Còn Chỗ Nhớ Quanh Đây

buổi trưa khát nước,chim khan hót
ta vợi nắng ngoài kia tưới cây
khô gẫy nhánh đời bao tuổi trước
chợt mát ơn em giọt tiếng ngày…

ta ngỡ mình thôi không tiếc nữa
gom ngày xanh lại thả mây trôi
mai kia chợt tiếng sông xa gọi
còn nhớ quanh đây một chỗ ngồi…

ta giữ giùm em giây phút ấy
tiếng buồn chim gọi khan giấc trưa
cẩm cù em hái tay tròn đoá
ta ngồi đếm mãi những âm xưa…

rồi có hôm nào ta nhớ biển
bãi ghềnh hun hút gió mưa mau
sóng vỗ trăm năm đầu đã bạc,
ta còn đá cuội vẫn xanh nhau…

Hoàng Uyển Văn

Thơ Lê Văn Trung

GIẤC MƠ MÀU XANH NƯỚC BIỂN

Về gọi hết những màu thu vàng óng
Ta dệt lời nhung lụa viết nên thơ
Về gọi hết những chiều tơ biếc mộng
Những sợi tình đan thắm suối nguồn mơ

Ôi cơn gió lãng du qua miền tuổi dại
Ta lãng du qua đời em trọn buổi xuân thì
Em xanh quá cho ta nhìn không thấy
Cho ta nhìn không thấy áo hoa bay

Em xanh quá ươm màu xanh của biển
Sóng tình ru dìu dặt giấc mơ trầm
Em xanh quá ta mơ hoài không đến
Ta mơ hoài màu – áo – mộng – giai – nhân

Về gọi hết những màu thu huyền thoại
Những lời thu vàng thắm cả chiêm bao
Ta sẽ vẽ lên môi tình mời gọi
Linh hồn thơ đẫm hương mật ngọt ngào

Về đây nhé; cho áo người xanh mãi
Cho tình người xanh suốt cõi trăm năm
Cho lệ người rơi như từng nốt nhạc
Trong hồn ta trầm lặng tiếng dương cầm.

   

GIANG KHÁCH

Trăm năm chưa cạn vài chung rượu
Mà ngả nghiêng say cả đất trời
Ta về bước hụt vào cơn mộng
Mộng đảo điên từ men đắng môi

Này ta giang khách, thuyền không bến
Này em kiều nữ, sóng Tầm Dương
Rót mãi về đâu hồ lệ cạn
Uống mãi ngàn năm rượu vẫn tràn 

Này ta giang khách, hề ly khách
Này em kiều nữ, hề giai nhân
Xin cạn này đây ly tuyệt tửu
Hãy uống tình ta, rồi lãng quên

Gom cả thiên thu vào trong mắt
Cho lệ ngàn năm tràn câu thơ
Gom cả đất trời vào chung rượu
Ta uống mà say đến dại khờ

Làm kẻ dại khờ, kẻ mê muội 
Ai say? Ai tĩnh? Rồi về đâu?
Trăm năm chưa cạn vài chung rượu
Lòng đã say mù cuộc biển dâu.

                      

NĂM MƯƠI NĂM NGỒI UỐNG MỘT MÌNH

Năm mươi năm ngồi uống một mình
Rượu giang hồ chén nhớ chén quên
Chén đợi trăm năm bầm nước mắt
Chén gọi thiên thu mù cổ nhân

Ta rót tràn ly! Sao mãi ly không
Cho ta rót cạn cả tấm lòng
Cho ta rót hết từng cơn mộng
Ai uống cùng ta cạn nỗi buồn

Ta rót tràn ly hay ly vỡ tràn
Rót về đâu hỡi! Giấc mơ tan
Sao ta chưa uống mà say khướt
Sao ta không khóc mà lệ tràn

Ta vẫn rót và mời ta hãy uống
Rượu giang hồ là rượu của thương đau
Ồ không! Rượu của hồn thiên cổ
Chảy xuống đời ta cuộc bể dâu

Rượu ta rót? Sao ta buồn quá đổi
Rượu của người chảy suốt cõi hoang vu
Em ơi rượu cháy hồn khuê nữ
Sao em không về, rượu có đầy vơi

Rượu chưa uống mà lòng sầu muôn hướng
Lệ của nghìn thu chảy quặn lòng
Lệ của em vàng cơn huyển mộng
Lệ của ta tràn cả chiếc ly không

           

TA CÒN VÔ TẬN GIỮA NGÀN NĂM

Tặng các bạn Hồng, Thi, Thao, Hoàng để nhớ ngày gặp lại. 

ta mất ngàn năm chưa hóa bướm
em giây phút đã biến thành hoa
hạt bụi rơi buồn không tiếng vọng
đã chạm vào trong mỗi sát na

ta nén thiên thu tràn giọt lệ
phù phiếm đời nhau lạc nẽo về
em màu trăng khuyết đêm non lạnh
soi thấu hồn ta một cõi mê?

tình đã xanh rêu thềm hệ lụy
ta đi tìm lại dấu chân người
dẫu mất ngàn năm chưa hóa bướm
ta còn vô tận cuộc rong chơi

thì có gì đâu mà lận đận
thì có gì đâu mà mất còn
ta mất nghìn năm – còn vô tận
ta còn vô tận giữa nghìn năm

thôi có gì đâu mà ngậm ngùi
nỗi đớn đau – niềm hoan lạc đầy vơi
ta về ngồi dưới đồi sương lạnh
chút sắc màu xưa nhạt cuối trời

TA ĐI

Bèo nước còn say mộng lãng du
Trăm năm men cháy rượu giang hồ
Ta đi! Thôi nhé, đừng mong đợi
Biển đời muôn nẻo sóng lô nhô

Ta đi! Thôi nhé, như mây trời
Mười phương còn mãi cuộc rong chơi
Quê nhà cố quận là trăm họ
Chén rượu nhân quần ấm lửa vui

Ta đi! Thôi nhé, đừng thương xót
Thế thái nhân tình mặc trắng đen
Ta dang tay rộng ôm trời đất
Ta trải lòng ra với thế gian

Ta đi! Trăm nẻo đường dong ruổi
Những bến ga buồn không tiễn đưa
Những bờ qua tạm đêm giông bão
Những quán ven chiều lạnh gió mưa

Ta đi! Áo nhuộm màu trăng khuyết
Tóc sẽ rơi từng sợi trắng mây
Sương khói đời ta mù biệt biệt
Lòng vẫn còn ươm bóng nguyệt gầy.

                               Lê Văn Trung

Một Bài Thơ Năm Chữ


Sáu giờ chiều ở Los trời dịu mát từ từ…cuối tháng Tám, như Thu đang bắt đầu đi tới…
Lá nhuốm vàng phất phới chắc sẽ rụng ngày mai.Chắc sẽ rụng ngày mai?mình còn sống, còn thấy!
Khi không mình nói vậy tàn cuộc đời rồi sao?Ngày đi, mới hôm nào…Ba mươi năm, nhiều quá!
Mười lăm năm xa lạ trên Quê Hương của mình!Ba mươi năm bao tìnhđất người dưng, không đếm…
Tôi đang đi con hẻm Hẻm người ta thênh thang không có quán có hàng chỉ một mình tôi bước…
Los Angeles dài thượt tia nắng cuối, hoàng hôn…rừng còn cháy, chờn vờn những tia lửa nhảy múa!
Tôi nhớ tà áo lụa bây giờ như chiêm bao!Tôi nhớ tới ngày sau bao giờ như ngày trước…
Tôi nhớ em từng bước tôi trong hẻm người dưng!Đây cũng núi, cũng rừng không có Miếu Ông Cọp!
Tôi muốn đưa tay bóp nát cái mặt trời chiều tôi muốn đưa tay khều mặt trăng đêm đầu tháng…
Em ơi tình vô hạn không có thước nào đo! Một Non Nước như mơ trong bài thơ…, chừng vậy?


Trần Vấn Lệ

LẠC…

Trong bàng bạc của chia ly
Có dăm ba khúc xuân thì dở dang

Ta đi lạc từ bao giờ ấy nhỉ..!
Con đường pha màu nắng chói chang dao
Ta lạc lõng tựa vào lòng ma quỉ
Nên lạnh nào ngớt gió thổi phi đao

Con đường ngắn bước chân dò tương lai
Mưa phương nào cũng chớp nháng thiên tai
Thà đứng lại giữa đôi bờ ảo vọng
Ta lưng chừng trời đất buổi nguyên khai

Đi hay ở cuối cùng rồi cũng rõ
Buồn hay vui cũng bỏ lại cho đời
Hạnh phúc nào cũng đo từ đau khổ
Nên chia ly thành con số lũy thừa

Ta đi lạc vì đường đi thất lạc
Con đường trơ lụa sám tĩnh như đèn
Ta lạc trước nếp nhà ai ngơ ngác
Cứ quay vòng lên xuống ngỡ như quen

Ta đi lạc từ khi tình bở ngỡ
Những con đường mất trí tỉnh như mơ
Ừ! thì cũng giống như tình lầm lỡ
Nghe từ tâm sương khói trở nên thơTa bị lạc kể từ khi bối rối
Lần sau cùng không thể nhận ra nhau
Ta thất lạc kể từ khi tâm tối
Cửa quan tài đóng chặt chiếc đinh sâu..


hoa nguyên.

HƠI THỞ SÀI GÒN

TÌM HOANG ĐẢO,


Từ lúc ta về ao nước lã
Tắm bùn gội nắng bảy mùa mưa
Quên chuyện tình đời tìm hoang đảo
Hay còn nặng nợ buổi xa xưa

Mỗi bận đến mùa đi vác mướn
Aó trận dầy thêm lớp vá tay
Để kiếm ít đồng trong ruộng mía
Trưa oi nồng ba bó xuể vai

Bảy năm trời làm con vượn hú
Hót tiếng chim hoang thời loạn ly
Thân quen sống rừng con dã thú
Vất vả sau ngày cởi chiến y

Ngang khu chợ nhỏ mua ít đồ
Bao lần nắng cháy đốt da thô
Xà bông Cô Ba tìm xa xỉ
Giữa những phù sa nhuộm áo phèn

Lâu lắm đâu còn kem PerLon
Ngậm ngùi muối hột cho chắc răng
Sợ chưa đủ sắc màu đạm bạc
Đêm về còn nguyên chuyện sao trăng

Ngọn đèn mù u… thêm leo lét
Đốt cho cháy bớt những đêm ma
Hỡi những oan hồn đừng chọc lét
Ta từ chinh chiến đã can qua

Nhiều đêm chẳng còn gì để thắp
Ta nằm lặng lẽ với bóng đêm
Gió chướng xào xạc trên chòm lá
Tầng cây thao thức những bóng chim

Sống nơi hoang vắng thiếu hụt lắm
Đồng tiền kiếm được cũng lẻ loi
Con cá bắt được kho với muối
Qua ngày đoạn tháng lết cuộc chơi

Cuộc sống dường như không thể chọn
Nhiều khi ngẫm lại cũng khôi hài
Chơi trò cút bắt ta đi trốn
Chạy miết từ nơi.. đến chốn này

Từng ấy năm rồi từng ấy năm !
Mùa xuân thầm lặng của y nguyên
Vẫn trên người nhất y nhất quởn
Thầm lặng đi về con đường trơn…

Từng ấy năm rồi từng ấy năm !
Mùa xuân, mùa xuân qua dửng dưng
Hân hoan xếp lại từ độ ấy
Vui vầy hạnh phúc như cỏ cây

Mười năm cây có già trông thấy
Về Thành em còn nhận ra ta
Mười năm còn lắm điều trái khuấy
Em cười cất giữ nét kiêu sa..

HOA NGUYÊN