THƠ HỒNG CỎ BIẾC

truongdinhtuan

Tiếng chim về mỗi sớm mai
Hót chi núi thẳm sông dài
Ngậm hạt kinh ngày vô lượng
Đem mùa xanh thả lên ngai

Cỏ biếc hoa vàng từ độ
Tóc vừa lờ lững trên vai
Môi trâm anh mím khung trời
Trăm bài thơ tình dính chặt

Chiều mây lang thang qua đồi
Quá giang mấy khúc xôn xao
Sau màu lá mắt hạnh ngộ
Về chưa hoa cỏ chiêm bao

Anh tập lắng nghe ngôn ngữ
Loài chim về mỗi sớm mai
Thả thơ lên thơm trang giấy
Ngày xuân hồng dễ gì phai

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

bài gửi người về

npphan

anh gửi người về một vòng tay ôm
một chút ngậm ngùi trên vùng thương nhớ
cây và lá đã về chung ngọn gió
lớp lớp mù sa đọng lại mi buồn

anh gửi người về một trời mê đắm
ngày tháng dài như nỗi nhớ trên tay
một thuở nào ngát hương chờ đợi
trông mãi phương trời mỏi lối chim bay

sao không dưng tím cả một mùa hoa
bàn tay che nghiêng nụ cười, ánh mắt
mưa và nắng tưởng chừng như không thật
anh một mình ủ kín nụ tình xanh

em có mang theo tiếng guốc ngập ngừng
khua rộn hồn anh bước chân hồn hậu
có vầng trăng trong mắt người yêu dấu
tỏa ngát hồn thơm, sáng dịu môi hiền

gửi lại em một tà khăn vẫy
vai thanh tân ru giấc tình nồng
bóng khói xa xăm trãi đường hiu hắt
anh tiễn ngày đi chín đỏ hồng hoang

gửi lại em trái sầu bát ngát
một giòng sông đã bỏ lại đôi bờ
con suối nhỏ bỏ cánh rừng sương phủ
anh vây đời mình thắp ngọn hư vô

NP phan

NGUYỄN TẤT NHIÊN VÀ DUY QUANG, HAI CHÀNG “ KHỜ” ĐÁNG YÊU CỦA THẾ KỶ

huyenchieu

Tôi nhìn thấy Duy Quang lần đầu trên màn hình TV đen trắng khoảng năm 1971.
. Chàng con trai đầu của nhạc sĩ lừng lẫy Phạm Duy đang nghêu ngao hát khúc Bình Ca của cha mình:
“mang giày vớ tốt
mang khăn áo lành
tôi chào đất nước tôi đang thái bình
tôi cúi lưng tôi chào anh
tôi đứng lên tôi chào em
tôi vói lên cao chào đức tin

……………………………..”
Bổng dưng tôi thấy tồi tội cho chàng trai này.
Chàng quá lu mờ trước cái bóng quá lớn của người cha Phạm Duy, người Bác Phạm Đình Chương, người cô Thái Thanh.
Vóc dáng chàng gầy yếu, khuôn mặt buồn bã , giọng hát không hay, không dở.
Tôi nghĩ ông bố Phạm Duy chắc phải khổ công lắm mới “gò” được chàng hát được đến mức đó.
Phạm Duy không là người chồng chung thủy nhưng là người chủ gia đình rất có trách nhiệm. Những nghệ sĩ thực sự thường quá mơ mộng và hay lâm vào cảnh nghèo túng.
Phạm Duy thì không. Thuở ấy ông là một nhạc sĩ biết cách kiếm tiền và có xe hơi riêng.
Các con ông được nuôi dạy đầy đủ. Chỉ tiếc rằng vợ ông thì đẹp mà con thì không xinh bằng mẹ, không tài bằng cha (cảm nhận riêng của người viết).
Dù sao, làm con Phạm Duy sung sướng thật. Được đi học ở những trường danh tiếng, được học viết nhạc, học hát và được bố sắm sửa nhạc cụ, tập dợt để thành lập ban nhạc trẻ The Dreamers. Rồi bố lại còn sáng tác những ca khúc dành cho các cô gái tuổi mới lớn cho con gái cưng Thái Hiền .Có lẽ khi phổ nhạc thơ Nguyễn Tất Nhiên, Phạm Duy cũng muốn cùng con trai sống lại những cảm xúc tuyệt đẹp của tình yêu thuở mới lớn.
Tình yêu thương của Phạm Duy dành cho các con thật mênh mông.
Nhưng trông Duy Quang vẫn cứ buồn bã và yếu đuối.
Sau năm 1975, nhạc Phạm Duy bị cấm hát. Rồi tôi không còn nhớ gì về Duy Quang và cũng chẳng biết đại gia đình Phạm Duy đi đâu, về đâu .
Lịch sử đang nhấn chìm người dân Việt xuống vũng bùn của cái đói và dần mất đi những nhu cầu tinh thần.
Cho đến một hôm tôi nghe lại giọng ca Duy Quang ở hải ngoại qua một băng casette.

“năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mãi
Đời chia những nhánh sông”(****)

Không ngờ bây giờ giọng Duy Quang chửng chạc và hay đến vậy.
Ngoài bài “Lời Tình Buồn” do Phạm Duy phổ thơ Phạm Văn Bình, giọng ca nhủn nhặn, thủ thỉ của Duy Quang như được sinh ra để kể lể tâm trạng của những chàng trai mới lớn, hoang mang, tuyệt vong vì những mối tình đầu đầy bất trắc trong những ca khúc phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên.

“Em bây giờ có lẽ
Toan tính chuyện lọc lừa
Anh bây giờ có lẽ
Xin làm người tình thua” (**)

Duy Quang mang dáng vẻ hiền lành, nhút nhát. Chàng gần với Nguyễn Tất Nhiên hơn người cha tự tin, mạnh mẽ.
Và chắc Phạm Duy cũng không ngờ rằng cuộc đời của Duy Quang , tâm trạng bi thương của Duy Quang dường như cũng bị thơ của Nguyễn Tất Nhiên vận vào.
Trong ca khúc Kiếp Đam Mê, Duy Quang đã thố lộ :

“tôi không cần và nghi ngại chi
Ai chê bai thân tôi khờ dại” (*)
.

Công nhận chàng “khờ dại” là rất thương Duy Quang . Thực ra người đàn ông này “ngu” lắm và cũng chân thật lắm mới dám nói rằng:

“Tôi xin người cứ gian dối
Khi tôi hỏi người có yêu tôi
May ra còn được thấy đời vui
…………………………………
Tôi xin người cứ gian dối
Nhưng xin người đừng lìa xa tôi”
(*)
Mà đâu có sao.
“Khôn đường cờ bạc là khôn dại
Dại chốn yêu đương ấy dại khôn”
(nhại thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Cái “ngu” dễ thương của Duy Quang chỉ có thể sánh với cái “khùng” của Nguyễn Tất Nhiên.
Duy Quang sinh năm 1950, Nguyễn Tất Nhiên sinh năm 1952. Tuy là vai đàn em nhưng Nguyễn Tất Nhiên cuồng si, khùng điên vượt xa đàn anh.
Đọc Thơ của Nguyễn Tất Nhiên ai cũng hiểu được câu chuyện lòng vòng của một cậu học trò ở Biên Hòa yêu một cô Bắc di cư .
Cô rất ngây thơ, trong sáng, chưa biết yêu và chẳng để ý gì đến chàng thi sĩ “vô đạo” (***).
Nàng kính yêu Chúa, siêng đi nhà Thờ.
Vậy là chàng thi sĩ ghen với Chúa.
Ghen quá phát rồ.
Chàng hùng hồn phân tích:

“dù sao thì Chúa Cũng
Một thời làm trai tơ
Dù sao thì Chúa cũng
Là đàn ông…dại khờ”(**)

Cũng giống như họa sĩ Đinh Cường thích vẽ nhà thờ hơn vẽ chùa, hình ảnh liên quan đến nhà thờ , tượng chúa, thánh giá được nhắc nhiều trong thơ Nguyễn Tất Nhiên dù các cô gái mà chàng si mê không phải cô nào cũng có đạo. Chàng thích nhìn người yêu của mình trong hình ảnh một ma soeur và Nguyễn Tất Nhiên có lúc là linh mục.

.
“Vì tôi là linh mục
Tưởng đời là hạnh phúc
Nên tin vào thiếu nữ”(**)

Linh mục “khùng” này chỉ có một tín đồ và tín đồ ác ôn đó đã giam hãm chàng trong tín đồ.:

“Tín đồ là người tình
Có ngờ đâu người tình là ác quỷ”(**)

Làm linh mục chưa vừa ý chàng lại đòi trèo lên làm :
“cây thánh giá
Trên nóc cao nhà thờ”
(**)

Trong bài thơ “Duyên Tình Cô Gái Bắc” Nguyễn Tất Nhiên đã làm cho chúng ta phải bậc cười vì tính trẻ con của một chàng trai đang chịu đựng nổi đau của một tình yêu vô vọng.
Chàng không dấu được vui mừng khi nghe nàng thi rớt trường luật (vì chàng đã thi hỏng tú tài 2):
Nghe nói em vừa thi rớt luật
Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
Mắt công nương thầm khép mộng chân trời
Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng

(Dù thật sự cũng đáng đời em lắm
Rớt đi Duyên , rớt để thương người)
Ta-thằng ôm hận tú tài đôi
Không biết tìm ai mà kể lể.

Nhưng đằng sau những khùng điên, dại dột và trẻ con, Nguyễn Tất Nhiên đã làm ta kinh ngạc về một cỏi hồn ngập tràn cô đơn , bi thiết và hoảng loạn.

”người từ trăm năm
Về qua sông rộng
Ta ngoắc mòn tay
Trùng trùng gió lộng”(**)

Sau khi ngoắc mòn tay mà chẳng ai dừng lại, chàng bèn chạy theo :

“ta chạy lòng vòng
Ta chạy mòn hơi
Quỳ té trên đường đời
Sợi tóc vương chân người.(**)

Tưởng tượng cảnh chàng thi sĩ chạy té lên, té xuống mà thương.
Để xem chàng sẽ làm gì sau khi té rất đẹp, rất khôn, té mà để tóc quấn lấy chân người ấy như các nam diễn viên chuyên nghiệp trong kịch của Shakespeare.
Nhưng chàng không chịu đứng dây, chàng nằm vạ và khao khát được nàng đâm mình một nhát cho xong đời.:

“người từ trăm năm
Về như dao nhọn
Ngọt ngào vết đâm
Ta chết âm thầm
Máu chưa kip đổ.(**)

Nhiều nam ca sĩ hát “Thà Như Giọt Mưa”, “Hai Năm Tình Lận Đận” do Phạm Duy Phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên nhưng với tôi chưa ai hát hay như Duy Quang.
Hai chàng “khùng” này làm tôi nhớ đến tác phẩm “Tình Sầu Của Chàng Werther” của Goethe. Chìm đắm trong cơn mê tình yêu, chàng Werther cuối cùng quyên sinh trong buồn đau, tuyệt vọng.

Nhưng tôi không nghĩ rằng Werthner hay Nguyễn Tất Nhiên quá bi lụy vì tình đến không đứng vững nổi trong cuộc đời này. Nổi đau vì tình chỉ là một cửa sổ nho nhỏ cho ta nhìn vào trái tim dư thừa cảm xúc của họ.
Tôi cho rằng kiếp người không phù hợp với một số người. Và họ chọn ra đi sớm để được trở về một tinh cầu bình yên hơn.
Còn Duy Quang , chàng vẫn muốn sống cuộc đời bình thường được mãi hát ca cùng trái tim yếu đuối.
Vì vậy, khi Duy Quan giả biệt cỏi đời, chắc chắn Phạm Duy, ông già chẳng biết sợ ai, đã suy sụp.
Tôi tin rằng nếu Duy Quang chưa ra đi, Phạm Duy vẫn còn ráng sống để nâng đở đứa con trai mà ông yêu thương nhất.
Bây giờ, chỉ còn lại chúng ta và những tác phẩm âm nhạc là sự kết hợp tuyệt vời của Phạm Duy, Nguyễn Tất Nhiên và Duy Quang.

Huyền Chiêu
Tháng Giêng 2016

(*)Trong Kiếp Đam Mê của Duy Quang
(**) Thơ Nguyễn Tất Nhiên
(***)Chữ dùng của Nguyễn Tất Nhiên

Bên cổng trường con gái

nguyendinhbon

Một sáng sớm thơm lừng hương công chúa
Bềnh bồng mây hạ vừa chớm đầu cành
Em đi học hoa chụm đầu thỏ thẻ
Sau lưng người rớt lại một mùa xanh.

Ta gắn bó cả đời cùng thôn xóm
Ruộng đồng xanh cánh cò trắng quê mùa
Chợt sáng nay muốn làm thơ quá đỗi
Tà áo người lồng lộng nắng hay mưa.

Mượt mà quá tóc ai mười bảy tuổi
Sách trên tay và hoa bướm trong lòng
Vui gì đây mà hơi xí xọn
Cười nụ hoài cho má đỏ hong hong.

Ta lặng lẽ nhặt mùa xanh rớt lại
Đem nụ cười, hoa lá, cất trong rương
Ngày hạ đỏ khép cổng trường con gái
Vẫn còn nguyên hương công chúa thơm lừng.
(Hậu giang, 1989)

***
Chiều tôi đứng đợi cổng trường
Nhớ ngu ngơ nhớ yêu mường tượng yêu
Sân khô cỏ ít gạch nhiều
Hàng cây nhuốm bụi phố xiêu nắng tàn
Có con chim lạ về ngang
Hót lời quê kiểng giữa vàng lá rơi
Con tôi tan lớp ra rồi
Nụ cười cứu rỗi ngậm ngùi tôi nay
(Sài gòn, 2016)

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

chân đi nghiêng ngã giang hồ .

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

gió thổi thốc ngang đầu
ta nhớ chân , bờm ngựa
gió đi bay về đâu
đem theo từng bội hứa

ta hứa tặng chùm bông
trên thành xưa đã đổ
em hứa lúc chờ nguòi
biển đợi khi sóng vỗ

ngày giữa phố động kinh
miệng ta đầy bá ngọ
ta phùng há phù phù
thổi rượu tràn chốn trọ

hàng chữ cũng bay đi
hoá thân làm đốm lửa
bay bất tận vào đêm
dường quên lời đã hứa

tiếng mõ chạm vách thưa
mắt em nhìn lượng độ
ta ngã vào đèn đường
quên cả đời bể khổ

rồi múa trên đường đi
khi ngồi ôm bình bát
đêm nằm gậm con trăng
hồn bay vào bát ngát…

Ngô Yên Thái

BÊN BỜ VỰC THẲM

thaiquocmuu

Trước kia Ba tôi là một bác sĩ rất nổi tiếng ở miền Tây Đô. Mẹ tôi mất khi tôi mới vào bậc trung học. Ba rất thương tôi. Sau khi tôi đậu xong bằng Tú Tài toàn phần, Ba khuyên tôi nên thi vào Y khoa để nối tiếp nghề nghiệp của ông. Nhưng tôi không đồng ý, vì tính tôi rất khiếp đảm khi thấy máu và xác người chết. Trong tôi có hai chọn lựa, ngành mô phạm hoặc luật.

Nhưng gia đình tôi không có truyền thống là nghề gõ đầu trẻ. Bác tôi là một luật sư tên tuổi ở Sàigòn, ông khuyên tôi nếu không nối nghiệp cha thì theo nghề bác. Tôi ghi danh vào đại học Luật Khoa. Trong thời gian học luật tôi sống với gia đình Bác tôi ở Sàigòn.

Có lẽ trong tôi có truyền thống ngành luật, dường như như vậy, vì ngoài bác tôi, ông Nội tôi cũng là luật sư, chú tôi, cô tôi đều là những luật gia tên tuổi. Theo ngành luật đối với tôi rất hữu lý, thích hợp và đủ điều kiện. Tôi có mộng vào ngành ngoại giao nên chọn ban Công Pháp Quốc Tế. Thời gian nầy tôi có người yêu. Thọ, hơn tôi tám tuổi, tốt nghiệp Quốc Gia Hành Chánh, ngạch Đốc Sự hạng hai, khi anh ra trường với điểm tối ưu. Sự nghiệp của anh khởi đầu bằng chức vụ Trưởng Ty Nội An ở Tòa Hành Chánh Gia Định. Hiện đang chuẩn bị lên đường nhận chức vụ Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh ở một tỉnh cách Sàigòn chưa đầy bốn mươi cây số.

Ngoại trừ bị mất Mẹ khi còn non dại, nhưng bù lại trong cuộc sống, tôi luôn luôn có nhiều may mắn và luôn có những hình ảnh tốt đẹp trong đời tôi. Ba rất cưng yêu, Nội hết lòng thương mến. Các bác, chú, cô đều tỏ ra nuông chiều săn sóc. “Nó sớm mất Mẹ mà, mình hãy đổ tình thương vào nó!” Những người thân yêu của tôi thường bảo nhau như thế!

Tôi kể rõ như vậy, không có ý đề cao gia thế của mình, nhưng để quý độc giả biết và khi đọc tiếp phần sau dễ dàng cảm thông cho tôi.

Vốn sinh ra trong một gia đình thuộc dòng tộc thượng lưu, tôi được dạy dỗ, giáo dục chu đáo và cho học hành rất đàng hoàng. Cá nhân tôi cũng là thành phần trí thức trẻ. Thế nhưng, vì sao tôi có thể đi ngược lại những gì đã được dạy dỗ, giáo huấn…? Và vì sao tôi bị sa vào con đường đứng bên bờ vực?

Cuộc sống đầm ấm và hạnh phúc của tôi êm đềm trôi theo năm tháng, tưởng chừng không gì thay đổi được cho đến khi tôi vừa lấy xong chứng chỉ thứ hai, thì biến cố tháng Tư năm 1975 xảy đến. Trong thời gian hỗn độn ấy, vì đường sá cách trở. Ba tôi không kịp đón tôi về Cần Thơ. Ông vượt biên và mất tích. Cô, chú tôi ra đi cũng vắng bặt tăm hơi. Nội tôi buồn rầu rồi cũng qua đời. Bác tôi bị tập trung cải tạo. Tài sản bị tịch thu. Bác gái cùng các anh chị chú bác với tôi và cả tôi, tất cả đều bị tống xuất khỏi ngôi biệt thự sang trọng thân thương quen thuộc được tạo dựng bằng tài năng, trí óc và sức lực của bác tôi trên đường Phan Thanh Giản. Riêng Thọ, anh cũng cùng chung số phận với hơn triệu người thuộc các thành phần Quân, Công, Cán, Chánh trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa vừa bị mai một. Anh bị đưa ra Bắc.

Đời tôi đang từ đỉnh cao nhất, bỗng nhiên hụt hẫng rơi xuống tận cùng đáy vực. Song, tôi vẫn có niềm tin và hy vọng.

Mười sáu năm sau, Thọ được trả tự do, chúng tôi làm lễ thành hôn trong hoàn cảnh nghèo nàn. Khi ấy tóc hoa râm đã điểm trên mái đầu Thọ, và tôi đang ở vào lứa tuổi xấp xỉ bốn mươi. Trong đêm động phòng Thọ không ngờ, qua bao nhiêu năm tháng thăng trầm, khổ đau, chờ đợi tôi vẫn giữ được “cái nghìn vàng” của người con gái để hiến dâng cho chồng.

Mười mấy năm trong trại tập trung cải tạo trên rừng sâu nước độc, thể xác Thọ đã bị mất đi nhiều phần sinh lực, anh gầy còm, xanh xao. Những khi trái trời, trở gió anh thường hay bị đau nhức hoặc ho. Đôi khi ho, anh nhổ ra cả bụm máu tươi.

Chức danh Trưởng Ty Nội An, ban đầu đối người chiến thắng nó ghê tởm và khủng khiếp hơn nhiều so với chức vụ Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh. Anh “đền tội” lâu năm chỉ vì chức danh nghe qua có vẻ là kẻ đương đầu nguy hiểm.

Năm sau tôi cấn thai, cũng là lúc chúng tôi sắp sửa lên đường sang định cư trên đất nước Hoa Kỳ. Đến nơi, sau thời gian ngắn ổn định những nhu cầu cần thiết, Thọ vui vẻ cơm gói ngày ngày đến hãng cặm cụi làm việc. Tôi sắp ngày sinh nở. Thọ không cho tìm việc làm.

Thời gian cứ thế trôi qua, thoáng chốc đã bốn năm trên xứ người. Giờ nầy chúng tôi đã có hai cháu khá xinh. Tôi vẫn ở nhà chăm sóc con, thêm việc bằng cách nhận giữ thêm vài trẻ.

Vì nhu cầu của hãng, trong gần hai năm qua, Thọ bị chuyển từ ca ngày sang ca đêm. Anh làm từ tám giờ sáng đến gần năm giờ sáng mới về đến nhà. Bởi thế, sức khỏe anh ngày càng suy giảm, tôi khuyên anh nên xin đổi lại làm ca ngày như trước, nếu không được thì nên tìm hãng khác, nhưng anh cương quyết giữ nơi làm cũ. Lý do đơn giản là gần năm năm làm việc, đồng lương của anh bây giờ đã trên mười lăm đồng một giờ, trong khi nếu xin vào hãng mới, lại bắt đầu từ đồng tiền thấp hơn.

Do giờ giấc làm việc khắc nghiệt của hãng, nên Thọ dường như quá mệt mỏi, anh không còn thời gian và nghĩ đến việc chăm sóc mẹ con tôi. Phần tôi, tối ngày bận bịu trong việc chăm chăm nom hai đứa con của mình và mấy đứa trẻ tôi nhận giữ.

Cái chu kỳ khắc nghiệt và khủng khiếp theo năm tháng bám chặt lấy chúng tôi. Tối tối Thọ xách cơm đi đến tờ mờ sáng mới về. Về đến nhà trong trạng thái mệt nhọc, anh lăn ra ngủ vùi. Còn tôi, đêm nằm quạnh hiu trên chiếc giường vắng bóng chồng. Sáng sáng thức dậy khi thấy Thọ đang say nồng giấc ngủ, tôi nhìn anh lòng cảm thương dâng trào và tôi cũng thương cả chính tôi nữa.

Tuổi tôi năm nay vừa đúng bốn ba, những chị em ở vào lứa tuổi tôi bị vắng chồng hay không may sớm bị phần góa bụa, mới có thể hiểu được lòng tôi. Tôi là một người đàn bà, một sinh vật giống cái, tôi cần sự ve vuốt mơn trớn và ngay cả sự ân tình như những người phụ nữ có cuộc sống đầy đủ vật chất lẫn tinh thần.

Có lẽ Thọ cũng hiểu được điều đó, nhưng sức khỏe anh không cho phép. Riêng tôi, tôi có ý nghĩ Thọ đã bỏ quên tôi.

Những tấm check trên ba trăm bạc mỗi tuần, được trả bằng sức lao động của Thọ, anh vẫn trao tôi đều đặn. Nhưng giờ đây tôi lại nhận ra, những tấm check ấy đã mất đi phần ý nghĩa trong cuộc sống lứa đôi.

Cuộc sống của con người không phải chỉ có tiền mà còn phải có những nhu cầu khác quan trọng chẳng kém hơn tiền bạc. Hơn năm qua, Thọ chỉ lo toan về phần vật chất và anh đã bỏ quên tôi ở phần đời sống vợ chồng. Tôi rất buồn, đôi khi còn oán hờn anh.

Là một người trí thức, ít ra chính Thọ phải hiểu, trên phương diện sinh học, khi còn trong giai đoạn chỉ là cái phôi, dù giới tính nam hay nữ, mỗi cái phôi đều có đặc tính của cả hai giới tính. Vì thế, khi đã lớn lên và trở thành giới tính thuần nhất, dù nam hay nữ đều cảm thấy bản thân mình vẫn còn nhớ đến phần hòa hợp thuở ban đầu. Và nó phải được bổ sung mãi, phải được đền bù bằng sự cộng hưởng từ giới tính khác. Sự đền bù ấy phải được thực hiện thiết thực, thường xuyên và nó quan trong trọng chẳng kém gì thức ăn, nước uống… Tôi cũng vậy, vì tôi chỉ là phân nửa của một con người trọn vẹn.

Tình cảm Thọ đối với tôi vẫn bình thường, nhưng trong lòng tôi, tôi cảm thấy anh không chu toàn trách nhiệm một người chồng. Từ đó, tôi cảm thấy lòng mình buồn bã cô đơn.

Trước khi xem tiếp phần dưới đây, xin quý vị độc giả hãy nghiêm khắc lên án, hãy nguyền rủa tôi, một người đàn bà không chung thủy. Nhưng cũng xin cho tôi được nói. Vâng! Xin cho tôi được nói sự thật của lòng tôi, cho tôi xin thay mặt những chị em phụ nữ khác cùng lứa tuổi với tôi, có cùng hoàn cảnh như tôi hoặc, những chị em không may trở thành sương phụ khi tuổi đời còn phơi phới như tôi, đang sống trên đất nước dư thừa vật chất và phim ảnh đã hỗ trợ sự gào thét trong lòng chúng tôi.

Tôi đã mất nhiều đêm không ngủ, khi đối diện với lương tâm mình, khi nhìn chồng tôi phờ phạc sau ca làm đêm về, khi nhìn hai đứa con thơ ngây đang nô đùa.

Hàng triệu triệu năm qua, triệu triệu năm sắp tới, tình cảm và nhu cầu của con người vẫn luôn là một. Khác chăng chỉ về hình thức, cách biểu hiện mà thôi! Từ lúc mới tạo dựng cho đến bây giờ, trong thế giới sinh vật đều có sự dung hòa giữa hai giới tính. Mất một phải tìm, thiếu một phải kiếm. Trong xã hội con người từ thời thượng cổ đến khi bước vào thềm thế kỷ hai mươi mốt nầy, nhân loại vẫn không vượt khỏi nguyên lý đó. Còn tôi, tôi cũng chỉ là một sinh vật bé mọn mang giới tính nữ.

Nếu Thọ không đau, nếu tôi quyết định không nghe lời Thọ, ở nhà không đi dự lễ cưới con một người bạn của anh hôm ấy, và nếu không có sự sắp đặt chẳng biết từ đâu… Có lẽ lòng chung thủy của tôi đối với Thọ không sớm chiều bị mai một.

Khi tôi bước vào nhà hàng, thì thực khách đã đông, sau phần ký tên vào sổ lưu niệm, chụp ảnh với cô dâu chú rể, tôi được mời đến ngồi chung bàn với vài người đàn bà xa lạ. Ngồi khá lâu, cùng nhau chuyện vãn bâng quơ, chiếu lệ. Bỗng nhiên, linh cảm cho tôi biết có ai đó nhìn trộm từ phía sau mình. Tôi quay lại và bắt gặp cái nhìn đắm đuối, phát ra từ ánh mắt của một người đàn ông xa lạ. Ông ta có dáng dấp của một nhà trí thức, gương mặt đầy đặn, ngũ quan cân xứng, mái tóc được cắt cao, kiểu thông thường như những người đàn ông lớn tuổi, dáng vẻ đạo mạo, đàng hoàng.

Khi tôi quay nhìn, ông ta không bỏ lỡ cơ hội và khẽ cúi đầu chào tôi. Tôi cũng gật đầu đáp lại. Bất ngờ, ông ta tiến đến làm quen:

– “Xin lỗi, nhìn bà tôi ngờ ngợ quen, không nhớ đã gặp nơi nào?”

Tôi hiểu đó là câu xã giao, gợi chuyện. Nhưng lòng cảm thấy vui vui, tôi đứng lên và cười:

– “Có lẽ ông đã gặp tôi ở siêu thị nào đó thì phải!”

Ông ta cũng cười, nụ cười thật đôn hậu:

– “ Tôi là Phong, xin lỗi, tôi có thể biết quí danh của bà?”

Không chút ngại ngùng, tôi đáp:

– “ Hân hạnh được biết ông Phong. Còn tôi là Thanh Nhã”.

Phong tấn công:

– “Thanh Nhã, cái tên rất đẹp, được đặt cho một con người vừa quý phái vừa xinh đẹp như bà”.

Tôi cảm thấy lòng sung sướng, mặc dù tôi cũng biết đó chỉ là lời khơi mào cho cuộc tấn công không chùng bước. Tôi nghĩ đến Thọ, trước kia anh thường hay bảo tôi, “em đẹp, đẹp tuyệt trần”. Nhưng thời gian hơn năm nay, thay vì cho nhau những lời như thế, bằng những câu chán nản, thán oán “không biết anh có giữ nổi em không?”

Những khi ấy, tôi nghĩ, có lẽ Thọ cảm nhận ra sức khỏe của mình ngày càng xấu đi, không cung ứng được cho nhu cầu của người vợ trẻ và cũng có lẽ anh cảm thấy trước điều gì đó sắp xảy ra trong đời sống vợ chồng………

Tôi đang nghĩ ngợi, thì Phong cắt đứt bằng câu:

– “Trường hợp không gì trở ngại, Thanh Nhã có thể cho phép chúng mình xem nhau như bạn?”

Tôi nhủ thầm, “gớm thật, đây không phải là tay vừa! Chưa chi đã bảo “chúng mình, chúng ta rồi”. Tuy nghĩ thế, nhưng lòng tôi cảm thấy thích thú. Sự dại dột của phái yếu là thích khen và được “bốc”. Tôi cảm thấy mình cũng dại dột như thế. Nhưng trong tôi, không một giác quan nào bảo, “đừng!” Tôi lại vui vẻ gật đầu.

Buổi lễ cưới bắt đầu, một xướng ngôn viên đại diện hai họ bước lên khán đài. Phong trao tôi tấm danh thiếp và xin số phone của tôi. Phong trở lại chỗ ngồi của mình. Tôi liếc nhanh qua tấm danh thiếp đang cầm trên tay: “ Vũ Phong, giám đốc nhà xuất bản…”

Về nhà, dù đối với Phong với tính chất xã giao thường lệ, nhưng có điều khác lạ thấm nhập vào tâm hồn tôi. Tôi lắc đầu xua đuổi nó khi nhận ra trong lòng tôi có nhen nhúm sự phản bội Thọ.

Bẵng đi hai tuần, tôi chẳng hề có tin tức gì về Phong, một hôm Phong gọi đến tôi. Từ đó, chúng tôi thường gọi cho nhau, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện về những gì cuộc đời mình đã đi qua. Và cũng từ đó, chúng tôi thay đổi các xưng hô với nhau. Song, tôi chẳng biết gì lý do gì, tôi không hề kể với Phong, rằng tôi đang sống với Thọ, mà chỉ cho Phong biết, ban ngày tôi rất bận vì phải trông coi bốn trẻ nhỏ, đến tám giờ tối, mới được rảnh rang sau khi những người gởi trẻ đến đem con về. Phong vô tình không biết, tôi khéo léo tránh trường hợp Phong gọi phone đến khi có Thọ ở nhà. Trong khi Thọ vẫn vô tình, đêm đi, ngày ngủ.

Một hôm, Phong ngỏ ý muốn đến nhà thăm tôi. Tôi hốt hoảng khước từ. Trưa hôm ấy, sau khi dỗ dành mấy đứa trẻ ngủ yên. Tôi vào phòng, nằm bên Thọ. Những ý nghĩ về Phong dù không muốn, nhưng chẳng biết vì sao nó cứ lởn vởn trong đầu tôi. Tôi muốn xóa tan nó, bằng cách nghiêng người qua ôm chặt Thọ.

Trong cơn say ngủ, Thọ ú ớ, “anh mệt lắm, để yên anh ngủ tí đi em!” Tôi chán nản, ngồi lên. Chuông điện thoại reo vang. Tôi chạy ra nhấc phone. Giọng Phong từ đầu dây bên kia hớn hở:

– “Em cho phép, chiều nay Anh đến thăm em nhé!”

Tôi cương quyết:

– “Không, anh không được đến.”

Giọng Phong bướng bỉnh:

– “Nhưng anh vẫn cứ đến.”

Tôi quả quyết:

– “Em nhất định không tiếp.”

Tưởng thế là thôi. Tôi chẳng ngờ hơn tám giờ tối hôm ấy Phong đến thật. Nghe tiếng chuông, nhìn lỗ thông ngoài thấy anh, tôi nén lòng im lặng. Chuông reo giục giã tôi vẫn lặng im. Tôi quay mình bước lên tầng trên mà nghe lòng rung rung se thắt, hé màn cửa sổ nhìn xuống, tôi thấy Phong lủi thủi bước lên xe ra về. Lòng tôi tê buốt. Tôi thấy lòng mình đã nặng về Phong, nhưng tôi cũng không muốn phụ Thọ. Và tôi chẳng biết mình giữ được lòng chung thủy với Thọ đến bao giờ?

Vào khoảng sáu giờ sáng hôm sau, trong khi Thọ còn say giấc. Phong phone cho tôi, anh trách tôi bằng lời lẽ thống thiết. Tôi thấy lòng mình se thắt. Phong than van nài nỉ. Cuối cùng tôi nhận tiếp Phong và buộc Phong hứa chỉ đến một lần thôi. Tôi khéo léo nhắc lại Phong chỉ đến sau tám giờ tối – giờ Thọ đang trong hãng, nhưng tôi nói dối Phong rằng sau giờ ấy những đứa trẻ tôi nhận giữ mới được người nhà đến đón chúng về. Tôi dối Phong, anh không biết và ngoan ngoãn theo lời.

Tối đến, Thọ đã đi làm từ 6 giờ chiều, tôi thấy thời gian chậm lại và cảm thấy lòng mình bồn chồn kỳ lạ. Tôi chọn cho mình chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng màu vỏ hột gà, trang điểm nhẹ và ngồi trước máy Tivi mà lòng nghĩ mãi tận đâu đâu, tôi hồi hộp lạ lùng.

Trong thời gian ấy, tôi nhận ra mình đã phản bội Thọ, nhưng tôi vẫn muốn gặp Phong. Những mâu thuẫn dày xéo trong tôi, cuối cùng lòng tôi lại ngã về cuộc gặp gỡ phản bội nầy.

Phong đến, tôi thở phào, vội vàng mở cửa. Anh vừa bước vào liền ôm chặt lấy tôi. Tôi đồng tình ôm chặt và gục đầu vào vai anh. Phong hôn tới tấp vào mặt, váo trán, vào cổ, vào gáy tôi, hơi thở anh dồn dập ấm nồng, lòng tôi rộn lên nóng bỏng. Không kềøm được những xúc cảm cuồng nhiệt khiến tôi khẽ rên rỉ, đón mời. Môi Phong tìm môi tôi, tôi rún người quằn quại. Phong nói thì thào:

– “Mình vào phòng nằm nói chuyện nghe em!”.

Tôi biết việc gì sẽ xảy ra, nhưng tôi ngoan ngoãn như con trừu, chúng tôi dìu nhau lên phòng ngủ của tôi.

Phong khỏe mạnh, điêu luyện trong tình trường, anh đáp ứng những gì mà cơ thể tôi cần thiết trong khi Thọ đã bỏ lại sau lưng. Tôi hả hê hưởng thụ và cảm nhận sung sướng tràn trề, đắm đuối trong hoan lạc. Tôi xiết chặt thân chàng.

Sau cuộc mây mưa, tôi bảo Phong:

– “Anh ở với em đêm nay nhé!”.

Nói xong tôi giật mình, nên nói lại:

– “Đến ba bốn giờ sáng rồi về cũng được”.

Phong bảo:

– “Đã ở thì phải ở đến chín, mười giờ sáng luôn, sao lại phải về lúc ba, bốn giờ khuya? Nhưng hôm nay anh bận, mười hai giờ anh về”.

Tôi thở phào nửa mừng nửa hối tiếc, vì nếu Phong ở lại thì tôi chẳng biết phải làm sao, năm giờ Thọ đã về rồi kia mà! Tôi dối gạt bằng cách đẩy đưa:

– “Thôi tùy anh. Em nói ba, bốn giờ sáng là vì em biết nếu anh ở lại anh sẽ… em nữa. Em cần có thời gian nghỉ ngơi để sáng còn coi mấy đứa nhỏ.

Phong chẳng nói gì thêm, anh nghiêng người sang tôi. Bàn tay anh phiêu du bất tận trên thân thể trần trụi của tôi. Nhiều lần tôi co rún người hân hoan đón nhận.

Chiếc đồng hồ trên tường đổ mười hai tiếng giục giã, tôi hối tiếc ôm chầm lấy Phong chẳng muốn xa rời. Cuối cùng, chúng tôi cùng vào phòng tắm. Tôi nhìn Phong:

– “Anh sao mà…”

Phong cười:

– “Có lẽ lâu rồi anh không gần gũi đàn bà”.

– “Thật không?”.

– “Thật chứ em!”

Tôi nghĩ có lẽ Phong nói dối, nhưng qua lời khẳng định ấy làm tôi rất hài lòng. Lát sau, tôi đứng lên vòng tay qua cổ Phong, âu yếm nhỏ giọng:

– “Mai anh đến với em?”

Phong nhìn tôi đậm đà
:
– “Anh mê em rồi”.

Tôi dúi đầu vào ngực anh:

– “Anh nói xấu em phải hôn?”

Phong cười. Chúng tôi trở vào phòng ngủ. Phong lấy áo ngủ khoác vào tôi. Xong anh mặc lại áo quần, trong khi tôi cài khuy cổ áo anh, Phong sờ sẫm lần chót:

– “Em thật tuyệt vời!”

Phong ra về, tôi lên giường nằm lòng cảm thấy thoải mái. Những khao khát bao năm trong tôi giờ đây đã được thỏa mãn. Tôi mỉm cười đi vào giấc ngủ êm đềm.

***

Thường khi Thọ về, anh vào phòng mình ngủ, chỉ khi nào thức dậy anh mới xuống ăn cơm, chuyện vãn hoặc xem tin tức trong Tivi một chút rồi tiếp tục đi ngủ. Anh bỏ tôi suốt ngày cặm cụi với hai con và mấy đứa trẻ tôi nhận giữ. Đó như là một điệp khúc của bản nhạc tình buồn.

Hôm ấy, trong giờ cơm. Thọ ăn rất ít, nhìn anh tôi thấy sắc mặt xanh xao, lộ nét mệt nhọc hơn. Lòng tôi cảm động, hối hận về sự phản bội của mình. Sự hối hận thương yêu lẫn lo lắng xáo trộn trong lòng tôi.

Tôi nói:

– “Anh mệt? Hay là anh lấy mấy ngày vacation nghĩ dưỡng sức vài hôm hoặc tìm job ban ngày cho sức khỏe đỡ hơn.”

Thọ thở mệt nhọc:

– “Bây giờ kinh tế đang xuống, hãng xưởng khó tìm, kiếm một hãng có đồng lương kha khá đâu phải chuyện dễ dàng. Thôi thì còn nước, còn tát.”

– “Nhưng dù sao anh cũng phải nghĩ đến sức khỏe của mình chứ! Vả lại, anh cũng cần có thì giờ gần gũi với em, với con nữa chứ anh!”

Ý tôi muốn nhắc Thọ đừng bỏ quên chuyện tình cảm cũng như nhiệm vụ làm chồng. Nhưng anh không hiểu hoặc cố tình không hiểu, hay là hiểu nhưng để né tránh, nên nói:

– “Ngoài giờ giấc ở hãng anh có đi đâu đâu, không gần gũi mẹ con em là gì?”

Anh nén tiếng thở dài rồi tiếp:

– “Anh muốn tạo dựng ít tiền để dành, nếu rủi ro anh có bề gì em cũng không phải vất vả lắm!”

Nỗi hối hận dâng ngập lòng tôi, tôi rơi nước mắt:

– “Anh nghĩ chuyện gì không đâu! Tiền bạc chỉ là phương tiện cho đời sống, có nhiều xài nhiều, có ít tiêu ít, “khéo ăn thì no, khéo co thì ấm”. Em muốn anh hãy chú trọng đến sức khỏe của anh hơn!”

Sau một cơn ho, Thọ nhìn tôi, giọng yếu ớt:

– “Anh thật có lỗi với em. Em còn trẻ đẹp quá mà anh thì…”

Nói chưa dứt câu, dừng lại để thở rồi anh nghẹn ngào tiếp:

– “Mà anh thì không còn đủ sức lực để cung phụng cho đời sống vợ chồng. Anh thấy anh có lỗi”.

Tôi quỳ xuống ôm chầm lấy anh, vừa thật tâm, vừa lừa dối:

– “Không, anh không cần nghĩ gì về chuyện đó. Trong hoàn cảnh nào, em cũng vẫn là người vợ của anh. Chúng mình đã có với nhau hai đứa con rồi!”

Thọ vuốt vuốt tóc tôi, anh nói trong tiếng nấc:

– “Anh biết em rất thương anh. Nhưng trong tình yêu hay trong tình nghĩa vợ chồng, con người đâu phải chỉ sống bằng ánh mắt nhìn nhau không đâu em!”

– “Em biết, nhưng chúng mình đã luống tuổi rồi. Em chẳng cần gì khác. Em chỉ cần anh và hai con của chúng ta.”

Thọ đỡ tôi đứng lên:

– “ Anh biết và anh cũng hiểu rõ lòng em. Nhưng lòng anh vẫn không sao tránh được ý nghĩ, không biết anh giữ được em đến ngày nào đây?”

Tôi hốt hoảng, thầm nghĩ hay là Thọ đã biết chuyện vụng trộm đêm qua giữa với Phong. Tôi bụm miệng anh:

– “Anh đừng nghĩ vẩn vơ. Anh không tin em sao?”

Thọ gượng cười:

– “Dĩ nhiên là anh rất tin em, nhưng em còn rất trẻ. Sức khỏe em còn dồi dào. Em không thể ép xác mãi như thế nầy được!

Nói xong, Thọ buồn bã đứng dậy lên lầu để ngủ tiếp. Nhìn theo, tôi thấy đôi bờ vai anh run run. Còn lại một mình ở phòng ăn, tôi cảm thấy lòng hối hận vô bờ, sư ăn năn lỗi lầm làm nghẹn lòng tôi. Thọ là người chồng tốt, anh hết lòng hết dạ yêu thương, thế mà tôi đã đáp lại tình yêu thương đó bằng sự phụ bạc, ngoại tình.

Dọn dẹp chén bát xong, tôi trở lên phòng mình sau khi xem lại mấy đứa bé đang say giấc. Ngả người trên chiếc giường êm ấm, tôi chợt nghĩ đến những hình ảnh đêm qua cùng Phong quất quít nồng nàn trên đó. Tôi liếm môi nhớ lại bàn tay vuốt ve mơn trớn của Phong mà lòng thì cố nghĩ đến Thọ để đè nén lòng mình.

Nhớ đến Phong, tôi nhớ nhung thèm khát, nghĩ đến Thọ tôi hối hận ăn năn. Tôi cố xua đuổi hình ảnh Phong ra khỏi tâm thức tôi, nhưng nó cứ chờn vờn trong tim óc. Tôi cố nghĩ đến Thọ, đến tình yêu nồng thắm của anh dành cho tôi nhưng sao bóng hình Thọ cứ chỉ nhạt nhòa. Hình ảnh mạnh khỏe đầy sinh lực của Phong đã làm nhạt nhòa bóng hình xanh xao gay guộc của Thọ trong tôi. Tôi úp mặt vào gối khóc nức nở. Cuộc chiến nội tâm dằn xéo tôi, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Thọ vẫn đi làm, Phong lại đến. Tôi đón nhận và tận hưởng những gì Phong trao tôi bằng cách say mê nồng nàn. Giây phút lặn hụp cuồng nhiệt trong ân tình trôi qua. Phong nằm ngửa người thản nhiên dang tay chân thoải mái, tôi gối đầu lên tay anh, xoa xoa bờ ngực căng đầy, nở rộng.

Phong hỏi:

– “Anh có điều thắc mắc, anh muốn biết sự thật, xin em hãy nói thật. Vì sao em không cho anh gọi phone hay đến ban ngày, còn ban đêm phải đến đúng giờ qui định?”

Tôi dối anh:

– “Em đã nói với anh rồi mà… Ban ngày em bận lắm, phải trông mấy đứa nhỏ, tối đến phải sau 8 giờ người nhà chúng mới đến đón về”.

Phong chẳng chịu, anh tiếp:

– “Anh nhận thấy có điều gì em muốn giấu anh và điều đó có thể gây bất ổn cho tình cảm giữa hai chúng ta. Anh cảm nhận dường như em chưa thành thật với anh. Em dấu anh điều gì? Tại sao chúng ta không thể san sẻ với nhau những điều thầm kín ấy?”

Tôi khẽ thở dài, cuối cùng tôi thú thật tất cả với Phong, tôi còn có Thọ, một người chồng rất tận tụy với gia đình, thương yêu vợ con rất mực.

Nghe xong. Phong giật thót người, nét mặt Phong se lại. Đôi mắt hiện lên nét buồn. Giọng anh trầm trầm thấp xuống:

– “Anh xin lỗi em. Anh đã làm một điều mà anh không ngờ là anh xúc phạm đến em và đến gia đình em. Anh rất ân hận và anh rất cảm phục em đã can đảm nói thật và đã giúp anh dừng lại kịp thời, đúng lúc. Anh hoàn toàn thông cảm hoàn cảnh của em và của chính anh. Anh tin rằng lòng can đảm ở em sẽ giúp em giữ được tình tốt đẹp, bảo vệ hạnh phúc gia đình và tương lai các cháu. Từ hôm nay, anh sẽ không bao giờ dám quấy rầy em nữa. Chúng ta hãy quên nhau. Quên hẳn những gì đã xảy đến. Anh xin em hãy tôn trọng và giữ trọn tình yêu cao đẹp mà Thọ đã dành cho em. Kể từ hôm nay, chúng ta phải hối cải những điều chúng ta đang vấp phải, cho dù, đó là việc ngoài ý muốn của chúng ta! Chúng ta hãy quên đi, như quên một giấc mộng kinh hoàng!

Tôi rơi nước mắt vì cách xử sự cao đẹp của Phong. Tôi muốn nói với anh bằng tất cả lòng mình:
– “Cám ơn anh! Sau hôm đó, chính em đã nhận ra mình có lỗi với chồng con. Nhưng em không đủ can đảm nói với anh những điều đó. Em rất yêu chồng em, nhưng em cũng cảm thấy mất mát nếu thiếu anh. Xin anh hiểu cho lòng em. Em chỉ là một người đàn bà, một sinh vật yếu đuối. Xin anh đừng khinh em! Cuộc đời em đã nhơ nhuốc vì một lỗi lầm, nông nổi. Em vô cùng hối hận!”

Nhưng tôi im lặng.

Phong đứng lên, anh đứng lên rồi nắm tay tôi:

– “Xin em hãy tha thứ cho anh! Em là một phụ nữ đẹp. Cám ơn em đã cho anh những giây phút tốt đẹp nhất của cuộc đời. Tuy ngắn ngủi nhưng trọn vẹn bao điều! Nhưng khi đã biết mình đứng bên bờ vực thì chúng ta đừng để mình ngã xuống đáy sâu! Trước khi chia tay, anh xin em hãy bình tâm, giữ vững tinh thần và hãy quên đi tất cả những gì đã xảy đến giữa chúng ta.”

Mắt hoen lệ. Tôi nhìn anh gật đầu không nói lời nào.

Phong nói, tôi nghe giọng anh nghẹn ngào:

– “Vĩnh biệt em!”

Xong, anh bước nhanh lại cửa lách người ra ngoài như kẻ trốn chạy. Tôi muốn lao người tới giữ lại bóng hình anh. Nhưng tôi đã không làm điều đó. Mâu thuẫn ngập lòng tôi!

Tôi vặn lại chốt cửa, trở lại ngồi trên chiếc sofa. Nỗi buồn man mác len trong sự hối hận ngập tận đáy lòng. Bất chợt, tôi nhìn lên tấm ảnh chụp chung với Thọ trong ngày cưới treo trên tường, anh nhìn tôi mỉm cười. Tôi thì thầm với tấm ảnh như nói với chính anh:

– “Em có lỗi với anh. Xin anh hãy tha thứ cho em!”

Thái Quốc Mưu

qua Bình Dương say với bạn ta

khalycham

(để tưởng nhớ Lưu Vân đã ra đi…)

.Lưu Vân
dốc đời trượt chạm thời gian
trời xuân vàng nắng vô vàn hoa bay
choàng vai kiều nữ chau mày
dăm ly bia bọt đếm ngày qua mau

.Chu Ngạn Thư
chiều rơi tiếng đỗ quyên sầu
buồn chi em hỡi, quê nào mù xa?!
hãy say cùng với bạn ta
không thành tri kỷ sẽ là tri âm

.Nguyễn Tiến Đường
bạc đầu chưa phải trăm năm
chạy vòng trong cõi thức tâm khóc-cười
chỉ là lãng tử em ơi!
thi nhân nào biết vận thời là chi

.Lê Kiệt
tháng giêng biếc lá xuân thì
rượu nồng sao ngọt được gì trên môi?
mùa hương tóc rẽ đường ngôi
tìm trong mắt lệ em cười dáng xưa

KHALY CHÀM

Tháng Hai Sao Buồn Vậy

tranvanle

 

 

Tháng Hai, rồi, sắp hết.  Lại sắp Tết nữa thôi.  Thằng cháu Ngoại của tôi xé lịch, cười, nói thế…

 

Sông nào cũng ra bể, ngày tháng chảy vào lòng, ai mà chẳng nhớ mong những ngày vui sẽ đến?

 

Ngày vui dù không hẹn, vui không hẹn bao giờ!  Cho nên những bài thơ buồn ôi buồn chan chứa!

 

Người làm thơ không hứa đem lại gì cho đời.  Họ gợi ý xa xôi, họ vẽ trời, vẽ đất…

 

Ngộ thay thơ không mất, giống như buồn chớ gì?  Nhìn ngày tháng trôi đi, chỉ con nít chờ Tết!

 

Lòng con nít thơm thiệt, con nít thì thơ ngây, hai má đỏ hây hây, hai mắt tròn bát ngát…

 

Bỗng dưng tôi đi lạc về thế giới ngày xưa, tôi thấy bên kia bờ con sông Hương mưa trắng…

 

Tháng Hai, trời Huế nặng, mưa phùn từ tháng Giêng, mưa phùn như áo em bay trong hành lang cũ!

 

Hành lang của trường Nữ ôi những tà áo bay.  Các em ơi hồn Thầy bay về đâu có bến?

 

Mỗi ngày tôi đúng hẹn có cho em bài thơ.  Tôi làm em ngẩn ngơ:  “Tháng Hai sao buồn vậy?”

 

Trần Vấn Lệ

Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu

nguyenxuanhoang

Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe. Trên bàn làm việc của tôi hiện có một lá thư của “nhà-làm-kịch-không-bao-giờ-dựng-kịch” gửi cho tôi, nhưng tôi không hiểu gì cả. Có lẽ ông ta lầm tôi với một người nào khác có một cái tên tương tự. Những cái tên tương tự! Có bao nhiêu cái tên tương tự như tên của tôi, và tên của em trong cõi đời này. Và em, Vy của tôi, tên em phải viết i ngắn hay y dài? Và tại sao phải là y dài mà không là i ngắn?

Lúc viết những giòng này cho em, những người thợ sắp chữ vừa vỗ bản in truyện ngắn của tác giả Rừng Mắm đặt trên bàn tôi, cây quạt trần đang xoay theo một tốc độ chậm nhất, và mưa rơi ngoài kia. Mưa ào ạt như tiếng kêu thất thanh của một người bị săn đuổi, chờ chết.Tại sao lúc nào tôi cũng thích nhìn những trận mưa thúi trời thúi đất. Mưa điên cuồng, man dại; mưa ập xuống như cái thúng chụp không thương tiếc ngậm ngùi…

Thế còn em, nơi em ở hiện giờ trời đang có mưa không? Những trận mưa đầu mùa nắng là những dòng nước được đợi chờ. Mưa luôn luôn làm tôi nhớ em. Nhớ những hôm nào em ngồi sau chiếc xe lambretta màu bạc của tôi. Hơi thở tình yêu của em đã thổi ấm xuyên suốt lưng tôi, hâm nóng một trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh, thổi bay đi những đám mây buồn bã từ bấy lâu nay vẫn ám mãi xuống đời tôi. Ôi những trận mưa hân hoan tầm tã; mưa biển mưa rừng, mưa cao nguyên, mưa đồng bằng. Mưa chảy trong tôi tình yêu muộn màng, mưa xối trong em tình yêu vừa mới lớn. Những giọt nước mưa hy vọng đang ướt sũng cuộc đời chúng ta.

Bữa qua có tin từ mặt trận về cho hay chiến trường miền Trung đang hồi ác liệt, một bạn tôi vừa mất xác. Sáng nay trên cao nguyên báo xuống, một người bạn khác nữa của tôi mới vừa tử trận. Những tin tức ấy đã làm tôi chảy nước mắt. Bao nhiêu người ở tuổi tôi đang đối mặt với cái chết, tại sao tôi vẫn ngồi đây yên ổn. Và tại sao tình yêu của chúng ta? Có phải tôi là một người may mắn bất hạnh. May mắn mà sống sót, nhưng bất hạnh thay chưa sống đủ kiếp người.

Có phải là một điều nhảm nhí không khi ta nói đến tình yêu trong một thời đại mà người ta chỉ đề cập đến sự chết. Tôi vẫn nghĩ rằng con người càng đến gần với tình yêu chính là tiến gần đến cái chết. Yêu là chết. Và trước cái chết, người ta bao giờ cũng ham muốn sự sống. Và sự sống là gì nếu không là tình yêu? Ngụy biện quá, phải không?

Vy yêu, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào mường tượng ra nổi nơi ăn chốn ở của em. Thành phố trên cao ấy đã một thời nhìn thấy tôi lớn lên, đã nghe tôi thở, đã thấy tôi yêu, đã chứng kiến những trận đòn thù trên Đồi Cù, đã dí tôi trong quán cà phê Huyền nửa đêm về sáng. Và giờ đây những dấu chân em in trên con đường đất đỏ dưới những cơn mưa tầm tã đang làm tôi thương nhớ em. Cánh cửa sổ từ căn phòng em ở mỗi sáng mở ra có thể nhìn thấy chăng đỉnh núi Langbiang? Quyển sách nào em đang đọc? Và tờ thư nào em đang viết dở cho tôỉ … Tôi đang nghĩ đến em, đến hơi thở em, khuôn mặt thần thánh em… Sẽ buồn biết bao nếu trí tưởng tôi không còn cái khả năng tưởng tượng ấy nữa, cái khả năng khiến cho đời sống tình cảm chúng ta giàu có hơn, màu sắc hơn…

Em có còn nhớ những quán nước quán ăn mà chúng ta đã đến: một chỗ sang trọng, một nơi tồi tàn; những cuốn phim ta đã cùng xem: đam mê, hung bạo, hay dịu dàng và thơ mộng; những khúc nhạc mà chúng ta đã từng nghe chung với nhau trong một tối nào: quyến rũ và lôi cuốn. Và hơi thở em tràn ngập trong lồng ngực tôi. Thân thể em trong vòng tay cuồng dại tôi.

Ừ, nhiều khi tôi ước phải chi chúng ta là cỏ cây hay loài vật, chúng ta sẽ yêu nhau như loài thú hoang giữa đất trời mà không sợ bóng dáng của Thần Tuyệt Vọng. Như loài thú, chúng ta rong chơi trong rừng, nằm dưới bóng mát của những tàn cây và ngủ an nhiên trên xác lá khô. Như cỏ cây ta không thèm mọc vội vàng. Ta lớn theo gió, và nắng và mưa sẽ làm ta rắn chắc hơn. Cái vòng tròn vàng óng buổi sáng sẽ đánh thức ta dậy, mặt trời đỏ hực buổi chiều sẽ gọi ta về, và trăng sao trên cao sẽ soi thấu tình yêu của chúng ta.

Vy yêu, bây giờ là mười giờ. Buổi sáng trong một tòa soạn báo. Tiếng máy chạy ì ầm. Những bản vỗ ướt mực và ướt nước. Cơn mưa đã dứt. Trời trong suốt và nắng đang thổi luồn những hơi thở nóng hổi trên thành phố tôi đang ở. Có lẽ những con đường rợp bóng cây mà chúng ta đã đi sau trận mưa lớn đã ngập nước, vòm cong của những tàn me cụm đầu dài đến cổng trường Saint-Paul còn óng ánh chút nước mưa đã rơi trên đầu chúng ta theo từng cơn gió nhẹ. Giờ đây, tôi không biết mình đang đốt đến điếu thuốc thứ mấy trong ngày nhưng tôi biết là tôi đang nghĩ đến em.

Vy yêu, em có còn nhớ cái lối quảng cáo của người Nhật về những sản phẩm đặc chế của họ. Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu Cũng Chỉ Có Hai Ta. Ừ, cũng chỉ có hai ta.

Ngày mai, tôi sẽ phải vào bệnh viện trở lại. Những dấu hiệu tái phát của căn bệnh cũ đang bắt đầu lộ diện và đang hành hạ tôi. Bạn tôi bảo: “Mày chưa chết đâu. Đừng sợ..Sống thì khó chứ chết thì ai mà chẳng có phần.”

Buổi sáng hôm nay, sau cơn mưa mặt đường trước tòa soạn sạch trơn. Nhưng sao mà lòng tôi vẫn còn đầy chật hình bóng em. Nhớ em, nhớ những sợi tóc dài buộc chết đời tôi, nhớ hai con mắt màu nâu thầm lặng, nhớ cái mũi hếch kiêu căng, nhớ giọng nói sao mà ngọt ngào kỳ lạ. Nhớ nụ cười em tràn ngập cơn mê tôi, nhớ đôi chân dài quấn quýt, nhớ bờ ngực nặng, nhớ hơi thở nóng, nhớ hai bàn tay hốt hoảng của em,… Nhưng sao tôi vẫn có cảm tưởng như rồi ra chẳng bao giờ chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau nữa. Bởi vì, giữa tôi và em, chúng ta có bao nhiêu là sông núi, bao nhiêu là hố thẳm, bao nhiêu thung lũng, bao nhiêu biển trời. Có cả sương mù và sấm sét. Có đêm và ngày. Có cả “Khổng tử” và gia phong. Và…

Thư từ làm cái gì, chữ nghĩa cũng sẽ chỉ là điều vô ích, một khi người ta không còn muốn đọc nhau nữa.

Phải không?

Nguyễn Xuân Hoàng
Tháng Chín 1968

QUA SÔNG

tranvannghia

Qua sông thấy nhớ quê trời cũ
Thấy nhớ màu mây trắng dưới chiều
Có nỗi buồn xưa còn xéo xắt
Ru tìm nơi đó nước mắt theo

Qua sông thấy nhớ con đò cũ
Nước dạt xiêu dòng sóng đáy sông
Khói bay chạm chái nhà cuối xóm
Chạm chút tình riêng đắng đót lòng

Qua sông thấy nhớ triền đê cũ
Che nắng em về chiếc nón nghiêng
Muốn ôm cho hết tình vào áo
Để tím lòng khuya tiếng độc huyền

Qua sông thấy nhớ mưa ngày cũ
Đêm phố nghiêng đầu mơ dáng ai
Trần gian khói bụi chông chênh gió
Ngoái lại mồ côi bóng ngã dài

TRẦN VĂN NGHĨA