GIỌT ĐÀN

vungocgiao
1.
giọt đàn rớt vào hồn
mang theo đời sỏi đá
khói ám trên tưởng dung
em vẫn hoài buồn bã
ngỡ ngàng hạt tình xưa
trong nụ hôn rất lạ
ơi , đêm – đêm già nua
như bốn mùa cỏ lá !
2.
giọt đàn rụng xuống đời
mang theo hồn du mục
ta ở lại phương này
với nỗi sầu heo hút
treo thân sợi tóc mây
nghe nửa đời rã mục
ta mang tiếng đàn ta
về cõi miền địa ngục !

VŨ NGỌC GIAO

MỘT

nguyentancu

Một trời mưa dội trên cao
Một tôi đau đớn đang cào ruột gan
Một tôi nhậu dưới thông ngàn
Một tôi rượu trút vô hàng quán xanh
Một tôi ngồi mộng không thành
Một trời mưa động vây quanh nỗi buồn.


NGUYỄN TẤN CỨ

NHỮNG NGÀY TRỞ GIÓ

Hovietkhue

Tôi đã nhắm kỹ mới gắp, thế nào không phải thịt mà là miếng gân gà dai nhách. Tôi ghét cay đắng mấy cha ăn tiệc cứ bươi, hất, đá lựa miếng ngon. Thà nhắm kỹ chộp một cái cho vô chén mình. Nhai hòai cũng dở, nuốt chẳng xong, nhả ra thì kỳ cục, tôi trệu trạo dùng bia chiêu cục gân gà cho nó trôi qua thực quản thầm mong đừng bị sây sát gì.
Tay cựu bí thư chi bộ, lão X giờ trở lại nghề cũ, đánh cá ven sông, ngồi trước mặt tôi ngấu nghiến nhai cái đùi vịt luộc. Lão quá móm mém, cái đùi vịt già làm lão vất vã, mồm mép và hai tay lão dính đầy mỡ. Xưa, lão chùi mép kỹ lắm mà.
Quanh cái bàn đầy bia và thức ăn ê hề, đông đủ các vị lãnh đạo cái xứ nhỏ nhoi miền biển này. Ngôi nhà lầu còn thơm mùi vôi vữa. Ngày mừng tân gia cũng là ngày gia chủ đón con ở phương trời xa về. Tất nhiên, thực khách đủ thành phần. Nhưng quanh cái bàn tròn này, được mời vào giờ đặc biệt, đồ ăn thức uống cũng đặc biệt vì gồm tòan các vị cầm chịch ở cái làng biển này.
Hắn, kẻ ở trời Tây về, phốp pháp, hồng hào, đường bệ. Hắn để ria mép, tóc tỉa khéo, nung núc thịt từ cằm, má đến từng ngón tay. Hắn giơ cao lon bia, oang oang :
– Thưa ba má, thưa các bác, các chú, các anh! Hôm nay là ngày đòan tụ với gia đình, với quê hương. Xin mời các bác, các chú, các anh cứ tự nhiên…
Cứ tự nhiên ? Nãy giờ tôi cố tập tự nhiên đây. Này lão X cựu bí thư chi bộ. Này lão Y cựu chủ tịch xã. Này chú Z tân chủ tịch. Này bác A công an. Này anh B xã đội. Này đại biểu hội nông dân. Này chủ nhiệm hợp tác xã nghề cá. Này…tôi, cựu bí thư đòan xã nay là nhân viên văn thư ủy ban. Này…Này…Xin mọi người cứ tự nhiên cho. Dô! Dô! Bốp! Bốp! Mấy khi được uống bia lon xả láng thế này. Tiền Mỹ mà! Dô trăm phần trăm. Mọi người cứ tự nhiên. Tôi thì hết tự nhiên nổi rồi!

Bí thư X chủ trì cuộc họp. Chủ tịch Y quăng xấp giấy lên bàn. Chủ tịch gằn giọng:
– Lệnh trục xuất trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ của cấp trên. A lê hấp! Đi kinh tế mới!
Tôi và tay trưởng công an cùng chồm người chụp xấp giấy. Lệnh ký khống chỉ. Phong trào vượt biển trốn ra nước ngòai lan rộng cả tháng nay tòan thị xã. Ở xã tôi đã xảy ra vài chục vụ. Để răn đe những kẻ toan tính, cấp trên ký lệnh cưỡng bức cư trú những hộ có thân nhân vượt biển dù thóat hay không. (Còn nếu thóat cả hộ thì miễn bàn).
Bí thư X nhìn từng người:
– Ai thắc mắc gì không? Rồi bí thư phân công : công an theo dõi chặc các đối tượng có nghi vấn. Xã đội tăng cường tuần tra ven biển. Còn thanh niên – bí thư hất hàm với tôi – chuẩn bị đội xung kích ứng chiến đầy đủ vào sáng mai. Mai sẽ có xe “xúc” mười hai hộ ngoan cố còn lại…

Thức ăn ê hề. Bia lon ê hề. Ngôi lầu này xây lên do tiền của hắn gửi về. Cả nhà này sống cũng bằng nguồn tiền hắn gửi về. Qua đó hắn làm nghề cũ. Nghề biển.
Hắn trẻ, khỏe rất nhiều so tuổi ba mươi lăm. Tôi cùng tuổi hắn, học chung với hắn bậc tiểu học, bạn bè lối xóm chơi với nhau cho tới ngày hắn vượt biển năm 1978. Khi tôi mới vào nhà, hắn đã chào tôi bằng…chú. Đứng cạnh hắn, trông tôi già, nhếch nhác và tiều tụy quá.
Ba hắn ăn uống cầm chừng để tiếp khách. Ngòai bảy mươi mà ông cứng cáp lắm. Đang làm biển, ông bị…tai họa trời giáng. Tay quen cầm chèo, quăng lưới bị đưa lên miệt đồng cầm cuốc, cầm cày sao chịu thấu. Ông lộn về một mình đi biển thuê. Bị đuổi lên đuổi xuống, lận đận cả mười năm mới lo được cái hộ khẩu để đưa vợ con về lại nơi ông sơ bà sẩm đã sống.
Má hắn đang nhai trầu với mấy bà bạn già. Bà mập hẳn ra. Tôi cố tránh ánh mắt của bà. Qua một cuộc bể dâu, người đàn ông hay người đàn bà độ lượng hơn?
Cô em gái hắn đã tay bồng tay bế. Tôi sợ…con quỷ cái này. Nó thù dai nhách. Dù ngày xưa, vâng, đã là ngày xưa tuy mới thập niên bảy mươi đây thôi, nếu hắn không nổi máu giang hồ thì không chừng tôi dám là…cha của đám nhi đồng lóc nhóc gọi hắn bằng cậu lắm. Mãi sau này con quỷ cái vẫn không quên chuyện cũ, gặp tôi nó làm mặt lạnh lùng, có lần nó còn cố ý nhổ tọet bãi nước bọt trước mặt tôi. Đến khi cả nhà về lại cái làng biển này nó mới thôi thái độ căm hận tôi.
Dô! Dô! Các đại biểu khác dô tự nhiên vì họ đều công tác sau này, không có vướng víu gì với gia đình hắn. Chỉ có lão X, bác Y và tôi là thâm niên cán bộ xã. Lão X và bác Y nghĩ gì ? Tôi thì hết muốn dô rồi. Tôi ân hận đã đến dự bữa tiệc này.

Người đàn bà nằm lăn lộn ngay cửa cái không cho đội thanh niên xung kích chúng tôi vào dọn nhà. Bà chửi…ông trời ác nghiệt.
Người đàn ông bình tỉnh hơn. Trong đôi mắt ông những sợi gân đỏ hằn lên tóe máu. Ông ngồi trên bộ ván trước hiên. Câm lặng. Cam chịu.
Cô gái mắt đỏ hoe, tóc rối bời. Đêm qua, các bạn trong chi hội liên hiệp thanh niên giải phóng đã năn nỉ, ỉ ôi với cô hết lời vì cái tai họa không ai muốn này.Tai họa cho gia đình cô. Và tai họa cho bạn bè cô phải thi hành cái lệnh quái ác kia.
Tôi, đêm qua họp tới khuya, khi về ngang nhà em định tạt vào nhưng rồi đi luôn ra biển ngồi một mình nghe sóng vỗ miên man đến khi lạnh run mới thất thểu trở về. Những ngày này biển động. Gió ào ào trên mặt biển đêm đẩy sóng chồm lên bủa bờ, giận dữ quăng đập vào kè đá làm bụi nước tung tóe trên người tôi. Lần đầu tiên tôi ngồi trên bãi khuya một mình.
Du kích mang súng đứng ngòai rào.
Công an và chủ tịch xã vào nhà, đọc lệnh.
Tôi và mấy anh em trong đội thanh niên xung kích lấp ló quanh nhà. Hắn đã đi, chưa biết sống chết thế nào nhưng với những người ở lại này, trong phút chốc chúng tôi không thể nào xem họ là…Là gì ta? Đại để là…”đồng lõa với bọn vượt biển trốn ra nước ngòai nhằm mục đích phản cách mạng, phản bội tổ quốc ” như cái lệnh trục xuất kia đã ghi rành rành.
… Cuối cùng cái xe cam nhông cũng chuyển bánh với tất cả tủ-bàn-giường-ghế-nồi-niêu-soong-chảo-gà-vịt-chó-mèo-lưới-chài của gia đình hắn. Người đàn bà chủ nhà được khiêng bỏ lên xe như một con vật.
Cô em hắn, người yêu của tôi, dịp này đã nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hận thù và khinh bỉ. Cái nhìn của em làm tôi chùn tay, run chân, lóng ngóng thế nào mà cái tủ thờ do tôi và ba thanh niên ra sức khiêng đã ngã kềnh. Qua vụ này, lão X phê phán tôi một trận dữ dội và ghi vào lý lịch đòan viên của tôi ; “ Thành phần tiểu tư sản dao động, lập trường tư tưởng không vững vàng, cần xem xét lại, hõan đào tạo. ”.

Đôi lần, gặp con quỷ cái ra biển một mình, dáng em nghiêng trên đồi cát, tóc rối xỏa đầy vai, lòng tôi bỗng…“ trở gió”. Đã ba con mà em vẫn mặn mòi. Và tôi nhớ lại…Tôi thật tình ngượng ngùng, xấu hổ vì thái độ hung hãn, thậm chí dã man của tôi và các bạn tôi ngày xưa đối với gia đình hắn. Còn hắn, dù hắn không có mặt nhưng qua các thùng quà, các tin tức truyền miệng, nhất là khi cái nhà một trệt hai lầu sừng sững mọc lên thì hắn thực sự hiện diện đầy hào quang, biểu tượng của sự giàu có trong cái làng biển hàng ngày phải vật lộn với sóng gió để kiếm sống này. Hôm nay, kẻ đi làm ăn xa trở về, những kỷ niệm…không vui và chưa xa ấy không hiểu hắn có để bụng nhưng sao lòng tôi cứ áy náy. Tôi không ân hận hay nuối tiếc điều gì, tôi đã làm tốt công việc của mình, ngày đó cũng như hiện tại. Có điều phải chi ngày đó chúng tôi biết yêu người hơn, biết độ lượng hơn. Tôi chưa quên lời huấn thị của lão X với cánh thanh niên chúng tôi: “Quần chúng chưa giác ngộ, ta phải cưỡng bách họ, dần dần họ sẽ hiểu và sẽ theo ta”.
Lũ con nít đầy trong sân, ngòai cổng. Người nhà của hắn đang phát quà cho chúng. Tôi thấy thằng con của tôi đang chen vai, húych cùi chõ, giơ tay cao mong được nhận quà. Tôi tu một hơi bia dài nhưng nuốt không vô nữa. Tật của tôi là vậy, uống đến độ nào đó thôi, nếu ráng thêm sẽ cho ra ngay. Tôi lặng lẽ không chào ai, lẻn ra cổng nhấc bổng thằng con lên vai vác đi về. Tôi dụi mặt vào bụng con, thằng nhỏ cười ú ớ vì trong miệng còn ngậm cục kẹo to./.

HỒ VIỆT KHUÊ ( 1991)

LỐC ĐỜI

dangkimcon

Bàn chân dã thú
Lội xuống phố người
Cuồn cuộn gió dữ
Xô trời chơi vơi

Ngựa khô nước mắt
Ngựa không im nằm
Bão cuồng quay quắt
Vó câu thét gầm

Yên cương hụt hẫng
Lưng đồi cỏ khô
Hí tung bờm lộng
Nan tranh quần hồ

Bên đời quằn quại
Ghì đôi chân đau
Lưng đồi dốc xoáy
Quặn lòng bể dâu …

ĐẶNG KIM CÔN

CÒN LẠI DẤU ĐỜI QUA

 

tranvannghia

Chợt bắt gặp mắt em thời mới lớn
Nghe đắng lòng chạnh nhớ khoảng trời xưa
Những chiếc lá chiều nghiêng sân nắng muộn
Có chân ai ngơ ngác gió sang mùa

Có tình tôi đi qua đời rất tội
Bóng mù khơi đâu níu được cho mình
Nên cứ mãi cưu mang lời hờn dỗi
Đợi đêm dài giăng mắc lưới mưa quanh

Chỉ còn đó ngày phai qua ô cửa
Nhớ đung đưa hoa tím phía sau vườn
Dẫu ngăn ngắt đời chia nhau mỗi nửa
Cũng nặng lòng giữ lại chút sắt son

Qua lối cũ thấy màu xanh lá cỏ
Tiếc vô vàn đánh mất tuổi xuân xa
Em chải tóc nghiêng đầu che bóng gió
Làm xôn xao hương bưởi dưới hiên nhà

Còn lại dấu buồn xưa tôi nhặt được
Đủ vấn vương hạt bụi lúc sang đường
Xin một thoáng xuôi tìm trên sóng nước
Mơ sông đời chở lạnh áo thuyền sương

TRẦN VĂN NGHĨA

HẠNH PHÚC GIẢN DỊ

nguyenthingoclan

Nhanh lên chứ ! Hạ rồi.
Thật vậy sao? tưởng như mới hôm qua thôi mà..
Vậy là hết mùa Xuân, bỏ lại tôi già nua, cũ kỷ, bụi bặm với thời gian..
Vậy là tôi lại phải chờ đợi thời gian trôi một cách chậm rãi để được sống lại niềm háo hức một chiều hè trở lại ngồi bên con suối thơ mộng thuở nào nghe róc rách giòng nước chảy. Soi mình trên mặt gương chòng chành.
Thưở con gái mơ một chút phấn hồng trên má, một chút son cho làn môi thêm xinh. Trong buổi sớm nắng hè đọng trên cành cây ngọn cỏ, nghe tiếng chim ríu rít ở cuối vườn, ngắm đàn bướm vờn những đóa hồng trong sân.
Khoảnh khắc ấy tôi như quên tôi với cuộc sống đầy những lo toan, vất vả. Nở nụ cười vô cùng rạng rỡ trên môi, tôi nghĩ rằng chỉ có thời khắc ấy tôi mới cảm thấy hạnh phúc.

Có phải hạnh phúc là phải chờ đợi như vậy không? Có phải riêng tôi không hay mỗi con người đều tự hỏi hạnh phúc là gì?.

“Hạnh phúc lang thang như mây”. Điều này thật ý nghĩa với tôi lúc này. Tôi cần hạnh phúc để mà sống dù chưa biết phải kiếm tìm nơi đâu, trong chính tôi hay trong trời đất bao la này.

Vứt hết những phiền muộn trong lòng. Quàng thêm chiếc khăn mỏng vào cổ rồi bước xuống phố, lang thang dưới hàng me già trên con đường mà ký ức đẹp như thiên đường còn cất giữ một đời không chút phôi phai.

Tôi đi tìm hạnh phúc của mình đâu đó còn sót lại trên những con đường ngày xua đã đi qua.
Và trên con đường này, tôi tình cờ bắt gặp hình ảnh mình một thưở. Bên kia đường, cô học trò với áo dài trắng và tóc ngang vai bước tung tăng như đùa nghịch với gió, như muốn con đường dài thêm những mộng mơ. Tôi chợt nghe tim mình rung lên những nỗi nhớ thật ngọt ngào. Nụ cười bất chợt bởi tôi vừa tìm lại được mình trong buổi chiều nay. Tôi nhận ra hạnh phúc trong hồn mình đang cùng lá me rơi rụng trên tóc, trên cả những bước chân liêu xiêu đang lội ngược dòng đời.

Con dâu út hỏi tôi với giọng lo lắng: “Mẹ ơi, mấy hôm nay cu Dũng bị đau gì trong miệng mà lười bú lắm!”. Vừa nghe xong tôi đã hốt hoảng “Đau lúc nào sao con không nói sớm?” Ôi cái tính tôi không làm sao bỏ được, một chút gì chẳng đáng lo cũng cuống cuồng, lồng ngực như muốn vỡ tung ra.
Bế cháu nội vào lòng, tôi siết chặt như muốn truyền cho nó hơi ấm, sức lực để chống chọi với tất cả những gì không tốt lành với một đứa bé chỉ mới sáu tháng tuổi: “ Há miệng ra nội xem nào!” Thằng bé như hiểu ý tôi. Ơn trời ! Cháu tôi đang mọc răng sữa đây mà. Tôi vui mừng bật cả tiếng cười. Một niềm vui vỡ òa, cuồn cuộn như dòng nước lũ tràn ngập cả tâm hồn tôi. Trên cái nướu màu hồng xinh xắn của thằng bé, vừa nứt ra hai rãnh nhỏ xíu, nơi đó hai chiếc răng sữa sẽ nhú lên như hạt mầm trong trẻo, tinh khôi.

Tôi tìm thấy hạnh phúc nơi đó, từ một nụ cười đẹp như thiên thần và ánh mắt thơ ngây.

Có ai đó cho rằng, hạnh phúc có ngay cả trong nước mắt. Tôi cũng đã “khóc theo”một người mẹ khi đứa con đầu lòng của chị chào đời. Bà mẹ trẻ quay sang nhìn con, tưởng chừng như cả vũ trụ này không chứa nối ánh nhìn yêu thương dành cho con mình. Người chồng ở một nơi nào đó không hề biết vợ mình trở dạ bởi anh ta đã quên ngày cưới và đêm động phòng. Chị đang lạnh, mệt nhoài sau khi vượt cạn mà không có người đàn ông nắm bàn tay gầy guộc hỏi khẽ “Em có mệt không?”.

Nhưng tất thảy mọi điều đều vô nghĩa trong trái tim người mẹ ngoài hình hài nhỏ bé, yếu ớt kia. Chị khóc vì thấy con mình sinh ra khỏe mạnh, Khóc vì đã có niềm an ủi lớn lao trong đời. Còn có hạnh phúc nào lớn lao hơn với chị và cho cả tôi, chỉ đơn giản là tôi được nhìn thấy chị cười khi ngắm con mình.

Liệu có ai đó nghĩ rằng, một người phụ nữ đã luống tuổi với cuộc sống đơn độc cũng có thể tìm thấy hạnh phúc? Hạnh phúc với người phụ nữ đó là gì nhỉ khi chị ấy đã là một quả phụ khi tuổi còn xuân? Đôi bàn tay gầy guộc với tấm thân ốm yếu không đủ sức bươn chãi với đời nên người phụ nữ ấy không có gì để tô điểm cho mình, cho đời vốn dĩ chỉ nhận dạng con người ta bằng màu sắc.

Tôi bắt gặp đôi mắt chị nhìn xa xăm, sâu thẳm một nỗi nhớ khi chị đọc lại bài thơ ngày xưa, thưở chị và anh ấy là học trò. Bài thơ tình trong veo, nhẹ như sương khói khi anh bỏ quên giờ học để hồn vương trên nhánh sầu đông ngoài khung cửa lớp.
Họ xa nhau từ ngày ấy, khi nhánh sầu đông trổ hoa. Dòng đời như con sóng cuồng nộ đẩy đưa họ đi về mỗi phía cuộc đời.
Một sớm mai, đôi má bỗng ửng hồng. Có ánh mắt dõi theo chị từ một nơi xa lắm mà tim chị ấm áp đến lạ kỳ. Chị đang nghĩ về anh, được nhớ anh và chị thấy mình thật hạnh phúc.

Tôi hạnh phúc vì nhận được hạnh phúc từ mọi người. Tôi gọi đó là hạnh phúc giản dị, là quà tặng của cuộc sống.

Hạnh phúc đâu phải điều lớn lao. Ngoài hiên có chiếc lá vàng rơi, nhìn nó bay nghiêng ngã cũng có thể mang lại hạnh phúc. Nó đến từ những thứ nhỏ nhặt quanh tôi. Góp nhặt lại tôi cũng đủ đầy mặc dù đôi khi đêm về trong căn phòng vắng lại bật lên tiếng khóc.
Mỗi ngày qua đi tôi lại góp nhặt. Người ta nói hãy yêu cái mình đang có . Vì vậy tôi vẫn cứ là người hạnh phúc.

Nhatrang , cuối giêng 2014
NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

BÀI THƠ SAO

sao

Em ,
anh biết
đã đến giờ thức dậỵ
Vì lòng anh …
anh quá rõ
như là…
Những bọt sóng không bao giờ ở lại
Những nụ cười răng khểnh sẽ bay xa

 SAO

THÁNG NĂM

quynhdo

Tháng Năm về trên cành phượng vĩ
cháy một mùa nhớ thương
đốt tấm thân ta thành tro bụi

Tháng Năm về trên cánh bằng lăng
tím nỗi lòng chờ đợi
đâu biết, tình đã nhạt màu

Tháng Năm mưa tràn trong mắt
Mẹ đau từng cơn
tôi ra đời

Tháng Năm, bó hồng nằm lặng lẽ
chờ sự nâng niu, vỗ về
tay người đã buông, nào có hay…

Tháng Năm, một đêm thức trắng
lang thang chuyến tìm về
đợi mùa yêu

Tháng Năm đọng trên ngọn đèn dầu
thắp lại lửa yêu
đã qua mùa Đông giá

Tháng Năm reo ngàn lá
rừng thông vẫn đợi chờ
dòng sông trôi lơ đãng

Tháng Năm biển gọi đêm
cát trắng bờ xa ôm chân nhỏ
rón rén yêu thương

Tháng Năm …!!!

QUỲNH ĐỎ

NỖI LÒNG NGƯỜI CHA

vinhhien

Ông Cả lần mò mấy ngón tay xương xẩu lên túi áo trái kiểm tra một lần nữa cho chắc chắn. Qua lớp áo vải mỏng và xấp giấy tờ tùy thân, ông có thể sờ thấy được hình tròn của đồng bạc 5 ngàn. Ừ, bao giờ đồng 5 ngàn cũng to hơn đồng 2 ngàn. Trước kia ông cứ bị đưa nhầm đồng này qua đồng kia. Kinh nghiệm lầm lẫn giúp ông tránh được sự lầm lẫn thứ tư. Ba lần đưa nhầm là quá đủ đối với ông. Ừ, 5 ngàn này ông sẽ mua được một cái bánh bao 3 ngàn và bịch nước mía 1 ngàn. Còn lại 1 ngàn ông sẽ ăn sáng bằng gói xôi bắp bình dân của bà bán xôi trên đầu dốc.
Ông dừng lại trước tiệm phở cạnh nhà. Mùi nước thịt thơm phức xộc vào mũi ông. Chà! Lẽ ra ông có thể vào đó gọi một tô phở cứu đói 3 ngàn to chần dần những bánh phở và giá, thêm vài miếng thịt bò bạng nhạng tí hon và mấy miếng tóp mỡ. Ông ngó vào bên trong, nhìn đồng hồ treo tường của tiệm phở. 6 giờ 15. Con gái ông sẽ lên chuyến xe buýt đưa đón công nhân lúc 6 giờ 30. Còn kịp chán. Ông lửng thửng đi bộ lên dốc.
Con đường dốc này mỗi ngày ông đều đi suốt mấy chục năm qua. Nó đón bước chân ông Cả một cách thờ ơ như bước chân của bao nhiêu người khác, nhưng nó không biết mỗi lần ông đi lên nó, trong đầu óc ông đều loáng thoáng hồi ức của bao nhiêu sướng khổ nhục vinh của cuộc đời mà ông đã kinh qua và gạn lắng trong ông.
Bà bán bánh bao bỏ bánh vào túi giấy cho ông với câu hỏi, “Sao hôm nay bác ăn sáng sớm thế?”Ông đang chờ cô bán nước mía bên cạnh trút nước mía và đá vào bịch nilông cho ông nên ông không nghe ra câu hỏi. Đã có bao nhiêu người hỏi ông chỉ để mà hỏi cho có chuyện.
Quảng trường trung tâm thành phố đông đúc các công nhân đang hối hả đến chỗ trạm xe buýt. Ông Cả nắm chặt túi đựng bánh bao ở tay trái, bịch nước mía ở tay phải, vội vả rảo bước đi lên trạm. Xe vừa tới nơi, các công nhân nam lẫn nữ đang lục tục leo lên bục lên xuống. Đông quá, toàn những cái mũ xanh đậm lố nhố trên những bộ đồ xanh dương, khó mà nhận ra con gái ông ở đâu trong đám thanh niên trẻ tuổi này. Trong giây lát xe đã đầy kín người nhưng vẫn còn đông người đứng ở trạm. Chắc họ đợi chuyến sau. Mười phút có một chuyến, ông Cả biết thế. Ông nhìn về phía những người chưa lên xe. Không có con gái ông. Nếu có thì chắc cô đã nhìn thấy ông rồi. Con gái ông lúc nào cũng đúng gìờ đi làm, ông nghĩ, ở nhà nó là đứa siêng năng và nhanh nhẹn nhất.
Ông đi vòng quanh xe buýt vừa bước rảo vừa ngó lên các ô cửa sổ. Hai tay đưa lên cao túi bánh bao và bịch nước mía, ông cất giọng khàn khàn, “Huê ơi Huê!” Ông đi quanh hai vòng xe mới trông thấy cái đầu cô con gái ông trên một ô cửa sổ. “Huê ơi Huê!” ông gọi lớn hơn. Huê đang mải chăm chú coi cái gì đó trong xắc tay. Cô giật mình, xớn xác ngó xuống, nhận ra cha mình đang đứng ngay phía dưới đường, hai tay ông đưa cao lên gói giấy và bịch nước mía. “Ba!” cô kêu lên vui mừng lẫn ngạc nhiên.
“Ba mua bánh bao và nước mía cho con đây!” ông Cả nói giọng run run, “Con khỏe không?” “Dạ, con khỏe ba!” Huê nhoài người ra ô cửa sổ, đón lấy hai món quà sáng bất ngờ. “Ba…con…ba…?” Cô không thể nói gì được vì lệ đã đoanh tròng mắt. Xe buýt rồ máy chạy đi, Huê chỉ kịp nhìn thấy hình ảnh một ông già ốm yếu, tiều tụy đứng ngẩn người ra giữa đường cái, nhìn vói theo chuyến xe buýt chở con gái mình về phía bắc của thành phố, xa tít tắp tận chân đèo phía bên kia.
Đó là lần đầu tiên Huê gặp lại cha cô sau sáu tháng cô bỏ nhà ra đi theo tiếng gọi của tình yêu. Đó cũng là lần đầu tiên ông Cả gặp lại con gái mình sau bao nhiêu lần ông đã đắn đo cân nhắc. Bà Cả là người nghiêm khắc trong lễ giáo gia đình, ông biết thế, nhưng ông biết bà cũng rất thương con gái dù cô đã tự ý bỏ nhà ra đi. Ông có thể làm gì được? Nỗi nhớ thương và lo âu cho số phận của người con gái út khiến ông đã cất công đi tìm hiểu, và ông biết Huê đang làm công nhân của nhà máy sợi, sáng đi chiều về trên một chuyến xe đưa đón công nhân tại quãng trường này. Bính, con trai út của ông, cho ông biết giờ giấc đi làm của Huê và ông Cả quyết định phải gặp cho dược con gái, dù chẳng nói gì với cô ngoài lời hỏi thăm của một người cha sau năm, sáu tháng không được gặp con gái mình.
Việc Huê bỏ nhà ra đi, sống tự lập, sống với người mình yêu là một cú sốc với đại gia đình ông Cả. Cuộc sống đang trôi đi với biết bao nhiêu là đổi thay xoay vần nhưng cú sốc vẫn là cú sốc còn lưu lại dư âm không mấy dễ chịu. Nhưng mọi điều rồi cũng qua đi, như ông Cả thường nói với các con trai ông, chỉ có tình thương yêu là còn ở lại với con người ta. Chuyện của Huê, ông Cả nói, là nhân duyên đó, mấy con à. Trong Duy Thức học gọi là tăng thượng duyên mà…nghịch. Ừ, nghịch tăng thượng duyên. Các con trai ông không hiểu ông đang nói gì. Ông Cả là một Phật tử thuần thành như vợ ông nên những lời nói khó hiểu của ông như nói vào chỗ trống không chẳng có lấy âm vang.
Ông Cả mất vì chứng cao huyết áp trong khi ông ngồi đun nước sôi pha trà buổi sáng. Trước khi tổ chức lễ tang, bà Cả sai Bính tìm đến gặp vợ chồng Huê bảo về nhà chịu tang ông Cả. Cái chết của ông Cả đã đưa Huê trở về với gia đình mà như bà Cả nói thầm với ông trước bàn thờ:”Ừ, ông thấy đấy, từ cái nghịch chuyển thành cái thuận rồi đó ông. Thuận tăng thượng duyên…”

VĨNH HIỀN

TÚY LÚY CA

tamnhien

Uống đi – Lỡ khuya này trúng gió
Thì còn đâu gặp lại bạn hiền ?
Rồi ra ai cũng về thiên cổ
Vậy hãy cùng ta say khướt say

Say tình như Tú Uyên điên dại
Nhớ Giáng Kiều ra đứng đầu sông
Hay say như gã thiền sư ấy
Vì quá yêu đời nên độc thân

Say đời say đạo say thơ mãi
Đã tự bao giờ thiên hạ say
Thây kệ ! Trần gian say rồi tỉnh
Em chớ buồn chi kiếp phù du

Đời đã như là như thế đó
Có gì đau khổ có gì vui ?
Thôi có hay không thì cũng uống
Một trận lu bù túy lúy ca

TÂM NHIÊN