Thơ LÊ VĂN TRUNG

Trước 1975, nói gì thì nói, tôi chỉ là một đứa trẻ con, dù có tập tành làm văn thơ (… khá nổi tiếng của Tuổi Hoa và Tuổi Ngọc) và cũng đua đòi đọc những cuốn sách thời thượng của các tác giả Việt Nam lẫn thế giới mà… không hiểu gì hết! Những người đã nổi tiếng trước 75, khi ra hải ngoại, họ tiếp tục sáng tác, hoặc làm báo, hoặc trở thành các nhà truyền thông hoặc phê bình thì tôi mới biết rõ hơn về họ. ( tôi luôn biết ơn anh Trần Hoài Thư đã cố vấn và đỡ cho  nhiều … bàn thua khi thấy tôi… dễ chết vì thiếu hiểu biết!)
Cách đây 1 năm, tôi nhận liên tiếp những emails của một bạn tên Viên Hướng gởi rất nhiều thơ của tác giả Lê Văn Trung, tôi đã rất ngạc nhiên vì tác giả này, tưởng đâu giang hồ nói đúng: dân ta phải biết sử ta/ cái gì hỗng biết thì tra gu gồ... Tra hoài không thấy tên tác giả này…  những bài thơ hay vậy sao không hề có một dấu vết nào, từ đâu… Tôi hỏi : Bạn ơi, mình tò mò chút, bạn là gì của nhà thơ Lê Văn Trung. Câu trả lời cũng đơn giản: Mình muốn bạn đăng lên trang Tương Tri, mình là người được ủy quyền!
Tôi luôn có một nỗi sợ âm thầm vì anh Quan Dương thường đe dọa: Có một lúc nào đó người ta kiện Tương Tri tự tiện đăng bài là tổng… bí thơ vác chiếu ra tòa bán nhà trả nợ! Thế nên tôi vẫn cẩn thận lưu lại những emails cho phép hoặc ủy quyền như thế này.
Rất may, tôi còn có một Quân Sư Quạt Mo, ngài phán: Nhà thơ Lê Văn Trung sinh năm 1947, quê Quảng Nam. Ông tốt nghiệp QGSP Quy Nhơn năm 1969, ra trường về Quảng Ngãi dạy, trước 75 thơ ông đăng nhiều ở Bách Khoa, Văn, Ý Thức, Thời Tập…. Sau 75 ông và gia đình về Huế sau đó bị đi tù cải tạo nhiều năm, ra tù ông chuyển đi kinh tế mới ở một nơi heo hút thuộc huyện Xuân Lộc, Đồng Nai cho đến nay. Ngoài thơ ông còn viết truyện ngắn lấy bút hiệu là Lê Nam Phương…Ổng là bạn của mấy ông Trần Hoài Thư, Lê Văn Nhàn v.v… Tôi hỏi: Đi dạy sao mà bị ở tù? Quân Sư cũng bí: Ai biết đâu!
Vậy là Tôi có manh mối…

 Làm ơn cầm hạt bụi này.Từ trăm năm cõi lưu đày nhân gian. Làm ơn cầm rất nhẹ nhàng. Rất mong manh, dễ vỡ tàn trên tay. Nhẹ như khói, nhẹ như mây. Nhẹ hơn cả tiếng thở dài trong tim. Và làm ơn đừng nguôi quên. Rằng thiên thu hạt bụi chìm hư vô. Tìm nhau trong hạt bụi này. Chờ nhau trong cõi lưu đày tình nhau.
( Lê Văn Trung)

Trân trọng giới thiệu cùng các bạn những bài thơ … có người về lại khu rừng cũ, nhìn thấy thơ xưa bụi phủ mờ…

 

HẠT BỤI

 

Ta về tàn mạt cuộc rong chơi
Dòng máu trong tim chảy ngậm ngùi
Trả nhau chưa hết mùa dâu biển
Nợ cả cơn mơ, giấc mộng người

 

Chữ nghĩa văn chương ôi phù phiếm
Trăm năm ta khắc đá đề thơ
Có người về lại khu rừng cũ
Nhìn thấy thơ xưa bụi phủ mờ

 

Đưa tay gạt từng chùm rêu mỏng
Lệ chảy trên từng câu cổ thi
Mới hay thơ chỉ là cơn mộng
Thơ chỉ là sương là khói bay

 

Ta về gửi áo phong trần lại
Gửi hết trăm năm trả nợ người
Hạt bụi đời ta là hạt lệ
Lăn rã rời theo cuộc nổi trôi.

 

 

HẠT MUỐI

 

Không chờ đợi cho tròn câu duyên nợ
Ta bỏ đi Người cũng vội qua sông
Ta bỏ đi mà lòng ta ở lại
Người qua sông Con nước chảy ngược dòng

 

Rồi một hôm trên dặm trường dong ruổi
Ta ngậm ngùi tìm lại bến sông xưa
Thì dòng sông đã mấy mùa bồi lở
Thuyền nhổ neo trôi giạt phía xa mờ

 

Lòng những tưởng chuyện mất còn dâu biển
Ta và người là cát bụi trần gian
Sao vẫn nghe tận đáy đời biển mặn
Hạt muối còn đau buốt nỗi chia tan

 

Dẫu biết rằng ta Chỉ là lữ khách trần gian.

 

 

HÃY BẮT ĐẦU CUỘC RONG CHƠI NGẬM NGÙI

 

Hãy bắt đầu thôi em chớ để
Ngày vui ngắn quá dưới tay Người
Ta ném trăm năm vào một cõi
Nối tình dâu biển để rong chơi

 

Nhân gian sâu thẳm rừng gai độc
Em nở cho ta một đóa hồng
Ngày mai có ngã bên triền dốc
Ta nhìn máu đỏ thắm hư không

 

Giọt lệ sầu xưa em cứ khóc
Mắt người thiên cổ bến mờ sương
Ta rót tràn ly màu ngọc bích
Tràn ly từng giọt tình bi thương

 

Hãy bắt đầu thôi ngày sắp hết
Chiều hoang lịm ngắt bóng mây tàn
Ta tụng dăm câu bùa chú lạ
Em về nhung lụa trắng màu tang

 

Trăm năm thôi cũng đành gang tấc
Ta sóng bờ khuya mỏi mạn thuyền
Chút sắc hương thừa em cứ để
Tan vào ta nỗi ngậm ngùi riêng

 

Hãy bắt đầu thôi ngày sẽ trôi
Hồn thiên thu lạnh lẽo bên trời
Ngọn gió oan khiên nào thổi tới
Lệ có còn xanh đôi mắt người

 

Hãy bắt đầu thôi, hãy bắt đầu
Ta dìm ta trong vũng tình sâu
Nghe vỡ buồng tim bung dòng máu
Chảy siết đời qua cuộc bể dâu

 

 

MIỀN IM LẶNG

 

Như chiếc lá rơi hoài không chạm đất
Tôi rơi buồn trong những giấc mơ em
Rơi buồn tênh như một nốt nhạc tình
Từ muôn kiếp, từ xa mù mê vọng

 

Bóng em khuất nẻo hoàng hôn quạnh vắng
Áo mờ phai, tóc chải lụa phai chiều
Tôi chới với giữa chập chùng cơn mộng
Níu bàn tay hờ hững lá vàng gieo

 

Tôi chới với giữa một MIỀN IM LẶNG
Tôi rơi hoài vô tận phía hoang vu
Chốn phải đến hàng triệu năm ánh sáng
Tôi rơi cùng hàng triệu triệu cơn mơ

 

Ôi một MIỀN IM LẶNG nở đầy hoa
Tôi rơi mãi về QUÊ NHÀ TRO BỤI
Tôi rơi về phía lòng em mở hội
Giữa một MIỀN IM LẶNG của nghìn năm.

 

 

 

MÂY TRẮNG BÊN TRỜI

 

Lòng thương hoài những áng mây chiều

Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm

 

Năm tháng buồn trôi, năm tháng lặng thầm
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta

Ta nợ ta hay nợ cả quê nhà
Chìm dâu biển không thể nào trả nổi
Thơ ta viết không đủ lời xương máu
Cũng lặng chìm trong suốt cõi nhiễu nhương

 

Giấc mơ xưa hương sắc cõi thiên đường
Ta bỏ lại tình ta như bỏ lại linh hồn đá sỏi
Ta bỏ lại đời ta bên những dòng đời mệt mỏi
Ta bỏ lại tình em hiu hắt tuổi thu vàng

 

Năm mươi năm, ừ nhỉ, năm mươi năm
Ta vẫn ngóng hoài những màu mây bên trời cố xứ
Ta vẫn đi hoài suốt một đời du tử
Vẫn hoang mang lạc mất một phương về

 

Thổi qua đời mình những ngọn gió sắt se
Không mang nổi tình nhau qua ghềnh qua suối
Mặt trời ta chiều nay đã hoàng hôn réo gọi
Còn mong manh sợi mây trắng bên trời.

 

  

MÁI NHÀ XƯA

 

Tôi theo anh về thăm quê Đại Lộc
Mùa ve ran ran bụi nắng bay mù
Anh và tôi mười mấy năm phiêu bạc
Lòng cơ hồ nghe mỏi bước lãng du…

 

Con đường cũ rẽ năm ba nẽo mới
Tôi phân vân không biết lối nhà xưa
Khi tìm gặp những người quen biết cũ
Kẻ mừng vui, người buồn bã: bơ phờ

 

Anh chỉ tôi chiếc cầu kỷ niệm
(Nơi bao lần tôi đứng đợi người yêu)
Dòng sông giờ đây bên bồi bên lở
Chiếc cầu xưa đã gãy quỵ tiêu điều

 

Mẹ nhìn tôi thấy quen quen nhớ nhớ
Mái tranh nghèo từ buổi đầu gặp anh
Mẹ ít đổi thay tuy da nhăn tóc bạc
(Tôi nghe lòng sống lại những chiều xanh)

 

Cây ổi sẻ bên đường giờ đã chết
Hàng keo thưa vừa trổ đọt hôm qua
Mẹ bảo tôi: “Cửa nhà quạnh vắng
Con gắng về chơi”.  Lòng tôi chợt xót xa

 

Tôi nhớ những trưa giống hệt trưa này
(Tuy bây giờ có đôi chút đổi thay)
Mẹ ngồi chờ bên mâm cơm đạm bạc
Miệng cười tươi mắng nhẹ: “Gớm tụi bay!”

 

Tôi bỗng thấy lòng mình nhói đau, xúc động
Thèm được cùng anh gọi hai tiếng: “Mẹ ơi!”
Anh sợ tôi buồn nên khẽ cười nói lảng:
“Mai chúng ta về Hà Dục (*) thăm chơi”.

(bên trời cố xứ)

(*) Hà Dục, quê nhà của Nguyễn Kim, một người bạn.

 

TRONG MƠ TÔI THẤY CÁC EM VỀ

 

Trong mơ tôi thấy các em về buồn bã
Đứa đồi cao ôm súng nhớ sân trường
Đứa què quặt đi bằng đôi nạng gỗ
Các em về không giấu nỗi đau thương

 

Đứa ôm mặt khóc ròng trên xe đẩy
Buồn hay vui khi gặp lại nơi này
Lòng tôi như cơn mưa phùn tháng bảy
Các em về hiu hắt gió heo may

 

Đứa lủng lẳng đôi tay còn bết máu
Nằm im lìm trên từng chiếc băng ca
Đứa vừa chết phủ tang cờ, đôi mắt
Còn lăn tròn hai hàng lệ xót xa

 

Xin cám ơn cho tôi còn gặp lại
Dù các em về trong một thoáng mơ thôi
Dù các em về không còn nguyên thân xác
Nhìn được nhau cũng đủ gượng môi cười

 

Trong mơ tôi từng dãy bàn lớp học
Nằm đìu hiu, cây phượng đứng im lìm
Mắt cay cay tôi tưởng mình sắp khóc
Nhớ các em giờ trăm đứa trăm miền.

 (Blao, tháng 7.69)

 

TRUYỆN CỔ

 

Rồi cũng như từng câu truyện cổ
Ta ngồi kể mãi dưới sương khuya
Ta ngồi nghe ta như đứa trẻ
Nghe bà kể chuyện mà nằm mơ

 

Mơ thấy đêm xanh màu áo mỏng
Em về trong vắt một làn hương
Mơ thấy bồn hoa mùa thu trước
Nhớ ai mà nở nụ hoa vàng

 

Mơ thấy đôi chim về xây tổ
Quấn quýt đan từng sợi ái ân
Mơ thấy ta ngồi trên bến cũ
Nhìn sóng tan từng vòng vô tâm

 

Ta biết tình là câu chuyện cổ
Ta ngồi ta kể để ta nghe
Ta nghe bằng một linh hồn nhỏ
Bằng tấm lòng trong như suối khe.

 

 

TƯỞNG NIỆM

Em lẫn khuất khắp thiên đường địa ngục
Ta buồn tênh ngồi đợi giữa trần gian
Cành hoa úa trên tay người buổi ấy
Vẫn còn nguyên dòng lệ ấm vô cùng.

 

TUYỆT LỘ

 

Rồi những mùa xanh tiếp tiếp đi
Dặm ngàn thiên lý gió sương bay
Giang hồ bạc thếch hồn ly khách
Chén rượu nhân quần men đắng cay

 

Tìm ai giữa đất trời mông quạnh
Đốt đuốc soi lòng, ta với ta
Đã liệm trăm năm vào đất lạnh
Còn đâu hương sắc mộng phù hoa

 

Sá gì gom hết ngàn thu lại
Nhân thế vàng như rừng úa vàng
Sá gì đập vỡ trăm hồ rượu
Trời đất cơ hồ tuyệt mỹ nhân

 

Ta say từ buổi em là rượu
Ta tan từ độ em là mây
Ta phai từ thuở hương là gió
Từ trăng chìm dưới bến sông này

 

Rồi những mùa xanh trôi tiếp tiếp
Trùng trùng vô tận kiếp nhân sinh
Chén rượu nhân quần xin cạn hết
Ta và em lạc giữa phận mình.

    Lê Văn Trung

 

THEO EM MÙA ĐÔNG

 

 

Em về, chở gió qua sông vắng
Để sóng tình tôi mỏi mạn thuyền
Vỗ mãi vào bờ tôi chùng lặng
Câu thơ chìm nổi cuộc tình duyên

Em về thao thiết từng câu hát
Tiếng hát rơi mù trong nhớ nhung
Cho sóng bờ xa còn xao xác
Cho lá mùa xanh vội úa vàng

Mùa nối mùa trôi sầu lớp lớp
Sao còn ngồi đợi giữa chiêm bao
Em gửi theo chiều đau tiếng hát
Để tình ngàn dặm nhớ thương nhau

Em gửi theo chiều đau tiếng hát
Gửi gì trong gió lẫn trong sương
Câu thơ dang dỡ nghìn cung bậc
Thành mây bay trắng trời muôn phương

Em chở mùa đông về theo gió
Em gọi mùa đông về trong mưa
Nhuộm cả nỗi buồn đau tóc rối
Nhuộm cả tình tôi vàng cơn mơ.

    Lê Văn Trung 

Giấc Mơ

 

Giấc Mơ

Người chẳng mùa thu mà rừng tôi vàng úa
Người chẳng mù sương mà rừng tôi lạnh đầy
Người chẳng hoàng hôn mà chập chùng nỗi nhớ
Sao người không cầm giọt nắng trên tay

Tôi
Giọt nắng phương Nam nhớ áo lụa vàng phai

Người chẳng giăng mưa
Không mịt mù gió
Mà suối rừng tôi nằm nghe lá đổ
Người chẳng là sông mà bờ tôi sóng vỗ
Người không là sóng mà thơ tôi bập bềnh

Người không về đâu!
Người chẳng về đâu!
Tôi sân ga nghìn năm nằm đợi một con tàu
Người không về đâu!
Tiếng còi hú xé lòng đêm hun hút
Người không về đâu!
Bóng con tàu là giấc mơ hiu hắt
Chạy suốt cõi vô cùng, chạy suốt cuộc tình không.

 

 Khôn Nguôi

Đành cũng quên đi đời lỡ vận
Còn hổ ngươi gì cung kiếm ơi
Thân thế đã năm cùng tháng tận
Thì cớ gì đâu mà ngậm ngùi

Đất trời thiên địa còn hay mất
Có xót đau vì cuộc biến thiên
Trí đoản, đời không bằng rơm cỏ
Giọt lệ nào trôi hết muộn phiền

Đã trói đời nhau vào cơm áo
Chưa đền chưa trả nợ áo cơm
Tôi gọi tên người sa  nước mắt
Tôi gọi tên tôi lòng căm căm

Tôi về đốt lửa từng cơn mộng
Gom chút tàn tro tạ cổ nhân
Cuộc thế , thế đành cam lỗi đạo
Dù lòng đau ruột xé gan bầm

Tôi về đứng giữa trời dâu biển
Tình buổi tàn đông lá rụng vàng
Đời đã phân ly sầu biệt biệt
Còn kiếm tìm ai giữa thế gian

Chí lớn tan theo từng bọt sóng
Mà sầu thiên cổ vẫn chưa tan.

Lê Văn Trung

Ga chiều

 

 

Chia Biệt

 

Em nghe chăng gió réo triền sông cũ
Những bến bờ lau trắng với sương lam
Tôi với gió mang tâm tình lữ thứ
Thổi u hoài qua suốt cuộc trần gian

 

Xin thắp chút lửa chiều hôm lạnh úa
Rót lòng sầu thay rượu buổi hoàng hôn
Nghe máu chảy trong tim dòng lệ vỡ
Nghe tiền thân về gọi réo linh hồn

 

Em về đâu? Từ trăng mùa hạ nguyệt
Lá thu xưa còn rụng bến sông chiều
Em về đâu? Từ trăng mùa nguyệt khuyết
Đêm tình sầu quạnh quẻ tiếng chim kêu

 

Đây giọt máu trong tim đời suy kiệt
Chảy về đâu cho vẹn nghĩa vô cùng
Trăm năm mãi là con đường chia biệt
Tôi và em chia biệt mấy dòng sông.

 

 

Ga chiều

 

Một mình ta giữa sân ga
Nhớ con tàu cũ đã nhòa trong sương
Buồn không? Không phải nỗi buồn
Mà sao giọt lệ xưa còn rơi theo
Mình ta giữa sân ga chiều
Nhớ? Không phải nhớ mà hiu hắt về
Chờ? Chẳng biết chờ ai
Mà sao gió réo sầu đầy sân ga

Rồi thôi cũng chỉ mình ta
Tay cầm nỗi nhớ. Người xa. Vạn trùng

Lê Văn Trung

Trở về như một kẻ vô danh

 

Trăng khuyết

 

Năm mươi năm, dòng sông buồn, vẫn chảy
Chiếc thuyền xưa, bến cũ, chẳng quay về
Tôi khản giọng giữa đêm đời mưa lũ
Tiếng sóng nào mỏi mệt mấy bờ khuya

Năm mươi năm tôi đếm từng chiếc lá
Nỗi vàng phai rụng xuống buổi xa người
Khi đứng giữa vòng xoay đời xa lạ
Tôi rẽ phương nào cũng chạm lá tình phai

Năm mươi năm, một đời thơ lận đận
Tôi trở về không kịp nối lời thơ
Không kịp nhìn nỗi buồn đêm nguyệt lặn
Chén rượu người, tôi uống giữa cơn mơ

Năm mươi năm tôi trở về không kịp
Áo vàng phai từ buổi nguyệt chưa rằm
Năm mươi năm còn nguyên vành trăng khuyết
Là tình người đã khuyết cả trăm năm.

 

 Trở về như một kẻ vô danh

 

Người đã quên
Phố cũng phụ tình
Hỏi con đường cũ
Đường thay tên
Hàng cây năm trước chừng thay lá?
Rụng giữa hồn ta giọt lệ vàng

Cơn gió mùa xưa chừng cũng lạ
Thổi buốt vào ta những muộn phiền
Quán trọ!
Ta chỉ là khách lữ
Một tách trà thiu
Uống một mình!

Này cô chủ quán cho ta hỏi
– Năm mươi năm trước đây là đâu?
Chẳng lẽ đất trời tàn dâu bể
Lòng người đâu dễ còn bể dâu?

Này cô chủ quán cho ta hỏi
– Thuyền xưa còn đậu bến giang đầu
Tóc xưa giờ nhuộm màu thương hải
Thơ ta bèo giạt trôi phương nào?

Người đã quên!
Đành!
Thôi lãng quên!
Hỡi ơi sao phố cũng vong tình
Có thấy hồn ta nghìn năm cũ
Trở về như một kẻ vô danh?

Lê Văn Trung

THƠ LÊ VĂN TRUNG

Tôi – con vượn hú bên bờ mộng

 

Trời đất mang mang sầu vợi vợi
Phương người mây trắng nhuộm chiều phai
Tiếng con vượn hú bên bờ mộng
Rụng lá hoàng hôn lịm bóng ngày

Tôi trôi theo với chiều đang xuống
Nối những cơn mơ đã úa vàng
Nối những cuộc tình phai huyễn mộng
Nối những màu xưa nhạt phấn hương

Tôi trôi như bóng đời trôi giạt
Những bến bờ em, những lở bồi
Vườn cũ xanh rêu lòng thiếu phụ
Lệ tình thiên cổ lạnh trên tay

Tôi trôi theo bóng mây hoang đường
Đất trời vợi vợi buồn mang mang
Như con vượn hú bên bờ mộng
Gọi mãi thiên thu lạnh núi ngàn.

                 

 

Tôi Về Tìm Lại Lòng Xưa Cũ

Tôi về từ buổi em vừa mới
Quần lụa khăn hồng sang bến xuân
Thuyền xưa có lẽ không quay lại
Sông lặng buồn trôi chảy một dòng

Tôi về từ độ hoa vườn cũ
Ủ cánh hương thầm tan cuối đêm
Tôi nghe từng bước tình xa vắng
Chạm xuống sương trăng vỡ bóng mình

Sao tôi thương quá con đường nhỏ
Thuở áo tình bay nắng lụa vàng
Sao tôi nhớ quá ngày thơ dại
Thuở phượng vừa phai thu chớm sang

Tôi về tìm lại lòng xưa cũ
Tìm bóng hoàng hôn trong mắt người
Để hiểu ngày xanh qua vội quá
Để ngùi thương một thoáng đời vui

Tôi về ngồi tựa tường rêu lạnh
Ngẫm dòng đời như một phiến mây
Mây tan nghìn nẻo trời vô định
Tôi chìm tan trong cuộc tình hoài.

Lê Văn Trung

BÀI CUỒNG CA BUỒN BÃ

 

(Tặng Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn,
Phạm Cao Hoàng, Phan Xuân Sinh)

 

Cái muỗi sao mày vo ve mãi
Máu ta đây còn giọt cuối cùng
Cứ giả đui mù cho khỏi thấy
Xương thịt ta thôi cũng cam lòng

Đất nẻ gió khô mùa hạ cháy
Bò trâu gặm đá trọc đồi trơ
Ta nuốt tình em cho quên đói
Dòng lệ khô bầm đôi mắt thơ

Thôi giận ta chi: mơ đại cuộc
Thánh nhân lạc buổi nhiễu nhương này
Rát mặt mài gươm cơn gió thốc
Giáo gươm còn sao cụt chân tay

Thôi giận ta chi chiều đã tận
Chờ nhau dẫu bỏ xác quê người
Sách vở bùng lên nguồn lửa hận
Tro tàn bay mù mịt đất trời

Thôi giận ta chi cơn bão sử
Vận hạn đến hồi chung cuộc đây
Nơi đâu cũng nực mùi xú uế
Hãy cướp luôn đi giọt máu này

Dẫu chẳng cam làm tên thất chí
Đêm dài đối mặt với tiền nhân
Sấm kinh đã hết hồi linh ứng
Đất trời đầy một lũ vô luân

Có kẻ ngang qua thành quách cũ
Một màu hoang phế lạnh căm căm
Chẳng có nhang trầm xin xá tội
Đốt cành khô nhận chút thành tâm

Có kẻ lạc xiêu dăm buổi chợ
Cuồng ngâm nỗi xót nhục suy tàn
Nghe trái tim còn thoi thóp đập
Như lời đòi đoạn của trăm năm

Có kẻ đêm nay làm khách trọ
Huỳnh Dương ơi hỡi đất Huỳnh Dương (1)
Ngửa mặt nhìn mông mông trời rộng
Ôi cố hương nào qui cố hương

Có kẻ đi quanh mồ tử sĩ
Đọc thấy tên mình trên mộ bia
Hỡi ơi những mất còn dâu biển
Chẳng lẽ đời ta lạc chốn này

Có kẻ giải buồn dăm chén rượu
Ta nay một giọt đã đắng lòng
Người xưa “tam bôi thông đại đạo” (2)
Mời nhau rượu đục tấm lòng trong

Có kẻ bỏ làng lên núi thẳm (3)
Khát uống nước suối đói rau rừng
Ta bỏ đời ta không chỗ trú
Không còn một dúm đất dung thân

Có kẻ nghêu ngao ngoài góc phố
Khóc cười bất chợt, hỏi vì đâu
Ta bỗng dưng thành người thất thổ
Ngó lại đồi xưa mây bạc đầu

Có kẻ đêm ngày che kín mắt
Sợ nhìn rõ mặt đứa vô lương
Ta muốn giam mình trong tịch cốc
Dối lòng chẳng bận gió muôn phương

Ma quỉ lộng hành đền miếu đổ
Thánh thần xiêu lạc bãi gò hoang
Có kẻ đêm nay buồn dưới mộ
Đau từng giọt máu từng đốt xương

Đêm nay qua bến quạnh sông mù
Lòng chạnh soi tình trăng hổ ngươi
Nhớ ai ta nhớ từng sợi tóc
Yêu người không giải nổi niềm đau

Đêm nay phơi áo bên ghềnh đá
Nằm gối lên sương lạnh buốt lòng
Có kẻ muôn đời như khách lạ
Hoàng hạc bay rồi vô cố nhân

Năm tháng đã đành năm tháng cũ
Nỗi sầu này giống nỗi sầu xưa?
Sương khói ngàn năm đau xé ruột
Đâu mái nhà xưa để nhớ nhà? (3)

Thất tán mười phương trôi lạc chợ
Sống chẳng ra ma chẳng giống người
Chẳng giống thì thôi thì đành vậy
Sao còn chua xót mãi không nguôi

Có kẻ vô tình nhen bếp lửa
Tưởng chừng thiên hạ thức đêm nay
Tưởng chừng khi cùng đường mạt vận
Còn chút lòng nhau ở chốn này

Sống cũng thêm dăm ba tuổi nữa
Chết thì dăm tuổi có hề chi
Chỉ sợ lòng ta không đủ chứa
Nỗi đau trùm xuống thế gian này

Chỉ sợ lòng ta em chẳng rõ
Chút tình cố cựu chết bên sông
Ngồi tựa chân cầu con nước vỗ
Vào mạn đời ta buổi mịt mùng

Hỡi kẻ đã từng mang gươm báu
Uống hộ chiều nay chén rượu này
Dẫu phải qua sông không trở lại
Ngửa mặt nhìn trời mây trắng bay (4).

 

Chú thích

 

(1):Túc Huỳnh Dương,thơ Bạch Cư Dị

(2):Hạ Huyệt Đôc Chước,thơ Lý Bạch

(3): Hoàng Hạc Lâu,thơ Thôi Hiệu

 

Ghi thêm:

 

Túc Huỳnh Dương, Trọ ở Huỳnh Dương

Sinh ra tại đất Huỳnh Dương

 

Tuổi xuân đã sớm cố hương chia lìa

Bốn mươi năm dài xa quê

Giờ làm khách trọ não nề Huỳnh Dương

Mới mười tuổi đã dặm trường

Đến nay xấp xỉ tuổi chừng sáu mươi

Hồn nhiên thuở nhỏ vui cười

Như còn hiển hiện trước người hôm nay

Nhà xưa chẳng biết nơi đâu

Họ hàng lân lý ai nào thấy ai

Phải chăng phố chợ đổi dời

Gò xưa hang cũ cũng thôi chẳng còn

Mà sao sông Vị sông Trăn

Trong xanh một sắc vĩnh hằng sông ơi

 

Lê Văn Trung(tạm chuyển thành văn vần)

 

Thiếu tiểu ly hương khúc

Thiều thiều tứ thập tải

Phục đáo Huỳnh Dương túc

Khứ thì thập nhất nhị

Kim niên ngũ thập lục

Truy tư nhi hí thì

Uyển nhiên do tại mục

Cựu cư thất xứ sở

Cố lý vô tong tộc

Khởi duy biến triều thi

Kiêm diện thiên lăng cốc

Độc hưu Trăn Vị thuỷ

Vô tình y cựu lục

Bạch Cư Dị

 

BIỆT

 

Ta đi có lẽ không về nữa
Về làm chi quê quán mịt mùng
Mẹ cha chắc đã tan thành đất
Đất ở đâu cũng lạnh vô cùng
Đất ở đâu cũng màu luân lạc
Và nỗi buồn trải quạnh như sương

Ta đi có lẽ không về nữa
Về làm chi bến mịt sông mù
Em giờ chắc đã thành góa phụ
Xương trắng cồn hoang đêm chó tru
Hồn ai xiêu lạc đền rêu cũ
Cũng đành nén lệ khóc thiên thu

Ta đi là biệt đời nhau nhé
Em có lên ngàn ngóng bốn phương
Đã biết trăm năm tình hóa đá
Thì mong chi giọt lệ tương phùng
Đã biết ta trăm đường muôn ngả
Không chốn nào là chốn dung thân

Thôi cứ xem như ta chẳng về
Xem như đời chỉ tạm ngang qua
Thân là hạt bụi bay trong gió
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Đậu xuống lòng em như điềm gỡ
Nỗi đau truyền kiếp tự bao giờ

Thôi xem như chưa hề có nhau
Hai ta là hai cõi chiêm bao
Em và ta là hai chiếc lá
Chiếc rơi triền thấp chiếc đồi cao
Giông bão thổi tung ngàn số phận
Lạc nhau từ giấc mộng ban đầu

Về làm chi thôi về làm chi
Thà cứ như người không bản quán
Không họ hàng không cả tông chi
Đời ở đâu cũng đời nhiều loạn
Ta ở đâu nào có hơn gì
Người ở đâu cũng người xa lạ
Thôi về chi rào chắn giậu che

Thôi về làm chi đừng hỏi nữa
Gươm cuồng tay mỏi chí tàn suy
Đốt đuốc mà soi lòng nhân thế
Đất trời là một khối vô tri
Qua bao vong diệt cùng dâu bể
Trái tim người là nấm mộ đây
Đôi mắt đã mù khô cả lệ
Thì rót làm sao chén rượu đầy

Về làm chi về làm chi hỡi
Ngươi phương mù áo rách tang thương
Ta nghe ngươi hát lời vinh Thánh
Mà buồn hơn khúc hát đoạn trường
Ta thấy ngươi ngồi ôm tượng Chúa
Mà như ôm cả thế gian buồn

Thôi về làm chi về làm chi
Ngươi và ta hai kẻ sau cùng
Cứ đi cho hết vòng luân chuyển
Mà ngắm nhân gian đã loạn cuồng
Trái tim người chứa toàn sâu bọ
Rắn rít trườn lên cuôn chặt hồn

Ta đi có lẽ không về nữa
Gặp ngươi nơi góc biển chân trời
Tình như phù vân không hò hẹn
Lòng như sương khói chẳng buồn vui
Ta chỉ thương ngươi còn vọng tưởng
Một trần gian quá đổi ngậm ngùi
Ta chỉ thương ta còn ngất ngưỡng
Đi- về hai nẻo vẫn chưa nguôi.

 

 

CÕI LƯU ĐÀY 1

 

Một nơi không có suối có rừng

Trời đất hoang tàn đến dửng dưng

Con chim rã cánh bay mòn mỏi

Mơ một màu xanh của đại ngàn

 

Nơi đây gió thốc từng đêm hạn

Lòng cháy trơ bầm như cỏ khô

Những con chó đói tru buồn thảm

Hồn ma oan bật khỏi hoang mồ

 

Nơi đây nắng bỏng sương như muối

Và lá cây khô chưa kịp vàng

Nơi đây lòng người như đá cuội

Nứt nẻ nằm trơ không tiếng than

 

Tay rỉ máu bầm bươi trong đất

Vớt từng bụm nước quánh bùn tanh

Và vật với người tranh nhau uống

Phổi bám vàng thâm bụi lưu huỳnh

 

Bổ từng nhát cuốc vào trong đá

Gieo hạt mầm đau lệ ứa khô

Cây chết từ khi chưa kịp mọc

Người sống như hồn ma không mồ

 

Nợ đất nợ trời không trả nổi

Quẩn quanh giữa địa ngục thiên đường

Người đi như bóng ma trên đất

Lưu đày ngay giữa rốn quê hương.

 

 

CÕI LƯU ĐÀY 2

(Gửi Lại Nghìn Sau)

 

Lũ lũ ma trơi chạy rợp đồng

Đêm khô mà trời lạnh căm căm

Ta cũng nhập đoàn quân ma đói

Lội giữa trời khuya kiếm cái ăn

 

Tay sục vào bùn đau gốc rạ

Như ai cào xé trái tim mình

Trời đất dửng dưng như kẻ lạ

Ta hú gọi người không nhớ tên

 

Rừng lá run trong gió hạ Lào

Nung cho cháy vỡ những vì sao

Ai qua Đường Chín về Lao Bảo

Thấy xác ai nằm dưới vực sâu

 

Thất tán cõi sơn cùng thủy tận

Đốt lòng đau soi lấy đời nhau

Chỉ thấy đá ngàn năm chảy máu

Chỉ nghe rờn rợn gió oan cừu

 

Đốt đuốc soi lòng nhau mòn mỏi

Nước mắt lau bầm vạt áo thô

Ta khắc thơ vào ghềnh đá lở

Gửi lại nghìn sau giọt lệ khô.

 

 

CÕI LƯU ĐÀY 3

(Nỗi Đau)

 

Giấu mặt nhìn nhau tội nghiệp nhau

Núi xơ xác núi, đồi trơ đồi

Nước xoáy vào tim người xói lở

Nước rỉ vào tim người nỗi đau

 

Cành khô đợi mỏi cánh chim về

Trùng trùng vô tận đá vọng phu

Đá vọng phu hề chinh chiến lụy

Chinh chiến hề thay chốn ngục tù

 

Suối khô đợi mỏi cơn mưa lạ

Đá nứt bày khuôn mặt hãi hùng

Đá cũng kinh hoàng bầy thú dữ

Nhe nanh cắn xé cả linh hồn

 

Người chết quấn hờ manh chiếu rách

Chôn vội vàng dưới lớp cát nông

(Không biết ngày mai trong đáy mộ

Có còn tìm thấy nắm xương không?)

 

Mắt cũng bầm đen dòng lệ máu

Khóc nhau đành nuốt quặn niềm đau

Năm chung mảnh ván mà câm lặng

Nghi nghờ cả cái lén nhìn nhau.

Để nhớ tháng ngày ở núi rừng Trung Việt

 

LÊ VĂN TRUNG