NƯỚC TRÔI QUA CẦU

huongthuy

“Những lời yêu ấy nay đà quá xa… “(Cho người tình lỡ-Nhạc Hoàng Nguyên)

Hai đứa ở cùng xóm,chung một ngõ,biết nhau từ thuở còn thơ.Thời Ni học lớp 1,mỗi chiều tan trường,chính Cu Tí -tên móc nôi của Hoàng- phải cầm que xua hai con ngỗng chặn đường trước vẻ mặt xanh xám của Ni.
Nhà Ni ở cuối ngõ. Căn nhà lợp ngói âm dương cổ kính với hàng chè tàu bao bọc chung quanh. Mùi hoa dạ lý thơm nức trong vườn. Ba Ni dạy trường Trung học Hàm Nghi,ngày hai buổi đi chiếc Honda Dame màu xanh qua Thành Nội. Nhà Hoàng ở đầu ngõ. Cha mất sớm,mạ tần tảo gánh bún bò nuôi ba anh em. Biết thân phận nghèo khổ của gia đình, Hoàng chăm chú học hành và nổi tiếng học giỏi toàn xóm. Cuối bậc Tiểu học,Hoàng ngồi trên chiếc xích lô của chú Tư với chồng phần thưởng Danh dự toàn trường ngập mặt trong tiếng xuýt xoa của ba Ni “Thằng này sau chắc khá!”
Ni thi vào đệ thất. Ba qua nhà xin với mạ Hoàng “cho Cu Tí qua kèm cặp em Ni”. Năm đó,Hoàng mới học đệ ngũ trường Quốc Học. Cứ ba giờ chiều,Hoàng ôm cuốn “300 bài Toán khó “của Trần Tiếu đi vào nhà dạy Ni. Mỗi lần giảng lâu mà Ni cứ giương mắt không hiểu,Hoàng lại lấy cái thước kẻ khẻ vào tay mặc kệ nước mắt Ni rươm rướm. Có lẽ nhờ sự nghiêm khắc của Hoàng,Ni thi đậu vào trường Đồng Khánh với thứ hạng khá cao. Phần thưởng ba Ni dành cho Hoàng là chiếc xe đạp Peugeot với điều kiện “ngày hai buổi chở em Ni đi học,coi sóc nó cho bác “.Mạ Hoàng cảm động,không nói thành lời.
Từ đó trên yên sau chiếc xe đạp của Hoàng là Ni. Ni mặc áo đầm trắng,thắt nơ đỏ xinh xắn.Hoàng bắt Ni gọi mình là “anh Hoàng”,không được nhắc tên Cu Tí trước mặt bè bạn.Ni ngoan ngoãn vâng theo. Đoạn đường từ Nguyệt Biều thẳng xuống Lê Lợi không xa lắm. Hai anh em chuyện trò ríu ran suốt cả con đường Huyền Trân Công chúa. Hai trường cách nhau một con đường nhỏ. Đồng Khánh tan trước Quốc Học 15 phút. Ni ôm cặp đợi Hoàng ở nhà mụ Cai. Đám bạn Hoàng cứ khen “Mi có một đứa em thiệt là ngoan”.
Một lần, xe bị xẹp lốp ở ngay Cầu Lòn,hai đứa phải dắt đi bộ. Có một thằng nhóc mất dạy cứ chạy theo tốc áo đầm của Ni lên. Ni xấu hổ đến phát khóc. Nạt ba lần không được,Hoàng chống xe xuống đập nhau với thằng nhóc. Hậu quả là chiếc áo trắng đã cũ của Hoàng rách một vệt dài ở nách. Hai đứa bàn nhau giấu ba mạ. Buổi trưa Ni trốn ngủ ra sau vườn may lại áo . Những mũi kim vụng dại nhăn nhúm.
Mi lớn dần lên và bắt đầu biết “dị”. Năm lên lớp đệ ngũ Ni đã mặc áo dài và đỏ mặt xấu hổ trước sự cắp đôi của mấy đứa trong xóm. Nhất là những lời trêu chọc độc ác của Luyến, đứa con gái không đẹp lắm ở gần nhà Hoàng. Luyến học đến lớp 5 thì nghỉ ở nhà theo mẹ bán buôn. Mỗi lần thấy Hoàng chở Ni đi ngang, cái miệng của Luyến lại rống lên “Con gái chơi với con trai. Về sau cái vú bằng hai quả dừa”. Mặt Ni tía tai .Hoàng càu nhàu “Kệ nó. Đồ con gái vô duyên thúi.”
Lên đệ tứ thì Ni nhất quyết không ngồi sau yên xe Hoàng nữa. Bây giờ tụi trong lớp cũng biết Ni với Hoàng không phải là anh em. Mặc kệ lời phân trần của Ni, tụi nó trêu “Chắc hai đứa bây đã có chi với nhau”. Chiều Ni, ba mua cho con gái một chiếc mini màu trắng xinh xắn. Bây chừ thì hai chiếc xe đạp đi song song hàng ngày trên con đường Công chúa Huyền Trân.
Ni dự định chọn ban C khi lên đệ nhị cấp. Ni nói với Hoàng “Em sợ Toán lắm. Mai sau em sẽ thi vào Đại học Sư Phạm và làm cô giáo dạy Văn”. Hoàng nói “Còn anh sẽ thi vào trường Phú Thọ. Anh muốn làm kỹ sư. Mà kỹ sư thì phải giỏi Toán”.
Một bữa Hoàng rủ Ni lên chùa Thiên Mụ cầu cho anh thi đậu Tú tài I. Lo cho Hoàng, Ni đồng ý ,lại còn đem theo một thẻ nhang. Hai đứa leo lên những bậc tầng cấp rồi nhìn ra dòng sông Hương lộng gió. Nước sông xanh ngắt. Hoàng đọc cho Ni nghe bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử rồi nói “Ông Hàn Mặc Tử là Thi Thánh .Ni có thấy đúng là “ dòng nước buồn thiu “ không?”.Ni ngạc nhiên dân ban B như anh Hoàng mà tâm hồn cũng lãng mạn rứa a?
Đến dưới chân tháp Phước Duyên, Hoàng thắp nhang rồi lầm thầm khấn. Ni hỏi “Anh khấn thi đỗ hạng ưu à?” Hoàng cười “Bí mật”. Hai đứa ăn bánh bèo Kim Long rồi đi về.
Một bữa Ni chạy qua nhà Hoàng nhờ bày cho cách làm một bài Essay. Muốn vô ban C Anh văn phải thiệt giỏi. Hoàng đang ngủ. Chắc đêm qua anh thức khuya quá. Ni lục bàn học của Hoàng tìm cuốn tự điển. Thấy một quyển sổ đèm đẹp, Ni cầm và lật ra xem.Trên nền giấy trắng,có hàng chục dòng chữ cả Anh lẫn Pháp: I love you ,Je t’aime…Chu cha. Anh Hoàng có bồ. Ni nghe tưng tức trong bụng. Cô mô đây?. Ni lật qua trang thứ hai. Hàng trăm chữ Hoàng Ni nối tiếp nhau. Trống ngực Ni đánh thình thịch. Ni chạy về nhà, vào phòng nằm trên giường tim vẫn còn run.
Sáng hôm sau, bé Na kêu “ Chị Ni nhanh lên,anh Hoàng chờ hơn mười phút rồi”. Ni dắt xe đạp ra. Trên quảng đường dài, hai đứa không nói với nhau câu nào.
Hôm nay được nghỉ hai tiết cuối , Ni định về trước nhưng không hiểu sao lại đứng chờ Hoàng ở bức bình phong long mã trước trường Quốc Học. Sông Hương mùa này nước đục, báo động mùa lũ sắp đến. Ni nhớ ngày còn nhỏ, hai đứa đi lội nước lụt, xem người ta rớ cá thật vui. Ni lại nhớ những dòng chữ trên cuốn tập ngày qua, lòng xôn xao…Hoàng đứng sau lưng Ni từ lúc nào. Anh trao cho Ni cuốn sách bọc giấy màu xanh da trời. “Anh tặng Ni nè”. Đó là cuốn “Lá tương tư” của nhà văn Mường Mán, cuốn truyện đang làm xôn xao nữ sinh Đồng Khánh. Trên trang cuối cùng, Hoàng đề ba chữ nhỏ xíu bằng bút chì “Anh thương Ni”.
Chuyện của hai đứa bắt đầu như rứa đó. Ba mạ không cấm, chỉ khuyên hai đứa cứ như anh em xưa nay, khi nào lớn hẵng hay. Mạ Hoàng xuýt xoa “Thằng Hoàng thiệt có phước. Được gia đình ông Giáo thương”. Bác Tám sửa xe dưới gốc đa đầu xóm kêu “Hai đứa bây như Lục Vân Tiên với Kiều Nguyệt Nga”. Rồi bác ngâm nga “Vân Tiên ngơ mặt chẳng nhìn. Nguyệt Nga ngó thấy càng thìn nết na”.
Hoàng thi tú tài I đậu hạng Bình. Ba thưởng tờ 10 ngàn kêu đi ăn bù lại thời kì sôi kinh nấu sử. Hai đứa chẳng biết ăn chi ngoài bánh bột lọc học trò của mụ Đỏ bên Chi Lăng. Hoàng rủ Ni lên chùa Linh Mụ tạ ơn. Ni hỏi có phải anh tạ ơn thi đậu?Hoàng cười “Không, hôm nớ anh cầu cho Ni thương anh”. Ni lo lắng “Người ta nói thương nhau mà lên chùa Linh Mụ là xui lắm”.Hoàng cả quyết “Có sông Hương làm chứng cho anh”.
Hoàng lên đệ nhất,Ni đệ tam. Hai đứa quyết tâm học thật giỏi. Hoàng sẽ là kỹ sư,Ni sẽ là cô giáo. Ước mơ trong tầm tay…
Vậy mà đùng một cái. Biến cố 75. Cái xóm nhỏ của hai đứa thay đổi như bom B52 nổ. Ba của Luyến không chết mà ông ta tập kết ra Bắc bây chừ trở về trên chiếc xe Com măng ca màu xanh bộ đội, nghe nói làm chức gì to lắm. Căn nhà ba tầng của Thiếu tá Huyền Trung đoàn 54 bị trưng thu thành Cửa hàng Thương nghiệp. Cô Luyến đứng vênh váo sau quầy trong chiếc áo mậu dịch viên ,quyền hành to như giám đốc.
Bất ngờ hơn, ba Ni bị Công an khu vực đưa giấy gọi đi cải tạo vì có hai năm là Trung úy biệt phái. Mặc dù ba cố giải thích đây là chức vụ dự bị của ngành giáo dục, thực sự ba chưa cầm súng ngày nào. Nhưng ông Công an lạnh lùng nói “Nguyên tắc thiếu úy là đã phải đi học tập. Huống gì ông lại là Trung úy. Trung úy biệt phái có nghĩa là ông được phái qua giáo dục làm nhiêm vụ gì đó rất đặc biệt”. Mạ nước mắt lưng tròng chuẩn bị áo quần cho ba lên trại Bình Điền. Chị em Ni khóc rấm rứt. Xóm nhỏ ngậm ngùi thương cho ông giáo hiền lành chuyên làm việc phúc đức.
Hoàng chở Ni đi thăm ba. Con đường ngót 20 cây số về phía Tây thành phố. Qua lăng Minh Mạng,qua buôn Tà Rầu lại thêm một con dốc cao vút mà người thăm nuôi phải lè lưỡi kêu “Mạ ơi!”. Lâu dần thành cái tên “Dốc Mạ ơi!”. Lên đỉnh dốc,hai đứa ngồi nghỉ ở một bụi tre.Thấy Ni buồn Hoàng nói “Bữa ni nhà có việc chi nặng cứ kêu anh”. Ba cũng dặn dò “Nhà còn có ba mẹ con. Đêm hôm có chuyện chi cứ nhờ anh Hoàng”.
*
Đời sống ngày càng khó khăn. Đói xanh mặt. Đói vàng mắt. Khẩu phần mỗi người một tháng chỉ được mua 3kg gạo,còn toàn là bo bo,sắn lát. Ni đi mua gạo theo phân phối. Luyến cầm sổ gạo vất cái chạch, miệng mỉa mai “Hoàng thị Ni Ni. Cái tên nghe sặc mùi đế quốc”. Gạo vàng khè,ẩm mốc. Mạ phải ngồi sàng từng con mọt. Sang nhà Hoàng, mạ Hoàng khoe “Bác mua được gạo trắng tinh. Con Luyến ngó rứa mà tốt”.
Một đêm mạ buồn buồn bảo Ni “Ba đi học tập không biết khi nào về. Mạ ốm yếu không làm chi được. Thôi con nghỉ học,tìm cái ngành nghề chi giúp mạ, giúp em qua ngày”.
Ni ứa nước mắt. Thôi rồi ước mơ. Đành vậy thôi. Ni bỏ trường,bỏ lớp,xếp mấy cái áo dài trắng vào tủ đi học thêu ren ở Hợp tác xã Vĩnh Ninh. Giá một bức tranh thêu được hai đồng bạc Bắc. Hoàng an ủi “Thôi để anh học gấp đôi, bù cho Ni”.
Lần thăm nuôi thứ hai, Hoàng đưa cho Ni một gói đường cát. Ni hỏi ở đâu ra. Hoàng nói cửa hàng nhờ làm sổ sách,cô Luyến tạ ơn. Ni mừng húm. Gói đường giúp ba có thêm calory sau những buổi lao động mệt nhọc. Lần này Ni đi một mình. Mấy tháng nay Hoàng cũng phải kiếm việc làm thêm. Mạ Hoàng cũng phải giải nghệ gánh bún bò. Thời buổi không ai có tiền để ăn thứ hàng xa xỉ này. Lên con dốc “Mạ ơi!”, Ni ngồi nghỉ đúng chỗ hai đứa ngồi hôm trước. Ba gầy và xanh hơn. Ba an ủi Ni “Chắc Ba học tập cũng nhanh thôi. Ba đâu có làm gì hại dân hại nước”.
*
Bé Na kêu “Ui chị Ni,em thấy anh Hoàng chở bà Luyến”. Ni gạt phắt “Đừng nói tào lao.Công việc đó em”.Thâm tâm Ni cũng nghĩ bé Na nói bậy. Ni tự tin nhớ lời Hoàng “Con gái con lứa ăn nói cục mịch,cười ha hả. Vô duyên”.
Dạo này Ni thêu đẹp,chăm chút từng đường kim mũi chỉ cố tăng thêm thu nhập. Chị tổ trưởng khen “Bé Ni có năng khiếu”. Ni cười buồn “Gặp thời thế thế thời phải thế!”. Ni nhớ tuổi thơ năm nào vụng về may cái áo rách cho Hoàng. Mai sau mình sẽ vá áo cho anh ấy thật đẹp.
Ni lên Cửa hàng Thương nghiệp Thành phố xin duyệt cái giấy giới thiệu mua chỉ màu cho tổ hợp thêu. Lâu rồi Ni không đi đâu,chỉ biết cắm mặt vào cái khung thêu. Con đường Lê Lợi thênh thang với hàng cây long não xanh ngắt trên đầu. Ni nghe lòng chùng lại khi đi qua trường cũ. Ngay cả ngôi trường cũng đã thay tên. Ni tò mò đưa mắt nhìn vào. Môt đám học sinh vừa nam vừa nữ đang quét dọn trong sân. Ngôi trường cũng không còn độc quyền giành cho đàn bướm trắng của Huế. Ni nhớ cái phòng học tôi tối của lớp Tam C ; nhớ giờ Anh văn của thầy Hạnh; nhớ cây thước của cô giám thị Hạnh Phước; nhớ giờ ra chơi chạy xuống mua yaourt với mục đích chỉ để ngắm khuôn mặt duyên dáng của chị Minh Đức rồi bàn tán chị nào đẹp nhất trường mình. Chị Tiểu Kiều hay Mộng Vân,Tường Vy…Tất cả bây chừ như một thế giới mơ hồ xa lắc.
Chực chờ cả hai tiếng đồng hồ, bà chủ nhiệm mới duyệt cho Ni với một chữ ký loằng ngoằng không rõ nét. Ni thở phào nhẹ nhõm bước ra. Chiều đã về trên thành phố. Những đám mây trắng lang thang trên bầu trời. Ni yêu Huế,một xứ Huế cơ cực nhưng duyên dáng, những con người hiền lành với những mối tình dài lâu như ba mạ, như Ni với Hoàng. Ni nhắc mình nhớ nhờ Hoàng qua sửa cái công tắc điện nhà bếp tối nay.
Ni ngồi ở chỗ sửa xe của bác Tám chờ Hoàng. Mạ Hoàng nói anh đang quyết toán sổ sách cuối quý cho cửa hàng. Ni ngại khi phải chạm mặt Luyến. Bao giờ mặt cô ta cũng đăm đăm khi thấy Ni. Bác Tám hỏi thăm tình hình của ba Ni rồi thở dài.
Chờ lâu lắm rồi Hoàng cũng bước ra,sau lưng là Luyến. Luyến nhảy lên sau yên chiếc xe đạp rồi vòng tay ôm lấy lưng Hoàng. Trên giỏ xe đầy ắp thuốc lá,đường,sữa…Hoàng cong lưng nhấn cái bàn đạp. Anh ngó lơ khi nhìn thấy Ni. Nụ cười của Luyến vang vọng khanh khách. Ni cúi mặt nghe lòng chênh chao. Bác Tám lầm bầm “Đồ ngựa Thượng Tứ”.
Ni đi thăm ba. Dĩ nhiên là không còn Hoàng. Cái giỏ xách nhẹ mà lòng Ni nặng trĩu. Đẩy chiếc xe đạp lên dốc “Mạ ơi” tưởng không muốn nổi nhưng Ni không dừng lại nghỉ, không ngó đến nơi hai người đã từng ngồi. Câu nói hôm nào đau thắt trong ngực Ni “Có sông Hương làm chứng cho anh”.
Ba hỏi thăm tình hình mấy mạ con ở nhà và rồi “Thằng Hoàng mô? Răng con đi một mình?”Ni giả đò như không nghe ba hỏi. Ba bóp nhẹ tay Ni không nói gì. Bàn tay quen cầm phấn của ba nay đã chai sần.
Lượt về, đứng trên dốc nhìn xuống. Nếu không có ba mạ, bé Na chắc Ni sẽ cho xe lao xuống và buông hai tay…
*
Ni cúi mặt trên khung thêu. Cái tin Hoàng cưới cô Luyến rồi đi học Đại Học Thương nghiệp tận ngoài Hà Nội mấy hôm nay xôn xao xóm nhỏ. Nhà Hoàng được quét vôi sạch sẽ. Ông bố Luyến còn cho người tới tô xi măng cái sân. Mạ Hoàng nói với người trong xóm “Tui tội con Ni nhưng lấy con Luyến thằng Hoàng mới có tương lai”. Chú Tám sửa xe nói lối “Xin đừng tham đó bỏ đăng. Chơi lê quên lựu chơi trăng quên đèn”. Mỗi lần bắt buộc phải đi ngang nhà, Ni che nón cúi mặt bước nhanh như chạy trốn.
Chị Tổ trưởng xếp lại mấy cái khăn thêu nói bâng quơ “Ở xứ ni con gái bao giờ cũng thiệt thòi vì cái tình nặng quá. Con trai rủ một cái nhẹ tênh”. Cây kim đâm vào ngón tay Ni. Một giọt máu rơi xuống bức tranh thêu. Mắt Ni long lanh. Chỉ tại chiều hôm nay trời nhiều gió…
*
Ni mở cái hộp gỗ cẩn xà cừ mạ cho hôm sinh nhật 16 tuổi. Mùi hương trầm thoang thoảng bay lên. Tất cả gồm ba mươi hai tờ giấy perlure màu xanh,màu hồng được buộc lại bằng một sợi ruy băng đỏ. Niềm tin của Ni đó. Tình yêu của Ni đó.
Ni châm ngọn nến trắng. Tay run run cầm những tờ thư. Này là hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ trong bài Tương Tư: ”Trăng soi tước mặt ngờ chân bước.Gió thổi bên tai ngỡ miệng chào”. Này là thơ Xuân Diệu “Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất.Anh trao em cùng với một phong thư”. Này là đóa tường vi được ép khô hôm hai đứa đi vô Đại Nội. Này là cây viết Pilot màu tím có khắc hai chữ Hoàng Ni…
Một tấm ảnh rơi ra. Ảnh của Hoàng hôm thi đậu Tú tài Bán được thầy Hiệu trưởng Quốc Học Nguyễn Khắc Tuân trao phần thưởng. Nụ cười Hoàng trong sáng rạng rỡ. Ni thẩn thờ đưa bức ảnh vào lửa. Gương mặt Hoàng méo mó,nhăn nhúm,cong queo.
Ni mở to mắt nhìn trừng trừng đống tro tàn. Đầu xóm tiếng pháo đón dâu nổ ran…

HƯƠNG THỦY

Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Huế niên khóa 72-76.Từng cộng tác với Tuổi Hoa,Tuổi Ngọc,Ngàn Thông…Dạy học ở Bảo Lộc,Đalạt,Lâm Đồng,Nghỉ hưu ngưng vẫn tiếp tục ‘ chiến đấu “ở các Trung Tâm

NHỮNG ĐÊM MƯA ĐẦU MÙA

nguyenngocnghia

Đêm
bắt đầu bằng tiếng nấc thầm
và những giọt mùa tháng năm
bám vội vàng
trên thành cửa sổ
Chiều trầm rồi
trên cánh lá
…vô tâm

Em khóc thương ai, cành liễu rũ
Mà tay thuôn ôm hết cô đơn
Buồn vắt trong em từng giọt nhỏ
Tháng ngày sương phụ cõng trên lưng

Rơi
Rơi đi
tiếng chim đêm thảng thốt
Hiên nhà thèm một chút trăng trong
Vắt trên vai
nỗi buồn sũng nước
người trở về
từ những long đong

Nỗi nhớ thường mang hình xoắn ốc
xoáy vào đêm bật tiếng gió gào
Ta ngồi với đêm đất trời trở dạ
chập chùng
chập chùng
rớt xuống nỗi đau…

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

(05.5.2014)

NỬA MUỐN

authiphucan

Nửa muốn cùng người đêm gối mộng
Chiêm bao một giấc ngất ngây tình
Điếu thuốc chia nhau nồng môi ấm
Cà phê thức trắng đợi bình minh

Nửa muốn cùng người tay trong tay
Biển khơi sóng vỗ giấc mơ dài
Làm sao giữ được tình trên cát
In dấu yêu người trong nắng phai

Nửa muốn cùng người leo dốc núi
Lên cao tìm suối tắm trăng rằm
Khỏa thân em gối bờ vai ấm
Thinh không im bặt tiếng ngàn năm.

ÂU THỊ PHỤC AN

NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC

buithanhxuan

Năm muơi chín tuổi ông nghỉ hưu!
Suốt ngày thẫn thờ đi lui đi tới rồi lại ra nhìn sân vườn nhiều hoa và bóng mát chung quanh ngôi biệt thự của mình.
Không còn những người khúm núm xun xoe quanh mình nữa mới cảm nhận được sự trống vắng đến lạnh lùng của ngôi nhà đồ sộ ông đang ở. Không như trước kia nhà ông luôn có người. Lúc thì bạn bè này, khi thì anh em nọ đệ tử kia. Còn nay chỉ mình ông trong căn nhà rộng lớn nhưng hiu quạnh để cho bà vợ còn phơi phới của mình đi đây, chạy đó lo công việc làm ăn bên ngoài. Công việc mà từ trước đến nay ông không quan tâm lắm. Thật ra bà là giám đốc chi nhánh một ngân hàng nên chuyện vắng nhà hay về trễ là quá bình thường. Ông cũng không cần để ý nhiều.
Rảnh rỗi quá ông cầm cái chổi quét nhà, bụi bay tứ tung. Cái chổi sao mà nặng, mới quét được mấy đường hai tay ông mỏi đớ. Bỏ chổi xuống, ông ngồi thở hì hục, suy nghĩ đủ điều. Đời sao mà bạc thếch.
 
Hai đứa con đã đi du học từ mấy năm trước. Cô con gái đầu ra trường rồi nhưng vẫn không chịu quay về mà còn nấn ná ở nước ngoài chờ cơ hội ở lại. Con bé tuyên bố hùng hồn sẽ không trở về nữa. Người nó lấy làm chồng trong tương lai sẽ là một người mắt xanh mũi lỏ. Cao ít nhất phải hơn nó một cái đầu cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng mới xứng đôi vừa lứa được.
Thằng con trai du học được hai năm nhưng cứ gọi điện về xin tiền vì học cái này cái nọ. Đố trời mà biết nó học những thứ gì? Nó nói học như vậy chắc phải ở lại luôn chứ trở về không chỗ cho nó làm ăn. Vậy là xong! Coi như mất đứt hai đứa con.
 
Thời gian còn tại chức ông làm lãnh đạo một công ty xuất nhập khẩu của nước ngoài. Cấp dưới hoặc bạn bè khen ông biết nhìn xa trông rộng. Lo cho tương lai của con cái, đưa chúng nó đi ra nước ngoài học hành là ông rất hãnh diện, tự hào là gia đình có truyền thống học tập (?)
Ông là một người lãnh đạo rất nghiêm túc trong công việc và quan hệ.  Nhất là đối với nữ giới.Ít khi thấy ông nói năng khiếm nhã hay lợi dụng chức vụ của mình để quấy rối tình dục. Mọi người ai cũng kính nể ông.
 
Ngày trước vợ chồng hay cùng nhau đi đây đi đó. Cùng dự những buổi tiệc chung hay đi nhà hàng ăn uống với nhau. Nhưng từ ngày về hưu, thỉnh thoảng ông cũng có dự những buổi tiệc xa hoa nhưng không còn nghe ai ca tụng nữa. Bà vợ thì muốn tham dự tiệc tùng để có quan hệ rộng rãi nên cuối cùng bà đi một mình. Hơn nữa bà còn rất trẻ trung. Có nét đẹp như phụ nữ bốn mươi lại ăn mặc khêu gợi nên ông cũng thấy chướng mắt khi xuất hiện trước đám đông. Vậy là bà tách khỏi ông chồng già và đi còn nhiều và lâu hơn  . Bà ăn mặc là lượt. Nói năng lả lơi, mạnh miệng hơn. Đôi khi có khách đến nhà chơi, bà vợ không ngại ngần trêu đùa cùng họ ngay trước mặt ông, những người trước đây chỉ là cấp dưới được ông nâng đỡ mà thành danh.
          Ông không thể chịu được cách cư xử của bà vợ nên đôi lần có nhắc nhở bà chuyện tế nhị này. Bà không phản đối nhưng lại âm thầm gạt qua bên vì không thể chịu được cảnh sống u buồn bên ông chồng già nên mọi chuyện lại trở về như cũ. Công việc và chức vụ đòi hỏi phải giao tiếp nhiều người. Những buổi cơm tối thưa dần. Bà không vào bếp thường xuyên như trước nữa mà lo cho công việc bên ngoài gia đình nhiều hơn. Nhà chỉ còn hai vợ chồng nhưng chiều tối bà lại bận tiếp khách hay tụ tập với bạn bè tập thể duc hay spa. Bà nói cho ông hiểu rằng bao nhiêu việc cần phải làm hơn là phải lao vào bếp lo chuyện bếp núc. Ăn uống bây giờ dễ quá mà! Bước ra đầu đường đã có quán ăn việc gì hao công tốn sức. Dành thời gian ấy để phục vụ cho việc thăng tiến tốt hơn. Khi nào chán chê ngoài đường mới bước về nhà thì lại lo săm se, ngắm vuốt những thứ đã mua. Không để ý đến ông chồng đang ngồi buồn hiu trên ghế lắc đầu thở dài.
          Trước đây ông khuyến khích ủng hộ vợ phải biết nắm bắt thời cơ để tiến thân, nhưng bây giờ chỉ mong mỗi tuần đôi ba lần vợ nấu cho mình bữa cơm rồi vợ chồng cùng ngồi ăn, trò chuyện với nhau như trước đây, bớt chút tham vọng , ít đi việc riêng để quan tâm tới ông. Những lúc đi chơi về khuya người sực nức mùi nước hoa, ông hỏi bà trả lời ú ớ rồi biến nhanh vào phòng riêng của mình. Ông tủi thân lắm khi nhìn căn bếp lạnh tanh vắng vẻ. Nhớ lại ngày vợ chồng còn nồng ấm bên nhau.
 
Chiều nay tha thẫn hoài không biết làm gì ông nảy ra ý định viết lách cho vui. Viết cái gì đó cũng được cho hết thời gian. Tâm hồn ông bỗng dưng sống lại thời tuổi trẻ của mình nên định làm thơ. Nhưng ngồi suy nghĩ không biết làm thơ bắt đầu như thế nào thì bà vợ đẩy cổng bước vào. Vừa dựng chiếc xe máy sát tường đã nghe tiếng ồm ồm của bà:
 
-Ông rảnh quá mà. Không quét được cái sân đầy lá cây dùm tui sao?
 
Ông vội vã đứng dậy bỏ ngang cái ý nghĩ trở thành thi sỹ  của mình, bước ra sân cầm cây chổi. Phải cúi lưng xuống thật thấp mới đẩy được đống lá khô rơi trên mặt cỏ mềm, nó cứ như con cóc nhảy choi choi mỗi khi ông quơ cái chổi. Bực mình quá ông ngồi bệt luôn xuống gỡ từng chiếc lá ra khỏi đám cỏ rồi dùng tay gom lại hốt bỏ vào thùng rác ngoài cổng. Vừa làm ông vừa nghĩ đến những ngày hoàng đạo trước đây của mình. Chưa kịp mở miệng là cấp dưới đã hiểu ý ông muốn gì rồi. Vậy mà chừ về hưu lại ngồi nhặt từng chiếc lá khô nghĩ mà tủi thân.
 
.
Bà vợ đưa một cô gái về nhà. Cô bé đâu khoảng hai lăm tuổi. Nước da trắng ngần. Dáng cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp. Ông ngước nhìn. Con nhà ai sinh ra mà đẹp dữ.
Bà vợ giới thiệu cô gái này là đứa cháu ngoài quê vào đây làm việc nhưng chưa có chỗ ở. Tạm thời bà đưa về vì thấy nhà mình cũng rộng rãi mà vắng vẻ nên có thêm người nữa cũng vui. Bà nói với ông như vậy. Ông nghĩ thầm thôi  cũng được, không ưng  cũng chịu thôi. Mọi chuyện Bà vợ quyết định chứ có phải ông đâu mà ý kiến ý cọt thêm phiền. Cô bé gọi bà bằng cô có cái tên hay hay. Phi Du.
 
Từ ngày có cô gái  về ở bà vợ lại vắng nhà thường xuyên hơn vì yên tâm cô cũng giúp bà dọn dẹp ít nhiều. Có khi đi hai ngày mới về nhưng không nói với ông là đi đâu. Mặc kệ! Ông cũng chẳng thèm quan tâm nữa rồi. Mang tiếng là vợ chồng chứ hai người ngủ riêng từ hơn năm nay kể từ ngày ông không còn làm nên cơm cháo gì được nữa. Bà vợ bực mình ôm gối qua phòng khác nằm cho yên chuyện. Đỡ ấm ức. Nhà đã vắng lại càng vắng hơn khi ông thui thủi một mình. Vì thế tình vợ chồng cáng xa cách, lạnh nhạt dần.
 Cô bé ở lại trong nhà nhưng cũng ít khi trò chuyện với ông. Cơm nước phần ai nấy lo. Cô gái cũng vậy, toàn ăn cơm bụi trước khi về nhà nằm vùi trong phòng.
 
Một hôm có chàng trai khoảng hơn ba mươi tuổi đến tìm cô gái. Khi vào nhà chỉ có bà vợ đang loay hoay sửa soạn đi dự tiệc đâu đó bước ra khỏi phòng. Gặp chàng thanh niên nên bà phải ngồi lại tiếp chuyện, miệng cười lúng liếng. Hai người nói chuyện gì đó với nhau rất lâu đến khi cô gái về bà mới đi.
 
Ông đang chăm sóc chậu mai cho kịp tết ở cuối sân nên chàng trai đưa cô gái đi mà không chào ông.  Cô gái mặc chiếc váy màu vàng trông thật xinh xắn, ông nhìn theo cho đên khi họ khuất ngoài cổng ngõ mới thôi. Chín giờ đêm cô gái về nhà khi ông đang ngồi xem ti vi nơi phòng khách. Gật đầu chào ông rồi bước lên lầu. Những bước chân nhẹ nhàng leo lên từng bâc tam cấp. Ông nhìn theo không chớp mắt. Trời ơi! Sao mà đôi chân cô bé vừa trắng nõn nà lại vừa dài đẹp đến như vậy. Ông xốn xang trong lòng. Cô gái càng lên cao càng để lộ cặp chân nhiều hơn, khoe luôn cái mông tròn trịa nữa chứ. Đến khi cô khuất vào cầu thang tiếp theo ông vẫn còn há hốc mồm nhìn theo nơi cô đã đặt gót hồng của mình. Máu trong người  chảy nhanh hơn. Tim đập dồn dập! Có dòng điện vừa trượt trên thân thể ông
Ông ngã đầu ra sau thở một hơi dài. Mắt nhìn vào tivi đang chiếu phim hình sự nhưng tâm trí chỉ thấy được đôi chân dài và cái thân hình thon thả của cô gái.
 
Cô gái bất ngờ quay xuống rồi đến ngồi trên salon đối diện với ông. Hai chân  bắt chéo vào nhau. Bàn tay đặt lên cặp đùi nõn nà của mình:
     -Ở nhà một mình không buồn sao Chú?
Ông nhìn vào khuôn mặt cô gái. Cố nén không lia đôi mắt vụng về của mình xuống thấp hơn:
     -Về hưu rồi. Không có gì làm nên ở nhà thôi cháu.
     -Chú không đi chơi với bạn?
     -Ôi! Bạn với bè chán lắm cháu ơi.
Cô gái cười nhẹ :
     -Cô đi hoài vậy chú không giận à ?
     -Ừ.. Thì công việc bả đi thôi.
Cô gái đặt bàn tay mình lên bàn tay da của ông:
     -Nhưng vợ chồng đi đâu cùng đi chứ chú để cô đi một mình như vậy không buồn sao? Thấy chú ở nhà hoài như vậy cháu cũng thương lắm
     Một luồng điện cực mạnh vừa chạy từ mu bàn tay mình lên đến não. Ông lắp bắp:
     -Quen rồi..cháu.
Cô gái vừa nheo nheo mắt vừa cong hai môi. Hơi chồm người tới như cố tình để lộ phần trên bộ ngực của mình :
-Trông chú còn sức khỏe phong độ vậy mà cháu thấy hai vợ chồng  mỗi người mỗi phòng lạ quá.
Nói xong câu cô gái từ từ dứng dậy bước đến cầu thang lên lầu nhưng đôi mắt vẫn còn quay lại nhìn. Ông hướng theo cặp mông đang ngúng nguẩy lơ lững từ từ lên cao để lộ cả nội y của cô gái. Ôi! sao mà cái cảm giác lâng lâng kỳ lạ quá . Thật tội nghiệp! Cả đời lo cho sự nghiệp ông đã  quên đi nhiều thứ.  Đêm nay lửa lòng thiêu đốt ông mới chợt nhận ra mình đã bỏ đi nhiều thứ trên đời.
 
     Người bạn cũ hồi đi học  đang ở Huế gọi điện vào mời ông ra dự đám cưới thằng con trai. Cơ hội được ra khỏi nhà, ông nói với bà vợ :
-Ngày mai tôi đi ra Huế dự tiệc cưới của con trai thằng bạn có lẽ ở lại chơi luôn vài ngày. Bà ở nhà khỏi phải lo nấu nướng.
Bà vợ liếc xéo ông:
-Làm gì mà ở lại vài ngày?
Ông phân trần:
-Thì lâu lắm rồi bạn bè tụ hội gặp nhau. Ở nhà cũng vậy thôi. Có ai quan tâm đến tôi đâu.
-Tùy ông! Nhưng đừng kiếm chuyện đi …
Bà nói không dứt câu vì biết ông thừa hiểu bà nói gì. Nhưng thật ra bà không muốn làm căng thẳng sự việc vì chính bà muốn ông đi ra khỏi nhà càng lâu càng tốt. Nếu nói rõ ra ông lại ngại không đi, bà chính là người buồn hơn.
Tối hôm đó bà nói với cô gái:
-Ngày mai cô chú đi ra Huế vài ngày có việc. Cháu có thể thu xếp ở nhà ai đó ít hôm nhé.
Thực ra bà muốn cô gái đi đâu đó vài ngày để bà được tự do trong ngôi nhà của mình.
Cô gái thoáng ngạc nhiên nhưng cũng phải gật đầu:
-Dạ. Cô chú đi chơi vui. Cháu đến ở nhà bạn cũng được.
Sáu giờ sáng hôm sau bạn ông lái xe đến đón. Ông tỏ ra vui vẻ thật sự vì lâu lắm mới có cơ hội ra khỏi nhà, leo lên xe bạn chở đi mà thấy lòng phơi phới vì cũng được vài ngày thoát khỏi khuôn mặt quàu quạu của mụ vợ trẻ .
Nhưng ông đâu ngờ rằng mụ vợ luôn có khuôn mặt quàu quạu lại hớn hở hơn ông nhiều. Mai là  thứ bảy bà được nghỉ việc hai ngày. Còn gì sung sướng hơn khi ngôi biệt thự rộng lớn mênh mông này chỉ còn lại hai con người với nhau. Hai con người thật sự đúng nghĩa của của nó chứ không phải với ông chồng già đi đứng như gà mắc dây thun đó.
Bà đi đâu từ sáng đến chiều mới về cùng với một người đàn ông còn trẻ. Cả hai cùng đi vào nhà với khuôn mặt hớn hở. Người đàn ông to con trắng trẻo khép vội cánh cửa gỗ phòng khách xong cùng bà biến mất nhanh trong phòng của ông chồng. Không biết hai người nói chuyện gì trong đó những chỉ nghe tiếng cười rúc rich. Sau đó im lặng và cuối cùng là những tiếng thở mạnh , dồn dập của hai người. Họ hưởng thụ hoan lạc trong nhiều giờ như vậy rồi ôm nhau ngủ thiếp đi đến tờ mờ sáng hôm sau lại nghe những âm thanh hôm qua lặp lại.
 
Người đàn ông ở lại với bà suốt ngày chủ nhật hôm đó. Đến chiều họ ra ngồi ngoài phòng khách trên ghế sopha. Bà lả lơi dựa vào vai ông ta trông bộ váy ngủ mỏng tanh lộ hết những gì mà người phụ nữ cần che giấu. Còn ông ta mặc bộ áo pyjama của chồng bà. Khung cảnh thật hữu tình và khêu gợi  giữa người đàn ông trẻ và người phụ nữ lớn tuổi nhưng vẫn còn sức hút . Ông ta choàng tay qua ôm chặt lấy bà. Bàn tay tiếp tục phiêu lưu trên làn da thịt nóng hôi hổi trong hơi thở gấp gáp. Họ lại quên hết đất trời.
 
 Bỗng cánh cửa phòng khách nhẹ nhàng mở ra. Ông chồng bất ngờ xuất hiện ngay giữa ngôi nhà, trông thấy cảnh tượng như sét đánh ngay người mình. Mắt ông hoa lên, Choáng váng, xây xẩm muốn ngã quỵ xuống nền gạch bóng loáng. Nhưng ông không quỵ ngã mà bước đến bên người đàn ông túm áo đấm mạnh vào khuôn mặt đầy thịt. Người đàn ông bất ngờ vùng chạy ra khỏi nhà trong bộ pyjama của ông. Bỏ lại chiếc xe bốn chỗ cùng tất cả áo quần và giấy tờ của mình. Ông không còn sức khỏe như thanh niên để chạy theo tình địch . Mà chạy theo cũng chẳng làm được gì nó. Không khéo trong cơn hoảng loạn nó quay lại cho một đá chỉ có mà chết . Nghĩ vậy, bao nhiêu căm hận ông bắt đầu trút hết cho bà vợ:
-Này! con đ.. Mày đang làm cái gì trong nhà tao vậy?
Từ lúc ông bước vào đột ngột khiến cho bà vợ hoảng hốt, mặt mày tái xanh ngồi co cụm trên chiếc ghế,miệng há hốc vì quá bất ngờ. Đến khi trông thấy người tình tuôn chạy ra ngoài bà mới định thần lại. Đằng nào mọi việc cũng đã bại lộ rồi không cần phải giấu diếm làm gì nữa. Còn ông chồng hết nước hết cái kia chẳng là cái thá gì với bà trong lúc này. Thời hoàng kim qua rồi ông ơi! Bà tự trấn an mình như vậy và quyết định phải trái với ông chồng già vô tích sự này một trận luôn thể:
-Ông tưởng cái nhà này của ông chắc?
Khuôn mặt ông phừng phừng, hai mắt long lên , định xông tới cho bà vợ vài bạt tai nhưng khi thấy bà ta đứng dậy hai tay chống nạnh chỉ vào mặt khiến ông phải khựng lại;
-Bà nói sao? Nhà này là của thằng nào?
-Tôi nói rồi! Ông bây giờ không là cái gì trong ngôi nhà này nữa.
Cơn giận như đốt cháy con người ông:
-Bà đem trai vào nhà hú hí như một con đ… Bà làm nhục cả cái nhà này rồi.
-Tôi đem trai về nhà đó. Ông tính sao? Ông không còn nhôm nhựa gì thì tránh ra dành cho người khác. Tui phải đi kiếm cái tôi cần chứ.
Ông ôm đầu:
-Trời ơi! là trời! Nhục quá! Nhục quá.
-Ông có giỏi thì bỏ đi. Đừng ở đây mà xốn mắt. Tôi còn trẻ, còn cần nhiều thứ mà ông không có cho tôi. Vậy làm gì là quyền của tôi!
Không còn gì để nói nữa rồi. Ông vào phòng đóng sầm cửa lại ở suốt trong đó cho đến sớm hôm sau. Bà vợ đi  rồi mới bước chân ra khỏi phòng.
 
Từ hôm đó cuộc sống gia đình đối với ông như địa ngục. Tình cảm vợ chồng vậy là hết! Ông chỉ là cái bóng ở trong ngôi nhà này thôi. Đôi lúc ông có ý định bỏ về quê sống cho thanh thản nhưng lại sợ xấu hổ với họ hàng. Muốn ly dị để không còn nhìn thấy bà vợ hồi xuân lẳng lơ đa tình này nhưng rồi lại nghĩ không thể được vì tính ông hay xấu hổ. Thà cứ chịu đựng như vậy còn hơn tiếng xấu lan ra khắp thành phố này ông không còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ.
 
Hai tuần sau bà vợ đi công tác xa. Trước khi đi bà gọi cô gái lại dặn dò:
-Cháu ở nhà chăm sóc Chú hộ Cô nhé! Chú cần ăn gì cháu đi mua về cho chú.
Nói xong, bà vợ mĩm cười với cô gái. Chỉ có bà mới hiểu được ý nghĩa nụ cười ấy hàm ý gì. Cô gái nói lại cho ông biết là bà đi cả tuần mới về. Ông nghe  vậy thì biết vậy thôi chứ đi đâu có trời mà biết được. Đi cả tuần hay cả tháng đối với ông cùng chừng đó chuyện. Đi càng lâu càng tốt chứ có sao. Ông thấy nhẹ nhõm khi đi ra đi vô không còn chạm cái bộ mặt lẳng lơ hư đốn ấy nên trong lòng vui lắm.
Thực ra ông còn một ý nghĩ khác nữa. Đó là khi không có bà vợ ở nhà, cô gái hay đến ngồi tâm sự với ông nhiều hơn. Những lần như vậy ông thấy mình như trẻ lại nhiều tuổi. Thấy đời còn đẹp lắm. Cô gái hay cười chúm chím  làm tim gan ông thắt lại mỗi khi đôi mắt của cô nheo nheo nhìn ông. Ôi! Đôi môi đỏ đỏ cong cong sao mà duyên đến thế. Làn da trắng mịn trên khuôn mặt cô gái trong veo đến nỗi ông có thể nhìn thấy những sợi li ti màu hồng nhạt. Cô mặc đủ loại váy mà cái nào trông cũng đẹp, cũng hay hay. Nhất là khi cô ngồi đối diện với ông hai chân  bắt chéo lại còn bàn tay cứ xoa xoa trên đầu gối  không một vết sẹo khiến cho lòng ông cứ xao xuyến. Mặt ông nóng ran ran! Những cảm xúc ấy cả đời ông chưa gặp bao giờ. Trước khi cưới vợ bản thân là con người rất nghiêm túc. Có nghiêm túc ông mới trở thành một người  uy tín và leo lên cao được sau này chứ.
Cô gái chỉ đáng tuổi con ông thôi nhưng cái cảm giác được ngồi gần cô bé trò chuyện sao mà thích thú, mà lâng lâng quá. Những lần gặp như vậy đêm tối ông cứ nằm trằn trọc thao thức không ngủ được.
Chiều nay khi bà vợ đi rồi nhưng cô gái đến giờ tan việc đã lâu nhưng vẫn chưa thấy về nhà. Ông cứ đi ra đi vào rồi lại ngồi xuống ghế sopha mở tivi ra xem. Ông cứ ngồi như vậy cho đến chín giờ tối.
 Bật hết đài này đến đài nọ chán ông lại đứng dậy mở tủ lạnh lấy chai nước suối . Vừa quay lưng lại đã thấy cô gái chệnh choạng bước vào nhà. Cả người cô như ướp trong rượu. Cô gái thả phịch người xuống ghế rồi nằm dài, người mềm nhũn. Chân trái thong xuống nền còn chân phải gác lên thành ghế mắt nhắm nghiền không còn biết gì nữa.  Ông hoảng hốt chạy đến nâng  chân cô gái đặt lên nệm ghế, sửa lại cho ngay ngắn.
Bàn tay vừa chạm vào đôi chân cô gái người ông giật bắn ra sau như bị điện giật. Cái cảm giác ấy một lần nữa đến với ông thật bất ngờ. Nhìn bộ ngực phập phồng lên xuống dưới làn áo mỏng theo nhịp thở khiến tim ông đập liên hồi muốn ngạt thở. Ông để cô gái nằm vậy rồi quay qua ngồi ghế đối diện nhìn không chớp mắt thân thể  đều đặn của cô gái. Người sao mà đẹp, mà quyến rũ đến vậy chứ. Dục vọng  nỗi dậy như sóng cồn nhưng vẫn cố nén vào trong nên tim ông càng đập nhanh hơn. Ngạt thở quá!
Ông đứng dậy bật chiếc quạt máy xua đi cái nóng bức ngột ngạt, làm chiếc váy cô gái hất ngược lên để lộ cặp mông tròn trịa, trắng nõn nà của cô gái. Lúc này ông không chịu đựng nỗi nữa rồi. Tim ông đập nhanh hơn. Không thở được  nên bước ra ngoài khép cửa lại định đi lên lầu cho để xua đuổi con quỷ dục vọng mãnh liệt trong ông. Nếu không sẽ bị chết ngạt mất. Ông nghĩ vậy.
Vừa lúc cô gái mở he hé mắt. Miệng ú ớ khiến ông quay mặt lại:
-Cho cháu xin miếng nước.
Ông lật đật chạy đến bên tủ lạnh lôi chai nước ra rồi đến đổ vào miêng cô gái:
-Cháu uống nhiều rượu lắm phải không?
Cô gái lắc lắc đầu không trả lời. Ông nâng cằm cô gái cho uống thêm ngụm nữa:
-Cháu đi đâu bây giờ mới về vậy? Hư hỏng quá. Ông trách.
Cô gái đưa tay nắm lấy tay ông đang cầm chai nước;
-Cháu hư đâu bằng Cô. Chú làm ơn giúp đưa cháu về phòng .
Ông đứng thẳng dậy thảng thốt nhìn sững cô gái không nói được nên lời. Cô gái nói tiếp giọng yếu ớt:
-Cháu lạnh lắm! Chú giúp cháu với.
Ông lắp bắp:
-Cháu..cháu nặng vậy chú làm sao..
Hai mắt cô gái nhắm nghiền:
-Cho cháu dựa vào chú lên lầu cũng được.
Nói rồi cô gái ngồi dậy vịn tay ông đứng lên. Chưa đứng thẳng cô gái đã ngã lại xuống ghế , ông phải đưa tay ra níu cho đứng vững lại:
-Được rồi! Cháu nắm cánh tay chú cho chặt nhé.
Ông khép nép bên cạnh cô gái cùng đi đến chân cầu thang. Bước lên được ba  cấp cô gái lại quỵ ngồi xuống . Đến nước này không còn do dự nữa. Ông bế thốc người cô gái chạy một hơi lên lầu. Khi bước ra hành lang , hai tay cô gái ôm chặt cổ ông như sợ rơi xuống đất. Cảm giác vừa sợ hãi vừa êm dịu khi bầu vú sau làn áo mỏng cô gái chạm vào ngực ông nóng ran. Hai khuôn mặt gần sát nhau khiến ông bối rối ngửa đầu ra sau. Ông với tay mở cửa phòng rồi bước vào đặt cô gái lên giường. Vừa  chồm qua người kéo cái chăn bỗng cô gái ôm cổ ông ghì chặt. Ông ngã nhào lên người cô gái.
Đêm đầu tiên của vở bi kịch bắt đầu.
Ông hổn hển chỉ được một lát là thở rồi lăn ra nằm cạnh cô gái ngủ đến sáng hôm sau mà không quay lại phòng mình
 
Chiều hôm sau cô gái về nhà sớm hơn thường lệ. Cô mua cho ông thức ăn bồi dưỡng sức khỏe. Một con gà ác tiềm thuốc bắc. Không ai nhắc lại chuyện đêm qua. Coi như nó không hề xảy ra vậy.

Ăn xong cô gái dọn dẹp rồi lên phòng tắm rửa còn ông vẫn ngồi xem ti vi dưới nhà nhưng chẳng tập trung được gì. Lững lững lơ lơ như người mất hồn. Tay chân bứt rứt khó chịu lắm. Trái tim ông đập liên hồi. Thỉnh thoảng lại liếc về phía cầu thang như chờ đợi cô gái xuất hiện.
Chờ hai tiếng đồng hồ nhưng cô gái vẫn không xuống nên ông nằm dài trên ghế sopha. Mắt nhắm lại. Ông tưởng tượng như cô gái đang nằm bên cạnh mình. Không biết hồi chiều cô cho mình uống loại thuốc gì mà sao người ông bỗng rạo rực hẳn lên. Trong người bứt rứt, căng đầy sức sống như thời tuổi ba mươi. Cái cảm giác muốn được giải toả. Một sự đòi hỏi mãnh liệt. Ông thèm khát được ôm cô gái gái ấy vào lòng quá.
Ngọn đèn phòng khách vụt tắt. Ánh sáng yếu ớt từ chùm đèn trang trí giữa trần nhà mờ ảo. Cô gái nhẹ nhàng đến ngồi dưới chân ông, cầm điều khiển từ xa bật tìm kênh chiếu phim tình cảm Hàn quốc. Cô nói:
-Xem tivi mà chú mở đèn sáng quá nó phản chiếu ánh sáng khó coi lắm.
Ông vẫn nằm như vậy, hai tay gối dưới đầu nhìn cô;
-Cháu cứ tự nhiên. Không sao . Chú có xem được gì đâu.
Cô gái xoay người về phía ông mĩm cười;
-Trông chú có vẽ mệt lắm phải không?
-Ừ! thì cũng mệt tí thôi. Tuổi già mà.
Cô gái đứng dậy đến bên cầu thang rồi quay lại tủ lạnh pha ly nước đưa ông:
-Chú uông viên thuốc này vào sẽ khỏe ngay. Cháu mới mua lúc chiều cho chú đấy.
Cô gái đứng trước mặt ông trong bộ váy ngủ mỏng tanh để lộ gần như cả thân hình kiều diễm dưới ánh đèn mờ mờ, trao cho ông viên thuốc hình thoi màu xanh nhạt cùng với ly nước.
-Chú uống!
Ông ngồi dậy cầm ly nước và viên thuốc uống ực không suy nghĩ gì. Thả ly nước xuống nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Ngực của cô gần như ngay sát mặt ông. Mùi thơm con gái phả vào mũi thơm nức, quyến rủ. Tim ông đập liên hồi. Dục vọng đang trỗi dậy mạnh mẽ khiến ông không làm chủ bản thân mình nữa rồi.
Cô gái vươn người sát vào ông hơn. Trong khoảnh khắc đó người ông tê dại đờ đẫn vội ôm chầm lấy cô kéo nằm xuống trên ghế sopha. Một hồi lâu ông bế thốc cô lên lầu mở cửa phòng mình đặt cô gái xuống giường.

Sáng hôm sau trông dáng vẽ ông mệt mõi nhưng không dấu được niềm hân hoan trong đôi mắt. Khi cô gái bước xuống cầu thang đi làm. Ông loay hoay pha ly cà phê nhưng mắt vẫn nhìn cô gái cho đến khi cô khuất hẳn sau cánh cửa. Ong mĩm cười thỏa mãn.

Cứ vậy suốt năm ngày. Chiều chiều cô gái mua thức ăn về cho ông . Ăn xong chờ cô gái tắm rửa, xuống cầu thang tắt ngọn đèn lớn chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo. Bật ti vi xem phim Hàn quốc rồi pha nước cho ông uống viên thuốc hình thoi màu xanh nhạt.
Họ không gọi nhau bằng chú cháu nữa mà đã thay đổi cách xưng hô. Nghe hơi kỳ kỳ nhưng thân mật hơn.

Đến ngày thứ sáu, cô gái đi làm về sớm nhưng không mua cho ông thức ăn gì ngon. Chỉ hộp cơm gà bình thường. Hai người người đối diện với nhau vừa ăn vừa nói chuyện. Cô gái kể cho ông nghe đủ thứ chuyện. Chuyện cơ quan, chuyện có mấy chàng trai theo đuổi nhưng cô không thích. Chuyện làng quê và cuối cùng cô kể về gia đình mình:
-Gia đình em sống ở miền núi. Cuộc sống vất vã khổ lắm. Em là con gái lớn đi làm xa mong kiếm tiền gởi về giúp đỡ cho Bố Mẹ nuôi năm đứa em còn đi học. Làm hoài mà chẳng thấy được bao nhiêu nên định nghe lời mấy đứa bạn rủ nhau làm thêm ban đêm ở quán bia.
Ông nhìn cô gái thông cảm cho hoàn cảnh của cô:
-Em đi làm quán bia về khuya rồi sức khỏe đâu để mai làm việc?
Thực ra ý ông muốn nói là nếu cô đi làm đêm còn thời gian đâu để hai người gặp nhau nhưng thấy kỳ nên thôi. Cô gái hiểu ý ông muốn nói gì rồi nhưng cố tình phớt lờ:
-Em không đi làm như vậy lấy tiền đâu giúp đỡ gia đình?
Ông bóp trán suy nghĩ :
-Để từ từ anh tính. Sẽ có cách giúp đỡ cho em.
-Anh tính bằng cách nào? Thân anh lo chưa xong mà còn gánh cả em nữa sao chịu nỗi?
Ông hơi tự ái:
-Em nói hơi quá! Từ từ anh sẽ có cách mà.
Ông đang suy nghĩ thật nhanh về cái tủ sắt đựng tiền bà vợ đang giữ trong phòng của bà. Ngày mai ông sẽ đi gọi thợ khóa về mở ra.
Vậy là kế hoạch mỹ nhân kế của cô gái đã đạt được một nữa.

Một tuần sau bà vợ gọi điện thoại về nói với ông:
-Tôi đang ở Singapore tuần sau mới đáp máy bay về thẳng. Ông giúp dọn dẹp phòng tôi nhé.
Nghe lời bà vợ sáng hôm đó ông vào dọn dẹp phòng cho bà không còn một tí bụi.Nhìn tấm ra trải giường của bà vợ ông lắc đầu cười thầm. Mọi thứ trong phòng ông xếp đặt lại ngay ngắn như củ. Khi cúi xuống gầm bàn để với lấy chiếc kẹp tóc của bà tình cờ ông phát hiện chiếc chìa khóa tủ sắt bà nhét sau kẹt tủ đặt sát bàn trang điểm. Ông với tay lôi chiếc chìa khóa ra mặt mày hớn hở:
-Bà dấu tui hử. Vùa nói ông vừa mĩm cười sung sướng
Ông nhẹ nhàng bước đến đút chìa khóa vào tủ sắt. Bên trong là những cọc tiền thơm phức gồm có đô la Mỹ, Úc và tiền Việt. Ông lôi hộp nữ trang mở nắp ra. Những miếng vàng bốn số chín được xếp ngay ngắn từng cọc chiếm gần nữa hộp cao một tấc, bề ngang cả gang tay. Ông lấy ra một cọc vàng rồi đóng hộp lại, đẩy sát vào góc tủ. Ông rút thêm một cọc tiền đô Mỹ loại một trăm đút vào túi quần, đóng tủ sắt lại. Chìa khóa ông cẩn thận nhét vào chổ củ.

Chiều đến cô gái trở về khuôn mặt buồn buồn. Ông chạy ra đón:
-Anh có ít tiền rồi em. Vừa mới đi mượn của mấy đứa bạn. Em cầm tạm gởi về quê cho Mẹ.
Cô gái bỗng sáng bừng mắt lên, long lanh nhìn ông không chớp;
-Ôi! Em yêu anh quá!
Nói rồi cô gái ôm cổ ,đu người cho ông bồng vào nhà đặt lên chiếc ghế nệm êm ái:
-Khoan đã anh! Để em tắm rửa rồi đi mua gì về ăn . Đói bụng lắm rồi!
Cô gái thoát ra khỏi vòng tay ông.

Ông già sáu mươi bị cô gái hai lăm tuổi quyến rũ tham gia một cách nhiệt tình trong trò chơi ái tình mà quên mất sức khỏe mình có hạn. Cộng thêm bịnh đau tim đang rình rập bên ông.
Công bằng mà nói nhìn ông cũng có sức cám dỗ phụ nữ lắm chứ. Tiếc cho bà vợ không nhận ra điều đó thôi. Cũng có thể bà vợ quá mạnh mẽ, mãnh liệt trong chuyện chăn gối nên đòi hỏi ở ông một cách thái quá. Cô gái trẻ tuổi này vẫn thấy nơi ông có một sức hút khác thường. Cô gái nghĩ, ông coi còn được hơn khá nhiều chàng trai tốt mã nhưng không ra gì. Chỉ được cái khoác lác. .
Cô gái chạy xe đi mua thức ăn bổ dưỡng về cho ông tối nay. Khuôn mặt cô cũng rạng rỡ không kém gì ông. Mười lăm phút sau cô quay về đã nghe tiếng hát từ ngoài cổng vọng vào. Ông ngồi chờ người tình dọn thức ăn lên mà bụng cồn cào như lâu rồi chưa được ăn. Họ ngồi sát bên nhau không còn giữ ý tứ nữa. Người này đút thức ăn cho người kia tình tứ như cặp vợ chồng mới cưới. Ăn xong cô gái dọn dẹp còn ông lên lầu mang xuống tất cả những chiến lợi phẩm tịch thu của bà vợ mới sáng nay dâng tặng cho cô gái.
Khi ông mở gói ra đặt lên bàn cô gái như ngộp thở trước ánh sáng màu vàng bọc nylon có hàng chử SJC trên mặt từng miếng. Tất cả năm miếng được ông trao cho cô gái. Bàn tay trắng mềm mại run run khi xòe ra cầm lấy. Ông nhìn cô gái. Còn cô nhìn những thẻ vàng. Cả hai người mắt như có lửa, hừng hực sáng. Mỗi người hừng hực theo một cách khác nhau nhưng cả hai đều thấy tim mình như đập nhanh hơn, thở dồn dập hơn. Họ chồm qua cùng một lúc ôm chầm lấy nhau vội vả.
-Để anh ra khép cửa lại .
Bước chân ông thoăn thoắt như trai trẻ. Ông bế thốc cô lên vội vàng. Leo hai mươi sáu bậc tam cấp một cách nhanh nhẹn, vào phòng đặt cô xuống tấm nệm êm ái rồi chồm người lên thân thể cô gái.

Cô gái xin nghĩ phép một tuần từ hôm đó. Cô đang sống trong hân hoan, hoan lạc với ông già sáu mươi tuổi. Đâu biết rằng cô đang hút dần hết sinh khí của ông. Một cô gái trẻ căng đầy nhựa sống, khoái lạc bao nhiêu cũng không gọi là đủ như cô làm sao ông có thể đứng vững được sau mười đêm khoái lạc.
Ngày thứ mười một ông gần như kiệt sức nhưng vẫn còn ham muốn bởi những vị thuốc tiên được cô gái cho ăn hằng ngày. Chiều hôm đó ông cảm thấy tim hơi nhói đau nhưng không quan tâm lắm bởi cô gái xinh đẹp hấp dẫn đang ngồi bên cạnh. Ông thấy hơi thở mình nặng nhọc hơn nhưng vẫn làm ra vẻ còn khỏe mạnh. Cô gái đã nhận ra sức khỏe ông yếu dần nên mấy lần từ chối sự vuốt ve của ông, ngồi xích ra xa. Cô khuyên ông:
-Trông anh xanh lắm! Để dành lúc khác nhé.
Ông nhăn mặt:
-Hai ngày nữa bà ấy về rồi làm sao mình gần nhau được?
-Thì chờ đến khuya rồi qua phòng em.
-Không được đâu. Bà ấy thính tai lắm.
Nói rồi ông chồm người đến cô gái ôm chặt. Nắng chiều vừa mới nghiêng về hướng tây họ đã dìu nhau vào phòng đóng kín cửa lại.
Ông cởi bỏ dần chiếc váy cô gái mặc trên người cho đến khi không còn mãnh vải nào nữa. Tim ông đập loạn xà ngầu và hơi nhoi nhói. Tiếng cô gái rên khe khẻ . Rướn người chồm về phía ông kéo gập người ông xuống. Trái tim ông có lẽ phản đối hành động gấp gáp của cô gái nên đập mạnh hơn, mạnh hơn nữa. Ông không còn mạnh mẽ như những ngày trước mà chậm rãi, từ từ. Tiếng thở yếu dần. Tim đập mạnh hơn. Liên tục. Hơi thở yếu dần rồi đứt quãng và cuối cùng im bặt.

Cô gái hoảng hốt đứng bật dậy như chiếc lo xo nhìn ông nằm bất động trên giường. Khuôn mặt của cô bây giờ tái xanh nhợt nhạt như ông. Cô vụt chạy về phòng mình thay áo. Gom hết những gì được ông cho rồi nhanh chóng bước ra khỏi nhà.
Cô bình tĩnh đến thuê khách sạn, dấu hết nữ trang vào trong phòng rồi quay lại nhà. Lát sau cô bước ra hô hoán cho hàng xóm biết để đưa ông vào bệnh viện cấp cứu. Ông đã tắt thở trước hai tiếng rồi.

Tối hôm đó may mắn sao bà vợ quay về. Cô gái bị Công an giữ lại để điều tra nhưng đã thả ra sau ba ngày vì cô không có bằng chứng phạm tội. Kết quả xét nghiệm pháp y cho rằng ông đột tử vì nhồi máu cơ tim. Sáng hôm sau các báo đưa tin ;
“Một ông già sáu mươi tuổi ở tại số nhà..đường..hôm qua đã bị đột tử vì nhồi máu cơ tim theo kết luận của cơ quan pháp y.
Nhưng dư luận cho rằng đằng sau cái chết của ông còn có nhiều bí ẩn. Chiều hôm trước hàng xóm phát hiện trong nhà ông có cô gái thường ra vào trong những ngày vợ ông vắng nhà. Người ta nghi ngờ là gái mại dâm được ông đưa về nhà phục vụ cho mình…”

Đám tang ông được nhiều người đưa tiển. Họ tiếc thương ông già hiền lành ra đi quá sớm. Bà vợ lăn lộn khóc than thảm thiết bên quan tài ông.
Cô gái lặng lẽ đi theo sau lau vội những giọt nước mắt.
Hai người phụ nữ khóc cho ông nhưng chỉ có một là những giọt nước mắt chân thành.
Bà vợ rơi những giọt nước mắt vì niềm vui đến quá bất ngờ. Bà thầm cám ơn cô cháu gái ở quê đã làm được cái việc bà mong chờ rất lâu lắm rồi.
Ông ra đi nhưng nụ cười hân hoan vẫn còn nở trên môi.

BÙI THANH XUÂN

BUỔI PHAI SƯƠNG

phudu

màu cỏ úa đôi lần ghen cỏ biếc
buổi phai sương hồn đã dội sương về
ta thức ngủ một đời còn thấy tiếc
mỗi tàn đêm ngồi tắm giữa trăng khuya

sầu chưa đủ mà vui còn gượng gạo
cũng một đời ngang dọc gió mây suông
ta đã cạn hết hương nồng phù ảo
ôi những cơn nắng rớt giọt vô thường

tình cô lữ say cơn dài vạn lý
tự tình ca mấy độ hát cho mình
trên vó ngựa bụi hồng theo thủ thỉ
đôi mắt trầm giấc mộng cũng vừa quên

mưa chẳng vội trên ngàn hoa nội cỏ
mộng giang hồ thiêm thiếp đợi đôi chân
kìa đây đó trên con đường sơ ngộ
bóng ta rơi, rơi chậm xuống căn phần

xin thu lại chiêm bao mùa cố quận
tiếng đàn rung âm lạnh quyện âm nồng
ngày về lại ôm nòi tình phiêu lãng
bờ mắt cay khóc tạ với hư không

từ lá biếc đến đời khô lá mục
vẫn nương nhờ trận gió thổi mơ màng
ta níu giữ gì đâu?
ồ chỉ một
nụ cười say trong lễ hội trần gian.

PHÙ DU (1991)

CHẾT CÙNG TA NHÉ

linhphuong

Mười lăm năm Thúy Kiều đi làm đĩ
Gẫm lại ta cũng mấy chục năm trời
Em làm đĩ đỡ hơn thằng thi sĩ
Thi sĩ làm thơ bữa đói, bữa no

Em ở lầu xanh bán thân bèo bọt
Ta giữa chợ chiều bán mạng mưu sinh
Đù má nhiều khi buồn rơi nước mắt
Ta oán hận ta ngu dại đứng nhìn

Thiên hạ cặp đôi nắm tay dạo phố
Ta cầm hên-xui mời mọc mọi người
Tội nghiệp ! Cuộc đời em sao quá khổ
Giống đời ta khổ quá chửi khơi khơi

Sông Tiền Đường em tự tử chết chơi
Uống thuốc ngủ chục viên ta vẫn sống
Chân ứa máu nhớ giày saut ra trận
Đau nhói lòng ta từ thuở tan hàng

Thúy Kiều ơi ! Em mới mười lăm năm
Ta đã mấy chục năm hèn như chó
Ô nhục nào đè lên vai nặng nợ
Nợ áo cơm-sông núi- nợ ân tình

Đêm từng đêm ta thức trắng một mình
Ngồi soi bóng – chợt bật cười nghiêng ngã
Đừng trách xưa gã Tố Như đày đọa
Mười lăm năm em làm đĩ khóc thầm

Uống cùng ta nhé ly rượu đoạn trường
Say xỉn quên đời ta -em khốn nạn
Say xỉn quên cõi nhân gian cà chớn
Giết đời ta-em chẳng chút tiếc thương

LINH PHƯƠNG

AI ĐÃ GIẾT A.Q ?

khuatdau
Mở.

Núi đồi ở đây giống như những con khủng long đã hóa thạch. Những con khủng long trong những ngày cuối cùng đã xô đẩy giẫm đạp lên nhau và trước lúc tắt thở, vẫn còn cố vươn cái cổ lên thật cao để gào rống một cách tuyệt vọng.
Giữa đá sỏi lổn nhổn, những cây cao lương thấp nhỏ vẫn rán sức trỗ bông.
Giữa đám cao lương xơ xác buồn hiu đó, có một ngôi nhà.
Giữa ngôi nhà đó, có một xác chết đã mười chín ngày vẫn chưa được đem đi chôn.
Xác chết đã phân hủy.
Một ngọn đèn thắp bằng mỡ heo không đủ soi sáng khuôn mặt đã bị cào xé rách nát. Những con chuột sục sạo thoải mái dưới tấm chăn mỏng bẩn thỉu. Một vài con chui ra nhìn ngọn đèn. Đôi mắt láo liên quỷ quyệt. Con nào cũng béo tốt đẫy đà.
Ngoài hiên, một người con trai đang ngồi ôm một con chó đốm.
Thỉnh thoảng anh ta ngửa cổ lên hú. Con chó thì sủa.
Trong góc bếp lạnh lẽo, một người đàn bà ngồi ôm một cái hũ bằng sành dùng để ủ tương. Người đàn bà cứ để nước dãi chảy qua miệng mình thản nhiên như nước chảy qua một cái thùng thủng đáy.
Phía sau hè, một cô con gái ngồi ôm cái bọc đựng áo quần. Đôi mắt buồn và đẹp của cô chắc đã khóc nhiều nên trông ngơ ngác và mỏi mệt. Nước mắt đã làm cho màu xanh nhạt của cái bọc đậm hẳn lên như màu nước biển. Một con ruồi táo tợn đậu trên mép. Những cái chân đen và bẩn của nó dọ dẫm trên làn môi khô nứt.
Cô cũng không buồn đuổi.

Lời khai của vợ A.Q.
Tôi ấy à? Tôi đâu có giết lão ta. Tôi chỉ cắt cái đó thôi.
Tôi làm vợ lão đã ba mươi năm. Chỉ có ai sống với lão đến những ngần ấy năm thì mới biết lão ta là người thế nào.
Trước hết, lão rất độc đoán. Lão còn hơn cả vua. Lão là trời. Mà trời muốn nắng thì cứ nắng. Muốn mưa thì cứ mưa. Muốn bão lụt thì cứ bão lụt. Trời muốn thế nào mà chẳng được.
Tôi làm vợ lão ta, làm sao tính hết được những lần lão ăn nằm với tôi. Chỉ biết tôi đã chín lần mang thai. Chín lần mang thai nhưng đến những mười đứa. Trong mười đứa đó chỉ có mỗi thằng Dzành là còn sống.
Thế thì những đứa kia đâu?
Chết rồi. Chết hết rồi. Chết chưa kịp khóc.
Vậy đó
Tôi đã nói rồi mà, lão là trời, một ông trời độc ác.
Ở cái nơi sơn cùng thủy tận này, muốn đi ra phố chợ phải mất mấy ngày đường. Tôi làm sao đi ra được tới đó để mà đẻ. Mà cũng chẳng ai chịu vào cái chỗ khỉ ho cò gáy này để đỡ đẻ.
Tôi đẻ tại nhà.
Chính lão đỡ đẻ. Lão nói heo bò lão còn đỡ được huống hồ là vợ. Lão lôi cái thai ra như lôi một con chuột từ trong hang.
Thế rồi lão bóp mũi. Cũng như bóp một con chuột mới nở. Chẳng có kêu la gì hết. Con chuột còn kêu chít chít, chứ cái thai thì không.
Lão ném cái xạch trong giỏ, rồi xách cuốc đi.
Lão lấp ở đâu đó. Năm sau, chỗ những cây cao lương xanh tốt, lão bảo ấy là mồ của đứa nhỏ.
Có chín nấm mồ xanh như thế. Những nấm mồ chỉ biết thở than cùng với nắng gió và đêm tối.
Những đứa con chưa kịp khóc cho mẹ nghe một tiếng và cũng không được mẹ hát ru cho một lời
Đã chết như thế đó.
Tại sao lão giết những đứa nhỏ đó à?
Tại vì chúng là gái. Mà nhà nước thì chỉ cho phép nuôi một con thôi. Một con nên lão phải chọn trai. Để sau này thay lão làm trời.
Đêm hôm đó tôi có nghe ặc ặc. Lão vẫn thường kêu như thế. Đang ngáy o o, bỗng kêu ặc ặc như bị mộc đè. Hơi đâu mà để ý tới lão. Chỉ tới sáng, lúc đem nước vào cho lão pha trà mới thấy lão nằm chết thẳng cẳng.
Phải rồi, tôi đã cắt cái đó.
Hỏi vì sao tôi làm vậy à?
Vì ghét. Chỉ có vậy thôi. Lão ta ghét tôi bao nhiêu thì tôi ghét cái đó bấy nhiêu.
Đâu có khó khăn gì. Tôi chỉ lấy dao xén một nhát là xong ngay. Tôi ném nó vào đám cao lương.
Rồi tôi đi rửa tay. Phải mất một buổi sáng để rửa bàn tay.
Con trai tôi ấy à?
Nó yêu tía nó hơn mọi thứ trên đời. Nó sẵn sàng chết thay cho tía.
Lần sau cùng tôi sinh đôi. Đứa ra trước là gái bị lão bóp cái rẹt. Đứa sau cũng tưởng là gái, lão bóp luôn. May mà lão còn kịp nhận ra nó là trai. Từ đó lão cưng nó như vàng. Nhưng nó thì sợ lão ngay từ khi mới mở mắt. Sợ quá nên lúc nào nó cũng run lập cập. Nó đang ngồi khóc thương tía nó kia. Nó nói ngộ chỉ chôn tía khi nào tìm lại được cái đó của tía. Mà biết chừng nào mới tìm lại được. Chó đã tha đi mất tiêu rồi.
Còn con dâu hả? Cứ xem con mắt của nó thì đủ biết là nó ác độc đến chừng nào. Chính nó giết. Nó là con quỷ cái của đất phương nam. Vì nó mà nhà này phải mất đến mấy ngàn nhân dân tệ. Nhưng mà, tôi chỉ biết có nhiêu đó thôi. Tôi nhắc lại: tôi không giết lão. Chỉ khi lão chết rồi tôi mới thiến lão. Phải chi tôi thiến được lão ngay từ lúc mới về làm vợ thì đời tôi đâu có khốn khổ như thế này.
Kết luận: có âm mưu giết chồng nhưng chưa thực hiện được. Y thị gián tiếp đồng lõa .

Lời khai của con trai A.Q

Tên gì?
Prồ…
Bao nhiêu tuổi?
Prồ…
Tối hôm đó có đi đâu không?
Prồ…
Có siết cổ lão gia không?
(nhe răng, cười)
Có cắt dương vật của lão gia không?
(ngửa cổ, tru như chó)
Kết luận: y nửa người nửa thú. Không ý thức được hành động, nên dẫu có siết cổ bố cho đến chết, cũng không chịu trách nhiệm.

Lời khai của con dâu A.Q
Tôi là người Việt Nam.
Nhà tôi rất nghèo. Lại đông con.
Tôi là chị cả, 19 tuổi.
Dzành là chồng tôi. Mọi sự là do người môi giới. Anh ta lúc nào cũng chỉ cười. Trông anh cũng dễ thương. Chỉ phải tội là anh vừa cà lăm lại vừa ngọng nghịu .
Mẹ bảo, thằng đó ngó vậy mà coi được. Trông bộ dạng thế kia thì nó không đánh nổi mày đâu. Lấy nó biết đâu lại sướng thân. Chứ lấy người mình hả, như cha mày đó, suốt ngày nhậu nhẹt, say xỉn. Tối đến thì đem vợ con ra mà hành hạ. Cực nhục lắm.
Cha thì bảo, lấy chồng Tàu được cái ăn ngon. Mày không nghe người ta nói đó à? Ở nhà Tây, ăn cơm Tàu, cưới vợ Nhật.
Người môi giới đưa cho cha mẹ tôi 500 đô, coi như trả công sinh thành.
Tôi gạt nước mắt theo anh với chút an ủi là đã một phần nào báo hiếu cho cha mẹ.
Suốt một chặng đường dài xuyên rừng lội suối rồi qua nước Tàu mênh mông, khi đi xe, lúc đi tàu, anh đều cư xử với tôi khá tốt.
Còn chuyện vợ chồng đó à?
Tôi nghĩ rằng anh ta rất muốn. Tôi cũng đâu đến nỗi xấu. Nhưng ngay trong đêm đầu tiên, anh đã làm cho tôi sợ điếng hồn. Khi áo quần tôi được trút bỏ, mắt anh bỗng dưng trợn trừng, mồm anh sùi bọt. Tay anh co giật khi chạm vào tôi. Rồi anh ngã vật ra, chết giấc Mãi đến khi từ trong anh bắn vọt ra như súng phun nước, anh mới tỉnh dậy và nằm khóc nức nở.
Một vài đêm sau cũng vậy.
Trước khi lấy anh, tôi chỉ nghe bạn bè kháo nhau chứ chưa biết gì về chuyện đó. Tôi nghĩ, không có cũng chẳng sao, miễn là được có cơm ăn áo mặc.
Dù bà mẹ chồng thủ cái thạp gạo và hũ tương như một thủ kho keo kiệt, anh vẫn có cách lấy gạo và tương cho tôi ăn. Anh cũng thường giành lấy những việc nặng như đốn củi hay gánh cao lương về nhà. Tôi nghĩ đó là cách anh chuộc lỗi và đền bù cho tôi.
Anh vẫn thường ngắm tôi và lúng búng phun ra những tiếng gì tôi không hiểu. Tôi biết là anh thương tôi lắm. Nhưng cứ gần tôi là anh nổi cơn động kinh.
Người thực sự làm chồng tôi trong đêm lại là tía anh. Ông ta đến dày vò tôi suốt đêm như để cho đáng đồng tiền bát gạo. Tôi nghĩ là anh ta biết việc đó. Trong những tiếng động mà tôi nghe được: tiếng rầm rập như ngựa chạy, tiếng hổn hển như hụt hơi, có tiếng của anh ta. Một tiếng hú thảm thiết như tiếng sói tru trên cao nguyên. Nghe buốt đến tận óc.
Ôi những đêm dài cực nhục. Tôi nhớ mẹ nhớ cha, nhớ các em xiết bao.
Đêm hôm đó, khi tôi bị lão ta phủ lên mình như một con ngựa đực, thì anh ta vào. Trong bóng tối mờ mờ tôi vẫn nhận ra anh. Tôi chưa kịp kêu lên thì con ngựa trên mình tôi bị lôi dậy. Tôi nghe tiếng thở khò khè, ặc ặc rồi lịm dần.
Tôi vơ lấy áo quần chạy ra khỏi nhà. Tôi chạy mãi cho đến khi ngã quỵ trong đám cao lương.
Tôi không tin anh ta cố ý giết tía anh. Nhưng tôi biết sức mạnh khủng khiếp của hai bàn tay mỗi khi anh nổi cơn động kinh. Những lúc đó, dù chỉ muốn vuốt ve tôi một chút, tay anh cũng biến thành những cái tát. Tôi nghĩ anh chỉ muốn kéo tía ra khỏi người tôi thôi. Như con chó bênh chủ ấy mà.
Kết luận: Y thị lấy cả cha lẫn con là loạn luân. Y thị vốn có dòng máu căm thù người Hán chúng ta. Tuy y thị không giết A.Q, nhưng chính y thị là nguyên nhân dẫn tới cái chết của A.Q.

Lời khai của con chó đốm.
Mày tha cái đó đi đâu?
Gâu, gâu.
Mày phải mang trả lại cho chủ mày chớ.
Gâu, gâu.
Hay là mày ăn rồi?
Gâu, gâu.
Mày hãy đưa chân ra.
(Nó đưa một chân. Người ta bôi mực vào)
Mày không biết ký thì hãy in dấu chân vào đây.
(Người ta đặt chân của nó lên biên bản)
Kết luận: Con chó đốm đã ăn cái dương vật. Đó là thứ quý nhất của A.Q. Nó là đồ phản chủ. Lòng trung thành không còn nữa thì tội nó là đáng chết.

Kết luận cuối cùng:

Con chó đốm chính là thủ phạm. Nó sẽ bị hành quyết nội nhật trong ngày hôm nay. Tài sản của người quá cố là thị Á nàm dzành* còn trẻ đẹp kia sẽ được đem đấu giá. Số tiền có được sẽ giao cho vợ và con A.Q tùy nghi sử dụng./.

Khuất Đẩu

20/5/2014: Đọc lại, sau khi có cuộc biểu tình chống TQ, gửi đăng Tương Tri `

CHIỀU TÀ HỒ NÚI LE

tranthoainguyen

(Kỷ niệm một chuyến đi viếng cảnh hoàng hôn hồ Núi Le cùng HOÀNG THOAI CHÂU, HÀNG CHỨC NGUYÊN, TRẦN HÀO, TRẦN THẾ HÙNG và HUỲNH NGỌC TRẢNG)

Búng tàn thuốc
Chiều tà xuống hồ Núi Le
Nghe lòng mình bình yên xanh cây lá.
Tôi bỏ quên tôi giữa cơn mê
Cuộc đời trôi đi tôi kẻ lạ !

Mặt trời xuống núi máu rủ rượi hoàng hôn
Gương hồ in mây chiều ráng
Nắng tắt buồn mi sương
Hoa cỏ choàng khăn lạnh
Tôi bỏ quên tôi một góc rừng.

Tôi ngồi xếp hai tay
Góc bìa rừng không ai hay.
Hoàng hôn tím
Em về lẳng lặng chiều câm nín
Thủ thỉ hương rừng thương nhớ tôi.

Chiều tàn thu phai
Tôi ngồi với vòng khói trắng trên tay
Bóng tôi nhòa bóng núi.
Hồ trầm ngâm chiều tím im hơi
Cánh chim bay mù sương khói.

Tiếng chim rơi lạnh hư không
Vọng hồ thu mênh mông !
Tôi ngồi lặng thinh không nói
Như núi đá buồn vời vợi
Ôi! Cõi nhân gian biết mấy chiều buồn!

Tôi lạc loài cùng cây cỏ bờ hoang
Hồ Núi Le sương gió thì thầm
Em ơi! Có nghe tiếng nghìn thu gọi
Trong vách núi đá lệ tràn
Núi đá Chứa Chan!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

BUỔI TRƯA Ở THẢO CẦM VIÊN

hacthanhhoa

1.
buổi trưa ở thảo cầm viên thật yên tĩnh
có tiếng chim hót trên cao và tiếng quạ kêu dưới thấp
2.
các loài thú ở đây sống thật binh yên
con nào cũng hiền lành đến tội nghiệp
chúng dửng dưng với tất cả những gì
xẩy ra xung quanh
chỉ có con cù lần còn biết lấy tay che mặt
những con két đến đây từ một nơi rất xa trên trái đất
đang gửi hồn về xứ sở quê hương
những con nai mới nhập cư
còn thảng thốt trước nạn phá rừng khủng khiếp
ở đây tất cả đều tầm thường như nhau
những con cọp lừng danh một thời
cũng tầm thường như con chó ốm
những con voi chỉ còn chiếc vòi quờ quạng bên ngoài
xem có thứ gì ăn được
tội nghiệp cặp vợ chồng dã nhận
nạn nhân những trò chơi độc ác
của con người
nhưng biết lấy thân mình che chở cho người vợ già nua
biết phẫn nộ khi bị ngưởi ném đá
anh đến bên chuồng nuôi cá sấu
chờ một giọt nước mắt chân thành
nhưng chúng quen khóc vờ nên không thể khóc thật…
có người thợ chụp hình con thú vừa xong
vội đến bên mời mọc
có những cây ngay chưa bị đốn ngã
đang đưa tay vuốt ve nhừng làn mây trắng
những cây sống trên trăm tuổi
có cây biết nói
để gió mơn man những chòm râu
vẫn tỏa bóng mát xuống thảo cầm viên
trước sự thản nhiên của mọi người
những cập trai gái tình tự dưới bóng cây
lặng lẽ ra đi không để lại
dù chỉ một ánh mắt xa vời
3.
buổi trưa ở thảo cầm viên
Thật yên tĩnh

HẠC THÀNH HOA

TRỜI CAO ĐẤT THẤP

 

nguyentri

Chấn động cả xã, lớn đến độ Công an Huyện có mặt. Chớ sao, bắt cóc là lớn chuyện chứ đâu phải chơi. Cả gia đình già Mười Giáo gồm năm cặp vợ chồng bu quanh trong một căn nhà, ngoài sân thì bà con cô bác đến xem chơi và luận. Con nhỏ làm thuê trong nhà, tục gọi ô sin, mở tủ lấy năm chục triệu bạc, hai cây vàng ẳm luôn thằng cháu nội của Mười Giáo dông tuốt. Thấy ông bà cố tổ đợt nầy rồi. Đủ thứ ai mà có ngờ. Tưởng cha nội quần đùi áo cánh nầy khố rách áo ôm, dè đâu vàng tiền cả một gia tài. Cũng không ngờ con nhỏ ở ba năm trong nhà lại vung tay rút kiếm đâm một phát ngọt xớt như vầy. Chết thiệt chứ chơi sao?
Nói vậy chứ đừng có giỡn mặt với công quyền, ăn cắp vặt thì có thể chứ bắt cóc thì thoát lên trời. Con ô sin nầy tù chắc. Đúng là đồ vong ân bội nghĩa, không có vợ chồng Mười Giáo thì nó vong rồi. Hồi đó á hả…
Hồi đó sao?
Chuyện nầy kể cũng rối như tơ. Chả biết nói làm sao cho có đầu đuôi gốc ngọn… Lúc đó con vợ thằng Út Mén ở Đài Loan về…
Sao lại có đài điếc dính vô đây?
Từ từ, từng chút một mới ra ngô ra khoai, độp một cái thì thánh cũng bó tay. Cha nội Mười, trước cũng khá lắm, đất đai cả hai mẫu chứ ít sao? Nghèo như hôm nay là do đẻ đái mà ra. Vợ chả đẻ là thiên hạ xứ nầy phải kinh tâm. Mới đợt đầu một phát sinh ba. Ba thằng con trai khiến từng sào đất ra đi cho vụ sữa bú dặm. Tưởng vậy là hết, mẹ ơi, lần thứ hai bả cho ra đời hai con vịt bầu. Cuối cùng chỉ còn lại đúng một sào đất cao làm thổ cư. Thằng Út Mén đúng nghĩa chí mén luôn. Anh chị nó ra riêng, một đứa được trăm mét vuông cất nhà, đứa nào đứa nấy nghèo mướt, vợ chồng Mười Giáo chăn cháu nội ngoại đừ ống điếu đự. Út Mén ở với cha mẹ, được cái lớp chín rồi vô công ty Đài Loan làm công nhân.
Lớp chín nhưng những mười tám tuổi, cũng thông cảm cho Út, nhà nghèo mà cạy cục được mớ chữ vậy là nổ lực lắm. Bám theo công ty năm sáu năm ròng, cần cù chịu khó nên Út được thăng lên tổ trưởng. Mình ên chăm hai ông bà già kể cũng tươm. Hai mươi sáu tuổi Út bị nhỏ tên Loan, người miền Trung, dương cung bắn một mũi tên ái tình, Út lãnh một phát ngay tim. Nhỏ cũng khoái anh Út đẹp trai và galant nên gật đầu cái một. Sau mấy tháng yêu nhau, cũng đám cưới nhà hàng như ai. Nhờ cái uy tổ trưởng nên anh em trong công ty giúp cho cũng kha khá, gọi là có tí mua dây chuyền, cà rá bừ bự đeo chơi.
Công ty của Út có kế hoạch đưa những công nhân, gọi là ưu tú đi nâng cao tay nghề ở công ty mẹ, gọi là lao động hợp tác. Ai cũng khoái là vì làm ở công ty mẹ lương cao gấp năm lần xứ ta. Khoái, nhưng điều kiện đưa ra cũng khá khắc nghiệt. Anh chị phải chịu khó và quan trọng là đạo đức tốt. Giỏi và chịu khó thì đương nhiên, làm thuê cho nước ngoài ai dám lười? Nhưng còn khoản đạo đức tốt mới khó, ở nơi làm việc ai chả tốt, còn sự thật thì ai biết? Cái nầy thì chỉ có mấy ông phó giám đốc người mình mới biết. Chỉ cần ổng duyệt rằng a bê xê chi đó tốt là thông qua liền. Muốn thông ư? Ta làm sao?
Ta cứ đến nhà anh, anh sẽ chỉ cho cách. Dễ ẹc. Út Mén phải chạy cái suất đi Đài của mình là bảy chục triệu. Mười Giáo dơ hai tay:
– Má ơi, tao còn cái khỉ khô. Gì mà dữ vậy con?
– Đâu phải một mình thằng phó ăn đâu ba, mấy Tổng người Đài cũng có phần. Mỗi suất cha phó chừng một chục, còn bi nhiêu tụi Đài ăn hết… Nhưng ba má yên tâm con làm năm tháng là dư tiền chuộc sổ đỏ liền. Lương con ở bển tính tiền việt mình là hai chục triệu ngoài. Phải đi mới đổi đời ba ơi, còn ở đây thì hết kiếp nầy cũng công nhân.
Biết sao giờ? Không lý hai mẫu đất lo cho anh chị nó, giờ không lo cho Út ngó sao đang? Vậy là Út có một suất. Hai vợ chồng bay về Trung thuyết phục cha má Loan thêm một suất. Gia đình cô gái nghe rễ nói cũng bùi tai, liền tháo vòng vàng, cầm thêm nồi đồng mâm thau. Của nả hai vợ chồng gom sạch. Y như rằng, qua Đài chưa đến năm vợ chồng đã lấy lại những gì đã chi. Thêm năm nữa Mười Giáo kêu vật liệu đến và một căn cấp bốn tương đối gọi là ngự trị. Nghèo nên Mười giỏi lắm, cả bầy trai gái cũng giỏi luôn. Ba thằng trai sinh ba là thợ hồ loại xịn. Nhà Mười Giáo xây xong không tốn một đồng công thợ. Nhỏ Loan mà không bầu bì thì không chừng lên luôn từ đó.
Ở Đài được ba năm Loan về lại công ty:
Sao về? – Bạn hỏi.
Cấn bầu rồi.
Đúng là dân Trung có khác. Thương khó hết ý luôn, Loan cứ sáng đi tối về thiên hạ tăng ca làm sao Loan làm vậy. Bầu đến tháng thứ chín mà vẫn rồ ga chiếc waveS đi làm:
Nghĩ cho rồi mầy ơi, tham nó vừa thôi.
Loan chuyển bụng ngay tại công ty. Taxi phải đưa cô đến bệnh viện. Vậy là có quyền nghĩ thai sản sáu tháng vẫn có lương. Cô đẻ ra thằng cu đẹp như thiên thần. Nó bú mẹ đúng chuẩn, lâu lâu Loan còn dặm thêm cho cu hộp sữa ngoại. Bố nó ở Đài nhớ vợ thương con chi xiết kể, nhưng chuyện làm ăn, chuyện tương lai thì đành vậy chứ biết làm sao? Tiền Mén gửi về không khả quan như đã tính. Hỏi. Út trả lời do cái suy thoái nên ít được tăng ca. Nhưng Loan không tin. Cô rành chồng lắm.
Rành làm sao?
Trời đất. Vậy mà cũng hỏi. Thằng đàn ông trên thế gian nầy mà thiếu đàn bà mà chịu được đêm dài vắng lặng xin đi đầu dưới đất. Mấy tay nước ngoài làm ăn ở xứ ta mang cả vợ hoặc nhân tình đi theo mà còn nhảy dù đến phố mờ đèn. Thằng ta đi xứ người nào có thua chi. Xứ ta, nói ra nghe tự ái dồn cục, chứ trăm bạc thêm chai nước mười ngàn là có quyền ôm, thêm trăm nữa có quyền cùng một xinh mơ tới bến. Ở xứ người hả? Giá đó thì đừng mong nắm tay một đứng đường. Ít cũng ba mươi đô la mỹ. Mén của Loan, Loan biết lắm, không có vợ kề bên thì sao chịu được, vậy nên tiền gửi về không như ý cũng chả có chi lạ.
Tuy buồn nhưng ánh mắt, nụ cười và tiếng khóc của bé con cho Loan rất nhiều niềm vui sống. Và thời gian nó vùn vụt trôi. Một tháng trước kì hết thai sản. Loan nói với mẹ chồng:
Má trông giúp con cu Phong, con đi làm nha má.
Bà má phải gật chứ biết làm sao. Nhờ, nhưng Loan ái ngại lắm. Má chồng cô hom hem lắm rồi, cả một đời chỉ biết chăn con và cháu, không biết lấy một lần đi đó đi đây. Đến cái quê miền Tây vài trăm cây số đường mà mỗi lần về thăm khó còn hơn đi Pháp. Loan phải nịnh bằng cách đưa bà về Tiền Giang thăm bà con cô bác. Và ở xứ nầy cô gặp Thu Hiền.
Chồng Hiền ở tù vì giết người trong một cơn say. Con gái sáu tháng tuổi cũng mất vì bạo bệnh. Cô gái sướt mướt khóc vì bất hạnh và đau nhức bởi hai bầu sữa căng cứng. Thấy cu Phong, Thu Hiền ôm cho đỡ nhớ con mình. Thằng cu liền rúc vô nách, thương quá Hiền vạch vú cho bú, cu con chả nề hà chi kẻ lạ người xa. Nó say sưa nút và ngủ. Loan nhìn và bâng khuâng nghĩ, nếu cô Thu Hiền nầy mà chịu ở với mình thì vẹn cả đôi đường. Đang thì thất nghiệp, sông nước kiếm tiến vất vả quá, nghe đề nghị Hiền gật đầu cái một và ngay lập tức khăn gói lên miền Đông.
Ở Đài. Mén ta nghe vợ đầu đuôi sự kiện, liền quyết định:
Để anh điện cho thằng phó Lộc giúp một suất, em qua đây với anh.
Thực là hết sức tốt. Cô giao việc nuôi con lại cho Thu Hiền. Vợ chồng Mười Giáo mừng rơn. Thu Hiền nghiễm nhiên là mẹ cu Phong. Cho nó bú không mẹ thì là gì? Vừa được làm mẹ, vừa có tiền gửi về quê giúp cha mẹ già. Ổn định cả ba năm ròng, vậy mà nở bắt con, ăn cắp tiền, lấy luôn chiếc WaveS ra đi.
Nghĩ sao mà làm vậy hả trời đất?
***
Và một cuộc rượt đuổi vô cùng ngoạn mục xẩy ra. Công an về đến Tiền Giang thì kẻ bắt cóc đã phi về bà con đâu đó ở Trà Vinh. Hết Trà Vinh lại rong ruỗi qua Đồng Tháp. Đến đâu cũng nghe câu trả lời nó mới đi có hai tiếng. Hai tiếng trên phân khối lớn thì đúng là bóng chim tăm cá. Hết mấy tỉnh miền Tây thì cô em đã phi lên thành phố chục triệu dân trú ngụ. Giữa cái biển người mênh mông nầy mới thiệt sự nhức đầu. Thiên hạ:
Phải tìm ra cho lẹ, bằng không nó mang qua K là xong phim.
Vụ bắt cóc xẩy ra lúc Loan về đến sân bay Tân Sơn Nhất. Vừa mở máy liên lạc đã nghe anh chị em bên chồng báo sự cố. Cô điếng người, chồng Út Mén cũng rụng rời tay chân.:
Em bình tĩnh, anh về liền đây.
Không về ở bển mà tế ông nội mầy à? – Thiên hạ lại bỉu môi – Bà mẹ tụi bây tham vừa vừa thôi, con cái mới là tài sản quan trọng nhất. Té ra cái vụ nầy cho bây biết lệ đổ đổ lệ ra làm sao. Con cái hơn hay tiền hơn? Mà vụ nầy cùng không trách được con Hiền. Tao kề bên nhà tao rành sáu câu…
Rành làm sao chú Hai?
– Bây biết không? Con Loan quăng con cho con Hiền, con nít ai chăm sóc kĩ, gần bên là nó theo ngay, lại thêm cái bình sữa đầy ặp. Con Hiền nuôi thằng nhỏ gần ba năm, tình như ruột thịt, nó không chồng, không con… máu của thằng Phong toàn sữa con Hiền, bây nghĩ có tội nghiệp không?
– Nhưng đâu phải vậy mà chôm tiền cướp xe bắt cóc con người ta chú hai? Người ta cũng trả công cán mình đàng hoàng mà.
– Tao đồng ý với mày cả hai tay hai chân. Nhưng làm ơn hiểu cho cái mẫu tử tình thâm ở đây dùm tao cái. Mày không nghe câu công sanh không bằng công dưỡng sao?
– Cho con xin đi ba… tiền công đàng hoàng rồi nghe, nhớ dùm cho cái đi.
– Nhưng thằng nhỏ nó đâu cần biết chuyện đó. Nó chỉ biết con Hiền là mẹ và con Hiền hiểu điều đó hơn ai hết…-
– Chắc nó cũng hiểu vậy là bắt cóc, là chết ông hiểu không ông Hai? Mà sao tui thấy ông binh nó vậy, bộ nó bà con với ông hả? Hành vi của nó là phạm tội rành rành, ủ tờ dài hạn luôn, khôn hồn nó đầu thú thì may ra… mà sao nó ngu quá vậy kìa?
Có chi khó hiểu đâu? Ông già Hai nói rằng, mỗi năm Loan về thăm con hai lần. Ngay lần đầu tiên thằng Phong đã không còn nhớ mẹ là ai, nó đeo quyết con Hiền. Về Trung thăm cha mẹ ruột Loan phải đưa cả Hiền đi theo. Thấy vậy già Hai nói:
– Con mày mới một năm tuổi, mày nên ở nhà mà chăm sóc con, đi miết nó không nhận ra mày nữa cho coi.
Loan cũng nhận ra điều đó, nhưng đã chung cả trăm triệu bạc cho suất đi cô đâu thể để xôi hỏng bỏng không được, với lại cô nghĩ gì gì nó cũng con cô, có lên trời nó vẫn cứ là con nên yên tâm đi tiếp. Những lần sau đều vậy, thấy tình hình không yên nên chuyến nầy cô quyết định về và ở luôn để gần con cái. Cô gọi điện cho mẹ chồng và có ý định sẽ cho Thu Hiền nghĩ việc khi cô về.
Nghe trộm được cuốc điện thoại ấy, Hiền có qua nhà già Hai vắn dài tâm sự, và có lẽ sợ mình sẽ bị đuổi, nghĩa là không còn có cơ hội chăm sóc thằng cu, tuy không phải con mà còn hơn là con nên Hiền đã hành động tiêu cực chăng?
Chắc là vậy quá.- Già Hai kết luận.
***
Loan về đến nhà. Thôi thì khóc, cô ròng rã khóc cả ba ngày, cho đến khi chồng về. Út Mén đi ra đi vô trong căn nhà những người là người, năm cặp vợ chồng anh chị Út, vợ chồng Mười Giáo, cháu, tha hồ cháu và bà con xóm giềng. Cái nhà ồn như chợ vỡ. Thiên hạ bàn cho vơi bớt âu lo. Ai cũng tin vô sự thần sầu của công an. Họ kể một thằng cũng bắt cóc, ghê gớm hơn con Hiền nhiều mà bị túm không quá hăm bốn tiếng. Nói chung phải tạo hy vọng cho nạn nhân có niềm tin.
Y như rằng, chiều ngày thứ ba có điện thoại của Công an huyện báo tội phạm đã bị túm ở thành phố Bác. Thị đang ngụ trong một nhà trọ ở Bàu Cò Láng Le. Cái tên nghe là ra cả một trời lạnh lẽo:
Láng Le ở đâu?
Ai biết, biết chết liền.
Ra cái địa danh nầy ở Bình Chánh, Vậy là cặp vợ chồng trẻ vội vàng lên honda-ôm phi nhanh lên nơi đang tạm giữ thằng cu và cô ôsin. Già Hai cũng rồ ga chiếc city cà là mèng:
Chớ đi đâu vậy ông Hai? – Bà Hai hỏi.
Tui lên trển coi nhỏ Hiền ra sao… Dù gì nó cũng coi mình như cha mẹ.
Cặp vợ chồng trẻ mừng hết lớn luôn. Vậy là thôi nghe, đã nói ba cái vụ bắt cóc nầy không thể nào lọt lưới được đâu.
Ở phòng công an huyện. Đôi vợ chồng trẻ nhận lại tất cả tài sản đã mất, thủ phạm không tiêu lấy một đồng. Thằng cu về với vòng tay mẹ. Nhưng cu không chịu. Nó khóc. Trời ơi nó khóc và dẫy dụa, luôn miệng gọi mẹ Hiền của nó. Và xưa nay con khóc thì chả có bậc cha mẹ nào chịu được.
Trong phòng tạm giam Thu Hiền cũng rũ rượi khóc. Khẩn khoản lắm già Hai mới được phép vào thăm cô gái mà ông khai là con nuôi. May quá, dù sao cũng chỉ là tạm giam. Cô gái dại dột ôm ông già:
Sao mà dại vậy con?
Cô gái bất hạnh vì chồng tù, con mất nay phạm tội khóc mùi khóc mẫn:
– Con sợ không được nuôi cu Phong. Con nghe chị Loan nói sẽ cho con về quê, con dại dột quá giờ làm sao chú Hai ơi, chú cứu con với… Con nuôi cu Phong ba năm nay, giờ mất nó con chết mất chú ơi…
Ở bên ngoài tiếng khóc cu con ngằn ngằt vọng vào, cặp trẻ dỗ bao nhiêu cũng không được. Họ đưa mắt nhìn nhau.
Làm sao bây giờ hả trời đất?

NGUYỄN TRÍ