LỜI NGƯỜI Ở LẠI

Gởi lại Dakto một bàn chân trái
Ghé lại Pleiku cưa bàn chân phải
Về đến Sài Gòn còn một cánh tay
Lết giữa quê hương thân phận ăn mày

Bài hát mẹ ru vào đời khói lửa
Tôi hát một mình, còn ai nghe nữa
Điệu nhạc đau buồn trong tối ba mươi
Cho tôi tình thương, cho tôi tình người

Chào bà Việt Kiều về từ nước Mỹ
Ngoảnh mặt mà đi đừng nhìn tôi kỹ
Tủi nhục, đau buồn bám lấy thân tôi
Từ độ người xa hai mươi năm rồi

Chào anh Việt Kiều về từ nước Úc
Sao anh đứng đây nhìn tôi mà khóc
Anh nhớ bạn bè hay nhớ chính anh
Đồng đội, quê hương, anh bỏ sao đành

Chào em Việt Kiều về từ nước Đức
Em sinh ra đời, nỗi buồn vong quốc
Tuổi trẻ lạc loài những bước chân hoang
Còn đó em ơi đất mẹ điêu tàn

Gởi lại Dakto một bàn chân trái
Ghé lại Pleiku cưa bàn chân phải
Về đến Sài Gòn còn một cánh tay
Chết giữa quê hương thân phận lưu đày.

Trần Trung Đạo

Tương Tri chân thành cảm ơn tác giả Trần Trung Đạo về tất cả.

MAI SAU DÙ CÓ BAO GIỜ

Đêm Phù Cát dù bên ngoài trời rất lạnh
Nhưng trong ngôi nhà tranh của thiếu úy Hồ Bang
Có tình bạn nồng nàn như rượu chôn nhiều năm dưới đất
Có câu chuyện tình thi vị mang mang

Có khi nghĩ trời sinh một mình ta là đủ
Vì đám đông quậy bẩn nước hồ đời
Nhưng lại nghĩ trời sinh thêm bè bạn
Để choàng vai ấm áp cuộc rong chơi

Vì người đàn bà nào cũng như người nấy
Nên ta bảo mình thôi hãy quên em
Nhưng người đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy
Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên

Dù mỗi ngày ta xé đi năm mười tờ lịch
Nhưng thời gian đâu có chịu trôi nhanh
Dù đen bạc là nơi cố xứ
Nhưng đi biền biệt cũng không đành…

Nguyễn Bắc Sơn

TẢN MẠN CHUYỆN GIỖ VÀ GIỖ TỔ

Hoài An

cung-ong-ba

.

Giỗ quải là chuyện đặc thù của người phương Đông, của người Việt Nam ta. Thử hỏi trong đời có mấy ai không đi ăn giỗ, không có tổ chức đám giỗ trong nhà. Giỗ là ngày tưởng niệm người thân trong gia đình đã quá vãng mà làm sao không có được !? Có người cho rằng dân phương Tây coi trọng ngày sinh, còn dân phương Đông lại coi trọng ngày mất của một đời người. Tại sao như vậy chỉ có những bậc hiền triết mới giải thích giúp, còn cỡ mình thường thường chỉ “năm ba chữ vẩn vơ”, chỉ biết quải giỗ là tập quán lâu đời mà ông cha ta đã để lại, cứ đến ngày người thân đã mất là tập trung anh em, họ hàng, bà con cùng gặp với nhau.

Hẳn nhiên bà con cùng gặp với nhau có thể là để cùng nhắc với nhau về phẩm hạnh, về chuyện đã làm của người đã khuất, có thể là nhân đó mà bàn về chuyện giữ gìn gia phong, họ tộc. Nhưng ngày gặp nhau đó, đã quây quần tụ hội lại với nhau thì không thể thiếu chuyện … ăn. Chuyện ăn mới là chuyện hàng đầu của con người. “Trời đánh cũng phải tránh bữa ăn”. Chả vậy mà sau từ Ăn trong ngôn ngữ Việt, có quá nhiều từ đi kèm để diễn tả chuyện ăn. Nào là Ăn như hổ lốn, Ăn như mèo mửa, Ăn ké, Ăn theo, Ăn trộm, Ăn cướp, Ăn cả phân cả sắt thép, Ăn bẩn, Ăn quịt, Ăn hại, Ăn gian … Ăn Ăn Ăn gì đấy mà không đủ sức để liệt kê ra ! Cũng từ chuyện ăn mà Ăn giỗ cũng mang nhiều hệ lụy thể hiện cái con trong con người Tiếp tục đọc

XA XỨ

…Ừ nhỉ cuối năm nơi đất lạ
Mưa mênh mông và sông mênh mông
Ừ nhỉ hình như lòng rướm lệ
Như một người không có quê hương

Khi một người bỏ nước để lưu vong
Chỉ có dòng sông mới tiễn đưa người đào thoát
Chỉ có dòng sông mới nhìn theo òa khóc
Nên biển đã mặn đầy nước mắt Việt Nam

Ghé lại Dunkin gọi cốc cà phê
Nhớ bạn, ra ngoài đường đốt thuốc
Một chút cay cay xé nồng con mắt
Như khói mù một buổi sớm Qui Nhơn
Cốc xây chừng ta để lại Việt Nam
Chắc đã nguội và đọng thành lệ đá…

Trần Hoài Thư

CÕI XA NGƯỜI

Xa người,xa hết mùa xuân
Vòng tay sương khói trập trùng khói sương
Xa em,xa tận ngàn trùng
Chuyến xe hôm ấy đã không quay về
Xa thời gian tuổi em đi
Áo xanh phai hết ,còn gì cho anh ?
Xa làm xa cõi mông mênh
Mây bay quên cả nổi mình lênh đênh !
Xa người, thôi nhớ gọi tên
Ở nơi sâu thẳm cánh chim giang hồ
Xa rồi,góc phố đơn sơ
Quán cà phê có một người nhớ em

NGUYỄN NHƯ MÂY

Giao, bạn tôi

Nguyễn Hoàng Quý

b189033217

Tôi gặp Giao lần đầu, trong buổi nói chuyện thơ của Phùng Quán, theo lời mời của bệnh viện Diên Phước, Diên Khánh. Cùng với thơ Phùng Quán đọc, tôi được nghe độc tấu guitar classic do một người trẻ hơn, nghe nói cùng đi với nhà thơ, biểu diễn. Mặc dầu không khí hội trường, chất lượng âm thanh còn nhiều chỗ chưa đạt nhưng đã lâu lắm rồi tôi mới được thưởng thức một chương trình đậm tính văn nghệ như thế!

Giải lao, tôi trò chuyện với tay guitarist, và biết anh là Vũ Ngọc Giao, người đã đưa Phùng Quán từ Hà Nội vào. Anh đùa: “Phùng Phật sát Phật, phùng tổ sát tổ, Phùng Quán sát Quán!”. Câu nói như khởi đầu một định mệnh, xui tôi gắn bó thân thiết với người bạn mới quen này.

Cuộc thơ nhạc này được tiếp tục tại Vườn Tịnh Tâm – một trại ấp có từ 1941, cách đó chừng 3km – do hai vợ chồng giáo viên rất “văn nghệ” làm chủ.

Chiều xuống ở Tịnh Tâm thật chậm. Ngồi dưới tán cây ngoài vườn, tôi được nghe nhà thơ Phùng Quán kể lại những tháng ngày gian truân, những câu chuyện sáng tác và cuộc sống hiện tại của ông và gia đình, lại được nghe Vũ Ngọc Giao kể cơ duyên nào đã dẫn đến việc anh đưa nhà thơ xuôi Nam. Và tôi biết, giữa anh và tôi đã có một số “mẫu số chung” để có thể nói với nhau được nhiều điều ngoài công việc chuyên môn của từng người. Tối hôm đó, rất tiếc, tôi đã không thể ở lại hoặc về trễ hơn. Nhưng cũng không hề gì vì sau đó, tôi và Giao lại hội ngộ ở nhà tôi, một lần có bác sĩ Thuần, lần khác với Long Thành (chồng nhà thơ Tôn Nữ Thu Thủy), và sau buổi nói chuyện thơ thứ hai ở Đồng Đế, thì có Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Giao là một trong 3 người tiên phong trong việc gầy dựng lại phong trào guitare cổ điển ở Sài Gòn qua việc lập CLB Guitare Phú Nhuận. Một tên du tử có những hiểu biết cùng tầm, một nghệ sĩ lang thang như không tên tuổi. Anh có làm thơ, phần lớn là lục bát ngắt hàng. Thơ hay, đầy nỗi buồn và ẩn chứa nhiều tâm sự. Giao có chép lại cho tôi một số bài, trước khi về, và ghi lại địa chỉ ở Sài Gòn để có thể liên lạc bằng thư hoặc thăm nhau khi tôi vào đó.

Lần đầu vào Sài Gòn tìm Giao thật vất vả, tôi phải cùng đứa cháu – người dẫn đường sang tận bến Bình Đông. Gặp được nhau, thật là mừng. Giao kể đêm qua thấy “trăng huyết”, nên hôm nay tính rời khỏi nhà nhưng cứ nấn ná vì linh cảm sẽ có khách phương xa đến thăm. Chúng tôi đi uống với nhau, kể nhau nghe chuyện Sài Gòn, Nha Trang. và tôi biết, lúc này Giao thật sự khó khăn cả về cuộc sống, công việc lẫn những bức bối về tinh thần…

Lần khác, mùa hè, theo một chiếc xe tải của đứa em vào Sài Gòn, tôi lại đến thăm Giao và mời anh cùng làm dế mèn ra Nha Trang. Hôm xe ra, anh đến đúng giờ hẹn nhưng trên tay chỉ cầm một tờ báo, ngỡ bạn không đi, tôi vội hỏi, anh trả lời tỉnh bơ là vẫn đi đấy chứ ! Một chuyến đi xa ít nhất trên một tuần mà “mình trần thân trụi”! Tôi cũng đã từng giang hồ, lang thang bụi đời, cơm hàng cháo chợ, ăn bến xe ngủ bến tàu nhưng “bụi” kiểu này thì cái kiểu “một bộ ăn chơi quá thú” của tôi cũng chỉ đáng hàng hai, ba túi còn Giao chắc đã lên hàng sáu, bảy túi Tiếp tục đọc

CHỐN CŨ

Gió ướt còn bay giữa tháng giêng
Phố Huế còn mây áo lụa ai mềm
Mưa khói còn xanh một trời thôn Vỹ
“Huế trong lòng một người yêu em ”

Huế của ngày em bên tóc xanh
Con đường phượng đỏ nắng long lanh
Áo em là lụa hay em lụa
Mềm cỏ đường đi dưới cổ thành

Huế của em bởi Huế của em
Con đò Thừa Phủ gái Kim Luông
Tóc sa xuống nước tay vin nón
“Có một lời thơ thuở thịnh Đường”

Huế của đêm nằm đợi tiếng chuông
Chuông chùa Thiên Mụ bay trong sương
Tháng tư vườn nhãn thơm hương tóc
Nhắm mắt mà nghe trăm nhớ thương

Ba năm xa Huế anh còn nhớ
Bây chừ về thăm em ở mô
Ngồi lại bên hồ xưa có bạn
“Sen khô hồ cạn ” có ai chờ ?

Vũ Hữu Định

Nếu không tìm thấy nhau, lấy ngày 30.4 làm giỗ

Mậu thân khắc dấu lên thân thể thiếu nữ
Mùa xuân đầu tiên pháo kích trúng trại giam
Chân tay bụng vỡ máu chảy tưới hè phố
Chiến tranh đụng chạm khi tuổi còn rất ngoan

Tay còn ôm cặp da đi học dưới nắng
Rưng rưng thịt da yêu anh nhà thơ đi lính
Trốn phụ thân thăm anh trong vòng kẽm gai
Nụ hôn lính nghẹt thở run rẩy làn áo trắng

Tổ quốc chớm biết chính là hai nỗi đau
Một dân tộc chia đôi chính là cố giết nhau
Trái tim nhỏ xíu đập nhịp tim loạn nhịp
Sắp đến mùa thi, tháng tư chạy nháo nhào

Con gái mơn mởn phụ thân cho đi học
Học để có tương lai để có chút ấm thân
Bão tháng tư đen hết hồn dìm bao số phận
Lênh đênh bể dâu rồi!
áo trắng ngồi vỉa hè bán bánh bao

Ba mươi tám năm dập vùi chưa khi nào kịp nhớ
Tám hướng mười phương anh trôi giạt nơi đâu
Nếu không tìm thấy nhau, lấy ngày 30.4 làm giỗ
Anh ơi, áo trắng ngày xưa, góa phụ khép mi sầu.

Âu Thị Phục An

Tản Mạn Cơn Mưa Coi Như Đầu Mùa

Phạm Nga

rain

Đỗ Trung Quân, Rain

1.

Trận gió lớn đột ngột thổi đến làm khua động mấy tấm tôn trên mái nhà. Tiếng cây lá xào xạc hòa vào tiếng cửa sổ va đập. Cơn mưa ào ạt tuôn xuống đường phố như đã bị ai đó kềm giữ từ lâu lắm rồi. Mưa đấy, nhưng tiếc là chỉ kéo dài độ 15 phút, chỉ vừa đủ làm ướt mặt đường và trời mát hơn chút đỉnh. Mưa thật đấy, nhưng có đúng theo lời dự báo của đài khí tượng, rằng đầu tháng 5 thì mùa mưa năm nay mới thật sự bắt đầu?

Thật ra, đã một vài lần trong tháng 4 nóng bức kéo dài này, bầu trời chợt tắt nắng và mây chuyển sang màu xám xịt cả buổi nhưng vẫn không mưa nổi. Cũng có lần, vào một sáng thứ bảy, vài hạt nước từ trên trời đã rơi xuống một cách chóng vánh, thưa thớt, y như một trò thao diễn tượng trưng của thời tiết. Dân Sài Gòn tiu nghĩu, thất vọng, tiếp tục tính chuyện nghỉ cuối tuần là phải chạy thẳng ra biển Vũng Tàu, Long Hải hay ít ra là kéo nhau về vùng ngoại ô để tránh nóng…

Năm nào cũng vậy, sau vài lần chập chờn “giả mù sa mưa” như thế, cơn mưa coi như đầu mùa ngày hôm qua, thật sự lớn và kéo dài, mới chịu đến một cách đột ngột như không hề báo trước Tiếp tục đọc

CÀ PHÊ BUỔI SÁNG CUỐI TUẦN

Tặng các anh và các bạn Trần huyền thoại,Lê Sa,Bùi Diệp, Minh Kiệt , Mạnh Hiếu

Chủ nhật,cà phê chùa Thánh
Bạn bè đàn đúm văn chương
Luận bàn lan man thi phú
Quên bao cơm áo đời thường

Đọc bài thơ vừa mới viết
Già sao mà vẫn cứ tình
Ha hả giọng cười sảng hoạt
Bềnh bồng mộng giữa phù sinh

Nhắc lại về người con gái
Bao năm xa hút quê người
Có lòng ai vừa chùng xuống
Lặng lờ làm điếu thuốc rơi

Nhắc lại vài người bạn cũ
Cỏ xanh mộ chí năm nào
Thuở hàn vi ,thời bao cấp
Rượu nào đâu đủ mời nhau

Cuộc tàn chia tay , nắng gắt
Góc sân đầy lá tre vàng
Chút nhớ thương còn chất ngất
Đường về,cám cảnh đeo mang

TRẦN VĂN NGHĨA

Phan rang,14/4/2013