Monthly Archives: Tháng Tư 2013
Em gái
(Thương quý về em N.T.L.T-Hàm Thuận Bắc P.Thiết)
Trời tháng tư, mà sao chiều xuống chậm
Hôm anh về muốn ghé thăm em
Quá nhiều điều nên dễ nhớ dễ quên
Anh hối tiếc hơn cả lần hối tiếc
Nhưng thôi em! Đời người chỉ một lần tiễn biệt
Một lần đi là mãi mãi không về
Ba mươi năm hun hút bóng trời quê
Anh thấy sợ bóng mình trên vách cũ
Anh có nghe, đời em quá nhiều bão lũ
Những ngày còn trên núi trên bưng
Những đêm đêm xẻ gió băng rừng
Vẫn chiếc áo “ta bùi” vá vàng mẹ gửi
Anh cứ tưởng đã lùi xa vời vợi
Nhưng hôm nay vẫn riết bám đời em.
Ngôi nhà em lai láng trăng thềm
Anh nhớ mãi những ngày thơ niên dại
Giàn mướp sau hè treo đầy hoa trái
Ta và em cùng sớt nắng cho nhau
Giờ anh ngồi nhớ lại thấy mà đau
Đau thiên cổ, đau từng trang kinh dịch
Anh tìm đích – Nhưng chưa hề thấy đích!
Để hôm nay, sống như một âm hồn
Một âm hồn khác với kẻ cô đơn
Bỡi anh có đóm lửa hồng bếp cũ
Khói chòi rơm quặn lòng đêm cô phụ
Thế nên anh…
Vẫn còn chốn đi về.
Lê Sa
NGỌC NGÀ
Từ em dáng ngọc thấy mà thương
Mộng điệp mơ hoa ửng má hường
Tóc lụa là phong lan mặt gối
Gót hồng nhung bách hợp chăn giường
Chú dơi cánh mỏng nghiêng cao cổ
Con cút đầu ngoan húc sát sườn
Dìu dịu cõi đêm hương sắc thắm
Từ em dáng ngọc thấy mà thương.
Bạch Ngọc Phước
Sandefjord 08.04.2013
Nước Mắt Trước Cơn Mưa, Dương Quang Sơn
CHƯƠNG 17
TRẺ EM
Dương Quang Sơn
“Nước Mắt Trước Cơn Mưa”
.
Đêm nào tôi cũng khóc cho Việt Nam. Tôi nhớ và tôi khóc. Trong bóng đêm đen, trí nhớ biến thành nước mắt. Những giọt nước mắt cho bố, cho mẹ, cho các anh chị em tôi, cho tất cả những người đã bỏ đất nước ra đi, cho cả những người không ra đi được. Tôi không muốn ký ức của tôi mất đi như nước mắt trong mưa. Nên tôi xin kể cho ông nghe câu chuyện của tôi để ông kể lại cho những người khác, nhờ thế có thể có nhiều người sẽ biết đến những gì xảy ra ở Việt Nam. Nhờ thế ký ức của tôi không uổng phí. Nhờ thế ký ức của tôi sẽ là những giọt nước mắt trước cơn mưa. Vậy xin lắng nghe. Những gì tôi kể rất quan trọng. Những gì tôi nhớ. Những gì xảy ra cho tôi. Những gì tôi nói đây chính là những giọt nước mắt trước cơn mưa lũ.
Bố tôi tên Trần Phong. Ông theo Phật giáo, sinh trưởng ở Hải Phòng, Bắc Việt. Ông đã đi kháng chiến chống Pháp, nhưng khi Cộng sản chiếm miền Bắc năm 1954, ông di cư vào Nam, định cư ở Sài Gòn. Bố tôi ghét Cộng sản. Bố tôi yêu Tự Do. Chỉ vì muốn một đời sống Tự Do mà năm 1954 ông đã phải trở thành người di cư.
Ông rất buồn vì đất nước chia đôi, nhưng ông lại muốn tránh xa Cộng sản. Mẹ tôi cũng sinh trưởng ở miền Bắc. Cũng di cư vào Nam với bố tôi năm 1954. Bà ngoại tôi, các anh chị em của mẹ tôi đều ở lại ngoài Bắc cả.
Cuộc sống chúng tôi tại Sài Gòn rất tốt đẹp. Bố tôi kiếm được khá tiền nhờ nghề sửa tàu biển. Trong gia đình, tôi là đứa con bé nhất, nên bố tôi gọi là thằng “Út”, tiếng Việt nghiã là “đứa con nhỏ nhất”. Tôi có một người anh, hai người chị. Cô tôi cũng ở chung với gia đình tôi trong một căn nhà rộng rãi tại Quận Nhứt, Sài Gòn. Tôi học Trung học Công lập, anh tôi đã học Đại học. Mùa xuân năm 1975, tôi vừa được mười sáu tuổi. Lúc này bọn học trò đều chộn rộn về chuyện Cộng sản xâm chiếm. Có đứa bàn tán cả chuyện bỏ nước ra đi. Nhiều hôm trên đường tan trường về, tôi thấy người ta đứng xếp hàng dài để xin giấy tờ hoặc đổi tiền ra khỏi nước Tiếp tục đọc
Năm Mười Lục Bát Phù Du
5.
tôi đi quên cả thời không
bầu trời lặng lẽ đòng đòng sương gieo
tôi về pháp tướng ùa reo
dưới chân gió nóng hồn heo hút buồn.
6.
cũng là sắc sắc không không
môi em nhuộm cả trời hồng mang đi
cũng là hạt cải tu di
tình em kín hết lâm ly cõi trần
cũng là pháp hiện toàn thân
ngó em một ngó hào quang lạ kỳ
cũng là cửa động uy nghi
yêu em một trận sân si cũng đành
cũng là sự lý viên thành
cùng em đuổi cuộc xuân xanh lên ngàn.
7.
em phô ngực nhọn hai hàng
buồn tôi mộng mị cũng dàng chân ra.
8.
đò qua hồng lục giang hà
hỏi thăm chốn cũ quê nhà mông mông.
9.
dẫu như mây khói mơ mòng
phù sinh oan nghiệt cũng còn dây dưa.
10.
theo dòng phố thị buồn trơ
phồn hoa ôi những cuộc cờ tan hoang.
Phù Du
TẶNG ANH
nguyễn thị khánh minh
Bài viết cho anh Khải
Em tặng anh
Những hạt nước mắt
Ngày còn bé theo anh chơi ngoài nắng
Em bị đòn. Chúng ta cùng chia nhau cái đau
Mặn vị trẻ thơ
Em tặng anh tiếng rơi
Hạt lệ em tươi khóc
Nước mắt em giòn cười*
Chuyện trò chia sẻ
Cây sầu đông nhà bố mẹ trổ hoa
Theo anh em mình lớn
Tặng anh
Hạt lệ cười, em mười tám tuổi
Xúng xính trong bộ quần áo anh mua cho bằng lương tháng lính đầu tiên
Nước mắt reo. Không là núi cao. Không là biển cả.
Nhưng anh em mình, máu chảy ruột mềm* Tiếp tục đọc
CÕI TẠM
Hải Ngữ
Chàng giật mình thức giấc vì cơn đau nhói ở lồng ngực. Vợ chàng nằm một bên đã chìm vào giấc ngủ từ lâu. Hơi thở điều hòa, khuôn mặt bình an của nàng in hằn trên gối qua ánh đèn mờ mờ của bóng đèn đêm ở góc tường. Chàng nhẹ ngồi dậy, lần mò trong bóng đêm ra nhà bếp lấy thuốc. Chàng không muốn đánh thức vợ dậy giữa đêm khuya vì một chuyện con con không đáng gì. Mấy tháng trước đây, chàng chợt cảm thấy nhói ở lồng ngực rồi cơn đau vụt biến nhanh chóng như mấy lá bài trên tay nhà ảo thuật lành nghề biểu diễn trên sân khấu. Bác sĩ bảo tim của ông thỉnh thoảng đập hụt đi một nhịp, ngày uống một viên là đâu lại vào đấy. Chàng chợt bật cười. Có lần tim chàng cũng đập hụt đi một nhịp như thế. Lần đó chàng lảo đảo phải vịn vào thành ghế khi nhìn thấy khuôn mặt nàng ngồi đối diện trong buổi tiệc cưới. Sau khi nên duyên vợ chồng, chàng cám ơn nhà trai không hết lời đã khéo léo xếp đặt chỗ ngồi tiền định. Mãi cho đến gần sáu mươi, lúc con cái đã lớn khôn ra riêng, tim chàng lại đập hụt đi một nhịp vì bệnh tật. Uống xong viên thuốc, cơn đau dịu xuống và chàng chìm vào giấc ngủ dễ dàng…
Chàng mở mắt. Trời đã sáng rõ mặt. Vợ chàng có lẽ đã dậy từ lâu. Hít một hơi đầy buồng phổi, chàng cảm thấy trong người khỏe khoắn hơn bao giờ. Chàng nhớ mang máng có cơn đau ở lồng ngực nhưng hình như xảy ra lâu lắm rồi. Bây giờ trong người như được bơm một sinh lực mới và chàng bật người dậy nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng ngủ xuống nhà dưới.
Vừa đến cuối chân thang, chàng nhận ra một ông già râu tóc bạc phơ đang đứng lớ ngớ ở phòng khách. Vừa thấy chàng, ông vồn vã Tiếp tục đọc
Tương Tri Số 3
TUYỂN TẬP TƯƠNG TRI số 3 sẽ có mặt vào ngày 30/4/2013 , với sự góp mặt các tác giả: Trần Hoài Thư , Khuất Đẩu , Chu Trầm Nguyên Minh , Nguyễn Bắc Sơn ,Nguyễn Bá Trạc, Linh Phương . Huỳnh Hữu Võ , Trần Dzạ Lữ , Từ Kế Tường , Nguyễn thị Minh Ngọc v.v…và nhiều tác giả khác được các bạn trẻ yêu mến vẫn tiếp tục cống hiến những đóa hoa nghệ thuật giá trị cho độc giả.
Xin các độc giả dài hạn tiếp tục ủng hộ và giới thiệu tuyển tập này .
TRẦM TÍCH THÁNG TƯ
Bên đông có nghe
hồn thiêng ?
Rủ cờ ai oán
gông xiềng nặc nô
Bên tây có nghe
cơ đồ ?
Rừng kinh thiêng
biển dậy bờ nô vong
Ngược bắc
tan tác Tiên Rồng
Xuôi nam
gót Hán lệ ròng dân oan
Vì đâu
xẻ nghé tan đàn ?
Tổ tiên ? Bờ cỏi ?
đâu trang sử vàng ?
Nam Quốc Sơn Hà
giặc xéo tan …
MỘT , VÀ MỘT MÌNH TÔI…
Một, và một mình tôi
khói hương tục lụy
Tôi vay người tiếng cười
Cánh hư vô mở ngõ
Một, và một mình tôi
Âm rêu phai úa
Tóc mây chiều chơi vơi
Biết đi nhưng chẳng đến
Một, và một mình tôi
Cà phê đắng ngắt
Chim hót chi nửa vời ?
Mỗi buổi sáng xa lạ
Một, và một mình tôi
Huê tình, cò lả
Ai bỗng vừa qua đời ?
Vệt sao băng biếng nhác
Một, và một mình tôi
Dòng sông tiếng khóc
Riêng một mình tôi rơi
Dẫu chưa lần vỗ cánh …
Chu Thụy Nguyên
Xa Chồng Non Tháng
Nguyễn Thị Minh Ngọc
Là một nhà văn kiêm đạo diễn sân khấu, tôi sống độc thân đến 51 tuổi mới lập gia đình. Ở Việt Nam, có lẽ tôi phá kỷ lục là người trong giới “ nghệ” lấy chồng trể nhất. Chuyển từ tình trạng “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, không rờ tới bếp núc, ngủ thì trải manh chiếu nhỏ hay kê hai cái ghế xếp là tạm xong một giấc ngắn giữa hai xuất diễn, một cảnh quay, có lúc tôi làm việc quần quật từ sáu giờ sáng tới sáu giờ chiều mới thấy đói đói và phát giác ra từ sáng tới giờ mình chưa ăn gì, nay phải khép mình vào khuôn khổ với my better half – một nửa tốt hơn của tôi , với tôi là một cuộc cách mạng lớn. Đám bạn ở Việt Nam còn đánh cá xem tôi cầm cự cuộc hôn nhân nầy được mấy năm và chúng nó thua độ rất nhiều khi chúng tôi đã tiến tới năm thứ tám.
Trong thời gian đó, tôi vẫn có cơ hội làm nghề, có điểm thuận lợi hơn xưa, cũng có nhiều bề vất vả hơn xưa. Xưa, trong nước, làm nghề mười hai thành công lực tiêu tốn hết mười vào chuyện phải đối phó với .. muôn trùng vây, giờ phải đối phó đến mười một vì rất khó quy tụ được những người thích hợp với công trình sáng tạo tập thể nầy vì hoàn cảnh địa lý, tài chính và.. gia cảnh. Cụ thể nhất, vào cuối năm 2010, vở We’re- Chúng Tôi Là của tôi được nhà hát Liên Á tổ chức cho đọc ở New York tôi dám mời em gái ruột của mình là Minh Phượng nhân dịp Phượng sang diễn ở Boston. Bà giám đốc nhà hát không hiểu tiếng Việt nhưng cười ngặt nghẹo khi được xem Phượng độc diễn vai bà vú với ông chủ liệt trong lớp kịch phỏng theo I’m đàn Bà (*) của Y Ban. Đến khi vở diễn chính thức ở New York vào năm 2011 thì tôi đành nhờ một diễn viên người Hoa thay vai đó. Phượng hiện là single-mom, phải làm nail nuôi hai con nhỏ nên thù lao $800 cho 3 tuần ở New York không đủ chi phí cho ba mẹ con sống. Phần tôi thì gặp phải vấn đề khác, không vì tiền mà vì… chàng! Đây là ghi chép của một người vợ kiêm đạo diễn, sau ba tuần xa nhà để đưa được kịch Việt Nam diễn song ngữ ở một nhà hát off-off Broadway tại New York Tiếp tục đọc




