Sáu giờ chiều ở Los trời dịu mát từ từ…cuối tháng Tám, như Thu đang bắt đầu đi tới… Lá nhuốm vàng phất phới chắc sẽ rụng ngày mai.Chắc sẽ rụng ngày mai?mình còn sống, còn thấy! Khi không mình nói vậy tàn cuộc đời rồi sao?Ngày đi, mới hôm nào…Ba mươi năm, nhiều quá! Mười lăm năm xa lạ trên Quê Hương của mình!Ba mươi năm bao tìnhđất người dưng, không đếm… Tôi đang đi con hẻm Hẻm người ta thênh thang không có quán có hàng chỉ một mình tôi bước… Los Angeles dài thượt tia nắng cuối, hoàng hôn…rừng còn cháy, chờn vờn những tia lửa nhảy múa! Tôi nhớ tà áo lụa bây giờ như chiêm bao!Tôi nhớ tới ngày sau bao giờ như ngày trước… Tôi nhớ em từng bước tôi trong hẻm người dưng!Đây cũng núi, cũng rừng không có Miếu Ông Cọp! Tôi muốn đưa tay bóp nát cái mặt trời chiều tôi muốn đưa tay khều mặt trăng đêm đầu tháng… Em ơi tình vô hạn không có thước nào đo! Một Non Nước như mơ trong bài thơ…, chừng vậy?
Trong bàng bạc của chia ly Có dăm ba khúc xuân thì dở dang
Ta đi lạc từ bao giờ ấy nhỉ..! Con đường pha màu nắng chói chang dao Ta lạc lõng tựa vào lòng ma quỉ Nên lạnh nào ngớt gió thổi phi đao
Con đường ngắn bước chân dò tương lai Mưa phương nào cũng chớp nháng thiên tai Thà đứng lại giữa đôi bờ ảo vọng Ta lưng chừng trời đất buổi nguyên khai
Đi hay ở cuối cùng rồi cũng rõ Buồn hay vui cũng bỏ lại cho đời Hạnh phúc nào cũng đo từ đau khổ Nên chia ly thành con số lũy thừa
Ta đi lạc vì đường đi thất lạc Con đường trơ lụa sám tĩnh như đèn Ta lạc trước nếp nhà ai ngơ ngác Cứ quay vòng lên xuống ngỡ như quen
Ta đi lạc từ khi tình bở ngỡ Những con đường mất trí tỉnh như mơ Ừ! thì cũng giống như tình lầm lỡ Nghe từ tâm sương khói trở nên thơTa bị lạc kể từ khi bối rối Lần sau cùng không thể nhận ra nhau Ta thất lạc kể từ khi tâm tối Cửa quan tài đóng chặt chiếc đinh sâu..