CUỐI CHÂN TRỜI

người về tận cuối trời gió cuốn
buồn vui như trang giấy trắng thờ ơ
ta -vách núi tựa bóng ngày phai lãng
nắng bờ sông sao vẫn nắng như mơ

ai đốt khói góc rừng nghi ngút
mắt đồng bằng sầu bộ lạc khôn nguôi
ta -ga xép tựa vai chiều dĩ vãng
đóa hoa cười sao mấy thuở còn tươi

cũng trần ai vì ai mà lận đận
qua truông đèo viết vội một đôi câu
thả xuống giòng sông sao vẫn nắng
như mơ xanh không hề biết bể dâu

hào hoa rắc lên mưa lấm tấm
ngói cổ trầm ngâm ngóng nẻo chim bay
và câu cuối xin treo lên đỉnh tháp
phất phơ ngày tơ tóc cuối trời say

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Advertisements

One thought on “CUỐI CHÂN TRỜI

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Gió theo người …
    Buồn vui hững hờ…
    Trang giấy viết vu vơ…
    Bóng núi xa mờ…
    Sông nắng chút mơ…
    ….Gác xép tựa cửa.
    Dĩ vãng đóa hoa tươi…
    Đồng bằng,bộ lạc,rừng xưa…
    Truông đèo,đỉnh tháp ngói cổ.
    Tất cả còn trong nỗi nhớ…
    ….Trần ai mưa…
    Chim bay về tổ…
    Mắt sầu ngẩn ngơ!
    Dường như ai đó!
    Đợi ta mãi chờ?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s