Nước Rơi Thẳng Đường Mưa

Mưa sang ngày Thứ Năm. Mưa qua ngày Thứ Sáu. Mưa thôi, không có bão…là mưa, mưa-không-bay…

Mưa suốt cả tuần nay. Chim đi đâu hết cả? Cây mùa Đông không lá. Hoa mùa Đông không hoa…

Cái lạnh đã buốt da, bây giờ buốt tới thịt. Thương quá môi con nít, tím hườm, đôi khi run…

Người lớn có người ôm / cái mền cho đỡ lạnh. Phone, tiếng chuông đặc quánh (chắc đông đá hết rồi?).

Không ai nói một lời…Xe ngoài đường cũng vắng. Khác hẳn những ngày nắng…đi làm để khoe xe…

Nhà Thờ, Chùa im khe. Nước không là nguồn sống. Trang Kinh năm bất động…không có gió để bay!

Thế là suốt tuần nay, mưa từng ngày cho đủ / lời khấn cầu hôm nọ: Lậy Trời Cho Có Mưa!

Mưa từ sáng tới trưa. Mưa xế chiều tới tối . Chim có về: mất lối! Người có về: Mất Quê…

Bờ sông ở bên tê, ở bên ni, cũng vậy…
Ai xa hồi mười bảy, bây chừ…Mưa Ra Sao?

Một câu hỏi…ngọt ngào. Chuông Giáo Đường không đổ…Những ngày mưa không gió, nước rơi thẳng đường mưa…

Trần Vấn Lệ

Advertisements

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s