NƯỚC MẮT CHẢY XUỐNG

Trần Thị Trúc Hạ

images-6

Tôi trở về nhà với mẹ. Đây là nơi để tôi ẩn nấp mỗi khi   buồn phiền, thất vọng, chán chường…Mẹ tôi đã già, sống một mình trong ngôi từ đường thênh thang vắng lạnh. Và bao giờ cũng vậy, mẹ đón tôi với vẻ mặt bình thản lạ lùng:

– Tắm rửa rồi nghỉ đi con !

Chỉ có vậy, mẹ không tỏ vẻ mừng rỡ và cũng không hỏi lí do vì sao tôi về, dù tôi biết rằng mắt tôi sưng húp lên vì đã  khóc nhiều. Đó cũng là điều tôi mong muốn, thật sự tôi cũng không muốn kể lể và cũng không muốn mẹ nhìn thấy tôi khóc. Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật dài.

Thức dậy khi trời đã nhá nhem tối, tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói, trên lá cây trong vườn một âm thanh đơn điệu, tẻ nhạt. Mẹ lặng lẽ ngồi ở cuối giường nhìn tôi, chẳng biết mẹ đã ngồi đấy tự bao giờ:

– Dậy ăn cơm đi con! Có bông bí luộc với cá rô chấm nước mắm gừng con thích đó.

Tôi uể oải ngồi dậy và xích lại gần mẹ:

– Chưa bao giờ con ngủ ngon như vậy

Mẹ cười thật hiền, tôi nhớ ngày xưa mỗi khi mẹ tôi cười hai lúm đồng tiền in sâu trên má thật duyên, tôi vẫn thường vòi vĩnh “ Sao mẹ không cho bớt con một đồng tiền” mẹ nói “ Thì mẹ cho hết các con chứ mẹ giữ lại làm gì”. Và bây giờ, hai lúm đồng tiền đó đã đi về đâu để lại trên má mẹ tôi những dấu chấm phẩy thật buồn.

– Mệt mỏi quá hở con?

Bỗng dưng nước mắt tôi vỡ oà, tôi không nén được nữa rồi, tôi phải khóc, tôi thèm được khóc với mẹ, nước mắt sẽ giúp tôi cuốn trôi muộn phiền, uất ức… Những vất vả, lo toan đời thường, nhũng giờ lên lớp căng thẳng với  hồ sơ, giáo án, học trò nghịch ngợm, về nhà với việc cơm nước, quần quật suốt ngày… Rồi những thất bại trong công việc làm ăn… Chồng tôi hiền lành, ít nói nhưng chẳng bao giờ chia sẻ với tôi những buồn vui của anh và cũng chẳng bao giờ lắng nghe những  ưu phiền của tôi. Cứ thế mỗi ngày một ít, tôi gắng gượng vượt qua, cho đến ngày tôi kiệt sức, lúc nào cũng thèm ngủ, lúc nào cũng thấy mình nhuốm bịnh, muốn  thở than…Lời nói  thật vô tình của con gái tôi “ Sao lúc nào cũng thấy me than ngắn thở dài, mỗi ngày mẹ đau một bệnh” cũng là giọt nước cuối cùng tràn ly…Thế là tôi bỏ tất cả, về với mẹ.

Tiếng mẹ tôi thật nhẹ trong bóng đêm:

– Con cứ khóc đi cho nhẹ lòng. Những gì con đang  phải chịu thì ngày xưa mẹ đã trải qua, có những lúc quá sức chịu đựng mẹ muốn buông xuôi tất cả nhưng rồi thương các con nheo nhóc mẹ lại tiếp tục đứng dậy đi tiếp. Nước mắt chảy xuống con à… Chẳng lẽ mẹ mong con giận chồng con để về với mẹ, chớ ở một mình thế này mẹ thấy trống trải lắm! Có lúc nghĩ thật buồn cười, ước các con nhỏ lại để quanh quẩn bên mẹ như ngày xưa…

Nước mắt trong tôi đã khô đi tự bao giờ. Ôi mẹ tôi! Sao tôi chẳng bao giờ nghĩ đến nỗi buồn phiền, cô đơn của mẹ. Tôi chỉ nghĩ đến mình. Tôi đem nỗi buồn về để trút lên mẹ cho nhẹ lòng. Tôi cầm bàn tay của mẹ, bàn tay búp măng xinh đẹp của cô gái hát hay múa dẻo nổi tiếng ở làng Thanh Thuỷ ngày xưa mà ba tôi , cậu con trai học giỏi, tài hoa, con cưng của ông thầy đồ đem lòng si mê. Tám anh em tôi đều có bàn tay giống mẹ, chúng tôi hay đùa “Chỉ cần nhìn bàn tay là biết là con mẹ”. Vậy mà giờ đây bàn tay mẹ chai sần, thô ráp. Chúng tôi chỉ  về nhà vào dịp lễ tết, giỗ chạp cho phải đạo chứ có đứa nào chịu về với mẹ trong đêm mưa lạnh giá thế này đâu. Mẹ lại giục:

– Ăn cơm đi con,  chắc con đói lắm rồi phải không?

Tôi lò dò đi theo mẹ, điện cúp, mẹ thắp một ngọn dèn trứng vịt mờ mờ. Tôi bật cười:

– Mẹ ơi! Sao con có cảm giác giống như ngày xưa quá, phải chi có ba và các anh mẹ nhỉ?

– Ừ .

Mẹ xới cơm từ trong cái nồi đồng của nội ngày xưa, tất cả những vật gì của nội để lại mẹ đều giữ khư khư. Anh tôi cứ đùa là mẹ thích sưu tầm đồ cổ nhưng tôi hiểu mẹ, mẹ rất thương và quý nội, những câu chuyện của mẹ cứ lặp đi lặp lại nhiều lần mà các anh tôi không đủ kiên trì để nghe vì “Phim này mẹ chiếu nhiều lần quá”.  Mẹ về làm dâu khi mới 17 tuổi, ông bà ngoại nghèo, thấy con mình được nương tựa vào gia đình khá giả cũng mừng nhưng bà con bên chồng cứ tiếng ra tiếng vào dè bĩu. May mắn cho mẹ là bà nội rất hiền hậu, nhân từ. Nội bày dạy, che chở cho mẹ như con gái của mình.Tôi còn nhớ ngày tôi đi lấy chồng mẹ rưng rưng nước mắt “ Con gái dòng họ Trần ai cũng khổ, nhưng mẹ tin là con sẽ hạnh phúc vì bà nội con ăn ở có đức, cháu gái được hưởng phúc bà nội”. Tôi có hạnh phúc hay không? Câu hỏi đó đã ám ảnh tôi suốt cả thời con gái cho đến khi làm vợ, làm mẹ. Có lẽ nỗi ám ảnh đó một phần cũng bắt nguồn từ cuộc sống cô độc và cái chết oan uổng của người cô ruột. Mẹ gắp thức ăn bỏ vào chén giục tôi ăn, bông bí ngọt bùi, cá rô béo ngậy, thơm lừng, cơm của mẹ sao mà ngon đến vậy ?

– Mẹ ơi con  về ở luôn với mẹ, mẹ nghe?

Mẹ cười:

– Được ba bảy hăm mốt ngày rồi lại nhớ chồng nhớ con bỏ mẹ chạy đi thôi. Làm thân đàn bà là vậy đó con, phải biết chịu thương chịu khó thì mới giữ ấm cho gia đình của mình được. Thôi ăn xong con nghỉ đi, mẹ nấu cho con nồi bồ kết lá bưởi để sáng mai con gội đầu.

– Bồ kết lá bưởi hở mẹ? Tuyệt quá! Ngày xưa mẹ cho con gội đầu với bồ kết nên tóc con mướt ghê, bây giờ toàn gội với đủ thứ dầu gội nên tóc khô queo .

Mẹ cười:

– Chứ mẹ có gội đầu bằng dầu gội đâu mà tóc cũng hỏng?

– Chịu mẹ. Mẹ bao giờ cũng đúng, không lí sự nổi với mẹ đâu. Thôi con ngủ nhiều rồi, ngồi chơi rồi cùng đi ngủ với mẹ.

Mẹ lắc đầu:

– Mẹ đau nhức trằn trọc cả đêm, con không ngủ được đâu. Con cứ ngủ trên giường, mẹ nằm trên phản được rồi.

Tôi sửng sốt, mẹ tôi đã có thói quen thức với bệnh tật tự bao giờ, sao bây giờ tôi mới biết:

– Mẹ… mẹ cứ đau cả đêm vậy sao?

– Thì … cũng có khi chuyển trời vậy mà. Ối chà! Bệnh già mà con!

Tôi xót xa ôm cái lưng gầy của mẹ chập chờn trong giấc ngủ. Tôi mơ giấc mơ về thời thơ ấu…Mẹ tôi ngồi bên bếp để rim mứt dừa, má mẹ đỏ hồng, tóc mẹ đen mướt, mẹ cười má lúm đồng tiền duyên dáng. Tám anh em tôi ngồi quanh mẹ để chờ xin mẹ vét những hạt đường cháy dưới đáy chảo. Ngoài vườn bầy chim sẻ trở về trong nắng ấm ríu rít trên hàng hoa bưởi trắng tinh khôi. Và tôi đã thật sự thức dậy cùng với tiếng chim chào đón bình minh . Mẹ tôi đã dậy và đi đâu mất. Tôi bước ra vườn tìm mẹ. Đêm qua mưa nên sáng nay vườn cây xanh mướt, lóng lánh trong nắng mai. Mẹ tôi đang lúi cúi  bên luống rau:

– Mẹ ăn có bao nhiêu đâu mà làm cho vất vả hở mẹ?

– Thì mẹ cũng làm cho vui, có cái rau trong vườn cũng tiện, lâu lâu có đứa nào về có làm quà cho con cháu cũng vui con à, rau vườn ăn bao giờ ăn cũng yên tâm hơn, rau ngoài chợ người ta phun  thuốc trừ sâu độc lắm.

– Mẹ cắt làm gì nhiều vậy?

– Thì  con đem về để  dành ăn !

Tôi bật cười:

– Vậy là mẹ đuổi con rồi phải không?

– Thôi đi về cơm nước cho cha con nó, để cha con nó ăn cơm bờ cơm bụi mẹ không yên lòng. Hơn nữa con phải về để ngày mai còn lên lớp nữa chứ, bỏ học trò cũng tội lắm con à.

– Con biết rồi, mẹ cho con ăn một bữa cơm trưa có canh cá nấu khế nữa thôi rồi chiều con về được chưa? Đúng ý mẹ rồi phải không?

Mẹ phì cười, lắc đầu:

– Cứ như đứa con nít. Thôi vào nhà nghỉ đi, để mẹ đi chợ mua cho con ít cá đồng, mùa này cá đồng ngon lắm.

Mẹ tất tả đội nón đi, tôi một mình lang thang trong khu vườn yên tịnh. Từng bờ cỏ đất, từng gốc cây, từng ngóc nghách của khu vườn  dường như đều in dấu chân của anh em tôi thời thơ dại. Bất giác tôi nhìn thấy chiếc chỏng đơn nằm chơ vơ dưới gốc thầu đâu, hoa thầu đâu nở tím ngát một khoảng vườn, mùi hương thật nồng nàn, có cái gì nghèn nghẹn dâng lên. Kí ức của những ngày xa xưa ấy, tôi vẫn nhớ như in. Trong ánh sáng lờ mờ của  ban mai vừa ló dạng, nội tôi  đã dậy  lò mò nấu nước chè xanh với gừng. rồi xách ấm nước chè nóng hổi ra ngồi dưới chiếc chỏng đơn này chờ những người đi làm đồng sớm ngang qua để đon đả mời “ Uống chén chè cho ấm bụng rồi hãy đi làm  “. Chờ cho họ uống xong, nội tôi nói tiếp “ Mai mốt tau chết nhớ khiêng tau một vai nghe” . Ai cũng phì cười , họ  đùa lại với nội “ Khi nào bà chết? Bà mà chết cả làng này khiêng bà, bà yên tâm đi”. Chao ơi! Nội tôi đã chuẩn bị cho mình một cái chết thật đẹp. Tôi làm sao mà sống được như nội, như mẹ…

Buổi chiều nhạt nắng, mẹ đưa tôi  ra đường quốc lộ đón xe trở về thành phố. Mẹ đẩy tôi lên xe cùng với chiếc làn tre đầy rau vườn với cá đồng, vội vàng như sợ tôi ở lại “ Đi đi con, khi nào mệt mỏi quá thì về với mẹ.” Xe chạy mà tôi cứ ngoái đầu nhìn lại, dáng mẹ gầy gò đứng chơ vơ bên cánh đồng vừa gặt xong. Người ta đang đốt những gốc rạ để chuẩn bị cho mùa gặt sau. Những sợi khói lam chiều bay lên quấn quýt quanh bóng mẹ. Nước mắt trong tôi lại dâng đầy. Mẹ ơi! Con sẽ để cho nước mắt chảy xuống như mẹ đã từng dạy con.

Trần thị Trúc Hạ

15 thoughts on “NƯỚC MẮT CHẢY XUỐNG

  1. Bich Hiep nói:

    Vừa về đến SG là vào đọc tác phẩm của Mợ luôn ^^. Ngày thường nhìn Mợ cứng rắn vậy. Đọc tác phẩm của Mợ lại thấy cả một “tâm hồn”…Chỉ có 1 từ “Tuyệt”!

  2. Hoàng Cung Ly nói:

    Có lẽ đang dưỡng thương ở đây…
    Dẫu sao cũng có cái bao la của biển Thái Bình…

    Ai ngờ chim trời vỗ cánh tung bay
    Người đi để nhớ cho đời
    Làm sao tôi đến bên người
    Bao giờ mây hồng đưa bước em sang
    Hay từ đây ta dở dang
    Tình hỡi chôn vào thiên thu

    TRĂM NHỚ NGÀN THƯƠNG – LAM PHƯƠNG

  3. Tina Huynh nói:

    Tình Mẹ thương con luôn là thế phải khg Chị . Thật cảm động và hay lắm Chị à. Làm em nhớ Mẹ quá Chị à.

  4. Nước mắt mưa từ trời rơi xuống..-Nước mắt mưa đâu từ đất mưa lên!?-Mẹ nhìn xuống tội nghiệp con mình!-Đi đi con…Hai đầu khoãng cách tình!?Mẹ nhìn con…..Con quay lại nhìn…-Mắt nhìn mắt buồn buồn thêm!-Mưa trên trời rơi ướt lạnh mình!.-Lạnh thêm lạnh ướt thấm cả tim!

    • Trần thị Trúc Hạ nói:

      Chiều nay lạnh…tự nhiên đọc những dòng cảm nhận của Ai Trinh mình thấy cay mắt quá!…

  5. Trần thị Trúc Hạ nói:

    Cám ơn các bạn đã đọc và đồng cảm. Hạ đã hạnh phúc rất nhiều khi tìm thấy Tương Tri.

  6. NGUYỄN HOÀNG QUÝ nói:

    Lâu rồi mới đọc được một truyện ngắn hay dầu không có những tình tiết to lớn, rườm rà gì, chỉ là tấm lòng của MẸ, chỉ là nước mắt chảy xuống nhưng ai cũng thấy mình và mẹ mình trong đó. Có lẽ nhiều người chờ được đọc truyện tiếp theo của Trúc Hạ, như tôi.

  7. đinh tấn khương nói:

    Cám ơn tác giả Nguyễn ThịTrúc Hạ đã cho đọc bài viết nầy, về tấm lòng người Mẹ!

    • đinh tấn khương nói:

      Xin lỗi tác giả (đã viết sai tên) xin được sửa lại:
      Cám ơn tác giả Trần ThịTrúc Hạ đã cho đọc bài viết nầy, về tấm lòng người Mẹ!

  8. Nguyên Vi nói:

    “ Đi đi con, khi nào mệt mỏi quá thì về với mẹ.” – chỉ câu này là đủ!

    • Lệ Thanh nói:

      Vừa đọc vừa thổn thức, đến câu cuối thì chảy nước mắt ” Đi đi con…”. Xuống Comment thì thấy ngay “còm” của NV đúng y bon ý của LT. Quả là Tương tri.

      • Trần thị Trúc Hạ nói:

        Cám ơn các bạn đã đọc và chia sẻ. Hạ đã hạnh phúc rất nhiều khi tìm thấy Tương tri

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s