Trump: Đây là cách nước Mỹ cứng rắn với Trung Quốc

124d4145322t9218l9

Quang cảnh bên trong cuộc họp giữa Tổng thống đắc cử Donald Trump và lãnh đạo các hãng công nghệ hàng đầu của Mỹ vào hôm 14/12/2016. (Ảnh: AKM-GSI-XPOSURE)

Mời nghe ở đây: Bài diễn thuyết của TRUMP khiến cả nước Mỹ và thế giới bừng tỉnh …

“Trung tâm trọng trường của thế giới đang ngày càng dịch chuyển sang châu Á” – Barack Obama.
Nói thẳng: Trung Quốc không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì Trung Quốc đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.
Có nhiều điều về sức mạnh Trung Quốc mà Obama và các đồng sự ủng hộ thuyết toàn cầu của ông ấy không muốn bạn biết. Nhưng, không một ai biết sự thật lại có thể ngồi yên và làm ngơ việc cường quốc kinh tế này [Mỹ – ND] sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm đến thế nào nếu các vị mà ta gọi là lãnh đạo ở Washington không cùng xắn tay hành động, bắt đầu đứng lên bảo vệ công ăn việc làm của người Mỹ và ngừng chuyển chúng ra thuê ngoài ở Trung Quốc.
Người ta dự đoán rằng đến năm 2027, Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới – và điều này sẽ xảy ra nhanh hơn nữa nếu các xu hướng thảm họa trong nền kinh tế của Obama vẫn còn tiếp diễn. Nghĩa là trong vài năm tới, Mỹ sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng thần kinh Trung Quốc – tôi đoán là đến năm 2016, nếu ta không hành động nhanh.
Điều này không xảy ra trong một đêm hay bất thần từ chân không. Chúng ta cứ ngần ngừ và làm ngơ trước những dấu hiệu cảnh báo suốt nhiều năm. Sự thật là, chúng ta đã thất bại nặng nề về công ăn việc làm trước Trung Quốc dưới thời Tổng thống George W. Bush, thậm chí trước khi rơi vào thảm họa việc làm do Tổng thống Obama gây ra, thì từ năm 2001 đến năm 2008, Mỹ đã mất 2,4 triệu việc làm vào tay Trung Quốc.
Hơn 30 năm qua, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng trung bình 9-10% một năm. Nhưng dưới thời Tổng thống Barack Obama, Trung Quốc đã phát đạt nhanh một cách bất thường và Mỹ cũng thua lỗ nhanh một cách bất thường. Chỉ riêng quý I năm 2011, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng với tốc độ vũ bão 9,7%. Còn tỷ lệ tăng trưởng quý I của Mỹ thì sao? Một con số đáng xấu hổ: 1,9%. Chúng ta có 14,4 triệu người mất việc. Chúng ta cần hành động.
Quan hệ của Mỹ với Trung Quốc đang đến bước quyết định. Chúng ta chỉ có rất ít thời gian để đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết nhằm giữ vững vị thế của ta trên thế giới. Cứ khoảng 7 năm, nền kinh tế Trung Quốc lại tăng trưởng gấp đôi. Đó là một thành tựu kinh tế khủng khiếp, và đó cũng là lý do tại sao hết năm này đến năm khác họ đánh bại ta về thương mại.
Ngay lúc này, ta đang có một khoản thâm hụt thương mại khổng lồ là 300 tỷ đô-la với Trung Quốc. Nghĩa là mỗi năm Trung Quốc kiếm được từ Mỹ khoảng 300 tỷ đô-la. Khi tôi tham gia các buổi nói chuyện trên truyền hình và các chương trình tin tức, tôi nói ra con số đó, và mọi người thậm chí còn không thể hình dung nổi trong đầu một con số lớn như thế, song đó là sự thật. Chỉ tính riêng sự mất cân bằng thương mại thôi, thì cứ ba năm Trung Quốc lại gửi ngân hàng gần một nghìn tỷ đô-la của ta.
Và đáng buồn thay, trong khi công nghiệp chế tạo của Mỹ từng là vô địch, thì giờ đây, vì chuyện Trung Quốc lừa ta bằng đồng tiền của họ, nên các công ty Mỹ không thể cạnh tranh về giá, dù ta làm ra những sản phẩm tốt hơn nhiều. Bởi vậy, bây giờ Trung Quốc là nhà sản xuất và xuất khẩu hàng đầu thế giới. Nhân đây cũng xin nói thêm là họ cũng có hơn ba ngàn tỷ đô-la ở ngân hàng dự trữ nước ngoài. Đó là số tiền đủ để Trung Quốc mua cổ phần chi phối mọi công ty lớn nằm trong danh sách chỉ số công nghiệp trung bình Dow Jones – các công ty như Alcoa, Caterpillar, Exxon Mobil, hay Walmart – và vẫn dư hàng tỷ đô-la trong ngân hàng.
Cứ 6 người trên hành tinh này thì có một người là người Trung Quốc. Dân số 1,3 tỷ người của họ vượt ta với tỷ lệ khoảng 4 trên 1. Đó là một nguồn nhân tài khổng lồ để xây dựng các doanh nghiệp, cung cấp nhân lực cho các khu chế xuất, đáp ứng đủ nhân sự cho các tổ chức giáo dục ưu tú, và xây dựng một lực lượng quân sự khổng lồ.
Một mối quan ngại lớn khác nữa là việc hàng năm Trung Quốc có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học. Cho đến nay, Mỹ vẫn vượt Trung Quốc về tỷ lệ tốt nghiệp đại học xét trên toàn bộ dân số, nhưng bạn phải hỏi liệu các trường đại học của ta có cho ra đời những sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để cạnh tranh không.
Tôi đọc thấy quá nhiều câu chuyện về các tập đoàn phải tổ chức các lớp giáo dục bổ túc cho nhân viên. Và khi bạn nhìn vào điểm thi ở các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, thì thật đáng báo động. Trong một nghiên cứu quốc tế có uy tín năm 2010 về trẻ em trong độ tuổi 15, Mỹ xếp thứ 25 trên 34 quốc gia về toán học. Còn Trung Quốc xếp thứ mấy? Thứ nhất.
Thực tế là, học sinh Thượng Hải không những đứng nhất ở môn toán mà còn đứng nhất về môn đọc và khoa học. Họ hoàn toàn hạ gục ta – và tất cả những người khác. Chắc chắn, nghiên cứu này hơi thiên lệch vì họ chỉ lấy mẫu học sinh ở Thượng Hải vốn là nơi có nhiều học sinh thông minh nhất Trung Quốc theo học. Nhưng, ngay cả tờ tạp chí có tinh thần tự do TIME cũng chỉ ra rằng, khi bạn xem xét những thay đổi nhân khẩu cực lớn đang diễn ra ở Mỹ, thì nguy cơ về giáo dục đã bắt đầu lấp ló phía trước. Chỉ trong một thế hệ nữa thôi, chúng ta sẽ là một quốc gia thiểu số trở thành đa số, và hiện thời có một con số đáng sợ là 40% trẻ em Mỹ Phi và Mỹ Latinh thậm chí không tốt nghiệp trung học phổ thông (chứ chưa nói đến đại học).
Trong tư thế là mục tiêu tấn công của Trung Quốc theo bạn thì Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có kế hoạch đưa hầu hết các lợi thế kinh tế và giáo dục của Trung Quốc nhắm vào đâu? Chính xác rồi đấy, vào các ngành công nghiệp quân sự và vũ khí. theo tiết lộ của một thông báo mới từ Lầu Năm Góc, Trung Quốc đang nhanh chóng tăng cường lục quân, thủy quân và rót hàng triệu đô-la vào việc phát triển máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ I, tàu ngầm tấn công tiên tiến, các hệ thống phòng không tinh vi, các hệ thống chiến tranh không gian công nghệ cao và bổ sung cho kho tên lửa đạn đạo.
Phản ứng trước sự tăng cường vũ trang quân sự của Trung Quốc, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ Michael Mullen đã nói: “Người Trung Quốc có mọi quyền phát triển quân sự họ muốn. Chỉ là tôi không thể hiểu nổi tại sao một số năng lực này, dù là [máy bay tàng hình J-20], hay thiết bị chống vệ tinh, hay vũ khí chống tàu chiến, thì phần nhiều lại có vẻ nhắm thẳng vào Mỹ.”
Những gì Trung Quốc đang làm trên mặt trận chiến tranh mạng cũng đáng báo động. Khi điều trần trước Ủy ban Quốc hội, Phó Tổng tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, Tướng James Cartwright, nói rằng Trung Quốc có liên quan rất sâu đến việc do thám thông tin máy tính của các mạng lưới thuộc cơ quan chính phủ và doanh nghiệp Mỹ. Tướng Cartwright giải thích rằng gián điệp mạng có thể cô lập các điểm yếu của mạng vi tính và cho phép người Trung Quốc ăn cắp tin tức tình báo quý giá.
Vậy ta phải làm gì đây?
Trung Quốc đưa đến ba mối đe dọa lớn đối với Mỹ khi thao túng tiền tệ quá đáng, nỗ lực phá hủy nền tảng sản xuất của ta một cách có hệ thống; gián điệp công nghiệp và chiến tranh mạng chống lại Mỹ. Người Trung Quốc đã hà hiếp ta nhiều năm rồi. Nhưng, chính quyền Obamacó vẻ gần như đồng lõa trong việc muốn giúp người Trung Quốc giẫm đạp lên ta. Obama tuyên bố ta không thể làm những việc có lợi cho ta, bởi nó có thể sẽ châm ngòi cho một “cuộc chiến thương mại” – làm như thể lúc này ta không ở trong một cuộc chiến như thế vậy. Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua các mối đe dọa của Trung Quốc bằng một một chiến thuật khôn ngoan và một nhà thương thuyết cứng rắn.
Việc Trung Quốc thao túng trên quy mô lớn đồng tiền của nước này có mục đích là nhằm đẩy mạnh xuất khẩu của nó và hủy hoại các ngành công nghiệp nội địa của ta. Khi chính quyền Trung Quốc thao túng đồng Nguyên [yuan] (đơn vị tiền Trung Quốc, có lúc còn được gọi là Nhân dân tệ) và định giá thấp nó, họ có thể bán hàng cho các nước khác với giá thấp hơn rất, rất nhiều so với một công ty Mỹ, vì đồng tiền của ta được định giá ở mức giá thị trường chính xác hơn. Nghĩa là, hàng hóa của ta được định giá cao hơn, và việc này khiến chúng kém cạnh tranh hơn.
Nhiều nhà phân tích đã cố xác định giá trị thực của đồng tiền Trung Quốc, nhưng thật khó có thể nói chắc vì giá trị luôn thay đổi. Tuy nhiên, quả thật dường như cũng có một sự nhất trí là đồng nhân dân tệ có vẻ bị định giá thấp đâu đó trong khoảng 40- 50% so với giá trị thực của nó. Nghĩa là người Trung Quốc có thể định ra mức giá chỉ bằng nửa giá của một nhà sản xuất Mỹ cho một hàng hóa hay dịch vụ tương tự. Điều này báo hiệu nguy cơ người lao động Mỹ mất công ăn việc làm, và đó chính xác là chuyện đang xảy ra ngay lúc này.
Hãy nhìn vào những gì mà hành động thao túng tiền tệ của Trung Quốc đã gây ra cho ngành công nghiệp thép của ta. Là một nhà thầu xây dựng nhiều tòa nhà xa hoa khổng lồ, tôi có thể cho bạn biết rằng công nghiệp thép có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh kinh tế của ta, và là một khoản chi phí quan trọng trong bất cứ công trình xây dựng nào. Theo Hiệp hội Sắt Thép Hoa Kỳ (AISI), hành động định giá thấp tiền tệ của Trung Quốc là hình thức “trợ giá lớn nhất” cho các nhà sản xuất Trung Quốc, là “chìa khóa” cho sự bùng nổ tăng trưởng xuất khẩu của Trung Quốc, và là “một nguyên nhân chính” cho sự mất cân bằng cấu trúc toàn cầu đang góp phần dẫn đến sự sụp đổ tài chính gần đây của Mỹ.
Sự thao túng tiền tệ của Trung Quốc và các hoạt động thương mại không công bằng khác đã giúp ngành sản xuất thép thô của Trung Quốc nhảy vọt từ 15% tổng sản lượng toàn cầu năm 2002 lên một con số cao đến không ngờ là 47% năm 2008. Năm 2002, Mỹ chỉ nhập khẩu 600.000 tấn thép (3% trên toàn bộ số thép nhập) từ Trung Quốc. Đến năm 2008, Trung Quốc đã khiến chúng ta phải mua 5 triệu tấn thép. Và một lần nữa, họ làm được điều này chủ yếu là nhờ việc định giá thấp đồng nhân dân tệ.
Kinh tế gia Alan Tonelson đã rất đúng khi viết:
Trong tám năm dài, nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc ở Washington – được cấp cho nguồn kinh phí thừa mứa bởi chính các công ty đa quốc gia có cơ sở ở Trung Quốc được hưởng lợi từ khoản trợ giá 50% này [nhờ đồng nhân dân tệ được định giá thấp] – đã phô ra những lý lẽ hợp lý hóa việc không làm gì. Cái giá thảm khốc giáng xuống ta khi làm theo lời khuyên của nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc cũng đủ để chứng minh cho việc làm ngơ mánh khóe gần đây nhất của nó… Các nhà máy Mỹ buộc phải tiếp tục đóng cửa, lợi nhuận của những nhà máy sống sót được thì tiếp tục sụt giảm và thậm chí biến mất, số việc làm mất đi ngày càng tăng và tiền lương tiếp tục bị cắt giảm. Tệ hơn nữa, sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu lấy Mỹ làm trung tâm lại tiếp tục gia tăng cho đến khi chúng gây ra sự sụp đổ lớn nhất ở Mỹ và trên khắp thế giới kể từ sau cuộc Đại Suy thoái.
Những nhà quan sát khác, như thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa bang Alabama Richard Shelby, cũng thấy rõ. “Không nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đang thao túng đồng tiền của nước này để trợ giá cho hàng xuất khẩu,” Shelby nói. Về việc Trung Quốc mua trái phiếu của Bộ Tài chính Mỹ, Shelby nói: “Có lẽ đã đến lúc cần có điều luật mới để đảm bảo Bộ Tài chính chăm lo cho người lao động Mỹ, chứ không phải mấy gã chủ nợ Trung Quốc.”
Là nền kinh tế dẫn đầu thế giới, chúng ta là người bị thương tổn nặng nề nhất bởi các hoạt động thương mại dối trá của Trung Quốc – và bất kỳ có chút hiểu biết về kinh tế học đều biết là tôi đúng. Như CNN Money đã nói: “Hầu hết các nhà kinh tế học sẽ đồng ý với logic của Trump rằng Trung Quốc đang giữ giá trị đồng tiền của nước này ở mức thấp để giúp các nhà sản xuất của họ có lợi thế khi bán hàng sang Mỹ.”
Dĩ nhiên, trở lại năm 2008 trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Barack Obama đã rất hưng phấn khi lớn tiếng phát biểu về những tác động tiêu cực của hành động thao túng tiền tệ. Khi còn là ứng cử viên, ông ấy thậm chí còn tán thành một dự luật sẽ thay đổi luật hiện hành để “định nghĩa thao túng tiền tệ như một hành động trợ giá cần áp thuế đối kháng (thuế chống phá giá)”. Giờ thì hãy tua nhanh đến năm 2012. Hiện nay, Obama lại nói những lời ngon ngọt về chủ đề này và thực hiện thuật ngoại giao “khẩn khoản” thường thấy của ông ấy với người Trung Quốc. thử nghe những gì vị tổng thống này nói về việc Trung Quốc định giá thấp đồng tiền của mình: “Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục mong giá trị đồng tiền của Trung Quốc ngày càng được định hướng theo thị trường, việc này sẽ giúp đảm bảo rằng không quốc gia nào có lợi thế kinh tế thái quá.”
Phát biểu này sũng sượt sự yếu đuối. “Chúng ta sẽ tiếp tục mong” bằng một phép màu nào đó người Trung Quốc từ bỏ những cách làm nguy hại của họ? Có đùa không thế? Cứ như thể nhờ phép màu nào đó, Trung Quốc đang cướp của chúng ta 300 tỉ đô-la mỗi năm nhưng ngày mai sẽ thức dậy và quyết định: “Các bạn biết gì không, chúng tôi thực sự cần chơi công bằng hơn với người Mỹ và thôi không cướp của họ tất cả công ăn việc làm, các công ty và hàng tỷ đô-la nữa.”
Có lẽ nhiều người sẽ cho là tôi đang nói quá tệ về Trung Quốc và những người đại diện của đất nước này. Sự thật là tôi rất nể trọng người dân Trung Quốc. Tôi cũng rất nể trọng những người đại diện Trung Quốc. Điều tôi không nể trọng là cách chúng ta thương lượng và đàm phán với Trung Quốc. Nhiều năm qua, tôi đã thực hiện nhiều thỏa thuận và giao dịch với người Trung Quốc. Tôi đã kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Tôi đã bán các căn hộ với giá 53 triệu đô-la, 33 triệu đô-la và nhiều mức giá thấp hơn. Tôi đã tạo ra một trong những việc làm lớn nhất ở Manhattan với các đối tác người Trung Quốc và đã kiếm được rất nhiều tiền. Vì vậy, tôi biết rõ người Trung Quốc, tôi hiểu và tôn trọng họ.
Bất kỳ khi nào tôi nói một cách tồi tệ về những gì họ đang làm với ta, tôi không có ý chỉ trích họ – tôi chỉ trách các lãnh đạo và các đại diện của ta mà thôi. Nếu ta có thể quay lưng lại với họ là xong, hẳn tôi sẽ hết lòng khuyến khích ta làm vậy. Song rủi thay, họ quá thông minh và các lãnh đạo của ta lại không đủ khôn ngoan.
Tôi có nhiều bạn ở Trung Quốc và những người bạn này không thể tin rằng lãnh đạo của họ lại có thể ký được những thỏa thuận ưu đãi không thể tin nổi ấy. Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp mọi ngôn từ hùng hồn và gay gắt mà tôi dùng để chống Trung Quốc, tờ Bloomberg Businessweek gần đây đã đăng tải một bài báo về thứ mà người Trung Quốc muốn nhất. Đáng chú ý nhất là một đoạn trích dẫn lời của chủ tịch công ty bất động sản Asher Alcobi về những gì mà các khách hàng người Trung Quốc của ông ưa thích hơn cả: “Cái gì dính đến tên Trump thì đều tốt”.
Vậy nên, tôi nói xấu Trung Quốc, song tôi nói sự thật và các khách hàng ở Trung Quốc muốn gì? Họ muốn Trump. Bạn biết thế nghĩa là gì không? Đó nghĩa là họ tôn trọng những ai nói đúng thực tế và nói lên sự thật, cho dù sự thật ấy có thể không hay gì với họ. thực tế là, chính sự tôn trọng tôi dành cho người Trung Quốc đã dẫn tôi đến chỗ nói các lãnh tạo của ta phải cẩn thận. Người Trung Quốc sẽ lấy, lấy và lấy cho đến khi ta không còn gì cả – và ai lại đi trách họ khi họ có thể phủi tay?
Trung Quốc là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hành trên đường cao tốc đến tương lai cùng Trung Quốc như một người bạn.

Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016.

DẤU THÁNH CHO MỘT NIỀM TIN VÔ THỪA NHẬN

hhieu

sinh ra từ bụng một bà mẹ quanh quẩn chái bếp
tôi thấy bộ não của mình đầy bồ hóng
mẹ bảo lật từng trang kinh mà đọc
lăng kính tôi trong vắt niềm tin
ở những tinh tú xa vời ánh sáng
ở lắm thiên thần chỉ có thật trong các tranh vẽ thời phục hưng
ở một lý thuyết đầy nghi vấn mà bà từng nhắc đi lại nhiều lần
loài người không biết từ đâu ra

cha tôi khuyên bảo
vào thư viện của kiến thức mà tìm cách khai sáng cái sọ khỉ của tôi
thời của tôi chỉ có những quyển sách nói về sự vô lý của tội ác
và sự ngu xuẩn của man di
hộp so tôi lợn cợn lắm niềm tin

giáo sư bảng phấn thuyết phục
hãy dấn thân trên những con đường đầy ẩn dụ của ngôn ngữ
để bị xước cào từng ý nghĩ và bị mưng mủ từng tư tưởng
tôi dấn thân cách khác
trên con đường đầy vực thẳm và hoang mang
niềm tin tôi bị gẫy gập như chiếc nạng tôi chiến tích
từ cuộc chạy trối chết
ra khỏi quốc lộ của sợ hãi
lắm lúc như thế
tôi đã vô tình làm một dấu thánh
ấn tượng từ một hoàn cảnh nào đó
cho một cái chết
[chưa đến!]

cái chết vô lý có dấu ấn riêng của nó
cách nào đó
trong ký ức hiện đang phân hũy
một dấu thánh có cách riêng của nó
lý do nào đó
trong một niềm tin hiện đang lão hóa
trên ngọn đồi hoang vu, của chính nó
#
một đêm trước đêm mọi người cùng làm dấu thánh
tôi làm dấu thánh, riêng tôi
cách vụng về run rẩy
cách xiên và xéo
ngay bên lồng ngực trái, đã dăm lần móp và méo
[nơi chỉ chứa dăm thứ có thể mang theo được khi trốn lánh, các thứ còn lại chỉ biết vội vàng âm bản bằng ký ức]
một dấu thánh vô thừa nhận
cho địa danh nào bị nổi tiếng
[ít lắm, là thời điểm bây giờ: chả ai còn thiết tới!]
cho lắm cái chết nào đó
bị con người gắn mác
vô lý
vô thừa nhận.

HHiếu

viết cho tháng mười hai sắp hết…

phamnguyen

viết cho tháng mười hai sắp hết…

Em là chim hồn nhiên
Bay qua ngày rất lạnh
Cuối con đường khô tạnh
Mơn trớn một vòng xe

Trên trán ngày hôm kia
Miếng hôn vừa chạm xuống
Bàn tay nào luống cuống
Vạt gió ùa qua vai

Anh không còn măng mai
Để nghe lòng huyễn hoặc
Nỗi buồn như lẫn quất
Úp mặt vào cơn say

Sương mù về quanh đây
Tiếng cười không đủ ấm
Có màu son rất đậm
Che lấp lời thơ anh

Bài thơ đầu mỏng manh
Cái thời nghe biển hát
Bông sứ gầy rơi lạc
Làm trắng tháng mười hai

Một góc đời chia hai
Em muốn về bên đó
Áo ơi đừng lật gió
Giữ kín mùi hương em

Trong giấc mơ vườn đêm
Sân nhà ai đã tuyết
Những cây bàng lá biếc
Lấp lánh màu bể dâu

Những mảnh đời lao xao
Có nằm yên bí mật?
Những tờ thư thứ nhất
Có còn trên gối riêng?

Những cuộc tình thiêng liêng
Rất đắng cay và ngọt
Như rượu vừa mới rót
Buồn đã chảy vào ly

Em con tàu mãi đi
(Những ga đời rất đẹp)
Giữa hai đường ray thép
Viên sỏi già nằm im

Những ngày này lim dim
Ngã tư đèn xanh đỏ
Nghe nỗi buồn của gió
Đánh dấu ngày chia tay

Tháng chạp còn hây hây
Đuổi theo mùi hương sắc
Em vẫn còn mướt mắt
Sau những ngày quay lưng

Cánh bướm chiều dửng dưng
Môi em màu cẩm chướng
Mặt trời chưa lặn xuống
Mùa đông đã qua đâu?

Những con chim mùa sâu
Hót lên lời vô cảm
Những tình yêu ngắn hạn
Vừa dừng lại sáng nay…

PHẠM NGŨ YÊN

Tác giả ”Chết dưới tay Trung Quốc” làm chủ tịch Hội Đồng Thương Mại Hoa Kỳ

trannhu

Ngày hôm qua, 21/12/2016, tổng thống tân cử Mỹ Donald Trump quyết định bổ nhiệm một kinh tế gia có quan điểm cứng rắn với Trung Quốc vào chức vụ lãnh đạo Hội Đồng Thương Mại của Nhà Trắng.
Ông Peter Navarro, 67 tuổi, vốn là cố vấn của Donald Trump trong thời gian tranh cử, có chủ trương xem xét lại toàn diện các quan hệ thương mại và chính trị với Trung Quốc. Trong thông báo về ý định bổ nhiệm, tổng thống tân cử Mỹ ca ngợi Peter Navarro là một người ”đầy viễn kiến”, có thể ”tiến hành các chính sách thương mại giúp cho nước Mỹ giảm thâm hụt thương mại, thúc đẩy tăng trưởng và ngăn chặn tình trạng việc làm của người Mỹ bị hút ra nước ngoài”.
Ông Peter Navarro là tác giả nhiều cuốn sách về Trung Quốc, đặc biệt nổi tiếng là “Death by China : How America Lost its Manufacturing Base” (Chết dưới tay Trung Quốc), trong đó ông nhấn mạnh đến các đe dọa Trung Quốc đối với nền kinh tế Mỹ và tham vọng của Bắc Kinh trở thành thế lực kinh tế và quân sự thống trị châu Á.The Coming China Wars (Chiến tranh sắp đến với Trung Quốc
Chủ tịch tương lai Hội Đồng Thương Mại Mỹ cũng là người chủ trương xiết chặt quan hệ với Đài Loan, và kêu gọi xem xét lại ‘‘nguyên tắc một nước Trung Hoa’’, vốn được coi là một nền tảng trong quan hệ Mỹ-Trung, cho dù không đi đến mức đề nghị công nhận nền độc lập của Đài Loan
Những lời khen ngợi dành cho “Chết dưới tay Trung Quốc” “Bản thân tôi đã thoát khỏi nanh vuốt của đảng Cộng sản Trung Quốc và bây giờ được hưởng một cuộc sống tự do ở Mỹ. Tất cả mọi người ở đất nước mà tôi yêu mến này cần phải hiểu rằng sự xâm lăng đối với quyền con người của chính phủ Trung Quốc không chỉ dừng lại ở biên giới Trung Quốc. Các lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc tin rằng họ đang chiến đấu chống nền dân chủ và tự do, và chống lại bất kỳ chính phủ nào đang hỗ trợ các giá trị này. Chết dưới tay Trung Quốc là cuốn sách hoàn hảo để giải thích những nhà chiến lược của Bắc Kinh đang chiến đấu và đưa cuộc chiến tranh đó ra toàn thế giới như thế nào.” —Li Fengzhi, cựu đặc vụ, Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc “Tại thời điểm có nhận thức cho rằng Trung Quốc là cường quốc tiếp theo của thế giới, cuốn sách này sẽ đặt sự chú ý vào một khía cạnh khác của Trung Quốc, một đất nước dường như không sẵn sàng là một thành viên có trách nhiệm của tình hữu nghị và tôn trọng giữa các quốc gia. Thất bại của cộng đồng quốc tế trong việc xem xét hiện thực Trung Quốc này không chỉ gây bất lợi cho phần còn lại của thế giới, mà chủ yếu cho người Trung Quốc, Tây Tạng, và những người đang phải hàng ngày đối mặt với các hậu quả này.” —Bhuchung K. Tsering, Phó chủ tịch, Chiến dịch quốc tế vì Tây Tạng “Là một nhà báo được sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc và đã viết báo về Trung Quốc trong nhiều năm, tôi rất ấn tượng với sự hiểu biết rộng lớn của các tác giả về các vấn đề của Trung Quốc và quan trọng nhất là sự hiểu biết rõ ràng và sáng suốt nội tình Trung Quốc và mối quan hệ với Mỹ.” —Simone Gao, Người dẫn chương trình và nhà sản xuất giành nhiều giải thưởng của chương trình Zooming In, TV triều đại Đường mới “Sự mở mắt quan trọng cho tất cả người Mỹ, Chết dưới tay Trung Quốc là một cuốn sách phải đọc trước khi đi mua sắm tiếp ở Walmart – hay có thể là đi xếp hàng người thất nghiệp.” —Stuart O. Witt, Tổng giám đốc, Cảng hàng không và vũ trụ Mojave; Phi công thử nghiệm; tốt nghiệp USN TOPGUN “310 triệu người Mỹ nên bắt đầu nghe những gì Peter Navarro và Greg Autry viết trong Chết dưới tay Trung Quốc – về việc 1,3 tỷ người dân Trung Quốc dưới sự chỉ đạo của một chế độ độc tài toàn trị đang hủy hoại kế sinh nhai của họ như thế nào. Tiếng chuông tự do của cuốn sách này nên đánh thức các nhà lãnh đạo Mỹ ra khỏi giấc ngủ của họ để họ cuối cùng – cuối iii cùng – nhận ra rằng các chính sách kinh tế của Trung Quốc đang làm phá sản Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Navarro và Autry mô tả việc này đơn giản nhất có thể, và quan trọng là chỉ ra cách để Mỹ đối phó với mối đe dọa này.” —Richard McCormack, Nhà xuất bản và biên tập, Manufacturing & Technology News “Giống như Paul Revere thời hiện đại, cuốn sách này đưa ra những cảnh báo khẩn cấp nhất về một Trung Quốc với tư tưởng con buôn, bảo hộ và đang quân sự hóa nhanh chóng, đang phá hủy một cách có hệ thống nền kinh tế Mỹ dưới biểu ngữ giả dối về “tự do” thương mại- và cùng lúc đó làm suy yếu nghiêm trọng phòng thủ quốc gia của chúng ta. Mọi người dân Mỹ cần đọc cuốn sách này và tất cả các Nghị sĩ Mỹ phải luôn mang nó bên mình.” —Ian Fletcher, Chuyên gia Kinh tế Cao cấp, Liên minh vì một nước Mỹ thịnh vượng “Một phát súng trường cực mạnh nhắm trúng điểm chết ngay hồng tâm Bắc Kinh.” —Dylan Ratigan, Người dẫn chương trình MSNBC’s The Dylan Ratigan Show “Chết dưới tay Trung Quốc là minh chứng tiếp theo cho việc chúng ta đang gieo những hạt giống cho sự sụp đổ của chính chúng ta. Navarro và Autry thể hiện chi tiết cách thức mà cộng sản Trung Quốc ăn cắp công ăn việc làm và công nghệ Mỹ, bán lại cho chúng ta sản phẩm kém chất lượng, và sau đó sử dụng lợi nhuận thu được để chế tạo các loại vũ khí đe dọa toàn thế giới. Cuốn sách này gây sốc và là một cuốn sách phải đọc đối với tất cả mọi người”. —Paul Midler, Tác giả của Sản xuất kém chất lượng tại Trung Quốc “Chết dưới tay Trung Quốc không chỉ mô tả chính xác tầm cỡ các mối đe dọa quân sự và kinh tế của một Trung Quốc đang lớn mạnh. Các tác giả còn chỉ ra một cách chính xác và dứt khoát những doanh nhân phản bội và những kẻ biện hộ cho Trung Quốc ở Mỹ, những người đang giúp đỡ mọi mặt cho sự trỗi dậy của Trung Quốc, trừ hòa bình.” —Alan Tonelson, Chuyên gia nghiên cứu, Hội đồng thương mại và công nghiệp Mỹ, AmericanEconomicAlert.org “Lời kêu gọi hành động này nghiên cứu một cách cẩn thận và đưa ra chi tiết về những hiểm họa hiện hữu và rõ ràng- mà một Trung Quốc đang lớn mạnh nhưng không đếm xỉa đến hòa bình, gây ra cho thế giới. Bằng cách đó, nó khiến cho chúng ta phải đối mặt với sự thật không iv thể tránh được: Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ phải đối mặt gần như chắc chắn với cái Chết dưới tay Trung Quốc.” —Nghị sĩ Dana Rohrabacher, Quận 46 (Đảng Cộng hòa, CA) “Tôi đã từ lâu quan tâm đến thách thức quân sự ngày càng tăng của Trung Quốc đối với Mỹ và các đồng minh của chúng ta, nhưng “Chết dưới tay Trung Quốc” tiết lộ chiến lược rộng lớn hơn của Trung Quốc hiệp đồng tấn công trên nhiều mặt trận. Các tác giả đưa ra các tài liệu chứng tỏ Bắc Kinh đang sử dụng các vũ khí kinh tế của chủ nghĩa con buôn và thao túng tiền tệ kết hợp với hoạt động gián điệp, chiến tranh internet, vũ khí không gian, độc quyền nguồn tài nguyên, và trộm cắp công nghệ để đạt được sự thống trị như thế nào. Trong quá trình này, các thế mạnh kinh tế và địa chính trị cơ bản làm nền tảng cho ưu thế quân sự của Mỹ đang bị xói mòn một cách có hệ thống trong khi Trung Quốc ngày càng trở nên quyết đoán trong các tranh chấp trong khu vực. Mỗi nhà lãnh đạo chính trị và quân sự phương Tây nên đọc cuốn sách này. Ngay bây giờ!” —Jon Gallinetti, Thiếu tướng, Lính thủy đánh bộ Mỹ, đã nghỉ hưu “Một tài liệu tổng kết lạnh người về sự tích tụ cơn bão Trung Quốc. Cú rơi tự do trong không gian mà cá nhân tôi đã từng trải qua được thể hiện rất phong phú. Cú rơi tự do mà tôi cảm nhận nước Mỹ đang phải đối mặt dưới sự thống trị của Trung Quốc thực sự đáng lo ngại.” —Brian Binnie, Sỹ quan chỉ huy Hải quân Mỹ, đã nghỉ hưu; phi công thử nghiệm; phi hành gia thương mại và người giành giải thưởng Ansari X “Xin được cảnh báo trước: Một khi bạn bắt đầu đọc, bạn sẽ không muốn dừng lại. Chết dưới tay Trung Quốc phơi bày những nước cờ quan trọng, thường bị bỏ qua, và đôi khi cố tình bị che giấu trong một ván cờ toàn cầu tầm cỡ. Navarro và Autry đã lên tiếng báo động, kêu gọi thế giới tự do hãy hành động vì lợi ích và tương lai của mình. Thật ấn tượng, họ cũng kêu gọi cả Trung Quốc.” —Damon DiMarco, Tác giả của Các câu chuyện về các tòa tháp: lịch sử bằng lời nói của sự kiện 9/11 và đồng tác giả Hai nước Trung Quốc của tôi: Hồi ức của một người Trung Quốc phản cách mạng với Baiqiao Tang “Tại thời điểm này, các quan chức Trung Quốc đang đầu độc thuốc của bạn, gây ô nhiễm không khí của bạn, và phá hoại các quyền tự do của bạn. Nếu bạn là người Mỹ, Ấn Độ, hay Nhật Bản, họ đang có kế hoạch gây chiến với đất nước của bạn. Bây giờ là thời điểm tốt để đọc cuốn sách này.” —Gordon Chang, Tác giả của Sự sụp đổ đang đến của Trung Quốc v Những lời khen tặng cho cuốn sách trước đó của Peter Navarro: Những cuộc chiến tranh Trung Quốc đang đến “Peter Navarro đã nắm bắt bao quát các lĩnh vực mà Trung Quốc và Mỹ đang có những xung đột cơ bản về thương mại, các lợi ích kinh tế và chiến lược. Ông thể hiện điều này trong bối cảnh thế giới cho thấy những nơi mà các quá trình phát triển hiện tại của Trung Quốc có thể dẫn đến xung đột. Đề xuất của ông về việc các quốc gia kết hợp lại để đối phó với những thách thức đặt ra bởi Trung Quốc là rất thực tế. Cuốn sách này phải ở trong tay của tất cả các doanh nhân, các nhà kinh tế và các nhà làm luật.” —Dr. Larry M. Wortzel, Chủ tịch, Ủy ban giám sát an ninh và kinh tế Mỹ-Trung “Những cuộc chiến tranh Trung Quốc đang đến là một bản tường thuật đầy thực tế và hấp đẫn về mặt tối của sự trỗi dậy của Trung Quốc mà bất kỳ ai quan tâm đến đất nước phức tạp nhưng hấp dẫn này sẽ bị thu hút. Navarro không giả bộ trong việc tìm kiếm điểm dung hòa trong cuộc tranh luận về Trung Quốc. Ông đưa ra lời kêu gọi cho Trung Quốc và phần còn lại của thế giới hành động ngay để đối phó với các vấn đề đang chồng chất của đất nước – ô nhiễm môi trường, y tế công cộng, vi phạm bản quyền sở hữu trí tuệ, khan hiếm tài nguyên, và hơn thế nữa – nếu không sẽ phải đối đầu với nguy cơ mất ổn định nghiêm trọng bên trong Trung Quốc và xung đột quân sự giữa Trung Quốc và các cường quốc khác.” —Elizabeth C. Economy, Thành viên cao cấp của C.V. Starr và Tổng giám đốc Trung tâm nghiên cứu Châu Á, Hội đồng quan hệ quốc tế ” Peter Navarro lột tả vấn đề Trung Quốc như cách Al Gore làm đối với biến đổi khí hậu,. Cuốn sách này sẽ tác động mạnh đến bạn. Một lời kêu gọi thức tỉnh mạnh mẽ.” —Stuart L. Hart, Chủ tịch S.C. Johnson của tập đoàn Sustainable Global Enterprise, Đại học Cornell; tác giả của Chủ nghĩa tư bản tại những bước ngoặt “Những cuộc chiến tranh Trung Quốc đang đến cung cấp các thông tin phong phú về tác động của Trung Quốc đối với thế giới và những mối nguy mà nó tạo ra. Do tầm quan trọng rất lớn của Trung Quốc, đây là một cuốn sách tất cả chúng ta nên đọc.” —D. Quinn Mills, Giáo sư Alfred J. Weatherhead Jr. về Quản trị kinh doanh, Trường Kinh doanh Harvard vi “Đây là một cuốn sách được dày công nghiên cứu và diễn đạt rất tốt, và là một sự phản biện cần thiết đối với nhiều ý kiến cho rằng sự trỗi dậy của Trung Quốc là không thể tránh khỏi và rất hòa bình, và quan điểm bỏ qua hầu hết thông điệp của tác giả.” —Richard Fisher, Phó tổng giám đốc,Trung tâm đánh giá và chiến lược quốc

TRẦN NHU

Đưa Nhau Đi Dựng Một Giáng Sinh, Nàng

dutule

ai nhan sắc? – In khắp cùng trái đất
chỗ tôi ngồi: tên một tùy tinh
quay thảm thiết quanh mặt trời: tháng chạp
hạt mưa còn trong mắt một mai, chinh
.
ai nhan sắc? – Cả cánh rừng dấy bão
suối hư không! Người hát? – Giọng như chim
tình không thật, giống biển môi mặc khải
chiều tịnh tâm: tê, gắt mật ưu phiền
.
ai nhan sắc? – Từng mũi kim xí gạt
tiếp thu tôi. Tim lớn trọng như cây
đêm không gió! Lấy gì cho lá vẫy
em không qua! Muông thú phải xa bầy
.
ai nhan sắc? – Để tôi về bối rối
với chính mình: Tôi hỏi khẽ: -Vui không?
tôi thấp thỏm. Tôi đìu hiu quá đỗi
tôi lăng xăng, tìm kẻ trốn trong lòng
.
ai nhan sắc? – Âm âm ngày khuất, lấp
những con đường quên cất hộ mùi hương
em tan tác trên lưng mùa sám hối
tôi áo, cơm! Thu, quén lửa, đêm, tàn
.
ai nhan sắc? – Cầm trên tay Thánh Giá
trả Giáo Đường câm lặng, tắt theo kinh
đôi hàng ghế uy nghiêm chờ hối cải
cửa tôi buồn. Bưng bít. Phúc Âm
.
ai nhan sắc? – Như một lời chúc phúc
giữa-chiều-em: quân dữ bỗng quy hàng
tên ngoại giáo gửi xác, hồn lại Chúa
đưa nhau đi: dựng một Giáng Sinh, nàng.

Du Tử Lê

Những lá thư chết

hinh-anh-chuc-mung-noel-2

Cách đây ít năm, một thành phố nước Anh có thanh niên tên là Fred Armstrong. Chàng làm ở bưu điện và người ta gọi chàng là trưởng ban thư chết vì chàng có nhiệm vụ giải quyết những lá thư đề sai địa chỉ hoặc thiếu sót hay khó đọc. Chàng sống trong một ngôi nhà cũ với cô vợ nhỏ nhắn. Một đứa con gái nhỏ và một cậu con trai còn bú sữa. Sau cơm tối, chàng thích phì phèo tẩu xì gà rồi kể cho cả nhà nghe những kỹ thuật mới nhất trong việc khám phá địa chỉ của những cánh thư lạc. Chàng tự coi mình như một người thám tử. Trong khung trời hiền hòa của chàng chẳng có gợn mây mù nào.

Cho đến một sáng kia, cậu con trai của chàng ngã bệnh. Thoạt nhìn thấy đứa bé, bác sĩ có vẻ suy tư. Và chỉ trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ là cục cưng của chàng không còn nữa.

Fred Armstrong buồn bã, tâm hồn chàng tan nát điếng nghẹn. Bà mẹ và cô bé Maria cũng khổ sầu không kém, nhưng họ quyết tự kiềm chế và vui sống với những gì còn lại. Nhưng ông bố thì không vậy. Cuộc đời của chàng bây giờ quả là một cánh thư chết không định hướng. Mỗi sáng đi làm việc như một người mộng du, ai hỏi chàng mới nói, mà nói rất ít. Chàng làm việc trong yên lặng, ăn một mình, ngồi như tượng đá ở bàn cơm, và đi ngủ thật sớm. Nhưng người vợ biết là chàng thức gần trắng đêm, mắt mở thao láo ngó lên trần nhà. Ngày lại ngày, tháng năm qua, tháng chạp đến, chàng càng tỏ ra thờ ơ suy nhược hơn nữa.

Bà vợ cố gắng thuyết phục chồng. Nàng bảo: “Tuyệt vọng như vậy là bất công đối với kẻ chết cũng như với người sống.” Nàng sợ thái độ lầm lì đó sẽ đưa chàng tới bệnh viện tâm thần.

Giáng Sinh đã gần tới. Một buổi chiều xám ngắt. Fred đang phân loại thư từ thì thấy có một lá thư dứt khoát là không thể chuyển được. Địa chỉ của người nhận nguệch ngoạc bằng bút chì như sau:

“Kính gởi Ông già Noel Bắc Cực.”

Armstrong định xé vất nó vào sọt rác nhưng có một thúc đẩy nào đó khiến chàng mở thư và đọc:

“Ông già Noel thân mến,

Năm nay nhà cháu buồn lắm. Vậy ông khỏi mang quà tới cho cháu nữa. Mùa xuân vừa rồi, thằng cu nhà cháu về trời. Cháu chỉ xin mỗi điều là khi ông tới nhà cháu, ông mang dùm đồ chơi về trời cho em cháu. Cháu để đồ chơi của nó ở gần lò sưởi góc bếp: con ngựa gỗ, cỗ xe lửa và hết mọi thứ khác. Em cháu thích phi ngựa ghê lắm, ông mang hết về cho nó và đừng để gì cho cháu cả, Nhưng xin ông cho ba cháu cái gì để ba cháu giống như hồi trước. Xin ông làm cho ba cháu lại hút xì gà và tiếp tục kể chuyện cho cháu. Cháu nghe ba nói với má là chỉ có “đời đời” mới làm cho ba cháu lành được thôi. Vậy xin ông gởi cho ba cháu một ít cái “đời đời” nhé. Cháu hứa sẽ rất ngoan ngoãn.

Ký tên
Marian.”

Tối hôm đó, trên những con đường phố sáng rực đèn. Fred Armstrong rảo bước thoăn thoắt. Vào đến sân nhà chàng bật quẹt châm xì gà. Khi vừa mở cửa, chàng xả một hơi thuốc dài. Làn khói giống như một vòng hào quang quanh đầu hai mẹ con Marian đang trố mắt ngạc nhiên. Chàng lại tươi cười như trước.

***

Cuộc sống của mỗi người chúng ta đều phải trải qua những thăng trầm không thể tránh khỏi. Có những tháng ngày xem ra vô vọng không còn thiết sống. Có những lúc mây mù bao phủ khiến chúng ta không còn thấy đâu là lối thoát. Đôi khi qúa tuyệt vọng, chúng ta tự hỏi: tại sao Thiên Chúa để xảy ra nhiều đau khổ và bất công như thế ? Thực ra, Thiên Chúa không tạo ra đau khổ, cũng không gây ra bất công, bởi vì Ngài là tình yêu thương và là sự công bằng vô biên.

Nhiều khi chúng ta có cảm tưởng Thiên Chúa không nhận lời mình cầu xin. Nhưng chúng ta quên rằng cầu nguyện không phải là xin Thiên Chúa làm theo ý chúng ta, mà là tự đặt mình trong tư thế sẵn sàng thực thi ý Chúa. Chương trình của Ngài vượt quá trí hiểu hẹp hòi và cái nhìn thiển cận của chúng ta.

Kitô giáo có một nghịch lý rất lớn, đó là kêu gọi con người nhìn vào Thập giá như biểu tượng của hy vọng, nhìn vào đau khổ và cái chết như khởi đầu của ơn phúc. Chắc chắn, Chúa Giêsu không phải là người rao giảng sự chết chóc.

Kitô giáo không phải là đạo của khổ đau. Đức Kitô cũng không tự mình đi tìm cái chết; mãi mãi cái chết ấy vẫn là một bản án bất công của con người dành cho Thiên Chúa. Ngài cũng không đòi chúng ta phải đi tìm thập giá, Ngài chỉ khuyến khích: “Hãy vác lấy thập giá mình mỗi ngày.”

Mà kỳ thực, có cuộc sống nào mà không có đau khổ. Có ai thóat khỏi khổ đau? Từ khi Ngôi Hai giáng sinh và cứu chuộc, thập giá đã biến thành nguồn ơn cứu rỗi, cái chết đã trở thành Tin Mừng. Tin Mừng chính là Thiên Chúa luôn yêu thương dìu dắt con người trong mọi nghịch cảnh của cuộc sống.

Từ đây, thất vọng đã bừng sáng lên niềm hy vọng. Những đau khổ của chúng ta sẽ không đi vào quên lãng, nhưng mang lại cho chúng ta niềm hạnh phúc mai sau.

C. Delavigne đã nói: “Sống là chiến đấu mà phần thưởng ở trên trời”. Cervatès còn xác quyết: “Ở đâu có đời sống thì ở đó có niềm hy vọng.” Chính trong niềm hy vọng mà chúng ta nhìn thấy hoa trái của hạt giống mình đã gieo vãi. Bên kia những vất vả, mất mát, thử thách đau khổ, người Kitô hữu luôn được mời gọi để nhìn thấy những ánh sao của niềm hy vọng, như Ba Vua tìm lại ánh sao sau khi lạc mất.

***

Lạy Chúa Hài Đồng, Chúa đã Giáng Sinh để chia sẻ những khổ đau của nhân loại chúng con. Xin cho con đừng bao giờ thất vọng, ngã lòng vì những đau khổ thử thách, nhưng cho con luôn cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương và được lớn lên trong niềm tin tưởng phó thác. Xin ban thêm cho con niềm hy vọng và nâng đỡ con trong cuộc sống. Xin củng cố trong con niềm tin tưởng, lạc quan, để mỗi khi tiếp xúc với con, mọi người sẽ thấy bừng sáng lên niềm hy vọng vào cuộc sống. Amen!

Thiên Phúc

ĐỊNH HƯỚNG CỦA THI SĨ

hhieu

đừng là hội viên của
hội nhà thơ đô thị mới
nếu không, trước sau gì bạn cũng sẽ bị giải tỏa
vì thơ của bạn
không theo đúng quy hoạch

đừng lặn lội làm dáng
như một viên đá cục
cách chen chân lên nằm gần miệng ly
của bạn, chẳng nâng cao được hiệu quả
trong công tác đấu tranh chống đạo thơ
cà phê đen
nếu không, thơ của bạn sẽ bị nhanh chóng tan loãng
vì gần mặt trời hơn
những viên đá cục
nằm dưới

nói cách khác
túm lại
đừng (bắt chước người ta!) bỏ thơ
(cách tưởng tiếc!)
như bỏ hội bỏ đảng
hãy trung thành với thơ
chắc chắn bạn sẽ được cấp một cuốn sổ hưu
rất khấm khá
hơn sự tận tụy của bạn
ví dụ như
một tập thơ
không có tên nhà xuất bản
để dành gối đầu
cho lắm ác mộng.

H.HIẾU

Noel Năm Nay Lòng Không Vui

tranvanle

Noel năm nay lòng không vui. Khu phố tôi không thấy đèn trời. Tôi không có Đạo mong ngày Đạo. Buổi tối đi về, đêm tối thui!

Noel năm nay quê nhà buồn: nước đập trên cao và nước nguồn khi không đổ xuống vùng châu thổ, nước ngập nhà dân lấp ruộng vườn…

Nước ngập nhà dân, nhà của dân! Nước không chạm tới thềm cơ quan. Nước không chạm đến nhà công chức. Nước cuốn rừng trôi, nước ngổn ngang…

Chúa ở trên cao, Chúa thấy mà những dòng nước mắt của người sa…Những dòng nước mắt trôi cuồn cuộn, cuốn lấp hết rồi tiếng thét, la…

Ra dô vẫn nhạc. Ti vi hát. Ôi Việt Nam trong cảnh thái bình! Mười tỉnh miền Trung là chuyện nhỏ…Năm nào mà nước chẳng mông mênh?

Noel năm nay Hà Nội nhớn, Sài Gòn đón Chúa thật là to. Bắc Nam một nước hai thành phố, đèn sáng trưng quanh tượng Bác Hồ!

Lăng Ông Gia Định, Lăng Cô Huế…hai cái lăng không một bóng đèn! Noel như vậy là vô nghĩa, lăng Bác Ba Đình thật hữu duyên!

Làm sao tôi vui Noel này? Trên cây Thập Tự, Chúa dang tay…Chúa nghe không nhỉ lời quan hét: “Sống chết nhà bây kệ chúng bây!”?

Đêm Noel này, đêm Noel…Phải chi tôi gặp một người quen, thắp hai cây nến cùng nhau ngó lệ nến cũng là lệ Việt Nam!

Trần Vấn Lệ

MÙA BÌNH AN VÀ HY VỌNG!

daothithanhtuyen

1. Năm nay thời tiết đến lạ. Qua hai ba tháng Mười mà trời vẫn còn mưa dầm dề. Ào ạt hết cơn này, ngưng một chút lại đến cơn khác. Mưa không kịp vuốt mặt, đất dường như bão hòa bởi nước. Nắng le lói như một cô nàng đỏng đảnh, chơi trò ú tim, vén mây nhìn xuống mặt đất một chút rồi sụp nhanh. Bản tin dự báo thời tiết cho biết suốt dải đất miền Trung từ Thanh Hoá đến Bình Thuận phải chịu cảnh mưa nắng thất thường như vậy của ông Trời!
Tôi có đợt công tác phải di chuyển trên đường trong suốt mùa mưa tháng Mười. Ngồi trong xe, đôi lúc phải mở máy sưởi. Cái gạt nước mỏi mệt, không làm tròn nhiệm vụ lau sáng tấm gương. Mưa trắng trời, nước tràn bờ, ầm ào bên dưới những chân cầu, thác đổ trên các triền núi quanh co, uốn khúc. Đồng ruộng lênh láng màu nước bạc, cây cối trân mình trong nước. Nhất thuỷ, nhị hoả! Có đi như vầy mới thấy không gì nhanh bằng nước. Vừa qua đoạn đường chưa được một giờ, quay lại đã thấy nước băng ngang. Buổi sáng, nước còn cách mặt cầu quãng hơn hai mét, chiều về đã thấy nước phả ngang, cuồn cuộn.
Đến khi, tận mắt chứng kiến bờ tre từ từ sụt xuống dòng sông và chỉ trong chốc lát cả lùm tre dềnh dàng phải đầu hàng cho nước lũ cuốn đi, mới thấy cơn thịnh nộ của thiên nhiên ghê gớm đến chừng nào. “Ví dầu trời hại mới hư/ Nào ai có hại cũng như phấn dồi”
2. Cho dù là mưa, là gió là bão, là lũ… thời gian vẫn lừ lừ trôi tưởng chậm mà hoá nhanh vô cùng. Người nông dân vẫn phải đội mưa ra ruộng tìm bắt những gì thiên nhiên mang đến trong mùa lụt để bù lại những mất mát khi ruộng đồng trắng loá bởi nước. Nhà vườn vẫn chăm tỉa những chậu hoa chờ Tết trong cái nhìn lo âu, tâm trạng thắc thỏm. Có nhà phải giăng bạt cho hoa. Cả năm chỉ có một mùa này!
Tôi vào một nhà vườn, đầy những chậu mai bonsai lớn, nhỏ. Những chiếc lá xanh nõn nà và sạch bóng bởi mưa qua. Có những chậu cây được bọc nylon cho từng cành.
Tôi không rành lắm về hoa và cách chăm sóc nó, nhưng cảm nhận được một điều rằng, trong từng cái bọc nylon đó là hy vọng, là niềm tin là chờ đón… những cánh mai vàng sẽ bật tung ra. Rồi những đêm thức trắng chờ người thành phố chọn lựa, để đến giao thừa mới biết được một năm thắng hay thua.
Tôi nghĩ đến hai từ “hồi sinh” và thấy đó là điều kỳ diệu của cuộc sống. Gương mặt lo âu của người làm vườn giãn ra khi nghĩ đến những ngày tiết trời khô ráo trong cái nô nức đón xuân của mọi người. Ngước nhìn màn mưa trước mặt, buột lên câu nói dường như một thói quen, không cần chuẩn bị trước sau: “Cứ vài năm lại lặp lại chu kỳ qua hai ba tháng Mười vẫn còn mưa, có năm mưa dai dẳng kéo dài đến Tết”.
Tháng Chạp, trong khi nhà vườn làm con tính vẫn chưa tìm thấy đáp số thì nhà doanh nghiệp có thể nhìn trên sổ sách biết được một năm được hay mất. “Nhờ trời, ơn trời, năm nay dì làm ăn được”. “Năm nay cô thất bại, thôi thua keo này bày keo khác, trời cho có sức khoẻ là được”.
Ông Trời – Một nhân vật ảo tồn tại ngàn đời nay. Có Trời hay không tuỳ vào niềm tin, hy vọng và cả thất vọng.
Giữa mùa mưa bão cái nhìn lo âu của người nông dân luôn hướng về màn mây thấp, sũng nước, cố kiềm nén tiếng thở dài.
Tôi biết, họ không bao giờ dám oán trách ông Trời mà chỉ biết cầu xin sao cho mặt đất nhanh chóng hồi sinh.
3. Tôi làm một bảng tổng kết cho mình. Một năm đã qua, tôi cũng tạ ơn Trời mọi thứ bình an. Mẹ vẫn còn có thể đi ra, đi vô với những việc lặt vặt trong nhà. Vui, buồn theo niềm vui hay tâm trạng không dấu được của con cái. Vẫn hạnh phúc khi thấy ánh nhìn sáng lên của con cái (mà đứa ít tuổi nhất cũng đã quá bốn mươi) hau háu dĩa mì xào thật hấp dẫn cùng chén mắm ớt tỏi mà chỉ có mẹ mới chế biến được như vậy.
Tháng Chạp về, mùa mưa gió rồi sẽ qua. Trời sẽ quang, mưa sẽ tạnh. Tôi nghĩ đến những ngày chộn rộn cuối năm. Những cánh mai vàng rực, những đoá thược dược bày tỏ lòng thành thật, những chậu cúc tươi tắn hiền hoà, những cành quất sum xuê và biết bao loại hoa khác nữa mang đến sự sung túc, an vui cho một năm mới. Thời gian luôn là một mầu nhiệm kể cả khi con người đau khổ hay hạnh phúc.
Và tháng Chạp, mùa cuối năm luôn là mùa bình an và hy vọng!

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN