ĐÊM TRÙNG KHƠI…

Mưa rớt vô tình nơi tịch cốc
Tội cho tiểu muội khóc vô thường
Sao không theo gió đi tìm núi
Chua xót nhưng mà cũng dễ thương

Bão nổi tơi bời nên biển động
Thuyền trôi về bãi lạ tịch liêu
Về đâu thuyền nhỉ? Đời vô vọng..
Một cánh buồm thôi – cũng phải liều

Ta đứng bên trời nghe gió hú
Mưa còn nặng hạt giữa trùng khơi
Bỗng nhiên ta thấy thèm hơi rượu
Cạn một lần thôi – Chén rượu đời…

 

Hồ Chí Bửu

 

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s