Ngắm Trăng Khuya

Không ai ở Mỹ ngắm trăng khuya. Tôi, nửa đêm, xong việc trở về, ngồi nép bóng cây nhìn bóng nguyệt, nhớ. Trời ơi nhớ bóng trăng quê!

Bóng trăng quê tắm trong dòng suối, phơi áo lụa vàng mỗi lá tre…Chừ, đã làm sao? Mây chắc tụ? Hay tay ai đó nỡ lòng che?

Ngồi nghĩ miên man, rồi hết nghĩ. Muôn năm không kín vết thương lòng. Nhớ xưa lán trại nhìn khe cửa, trăng khóc…người ơi! Trên núi sông!

Tôi đứng dậy đi, trăng bất động. Rồi xe lăn bánh. Bóng trăng tan. Trước tôi, thành phố, đèn giăng mắc, ai nhớ làm chi bóng nguyệt vàng?

Tôi khuấy cà phê mà tưởng khuấy / lòng tôi. Tan nát mảnh trăng khuya! Muôn năm…cơm áo, đời như bụi…mai mốt, tàn tro…gió thổi về?

Trần Vấn Lệ

Advertisements

One thought on “Ngắm Trăng Khuya

  1. Hoa Mơ nói:

    Nửa đêm chỉ có tôi.
    Dưới bóng cây lặng ngồi.
    Ngắm bóng nguyệt đêm tối.
    Để nhớ trăng một thời.
    –Trăng buồn chốn quê tôi.
    Trăng như khóc không lời.
    Ánh trăng vàng trên núi.
    Trên sông Thương trăng trôi…
    Tình tôi thương thầm gọi…
    ”Trăng ơi trăng của tôi!
    Vết thương lòng nhức nhối.
    Tôi cùng trăng chia đôi.
    Tình tự lời độc thoại.
    ”Yêu trăng yêu thương tôi.
    Mai nầy thân cát bụi.
    Tôi theo cùng gió thổi…
    Quấn quýt bên trăng vui.
    –Cà phê đây tôi ngồi
    Từng muỗng khuấy buồn vui….
    Trăng cùng tôi mỉm cười.
    ”Yêu tan vào bờ môi…”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s