Lưu Thy
NHÂN VẬT:
Chế Ông: Tuổi tác không cách nào biết được chính xác. Có thể U100, U200 hay U500. Gương mặt hơi xương xương, nước da ngâm đen, cặp mắt sáng quắt. Cặp lông mày rậm, râu tóc dài cũng bạc phơ trắng xoá. Trên người bận một bộ y phục hơi khác thường rộng thùng thình, màu xám tro có viền hoa văn sặc sỡ. Chân mang đôi dép màu cam mũi nhọn uốn cong, tay mang vòng đeo tay màu đen bóng và đeo sợi dây chuyền dài với 108 hạt 108 màu 108 hình dạng khác nhau thòng tới bụng. Đầu để trần, không đội mũ, không quấn khăn, và nhất là không được mang mắt kính, dù là lão hay đen.
Nhà Thơ: U50, dong dỏng cao, gầy và đeo kính trắng. Nhà Thơ đúng là Nhà Thơ của màn 1. Nhà Thơ tóc vẫn bồng bềnh và cặp kính cận vẫn phải đeo, nhưng mắt hình như đã bớt mơ màng. Nhà Thơ giờ không còn sốc nổi. Nhà Thơ yêu đời. Nhà Thơ lạc quan. Nhà Thơ giờ mới đúng là nhà thơ. Cái gì làm cho Nhà Thơ thay đổi? Người nào tạo nên điều kỳ diệu này? Nàng Thơ hay Cô Hàng Cà Phê bên màn 1? Chỉ có Nhà Thơ là biết! Cứ hỏi Nhà Thơ, nếu Nhà Thơ chịu trả lời.
***
MÀN 2 :
Thời gian : Trưa, đúng ngọ, đầu tháng 11 mùa mưa nhưng bầu trời trong xanh và nắng chói chang.
Không gian: Giữa sân khấu là một cái tháp Chàm ở trên một ngọn đồi cao. Tháp đang trong thời kỳ tu bổ. Giàn giáo dựng sát bên phải tháp, phía trên che tấm vải bạc màu xanh lá cây rách vài ba chỗ. Phía trái tháp bên dưới là đống cát sỏi và dăm ba thanh gỗ vụn, hai ba bao xi măng và đồ nghề xây dựng nằm lăng lóc chung quanh. Cỏ lởm chởm, hai ba cục đá lớn và rác rưới rải rác khắp nơi Tiếp tục đọc



