Noel Năm Nay Lòng Không Vui

tranvanle

Noel năm nay lòng không vui. Khu phố tôi không thấy đèn trời. Tôi không có Đạo mong ngày Đạo. Buổi tối đi về, đêm tối thui!

Noel năm nay quê nhà buồn: nước đập trên cao và nước nguồn khi không đổ xuống vùng châu thổ, nước ngập nhà dân lấp ruộng vườn…

Nước ngập nhà dân, nhà của dân! Nước không chạm tới thềm cơ quan. Nước không chạm đến nhà công chức. Nước cuốn rừng trôi, nước ngổn ngang…

Chúa ở trên cao, Chúa thấy mà những dòng nước mắt của người sa…Những dòng nước mắt trôi cuồn cuộn, cuốn lấp hết rồi tiếng thét, la…

Ra dô vẫn nhạc. Ti vi hát. Ôi Việt Nam trong cảnh thái bình! Mười tỉnh miền Trung là chuyện nhỏ…Năm nào mà nước chẳng mông mênh?

Noel năm nay Hà Nội nhớn, Sài Gòn đón Chúa thật là to. Bắc Nam một nước hai thành phố, đèn sáng trưng quanh tượng Bác Hồ!

Lăng Ông Gia Định, Lăng Cô Huế…hai cái lăng không một bóng đèn! Noel như vậy là vô nghĩa, lăng Bác Ba Đình thật hữu duyên!

Làm sao tôi vui Noel này? Trên cây Thập Tự, Chúa dang tay…Chúa nghe không nhỉ lời quan hét: “Sống chết nhà bây kệ chúng bây!”?

Đêm Noel này, đêm Noel…Phải chi tôi gặp một người quen, thắp hai cây nến cùng nhau ngó lệ nến cũng là lệ Việt Nam!

Trần Vấn Lệ

MÙA BÌNH AN VÀ HY VỌNG!

daothithanhtuyen

1. Năm nay thời tiết đến lạ. Qua hai ba tháng Mười mà trời vẫn còn mưa dầm dề. Ào ạt hết cơn này, ngưng một chút lại đến cơn khác. Mưa không kịp vuốt mặt, đất dường như bão hòa bởi nước. Nắng le lói như một cô nàng đỏng đảnh, chơi trò ú tim, vén mây nhìn xuống mặt đất một chút rồi sụp nhanh. Bản tin dự báo thời tiết cho biết suốt dải đất miền Trung từ Thanh Hoá đến Bình Thuận phải chịu cảnh mưa nắng thất thường như vậy của ông Trời!
Tôi có đợt công tác phải di chuyển trên đường trong suốt mùa mưa tháng Mười. Ngồi trong xe, đôi lúc phải mở máy sưởi. Cái gạt nước mỏi mệt, không làm tròn nhiệm vụ lau sáng tấm gương. Mưa trắng trời, nước tràn bờ, ầm ào bên dưới những chân cầu, thác đổ trên các triền núi quanh co, uốn khúc. Đồng ruộng lênh láng màu nước bạc, cây cối trân mình trong nước. Nhất thuỷ, nhị hoả! Có đi như vầy mới thấy không gì nhanh bằng nước. Vừa qua đoạn đường chưa được một giờ, quay lại đã thấy nước băng ngang. Buổi sáng, nước còn cách mặt cầu quãng hơn hai mét, chiều về đã thấy nước phả ngang, cuồn cuộn.
Đến khi, tận mắt chứng kiến bờ tre từ từ sụt xuống dòng sông và chỉ trong chốc lát cả lùm tre dềnh dàng phải đầu hàng cho nước lũ cuốn đi, mới thấy cơn thịnh nộ của thiên nhiên ghê gớm đến chừng nào. “Ví dầu trời hại mới hư/ Nào ai có hại cũng như phấn dồi”
2. Cho dù là mưa, là gió là bão, là lũ… thời gian vẫn lừ lừ trôi tưởng chậm mà hoá nhanh vô cùng. Người nông dân vẫn phải đội mưa ra ruộng tìm bắt những gì thiên nhiên mang đến trong mùa lụt để bù lại những mất mát khi ruộng đồng trắng loá bởi nước. Nhà vườn vẫn chăm tỉa những chậu hoa chờ Tết trong cái nhìn lo âu, tâm trạng thắc thỏm. Có nhà phải giăng bạt cho hoa. Cả năm chỉ có một mùa này!
Tôi vào một nhà vườn, đầy những chậu mai bonsai lớn, nhỏ. Những chiếc lá xanh nõn nà và sạch bóng bởi mưa qua. Có những chậu cây được bọc nylon cho từng cành.
Tôi không rành lắm về hoa và cách chăm sóc nó, nhưng cảm nhận được một điều rằng, trong từng cái bọc nylon đó là hy vọng, là niềm tin là chờ đón… những cánh mai vàng sẽ bật tung ra. Rồi những đêm thức trắng chờ người thành phố chọn lựa, để đến giao thừa mới biết được một năm thắng hay thua.
Tôi nghĩ đến hai từ “hồi sinh” và thấy đó là điều kỳ diệu của cuộc sống. Gương mặt lo âu của người làm vườn giãn ra khi nghĩ đến những ngày tiết trời khô ráo trong cái nô nức đón xuân của mọi người. Ngước nhìn màn mưa trước mặt, buột lên câu nói dường như một thói quen, không cần chuẩn bị trước sau: “Cứ vài năm lại lặp lại chu kỳ qua hai ba tháng Mười vẫn còn mưa, có năm mưa dai dẳng kéo dài đến Tết”.
Tháng Chạp, trong khi nhà vườn làm con tính vẫn chưa tìm thấy đáp số thì nhà doanh nghiệp có thể nhìn trên sổ sách biết được một năm được hay mất. “Nhờ trời, ơn trời, năm nay dì làm ăn được”. “Năm nay cô thất bại, thôi thua keo này bày keo khác, trời cho có sức khoẻ là được”.
Ông Trời – Một nhân vật ảo tồn tại ngàn đời nay. Có Trời hay không tuỳ vào niềm tin, hy vọng và cả thất vọng.
Giữa mùa mưa bão cái nhìn lo âu của người nông dân luôn hướng về màn mây thấp, sũng nước, cố kiềm nén tiếng thở dài.
Tôi biết, họ không bao giờ dám oán trách ông Trời mà chỉ biết cầu xin sao cho mặt đất nhanh chóng hồi sinh.
3. Tôi làm một bảng tổng kết cho mình. Một năm đã qua, tôi cũng tạ ơn Trời mọi thứ bình an. Mẹ vẫn còn có thể đi ra, đi vô với những việc lặt vặt trong nhà. Vui, buồn theo niềm vui hay tâm trạng không dấu được của con cái. Vẫn hạnh phúc khi thấy ánh nhìn sáng lên của con cái (mà đứa ít tuổi nhất cũng đã quá bốn mươi) hau háu dĩa mì xào thật hấp dẫn cùng chén mắm ớt tỏi mà chỉ có mẹ mới chế biến được như vậy.
Tháng Chạp về, mùa mưa gió rồi sẽ qua. Trời sẽ quang, mưa sẽ tạnh. Tôi nghĩ đến những ngày chộn rộn cuối năm. Những cánh mai vàng rực, những đoá thược dược bày tỏ lòng thành thật, những chậu cúc tươi tắn hiền hoà, những cành quất sum xuê và biết bao loại hoa khác nữa mang đến sự sung túc, an vui cho một năm mới. Thời gian luôn là một mầu nhiệm kể cả khi con người đau khổ hay hạnh phúc.
Và tháng Chạp, mùa cuối năm luôn là mùa bình an và hy vọng!

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

BẠN TA

thuyvi

15682637_1239791562733584_801736863_n

Cách đây mấy tuần, nghe T. nói ông đang đau, thì cũng tưởng không có gì, mặc dù Thư Gửi Bạn Ta thưa dần….Cho đến khi lại được tin ông …đi rồi !
Đúng là nghe xong, ngẩn ngơ, cố không tin, nhưng rồi buồn ngất ngư…
Bây giờ, có lẽ, ông về lại khu ngã sáu rồi, không còn phải mắc công tưởng tượng như bài thơ ông viết như rút ruột vì nổi nhớ nhà…
“ Tưởng tượng mai về khu Ngã Sáu
Chiều ra đầu ngõ đứng trông xe
Có người quen hỏi : “Lâu không gặp?”
Đáp khẽ: “Đi xa mới trở về.”

Cũng hệt như Hồi Hương Ngẫu Thư (*)
Tóc xanh giờ đã bạc như tơ
Tiếng quê nghe vẫn đầy âm cũ
Mà cũng lạ tai câu trẻ thơ

Ô hay, tiền bối Hạ Tri Chương
Tiền bối xa quê thuở Thịnh Đường
Sao thơ hệt chuyện bây giờ nhỉ
Thuở ấy mà sao cũng não lòng

Tôi cũng như ông, đời biệt xứ
Trẻ ra đi, già vẫn tha hương
Mấy chục năm buồn trên xứ lạ
Tôi đọc thơ ông nát cả hồn.”
( BBT )

Sáng nay, nhận được “ Thông báo Lễ viếng “ do những người bạn hiểu tính cách của ông viết ra, đang buồn, tôi, bỗng mĩm cười..
Hãy như cuộc rong chơi, khỉ mốc gì mà Cáo Phó rồi kèm theo một dọc tên lại một dọc nghề nghiệp của thân bằng quyến thuộc cho đời biết mặt ông nhỉ!
Rồi, chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi.

thuyvi
Michigan 20 tháng 12 năm 2016

LẼ NÀO TÔI ĐÃ BỎ LẠI TÔI. Ở CHỖ CỦA ĐÊM QUA

chuthuynguyen

tôi đút túi tiếng chiêm chiếp
tựa bên các chấn song
quanh tôi các mầm chồi vẫn nôn nóng chờ tin người

tôi có nghe thấy nhiều lời khuyến dụ
hãy bơi qua nhanh đi
và từng người đã chìm lỉm dưới dòng nước chảy xiết

tôi biết khi ấy mình vẫn trù trừ
bởi ở phía bên nầy
bè bạn tôi vẫn đang tìm cách trèo lên nơi cao nhất của những căn nhà khổ nạn

đêm qua rõ ràng trong cơn mơ trối chết
dòng nước đục ngầu có thể đã ngập tận cổ mấp mé lỗ miệng tôi
thời điểm ấy mỗi người sẽ cảm nhận được sức nước và khả năng tồn vong của mình

bạn đừng mong ai còn nghĩ đến bạn giờ nầy. hãy tự cứu chính bạn
muối phải chăng lấp được biển nước mông mênh ?
khi vừa xả xong lũ người ta đã cười hả hê cho sự hốt hoảng và chạy chết của bọn dân đen sống bên dưới

ở tại đây có lẽ đã có một cách chịu tội khác của con dân thời đại nầy
là không còn phải chịu đóng đinh trên thập giá nữa
mà phải chịu trói tay trấn nước dưới những cơn cuồng lũ đúng quy trình

nước và trời hình như đang gần lắm
những tiếng gào. tiếng oán than. và vô vàn tiếng khóc có ai nghe thấu không ?
giờ nầy tôi ở đâu ? lẽ nào tôi đã bỏ lại tôi ở chỗ của đêm qua ?

Chu Thụy Nguyên

khỏa thân cùng ngọn gió

khalycham

rướn mình nhìn mãi vết thương
máu thơm khô giọt. văn chương nhạo cười
ta chơi liều lĩnh em ơi
bên bờ vực tối nói lời điên mê!

bao năm gió tát mặt hề
cứa sâu hốc mắt. đi. về. tay không
câu thơ hóa cọng cải ngồng
nở hoa ngũ sắc cầu vồng tặng em

mặt trời xanh rụng cuồng đêm
liêu trai em khói cuộn mềm đời ta
nằm co gối. hỏi trời già
con ôm huyễn mộng ta bà được không
phán rằng: thì cứ lông bông!

Kha Ly Chàm

Huyện đề, một thời cũ…

phamnga

1.
Ở tỉnh Khánh Hòa thời bấy giờ, sinh sau đẻ muộn hơn những đường dây ghi đề khác nhưng kỳ lạ là huyện ông Bảy/ bà Bảy, rất sớm phát đạt. Còn sớm hơn nữa là dân chơi đề đã nhanh chóng chỉ gọi gọn lỏn là huyện bà Bảy.
Ở căn nhà lầu trên phố Độc Lập, ông Bảy, thường ngồi ở nhà trước khi tiếp những người công khai, bình thường ra, vào bằng cửa trước khi đến giao dịch, làm ăn với đại bài gạo hay chuỗi nhà thùng cùng mang bảng hiệu Lý Phát của ông Bảy.
Còn ở nhà sau, tối tăm, ít sáng sủa hơn nhà trước thì bà Bảy, tức bà huyện, một mình giữ phần tiếp những người ra vào chỉ bằng lối cửa sau. Cánh cửa nặng nề này luôn luôn đóng kín, có người quen mặt gõ cửa mới mở hé. Người lách qua cửa luôn luôn có cùng một cung cách là thầm lén, vội vã, nhìn trước nhìn sau.
Nhờ mối quan hệ làm ăn lớn, rộng trước kia của dòng họ Lý, cộng thêm mối quen biết sát sườn hơn với những nhân vật – có chức vụ cao hay có tiền của, hoặc có cả hai thứ này – thường ngồi chung chiếu tứ sắc với vợ chồng ông Bảy, thì không có gì khó khăn, chậm lụt trong việc thu hút khách chơi và tuyển mộ người giúp việc tin cậy cho tổ chức cờ bạc mới ra đời, đầy triển vọng này. Có điều là trong nhà, bà huyện dành quyền chọn một đứa cháu ruột làm thư ký riêng cho bà. Một thanh niên có chữ nghĩa, tính toán nhanh nhạy và có nét chữ viết rõ ràng, sáng sủa. Còn ở ngoài cửa của huyện, những cánh tay nối dài của đầu não cờ bạc này được kín đáo dàn trải thành một hệ thống “chân rết”: hàng trên là các tay con, thay quyền chủ ở một khu vực, không trực tiếp ghi đề và thu tiền đánh mả chỉ tổng hợp kết quả làm việc của các tay ghi; hàng dưới là các tay ghi có nhiệm vụ ghi đề, ra biên nhận và thu tiền đánh của dân chơi đề.
Đối với dân mê cờ bạc trong khắp tỉnh, sức hấp dẫn của đường dây này là do tin đồn thường có người chơi trúng lớn và theo tin tức rỉ tai thì dễ trúng, trúng hoài khi bỏ tiền đặt số ở những tay ghi thuộc đường dây huyện bà Bảy. Do đó, từ trong những ngõ hẻm cho tới đường lớn, dân cờ bạc nô nức kéo tới những tay ghi đủ các cấp nhỏ, lớn – tất nhiên không hề thấy mặt chủ huyện.
Đúng là vào những ngày thứ ba hằng tuần, sau khi có kết quả thường lệ của cuộc xổ số kiến thiết quốc gia, nhà ông Bảy đều có chung trả những số tiền khá lớn cho một, hai người trúng đề nào đó. Nhưng số đông dân chơi số không hề được biết rằng, từ những tờ phơi (*) dày đặc những con số được mua và số tiền mua – còn gọi là tiền xác – do các tay ghi nộp về cấp trên, đến tay huyện là bà Bảy thu vô một số tiền thường là rất lớn. Chi trả xong cho số người trúng và trừ xong hoa hồng cho người chạy việc, chủ đề vẫn còn lợi chán. Đó là chưa nói tới sự hào phóng có tính toán của bà huyện đối với những tay con, tay ghi làm công cho mình nhưng có thể không hề biết mặt mình. Các tay ghi cứ giao phơi trước hạn bốn giờ chiều, hễ sau khi có kết quả xổ số mà trúng ngay tờ phơi trắng tức tờ báo cáo trắng, tức không có con số nào trúng thì lập tức được tay con đầu nhánh, đại diện chủ huyện thưởng cho một khoản đặc biệt.

2.
Khác với lối xổ số tự chọn kiểu Mỹ ngày nay đã biến vài người chơi thành tỷ phú, nếu trò đánh đề ngày trước có thể ít nhiều chó dắt mà mang đến cơ may làm giàu cho ai đó thì cũng chỉ dành cho người tổ chức cuộc chơi, tức chủ huyện, chứ không phải dành cho con bạc, tức dân đánh đề. Ngay cả những tay ghi, tức đại lý của cái huyện rất phát tài là huyện bà Bảy, cũng chỉ là người làm công, mà khoản hoa hồng cho tay ghi cũng chỉ có chừng có mực.
Hay là, muốn làm giàu thì các tay ghi cứ tự đi đánh đề? Câu trả lời là khi đó tay ghi biến thành dân đánh đề, tức con bạc, thắng không bù nổi thua. Thậm chí có vài tay ghi thường chỉ rước lấy nợ nần khi không dằn được máu cờ bạc, cứ đi chơi đậm ở cửa các “đồng sự” hay chơi luôn vào tờ phơi mình phụ trách. Nhưng tai hại cực kỳ là khi họ liều mạng bao một vài con số trong tờ phơi sinh tử mỗi chiều thứ ba ấy.
Ví dụ như có tay ghi tên là Tư Liều, từ lâu đã chíp bụng con 09. Chiều nay, có ai đánh đầu hay đuôi gì vào con số này thì y cũng giữ lại, không ghi vào tờ phơi nộp cho huyện. Sau giờ xổ số, một là khi con 09 không ra thì Tư Liều hưởng hết tiền xác, còn hai là ngược lại, y phải tự lo chung 1 đồng thành 70 đồng cho những người trúng con số này.
Hầu như, chỉ sau vài lần bao số, 100% những tay liều mạng, có tham vọng muốn làm chủ huyện cỡ cò con, đều hết vốn, vỡ nợ. Mười lần ăn được tiền xác cũng không bù nỗi cho một lần chung tiền trúng. Cứ thế, các tay bao đề sạch túi, tàn mạt không thua gì một tay mê số, chơi đề đã lâu ngày chày tháng.
Vận số lại khác hẳn đi đối với ông Bảy, một tay chơi cờ bạc cũng từng trải lâu năm lắm rồi. Con-người-cờ-bạc nơi ông Bảy đã hiển nhiên có một trình độ lọc lõi đến mức khác thường. Một mặt, ngay từ những lúc chễm chệ ngồi trong chiếu bài tứ sắc ở làng chài, dù chỉ để giải trí nhưng ông rất giàu kinh nghiệm ăn thua, không kém gì một tay chuyên nghiệp, cờ bạc để kiếm sống. Mặt khác, ông có những linh cảm đặc biệt, đủ để quả quyết sai con cháu, người giúp việc chạy đi ghi ngay lập tức một con số đề nào đó. Kết quả là ông Bảy thường thắng với bài tứ sắc, còn trúng đề thì lại càng thường xuyên hơn. Đến khi cùng vợ vô nghề huyện, kinh nghiệm và linh tính lại tiếp tục giúp cho ông tránh được nhiều trường hợp hao tài mất của, đặc biệt với sự giúp sức của một tay em mẫn cán tuyệt vời. Tay này không ghi số, cũng không gom tiền xác và làm phơi, mà chỉ thầm lặng chạy đây đó, làm trinh sát theo dõi tình hình thiên hạ đánh số vào đường dây của chủ và cả các huyện khác.
Ngày thứ ba này, ngẫu nhiên hay do một tin đồn râm rang từ sáng sớm, chợt một con số, ví dụ như 09, lại được rất nhiều người đánh vào đường dây huyện ông bà Bảy. Tiền xác ước lượng từ sáng đến trưa đã lên tới một con số khổng lồ. Lập tức, tay em trinh sát sẽ tìm mọi cách báo ngay về cho ông bà Bảy. Phản ứng trước tình hình con số 09 đột biến này, ông Bảy sẽ cố vấn cho vợ, có thể chọn một trong bốn cách đối phó để ngăn ngừa nguy cơ vợ chồng ông phải chung ra một cú khủng khiếp vào chiều tối.
Một là, không rõ do điều gì mách bảo, ông Bảy vẫn bình chân như vại, nhếch mép cười, cho bọn tay em “chân rết” cứ tiếp tục nhận cho dân chơi đề đánh vào con 09.
Hai là, ông ra lịnh khóa con số 09, không nhận cho ai đánh vào nữa – cũng có nghĩa là xúi cho dân chơi đề đi ghi ở các huyện khác.
Ba là, ông Bảy xuất tiền cho tay em thầm lặng đi đánh con số 09 vào các huyện khác. Nếu chiều ra con 09, các huyện khác sẽ chia phần chung tiền trúng cho dân chơi đề.
Và cuối cùng, phương cách thứ tư là hoàn toàn dựa vào linh tính xác quyết của ông Bảy. Trong giới cờ bạc có một từ ngồ ngộ, nói theo âm tiếng Tàu là “tả”, tức “đã” theo âm giọng Hán Việt, tức là đánh, đánh đập. “Tả” là kiểu cờ bạc mà may rủi nhân đôi lên: một là nếu gặp vận may mắn, cứ với tiền vốn của thiên hạ, người “tả” không hề bỏ vốn tiền xác ra một cắc nào mà lại được toàn bộ tiền trúng đề; hai là ngược lại, gặp vận rủi thì phải chung trả đầy đủ số tiền trúng cho người bỏ tiền ra đánh đề mà vận may đã thuộc về họ.
Như khi có niềm tin mạnh mẽ rằng con số 09 không thể ra, ông Bảy sẽ ra lịnh cho đàn em sớm sủa lấy hết số tiền xác của thiên hạ đánh vào con 09 đem “tả” hết vào một con số khác mà ông ưa thích, ví dụ con 18. Do bọn đàn em chia nhau đi “tả” vào số 18 ở các huyện khác bằng những số tiền đã được chẻ nhỏ ra từ số tiền xác của thiên hạ đánh con 09, nên các huyện khác không thể đặt nghi vấn về bàn tay lũng đoạn của ông bà Bảy. Rốt cuộc, theo kết quả xổ số, không có con số 09 mà có con 18, thì ông bà Bảy đã ăn may một lần nữa khi không hề bỏ ra xu nào mà lại thắng được bộn tiền nhờ cách đi “tả” như trên.
Phải là tay chơi rất cả tin và rất mặn máu cờ bạc mới dám chơi kiểu “tả”. Và phải là những tay được thần Đổ Bác nhiệt tình độ trì thì mới thắng lợi trong cách chơi bằng tiền người khác như thế. Cỡ những tay em bày đặt bao, giữ lại vài con số trong tờ phơi để kiếm chác chút đỉnh tiền xác, nay lại tập tành lấy số tiền xác đó đi “tả” thì chỉ càng sớm tiêu ma cuộc đời hơn thôi.

3.
Cùng là mê cờ bạc, mê đề nhưng dân chơi lại có nhiều chọn lựa khác nhau. Người không thích liều, chịu thắng ít nhưng dễ thắng với xác xuất cao thì chọn cách chơi bao hết các lô xổ, thậm chí với số tiền rất nhỏ.
Thời ấy, đài xổ số kiến thiết quốc gia tổ chức xổ tổng cộng 12 lô, từ lô đầu 2 con số cho đến lô độc đắc 6 con số. Bên cạnh đó, hầu hết các huyện đều qui định các tay ghi thực hiện “khuyến mãi”, tự động ghi tặng thêm 20% tiền xác cho ai đánh đến mức 10 000 đồng trở lên. Cũng có nơi chịu thối lại khoản 20% này, nghĩa là người đánh đọc cho ghi hết 10 000 đồng như chỉ cần trả 9000 đồng là đủ, nhưng thông thường dân chơi cho ghi thêm hết luôn khoản 20% mình được hưởng “khuyến mãi”. Ví dụ đánh con 35 lô đầu 10 000 đồng, phát sinh 1000 đồng “khuyến mãi” nên giấy biên nhận ghi thành 11 000 đồng. Vậy, ví dụ như bao con 35 ở 12 lô, mức 1000 đồng mỗi lô, tức bỏ ra tổng cộng 12 000 đồng, cộng “khuyến mãi” 20% là 2400 đồng nữa, coi như bỏ ra 14 400 đồng nên biên nhận sẽ ghi là 1200 đồng mỗi lô. Lúc này người chơi có đến 12 cơ hội để trúng 1200 đồng x 70 = 84 000 đồng, trừ đi 12 000 đồng vốn chơi, cũng còn lợi được gấp 6 lần vốn chơi.
Người nặng máu ăn thua hơn thì vừa đánh bao lô vừa tăng chút tiền đánh ở lô đầu và cuối. Ví dụ, có thể bỏ ra 12 000 đồng đánh bao lô con 94, mỗi lô sẽ được ghi là 1200 đồng – nhưng dân chơi lại bỏ ra 14 000 đồng, theo nghĩa bỏ ra thêm 2000 đồng để đánh riêng cũng con 94 ở lô đầu và lô cuối, mỗi lô 1000 đồng nữa. Vì số tiền 2000 đồng là thêm vào 12 000 đồng, đã trên mức 10 000 đồng nên cũng tự nó nảy ra khoản 20%, tức 2000 đồng đẻ ra thêm 400 đồng, chia đôi vào hai lô đầu và cuối, tức rốt cuộc ở hai lô đầu và cuối sẽ được ghi là 1200 đồng + 1200 đồng, thành 2400 đồng. Rồi nếu kết quả xổ ra, 11 lô đều trật hết, may mắn chỉ đến với phần đánh riêng là lô đầu hoặc lô cuối thôi cũng đều đẹp. Người chơi vừa trúng được 2400 đồng x 70, thành 168 000 đồng, trừ đi 14 000 đồng tiền đánh, còn thắng 154 000 đồng, gấp hơn 10 lần tiền vốn chơi.
Rất thú vị kiểu chơi đề an toàn như trên, theo nghĩa có thua thì cũng thua rất ít. Một khi cứ chấp nhận mức chơi khiêm tốn, đánh nhỏ, người chơi tránh xa được một thảm nạn rất lớn, như thực tế thỉnh thoảng từng xảy ra, là các huyện trốn tránh, lánh mặt – giới cờ bạc gọi là “xù” – không chung những số tiền thắng đậm từ những số tiền xác quá lớn. Và cũng nên cầu nguyện cho họ có thể thường trực tự kềm chế, giữ mãi lối chơi “cò con”, vì theo tâm lý cờ bạc, nếu ngày nào cũng trúng mà chỉ trúng quá nhỏ, quá ít, đâm ra chán nãn và sốt ruột. Lúc này con ma đề sẽ ra tay xúi dục họ sanh tâm đánh lớn, đánh nhiều tiền hơn để mong “trúng cho đáng!”.
Khi ấy, Thần Tài sẽ ngán ngẩm, bỏ rơi đứa con ngoan, khiêm tốn chơi bạc cò con của mình, có nghĩa là con bạc say máu đã bước ra khỏi kiểu chơi an toàn và thảm họa khó tránh sẽ lừng lững đến với họ…

(*) Phơi: gốc chữ feuille tiếng Pháp, nguyên nghĩa là chiếc lá, tờ giấy. Ở đây chỉ tờ giấy mà các tay con, tay ghi trình bày báo cáo tổng kết với cấp trên về tình hình số tiền xác anh ta thu được, phân ra theo liên hệ (đánh lô đầu, lô cuối hay bao lô) với từng con số, từ con 00 đến con 99. Ví dụ: Trên tờ phơi của một tay con báo cáo tổng kết theo 3 cột, phần đầu các cột có dòng “120 – 01 – 80” hay ở cuối có dòng “150 – 94 – 25”, có nghĩa con 01 được dân chơi đánh ở lô đầu tổng cộng 120 000 đồng và 80 000 đồng ở lô cuối; tương tự, con 94 được đánh tổng cộng 150 000 đồng và 25 000 đồng.

PHẠM NGA
(Trích truyện kỳ ảo HỒN MA BIỂN, Saigon 2016)

NHỮNG THÁNG…

dami

Những tháng tôi không còn cù lao nhãn
núi mận tam hoa
những thơm tự do màu mùa lau lách
bùn non triêng gánh
mùi cơ giới bám đầy trong tơ tưởng
gia cố bạn bè nùn rơm trộn đất
vẫn mất dần những tháng tuổi tôi thôi

Tháng tôi nắng
rổ mặt người hoa hậu
bài chim muông về đậu trên nông trường
(công trường tôi ngổn ngang
người và ngợm
kỳ cọ và đánh bóng
cầu cứu cả tình thương
những tình thương đã chết)

Không ai mở cửa xua đuổi mùa hương
cái mùa hương nhỏ nhoi còn sót lại
khi bông hoa úa rũ ở trên bàn
tháng của tôi tháng của tôi
30 ngày không một lần Chúa nhật

Nắng về đây trong rất nhiều trận bão
lại thèm mưa như bội tín nhiều lần
tháng tôi trôi…

ĐA MI

GIẤC MƠ

chieuanhnguyen

Anh nói cùng tôi về giấc mơ anh rao bán
giấc mơ anh thả giữa thế gian
giấc mơ đi hoang
Tôi viết tương lai mòn bằng ánh mắt
Viết căn phần trĩu nặng
Viết ước mơ bằng tù đày

Tôi cũng có một giấc mơ
Rất ư trần tục
Giấu kĩ dưới lớp áo ngực ren rua
Tôi có một dấu hỏi màu rêu
Treo lủng lẳng bên tai trái

Tôi có rất nhiều những đứa con chưa được sinh ra
Bởi
Tôi còn một giấc mơ chưa hoàn thiện
Những đứa con tôi nhốt chúng trong tử cung và dỗ dành yên ngủ
Đợi giấc mơ kia thành tựu
Hoặc
Chúng không bao giờ nhìn được tia nắng nào
Khi giấc mơ tôi chết ngạt
Những đứa con mà tôi biết chắc
vừa lọt lòng đã phải gánh gồng
Phải nô lệ
Phải nợ nần
Những đứa con tôi sẽ không bao giờ tượng thành
Xin lỗi
Anh bán giấc mơ nào, cho tôi hỏi
Giấc mơ tôi lạc lối
lang thang

Ai bán cho tôi một ngày bình an
Giá cắt cổ
Bước chân xuống phố
Giẫm phải đau thương
đành ôm giấc mơ về giấu nhẹm

Ai muốn cùng tôi mở thế hội phù hoa ?

CHIÊU ANH NGUYỄN

NGHỆ THUẬT TẶNG QUÀ

hinh-nen-giang-sinh-32-351x185

Thánh Kinh chép khi Chúa Giê-su sinh ra tại Bê-Lem, có 3 nhà Thông Thái phương Đông – ta quen gọi là Ba Vua – được sao lạ dẫn đường đến thờ lạy Người, mang theo lễ vật gồm có vàng, mộc dược và nhũ hương. Người ta bảo chính những món lỉnh kỉnh mang theo đó của ba Vua đã phát sinh tục lệ tặng quà Giáng sinh ngày này.

Tặng quà ai, tức là chúng ta muốn tỏ lòng yêu thương quí mến đối với người đó một cách cụ thể. Sự quí mến đó phải được biểu lộ trong cung cách cho, mà không ở nơi món quà. Của cho không bằng cách cho, tục ngữ ta dạy như vậy. Khi ba nhà Thông Thái từ phương Đông lặn lội sang Bê-Lem chiêm bái Chúa Hài Đồng, chắc chắn không phải vì lễ vật của các Ông quí giá. Chính là tấm lòng thành, được thể hiện qua cuộc hành trình diệu vợi và nguy hiểm của các Ông mà món quà thành ý nghĩa và quí giá.

Nhưng đó là… nguyên tắc, và là chuyện… đời xưa. Việc tặng quà ngày nay đã biến thành một nghệ thuật lỉnh kỉnh – nghệ thuật tặng quà – và nhiều nguyên nhân phức tạp , hàm chứa nhiều ý nghĩa thật bất ngờ. Ta hãy tạm phân ra sáu loại người cho : Thứ nhất là loại cho vì mưu lợi, tức cho chính mình. Đây là loại hay thả con săn sắt để mong bắt con cá giếc vậy. Kế đến là những người cho vì hứng thú, chẳng vì mục đích cao đẹp hay vì lý do thực tế nào cả. Thứ ba là loại người khi cho có một chút dính dáng đến lương tâm, vì tự trọng, hay cho như là một cách để chuộc một lỗi lầm nào đó. Thứ tư phải kể đến những người cho vì thấy người khác cho, mình mà không “móc túi” thì mắc cỡ thí mồ! Có thể tay họ cho mà lòng thờ ơ, lạnh nhạt. Loại này có lẽ chiếm đa số. Loại thứ năm họ phải cho vì trách nhiệm, bổn phận hơn là vì lòng thương hay quí mến. Vì tư cách của họ mà họ phải cho, thế thôi. Loại người thứ sáu : họ cho với tất cả tinh thần bác ái, cho vì thương yêu quí mến người nhận như chính họ. Đây chính là những người cho có tâm hồn, cho mà không hề mong được đền đáp lại.

Bạn thuộc vào loại nào đây?

Để giúp bạn nắm vững ý nghĩa và tinh thần của việc tặng quá Giáng Sinh, người viết xin kể lại tặng bạn vài mẩu chuyện làm quà dưới đây.

□ Ai lại không từng xúc động khi được nghe tấu khúc “Moonlight Sonata” của Beethoven? Nhạc khúc bất hủ này diễn tả nét diễm ảo, huy hoàng của ánh trăng khuya. Tác giả đã để hết tâm hồn thiên tài của mình vào đó, bằng âm thanh, vẽ lại hình ảnh kỳ diệu của ánh trăng cho một cô gái mù thưởng thức.

□ MỘT CẬU BÉ 13 tuổi nghe tin nhà trường đang gom góp tiền và phẩm vật để làm quà Giáng Sinh cho trẻ em nghèo. Cậu dành dụm nhịn ăn tiêu suốt tháng và để dành được 15 đồng. Hôm cậu tính lên trường để góp tặng, một trận bão tuyết xảy ra khiến xe cộ không thể lưu thông được. Không hề thối chí, cậu bỏ xe và lội bộ qua cánh đồng tuyết để đến trường.

Ông Hiệu Trưởng thực sự sửng sốt khi nhận món tiền từ tay cậu bé. Trước mặt ông chính là một trong những trẻ em nghèo mà nhà trường đã nhắm tới để trao quà Giáng Sinh.

Với những kẻ đầy lòng bác ái, cái nghèo vật chất không phải là chướng ngại vật ngăn cản họ với những niềm vui do việc bố thí mang lại.

□ Ông quản lý một cửa hàng lớn kể lại truyện một nhà quí tộc nọ, đã đứng tuổi, trước ngày lễ Giáng Sinh đã bỏ rất nhiều thì giờ và tiền bạc vào gian hàng đồ chơi của ông. Ngồi ở một nơi kín đáo, nhà quí tộc ngắm các trẻ em nghèo đi qua gian hàng đồ chơi, mỗi khi thấy đứa nào nhìn ngắm một món đồ chơi với vẻ thèm thuồng vô vọng, ông ra hiệu cô bán hàng cho gói lại và đem tặng ngay cho em nhỏ. Cuối buổi ông tính sổ và trả tiền cho nhà hàng.

Nhà quí tộc không có con, nhưng ông đã mang niềm vui đột ngột đến cho rất nhiều trẻ em nghèo chưa một lần được biết đến món quà Giáng Sinh.

Hạnh Phúc có thể tìm thấy mọi nơi và mọi lúc, nếu chúng ta biết đem niềm vui đến cho kẻ khác.

□ MÓN QUÀ CỦA BA VUA – The gift of the Magi – là tựa một truyện ngắn Giáng Sinh nổi tiếng của văn sĩ O. HENRY.

Truyện kể lại hai vợ chồng nghèo nọ, trong dịp Giáng Sinh đều muốn tặng nhau một món quà thật ý nghĩa. Bởi cả hai đều nghèo, không có tiền riêng, người chồng bèn đem bán chiếc đồng hồ vàng kỷ niệm của cha để lại và mua được cho vợ một cái lược đồi mồi tuyệt đẹp. Phần người vợ, tính toán và xoay xở đủ điều vẫn không dư được đồng nào mua quà cho chồng, nàng quyết định lén cắt bán suối tóc óng ả của mình, và mua được sợi dây đeo đồng hồ bằng bạch kim để làm quà cho chồng.

Câu chuyện kết thúc bằng những giòng nước mắt của Hạnh Phúc – chan hòa và thắm thiết hơn bao giờ. Mỗi người hy sinh chính bảo vật quí nhất của mình để làm quà cho vợ, cho chồng… Những món quà giờ đây trơ trẽn, vô dụng nhưng là những chứng tích hùng hồn nhất của hạnh phúc.

Câu chuyện mang đầy đủ mọi ý nghĩa của việc tặng quà vậy.

□ CUỐI CÙNG ai bảo với bạn người Tô Cách Lan là hà tiện? Không, người Tô Cách Lan cũng hào phóng lắm chứ! Có một ông già Tô Cách Lan, trong giờ hấp hối cho mời một vị chưởng khế đến để lập chúc thư. Ông đọc cho vị chưởng khế ghi lần lượt thân nhân, bạn hữu và cả hàng xóm lẫn kẻ ăn người làm, để lại cho người năm trăm đô la, kẻ một đôi ngàn, có người lại chỉ vài trăm đô la v.v… tùy theo liên hệ và ý muốn của ông.

– Nhưng, thưa ông Mc Dougali – vị chưởng khế ngắt lời – những món tiền này hiện ông để tại đâu ạ.

– Tôi… Tôi – lão mệt nhọc nói – chỉ muốn chứng tỏ cho mọi người thấy lòng tốt của tôi thôi… Chứ tôi làm gì có đồng đô la nào đâu…

Thưa bạn, như thế hà tiện cũng đâu phải là chướng ngại vật ngăn cản chúng ta với niềm vui do việc… bố thí mang lại? Ăn thua là ở tấm lòng…

Song Thất

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 229, ra ngày 1-12-1974/ Mọi góp ý, trao đổi, liên lạc xin gửi về địa chỉ : denbien2005@gmail.com )

Một ngày gió

ductriqueanh

Ngày gió đến hồn cây thảng thốt
Mặc hoang vu tịnh giữa vườn xưa
Nghe đời huyên náo lòng giá buốt
Chân ngại phố đông, nắng ngại mùa.

Đêm mưa qua cỏ hoa tỉnh mộng
Lóng lánh soi tâm thức an thường
Dẫu bôn ba tinh thần bất động
Tháng tận năm cùng bớt vấn vương.

ĐỨC TRÍ QUẾ ANH