Không Hẹn Dân Mình Đâu Có Hẹn

Không hẹn! Dân mình đâu có hẹn? Một ngày đau đớn! Việt Nam tôi; hai mươi người chết vì tại nạn! Nghỉ Lễ làm chi cứ vậy hoài?

Đọc báo, Đảng luôn ban cái lệnh: Báo nào cũng báo-của-nhân-dân, những điều “tiêu cực? là không viết, “tích cực” không hà! Thảm thế? Ôi!

Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Tin anh Thủ Tướng mới qua Tàu, vòng tay thưa thốt thằng Ba Chệt, đó mới là “tin tốt đẹp” sao?

Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Tin đường Cao Tốc Bắc Xuyên Nam? Dân thì thất nghiệp không thuê mướn, cõng Bắc Kinh sang để chúng làm!

Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Bạc bài mới bắt tỉ đô la! Một ngàn triệu bạc đô la Mỹ mà giống như tờ giấy vẽ hoa!

Trời ạ! Việt Nam buồn thảm thiết, Bắc Nam cướp giật chuyện thường ngày. Nước non thống nhất, đời phân hóa, đứa học trò kia đánh cả Thầy!

Không hẹn! Dân mình đâu có hẹn, vượt biên chấm dứt…vượt tàu bay! Mỗi năm ba tỉ tiền du lịch, vạn tỉ ngân hàng in mỏi tay!

Dân Bắc thật tài trong lý luận (**), người Nam toàn một lũ ngu si! Lệnh nào chúng cũng tuân răm rắp, nhà cửa ruộng vườn mọc cánh bay!

Cái giọng Sài Gòn thành giọng ngọng, Bắc Kỳ “bức xúc” cứ vang vang…Tin tai nạn Lễ coi như chuyện / con nít giỡn đùa với trái banh!

Xếp giép…khi đi vào khám bệnh, thân tàn bệnh viện bước chân ra…Ngày, trăm người chết coi như nhỏ! Nửa Thế Kỷ ôi cuộc “thái hòa”!

Đù Mẹ đù Cha quân Cộng Sản! Tú Xương còn sống chắc còn thơ? (*) Tôi từ lưu lạc…là xong cuộc, xếp cất lòng đau một lá cờ!

Xếp cất, lòng đau một lá cờ!
Một ngày qua tưởng vạn ngày xưa…mạng người cọp báo vồ, nhai, nuốt…để lại muôn năm ảnh Bác Hồ!

Trần Vấn Lệ

Đời Người Ai Khiến Kiếp Mồ Côi

Em nói em không-sao-ngủ được
Người bên hàng xóm cứ ồn ào…
Khuya rồi quán rượu còn lưu khách
Em phải tung mền đi ngó sao…

Sao nhiều hơn cả lòng em nhớ
Anh bắt đền em dám hứa không?
Em hỏi…câu nào em cũng hỏi
Mà quên câu hỏi Cạn Chưa Sông?

Sông còn không cạn thì tâm biển
Em ạ muôn năm lệ cứ trào!
Đất nước quê mình đang thống nhất
Dẫu là biển đã hóa nương dâu!

Hỡi ơi dâu biển, đời tang hải
Em với anh đời cuộc đổi thay
Anh nhớ em hoài đôi mắt đó
Anh thuơng biết mấy cặp chân mày…

Chân em, anh cũng thương từng ngón
Có ngón chân nào anh chửa hôn?
Có ngón tay nào anh chửa vuốt?
Có sợi tóc nào không vấn vuơng?

Em tóc dài chi…nặng cái đầu
Làm sao em ngước ngược buồng cau?
Làm sao em gọn gàng bên Ngoại
Em chẳng biết chiều đã xuống sao?

Em chẳng biết mà…anh rất nhớ
Mỗi ngày em cõng nắng mưa đi
Mỗi ngày là một ngày, thôi cũng
Người biệt ly người buổi biệt ly!

Ôi buổi biệt ly buồn lắm lắm
Tống Biệt Hành Ly Khách trắng tay!
Mẹ nhé, ba năm đừng có đợi
Em à, anh có khác gì mây?

Mười giờ khuya vẫn như chưa tối
Em thức…bao nhiêu giọt lệ rồi?
Bốn bốn năm không là giấc mộng
Đời người ai khiến kiếp-mồ-côi?

Trần Vấn Lệ

Lục Bát Uyên Nguyên

​Trời không chớp biển với mưa nguồn
Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn…
(Trần Tế Xương)

1,
Trăng chìm. Quạ khóc. Trời sương
Câu thơ âm hưởng Thịnh Đường bỗng hay!
Ngó trời…tráng sĩ buông tay
Quê Hương thôi đến nỗi này…buông xuôi!

2,
Tóc người ta, tóc có đuôi
Em cầm lược chải, em cười dễ thương!
Một mai rồi thiên nhất phuơng
Nhớ đuôi mái tóc mưa nguồn bão sông…

3,
Đường đi…đi sẽ tới cùng
Gian nan ngó lại: mấy vòng gian nan?
Mấy vòng một cổ Việt Nam
Thân không máu chảy, súng cầm bắn ai?

4,
Không còn Đất Nước chia hai
Cây cầu Bến Hải hết dài thiên thu!
Từ nay bạn cũng như thù
Phất cao chỉ một lá cờ một sao!

5,
Hợp hòa, hòa hợp, tào lao
Một Tào Tháo đuổi mày tao chạy dài
Chạy đi! Chạy nữa! Chạy hoài
Chạy cho đến tận cuối trời chân mây!

6,
Buồn buồn lấy bút cầm tay
Nối đuôi lục bát cũng đầy trang thơ!
Ôi đuôi con mắt đừng chờ
Bài thơ đoạn cuối chỉ mờ mắt em…

Trần Vấn Lệ

Ngắm Trăng Khuya

Không ai ở Mỹ ngắm trăng khuya. Tôi, nửa đêm, xong việc trở về, ngồi nép bóng cây nhìn bóng nguyệt, nhớ. Trời ơi nhớ bóng trăng quê!

Bóng trăng quê tắm trong dòng suối, phơi áo lụa vàng mỗi lá tre…Chừ, đã làm sao? Mây chắc tụ? Hay tay ai đó nỡ lòng che?

Ngồi nghĩ miên man, rồi hết nghĩ. Muôn năm không kín vết thương lòng. Nhớ xưa lán trại nhìn khe cửa, trăng khóc…người ơi! Trên núi sông!

Tôi đứng dậy đi, trăng bất động. Rồi xe lăn bánh. Bóng trăng tan. Trước tôi, thành phố, đèn giăng mắc, ai nhớ làm chi bóng nguyệt vàng?

Tôi khuấy cà phê mà tưởng khuấy / lòng tôi. Tan nát mảnh trăng khuya! Muôn năm…cơm áo, đời như bụi…mai mốt, tàn tro…gió thổi về?

Trần Vấn Lệ

Thà Có Bài Thơ Hơn Chẳng Có

Hôm nay, nắng đẹp hơn hôm qua! Nắng đỏ bao nhiêu cái mái nhà! Nắng trắng những con bồ câu trắng! Nắng vàng! Rực rỡ những cành hoa…

Tôi đang tựa cửa nhìn mây trắng…nhớ áo dài em trắng góc sân, nhớ đám hoa quỳ sau Tết nở…hoa đào đây đó vẫn còn Xuân?

Còn mươi phút nữa tôi vào lớp. Còn mươi phút nữa, em xếp hàng. Một bầy con gái năm mười sáu, buổi sáng đến trường ai cũng ngoan…

Tôi hồi đó tuổi bao nhiêu nhỉ? Quên mất rồi em, quá khứ, xưa…Nền bảng màu xanh, viên phấn trắng, một bầu trời cũ biết bao thơ!

Tôi đang tựa cửa nhìn mây trắng…nhìn nắng chan hòa buổi sáng đây. Sau những ngày mưa, trời đẹp lắm, tháng Ba năm mới, nắng xanh cây…

Tôi biết tôi không còn trẻ nữa, các em thì cũng lớn khôn rồi…Một thời tao loạn chừ yên ắng…mà trách hờn chi cuộc đổi đời?

*
Ba mươi năm, hỏi sao mình sống? Bè bạn bao nhiêu đứa ngậm cười? Tôi, tại sao tôi xa Đất Nước? Một thời Cải Tạo nước sông trôi?

Nước sông…ra biển, biển muôn trùng. Nắng đỏ mái Chùa? Thật nắng không? Nắng đỏ mái nhà…không phải nắng? Nắng là tôi nói, nắng mênh mông…

Mênh mông là nắng, mênh mông nhớ. Bát ngát, bao la…cũng nghẹn ngào! Cố Quận tự dưng thành Cố Lý! Những tình cố cựu thấy nao nao…

Em ơi…Trời nắng…Bồ câu trắng…Hai chữ Thái Bình hóa đại dương…Trời đã hết mưa nên có nắng? Người không vui được, tự nhiên buồn?

Bài thơ này có trong ngày mới, sau những ngày mưa ê ẩm lòng…Thà có bài thơ hơn chẳng có, em cầm lên thử…thấy thơm không?

Trần Vấn Lệ

Nhật Ký Có Màu Hoa Đào

Ôi mùa Xuân! Mùa Xuân hôm nay…
Nếu không gió thổi áo em bay
…thì tôi không thấy mùa Xuân tới
nhật ký tôi không có tháng ngày….

Tháng ngày có tự muôn năm trước
tà áo dài bay thuở Nhị Trưng
Cái thuở nước non chưa có Sử
một hôm máu chảy hóa mùa Xuân!

Không riêng máu chảy trên sa trường
nhuộm đỏ rừng phong mưa tuyết sương
mà cái cúi đầu sa nước mắt
mấy lần gạt lệ, Sử sang chương?

Em à, mình sống thấy hôm nay
đã biết bao con suối đổ đầy
nước ngập trường giang rồi biển lớn
…rồi em, tà áo gió bay bay…

Em à, thơ, truyện, thường hư cấu
nhưng Sử Biên Niên – Lịch Sử hồng
có thể điểm tô son phấn chút
Tình Yêu rực rỡ nét chân dung!

Anh yêu em với Tình Yêu đó
từ dáng đơn sơ nếp áo dài
từ tóc có xoăn vì nắng cuộn
từ bàn chân nở đóa hoa sen!

Ôi mùa Xuân này! Bùi Thị Xuân
một người Nữ Tướng mắt rưng rưng
nhìn con năm tuổi bầy voi đạp
bốn ngựa đưa hồn Mẹ bốn phương!

Tôi dạy nữ sinh trường học đó
Sáng nay nhìn thấy hoa đào cười
Biết lòng tôi lạnh bao nhiêu nỗi
Nhớ các em mùa Xuân áo phơi…

Trần Vấn Lệ

Tối Hăm Chín Tết

Một bước nữa thôi…là tới Tết! Thời gian lui lại, có bao giờ? Ba mươi chờ vậy, đêm trừ tịch, dám…ngủ quên…chừ, dám có mơ?

Mưa mãi…mưa hoài. Mưa sẽ tạnh! Nửa đêm, lưng lửng, nửa đêm buồn…Buồn ai, không có, đang buồn ngủ…Dẫu có thế nào, mai cũng Xuân!

Mai, chuyện của mai, Thiên Chúa phán. Khổ đau đã đủ bữa hôm nay! Nào ai theo Đạo không tin Chúa? Mình ngoại Đạo mà mắt cũng cay!

Thôi kệ, buông xuôi dòng nước chảy…Thời gian, nước chảy, một đường xuôi! Những người lội ngược không hề tới / cái chỗ ngọn nguồn mây trắng trôi!

“Bạch vân thiên tải không du du!”. Thiên tải – ngàn năm…cõi tít mù. Biết vậy, tại sao mình cứ tính…Tính mờ con mắt thấy Thiên Thu!

Hôm nay, hăm chín, mai ba mươi. Mồng một chào nhau nở nụ cười…Ai viết cho tôi trên cánh thiếp, nhành mai đơm nụ thấy thương ơi!

Tôi biết mình xa…vẫn cứ xa…Xa Non, xa Nước, biệt quê nhà! Nhớ ai mặc áo bà ba tím…nhớ nụ tầm xuân…nhớ xót xa!

Bốn mùa…không biết Xuân hay Hạ, một trộ mưa, trời…không lẽ Thu? Tí tách…nằm nghiêng, nghe tí tách…Một ngày sắp tới…sẽ bao lâu? (*)

“Mưa chiều Thứ Bảy, tôi về muộn, cây khế trên đồi trổ hết bông!” (**), Nguyễn Hàn Chung nhắc thơ ai đó, mười bảy ai xui bậu lấy chồng?

Mười bảy…Bây giờ hăm chín Tết, ai còn tần tảo phải không ai? Ai còn tíu tít cơm và áo…Chiếc áo bà ba…kệ gió bay!

Trần Vấn Lệ

(*) Cổ thi: Tứ thời vô Xuân Hạ, Nhất vũ tiện thành Thu.
(**) Thơ Phạm Công Thiện.

Nước Rơi Thẳng Đường Mưa

Mưa sang ngày Thứ Năm. Mưa qua ngày Thứ Sáu. Mưa thôi, không có bão…là mưa, mưa-không-bay…

Mưa suốt cả tuần nay. Chim đi đâu hết cả? Cây mùa Đông không lá. Hoa mùa Đông không hoa…

Cái lạnh đã buốt da, bây giờ buốt tới thịt. Thương quá môi con nít, tím hườm, đôi khi run…

Người lớn có người ôm / cái mền cho đỡ lạnh. Phone, tiếng chuông đặc quánh (chắc đông đá hết rồi?).

Không ai nói một lời…Xe ngoài đường cũng vắng. Khác hẳn những ngày nắng…đi làm để khoe xe…

Nhà Thờ, Chùa im khe. Nước không là nguồn sống. Trang Kinh năm bất động…không có gió để bay!

Thế là suốt tuần nay, mưa từng ngày cho đủ / lời khấn cầu hôm nọ: Lậy Trời Cho Có Mưa!

Mưa từ sáng tới trưa. Mưa xế chiều tới tối . Chim có về: mất lối! Người có về: Mất Quê…

Bờ sông ở bên tê, ở bên ni, cũng vậy…
Ai xa hồi mười bảy, bây chừ…Mưa Ra Sao?

Một câu hỏi…ngọt ngào. Chuông Giáo Đường không đổ…Những ngày mưa không gió, nước rơi thẳng đường mưa…

Trần Vấn Lệ

Ngày Hôm Nay

Hôm nay không nắng cũng không mưa. Trời cũng không mây. Bốn phía mờ. Không phải mù sương. Không phải tuyết. Hình như là lụa, gió bay tơ?

Hình như sắp có bài thơ mới, cái chỗ mình phơi trải tấm lòng, cái chỗ nắm tay bè bạn cũ, thở dài…xa quá nhé Non Sông!

Hình như không có gì hư ảo, vẫn cỏ màu xanh, vẫn tiếng chim…dẫu chẳng véo von vào buổi sáng mà đìu hiu lắm, rất mong manh…

Hôm nay, tính nhẩm: ba mươi năm…Ôi cái thời gian cái thế gian. Năm, tháng, tự dưng thành cái bóng. Bóng gì? Không lẽ bóng-vang-vang?

Hôm nay, tưởng tượng là mai mốt, mình trở về thăm mộ Tổ Tiên…hay chẳng trở về, ai biết được? Hàng tre, nhớ quá nắng xiên xiên…

Nắng cũ mèm rồi như bếp than, không ai khơi để bếp tro tàn…Trăng tròn một tối rồi trăng khuyết, người đã xa mờ mấy chục năm!

*
Hình như sáu đoạn bài thơ mới, là bấy nhiêu trang sách đoạn trường? Là bấy nhiêu mưa chiều có thể làm mờ con mắt buổi hoàng hôn?

Em ơi đừng đợi chờ anh nữa…Chờ để nghe hoài tiếng vạc sao? Chờ để thấy chiều cao của núi…thấy mặt trời đã chết nơi nao?

Ôi cánh buồm đen và lụa tím, có tiếng buồn nào hơn tiếng chuông? Xưng tội giùm anh, con bất hiếu, thổi giùm tro bụi bám bình nhang…

Trần Vấn Lệ

Một Bữa Tao Phùng

Bạn bè lâu mới gặp, tay bắt và mặt mừng…rồi khói thuốc thơm lừng, rồi cà phê thơm ngát, rồi những chuyện xà bát…nội dung là Có, Không…Chừ mới thấy Tây Đông chỉ là vòng số phận…chỉ là cái vệt phấn vẽ trên tấm bảng đen / có chỗ đi mon men, có chỗ đi ào ạt…Chuyện gì cũng xà bát! Trôi giạt là…đại dương!

Bạn bè gặp ít thương / mà tại sao nhiều nhớ? Có người xưa không ngó, nay ngó thấy…không ngờ. Tất cả chỉ là mơ / như gió đùa ngọn cỏ / kìa, góc rào, con thỏ…hiện ra mấy nụ hoa / giữa đất trời bao la / chúng ta từng giữa gió / chúng ta từng đây, đó…chúng ta từng giữa mưa / chúng ta có ai ngờ: tại sao mình còn sống? Ly cà phê còn nóng, uống đi mấy ông trời…

Ôi ha hả tiếng cười…
Ôi ngậm ngùi câu nói…
Quá khứ là dĩa gỏi
Cầm đũa hất nó đi…

*
Không ai nhắc ngày về…mà về đâu? Mai? Mốt? Đã qua thời hoảng hốt…bây giờ, thời ngẩn ngơ! Nghĩ đến cái bình tro, nghĩ mình là tro bụi, nghĩ đến câu “nên nỗi” / mở đầu Chinh Phụ Ngâm / gió mát và đêm trăng / ù ù hồn tử sĩ…Mới mà hai Thế Kỷ…và ba Thế Hệ rồi…

Gặp nhau là hạnh phúc / dù một thoáng ngả tư / dù một thoáng trong thơ. Tôi làm bài thơ mới, biết không ai mong mỏi, cũng không còn báo đăng, in thành tập…đem quăng / vào biết bao thùng rác!

Thuốc ngon mấy cũng nhạt…Ngày vui mấy cũng tàn…Để lại đó cái bàn, chia tay vin thành ghế…

Trần Vấn Lệ