nghe mình rong rêu

 

đêm về gõ cửa
ôm đời phù hư
một vầng trăng ứa
ánh vàng tương tư

chỉ còn giọt lệ
rơi giữa đời nầy
con trăng nằm kể
với làn mây bay

từ muôn tiền kiếp
mưa bụi phận người
đôi vầng nhật nguyệt
tan vào kinh thư

về chơi với núi
nghe đời héo khô
môt lần chợt ngộ
mây tràn hư vô

nẻo về mờ khói
sương trôi mịt mùng
đường trần mê mải
bao giờ cáo chung

còn chăng cuối dốc
là những tiêu điều
tôi ngồi cô độc
nghe mình rong rêu

nguyễn minh phúc

 

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s