NGỦ NGON NHÉ CƯNG

nguyenvi

“Ngủ ngon đi cưng!”
Lời ru thật dễ thương tôi quen nghe từ hồi còn bé tẹo
Mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi, rồi năm mươi năm trôi
Lời ru cứ tưởng…đã xưa rồi Diễm
Vẫn kiên nhẫn đến ngoan cố bám theo tôi, theo anh dù gần hết cuộc người.
“Ngủ ngon đi cưng!”
Lời ru đã từng bắt tôi sợ đến phát khiếp
Không khác mấy những tiếng động lạ khi phải đi đêm qua khu mồ hoang
Lại cũng từa tựa lời nhắc tuồng sau tấm màn nhung sân khấu
Nơi đầy dẫy phấn sáp và diêm dúa đèn màu, chát chúa âm thanh.
“Ngủ ngon đi cưng!”
Các cụ tằng tổ mấy ngàn năm xưa khêu lửa đốt xương thú ngồi viết Dịch kinh
Rằng từ hỗn mang âm dương sinh thành và sánh vai nhau đi đến tận cõi vô cực
Sao cứ phải giật mình cả khi có cớ và vô cớ
Dù ba bốn ly cà phê đen trong ngày trì hai mí mắt cấm gần nhau.
“Ngủ ngon đi cưng!”
Lời ru không buồn sao nghe mênh mang mênh mang
Nửa giống tiếng ông, nửa giống tiếng cha, nửa giống tiếng anh, và nửa giống tiếng tôi
Thực đơn thịt cầy một món, bốn món, bảy món, rồi mười lăm món
Vẫn còn thiếu và phải thêm vào hàng tỉ món giả cầy đó thôi.
“Ngủ ngon đi cưng!”.

NGUYÊN VI

VÀ THÔI…

luthanhkien

Và thôi , hoang mạc một đời
Và thôi , cánh nhạn bên trời biệt tăm
Và thôi em , và thôi anh
Và thôi đừng nói, hãy thầm lặng đi
Và cơn mưa cũ, đôi khi
Và đôi khi , một lối về chia hai
Và thôi,tóc đã lìa vai
Và anh , mây chẻ xuống ngày quạnh hiu
Và thôi, còn nhớ chi , chiều
Vài ba cánh mỏng, dăm điều tiếc thương.

LỮ THÀNH KIẾN

Mưa

trantrungdao

Đêm về phố lạ dưới cơn mưa
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa
Che tay nghe lệ mình đang ướt
Bước chậm thương cây lá chuyển mùa

Lụt ở quê hương, mưa xứ người
Một giòng tủi nhục chảy không nguôi
Mưa qua biển Thái tanh mùi máu
Bao xác thây người lặng lẽ trôi

Sài Gòn mưa rớt một màu đen
Khóc thầm từ độ đổi thay tên
Em có ngồi bên ao nước nhỏ
Anh, con thuyền giấy cuốn lênh đênh

Hà Nội mưa phùn buổi chớm thu
Đường về lịch sử tối âm u
Hãy khóc lên đi trời tổ quốc
Rửa sạch lầm than lẫn hận thù

Mưa xuống tình người rách tả tơi
Lọc lừa, phe phái vẫn chưa thôi
Mưa che khuất lối về Văn Miếu
Giảng Võ Trường đâu ? Sập mất rồi !

Mưa phai mái tóc thời niên thiếu
Tuổi trẻ nhòa theo hạt lệ trời
Ngoảnh mặt về Nam, mây xám qúa
Bao giờ nắng đẹp, núi sông ơi !.

Trần Trung Ðạo

Huyền thoại Ba Trợn

phamhoainhan

Nó thứ Ba, tên gì hổng biết. Người ta không kêu nó là Ba Gai, Ba Phải mà kêu là Ba Trợn, vì một lẽ đơn giản: nó đúng thiệt ba trợn! Ba Trợn là một gã vô danh tiểu tốt, gia cảnh bình thường, không nghèo khó bi thảm để người ta phải đưa tin lên mạng mà đắng lòng, cũng không tài năng quyến rũ khiến người ta phải ca ngợi rằng hấp dẫn khó cưỡng. Thân cận và biết tới Ba Trợn chỉ có một người thôi, đó chính là Hai Ẩu.

Ngày nọ, sau một giấc ngủ say sưa, nước miếng chảy đầy gối, Ba Trợn bỗng lên đồng dõng dạc tuyên bố mình là hot boy đẹp nhất Việt Nam. Trong lúc Hai Ẩu đang ôm bụng cười khùng khục vì thằng em ba trợn của mình thì bỗng đâu có Cu Tí nghe được câu đó và chạy tới. Cu Tí hí hửng giơ máy ảnh lên bấm lách cách chụp hình Ba Trợn và phỏng vấn mấy câu.

Ba Trợn thêm chữ rắc vô tên mình, tự xưng là Ba-rắc Trợn, có bạn thân ở bên Mỹ tên Barack Obama. Nó xô Hai Ẩu đi chỗ khác và nói với Cu Tí rằng mình thuộc gia đình danh gia vọng tộc, ba má chị em dì cậu của Ba-rắc Trợn đều là đại gia, mỗi lần cắt móng tay móng chưn hay hỉ mũi đều có người xun xoe phục vụ. Hai Ẩu núp đằng xa thấy Cu Tí ngoáy ngoáy ghi lia lịa. Hai Ẩu bàng hoàng tự hỏi sao lâu nay mình hổng biết thằng em Ba Trợn của mình nó lừng danh thiên hạ vậy ta?

Ngày hôm sau trên mạng xuất hiện hình và bài phỏng vấn Ba Trợn, à lộn, Ba-rắc Trợn. Cư dân mạng đọc bài ấy nửa tin nửa ngờ. Chẳng biết Cu Tí có xử lý hình của Ba-rắc Trợn thế nào không mà nhìn mặt nó bóng quá (chữ bóng ở đây muốn hiểu theo nghĩa nào cũng được). Có người nói chắc là mặt thằng này có thoa phấn!

Ngày hôm sau nữa, hàng loạt Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng… nườm nượp kéo tới phỏng vấn Ba-rắc Trợn. Ba-rắc Trợn hùng dũng tuyên bố: Ai chứng minh được rằng Ba-rắc Trợn này thoa phấn, tui sẽ cho người đó một tỷ! Ba-rắc Trợn khẳng định chắc như đinh đóng cây chuối: Nhằm nhò gì ba cái tiền tỷ lẻ tẻ, chỉ đủ mua cái túi xách của má tui thôi! Nó cũng tỏ vẻ hết sức trầm tư, nói thêm: Mấy anh Cu này vinh dự lắm mới được tui tiếp, chớ cỡ tui thì phải đi xe hơi BMW trở lên mới có cơ may nói chuyện với tui. Đi SH mà cũng bày đặt phỏng vấn Ba-rắc Trợn. Nói thiệt nghe, ngay cả cái đất Sài Gòn này cũng chưa xứng cho tui sống nữa đó!

Ba-rắc Trợn ngày càng nổi tiếng. Nó càng nổi tiếng bao nhiêu Hai Ẩu càng thấy mình ngu bấy nhiêu. Bởi vì chỉ cần nhích thêm một chút là biết ngay Ba-rắc Trợn là người thế nào rồi, thậm chí biết nó là… người cõi trên nữa, vậy mà sao Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng cứ tỉnh bơ đăng những phát biểu vung vít của nó y như thiệt khiến cho mọi người xôn xao vậy ta?

Bao la cai

Rồi một ngày nọ, Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng đã nhích thêm một chút. Chúng đã phát hiện ra chuyện mà đáng lẽ phải phát hiện ngay từ đầu, rằng bạn thân của Ba-rắc Trợn hổng phải là Barack Obama mà chỉ là Hai Ẩu, một gã cà tửng cà tưng, lại ẩu tả. Còn gia cảnh của Ba-rắc Trợn chỉ là bình thường thôi, chẳng phải đại gia gì ráo. Những thông tin này được coi là phát hiện vĩ đại và được Tí, Tèo, Tửng phơi bày lên mạng như một kỳ tích.

Ba-rắc Trợn gân cổ cãi lại, nói rằng Hai Ẩu là một gã cha căng chú kiết, chẳng quen biết gì nó cả. Nó sẽ gọi điện qua cho Barack Obama để ông này đập tụi Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng một phen cho biết thế nào là lễ độ. Báo mạng lại được một phen thông tin dài dài về vụ việc rất… ba trợn này.

Hai Ẩu không buồn vì thằng em Ba Trợn không chịu nhận mình, chỉ băn khoăn tự hỏi: Trong sự việc này, Ba Trợn đã biến thành Ba-rắc Trợn rồi, vậy ai mới chính là ba trợn đây?

PHẠM HOÀI NHÂN

CHIA TAY ĐỒI DƯƠNG

maiviet

Chưa nói gì – sao chia tay Đồi Dương
Biển còn đó dấu chân người trên cát
Tóc chưa khô buổi chiều gió mặn
Đã nghe rồi nghìn dấu mưa tan

Mai em về , Đồi Dương chợt khóc
Bàn tay chờ vẫy phút xa đưa
Dù không nói nhưng hồn sao ngấn lệ
Nhìn tàu qua mấy lớp bụi mờ

Mai em về , lòng tôi biển động
Con sóng nào chao suốt chặng đường đi
Vẫn biết hai nơi là hai phía
Nên một mình buồn bã đến đôi khi

Mai em về , biển dưng đầy sóng
Và trời mưa – dẫu có vô tình
Cốc cà phê khoấy hoài vẫn đắng
Phút bên người buồn mấy cũng lặng thinh

Gửi về em ngọn gió biển chiều nay
Sau này có nhiều đêm trăn trở
Đồi Dương – vẫn còn nghe tiếng sóng
Vỗ trong đời một thoáng tình thơ

MAI VIỆT

PHÍA BUỒN

maithanhvinh

Lặng thầm
giấu vội cơn mưa
giấu đôi mắt cũ
giấu trưa vội vàng
giấu mùa
ngày cũng vừa tan
giấu trăm năm nữa
dặm ngàn cũng xa
giấu con mắt ướt lệ nhòa
giấu buồn vào chốn mưa sa đầu ghềnh
lưa thưa tóc sợi chênh vênh
giấu vào đâu nữa
để quên một đời ?
giấu trong ngăn kéo đầy vơi
buồn vui
chừ cũng là lời trống không
lắng nghe
mưa rớt đáy lòng
ta về
giấu nỗi buồn trong phía buồn…

MAI THANH VINH

ĐỚP PHẢI BẢ CHÓ

h1203

Ðể mô tả một người bắt chước một người khác từ hành động, cho đến ngôn từ một cách ngu xuẩn và dại dột, tiếng Việt có thành ngữ “ăn phải đũa” (người nọ hay người kia). Ðôi đũa ấy chắc không được chùi rửa sạch nên vẫn còn dính dãi rớt, nước miếng của (những) người dùng nó trước đó nên khi một người khác dùng nó để ăn uống, gắp thức ăn cho vào mồm, nuốt vào bụng thì cũng lây nhiễm những điều (thường là) xấu xa để rồi cũng có những cách ăn nói cư xử giống người ấy.

Tuy nhiên, việc ăn phải đũa người khác vẫn còn có thể có được một sự lựa chọn, hoặc dùng đôi đũa ấy (có dính nước miếng của những người trước) để ăn uống, hoặc không cầm nó lên, hoặc kiếm một đôi đũa khác.

Trong khi đó có một hành động khác thì lại thường không đi sau quyết định lựa chọn.

Gần đây ở trong nước có một thành phần bất lương chuyên kiếm sống bằng trò trộm chó mà tiếng Việt đã phải chế ra một danh từ mới để gọi những người này: cẩu tặc. Bọn cẩu tặc dùng thuốc độc tẩm hay trộn vào những thứ mà những con chó trông thấy, hay được ném cho là vồ lấy, đớp ăn liền, và ăn xong thì lăn ra chết gần như ngay lập tức.

Bọn cẩu tặc chỉ việc lôi đi đem bán cho các tiệm thịt chó.

Những con chó tội nghiệp cứ khi được quăng cho cái gì thì đớp ngay chứ không hề biết phân biệt đó là bả hay không phải bả nên mới chết thảm. Chó bị bả thì không cách gì thoát khỏi tay bọn ăn trộm hay cẩu tặc.

Mới đây, trên diễn đàn gocnhin online, người ta đọc được một bài viết khá dài của một người chắc chắn là đã ăn phải bả chó. Chỉ có bị bả chó mới viết lách như thế.

Người này dùng nguyên bài viết để nói về Võ Phiến, đả kích ông thậm tệ, nói là mục đích của bài viết là để ngăn chặn những chuyện tai hại cho đất nước mà văn chương của nhà văn Võ Phiến có thể tạo ra. Tác giả bài viết muốn làm cho thật rõ những sai lầm (chính trị) trong văn nghiệp của Võ Phiến để tránh cho nước Việt Nam những tai hại vì những sai lầm trong văn chương của Võ Phiến.

Thế nhưng bài viết ấy đã không đủ thuyết phục người đọc. Ðộc giả đọc tiếp những dòng chữ sau lời khẳng định của tác giả chỉ là để xem nốt trò tố khổ mới này có giống cảnh những người cha bị trói trước sân đình, cúi đầu nghe những lời nhục mạ của chính những đứa con ruột đẻ ra quay lại tố gian, nhục mạ cha mẹ thậm từ bằng những lập luận buộc tội vô giá trị và xuẩn động như thế nào.

Tác giả bài viết khá dài đăng trên tờ tuần báo Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh là Ðoàn Thế Phúc, con trai của nhà văn Võ Phiến.

Ðoàn Thế Phúc đã xác định ngay ở đầu về liên hệ của ông với Võ Phiến và nói rõ là “vô cùng bất đắc dĩ” nên mới phải lên tiếng về thân phụ. Ðoàn Thế Phúc tự cho mình trách nhiệm để phải lên tiếng. Ông khẳng định phải nêu ra những sai lầm (trong văn nghiệp) của Võ Phiến ngõ hầu không để cho văn nghiệp của cha mình “gây hại cho nước.”

Mặc dù trước đó, Ðoàn Thế Phúc đã kiểm duyệt rất kỹ hai cuốn sách của thân phụ trước khi cho một nhà xuất bản trong nước in lại. Ông Phúc đã loại bỏ hết những nội dung chính trị, những đoạn có dính dáng đến chính trị trong hai cuốn sách của Võ Phiến được xuất bản lần đầu tại Việt Nam sau năm 1975.

Ðoàn Thế Phúc cho là vì có liên hệ cha con với Võ Phiến, lại sống gần gũi với thân phụ, hơn nữa còn nhờ đọc Võ Phiến rất kỹ nên ông hiểu lập trường chính trị và cách nhìn lịch sử của Võ Phiến hơn bất cứ ai. Và vì thấy là lập trường chính trị và cách nhìn lịch sử của Võ Phiến mà ông Phúc mô tả là “bất ổn” có thể tạo ra những tai hại cho đất nước nên ông đã phải “bất chấp” cái quan hệ tối thân thiết cha con để lên tiếng chỉ ra những sai lầm của cha mình.

Ðoàn Thế Phúc cho biết, trước những chuyến về Việt Nam, ông không có gì bất đồng về quan điểm và lối suy nghĩ của thân phụ. Chỉ sau nhiều chuyến đi Việt Nam, hầu hết là những chuyến về thăm miền Bắc (sau năm 1991), ông mới bắt đầu “hoang mang,” và từ hoang mang, những cái nhìn của ông về Việt Nam thay đổi. Cái nhìn cũ mà ông đọc được trong các tác phẩm của chính người sinh ra mình hoàn toàn sai, vì nó chỉ là kết quả của những kinh nghiệm hạn hẹp đầy giới hạn về không gian và thời gian, suy diễn bằng một tâm lý bi quan của Võ Phiến.

Ðoàn Thế Phúc cho biết nhờ chuyến về Việt Nam đầu tiên đó, ông biết thêm được bao nhiêu chuyện lạ và “rất to” như bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập, kháng chiến Hà Nội, chiến dịch biên giới, Ðiện Biên Phủ… Nhưng theo chính những lời thú nhận như vậy, người ta mới thấy những hiểu biết về Việt Nam của Ðoàn Thế Phúc tội nghiệp biết là chừng nào. Một người từng du học tại Úc, lại sang Mỹ tị nạn nhiều năm mà phải đợi đến sau những chuyến đi “bụi” quanh Hà Nội (nhiều lần đến độ bị lầm là người Hà Nội) mới biết được dăm ba chuyện về đất Bắc như người Bắc vui vẻ, bình thản, giữ được nếp cũ, lại có thêm phong cách “cách mạng,” mọi người bình đẳng, cùng những điều “rất hay” khác về Việt Nam.

Ðọc đoạn này, người ta không biết những nơi mà Ðoàn Thế Phúc đi thăm là những nơi nào ở miền Bắc mà ông lại may mắn nhìn thấy được những điều tốt đẹp như thế?

Trong khi ngay vào lúc này, mở những trang báo trong nước ra, (không phải là những bài viết, những tác phẩm của Võ Phiến, những thứ văn chương phản động của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, hay tin tức của vài ba cán bộ Cộng Sản hồi chánh), mà của những tờ báo mới ra trong tuần qua, tháng trước, ngày hôm nay, người ta không thấy được những thứ tốt đẹp, nếp cũ, bình thản, phong cách cách mạng, mà Ðoàn Thế Phúc kể.

Người ta chỉ thấy những thứ tin tức như tại một ngôi trường nọ ở Hà Nội, ban giám hiệu phải dựng một tấm bảng lớn nhắc các học sinh không được đánh nhau, tụt quần của nhau ra giữa sân trường. Rồi cảnh các nữ sinh đánh nhau ngoài đường trong khi đám đông vây quanh hò reo, bạn bè dùng điện thoại thu video để đưa lên Facebook coi cho vui. Mà những cảnh như thế không phải là hiếm thấy, hay chỉ diễn ra ở một vài địa phương xa xôi hẻo lánh. Người ta cũng phải nói về những bún mắng, phở chửi, cháo quát, ốc lắm mồm mà ngay cả các bản tin của AFP và BBC cũng phải nhắc tới như một nét đặc biệt của “nền nếp,” “phong cách cách mạng” của miền Bắc.

Chắc ông Phúc cũng không đi qua những cảnh vượt sông đi học bằng túi ni lông, các em bé mỗi ngày hai buổi bơi ngang qua sông để đi học, cảnh phụ nữ cởi truồng cho Ðài Loan, Ðại Hàn xem hàng họ trước khi mua họ về làm nô lệ tình dục. Mà ông cũng không đọc được những lời rao bán các cô dâu Việt trên báo Tàu với cam kết không hài lòng sẵn sàng đổi người khác. Sao ông không đọc thấy những bản tin giết chóc nhau chỉ vì tranh nhau hát karaoke, cướp cái điện thoại, nhẫn tâm giết ngay một mạng người chỉ vì mất con chó? Hay những vụ lừa bạn bè, người thân bán sang những ổ điếm ở Trung Quốc. Hay chuyện dụ dỗ các học sinh vào đường dâm đãng của những người làm công việc giáo dục. Tại sao trong những chuyến về Việt Nam ấy ông không bao giờ biết nền giáo dục của Việt Nam đã suy đồi như thế nào để ai cũng có bằng giả, muốn có bằng gì cũng có? Ðó là đạo đức cách mạng đó sao?

Ông khoe là đọc nhiều sách mà mãi đến gần đây mới biết về bản tuyên ngôn độc lập đọc ở Ba Ðình nhưng lại không biết là nó được một người Mỹ gà cho mới viết được. Ông về Việt Nam mấy lần mới nghe nói về cuộc chiến biên giới nhưng ông có biết là mới đây, tại một cuộc lễ kỷ niệm cuộc chiến đó, buổi lễ đã bị một đám người ngợm vô giáo dục kéo nhau tới ngay địa điểm kỷ niệm để múa đôi, lăng mạ những người chết trong cuộc chiến đó không? Ðó mà là giữ được nền nếp cũ sao?

Trong đoạn kế tiếp của bài viết, Ðoàn Thế Phúc khẳng định rằng Võ Phiến không có nhu cầu giải phóng dân tộc.

Nhưng thực ra, Võ Phiến không bao giờ viết xuống câu đó. Ông chỉ nói sớm muộn người Pháp cũng phải rút khỏi Việt Nam, trả lại độc lập cho Việt Nam. Ðiều đó rất đúng. Trào lưu thế giới chắc chắn rồi đưa tới việc các quốc gia có thuộc địa phải từ bỏ các thuộc địa của họ. Nói như vậy không có nghĩa là cứ khoanh tay ngồi chờ, hay tiếp tục phục vụ cho mẫu quốc. Việc nổi lên đánh đuổi đế quốc là việc đúng và cần phải làm. Nhưng không phải lúc nào cũng cần phải chiến tranh vũ trang. Thánh Cam Ðịa tranh đấu đòi độc lập cho Ấn Ðộ đâu có cần phải hy sinh hàng triệu người Ấn, nhưng nhờ đó, tiểu lục địa Ấn Ðộ vẫn được người Anh trao trả độc lập đấy chứ. Người Ấn có phải hy sinh mạng sống nhiều như người Việt đâu?

Ðoàn Thế Phúc viết rằng suy nghĩ “không cần kháng chiến” hoàn toàn vô giá trị chỉ để nói rằng lập luận đó (của chính thân phụ ông) là nhắm mục đích “bào chữa cho những người không tham gia kháng chiến và phủ nhận công lao to lớn của Ðảng Cộng Sản Việt Nam.”

Võ Phiến thực ra, có theo kháng chiến nhưng sớm nhìn ra bộ mặt của Cộng Sản nên ông đã từ bỏ nó và suýt mất mạng vì bỏ kháng chiến.

Vua Salomon trong một lần phải xử một vụ tranh chấp hết sức khó khăn khi hai người phụ nữ đều nhận là mẹ của một đứa bé và nhờ ông phân xử. Nhà vua đưa ra gợi ý là sẽ dùng kiếm chặt đứa bé làm hai, chia cho mỗi người phụ nữ một nửa. Một trong hai người đàn bà liền xin nhà vua đừng làm thế, bà sẵn sàng để cho người phụ nữ kia giữ đứa bé. Vua Salomon nghe xong thì quyết định trao đứa bé cho người đàn bà không chịu chặt đứa bé làm đôi vì chỉ có người mẹ thật mới yêu con và không muốn con chết dẫu cho là phải mất con.

Võ Phiến cũng nghĩ như thế. Ðộc lập thì rồi thế nào cũng có. Thế giới rồi sẽ phải đi những bước như thế. Nhưng không cấn phải đẩy dân tộc vào một cuộc thảm sát điên cuồng như cuộc chiến Ðông Dương.

Ðoàn Thế Phúc sau đó khẳng định rằng cha ông đặt việc chống Cộng lên trên việc thống nhất đất nước.

Nói cho ông Phúc nghe: Ông có biết rằng chuyện đánh miền Nam không bao giờ là nhắm mục tiêu thống nhất đất nước như ông nghĩ đâu. Ông không tin ư? Lần tới về Việt Nam, ông nhớ đến thăm cái đền thờ Lê Duẩn ở hồ Kẻ Gỗ, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, cho biết. Cái đền ấy mới khánh thành ngày 18 Tháng Giêng năm nay, năm 2014, nên đến nay vẫn còn. Ông đến cổng và đọc cho tôi hàng chữ trên cái cổng: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc,” câu nói ô nhục để đời của Lê Duẩn đấy!

Nướng hàng triệu thanh niên vào chiến trường miền Nam là để cho Liên Xô và Trung Quốc chứ có vì miền Nam, vì đất nước, quê hương, vì thống nhất Việt Nam bao giờ đâu.

Thế thì tại sao phải làm theo lời ông Lê Duẩn? Ông Phúc làm ơn soi sáng cho thân phụ của ông, và cho tôi tại sao cần phải hy sinh hàng triệu người Việt cho Liên Xô và Trung Quốc để chẳng làm được cái gì hết vậy. Ông giải thích cho tôi nghe lọt tai câu nói của Lê Duẩn viết trên cái cổng vào đền thờ này rồi tôi sẽ tin tiếp những điều ông viết trong bài báo hỗn xược đó.

Ông cũng nên giải thích cho tôi hiểu tại sao ông Hồ Chí Minh viết trong di chúc rằng ông ta sắp đi gặp các ông Các Mác mà không đi gặp các vua Hùng để tôi còn tin ông Hồ là người vì đã thực sự vì dân vì nước một lần coi.

Ông viết rằng cha ông, nhà văn Võ Phiến, nói rằng chủ nghĩa Cộng Sản là xấu nhưng theo ông, trông vào kết quả trên nhiều mặt, rõ ràng nó “chẳng xấu cho đất nước quê hương một chút nào!”

Thưa ông Ðoàn Thế Phúc, tôi xin hỏi lại ông rằng đảng Cộng Sản tốt ở chỗ nào?

Nó tốt ở mỏ bôxít? Nó tốt ở đất nước đang càng ngày càng mất thêm diện tích đất đai, biển đảo, người Trung Quốc được đưa vào làm việc không giấy phép như ở Vũng Áng, lập nên những Ðông Ðô Ðại Phố, ở chỗ tàu thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam bị tàu “lạ” tấn công, ngư dân bị bắt cóc đói tiền chuộc? Nó tốt ở chỗ tạo ra một đống quái thai như lũ con cháu của bọn lãnh tụ ngu dốt sửa soạn tiếp tục ngồi trên đầu trên cổ người dân Việt thêm bao nhiêu năm nữa?

Nó có tốt ở cái công hàm khốn nạn mà Phạm Văn Ðồng gửi cho Chu Ân Lai chăng? Nó có tốt ở những ngôi mộ tập thể ở Huế không? Nó có tốt khi vừa nghe Cộng Sản về là một triệu người miền Bắc chạy vào Nam và rồi năm 1975, trên một triệu người liều chết chạy ra biển đi tìm tự do không?

Ông Ðoàn Thế Phúc, ông viết bài này làm gì mà sao dở quá như thế. Hãy nói là ông bị bọn cẩu tặc quăng cho miếng bả chó rồi đớp lấy đớp để đi.

Vì ông có ăn phải bả chó thì mới hành xử như thế!

BÙI BẢO TRÚC

VỪA TRÔI VỪA YÊU NHAU

nguyendangtrinh

ta là người ngoại đạo
không thuộc nửa lời kinh
quì bên em ngổ ngáo
chúa lắc đầu làm thinh

yêu nhầm tên dị giáo
em đâu sá buồn phiền
thiên thần và quỉ dữ
bên nào cũng thiêng liêng

không là loài vô đạo
[dẫu vô thần đứt đuôi!]
phật thánh gì cũng… chạy
ta mang trái tim người

rạch ròi yêu với ghét
rách một đời cô đơn
bạn hiếm thằng tri kỷ
trắng một đời tay trơn

tội nghiệp em chiên ngu
trước tình yêu cận thị
vẫn ấm nồng chung thủy
dù cơm độn lời ru

lên rừng rồi xuống biển
hành trang lèn nỗi đau
giề lục bình phiêu trú
vừa trôi vừa yêu nhau!…

nguyễn đăng trình

PHỐ ĐỢI CHÂN NGƯỜI

authiphucan

vòng quay ảo ảnh
đưa chân người đi
lúc trời mưa tạnh
đã ướt xuân thì

chập chờn mộng mị
tuổi vừa dấu yêu
giấc mơ trái thị
nhớ hoàng tử nhiều

phố ơi phố đợi
những hè phố cong
nỗi buồn chín tới
thơm ngát hương lòng

chiều ngồi mong ngóng
chân người đi đâu
chiều ngồi vô vọng
vỗ về cơn đau…

ÂU THỊ PHỤC AN

VỤ ÁN CON GÀ CHỌI

vudinhhuy

Ngài Đỗ ngui vỗ bàn, đảo mắt nhìn chung quanh rồi trầm giọng.
– Tình hình là như vậy,kẻ thù hiện tại của chúng ta chính là…nhân dân.
Mấy trăm con người im lặng,hồn vía lên mây.
Tất nhiên hôm ấy Ngài Đỗ ngui phát biểu nhầm.Mặc dầu Ngài đã trải qua một vài khóa bổ túc chính trị ngắn hạn và rất khẩn trương bồi dưỡng kiến thức .Nhưng như một cầu thủ nghiệp dư trong trận cầu chuyên nghiệp,ngài vẫn để lại một khoảng trống mênh mông phía sau . Ngài không có lỗi khi vô tình dựng lên vở hài kịch trên sân cỏ. Lỗi là ở chiếc áo,chiếc áo mới quá rộng so với thân thể còm nhom của Ngài . Đêm hôm í lẽ ra Ngài phải nói như sau ‘’ Hiện tại kẻ thù của chúng ta vẫn còn trà trộn trong nhân dân’’.

Trong thời gian phụ việc ở Khu phố,Ngài Đỗ ngui thường xuyên căn dặn tôi.
– Làm bất cứ việc gì cũng phải giao cấu,giao cấu cho đàng hoàng,rành mạch,giao cấu để rút kinh nghiệm cho công việc,để làm tốt công tác trên giao.Thật tình năm í tôi chưa biết giao cấu,tôi vưỡn còn trinh nguyên.Xin thề.

Đỗ ngui đưa tay chỉ tủ hồ sơ,giấy tờ của Khu phố bảo tôi.
– Có chuyện là phải hủy ngay,không được để lọt vào tay bọn CIA.Tôi giả vờ hỏi.
– Tình hình sao rồi chú.
– Rất nguy hiểm,không được chủ quan.Tao còn lạ gì bọn C.I.A.Ngày nào còn Đỗ ngui tụi nó đừng hòng.Và đúng như vậy,trong suốt nhiệm kỳ của Đỗ ngui bao nhiêu tài liệu cực kỳ bí mật của Khu phố vưỡn y nguyên.

Cu Hà nhăn mặt nói dí tôi.
– Mày coi Thằng cha Đỗ ngui chứng lý lịch cho tao nè. Uỷ ban Phường biểu tao về địa phương xác nhận lại.Tôi dở ra xem phần xác nhận của Khu phố,ngài Đỗ ngui hạ bút đúng bốn chữ’’ đương sự vô sự ‘’.Tôi cười ha hả.
– Dzậy là mày lành lặn ha,đầu,mình,mặt mũi,tứ chi… hông có sao.

Khoảng giữa năm một ngàn chín trăm bảy mươi bảy.
Tôi vừa hoàn thành nghĩa vụ thanh niên xung phong trở về.Thay mặt chính quyền Khu phố Ngài Đỗ ngui lập tức vinh danh tôi. ‘’Đây là một tấm gương sáng,là một bông hoa thơm trong vườn Bác ‘’.Thơm phưng phức được mấy ngày.Hoàn cảnh gia đình khó khăn quá,tôi xin vào Hợp tác
xã cơ khí gần nhà.Ban Quản trị Hợp tác sắp tôi vào Tổ thợ rèn . Công việc của tôi khá nặng, đập búa tạ tám ký, hai buổi mỗi ngày.Sức thanh niên tôi không ngại,chỉ sợ đói.Đưa lên đập xuống chừng giờ đồng hồ là đói rã ruột.Đói, nhưng tiền đâu mà ăn,buổi điểm tâm thường xuyên của tôi là tô cơm nguội.Thu nhập hàng tháng của Hợp tác xã tôi được hai mươi mốt ký gạo và một ít tiền còm. Tôi chịu đói được,nhưng khốn nỗi đói quá tay run đập búa không chính xác. Tôi nghĩ ra một cách .Có lần em thư ký Hợp tác xinh như mộng trợn mắt thấy tôi bưng nguyên ca nước trà nốc một hơi.Tôi thở hồng hộc giải thích.
– Càng… uống nước, anh… càng yêu em.

Trong hàng trăm thanh niên ở Khu phố không hiểu sao ngài Đỗ ngui lại chọn đúng tôi làm….Trương Long,Triệu Hổ.Với tôi đó là công việc chẵng đặng đừng.Buổi chiều về nhà sau công việc tôi mệt nhừ người,ăn vội miếng cơm rồi lao ra trụ sở Khu phố giúp việc cho Đỗ ngui.Công việc chẵng có gì,tôi bắt loa gọi bà con trong Khu phố đi họp.Đầu buổi họp tôi giới thiệu thành phần tham dự,thường thường cũng có vài vị ở trên xuống nói chuyện chủ trương,chính sách.Thời gian còn lại là thời sự địa phương, là Live show của ngài Đỗ ngui . Nhiều lúc cũng vui,nghe Đỗ ngui nói chuyện cười đau bụng,thường trong mỗi buổi họp Khu phố người ta cũng lượm lặt được vài câu đao to búa lớn của Đỗ ngui để xả tress vào ngày hôm sau. Cười nhưng phải bụm miệng, cười là không nghiêm túc,không đồng tình.Ai mà dám.Thỉnh thoảng dăm ba ngày tôi phải viết bản tin rồi đọc trên loa,một bản tin tổng hợp từ nước ngoài,trong nước cho đến… khu phố.Lúc đầu làm chưa quen,sau vài lần tôi thấy nhỏ…như cọng cỏ, chỉ là sao chép dí lại thêm thắt tí đỉnh là xong.Cam đoan bản tin của tôi hồi đó rất hoành tráng không thua kém gì… VTV1. Dần dà Đỗ ngui tin tưởng giao cho tôi phụ trách phổ biến những vấn đề xã hội,chẵng hạn như.Sinh đẻ có kế hoạch,phòng chống tệ nạn hay thế nào là nếp sống văn minh vv…Tôi làm tất tần tật,xem chừng Đỗ ngui dzô cùng ưng cái bụng.Từ ấy, đi đâu Đỗ ngui cũng tìm cớ gọi tôi,một vài ngày là có ăn uống,tiệc tùng,không người này mời cũng người khác,không lý do nọ cũng lý do kia.Hồi những năm đầu giải phóng người ta sợ lắm,Trưởng Khu phố uy quyền không thua gì Bao chửng.Hồi đó chưa có luật nên tâm lý ai cũng hãi,nguy cơ ập xuống đầu không biết lúc nào.Với tôi,tôi muốn lấy lòng Đỗ ngui,bởi vì bố tôi đang đi cải tạo vô thời hạn.Có đóng góp cho địa phương cũng là một yếu tố xem xét. Tôi nghĩ đơn giản như vậy.

Dạo này Đỗ ngui quý tôi ra mặt,một vài lần Đỗ ngui giới thiệu tôi với các vị khách.’’Nó là thằng cháu hàng xóm, kết bạn với con bé Ái Liên ở nhà’’.Tôi nghe phát hãi.Ái Liên là Trưởng nữ của ngài Đỗ ngui, năm í Ái liên chừng mười sáu,mười bảy.Nếu nói theo ngôn ngữ của nhà văn Vũ trọng Phụng thì. ’’ Nàng có cái nhan sắc của một người đàn ông xấu giai’’. Một vài lần tôi đang soạn thảo đơn từ với Đỗ ngui, cô í đến dịu dàng ,đong đưa đặt xuống bàn ly nước chanh.’’Anh Huy uống nước cho phẻ nghen ‘’. Có lần tôi chứng kiến Ái liên song tấu với một nữ cao thủ hàng xóm. Cô í hoàn toàn làm chủ trận địa,phát âm tròn vành rõ chữ,âm vực rộng,ngôn từ phong phú đa dạng.Kết quả, nữ cao thủ hàng xóm tắt đài và …bỏ của chạy lấy người. Ngẫm nghĩ một hồi.Tôi giật mình.Đỗ ngui vừa gợi ý nhờ tôi đưa cô í về quê ăn giỗ.Dứt khoát tôi phải tìm cớ từ chối.Tôi không thể làm phò mã Đỗ ngui,dứt khoát không bao giờ có chuyện… Kiều bán mình chuộc cha tập hai.

Một ngày đầu tháng sau khi nhận lương,tôi rủ Hà và Long là hai thằng bạn trong xóm đi nhậu.Hồi đó chưa đứa nào biết nhậu,ba đứa vào quán cóc gọi một lít rượu nếp có pha cồn và dĩa mồi.Lít rượu nếp cạn cũng là lúc ba thằng bừng bừng hào khí Lương sơn bạc. Câu chuyện xoay quanh thời thế và cuối cùng dừng lại ở Z.28 Đỗ ngui.Chắc các bạn còn nhớ nhà văn Người thứ Tám,tác giả bộ truyện gián điệp nhiều tập trong đó nhân vật chính là Z.28 tức Đại tá Tống văn Bình,một nhân vật huyền thoại với những điệp vụ bất khả thi. Chúng tôi nhất trí chọn bí danh này cho Đỗ ngui,ngài Đỗ ngui cũng là một điệp viên xuất sắc lại đẹp trai chưa có vợ, chỉ mới có tám đứa con vừa giai vừa gái , và ngài cũng giỏi giang vô cùng tận, ở cách xa nửa vòng trái đất,ngài vẫn tường tận và đập tan tác mọi hoạt động của C.I.A.
Tôi khơi mào.
– Tụi bây có cách nào chơi Đỗ ngui một vố hông.
Bàn bạc một hồi,cu Hà vỗ đùi.
– Tao nghĩ ra rồi,có ai vừa biếu Đỗ ngui một con gà chọi đẹp lắm.Đỗ ngui rất quý.
Ba đứa chụm đầu lại và quất thêm một lít rượu nếp .Chuyên án Con gà chọi chính thức bắt đầu.

Chiều hôm í trời mưa bay bay.
Tôi lững thững đi ngang nhà Đỗ ngui,tay buông xuôi cầm nắm gạo rải từ từ.Trong vườn, con gà chọi của Đỗ ngui chạy theo.Cách đó mấy gian là nhà của cu Long.Cu Hà trùm áo mưa kín mít ngồi sụp bất động ngay lối đi.Con gà vừa tới,cu Hà chộp cứng cổ bẻ kêu cái rắc.Thế là xong,hai đứa bỏ vô bao trùm áo mưa lấy xe đạp chạy về nhà cu Hà.Tôi tà tà đi bộ về sau.
Nhà cu Hà hôm í không có ai,ba đứa bắt nước sôi làm thịt gà,gia vị và các thứ đã chuẫn bị đủ.Trời ơi là trời,thịt con gà chọi dai y chang cao su,ba thằng trợn mắt nhai rụng răng không được miếng nào. Cũng may còn soong cháo ba thằng húp tạm rồi dọn dẹp phi tang vật chứng.Trước Thiên Địa, ba thằng nâng ly rượu nếp đồng lòng thề thốt.Nếu mọi chuyện không như ý cũng dứt khoát không khai…Hai đồng chí đang nấp trong đống rạ.Nếu cần sẽ hy sinh rồi sử sách sẽ lưu danh … ba thằng ăn trộm.

Đỗ ngui căm lắm , nhưng khôn khéo giả vờ chuyện nhỏ bỏ qua .Phu nhân Đỗ ngui lại không như vậy,mụ đi lùng sục hết nhà này đến nhà khác rồi chửi toang toác.Đỗ ngui can ngăn mấy cũng không được.Chẵng mấy chốc ai cũng biết,cả Khu phố chỗ nào cũng kháo. Người ta giả vờ chia sẻ nhưng trong bụng thì khác.Đỗ ngui đi đâu cũng có người hỏi.
– Sao anh Ngui,anh tìm ra thủ phạm chưa.
– Tui nói anh Ngui nghe nghen,chẵng thà tụi tui mất,chứ anh để tụi nó lấy là không được.Hay là có âm mưu,tổ chức nào đứng sau hông anh.
– Thằng nào dại quá,dám vuốt râu hùm.Chừng nào đưa ra luật pháp dzậy anh Ngui.
– Làm trắng đen rõ ràng nghen anh Ngui,anh là niềm tự hào của Khu phố mà .
– Chắc con gà đi lạc đâu đó.Đỗ ngui bỏ đi đánh trống lảng.

-Mày có nghi thằng nào không Huy.Đỗ ngui hỏi.
– Chuyện gì vậy chú.
– Thì chuyện tao mất con gà,không biết thằng nào.Nó gan thiệt.Tao điều tra quanh đây không có ai đáng ngờ. Bữa hôm đó,khu này chỉ có mình thằng Long ở nhà.
Tôi giật thót mình.
– Không phải đâu chú ơi,bữa đó thằng Long đạp xe tới nhà rủ con đi uống café.
– Vậy hả.Đỗ ngui trầm ngâm.

Từng ngày từng tháng lặng lẽ trôi qua trong nhịp tim hỗn loạn của ba thằng chúng tôi.Vụ án con gà chọi mờ dần rồi chìm hẵn để lại trong lòng Z.28 Đỗ ngui nỗi ngậm ngùi vô cùng tận.Một vụ án đáng lưu danh hậu thế,không biết nhân dân có còn nhớ không, riêng chúng tôi vẫn… nhớ như in. Thời gian sau đó tôi được đưa lên tham gia Đội văn nghệ và đội Thông tin lưu động của Phường.Một sự tình cờ may mắn,xem như tôi thoát khỏi Đỗ ngui và em Ái liên trầm ngư lạc… đạn.Nơi này tôi làm bạn với Tạ chí Thân,một Ma đầu giáo chủ,một nhân vật của thời loạn. Đó cũng là thời gian đáng nói,tôi cũng ấp ủ sẽ viết lại những kỹ niệm khó quên này.

VŨ ĐÌNH HUY