Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

Trần Văn Giang

Screen Shot 2013-10-18 at 8.20.17 PM

Lời mở đầu:

Đây là ý kiến cá nhân của người viết mà thôi. Đúng hay sai còn tùy từng hòan cảnh và sự thẩm định của mỗi độc gỉa.
TVG.

“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !!!”

Nhà cháu không biết các cụ “độc thân vui tính” có can đảm, uống thuốc liều nói với người yêu thơ mộng “lời yêu” này hay không ? Riêng với các cụ khác đã lập gia đình rồi thì có lẽ cụ đã phải nói với bà xã câu này không biết là lần thứ mấy (ngàn) rồi ?

“Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng dzồi…”

Nếu cụ ngồi “nhìn ra,” cụ tự cảm thấy tội nghiệp cho thận phận làm “chủ gia đình” của cụ. Cụ nhớ lại, sau câu hỏi ngắn ngủi của Linh mục chủ hôn:

“Giu-Se Nguyễn Văn Ngố, anh có nhận Maria Trần Thị Mẹt làm vợ và hứa sẽ chung thủy thương yêu Maria Trần Thị Mẹt lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan; lúc bệnh họan cũng như lúc khỏe mạnh; và sẽ tôn trọng Maria suốt cuộc đời anh hay không?”

Chính bản thân cụ đã “hồ hởi” mau mắn đồng ý với câu hỏi “rất phức tạp khó hiểu” này của Linh mục chủ hôn [Rõ ràng là cụ tự nguyện mà ! Có ai đe dọa, bắt buộc hay ép hôn cụ đâu?] với một câu trả lời chắc nịch như đinh đóng cột vỏn vẹn chỉ có hai chữ: “Dạ có! (I do!)” Sau khi phát ngôn hai chữ ngắn ngủi này, cũng lại chính cụ cũng đã phấn khởi “bút sa gà chết” ký vào tờ giấy “hôn(g) thú (No-Fun License / Certificate)” liền mờ lị ! Tờ giấy “hông thú” này đã tức thời biến thành một bản án (chung thân) dài suốt cuộc đời của cụ. Cụ có lẽ cũng nhận ra là “ngày hợp hôn” là cái mà bà xã cụ đồng ý với cụ lần cuối cùng Tiếp tục đọc

TÌM LẠI

Tìm về phố nhỏ chớm thu
Mong manh với chút sương mù ghé theo
Mơ xưa lặng lẽ qua chiều
Để nhung nhớ đến buồn thiu thắt lòng

Thấy đời lạnh gió long đong
Thổi ngang con dốc lá chòng chành bay
Đưa buồn về dưới hàng cây
Đêm nao nhớ nắm bàn tay một người

Tìm về phố nhỏ lẻ loi
Con trăng thời cũ bỗng lơi liếc nhìn
Cơn đau chấp chới riêng mình
Bóng hồng nhan cứ tang tình nhớ quên

Tìm về phố nhỏ vắng em
Mưa và mưa mãi rơi nghiêng bên này

TRẦN VĂN NGHĨA

NGÀY HÔM QUA

Bùi Diệp

images-1

Trong một khoảnh khắc có cảm giác như vừa đánh mất, vừa để tuột tay một cái gì đó, thôi thúc mình nghoảnh lại. Bằng thiên cảm đó, thời gian của miền quá khứ được hiện hữu như là một kỷ niệm đẹp và buồn, có thể lắm chứ, hay như một nỗi đau, một sự nuối tiếc, một lỗi lầm mà ta không thể nào bù đắp.

Một anh bạn gần ba mươi năm lận đận mưu sinh, hết nghề này đến việc khác nhưng vẫn không nuôi nổi vợ con chu đáo giờ nhìn lại ngày hôm qua của mình cứ nuối tiếc, giá mà ngày đó mình không bốc đồng bỏ ngang xương chương trình đại học để về cầm cuốc làm vườn. Đành rằng với nhiều người nghề nông không phải là nguyên nhân của mọi nghèo khó nhưng với anh nó là sở đoản Tiếp tục đọc

Đêm của núi

Mây bay
ừ để mây bay
nỗi buồn đeo nặng bàn tay vẫn còn
giấu vào núi nỗi nhớ non
những đêm lửa cháy truông mòn bụi tro

người già ủ bếp nằm co
nóc đêm ủ những cơn ho nối dài
giọt tà-vạt lửa môi ai
giọt đêm để dấu chân phai con đường
nóc dài chăn chiếu hơi sương
tiếng con chi giữa đêm trường gọi nhau

ché nghiêng nằm với thẳm sâu
cơn mơ lửa dấu chân trâu xéo giày
đêm Giằng ai tỉnh và say
sương và trăng biết đâu ngày và đêm

Nguyễn Tấn Sĩ

MƯA BUỔI ẤY

Mưa buổi ấy

Mưa buổi ấy ngang đầu chẳng ướt

Tóc em xanh gói một đường mây

Tình mới đến biết sau hay trước

Cõi trăm năm đếm được mấy ngày?

Thả lá

Xuôi tay thả lá đầu sông

Thương em như nước xanh dòng còn trôi

Một mai mưa gió ngang trời

Cũng xin sợi tóc tơi bời nhớ nhau

Vẫy tay

Một mai tôi chẳng thể nào

Đuổi theo em được thôi chào vẫy tay

Cũng đành nghiêng phía trời mây

Cho mưa bão tới những ngày vắng không

TỪ KẾ TƯỜNG

PHƯƠNG ĐỐNG TU TIÊN

TẠ CHÍ THÂN

pdttcnag241662

Phương Đống ở đất Trường An, con thứ bảy của gia đình thế tộc. Từ nhỏ vốn thích chuyện yêu ma nên bùa phép cứ hoài đa mang trong tâm tưởng!

Ngày nọ ngồi không, chợt thấy tóc bạc lòa xòa trước trán mới giật mình mà nghĩ đến thân:

“Ta đường đường là dòng danh giá mà đến nước này vẫn chưa theo kịp Bùi Diệp, Nguyễn Trí, Nguyên Vi, Du Ngã… huống gì mà đòi sánh vai với Linh Phương, Hoàng Quý, Văn Nghĩa, Dzạ Lữ… đừng nói chi đến thầy thuốc Châu, Khương…”

Bèn lấy gân cổ gọi vợ là Hàn Thị đến gần mà phán rằng Tiếp tục đọc

MỘT NỬA HỒN HOANG VU

Bên ngoài cội đá hình nhện
Tôi bỗng chẳng còn là tôi
Chiếc nôi giấc ngủ biến hình
Cọ cựa đôi cánh oan khiên cực mỏng.

Những chiếc cánh cố che rợp bóng bầy đàn
Khi bên dưới thướt tha mưa
Những cặp kê nam nữ
Mới thật hồn nhiên làm sao

Hồn phách ai như vệt khói màu
Bay lên
Chẳng phải là tôi
Cũng chẳng phải chiếc nôi giấc ngủ biến hình

Những chiếc váy xòe đủ màu
Và em bất giác xòe rộng bàn tay
Cũng đâu thể níu trọn cơn mộng yêu đương
Như đóm sáng lân tinh vụt bay về vô cực.

Thế mới biết khoảng vô biên thực mộng
Thì thôi. Thôi em đừng buồn
Tôi thấy chính mình vội ghi lên bờ tường mây trắng
Một nửa hồn đã hóa hoang vu …

Chu Thụy Nguyên

TÔI SẼ LÀ TÔI

PHẠM KHÁNH VŨ

Tôi sẽ là tôi không
Suy tưởng mù mịt khói
Những rời rạc bàn chân
Những bàn tay khép lại

Tôi sẽ là tôi chứ
Chiếc bóng đổ bên đường
Đôi mắt buồn tuyệt vọng
Cơn mưa chiều tử thương

Tôi sẽ là tôi đây
Như vòng tròn trên cát
Như mặt trời sớm mai
Ngủ lịm vào kí ức

Tôi sẽ là tôi nữa
Em bóp nát muà thu
Đêm quá dài trong cửa
Tiếng thở dài bay đi

Tôi sẽ là gì nhỉ
Em tắm mình trong trăng
Những bờ môi gai nhọn
Cắn nát tình trong răng…

HÃY NÓI VỀ CUỘC ĐỜI

THỤ DUY TRẦN.

Screen Shot 2013-10-15 at 10.41.20 AM

Có thể nàng yêu tôi vì tôi trót mang tên một bài hát mà nàng vô cùng yêu thích : KHÚC THỤY DU.

Cái tâm cảm buồn mênh mang đó trôi dài suốt thời gian yêu nhau

Nàng đã là một bé con xinh xắn , một yểu điệu thục nữ, một mẹ hiền vợ ngoan đúng nghĩa…

Nói về một điều gì đã mất đi lúc nào cũng đầy bâng khuâng tiếc nuối và long lanh hoài niệm… luôn luôn là vậy .

Tôi phải bắt đầu từ đâu trong quãng đời dài nhưng quá mơ hồ như thế ???

Nàng đang ràn rụa nước mắt vẫn có thể bật cười giòn tan khi có ai trêu chọc , mẹ tôi nhiều lần nhìn thấy cảnh đó , không bằng lòng ra mặt : “ Giòn cười tươi khóc, con người cạn cợt vô tâm vô tánh “. Mẹ tôi không thích nàng ngay từ đầu nhưng tôi thì yêu nàng đến chết được. Nàng không quan tâm ai nghĩ gì về mình, chỉ rộng lượng giành cho mọi người chung quanh những tình cảm chân thực nhất , không màu mè giả dối…Lâu dần , mẹ tôi thương nàng còn hơn thương tôi và các cô con gái ruột… “ Con bé thật giỏi , thật ngoan “. Từ đó , trong mắt mẹ tôi nàng lúc nào cũng là con bé thật giỏi , thật ngoan Tiếp tục đọc

SINH NHẬT ĐEN

Tháng 10…
anh vụng về hốt những cơn mưa
nhốt vào trái tim khô hạn
như đêm nào lặng im
nghe mưa rũ trong hồn

Tháng 10
anh đón những cơn giông tình yêu
bằng đôi cánh tay giữa đời mục rã
em có mơ hóa thành chiếc lá
rụng vào tim anh?

Tháng 10
sinh nhật đen
không có em
không có bánh và nến
một mình anh
cùng bóng tối lặng thầm

Tháng 10
anh rơi xuống vực sâu
không trọng lực
chơi vơi -giật mình -hốt hoảng
bàng hoàng chưa nhận ra
nỗi -đau -của -chính -mình!

NGUYỄN HẢI THẢO