Biển Đông dậy sóng
Có bà mẹ tiển con ra biển
Trên chiếc tàu vết nứt chưa kịp vá lại trong cuộc chiến hôm qua
Chàng trai đôi mắt sáng ngời ôm chặt người mẹ dòng lệ đang rơi
Có thể lần tiễn biệt cuối cùng
Có thể chàng trai không trở về nữa
Nhưng Mẹ ơi!
Không thể hững hờ như đám người kia
Người ta hô hào chống Tàu bên bàn tiệc nhậu trong nhà hàng cạnh biển Đông
Người ta hét hò, khóc than tỏ lòng yêu nước bên dĩa thịt thơm lừng.
Người ta bảo sẵn sàng hi sinh thân mình, hô hào ra đảo
Người ta bảo ước gì còn được tuổi Thanh xuân
Người ta khóc. Người ta than thở rồi người ta lại cười hô hố
Bên bàn tiệc nhậu trong nhà hàng cạnh biển Đông
Có lũ người mặt thịt nốc bia như nước lã
Họ đã đảo chiến tranh
Họ hoan hô hoà bình
Họ chụp hình đưa lên facebook
Khoe vũ khí chống Tàu bằng chai rượu ngoại đắt tiền
Thằng mặt đỏ cười ha há
Thằng mặt dày chê con bé bưng bê không biết điệu
Bia rượu lại đổ xuống biển Đông
Tôi vẫn nghe hằng ngày
Những âm thanh uất nghẹn nơi cổ họng
Lòng căm thù bọn giặc xâm lăng
Của những con người lầm than bên hè đường kiếm sống
Lâu rồi tôi không cầm bút
Hững hờ với mọi chuyện chung quanh
Tôi bất lực và tôi có tội
Vẫn nghe hằng ngày
Người ta bàn chuyện ra đi
Mỗi người yêu nước theo cách của mình
Tôi yêu nước theo cách của tôi
Bằng sự im lặng của tuổi già
Chiêm nghiệm cuộc chiến đi qua bằng đôi mắt già nua bất lực
BÙI THANH XUÂN
15/5/2014
Author Archives
NHỮNG TẤM HÌNH BIẾT NÓI – NHỮNG TẤM HÌNH CÂM
World Press Photo (WPP) có trụ sở chính đặt tại Armterdam (Hoà-lan) là một tổ chức vô vụ lợi. Hàng năm, WPP đều tuyển chọn một tấm hình biểu hiện sắc thái đặc biệt của năm đó. Hàng chục nghìn tấm hình được gửi đến trung tâm của WPP từ khắp nơi trên thế giới của nhà báo, nhiếp ảnh gia, phóng viên, cơ quan báo chí, tạp chí…v..v. Cuộc thi hàng năm diễn ra bắt đầu từ tháng 10 và kéo dài mãi đến giữa tháng Giêng năm sau là thời gian nhận hình ảnh. Cuộc tuyển chọn bắt đầu từ đầu tháng 2 và công bố kết quả sau đó một tuần. Ban giám khảo gồm có 13 chủ bút hình ảnh, nhà nhiếp ảnh và đại diện các cơ quan truyền thông báo chí từ khắp nơi trên thế giới với kiến thức dị biệt. Với ban giám khảo có một kinh nghiệm sâu rộng, nhận thức đa dạng, và sự tương phản về quan điểm như thế nên cuộc tuyển chọn thật sôi nổi, hào hứng và nhiều cam go.
Hình được tuyển chọn qua 10 thể loại gồm các giải nhất, nhì và ba, cọng thêm 3 giải cốt truyện cho từng thể loại. Cuối cùng, trong hơn 60 tấm hình trúng giải, ban giám khảo chọn ra một tấm hình duy nhất với danh hiệu: Hình Toàn Năm của Tổ chức Hình Ảnh Báo Chí Thế Giới (the World Press Photo of the Year). Tấm hình này không những nói lên nét đặc thù của một biến cố quan trọng trong năm, đồng thời biểu hiện nét đẹp hào hùng của ngành nhiếp ảnh báo chí, và phô trương cung cách nổi bật của quan điểm và sáng tạo.
Năm nay những tấm hình trúng giải được chọn lựa từ 83.044 tấm hình của 4.448 nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp từ 122 nước trên thế giới. Danh sách trúng giải gồm 63 nhiếp ảnh gia của 25 nước, gồm có: Argentina, Australia, Bangladesh, Canada, Chile, Colombia, Czech Republic, Denmark, France, Greece, Hungary, India, Ireland, Israel, Italy, Lebanon, the Netherlands, Norway, People’s Republic of China, Poland, Russia, South Africa, Spain, United Kingdom and the USA. Và, như thường lệ, năm nay giải thưởng lớn lao nhất lọt vào tay nhiếp ảnh gia Finbarr O’Reilly (Canada) thuộc thông tấn xã Reuters. Tấm hình biểu hiện biến cố quan trọng nhất trong năm chụp rõ bàn tay nhăn nhúm của đứa bé 1 tuổi đặt lên đôi môi của người mẹ tại trạm xá cấp cứu thức ăn ở Niger, Phi-châu.
Ông James Colton, trưởng ban giám khảo, nhận định về tấm hình: “Tấm hình này bám chặt trong tâm trí tôi kể từ ngày đầu tiên tôi nhìn thấy hai tuần trước đây. Nó in đậm nét trong óc tôi, ngay cả sau khi nhìn hàng chục nghìn những tấm hình khác trong cuộc tuyển chọn. Tấm hình này chứa đựng tất cả những gì mà tôi mong muốn – vẻ đẹp, sự kinh hoàng và nỗi tuyệt vọng. Hình chỉ chụp lại khuôn mặt và bàn tay nhăn nheo của đứa bé nhưng lại nói lên hết phong cách và nỗi cảm xúc.”
Hậu quả của nạn châu chấu và nạn hạn hán tệ hại nhất trong năm vừa qua đã để lại hàng triệu người thiếu ăn tại châu Phi. Nhìn đôi mắt vô hồn của người mẹ chúng ta có thể mường tượng được những gì người mẹ phải chịu đựng. Bàn tay đứa bé nhăn nheo vì thiếu dinh dưỡng từ ngày ra đời, quờ quạng bám lấy môi người mẹ. Chắc chắn bé đang trong cơn đói lả, chỉ đủ sức khua tay chạm đến môi mẹ xin ăn. Mặc dù không thấy hình đứa bé nhưng chúng ta cảm thấy được cơn đói khốc liệt đứa bé đang chịu đựng và khuôn mặt biểu hiện sự bất lực của người mẹ trước cơn đói đang hành hạ con mình.
Theo cuộc khảo sát của bộ Lương Nông Liên Hiệp Quốc (FAO: Food & Agriculture Organization) thì mỗi ngày có đến 24.000 người chết đói hoặc chết vì những nguyên nhân gây ra nạn đói. Ba phần tư con số này là trẻ em dưới 5 tuổi. Em bé trong tấm hình này mới 1 tuổi nên cơ nguy bé chết đói rất có thể xảy ra.
Tấm hình có giá trị hơn ngàn lời cần phải nói. Thế giới đang sống trong một tình huống mâu thuẫn chưa từng thấy. Ở các nước phương Tây, thực phẩm ê hề trên bàn ăn nhưng cũng dư thừa trong thùng rác. Thế mà cũng là con người ở một nơi khác, chỉ cách nhau một đại dương lại không có một chút gì lót dạ trong ngày. Những dư thừa đổ vào thùng rác mỗi ngày ở đất nước này lại là giấc mơ vượt quá tầm tay của nhiều người khác, như người mẹ đang bồng con trong tấm hình này. Nhớ lại những năm đầu tiên mất nước, cả trăm nghìn người phải bỏ thành phố lên chốn rừng thiêng nước độc theo chính sách “kinh tế mới” của nhà nước cộng sản. Biết bao người đã chết vì thiếu ăn, hoặc đói quá đành phải ăn trái cây dại hoặc nấm độc. Cái đói hành hạ triền miên bao tử con người, biến con người trở thành con thú nếu lương tri không thắng được cơn đói triền miên. Đến đây, bài học tiết kiệm cần phải học, cần phải dạy cho con cháu. Nấu vừa phải để ăn trong gia đình. Đừng ăn phí phạm, đổ thức ăn thừa vì đó là ơn mưa móc từ Trời. Được mùa chớ phụ ngô khoai. Thế hệ sinh ra ở hải ngoại chưa từng bị cơn đói hành hạ nên chúng khó hình dung được thế nào là bao tử lép xẹp, thế nào là hoa mắt, bủn rủn cả tay chân, kéo dài triền miên. Nhưng chúng có thể cảm nhận được nhu cầu căn bản của con người đã và đang bị tước đoạt – hàng ngày – nếu nhìn vào tấm hình người mẹ bồng con chờ thức ăn tiếp tế tại một trạm xá ở Phi châu. Từ cảm nhận sẽ sinh ra ý thức và từ ý thức sẽ đưa đến hành động tiết kiệm mỗi ngày. Tiết kiệm thức ăn, tiết kiệm áo mặc, tiết kiệm tiêu dùng trong mọi sinh hoạt để giúp đỡ những nạn nhân như thế.
Đây thật sự là tấm hình biết nói. Không cần giải thích dài dòng, chỉ cần nhìn tấm hình người ta có thể hình dung được cơn đói khủng khiếp đang giết chết con người ở châu Phi, trong đó có hàng triệu bé thơ. Đó là một sự thật khủng khiếp đang xảy ra mỗi ngày ở Niger, ở Bắc-Hàn, Mông-cổ, Cam-bốt, Afghanistan, Bangladesh, Tajikistan, Pakistan, Iran, Armenia, Georgia, Angola, Burundi, Sierra Leone, Guinea, Somalia, Sudan, Ethiopia, Eritrea, Haiti, Nicaragua, Bolivia và Honduras. Tấm hình sẽ đánh thức lương tâm nhân loại và thôi thúc các cường quốc cần phải làm một cái gì đó để cứu giúp đồng loại.
Finbarr O’Reilly xứng đáng nhận lãnh giải thưởng “World Press Photo of the Year 2005” với tấm hình người mẹ bồng con đói lả trên tay. Nhưng cũng có những tấm hình không biết nói, hoặc không nói hết được sự thật.
Cũng tổ chức này, năm 1968 đã trao giải ‘World Press Photo of the Year’ cho Eddie Adams, nhiếp ảnh gia Hoa-kỳ – của hãng thông tấn AP, người đã chụp hình tướng Nguyễn ngọc Loan xử tử tên VC nằm vùng Nguyễn văn Lắm, tự Bảy Lốp.
Chuyện xảy ra vào đúng ngày mùng Một Tết Mậu Thân, 1968. Hai bên đã đồng ý ngưng bắn để cho dân chúng và binh lính hưởng Xuân. Nhưng với bản chất dối trá cố hữu, bọn VC đã tung quân đánh úp vào các tỉnh miền Nam, kể cả thủ đô Sàigòn, vào lúc bất ngờ nhất. Ngày Xuân là ngày linh thiêng nhất trong phong tục tập quán của người Việt, bất kể theo chế độ nào. Lợi dụng ngày nghỉ của một truyền thống quan trọng nhất trong năm để xua quân đánh úp là một trọng tội đối với dân tộc và tổ tiên. Ngày Xuân không thể nói đến đổ máu, chết chóc. Đó phải là một ngày không có tiếng súng, an vui, đầm ấm với gia đình. Chưa nói đến việc hưu chiến mà đôi bên đã chấp nhận. Sự lật lọng, lừa dối của chính quyền cộng sản đã làm toàn thể dân quân miền Nam, ban đầu sợ hãi vì bất ngờ, trở nên căm giận. Sự phản kháng mạnh mẽ và chiến đấu dũng cảm của quân đội miền Nam đã bẻ gãy âm mưu đánh úp của bọn VC nhưng để lại biết bao tang tóc cho hai bên, kể cả những cán binh tập kết. Cố đô Huế là nơi chịu nhiều thảm cảnh nhất, trong đó có hàng ngàn người bị chôn sống một cách dã man nhất trong lịch sử dân tộc Việt. Cái chết của những người Do-thái khi bước vào lò hơi ngạt Đức quốc xã có lẽ cũng đau đớn và khủng khiếp đến thế là cùng. Cả thế giới lên án chế độ Phát-xít, người Do-thái tưởng niệm biến cố này mỗi năm và gọi đó là Holocaust, thế mà chẳng mấy ai nhắc nhở đến mùa Xuân tang tóc ở Huế cả. Liệu chúng ta nên có một ngày để tưởng niệm Holocaust cho biến cố Mậu Thân không? Hiện nay đã có những trang nhà nói về sự kiện lịch sử này trên mạng nhưng thật sự chưa đủ, cần phải nói to, nói mạnh mẽ hơn nữa để nhân loại biết đến tội ác dã man này của những người cộng sản. Phải giải thích tường tận và cặn kẽ cho con cháu biết rõ ngày Tết đẫm máu dân lành xảy ra hơn 40 năm trước.
Mùa Xuân năm Kỷ Dậu (1789) vua Quang Trung tung hoành đại phá quân Thanh giữa tiếng reo hò của quân lính thì những ngày đầu năm Mậu Thân khắp miền Nam đầy tiếng khóc than, tấm khăn sô lau vội những giọt nước mắt rơi lã chã vì con, vì chồng bị giết chết. Đó là một mùa Xuân kinh hoàng nhất trong cuộc chiến Việt nam. Đó là mùa Xuân mà người Nam lòng tràn ngập căm phẫn. Lòng căm phẫn phần nào cũng giải thích được lý do tại sao tên đặc công VC cần phải bị xử tử. Tấm hình ghi lại hành động của tướng Loan chỉ là việc cần phải làm trong lúc dầu sôi lửa bỏng khi bị tấn công bất ngờ, đang hoang mang bối rối chưa chủ động được tình hình.
Nếu biết thêm hành động dã man của tên Bảy Lốp, cầm đầu toán đặc công VC, sát hại vợ con của nhiều gia đình cảnh sát, tổng cọng 34 nạn nhân bị trói và bị giết, ngay trước khi hắn bị bắt thì lại càng hiểu rõ việc xử tử tại chỗ của tướng Loan. Định mệnh trớ trêu khiến Eddie có mặt ngay tại đường phố Sàigòn vào ngày mùng Một Tết, 1/2/1968. Trước đó, sự nghiệp nhiếp ảnh của Eddie đã được tô đậm với những tấm hình ông chụp qua 13 cuộc chiến tranh trên khắp thế giới. Eddie đang chuẩn bị chụp thì không ngờ tướng Loan rút ngay bên hông khẩu súng lục và chĩa thẳng vào thái dương của tên VC rồi bóp cò. Có nhiều cái không ngờ xảy ra ngay khi thu tấm hình lịch sử vào phim nhựa. Eddie không ngờ nhờ tấm hình này mà danh tiếng ông nổi như cồn với hai giải thưởng lớn Pulitzer Prize và World Press Photo của ngành báo chí. Nhưng ông cũng không ngờ ông đã giết chết sự nghiệp đời làm tướng của ông Loan nói riêng và bôi nhọ chính nghĩa chiến đấu tự vệ của dân quân miền Nam nói chung. Bọn phản chiến đã dùng tấm hình này để rêu rao khắp thế giới về sự dã man của cuộc chiến, đặc biệt của chính quyền miền Nam, cụ thể là hành động của một tướng cầm đầu ngành cảnh sát. Từ đó, dẫn đến ngày sụp đổ 30/4 chỉ vì quân dân miền Nam không còn sự hậu thuẫn của thế giới, đặc biệt tại chính trường Hoa-kỳ.
Cái dở của Eddie là ông không giải thích rõ căn nguyên của tấm hình. Chỉ nhìn vào tấm hình mà (cố) quên đi nguyên nhân của hành động, cũng không cần biết đến chuỗi diễn tiến trước khi tấm hình được chụp là một lỗi lầm không thể tha thứ được. Nguyên nhân nào đưa đến hậu quả phải xử tử tên VC không hề được bàn đến. Cả một chuỗi hành động của bọn VC bắt đầu kể từ đêm giao thừa khi bí mật chuyển súng đạn vào đô thành Sàigòn cho đến giây phút tên Bảy Lốp bị bắn cũng không được nghe nhắc đến. Tính ra từ đêm hôm trước đến trưa ngày mùng Một Tết có đến hơn 12 tiếng đồng hồ, vị chi là 43.200 giây, thế mà Eddie chỉ ghi lại hành động trên tấm hình chỉ trong một giây đồng hồ phù du, quá ngắn ngủi. Cái khoảnh khắc 1 giây đồng hồ đó không đủ nói lên tầm mức ghê tởm của lừa bịp, khinh bỉ của lương tâm, và rùng rợn của dã man do tên Bảy Lốp và bọn VC gây ra cho dân miền Nam. Thế mà thế giới vẫn cố tình làm ngơ đi diễn tiến trong 43.199 giây phút kia. Có thể hào quang của danh vọng qua 2 giải thưởng lớn đã làm lu mờ lương tri của Eddie?
Sau cái chết của tướng Loan khoảng 2 tuần, ngày 27/7/1998, Eddie bày tỏ sự ân hận trên báo Time:
Ông tướng giết tên VC, tôi lại giết ông tướng với chiếc máy ảnh. Những tấm ảnh chụp vẫn là thứ vũ khí đầy uy lực nhất. Người ta tin vào những gì thấy trên tấm ảnh, nhưng những tấm hình này nhiều khi đã lừa bịp, ngay cả không cần phải ngụy tạo. Chỉ vì chúng chỉ nói được một nửa sự thật. Tấm hình này không nói được một nửa sự thật kia như thế này: “người ta sẽ hành động ra sao nếu ở vào vị trí của ông tướng, ngay trên đường phố Sài gòn vào một buổi trưa nắng gắt, khi bắt được một tên VC ác ôn mà chỉ mới trước đó vài tiếng đồng hồ hắn đã giết chết một, hai, hay ba người lính Mỹ?”
Trước đó, Eddie đã đến tận nhà riêng của tướng Loan tại Virginia để xin lỗi cá nhân ông tướng và cả gia đình về những gì thiệt hại và mất mát không thể đền bù được do tấm ảnh gây ra. Ngay trước linh cữu của tướng Loan, Eddie đã ca ngợi ông là một anh hùng, đã hành xử đúng những gì cần phải làm trong ngày mùng Một Tết năm Mậu Thân.
Có lần ông đã nói, “Tôi thà được người ta biết đến qua những tấm hình chụp 48 thuyền nhân vượt biển sang Thái trên chiếc thuyền dài 10 mét, đã bị hải quân Thái kéo ngược trở lại biển khơi, hơn là tấm hình chụp tướng Loan xử tử tên VC.” Những tấm hình này và những bản báo cáo của ông về thuyền nhân vào cuối thập niên 70 đã thuyết phục Tổng thống Carter ban quy chế tỵ nạn cho gần 200.000 người Việt. Eddie còn thêm, “Đó là một việc làm tốt và nhất là không làm hại một ai cả.”
Eddie chết vào ngày 19/9/2004 vì chứng bệnh Lou Gehrig, một chứng bệnh liên quan đến trung khu thần kinh điều khiển các bắp thịt. Tướng Loan chết vào ngày 14/7/1998 vì bệnh ung thư. Cả hai đã bước qua bên kia thế giới để lại những nút thắt của sự nghiệp chỉ vì một tấm ảnh. May mắn thay, nút thắt này đã được giải mở trước khi họ vĩnh viễn ra đi.
Con cháu chúng ta cũng cần phải biết nút thắt này và cũng cần phải biết nó đã được giải mở vì một nửa sự thật kia đã được phơi bày. Đừng nhìn vào một tấm hình mà không suy nghĩ tình huống, nguyên nhân và động lực qua hành động của người in hình trên tấm ảnh. Đừng bóp méo và cũng đừng ngụy tạo nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật.
Tấm hình của Finbarr O’Reilly chụp hình người mẹ bồng con đang chờ thức ăn cấp cứu tại Niger là một tấm hình biết nói. Tấm hình của Eddie Adams chụp hình tướng Loan xử tử tên đặc công VC trên đường phố Sàigòn là một tấm hình câm.
SƠN NGHỊ
GĂM THƯƠNG
Hạ xưa, em về nội!
đường cỏ may lấp đầy
rừng thương găm mắt cỏ
vướng tên tà áo ai bay
chiều nhạt nắng qua đây
em gặp người trong mộng
mắt tình tơ liếc động
cháy lòng ai ngất ngây
mùa cỏ may ướp mật
làng quê pháo cưới đỏ hương
xe hoa yêu tươi màu mắc cỡ
thẹn cười chín tím chân đê…
sự thế chợt vấp bên thềm
hạnh phúc chao nghiêng nắng úa
ước mơ đời trai khép cửa
nụ cười ai tắt lửa
rót sợi buồn khua tuổi trẻ đo đêm…
ngày tiễn chồng vượt biên-mùa biển động!
sóng cuồng điên thuyền găm xuyên mắt bão
là ngày em goá bụa chít khăn tang
là từ đây…
biệt khúc mộng khuê thường
những tháng năm côi cút
lam lũ chợ đời cơ cực
gồng tủi nhục nuôi con
rồi, cũng qua đi thời quá độ
tuổi xuân mòn hong giấc trẻ thơ
vào đổi mới, đất nước lại bừng lên
con hiên ngang bước vào kỷ nguyên tươi nắng mới…
nay hạ về, cùng con thăm lối cũ
đường cỏ may xưa, giờ không thấy nụ
lặng nhớ hồn găm thương!
Sài Gòn, Hạ 2014
NGUYỄN NGỌC THƠ
THEO CHỒNG VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ
anh về thăm lại ngôi trường cũ
nhớ bạn bè xưa nhớ những thầy
nhớ rặng thông già đêm gió hú
nhớ Đà Lạt lạnh cóng đôi tay
từng dãi Dã Qùy vàng bát ngát
ngã năm Phù Đổng áo sinh viên
Minh Thành , Hội Hữu cùng Hòa Lạc
ký ức một thời dễ đã quên
giảng đường Spellman ngày ấy
chính trị kinh doanh khát vọng rồng
cung đường đẹp nhất dành Kiêm Ái
hỡi bạn đồng môn có nhớ không ?
đường lên dốc ngược đồi Năng Tĩnh
thấp thoáng hoa đào nở sắc xuân
từng bậc đá xanh rêu phủ kín
đợi người năm trước ghé về thăm
rưng rức nắng chiều khu Học Xá
chạnh lòng thương cảm buổi hàn vi
người xưa cảnh cũ giờ xa lạ
biến động đành thôi lạc cố tri
em thăm trường cũ nơi chồng học
sau cuộc chiến buồn di chứng đau
bao mảnh đời riêng cười hoặc khóc
cũng là phận bạc khác gì nhau
Thụ Nhân , em hiểu trồng người tốt
đã hết rồi sao thế giới nầy ?
Em lắc chuông tim nhân loại thức
đẩy lùi cái ác cứu tương lai !
TRẦN BẢO ĐỊNH
GHEN NGƯỢC!
Họp mặt kỷ niệm 20 năm ra trường lớp 12 của Vân vắng nhiều bạn và thầy cô mặc dầu ban liên lạc chuẩn bị từ mấy tháng trước. Chỉ có 5 thầy cô ở gần và hơn 20 bạn trên tổng số gần 50 khi vào lớp 10! Hai mươi năm, đây là lần mà Vân nghĩ sẽ đông, các lần kỷ niệm 10, 15 năm trước ai cũng hứa hẹn sẽ về, vậy mà ai cũng xin lỗi vì kẹt việc này việc khác!
Họp mặt vui và cảm động, kết thúc bữa tiệc, nhóm Vân ngày xưa, thân nhau từ ngày mới vào PTTH rủ nhau đi café tâm tình riêng, hỏi thăm nhau, hỏi thăm bạn bè và vài thầy cô cũ. Một bạn từ Ban Mê Thuộc về hỏi thăm vợ chồng thầy Quang mà họ chỉ biết là thầy cô đã về sống ở Sài Gòn từ 5 năm trước, thầy Quang dạy lớp năm 11, 12. Tuy dạy môn phụ và khó tính nhưng tình thương yêu và lo lắng của thầy cho học sinh các bạn đều trân trọng. Khi nói về thầy, một bạn khác hỏi Vân một chuyện rất tế nhị mà ngày ấy ai cũng thắc mắc và tin là hỏi Vân thì sẽ có câu trả lời vì nhà Vân đối diện với nhà thầy trên con đường lớn chạy qua thị trấn.
Chiều hai tám Tết năm ấy Vân đang ngồi phụ mẹ coi quán tạp hóa nhỏ của gia đình trong lúc cả nhà ai cũng lăng xăng việc này việc khác, kẻ lau dọn bàn thờ, người canh lửa nồi bánh chưng, Vân thấy vợ chồng thầy Quang khóa cổng lấy xe ra khỏi nhà, Vân nghĩ chắc là xuống thành phố mua sắm thêm những gì còn thiếu hoặc thăm viếng phải không vào dịp cuối năm. Không lâu sau thì thấy cô Lâm, cô giáo tiếng Anh dừng xe trước nhà và…leo qua cổng!. Tò mò, Vân nhìn qua, thấy trên tay cô cầm theo con dao chặt đá, đập bể toàn bộ kính cửa chính và phòng lồi ở mặt tiền. Gia đình thầy Quang vào ở nhà mới này, căn nhà được xem là đẹp và sang nhất xóm Vân ngày ấy, chỉ mới hơn một tuần trước đó, sau gần ½ năm xây dựng. Vân chạy qua, vài nhà kế bên thấy lạ cũng đến và không lâu sau, cổng nhà thầy có hàng vài chục người hiếu kỳ cả người lớn lẫn trẻ con đứng xem. Với vẻ mặt hằm hằm nhưng cô rất bình tĩnh leo qua cổng và câu trả lời của cô cho những thắc mắc của mọi người là “Vợ chồng này nợ tiền tôi đã lâu, hẹn trả nhiều lần mà đến cuối năm cũng không nói gì, tôi cảnh cáo!” rồi cô chạy xe về.
Điều làm mọi người thắc mắc là hai gia đình cô Lâm và thầy Quang thân thiết đã nhiều năm, hàng tuần các chiều thứ 2, 4, 6 người ta thấy cô Lâm đến nhà thầy Quang và họ chở nhau đi, chín mười giờ tối lại chở về. Nghe nói cô đi dạy lớp Anh ở trung tâm do thầy Quang tổ chức.
Năm ấy ngày 29 âm lịch là cuối năm nên rồi ai cũng lo Tết và quên chuyện xãy ra hôm trước nhưng sáng 29 Vân thấy chồng cô Lâm đến chở thầy Quang đi, khi về họ đem theo kính và hai ông loay hoay ráp, ba mẹ Vân nghĩ và nói trong nhà: vậy là lỗi ở phía cô Lâm! (vì không lý do gì có sự đền bù này!).
Ngày vợ chồng Quang về trường này là lúc “nhan sắc” Quang xuống cấp trầm trọng do anh phải chèo chống bao nhiêu khó khăn đến với gia đình, không biết có phải do ăn uống thiếu chất khi dạy ở miền núi và về đồng bằng trong thời bao cấp khó khăn nên lâu lâu bệnh sốt rét hành hạ, anh xanh xao, ốm yếu, vợ anh cũng không hơn gì mà cô Lâm sau này bảo với Quang: Hôm chào cờ đầu tuần thấy anh ngồi ở hàng ghế giáo viên lần đầu em cứ như thấy một sinh viên du học nào đó mới về. “Sinh viên du học hồi hương” mà thế thì hỏng thật và anh không biết đây có phải là câu trích trong sách cẩm nang dành cho các bà…tán tỉnh hay là câu nói thật lòng nhưng Quang còn nhớ khi nghe đến anh cũng thấy lòng hân hoan!.
Dạo ấy là ½ sau thập niên 80, những năm cuối bao cấp, giáo viên ở xa chưa ai có nhà mà đều ở khu tập thể trong trường, cả độc thân lẫn có gia đình. Giáo viên có gia đình hơn chục cặp, họ hoặc là Bắc- Bắc, Nam-Bắc, thuần túy Nam-Nam chỉ có 5 cặp, dễ thân nhau. Vợ Quang và cô Lâm là đồng hương nên có nhiều chuyện để chia sẻ.
Là đồng nghiệp, xưng hô anh-em nhưng Quang hơn Lâm hàng chục tuổi, vai vế thầy trò.
Có lần, buổi tối gần nghỉ hè, trời nóng, Quang đi bộ ra ngoài sân, trên cửa sổ trước nhà, Lâm ôm đàn ngồi hát, anh nói đùa: “Thật tiếc cho ông Chương, có cô vợ hát hay, ôm đàn ngồi hát như thế mà không biết thưởng thức!”. Cô Lâm là “cây văn nghệ” trong trường, biết nhiều nhạc, nhất là nhạc xưa nhờ các anh cô đều là “dân văn nghệ”, cô hát hay, biết cả việc của một biên đạo múa nên trong các cuộc thi văn nghệ ở trường tổ chức nhân các ngày lễ, lớp cô bao giờ cũng chiếm nhiều giải.
Sau vài năm, nhìn cách cư xử của họ với nhau, lại nghe cư dân trong khu tập thể kể lại Quang mới biết rằng hôn nhân của vợ chồng Lâm không bắt đầu từ tình yêu mà chỉ là lấy cho có trong thời buổi khó khăn kinh tế và khủng hoảng tinh thần của từng con người do thời cuộc đem lại, Quang cũng biết tại sao Lâm vẫn hay có mặt trong những lần nhóm bạn nam của một cô giáo trẻ cũng đồng hương thỉnh thoảng từ thành phố đến chơi, đàn hát, đọc thơ như là bù đắp những phần thiếu trong tâm hồn cô giáo vừa hơn tuổi ba mươi này. Và sau cùng, biết tại sao Lâm có cảm tình với một chàng đã qua một đời vợ vì có lần cả hai rời nhóm đi dạo riêng hay đi đâu đó vào một đêm trăng sáng. Quang nghĩ, phải cứu cô này theo cách thừa trong nhà mới ra bề ngoài!
Ngày vợ chồng Quang làm được nửa sau ngôi nhà bây giờ, Quang đi làm về, nghe vợ kể rằng cô Lâm có đến thăm và mừng thật lòng khi thấy “vợ chồng anh chị có một nơi riêng tư, không phải đụng chạm với nhiều phức tạp trong khu tập thể”. Nghe chuyện, Quang rất vui và cảm động khi có một người bạn chia sẻ niềm vui của mình vì ngày ấy, việc có một nơi ở riêng trong khi mấy chục giáo viên từ nơi khác đến dạy trường này phải ở tập thể là chuyện không dễ!
Rồi việc gì đến, phải đến! Quang và Lâm trở nên thân thiết hơn xưa, khi Quang mở trung tâm Anh ngữ đêm thì Lâm là giáo viên nòng cốt, họ chở nhau đi đi về về trong các buổi tối, Lâm đi dạy, Quang lo quản lý và họ đến với nhau, không biết tự lúc nào?
Quan hệ của họ dưới mắt nhìn của ông Chương và vợ Quang cũng như đồng nghiệp, học trò đều chính danh, cả hai gia đình nhỏ đều êm ấm, hai gia đình đều thân nhau từ lâu thì việc hai người chở nhau đi chiều chiều tối tối là đi làm thêm, chính đáng quá đi chứ, có ai đó nghi ngờ thì rõ là người ghen ăn tức ở!
Cho đến một ngày… Quang ở trường về, vợ anh bảo khoan hãy thay áo quần mà chở giúp cô ấy đi công việc. Họ lên xe,vợ Quang bảo chạy về hướng thành phố, Quang hỏi đi đâu, cô trả lời cứ đến nơi sẽ biết, chưa đến 1/3 đoạn đường xuống phố, chừng hơn 3km thì vợ Quang yêu cầu dừng xe trước một quán café ven đường nhưng là quán café vườn, bên trong rộng mênh mông, loại quán đèn mờ, nơi những cặp tình nhân hẹn hò ít bị quấy rối! Quang hiểu ra vấn đề vì đó là nơi anh và Lâm vẫn thường ngồi với nhau sau khi hết giờ ở trung tâm ngoại ngữ. Quang bảo vợ: “Anh biết rồi! Có gì về nhà nói chuyện với nhau”, và hai vợ chồng quay về.
Tối hôm đó, ăn cơm xong, vợ Quang mời anh ra phòng khách nói chuyện, con họ đứa học bài trên lầu, đứa trọ học ở thành phố nên không biết gì, vợ anh rất tự chủ, bình tỉnh và thẳng thắn kể rằng một học trò cũ đi với người yêu vào đây, nhìn thấy đến 2 lần, vì thương cô nên em báo để cô biết để đề phòng! Rất ngắn gọn và lịch sự vợ anh tiếc là đã quá tin tưởng ở chồng và bạn nên không hề nghi ngờ gì và hỏi Quang muốn xử sự thế nào. Đến “nước” này Quang biết nói gì hơn ngoài việc xin lỗi vợ con và hứa sẽ cắt đứt mối quan hệ không tốt đẹp này với tư cách một người có học!
Kể lại cho Lâm nghe mọi chuyện, cô ấy có vẻ điềm nhiên chừng như biết trước rồi cũng sẽ có ngày này, lại còn động viên Quang và cũng (chừng như) định rút vào…bí mật trong khi từ sâu thẳm lòng mình, Quang muốn trở lại ngày xưa, ngày họ coi nhau như đồng nghiệp, như bạn bè và xa hơn, như anh em.
Quyết định như trên vì Quang xưa nay vốn sống đàng hoàng, coi trọng gia đình và thật sự, trong thời gian có Lâm, lắm lúc anh cảm thấy bị áp lực vì những yêu cầu (mà anh cho là) quá đáng của Lâm.
Nhớ lại những kỷ niệm từ ngày họ đến với nhau, tất cả không chỉ là màu hồng mà đôi lúc còn có màu xám khi Lâm buộc Quang chỉ được chở vợ trên xe Quang thường chở Lâm khi nào đi bệnh viện trong trường hợp cấp cứu! Sắm một chiếc divan hay giường riêng để ngủ nghĩa là… không chung giường với vợ! Lại có lần, Quang được nhờ điều hành chương trình lễ cưới em gái Lâm vì Quang quen biết cả họ nhà trai lẫn nhà gái, Lâm nói cô rất vui vì “anh cùng em đứng trước bàn thờ tổ tiên của em như một sự chứng giám của gia đình em cho tình yêu hai đứa!”. Nghe xong, Quang thấy sợ!
Sau này, Quang tâm sự với những người bạn biết chuyện và hỏi thăm một cách chân tình hơn là tọc mạch rằng anh chỉ muốn thử xem công lực mình còn được mấy thành sau bao lần bỉ cực và rằng anh vốn lãng đãng nhưng luôn tỉnh thức để lỡ đi lạc cũng còn biết lối quay về!.
Vốn tiếp xúc với văn hóa Âu Tây, nhiễm cách sống người Tây qua phim ảnh, sách báo, lại có thể do tính cách con người, Quang “biết gallant”, luôn luôn cư xử theo tinh thần “Lady first” bất kể “lady” đó là vợ, đồng nghiệp, học trò con gái, một người bà con ở xa ghé thăm nhà, kể cả một bà phụ huynh già đến nhà hỏi thăm chuyện con cái học hành qua việc ân cần, quay đầu xe, dắt xe khi tiễn khách ra cổng…và giúp đỡ phụ nữ khi có thể. Vì vậy, đôi lúc cũng gặp vài hiểu lầm nhưng về lâu dài, người ta hiểu rằng tính thầy trước sau đều thế!
Chuyện xãy ra chiều 28 Tết trước nhà thầy Vân không nghe ai nói đi nói lại gì, có thể vì người ta không nói chuyện cũ trong năm mới, cũng có thể vì người ta lo vui Tết hoặc là họ nễ vợ chồng thầy Quang nên âm thầm tìm hiểu rồi cứ thế đi vào lãng quên. Có điều hơn mười năm sau, tâm tình với vài anh chị lớp lớn hơn Vân biết chuyện và hỏi trong một dịp họ mời đi uống café, cô Lâm bảo rằng: Ông ấy mà yêu thương nỗi gì, không biết thế nào là tình yêu đích thực, chẳng qua là muốn tìm cảm xúc lạ, muốn biết cảm xúc của loại quan hệ ngoài hôn nhân thế nào chứ nếu không thì đã không bị cô xử như thế!
Nghe anh chị kể lại chuyện này, Vân tự nhủ, cô giáo mình kính trọng trước đây mà cư xử như côn đồ, đã ngoại tình mà còn ngụy biện, chắc chắn nếu còn học với cô, Vân chỉ học cô chữ nghĩa, riêng chuyện này thì không, còn mẹ Vân thì bảo rằng đó là…ghen ngược!
NGUYỄN HOÀNG QUÍ
MƠ MỘT CHỐN XA
Đêm thì thầm nhớ nơi xa
Thấy trên cánh lá sương nhà ai rơi
Bao nhiêu cám dỗ bên đời
Mang theo đâu mất những lời đẩy đưa
Phập phồng mưa trắng lối xưa
Em đi để thị xã khờ khạo mong
Chẳng duyên chẳng nợ tơ hồng
Nghiêng ô cửa vắng buồn không ánh đèn
Giỏ hoa còn mắc đầu hiên
Bồng bềnh mơ tiếng chân quen bước về
TRẦN VĂN NGHĨA
KHÚC QUANH
Ngồi bán từng điếu thuốc
Ta bán dần thời gian
Nửa cuối đời phiền muộn
Đỗ vỡ và tan hoang
Bạn phương xa ghé hỏi
Độ nhật thế này sao?
Ừ cũng đành nhức mỏi
Thuở cơm áo hư hao
Đời đã lãng quên ta
Ngậm ngùi dấu chân qua
Bạn bè trôi tứ xứ
Ta mòn mỏi mù lòa
Ngồi bán từng điếu thuốc
Ta chết dần hoài mong
Khách mua làn khói mỏng
Ừ !Ta bán hư không ?!
PHAN ANH DŨNG
TRÁI TIM RƠI…
( Mặc Mặc , xin lỗi chị .)
1.
Mẹ chết khi tôi sáu tuổi, cậu mợ đưa tôi về nhà chăm sóc… Đó là lần đầu tiên tôi biết họ hàng bên ngoại . Từ nhỏ tôi từng hỏi mẹ rất nhiều lần khi không được gọi ai là ông bà ngoại như các bạn , nhưng mẹ chẳng nói gì . Tôi chỉ có họ hàng bên nội, họ vẫn nhìn mẹ tôi bằng những cái nhìn đầy ác cảm… Tuổi thơ tôi trôi qua ở Đập Đá , một địa danh nào đó ở Bình Định mà sau này không ai còn muốn cho tôi nhớ đến !
Ngày thất tuần cuả mẹ , mợ đón tôi về … đi cùng mợ là bác tài xế , bà vú và em Hải Âu… Không có cậu … Mợ sang trọng và xinh đẹp , em Hải Âu nhỏ bé dễ thương . Hải Âu rụt rè đưa tôi con búp bê , mợ ôm tôi vào lòng dịu dàng : Về với cậu mợ và em Hải Âu nghe Mặc . Trừ mẹ ra , chưa ai nói với tôi những lời yêu thương như thế , vòng tay mợ ấm áp chở che . Tôi gật đầu không chút ngại ngần . Ba và các cô tôi chẳng nói một lời … Tôi không biết rằng cậu mợ đã đổi tôi bằng cả một gia tài cho đến ngày ba tôi đến nhà tìm cậu mợ yêu sách , mè nheo khi thua bạc … Cậu đập bàn giận giữ , bao nhiêu năm trời tôi mới chứng kiến được cái khúm núm hèn hạ của ba tôi trước cơn thịnh nộ của cậu Tôi cấm anh không được đến nhà tôi , anh còn có chút liêm sĩ nào không ? Anh đã bán bé Mặc Mặc cho vợ tôi bằng cả một gia tài . Trong phòng ngủ bên cạnh , mợ hoảng hốt ôm tôi vào lòng , mợ bịt hai tai tôi , nhưng những lời nói của cậu như một mũi khoan , khoan thẳng vào tim tôi đau điếng… Mợ rơi nước mắt , em Hải Âu òa khóc … nhưng tôi im lặng…Im lặng …
Ba tôi biến mất tăm từ ngày ấy , khi cậu ném xuống đất một số tiền với lời sỉ nhục nặng nề: anh quỳ xuống lượm đi , đồ đê tiện . Anh phải nhớ rằng tôi đang giữ bản cam kết anh ký nhận tiền của vợ tôi .
Từng chút một , mợ mở dần cho tôi thấy những trang sách bí ẩn của cuộc đời tôi và mẹ , mợ có một trái tim đầy nhân hậu … Căn phòng dưỡng bệnh của mợ là nơi tôi và em Hải Âu được ấp ủ , yêu thương… Hải Âu hay mở tấm rèm dày , chui vào giữa , vừa nằm vừa ngồi , mút tay nhìn ra khu vườn xanh tuyệt đẹp … em có khuynh hướng đơn độc và nhạy cảm … Mợ nói : Thương em nhiều nghe Mặc. như một lời gởi gắm cho tôi . Tôi hay ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ , ngắm mợ nằm dài trên giường , yếu đuối và mệt mõi … Mợ xinh đẹp như một bức tranh tố nữ… Có phải vì thế mà tôi yêu vô cùng những câu thơ của thi sĩ Bích Khê.
“…..Nơi đây: Thành phố đời ngưng mạch
Mấy nàng lai khách vẫn buồn mơ
Đường lên hội quán sương khuya xuống
Đâu mấy chàng trai dõi nhớ hờ?
Anh có khi nào còn trở lại
Chờ lúc hoàng hôn trăng đã lên
Tìm ngõ nhà em anh sẽ thấy
Khóm lan thơm nặng khí ưu phiền.
Là lúc đêm về trên mái ngói
Những nhành nhãn muộn cánh dơi lay
Em đang nổi bệnh trong phòng vắng
Tình đậm theo trăng sáng sáng đầy…”
Mợ cũng có những hồi ức cũ , mợ nói , mợ gọi thi sĩ Bích Khê bằng cậu , và làng Thu Xà , một phố cổ của Quảng Ngãi là nơi mợ đã cất tiếng khóc chào đời , mợ cũng mất mẹ từ thơ ấu… mợ lưu lạc qua cả ba dòng họ Lê, Hoàng ,Trần và được yêu mến chỉ vì thi sĩ Bích Khê gọi cô cháu cưng xinh đẹp là NÀNG LAI KHÁCH.
Mợ kể , những câu chuyện lan man về dòng họ , những huyền thoại , những hư thực trộn lẫn vào nhau … Mợ như bà tiên luôn mang đến cho tôi một nơi về êm ấm … Từ những đoạn rời ấy, tôi có thể tóm tắt rằng :
Mẹ tôi là Mị Nương , con quan đại thần quyền cao chức trọng
Ba tôi là Trương Chi , một chàng Trương Chi tệ hại đã bằng tiếng đàn , tiếng hát rù quyến nàng Mị Nương … không phải vì tình yêu , không phải vì nhan sắc mà chỉ vì tiền của , lợi danh .
Tiếng đàn , ma lực của nó ra sao để có thể tàn phá cả một kiếp người?
Ông ngoại tôi kiên quyết từ đứa con gái út đã làm điếm nhục gia phong…tuy ông chỉ có 2 cô con gái mà cô chị đã mất khi tắm sông vào một buổi chiều tháng bảy năm xưa không tìm được xác …
Ông ra lệnh ai còn liên quan , dính líu tới bọn xướng ca vô loại ấy ông sẽ xóa tên trong gia phả … Không ai dám trái ý ông , ngay cả cái trát gởi về Bình Định cũng đã đóng hết mọi cánh cửa vào đời của một gia tộc trót mang trong người một dòng máu xướng ca . Mợ nói : thật khủng khiếp cơn thịnh nộ của một người quyền thế. Có phải đó là lý do để cả giòng họ nội oán ghét mẹ con tôi ???
Không ai dám chống đối ông ngoại mặc dù ai cũng xót xa … trừ mợ . Bằng cái vẻ mong manh yếu đuối , bằng cái kiểu nhỏ nhẹ dịu dàng , bằng những hương trầm khuya , ly trà sớm và những trang cổ thi mợ viết rất tài hoa cho ông ngoại , mợ đã thắng , mợ tác động để ông ngoại nhắm mắt làm ngơ khi hàng năm mợ gởi tiền bạc , vật dụng chu cấp cho mẹ con tôi . Chỉ có một điều mợ ân hận là không thể tin để mẹ con tôi về kịp khi ông ngoại mất … Mợ đã sống rất vuông tròn .
Ngay cả cái tên tôi MẶC đơn giản chỉ có nghĩa là kệ… như cuộc đời mẹ con tôi cứ gập ghềnh trôi đầu sông cuối bãi. Nhưng mợ đã làm lại khai sinh cho tôi mang họ cậu NGUYỄN KHOA MẶC MẶC , mợ đổi họ , thêm tên cho tôi để khi lớn lên tôi hãnh diện được sinh trưởng trong một dòng họ cao sang quyền quý … không phải cái thứ trôi sông lạc chợ mà ông ngoại khinh khi … Mợ thương yêu bù đắp cho tôi những buồn đau tôi đã trãi … Mợ uốn nắn để tôi từ một bé con hoang dã trở thành một thuyền quyên yểu điệu.
Mợ nói : Con đẹp như mẹ con , con xinh hơn em Hải Âu nhiều
Mợ nói : Con hãy quên hết đi ngày cũ .Khi tôi gào thét nửa đêm vì những cơn ác mộng : tôi cháy , tôi rơi , tôi lạnh , tôi đói …
Em Hải Âu và tôi lớn lên cùng một cội nguồn yêu thương.
2.
Hải Âu là một cô bé nhút nhát , em không thích đám đông ,mợ cứ nhắc tôi hoài : Hãy thương em nghe Mặc , mợ uống nhiều loại thuốc nên em bị ảnh hưởng. Mợ không cần dặn tôi vẫn yêu thương Hải Âu bằng một thứ tình cảm gần như là tuyệt đối . Em hiền lành dịu dàng như một con thỏ con xinh xắn … không ai có thể từ chối khi em yêu cầu điều gì đó , cái cảm giác từ chối một nụ hôn , một đóa hoa , một cọng cỏ thật rất khó lòng !!! Tôi không bao giờ quên con búp bê xinh đẹp em rụt rè trao tôi ngày em và mợ về Đập Đá đón tôi . Bà vú nói : Từ khi cho Mặc , em đã nhiều lần lén vào phòng khi Mặc ngủ để ôm hôn nó , ru nó và nói chuyện với nó hoài .Đó là con búp bê em thương nhất. Tôi hơn em 2 tuổi , nhưng tôi có cảm giác tôi lớn hơn em nhiều lắm. Tôi hỏi : Thương nó đến vậy sao em lại cho con ? Vú trả lời: Vú cũng hỏi em , em nói : chị Mặc buồn nhiều , em muốn cho chị những gì em thích nhất . Những câu nói của mợ , những câu nói của em dù rất vô tình nhưng để cái ơn cưu mang ấy tôi nhớ mãi suốt đời .
Điều tôi hằng ao ước , được cậu ôm một lần trong vòng tay cậu như mợ vẫn ôm tôi những khi tôi buồn bã … Nhưng không , kể từ khi tôi đến cậu cũng chẳng ôm em Hải Âu nữa . Vú nói : ông sợ Mặc tủi thân khi ông ôm em Hải Âu .
Có lẽ cậu nhìn thấy quá khứ tủi nhục của mẹ tôi qua tôi …
Có lẽ cậu oán ghét , khinh bỉ ba tôi qua tôi …
Nhưng trên hết mọi điều , tôi yêu thương , kính trọng mà đồng thời cũng xa cách cậu biết bao !!! Cậu đã tạo cho tôi một vị thế vào đời vững chắc để ngẩng cao đầu , cậu cấm mọi nhắc nhở về ngày tôi thơ dại . Tôi là con của cậu mợ , tôi là chị ruột cuả em Hải Âu . Tôi học ở trường Colege Francaise , một ngôi trường tây danh giá , tôi có chiếc xe Cady đầu tiên trong thành phố khi loại xe này vừa được quảng cáo trên báo chí . tôi học luật năm cuối cậu đã gởi cho tôi được tập sự tại văn phòng của ông chánh án tòa thượng thẩm , cậu trãi sẵn cho tôi một tấm thảm nhung để tôi bước chân vào thế giới thượng lưu … Không ai nhớ con bé con ngồi khóc trong góc nhà nhỏ bé ở một vùng quê xa biền biệt . Chỉ có tôi , rất lâu , thấp thoáng thấy một màu xám buồn mờ mịt đâu đó trong hồn.
Còn Hải Âu , em sống để được người khác yêu chìều . Em hồn nhiên như cây như cỏ . Em không quan tâm ai ghét ai thương … Cho đến một ngày em không còn chỗ dựa . Tôi nói : Vai chị Mặc đây , em hãy tựa vào .
3.
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi , Em thích những trái dâu , đó là những trái tim lỡ bị đánh rơi khỏi lồng ngực .
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi , Yêu một người là phải làm sao để không phiền đến người ta .
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi , Em yêu một người , nhưng em không thể.
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi , Em yêu người chị yêu .
Mặc Mặc nói :Hải Âu , Tình yêu không phải là một thứ tặng vật mà chị có thể cho em .
Hải Âu nức nở : Nhưng chị Mặc ơi , Nếu không nhận được tình yêu đó em chết mất .
Mợ đã nhiều lần nói : Em Hải Âu rất yếu đuối , hãy thương em nhiều nghe Mặc .
Mặc Mặc nói : Vậy em hãy tự mình đi nói với người ấy những điều em nghĩ , Hải Âu ơi !
4.
Không ai có thể từ chối Hải Âu điều gì,
Và em đã có được điều em muốn …
Chúc em hạnh phúc , Hải Âu yêu thương của chị !
(TRÍCH NHẬT KÝ CỦA MẶC MẶC – chương 1)
TÔN NỮ THU DUNG
DẶN DÒ
Nếu một chiều nào đó em nghe
Rằng ta đã chết ở quê người
Thì em đừng có buồn áo não
Khóc than gì một xác ma trơi ?
Ăn thua là bây chừ còn sống
Mình có vì nhau san sẻ yêu thương ?
Có lãnh hội cỗi nguồn vô ngã
Để thong dong chơi giữa vô thường ?
Chắc chắn lắm rồi đây nấm mộ
Sẽ chôn thây kẻ lãng tử này
Em ơi ! Chớ ngậm ngùi luyến tiếc
Mà hãy nhìn trời mây trắng bay
Bởi suốt bình sinh như mây trắng
Ta bay hoài qua trăm núi nghìn sông
Dù đến hay đi chỉ là biểu hiện
Có gì đâu đừng kẹt vướng trong lòng
TÂM NHIÊN
NGỦ ĐI NHÉ – NGÀY XƯA ƠI!
Ngủ đi nhé
Ngày xưa ơi !
Chiều nay
phố cũ
mây trời thôi bay
Hồn anh nằm mộng
những ngày
Bướm
hoa
và nắng
rơi đầy mắt em
Gió ngã nghiêng
cọng cỏ mềm
Nhẹ hôn
mười ngón
chân chim
trắng hồng
Giữ dùm anh
khuôn ngực nồng
Còn thơm sách vở
giữa lòng tay ngoan
Chợt buồn
thuở nhớ nhung
nương
Chùm bông phượng vĩ
em cầm
mùa sang
Hàng cây xanh lá
bên đường
Ngẩn ngơ từ độ
sầu buông
tóc người
Ngủ đi nhé
Ngày xưa ơi !
LINH PHƯƠNG









