MÙA BÌNH AN VÀ HY VỌNG!

daothithanhtuyen

1. Năm nay thời tiết đến lạ. Qua hai ba tháng Mười mà trời vẫn còn mưa dầm dề. Ào ạt hết cơn này, ngưng một chút lại đến cơn khác. Mưa không kịp vuốt mặt, đất dường như bão hòa bởi nước. Nắng le lói như một cô nàng đỏng đảnh, chơi trò ú tim, vén mây nhìn xuống mặt đất một chút rồi sụp nhanh. Bản tin dự báo thời tiết cho biết suốt dải đất miền Trung từ Thanh Hoá đến Bình Thuận phải chịu cảnh mưa nắng thất thường như vậy của ông Trời!
Tôi có đợt công tác phải di chuyển trên đường trong suốt mùa mưa tháng Mười. Ngồi trong xe, đôi lúc phải mở máy sưởi. Cái gạt nước mỏi mệt, không làm tròn nhiệm vụ lau sáng tấm gương. Mưa trắng trời, nước tràn bờ, ầm ào bên dưới những chân cầu, thác đổ trên các triền núi quanh co, uốn khúc. Đồng ruộng lênh láng màu nước bạc, cây cối trân mình trong nước. Nhất thuỷ, nhị hoả! Có đi như vầy mới thấy không gì nhanh bằng nước. Vừa qua đoạn đường chưa được một giờ, quay lại đã thấy nước băng ngang. Buổi sáng, nước còn cách mặt cầu quãng hơn hai mét, chiều về đã thấy nước phả ngang, cuồn cuộn.
Đến khi, tận mắt chứng kiến bờ tre từ từ sụt xuống dòng sông và chỉ trong chốc lát cả lùm tre dềnh dàng phải đầu hàng cho nước lũ cuốn đi, mới thấy cơn thịnh nộ của thiên nhiên ghê gớm đến chừng nào. “Ví dầu trời hại mới hư/ Nào ai có hại cũng như phấn dồi”
2. Cho dù là mưa, là gió là bão, là lũ… thời gian vẫn lừ lừ trôi tưởng chậm mà hoá nhanh vô cùng. Người nông dân vẫn phải đội mưa ra ruộng tìm bắt những gì thiên nhiên mang đến trong mùa lụt để bù lại những mất mát khi ruộng đồng trắng loá bởi nước. Nhà vườn vẫn chăm tỉa những chậu hoa chờ Tết trong cái nhìn lo âu, tâm trạng thắc thỏm. Có nhà phải giăng bạt cho hoa. Cả năm chỉ có một mùa này!
Tôi vào một nhà vườn, đầy những chậu mai bonsai lớn, nhỏ. Những chiếc lá xanh nõn nà và sạch bóng bởi mưa qua. Có những chậu cây được bọc nylon cho từng cành.
Tôi không rành lắm về hoa và cách chăm sóc nó, nhưng cảm nhận được một điều rằng, trong từng cái bọc nylon đó là hy vọng, là niềm tin là chờ đón… những cánh mai vàng sẽ bật tung ra. Rồi những đêm thức trắng chờ người thành phố chọn lựa, để đến giao thừa mới biết được một năm thắng hay thua.
Tôi nghĩ đến hai từ “hồi sinh” và thấy đó là điều kỳ diệu của cuộc sống. Gương mặt lo âu của người làm vườn giãn ra khi nghĩ đến những ngày tiết trời khô ráo trong cái nô nức đón xuân của mọi người. Ngước nhìn màn mưa trước mặt, buột lên câu nói dường như một thói quen, không cần chuẩn bị trước sau: “Cứ vài năm lại lặp lại chu kỳ qua hai ba tháng Mười vẫn còn mưa, có năm mưa dai dẳng kéo dài đến Tết”.
Tháng Chạp, trong khi nhà vườn làm con tính vẫn chưa tìm thấy đáp số thì nhà doanh nghiệp có thể nhìn trên sổ sách biết được một năm được hay mất. “Nhờ trời, ơn trời, năm nay dì làm ăn được”. “Năm nay cô thất bại, thôi thua keo này bày keo khác, trời cho có sức khoẻ là được”.
Ông Trời – Một nhân vật ảo tồn tại ngàn đời nay. Có Trời hay không tuỳ vào niềm tin, hy vọng và cả thất vọng.
Giữa mùa mưa bão cái nhìn lo âu của người nông dân luôn hướng về màn mây thấp, sũng nước, cố kiềm nén tiếng thở dài.
Tôi biết, họ không bao giờ dám oán trách ông Trời mà chỉ biết cầu xin sao cho mặt đất nhanh chóng hồi sinh.
3. Tôi làm một bảng tổng kết cho mình. Một năm đã qua, tôi cũng tạ ơn Trời mọi thứ bình an. Mẹ vẫn còn có thể đi ra, đi vô với những việc lặt vặt trong nhà. Vui, buồn theo niềm vui hay tâm trạng không dấu được của con cái. Vẫn hạnh phúc khi thấy ánh nhìn sáng lên của con cái (mà đứa ít tuổi nhất cũng đã quá bốn mươi) hau háu dĩa mì xào thật hấp dẫn cùng chén mắm ớt tỏi mà chỉ có mẹ mới chế biến được như vậy.
Tháng Chạp về, mùa mưa gió rồi sẽ qua. Trời sẽ quang, mưa sẽ tạnh. Tôi nghĩ đến những ngày chộn rộn cuối năm. Những cánh mai vàng rực, những đoá thược dược bày tỏ lòng thành thật, những chậu cúc tươi tắn hiền hoà, những cành quất sum xuê và biết bao loại hoa khác nữa mang đến sự sung túc, an vui cho một năm mới. Thời gian luôn là một mầu nhiệm kể cả khi con người đau khổ hay hạnh phúc.
Và tháng Chạp, mùa cuối năm luôn là mùa bình an và hy vọng!

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

Advertisements

One thought on “MÙA BÌNH AN VÀ HY VỌNG!

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    MƯA NẮNG thất thường QUÁ TRỜI!
    Còn mưa dài dài THÁNG MƯỜI MƯA HOÀI…
    Nắng le lói Nắng lắt lay…
    Rồi Nắng tắt hẳn BUỒN CÂY CỐI BUỒN…
    …Nước ngập tràn nước mưa tuôn…
    Kéo theo nước lũ cuồn cuộn NHẤN CHÌM…
    Mọi thứ đặt cả NIỀM TIN
    NO ẤM chút đỉnh tan tành trôi đi…
    …Vườn tược hoa màu thảm thê!
    Cây cảnh mai kiểng TẾT VỀ tả tơi…
    Chất chứa nỗi buồn không nói!
    Không có nữa rồi”Thiên THỜI Địa LỢI!”
    …Nỗi riêng còn được AN ỦI
    NỤ CƯỜI của mẹ vẫn vui xuề xòa..
    ”Thôi kệ còn Người còn Ta?
    Mất đó có đó THONG THẢ mà TÍNH…”
    ….Mong Đời hai chữ BÌNH AN
    Người Còn HY VỌNG mùa màng tiếp sau…
    Trời quang mưa qua khô ráo
    Tháng Chạp cuối năm HOA MÀU TƯƠI SẮC…
    .

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s