị không hề có chủ định. Tôi nghĩ hồi trẻ, Miên cũng là người có nhan sắc. Nước da trắng, gương mặt thanh, giọng Huế nhẹ, chắc cũng không thể là xấu. Khi tôi về công tác cùng cơ quan với chị, tôi đã có hai đứa con, chị hơn ba mươi tuổi, vẫn độc thân. Hồi đó, phụ nữ ngoài ba mươi mà chưa có chồng thì đã coi như là quá lứa, an phận sống với anh chị em, cha mẹ già. Nhưng với Miên thì không. Tôi có cảm giác trong thâm tâm, Miên vẫn khao khát một một người chồng để yêu thương, những đứa con để nựng nịu, chăm sóc. Thỉnh thoảng, tôi lại nghe người này, người kia nói thấy chị có bồ. Mà có lẽ thế, dạo đó, tôi thấy gương mặt chị tươi hơn, đôi gò má đã ửng hồng mỗi khi chúng tôi hỏi thăm trêu chị. Sau này mới nghe chị tâm sự với một chị bạn trong trường, bồ chị là một ông xưng là sĩ quan chế độ cũ bị vợ bỏ, mới đi học tập cải tạo về. Tối tối, hai người vẫn hẹn hò nhau đi dạo ngoài biển. Thôi thì cũng mừng cho Miên, biết đâu chị lại hạnh phúc. Lần cha chị mất, tôi đến thắp hương, lại nghe xì xào chị đã đám cưới rồi. Cưới với cái ông sĩ quan đi cải tạo về, cưới chạy tang thôi. Cũng nghe đâu là lúc ba chị thấy mình chắc không qua khỏi, hối thúc con gái cưới chồng liền, kẻo lỡ cha có bề nào thì cũng khó. Vậy là chẳng cần áo cưới, xe hoa, chỉ một mâm trầu cau nhỏ đặt trên bộ bàn gỗ ngăn cách với chiếc giường cha nằm hắp hối bằng một tấm màn vải rẻ tiền, Miên thành gái có chồng. Nhưng lấy chồng mà vẫn ở nhà mình, vì mấy người con chồng không chấp nhận chị về nhà họ. Tội nghiệp chị, chắc mâm trầu cau ông bồ chị một mình lên chợ X mua rồi cũng một mình đem đến nhà chị, tôi nghe mọi người xì xào như thế. Có điều, sau khi làm đám tang cho cha, chị đi làm lại, tôi thấy trên tay chị lấp lánh cái khâu vàng chóe, đôi mắt sâu cũng lấp lánh niềm vui. Bẵng đi một thời gian, tôi lại thấy ánh mắt chị buồn rười rượi, hỏi ra mới biết chồng chị đã vượt biên, mà lại lấy hêt vốn liếng của chị để dành bao nhiêu năm nay. Với cớ cần vốn đi buôn, ông ta nhỏ to với vợ thế nào không biết, chị đưa hết cho chồng. Có tiền, hắn ta âm thầm thu xếp cho mình với mấy đứa con vượt biên, chị cứ tưởng chồng đi buôn đường dài, đến khi mất biệt rồi đi tìm, đi hỏi, Miên mới hỡi ôi, nghe đâu hắn ta đã ở Hồng Công rồi, mà lại cũng đang cặp với một bà nào trong trại tị nạn hay cùng vượt biên gì đó. Thôi vậy thì chẳng còn chút hy vọng gì. Coi như mất hết rồi. Nỗi đau khiến chị như tê dại đi. Chỉ một thời gian mà Miên già sọp đi, nụ cười trên môi chị héo hắt hơn bao giờ hết,  đôi mắt sâu càng sâu hơn, thật chẳng còn đâu cô Miên thanh mảnh, tĩnh tại ngày xưa. Một thời gian sau, tôi nghe tin chị đã xin đơn phương ly dị. Nghe nói qua Mỹ hắn quậy lắm, lỡ có chuyện gì, mình lại khổ, Miên nói vậy. Rồi thôi. Tránh động vào nỗi đau của Miên, chúng tôi không bao giờ nhắc lại chuyện chị đã có chồng. Coi như Miên vẫn còn độc thân như ngày xưa vậy. Hội những người độc thân lại ríu rít gọi mời Miên mỗi lần bù khú với nhau. Nhưng giờ, ai cũng đã lớn, đó là không muốn nói đến chữ “già”.

Có vẻ như vết thương nào, dù lớn đến đâu, rồi cũng đến lúc phải liền da. Miên lại vui tươi, lại tếu táo đùa giỡn với bạn bè, lại săm sửa, may mặc, đi du lịch, đi học tiếng Anh, đi tắm biển mỗi sáng, đi hát karaoke mỗi  cuối tuần. Gần đây, Miên còn tham gia một câu lạc bộ khiêu vũ.

Nhưng hóa ra có những lúc vây quanh ta là đám đông mà ta vẫn thấy cô độc. Đó là khi ta cười với hết thảy mọi người mà lòng vẫn buồn tái tê vì không tìm được một ánh mắt dịu dàng sẻ chia. Đó là khi tàn cuộc vui, bước về đến nhà, lụi cụi lục xách tìm chùm chìa khóa mở cửa, bước vào căn nhà tối om,  nghe lòng trống rỗng vì biết chẳng ai đợi mình về, cũng chẳng hề có một cú điện thoại nào lo lắng hỏi xem mình đã đến nhà chưa… Có những lúc chiều tàn, nhìn ánh nắng cuối ngày nhạt dần, có cảm giác rồi mình cũng sẽ biến khỏi cuộc đời  lặng lẽ như ánh nắng tắt đi chẳng còn chút dấu vết… Miên bắt đầu cảm thấy không mặn mà lắm với những cuộc vui vì chị có cảm giác hình như mình có đến hay không cũng chẳng có ai chờ. Chị cũng không đi khiêu vũ nữa vì ở đó, cảm giác cô độc càng rõ hơn khi mọi người ai cũng có đôi có cặp, dẫu chỉ là những cặp đôi ở trên sàn. Mà về nhà soi gương, nhìn đi nhìn lại, chị bắt đầu thấy vẻ già nua mệt mỏi trong đôi mắt, làn da. Cái váy chị kỳ công đi chọn lại có vẻ hơi kệch cỡm so với khuôn mặt, vóc dáng chị bây giờ.

Miên buồn, thỉnh thoảng, lại nhắn tin cho bạn bè thăm hỏi vu vơ, có khi là mấy câu chúc mừng những dịp lễ tết hay sinh nhật. Chúng tôi cũng ít gặp nhau vì mối liên hệ trước đây gắn bó bởi công việc nhiều hơn. Tuy vậy, tin tức về nhau, chúng tôi vẫn biết qua bạn bè ở những lần gặp gỡ tình cờ.

Khi đến thăm Miên tôi mới hay chị định bán nhà. Thấy tôi ngỡ ngàng đưa mắt nhìn lên tấm biển, Miên cười buồn:

“Mình định bán nhà, về ở với vợ chồng đứa em trai. Mình quá sợ những ngày ngồi một mình từ sáng đến tối. Sáng mở mắt ra thấy có một mình. Dọn dọn nấu nấu, rồi cũng ăn một mình. Có cố gắng đi đâu, làm cái gì đó cho vui rồi rút cục cũng về nhà một mình. Ngày xưa, đã phải cố gắng lắm để có một cái nhà riêng, cũng cố để có một gia đình, nhưng rồi…”

Miên bỏ lửng câu nói, ngồi trầm ngâm, nhìn ra khoảng không vô định.

“Mình có tiền, chắc cũng không đến nỗi nào. Mình sẽ xây thêm một tầng ở căn nhà của tụi nó để ở, còn thì  gởi tiết kiệm. Mình còn lương hưu, cũng sống đủ.”

Tôi không kịp hỏi hay bàn bạc gì thêm vì Miên đã bộc bạch hết. “Trước đây, mình có một anh bạn…”

“Vậy sao?” Tôi vui vẻ góp chuyện.

“Tụi mình gắn bó với nhau được mấy năm. Ảnh và mình thương nhau lắm, cũng định làm giấy kết hôn. Nhưng con cái ảnh nó phản đối dữ quá. Bọn nó sợ mình chiếm cái nhà của ảnh… Sao bọn nó nghĩ vậy chứ. Cái nhà của mình, mình cũng còn chưa thiết nữa mà.”

“Rồi bây giờ?”

“ Chia tay rồi. Có lần ảnh đau nặng, mình muốn đến chăm sóc ảnh  nhưng không được. Con cái về lo cho ảnh, tụi nó nhỏ to sao đó, ảnh nghe con, quyết định chia tay..”

Tôi thở dài. Miên vẫn nói, không để ý đến việc tôi có nghe hay không.

“Số mình nó vậy, lần nào hạnh phúc cũng bị vuột mất vì mấy đứa con. Tụi nó không hiểu mình. Mình có giành cái gì của tụi nó đâu. Ờ, mà có, giành cha của tụi nó!”

Miên cười to làm tôi phát sợ.

“Giành một ông già gần bảy chục tuổi. Nghe cũng vui quá hả. Nhưng không, nói vậy chớ trông ảnh cũng còn phong độ lắm.”

Miên lại miên man kể về những kỷ niệm của hai người. Mà lạ kỳ, giọng chị ráo hoảnh, không buồn, không vui, như kể về chuyện của người nào đó chứ chẳng phải của mình.

“ Hồi mình đi học tiếng Anh, mình cũng quen một ông thầy người Anh, nhưng rồi …”

Miên bỏ lửng và bật cười chua chát.

“Mình quyết định như vậy cũng được phải không? Thật ra thì cũng chẳng biết thế nào là tốt hơn, nhưng mấy đứa em ủng hộ mình. Bên đó tụi nó cũng đi làm suốt ngày thôi. Nhưng ít ra căn nhà cũng còn có tiếng người.”

“ Nhiều lúc nghĩ mãi, mình đã có được gì trong cuộc đời này?”

Tôi nắm tay Miên bóp nhè nhẹ, bàn tay với lớp da khô khốc đã bắt đầu thấy những nếp nhăn khắc khoải, những đường gân xanh căng phồng thách thức.                                                                                                                                                                                                                                 Tôi cố gắng nở một nụ cười:

“Nhưng Miên tự do… Miên muốn sống thế nào thì sống mà.”

Miên để yên bàn tay trong tay tôi,

“Phải, mình tự do…”

Miên im lặng. Tôi hiểu, sau tất cả, vẫn là một nỗi buồn thăm thẳm.

 Sau lần đến thăm Miên, tôi tự dưng lại hay nghĩ ngợi. Sống một mình có đúng là đáng sợ như thế không? Mà sao bao người có gia đình như tôi vẫn mãi loay hoay trong cái lồng bó chặt lấy mình.

 Một buổi sáng đi ra đường, tôi nghe mọi người bàn tán về chuyện ở quận Y có người phụ nữ nhảy từ lầu năm xuống đất chết ngay tại chỗ. Tôi nghĩ ngay đến Miên. Lẽ nào… Nhưng không phải, về đọc tờ báo địa phương, tôi mới biết đó là một phụ nữ đẹp, thành đạt, chồng con đề huề. Không biết có chuyện gì đến mức phải nhảy lầu? Tôi tự hỏi. Stress, bệnh tật, chồng có bồ, con hư hỏng… hay đơn thuần là cảm giác cô đơn? Cô đơn ngay chính trong tổ ấm của mình.

 Tối đó trời nóng quá, tôi lên sân thượng, đứng trước ban công tìm chút gió trời. Tự dưng, tôi nhớ đến chuyện người phụ nữ nhảy lầu. Tôi nhìn xuống khoảng không tối hun hút bên dưới và cân nhắc khoảng cách từ chỗ mình đứng xuống mặt đất. Nếu mình làm một cú lộn nhào thì sẽ ra sao? Tôi không rời bỏ được ý nghĩ đó. Tôi đưa hai bàn tay xoa mặt và hít một hơi dài để có thể tỉnh táo hơn. Nhưng ý nghĩ  đó vẫn mãnh liệt  bám riết lấy tôi, càng xua đi nó càng bấu chặt. Tôi quay lưng, đi như chạy xuống nhà. Tôi nghe tiếng chân của mình nện dồn dập trên những bậc thang. Và sau đó, là một sự yên lặng, yên lặng cực độ. Tôi có cảm giác như bị nó – sự yên lặng – nuốt vào, nhấn chìm xuống. Tôi lảo đảo bước đến bên cây đàn piano ở góc phòng,  ngồi xuống một lúc. Và không kìm giữ được, tôi nện mạnh những ngón tay xuống các phím đàn. Những âm thanh tức tưởi tuôn ra, dồn dập dội lại làm tôi ngột thở.  Cứ như thế cho đến khi tôi thấy những phím đàn và cả vạt áo của tôi loang đầy những vệt nước mắt.

PHÙNG KIM HƯƠNG

Tương tri hội ngộ đất Sài Gòn

Võ Xuân Đào

11554_392904657511724_1587139045_n[1]

Tháng 02 năm 2013, dù khá bận rộn với việc chuyên môn ở hãng, xưởng, hay công ty. Nhưng với tình yêu văn chương như một nghiệp dĩ đời mình của những người đã từng viết văn, làm thơ, cộng tác hay là độc giả trung thành của những “Tuổi hoa”, “Tuổi ngọc”, “Văn”, “Thời tập”, “Liên sinh” v.v… trước 1975 đang sống ở các bang khác nhau tại Mỹ, Úc đã không ngại ngần hợp tác cùng nhau tạo dựng nên “tương tri.com” để trải lòng mình qua những “con chữ” và họ đã cố gắng tập hợp ngày càng nhiều, nhiều hơn nữa những người đã từng “say mê” những “tuổi hoa”, “tuổi ngọc”, “liên sinh”, “thời tập”, “văn”, “văn học”… trước 1975 lẫn những cây viết chuyên, không chuyên sau 1975 đã và đang sống rải rác khắp nơi trong và ngoài nước để chuyển tải những “con chữ” của người viết đến với những người yêu thích văn chương Việt.

Tháng 02 năm 2014, “tuongtri.com” tròn tuổi thôi nôi, 12 tháng, mỗi tháng 30 ngày, họ (những người chủ trương) mỗi ngày dành ra khoảng vài tiếng đồng hồ trước khi đi làm, lúc nghỉ ngơi hay trước khi ngủ cần mẫn làm công việc của những “chú kiến con” gom về những bài viết của mọi người và rồi lại làm những “con tằm” nhả tơ từng ngày, từng ngày đem đến cho người đọc, những người yêu thích thơ văn món ăn tinh thần.

Một năm, chưa phải là dài nhưng cũng không ngắn với những người làm văn chương. tuong tri.com đã lần lượt in và xuất bản 12 số báo để hôm nay chính thức mang về hội ngộ tại đất Sài Gòn vào chiều tối ngày 08 tháng 02 tại quán Sông Trăng, sau những cuộc gặp gỡ, giao lưu ở Đà Nẵng, Hà Nội và Tây Sơn (Bình Định).

Vài hình ảnh dưới đây sẽ thay cho những câu chữ nói lên sự mến phục, hâm mộ của những người viết, người đọc, bạn bè đối với “tuong tri.com”

Tiếp tục đọc

TÔI THẤY CUỘC ĐỜI TRÊN BẾN SÔNG

 

Tôi thấy phía cuối chiều một con sông lạc mẹ
Hoàng hôn lên trào mắt đỏ au
Mang trên lưng chuyến đò không còn trẻ
Bên kia bờ
Gà gáy gọi nhau

Tôi thấy phía cuối dòng người viễn xứ
Những bé thơ mắt đỏ
Da sạm bỏng ngô rang
Buôn hồn nhiên, buôn tiếng cười vàng
Những gánh chạp phô gầy lên nhau nghiêng ngả
Những tiếng chào hàng mới mười bảy, mười ba
Không ai nghe tiếng rao im lặng
Của bà cụ không nhớ nổi tuổi mình

Tôi thấy phía cuối của đôi môi
Hơi ấm đang xa dần hơi ấm
Bàn tay đang xa dần bàn tay
Những hành trang gói đầy gương mặt
Chúng khóc thành tiếng gió thơ ngây

Tôi thấy phía cuối chiều bến nước đang đứng lại
Đong đếm tất cả những gì
Có thể chia hai

NGUYỄN ĐĂNG KHOA

Cô độc.

Nguyễn Trí

040Klee-AdMarginen

Cuối cùng Út Bình cũng tìm được người lên bãi coi hàng hóa trong mười hai ngày nghỉ tết. Thật là mừng thiếu điều hết lớn luôn. Ở lại đỉnh Đồi Đất Đỏ, trong những ngày mà có đói thiên hạ trên đất nước nầy, quan cho chí dân, giàu chi đến nghèo đều quăng hết mọi sự qua một bên để vui vầy là trên cả tuyệt. Tết mà, cày bừa làm chi nữa?

Người chịu quay trở lại rừng là Trình. Một vợ ba con. Hai con lớn gửi phía ngoại trông nom giúp. Còn út vào rừng cùng cha mẹ. Út của cặp vợ chồng nầy bạn với rừng hồi mới ba tháng tuổi. Thảm lắm. Đi làm mẹ địu con sau lưng, về sau đem luôn con gái lớn vào trông em. Nghèo khổ quá người ta mới vậy chứ ai chả biết rừng sâu là quái ác. Sốt rét quật cả mẹ lẫn con ngã ngựa. Trình phải về kiếm nơi cư ngụ. Nơi ở  cũng cực kì tạm bợ. Đó là một chòi lá, đằng sau một lò heo. Chủ lò cho vợ chồng Trình ngụ tạm. Chừng nào em xây lại chuồng rồi tính, còn bây giờ anh cứ ở. Chủ lò nói vậy. Cuộc sống  vợ chồng con cái Trình không thể nào lay lắt hơn.

Tết của gia đình Trình buồn đến nát ruột nát gan. Làm sao mà không nát khi chả có chi kể cả gạo trong ba ngày tết. Chòm xóm láng giềng toàn lấy rừng làm mạch sống, ai cũng khó. Mấy tay buôn bán có tí máu ở chợ thì vái vợ chồng Trình cả tơi lẫn nón. Chủ hiệu tạp phẩm Lệ đã chận Trình ngoài lộ, đe:

– Ông coi thanh toán trước tết nghe, không có tui dỡ nhà ông à Tiếp tục đọc

LIÊN CAN BUỒN

làm như thể vô can
con bướm vàng đã bay về phía nắng
và rêu rao
mùa xuân có màu hồng.

em ngồi lại giữa khuya
khóc cười
thời gian này
như không hề can dự vào cuộc đời đang trôi.

tôi đã không có mặt ở phía nắng
vào lúc nửa đêm
thế mà phải ngậm bồ hòn làm ngọt
không thể nào chứng minh mình ngoại phạm.

lá xanh đã giấu nắng ở đâu
người ta xôn xao đi tìm chứng cớ
không chịu đựng nỗi nữa rồi
sáng nay tôi đi tự thú
về sự liên can buồn.

trần thiên thị

AI ?

Ai thả sương mù lên mái tóc
Tôi về hong lại tuổi xuân xưa
Vàng bay từng cánh theo cơn lốc
Xoáy cả hồn tôi mưa ướt mưa

Ai thả trăng mười lăm mười bảy
Tròn vạnh câu thơ tình đầu tiên
Hồn tôi quay quắt từ bữa ấy
Dẫu bước chân ai lạc cuối miền

Ai thắp giùm đời tôi mộng ảo
Hồn sơ nguyên trắng muốt tinh khôi
Cả một trời thơ màu thạch thảo
Ươm lòng…se sắt mãi không thôi

Ai ngõ lời thương rồi lặng lẽ
Quay đi…để lại giấc mơ đôi
Mãi mãi nhánh sầu rơm rớm lệ
Hồn phiêu linh gió thoảng qua trời

Ai giữ cánh sầu đông ướt gió
Ngày lên sương xuống lạc phố người
Tôi đứng một mình bên dốc nhớ
Hiu quạnh đất trời…Quạnh hiu tôi

AI MÙ KHƠI SƯƠNG KHÓI BAY 
VỀ NGHE TÌNH PHỤ BUỒN LAY DỐC BUỒN 
ĐƯA TAY LÙA GIÓ CUỐI NGUỒN 
THẮP HƯƠNG MÙA CŨ LOẠN CUỒNG DẤU XƯA 

DaoLam

NHỮNG CON ĐOM ĐÓM

chienbinh5_ISYB
Khuất Đẩu
Nếu tôi nói rằng, có một thời tôi cũng là một nữ sinh xinh đẹp, mỗi khi đi học có một cái đuôi dài những chàng trai si tình, rồi ít lâu sau có chồng này nọ các thứ, bạn có tin không? Không tin hả? Vậy thì đừng hỏi tôi những chuyện lôi thôi quê quán mẹ cha, đừng hỏi tôi cớ sao lại trở thành một con đĩ rạc.
Không ai sinh ra để làm đĩ hay giết người.
Tôi không biết được tại sao lại làm cái nghề chết tiệt đó. Nếu hỏi cho ra lẽ thì chết sướng hơn.
Tôi chỉ biết ngày ngủ cho đẫy giấc để tối đến đổi trao những thứ tôi có, lấy những thứ tôi không có. Mà thời ấy, những thứ tôi không có nhiều đến nỗi không thể kể hết được. Những đường, những gạo, những mắm, những muối, những áo cho con, những quần cho mẹ.
Vậy đó, mọi sự trên đời đều có thể xảy ra. Nếu bạn không tin, tôi cũng chẳng biết nói gì hơn.
Chỗ tôi hành nghề là một cái ngã ba bậy bạ. Giao lộ của một con đường bắc nam với cao nguyên lúc nhúc người đi kẻ đến. Những xăng nhớt, cà phê, thuốc lá. Những gỗ lậu và không lậu. Một nơi mà bọn tài xế đường dài lúc đó còn sướng hơn cả vua.
Bọn tôi ba đứa từ Sài Gòn dạt ra, toàn là hàng hết đát. Đứa nào cũng trên dưới ba mươi. Vừa thiếu ngủ, vừa đói khát, vừa làm cái việc chó đẻ đó trên những miếng nilon trải ra trên bờ ruộng hay trong những cái ống bi bỏ rải rác trên đường, nên đứa nào cũng xanh xao, ốm yếu.
Đắp lên mặt cả ký phấn son, độn trước độn sau cũng chỉ lập lờ đánh lừa được một vài kẻ tay mơ mà thôi. Cái bọn chết dẫm đó khi nhận ra bị lừa đã mắng chửi bọn tôi không tiếc lời. Có đứa còn đá đạp như vừa bắt được tại trận một đứa móc túi.
Mà thôi, một khi đã rơi xuống đáy cuộc đời thì ầm ĩ làm gì. Rồi như con Lan nằm chết trên miếng nilon ướt nhẹp tanh tuởi. Như con Huệ sáng nào cũng ho ra máu. Và như con tôi mới chết một tuần.
Con tôi, bạn không tin tôi có con sao? Nó lên ba tuổi và tôi dám cá với bạn là chưa có đứa bé nào đẹp bằng. Tôi chỉ biết nó đẹp tuyệt vời mà không cần biết vì sao nó đẹp. Con tôi có một cái miệng mà khi nó nói dù bạn đang sắp chết cũng cố ngóc đầu lên nghe nó nói rồi mới chết.
Tôi dành hết mọi sự tốt đẹp cho nó. Để khỏi phải chung đụng trong cái ổ chuột tục tĩu bừa bãi quần lót rẻ tiền và nằm ngồi hớ hênh buông thả, tôi gửi nó cho một bà lão trong xóm. Đó là một bà cụ tốt nhất mà tôi gặp được trong đời. Mặc dù biết tôi làm cái nghề đáng xấu hổ, bà vẫn coi nó như cháu ngoại của bà. Khi nó chết đi, bà khóc còn nhiều hơn cả tôi.
Vì nó, tôi chìu tất cả những thằng đàn ông có tiền. Từ đứa con trai vừa mới bể tiếng đến ông già lụm cụm muốn nhìn ngắm sờ mó này nọ một chút trước khi nhắm mắt lìa đời. Từ một thằng bạo dâm như ác quỷ cho đến cả một thằng cùi sụp hết cả mũi.
Tôi là cái hố rác trong cái ngã ba hôi hám ấy. Nhưng đồng tiền tôi kiếm được, tôi tin là đồng tiền sạch. Tôi không cướp bóc của ai. Không tham nhũng, không thụt két. Những đồng tiền dù hôi thối thế nào nhưng rơi vào tay tôi vẫn sáng lấp lánh. Nó cho con tôi có sữa để uống, có áo mới để mặc, có một đôi giày bé xíu để mang Tiếp tục đọc