VÀI ĐOẠN NHỎ THÔI

Đoạn một

Ngày hồn nhiên tỏa nắng
Vuông cỏ xanh  hẹn hò
Những nỗi niềm câm lặng
Cũng tan vào hư vô…

Đoạn hai

Người về phai lối nhớ
Hát khúc tình ca buồn
Ngẩn ngơ bờ tóc cỏ
Từng sợi bay qua hồn
Những nỗi sầu thiên cổ
Chết vùi trên môi hôn…

Đoạn ba

Em, hãy nói lời yêu
Dẫu không còn đáng nói
Em, ngày có quạnh hiu
Có dài như nỗi đợi ?

Đoạn cuối

Thả xuống dòng sông xưa
Những lời tình thuở trước
Đã ly biệt nhau chưa
Hỡi người mi cỏ ướt ?

Tôn Nữ Thu Dung

Anh Chi Yêu Dấu (13)

Đinh Tiến Luyện

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

mười ba

TUẦN LỄ THI QUA ĐI, TÔI ĐÃ BỎ. DÙ BIẾT NHƯ thế là để lỡ một phần của đời mình, nhưng sao tôi không thể cố gắng được. Sách vở buồn tẻ đến nỗi mấy tuần lễ liền tôi không động tới, có cuốn bị gió hất tung từ trên bàn xuống đất vẫn không được nhặt lên. Cô Ngàn hỏi cháu đau hả, tôi trả lời: Cháu muốn chết quá. Thỉnh thoảng cơn nhức đầu tìm đến, làm căng các dây thần kinh hai bên thái dương buốt tới nỗi tôi không còn thiết đến gì nữa hết, nằm ôm đầu ngu ngơ như người mất trí. Trường đến tôi, hắn đã lo ghi danh, nộp đơn thi và bây giờ lo cả việc lấy số báo danh và thời khóa biểu thi cho tôi nữa.

Hắn nói như hoàn toàn có trách nhiệm lo được cho người khác: Cậu không thi, tôi không yên lòng chút nào hết, thà rằng thi rớt. Nếu biết chắc mình sẽ rớt tôi không chơi trò may rủi. Chỉ có lý do đó để nói với Trường, bởi tôi có học gì đâu trong những tuần lễ cuối năm. Tôi bỏ thi. Tôi quyết định thêm một lần nữa, tôi sẽ dời bỏ nơi đây Tiếp tục đọc

CỤM LỤC BÁT DA VÀNG 2

ĐUỐI HƠI

Tôi từ
phố xá lao xao
Về trong tâm bão
vẩy chào buồn vui.

Ngộ chẳng ra
tiếng ai cười
Hay mếu với khóc
góp vui lúc này ?

Tường rêu
hoài mộng đã bay
Saxo chùng lạc
vơi đầy trùng khơi.

Lêu têu bạc tóc hiên đời …

MỎNG

Thì ra
áo mỏng gió bay
Giả thẹn lồ lộ
đặt bày lén trông

Ơi em !
vóc ngọc khuê bồng
Dáo dác nhậm mắt
mê mông vóc ngà

Thiệt thà nên phải nói ra …

DÀY

Mặt dày
nên mặt mình trơ
Đã thẹn tím ruột
giả lơ dại khờ

Lòng bụi bặm
trí lơ ngơ
Cái mộng treo giữa ban trưa
động tình

Hiu hắt
đôi mắt u minh
Chân dồn vó ngựa
đinh ninh lữ hành

Tâm mê dày mặt liếc quanh …

Chu Thụy Nguyên

bên này tôi, bên kia em

bên này tôi đứng đón chiều
rừng mai đón gió
én kêu đón mùa
bên kia em đón giao thừa
một chai rượu lạnh thờ ơ đón lòng
bên này tôi đứng đầu sông
trông về cuối bãi mênh mông cúc vàng
bên kia em ngắt hoa tàn
tàn rơi từng cánh tan hoang tuổi mình
bên này tôi uống thâu đêm
cay trong lồng ngực
cay lên mắt chờ
bên kia em vội đến giờ
phóng xe đi giữa hai bờ phồn hoa
bên này gần
bên kia xa
gần xa loáng thoáng tình già đợi nhau.

Phù Du

Những Tháng Năm Cuồng Nộ (5)

nhungthangnamcuongno

ntncn10

10.

Dù có hồi hộp lo sợ đến mấy thì cái ngày tiếp thu không mong đợi ấy cũng tới. Nhưng chẳng có Tây trắng Tây đen, chẳng có súng ngắn súng dài. Cũng không có đốt nhà hãm hiếp như ông Khứ và cô Thảnh nói. Chỉ có độc một cây cơ màu vàng ba sọc đỏ ai đó lặng lẽ đem cắm trước Uỷ ban. Mấy ngày sau cũng chính ông Tư Alô chõ miệng vào loa mời đồng bào đi dự mitting mừng Ngô thủ tướng.

Lại thấy những chiếc áo dài đen lâu nay cất kỹ được các ông hương bộ, hương kiểm, chánh phó lý rụt rè đem ra mặc. Ông phó Ba không còn hài hước chọc cười thiên hạ nữa mà cố tình làm mặt nghiêm tuyên bố: Bảo Đại vẫn còn làm vua và Ngô chí sĩ sẽ thay ngài lo việc nước. Còn ông, cái nhiệm vụ đầu tiên là cầu đảo cho cả làng được bình yên sau cái vụ cướp chính quyền của Việt Minh Cộng Sản.

Ông bèn cho những người mới hôm nào là dân quân du kích dọn dẹp sân đình và đến nhà ông Khứ đòi lại cái án thờ. Đây là cái án được các thợ Bắc chạm trổ rất tinh xảo mà trước đây làng đã phải mua đến mấy trăm bạc. Ông Khứ, hồi đó, sau khi đã hất các bài vị xuống đất, liền âm thầm đem về nhà mình để các vị thần bá láp kia không còn chỗ mà về nữa. Bây giờ người ta mới biết rằng ông tuy không tin có thần thánh gì nhưng vẫn tin có ông bà tổ tiên và cái việc mời các cụ về ngồi lên cái chỗ sang trọng như thế là một việc làm chính đáng.

Đã mấy đời làm nghề phù thuỷ, cho nên việc cúng tế tẩy trừ đối với ông phó dù bị ngăn cấm trong suốt chín năm vẫn rất quen thuộc. Không biết tự bao giờ và đặt ai làm, người ta thấy hai hình nhân, một nam và một nữ được ông đem đặt bên cạnh cái án thờ. Hình nhân nam mặt mày bậm trợn, mồm lún phún râu, còn hình nhân nữ thì má phấn môi son nhưng hai hàng chân mày xếch ngược, mắt trắng dã trông rất dễ sợ Tiếp tục đọc

MƯA GÌ MƯA MÃI

nhớ một thời văn khoa sài gòn

xám một bầu trời
đen như hồn tôi
mưa gì mưa mãi
rơi gì không nguôi

cỏ vàng hoang phế
mộ chàng chêng vênh
chiều qua lối cũ
mưa còn bay nghiêng

khép vời tà áo
mắt buồn cay cay
mùa xưa chưa khép
cõi tình còn say

chàng ơi văn khoa
cà phê hội quán
chàng ơi khánh ly
hát vời năm tháng

chàng ơi tự do
sáng chiều sóng bước
chàng ơi giảng đường
xôn xao sách vở

trời ơi lại mưa
một ngàn năm nữa
trời mãi rưng rưng
khóc vời đôi lứa

trời ơi trả tôi
một thời yêu dấu
một thuở yêu người
cuộc tình hư ảo

chiều qua lối cũ
mộ chàng chêng vênh
cỏ vàng hoang phế
mưa gì buồn tênh !

âu thị phục an

NGÀY MƯA NGỒI QUÁN

so vai, chạm trán chiều tà
duỗi chân, nhạc rụng la đà bụi mưa
chừng như có chút buồn vừa
rơi theo chiếc lá mùa chưa kịp vàng
chừng như có chút vui tan
long lanh trong ngọn đèn vàng mới chong
ngồi bù những lúc long đong
chờ đêm chở nắng qua sông mình về

Mường Mán

NƯỚC MẮT CHẢY XUỐNG

Trần Thị Trúc Hạ

images-6

Tôi trở về nhà với mẹ. Đây là nơi để tôi ẩn nấp mỗi khi   buồn phiền, thất vọng, chán chường…Mẹ tôi đã già, sống một mình trong ngôi từ đường thênh thang vắng lạnh. Và bao giờ cũng vậy, mẹ đón tôi với vẻ mặt bình thản lạ lùng:

– Tắm rửa rồi nghỉ đi con !

Chỉ có vậy, mẹ không tỏ vẻ mừng rỡ và cũng không hỏi lí do vì sao tôi về, dù tôi biết rằng mắt tôi sưng húp lên vì đã  khóc nhiều. Đó cũng là điều tôi mong muốn, thật sự tôi cũng không muốn kể lể và cũng không muốn mẹ nhìn thấy tôi khóc. Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật dài.

Thức dậy khi trời đã nhá nhem tối, tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói, trên lá cây trong vườn một âm thanh đơn điệu, tẻ nhạt. Mẹ lặng lẽ ngồi ở cuối giường nhìn tôi, chẳng biết mẹ đã ngồi đấy tự bao giờ:

– Dậy ăn cơm đi con! Có bông bí luộc với cá rô chấm nước mắm gừng con thích đó Tiếp tục đọc

LỤC BÁT CỦA SAO

Cho anh hôn chút nghe em
Môi thơm như cỏ môi mềm như mây
cho anh hôn cái nữa này
Nhẹ thôi , đừng để gió lay…giật mình
Cho anh hôn nụ hôn xinh
Dễ thương như một đóa Quỳnh giữa đêm
Cho anh hôn nụ hôn đền
Khép mi…nghe giọt sương huyền hoặc rơi…

SAO

SO SÁNH

Nếu tôi có một đời
Sẽ cho em một nửa
Như bài hát không lời
Rớt trên chăn gối cũ

Nếu em có một đời
Sẽ chia cho tôi chứ
Một phần tư nụ cười
Đối với tôi là đủ…

Phạm Khánh Vũ