Dương Hằng
Tặng anh Luân và những ngày thương nhớ
…
– Anh sắp đi Tam Đảo.
– Ôi, thích quá, lâu lắm chúng ta không phượt rồi đấy. – Nhiên ôm lấy cổ Sinh và reo lên như một đứa trẻ được quà.
Nhiên chưa một lần được đến với Tam Đảo. Cô khát thèm được lên chốn rừng rú, và đèo cao hun hút quá. Bao lâu rồi nhỉ? Bốn tháng. Con “chiến mã” của anh bị “trọng thương” sau chuyến “phượt” Sơn La, mất hai tháng mới hồi phục, cộng thêm hai tháng Nhiên phải lao vào thi cử, Nhiên chẳng đi đâu được ra khỏi thành phố nhỏ bé như bàn tay này.
– Không, anh không đi phượt, anh lên đó làm việc chừng bốn tháng.
Cô ngạc nhiên, tròn mắt nhìn anh:
– Anh đi làm gì, sao em không biết chuyện này?
– Anh chạy trốn mùa hè. Anh không chịu được cái nóng ở đây, nên muốn đến Tam Đảo sống bốn tháng, trên đó mát mẻ và trong lành hơn.
Nhiên ngồi phịch xuống đám cỏ bên hồ và thấy khó thở nơi lồng ngực mình.
– Thôi nào, anh chỉ đi bốn tháng thôi mà. – Sinh dỗ dành cô bằng giọng ngọt ngào.
Sinh vuốt sợi tóc mai lơ thơ của Nhiên, cô quay phắt mặt sang bên khác tránh ánh mắt anh.
– Hè năm trước nóng thế anh vẫn ở đây và sống tốt đó thôi. – Nhiên nói bằng giọng bực dọc và dỗi hờn.
– Năm trước anh đi Yên Bái mà.
– Thì năm trước nữa. – Nhiên chợt nhớ ra là hè năm trước Nhiên chưa quen anh.
Sinh choàng tay ôm chặt lấy Nhiên để tránh né câu trả lời. Nhiên cựa quậy mấy giây, biết không thể nào thoát được vòng tay của anh, Nhiên chùng người xuống. Một lý do lãng xẹt hết mức Tiếp tục đọc



