VÔ THƯỜNG

Đinh Tấn Khương

390988_286086318095943_69867505_n_809434206

Chị được sinh ra trong một gia đình trung lưu lại có nét đẹp thuần hậu và học giỏi ngay từ nhỏ cho nên được nhiều người quí mến và khen ngợi .Ai cũng tưởng rằng chị sẽ học cao hơn, nhưng không ngờ chị lại chọn ngành nữ hộ sinh để theo học, nhiều người biết được thì tiếc dùm cho chị .

Chị ra trường với thứ hạng cao và lập gia đình với một bác sĩ, lớn hơn chị chừng vài năm tuổi. Lắm người nghe tin, mừng cho chị .

Hầu hết mọi người nghĩ rằng chị rất may mắn, nhất là những năm sau nầy chị kiếm được nhiều tiền. Chị đã mở một bảo sanh viện và mời vài bác sĩ ở bệnh viện phụ sản nơi chị phục vụ trước kia cùng cộng tác. Không ít người ganh ghét và ác miệng lại bảo rằng, chị giàu nhanh là nhờ phá thai !?

Chị rất buồn, không phải buồn vì mấy cái lời xuất phát từ lòng ganh tức ấy, bởi đâu có ai dám nói thẳng với chị để chị biết mà buồn. Nỗi buồn của chị chính là chưa có được một mụn con nào sau mấy năm lấy chồng. Có người nói xéo “giàu mà không có con, khi chết bỏ của cho ai ăn!?

Chị cố xua đuổi những nỗi buồn ấy nhưng không dễ. Cậy đến vài bác sĩ đàn anh, bậc thầy những mong giúp tìm được một đứa con, một đứa cũng được, chị luôn nói với chồng như vậy .

Nhưng rồi, bao nhiêu cố gắng cũng đều thất bại. Nghe ai mách bảo điều gì chị cũng làm theo, đã tìm đến nhiều nơi để cầu con nhưng không đạt ý. Vài người ác miệng lại bắt đầu nói ra, nói vào không ít.

Đến một hôm, có dấu hiệu nghi ngờ và kết quả thử thỏ dương tính sau cái lần cầu tự ở một ngôi đền được truyền tụng là nơi linh thiêng nhất. Tiệc tùng ăn mừng được tổ chức liên miên, niềm vui nối tiếp niềm vui theo sau các thời kỳ thai nghén . Qua khỏi 3 tháng đầu coi như giai đoạn sẩy thai đã vượt, qua khỏi 7 tháng là thời gian đủ cho phép một đứa trẻ được nuôi sống dù có phải sanh non..cứ như thế, niềm vui không dừng lại và không còn nghe những người ác miệng nói gì thêm về chị.

Ngày dự sinh rồi cũng đến ..

Đứa con gái chào đời bằng tiếng khóc lớn khiến nước mắt vui sướng của chị mãi tuôn trào , không ngừng …

Nhưng mà, chẳng bao lâu sau đó, chị được cho biết là đứa bé mắc phải một chứng bệnh bẩm sinh , chức năng não không được bình thường . Cố ngăn tiếng khóc nhưng hai dòng lệ vẫn tiếp tục tuôn trào, những giọt nước mắt có cùng vị mặn lăn dài trên đôi gò má, nhưng cảm nhận của chị bây giờ sao lại không giống như khoảnh khắc trước kia !?

Vui rồi lại buồn , hết buồn rồi lại vui . Bây giờ niềm vui thì đã mất, nỗi buồn đang trở lại với chị, quả đúng là vô thường, có đó mất đó! Chị ôm chặt đứa con vào sát lòng mình, ngẫm nghĩ vẩn vơ “giá mà không lặn lội tìm cầu thì chính mình và đứa con vô tội nầy sẽ không phải nhận lấy một nổi khổ đau tột cùng như thế !?”

Kẻ xấu miệng lại bắt đầu xầm xì “trả nghiệp đấy mà!”

Nước mắt của chị tưởng chừng như sắp cạn!

ĐINH TẤN KHƯƠNG

13 thoughts on “VÔ THƯỜNG

  1. Nguyên Vi nói:

    NV xin chia sẻ nỗi buồn cùng nhân vật trong bài viết của anh Khương. Cùng chia sẻ nỗi đau đời thật với anh CTN!

  2. Không ai đành bỏ đi núm ruột của mình.
    Xin chia sẻ bài viết của anh ĐTK và nỗi đau của anh CTN .

  3. Không có buồn có cũng buốn!-Có không không có vô thường là đây!-Miệng đời thế gian chua cay!-Thì thôi mặc kệ…dở hay biết mình!

  4. QUY. NGUYENHOANG nói:

    Xin lỗi, gõ nhầm, đính chính lại: “…mà anh ĐTK kêu là vô thường”

  5. QUY. NGUYENHOANG nói:

    Những mẫu nhân vật như nhân vật nữ này và những diễn biến trong đời họ, kể cả “miệng thế gian” thuộc loại chuyện thường thấy mà anh kêu ĐTK là vô thường! Hihi!

    • đinh tấn khương nói:

      Đúng như anh Quý nói, đây là một trong những mẫu chuyện đời thường. Có lẽ, cứ mãi nghe nhắc “đời là vô thường: cho nên nhập tâm thành ra đặt cái tựa bài viết như vậy anh à!
      Cám ơn anh Quy đã chia sẻ!

  6. Chu Thụy Nguyên nói:

    Dòng đời vốn quá ư nghiệt ngã. Nhưng buồn một điều là quanh ta luôn có những ” KẺ XẤU MIỆNG ” làm cho nghịch cảnh trở nên đau đớn hơn. Tôi rất đồng cảm với bài nầy vì khi đi tù về chính tôi cũng có một đứa con bị viêm não, nằm một chỗ. Ôi ! suốt 26 năm ( tuổi đời của cháu ) tôi gần như trốn chạy tất cả mọi người. Những tiếng nói như : – kiếp trước cha mẹ ăn ở quá thất đức nên kiếp nầy lãnh quả báo. Người khác buông câu :- Chắc cha mẹ ăn của người ta quá nên nay phải trả…..Nhưng hoàn cảnh tôi còn đau hơn chị trong câu chuyện nầy. Đi tù về, trốn kinh tế mới, mỗi ngày chỉ còn biết đạp xích lô để nuôi con. Nhưng chưa hết, 1 năm sau đó vợ tôi lại bị ung thư. Trong một nhà nhưng có 2 giường bệnh. Trước ngày tôi đi Mỹ vợ tôi chết, đến ngày đi Mỹ tôi phải gửi đứa con bại liệt lại, nhờ người chị bà con nuôi giúp. Hai năm sau cháu cũng qua đời sau 26 năm nằm một chỗ.

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s