CHIM GỌI MÙA LỨA ĐÔI

daolam

Có một ngày
Anh quay mặt bỏ đi
Hàng dã quỳ thắp lửa
Con chim chích choè đậu ngoài ô cửa
Bay đi rồi,
Bỏ mặc hàng xanh
Anh đi rồi
Phố vẫn lung linh
Quán sá vẫn đông vui mô thèm để ý
Làm răng họ nhìn ra em đang rầu đang rĩ
Vắng nhau
Anh đi rồi em quấn chặt tim đau
Không thèm ngó nghiêng ngó ngửa
Sáng sáng, trưa trưa, chiều chiều
Giả đò trông ra phía cửa
Coi thử Anh về chưa?
Anh đi rồi đêm trắng ngày thưa
Thơ em viết, nhạc em nghe
Đụng mô nhớ đó
Ước chi cứ mãi ngày tháng cũ xưa
Cứ yêu thương và cứ giận hờn
Cứ lấp lửng bên đồi sương
Ngồi tựa vai Anh nghe đàn nghe hát
Gió mơn man ngậm từng ngọn tóc
Em ngủ quên không thèm nhớ đường về
Nắng rụng xuống lưng đồi
Mây theo gió bước đi
Em theo Anh về với rừng thông bạt ngàn gió núi
Nơi ấy hoa Quỳ thôi thắp lửa
Sẽ vàng ươm rót mật xuống đôi môi
Chim sẻ về…đậu trên nhánh lứa đôi
Ríu rít mừng. Rủ nhau hợp xướng
Ta bước về vùng trời mộng tưởng
Nơi không còn cách chia
Nơi…
ANH LÓT LÁ EM NẰM
NHÌN MÂY TRẮNG
TỰA VAI NHAU
TA KỂ CHUYỆN MAI SAU…

DaoLam

MƯA NGANG XÓM NHỎ

huenguyen

Khi ngọn gió mùa thôi không về xới tung những con đường đất đỏ uốn quanh xóm nhỏ quê tôi, để khoác lên cả không gian chiếc áo màu bụi đất. Trên khuôn mặt, tóc tai đám trẻ xóm nghèo thôi lấm lem cát bụi, tôi chợt nhận ra mùa xuân đã về với miền cao nguyên nắng gió. Những cọng nắng vàng tươi run trên cánh đồng mướt xanh màu mạ, chảy tràn khắp đồi nương. Những cánh én chở mùa ký thác, rót vào trời quê một ngày bình yên đến lạ! Bầu trời trong như giấc mơ của đám trẻ quê tôi.

Làng quê thuần nông nghèo khó, nằm heo hút giữa lòng chảo với bốn mặt là đồi núi và cánh đồng trĩu nặng phù sa, được dòng sông mẹ Krông Ana chắt chiu, bồi đắp. Cuộc sống khốn khó của những người dân nơi đây gắn liền với ruộng đồng, vườn tược. Quanh năm neo mình vào miền phù sa để ngân nga hát lời bùn đất. Cũng như bao người dân khác, mẹ tôi vẫn ngày ngày ký họa trên cánh đồng bằng cái lưng còng và đôi chân vẹo xiêu tuổi tác, găm những nhát cuốc cuộc đời vào ngày trầm tích để tha hóa tuổi thơ tôi…
Và khi những giọt mồ hôi của mẹ lăn trên gò má nhăn nheo, rụng vào ủ mầm trong đất, bên khung cửa nhỏ phòng tôi, vườn rau mẹ trồng vươn mình, nhức nhối một màu xanh của dưa leo, su hào, cải bắp…Tất cả đều sẵn sàng đón đợi bàn tay gân guốc, chai xạm của bà chủ già nua cắt về chuẩn bị cho phiên chợ cuối năm để lấy tiền sắm tết.

Tôi nhớ về buổi sớm mờ sương của một ngày xa lắm, đứa trẻ ham vui – tôi, nằng nặc theo mẹ đến phiên chợ tết với gánh rau trĩu nặng. Giữa cái lạnh thấm vào da thịt, màn sương giăng phủ kín cả không gian, mẹ kĩu kịt gánh rau cùng manh áo nâu sờn mỏng mảnh, rảo bước tan vào sương sớm. Tôi lạch bạch theo sau suốt chặng đường quanh co dốc núi, cố bắt kịp mẹ kẻo chợ vãn người. Phiên chợ quê ngày tết thật đông vui, náo nức, khiến đôi mắt tò mò của tôi cứ mải miết ngắm nhìn mọi vật mà quên đi người mẹ đang tất bật nơi góc chợ với gánh hàng. Mọi người chen lấn nhau trong sương, lựa chọn mua những món đồ, phẩm vật cho ngày tết. Những sạp bánh kẹo, mứt, hạt dưa bày la liệt, văng vẳng tiếng mời chào, ngã giá. Những sạp quần áo đủ màu sắc, kích cỡ cũng nườm nượp khách ra vào. Những chậu hoa cúc, mai vàng tươi khoe sắc, nhẫn nại đợi chờ giây phút được tỏa hơi ấm mùa xuân đến từng nếp nhà khắp thôn xa, xóm vắng. Hòa vào dòng người tấp nập, tôi cảm nhận hơi thở mùa xuân đang chảy tràn trong từng thớ thịt, mạch máu mình.

Khi mặt trời đứng bóng, chợ quê chỉ còn thưa thớt mấy người. Mẹ đã kịp thu dọn gánh hàng và sắm sửa cho gia đình mình những gì thiết yếu. Tôi lại lon ton theo mẹ quẩy mùa về xóm nhỏ.

Thời gian trôi qua lặng lẽ như những nếp nhăn cứ dày thêm trên khuôn mặt mẹ. Mái tóc pha sương ngày nào đã bạc trắng nghĩ suy tôi. Tôi cũng chẳng hiểu mình lớn khôn từ khi nào nữa. Ngoài kia, không khí mùa xuân đang chảy tràn khắp xóm nhỏ. Mọi người đều hối hả hoàn tất những công việc đồng áng cuối cùng để chuẩn bị đón chào năm mới, lòng tôi cũng xốn xang khi nhìn mẹ cặm cụi giữa vườn rau mướt xanh, tạc vào hoàng hôn vóc dáng già nua còm cõi, nặng trĩu những lo toan mà ánh mắt vẫn rạng ngời một niềm tin và hy vọng vào một mùa xuân nồng ấm những yêu thương. Tôi sà xuống bên mẹ, nâng niu những cây rau mẹ cắt đặt vào trong giỏ, cùng mẹ chuẩn bị gánh hàng cho phiên chợ tất niên…

HUỆ NGUYÊN

HIỂN NHIÊN

tranthienthi

hiển nhiên cỏ
hiển nhiên hoa
hiển nhiên mưa bão vỡ oà trong đêm
hiển nhiên tôi
hiển nhiên em
hiển nhiên cường thuỷ nổi nênh cát lầm
hiển nhiên xuân
hiển nhiên đông
hiển nhiên con mắt cuối cùng tìm nhau

Hiển nhiên
là hiển nhiên sầu
có nhau
cũng để mất nhau thôi mà
hiển nhiên gần
hiển nhiên xa
hiển nhiên tiếng khóc không là hiển nhiên

trần thiên thị

GỞI

truongquangkhanh

Chảy quanh suốt một dòng buồn
Trôi ngang thế sự chút hồn cố nhân
Mưa thôi từng hạt phân vân
Mù xa chim vắng cuối xuân không về
Gửi quanh lạ phố gần quê
Trái tim ai cất nửa mê ngút ngàn
Nửa ta tỉnh suốt trăm năm
Gửi em giữ một chỗ nằm hư vô

TRƯƠNG QUANG KHÁNH

NHÀ VĂN – NHÀ THƠ TRẦN HOÀI THƯ và vài cảm nghĩ của tôi.

phamlehuy

Một bài viết của tôi đăng trong Đặc San Cường Để – Nữ Trung Học Quy Nhơn năm 2010 có đoạn :

“… Trong đó có bài Đánh Trong Thành Phố của Trần Hoài Thư viết về trận đánh giải vây thị xã Quy Nhơn vào Tết Mậu Thân 1968 tại Cây Xăng Ông Tề mà trung đội anh (thuộc Đại Đội 405 Thám Kích) là nổ lực chính. Năm 74, tôi biết nhưng không quen anh khi tôi nằm dưỡng thương ở bệnh viện Sư Đoàn 22 trên Tháp Bánh Ít – Cầu Bà Gi. Anh vóc người dong dỏng cao, gương mặt xương xương, mang kính cận nặng, dáng dấp ra vẻ nhà giáo hơn là nhà binh; lúc nào anh cũng kẹp trong nách xấp bản thảo hoặc một cuốn sách nào đó… ”.

Vào năm đó tôi đang học ở Sài Gòn về Quy Nhơn ăn Tết với gia đình. Thế rồi có tiếng súng nổ lẫn trong tiếng pháo giòn giã đón mừng năm mới ngay trong đêm giao thừa. Đó là lần đầu tôi nghe tiếng súng và cũng là lần đầu chiến tranh về thành phố – không những về riêng Quy Nhơn tôi mà còn về cả các thành thị khác của Miền Nam nữa. Sáng hôm sau, khi chưa có lệnh giới nghiêm chặt chẽ, tôi đã cùng vài thằng bạn hiếu kỳ dại dột rủ nhau đi coi “đánh nhau” ở Công Viên và Đài Phát Thanh Truyền Hình của Thị Xã. Đến khi thấy người ta chạy lui thì bọn tui cũng chạy lui theo trong tiếng súng giao tranh rợn người. Tôi cũng nghe nói có đánh nhau giành giựt quyết liệt từng tấc đất ngay trên đường phố ở khu Cây Xăng Ông Tề. Sau, tôi nghe nói có một ông Thiếu Úy bị thương ở đó Tiếp tục đọc

HÀ LAM KIỀU

nguyensugiao

Thì thào trong thoáng gió Nam
Lắng nghe buốt tiếng Hà Lam kiều sầu
Trách người xưa bỏ đi đâu
Trơ vơ mặt nước thân cầu chênh vênh

Bèo trôi quạnh quẽ buồn tênh
Gió lung lay động trăng bềnh bồng tan
Chợt đâu giữa bãi khuya vàng
Người xưa về với cây đàn ngày xưa

Bỏ công chờ mấy năm thừa
Đàn ca quấn quýt say sưa với tình
…Giật mình mình xót xa mình
Vẽ chi ngắn ngủi giấc tình chiêm bao.

NGUYỄN SƯ GIAO

TÀN TRO

tonnuthunga

Trong quá khứ những tàn tro lạnh lẽo
Bay theo ta, bay mãi đến bây giờ
Dù tay em có đầy than lữa đỏ
Chẳng giúp lòng ta ấm giữa cơn mơ

Khi ta bước trên con đường cỏ dại
Hồn ta chùng theo mấy dấu chân qua
Lá vẫn reo bên tai ta rất khẽ
Nhưng hỡi em, vui chẳng đến bao giờ.

Khi em đến dẫu than tàn sưởi lạnh
Dẫu hoa mưa đã nở trắng bầu trời
Dẫu ta buồn vì những nỗi đơn côi.
Dẫu mối tình xưa ngỡ đã phôi phai

Ta ôm ấp chuổi tháng ngày ảo mộng.
Chắp cánh bay , ta qua trời biển rộng,
Chỉ vì em, em biết, chỉ vì em
Rồi ta đứng cuối chân trời hoài vọng.
Với nỗi buồn và nỗi nhớ nhung thêm.

TÔN NỮ THU NGA

Những đám mây màu lúa chín

khuatdau
Đã đến lúc những đám mây trắng lang thang trở nên ngoan ngoản như một bầy cừu kéo nhau về núi. Nền trời đã bớt xanh và lúa cũng thôi rạp mình dưới những cơn gió nồng mặn mùi biển. Mặt trời ném những tia nắng cuối  cùng trên lưng lũ cừu và chúng vụt sáng bừng lên với một màu vàng mà bà  tôi thường bảo đó là màu lúa chín.
Bà, lúc nào cũng lúa lúa! Ước gì đó là những đám mây mạch nha, bà  nhỉ! Tôi nói thế, bởi vì lúc ấy, mạch nha với tôi là ngon nhất và vì tôi hãy còn quá nhỏ để thấy được rằng, đó là cách so sánh đầy hình tượng mà bà tôi phải mất cả một đời người, sống chết với cây lúa mới có được.  Tôi chưa đủ khổ đau để thấy rằng trong cái màu vàng sậm đó có màu nâu  bùi của đất, màu mật ong của mồ hôi, màu lưu ly của nước mắt Tiếp tục đọc

PHAN THIẾT!

hoangkimoanh

Hơn mười năm không nghe tiếng còi tàu
Chợt xao xuyến sân ga chiều Phan Thiết
Ai tiễn biệt mà lòng không thổn thức?
Dưới sân ga, thương mãi dáng em gầy…

Thôi đành thế! Em chọn. Và ở lại.
Các toa tàu cứ xô đẩy nhau đi…
Qua qua hết những đồng khô nắng lửa
Thương dáng gầy… lặng lẽ dưới sân ga…

Thôi đành thế! Tuổi nào cho em nhỉ?
Thưở ấu thơ: nắng gió nhọc nhằn qua,
Thời thiếu nữ: nụ cười buồn lặng lẽ…
Tuổi đôi mươi: thập giá tự lưu đày…

Thôi đành thế! Em trở về Phan Thiết.
Nắng của đồi, gió của biển: lời ru…
Đôi tay ngoan nâng giữ những thâm tình
Ôm vào lòng muối của biển yêu thương.

Trên tay tôi cát trào qua kẽ ngón…
Tiếng còi tàu, vọng mãi, Phan Thiết ơi!

Viết vội trên tàu SPT1
Chiều 2-3-2014
Hoàng Kim Oanh

NHỚ QUÊN ĐẠ LẠCH

nguyenvi

Tóc xõa lành như bóng
Hút bình minh sương giăng
Liễu si tình ươm mộng
Trúc tần ngần thêu tranh.

Áo khoác hờ bụi bặm
Thêm lạnh lòng người dưng
Hạt phùn vừa đủ thấm
Khép lời buông ngập ngừng.

Chưa từng là tri kỷ
Ta tha hồ rong rêu
Bên đường hoa ngỏ ý
Vờ quên như đã chiều.

Thương dã quỳ xếp cánh
Mệt mỏi ngày bướm ong
Còng lưng đời quang gánh
Vườn mơ trái đòng đòng.

Leo dốc dài ì ạch
Rơi hết nhớ và thương
Quay tìm người cúi nhặt
Chỉ bóng ta đo đường.

NGUYÊN VI