CÕI MÌNH

Khẽ khàng ừ khẽ khàng thôi
Dăm con kiến liệng ngắm trời thênh thang
Bao giờ giông bão về ngang
Bao giờ dâu bể giăng hàng nhớ nhung

Rừng tâm là cõi mịt mùng
Ta tìm ta lạc chập chùng tỉnh mê
Nắng khuya mưa sớm dãi dề
Cô đơn là cõi bộn bề rỗng rinh

Em rao thất lạc cuộc tình
Mùa nao ký gửi trên cành trầm luân
Có ai vác nốt hư không
Trải lên thao thức lòng sông vỗ đầy

Sóng ngầm con mắt vẫn cay
Rơi trên mầm cỏ hạt gầy phiêu sinh
Về thôi mình nắm tay mình
Nắm tay mình giữ cõi mình về thôi…

Bùi Diệp

Advertisements

One thought on “CÕI MÌNH

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Trời thênh thang bão về ngang.
    Dâu bể tình ái khẽ khàng mãi kêu.
    Cuộc sống vẫn đó tiếng Yêu!
    Rừng tâm lạc giọng gọi nhiễu nhương tình .
    ….Nắng mưa trầm luân hồn linh.
    Dòng sông thao thức vỗ tình hoài thương…
    Điệp khúc tình ái sóng lòng…
    Yêu sầu khổ ải không buông tay tìm…
    ….Con mắt cay nóng dịu mềm
    Mặn môi ngầm nếm thầm rên ôi tình!
    Cỏ mi đọa đày phiêu sinh.
    Về thôi yêu lấy chốn mình luyến lưu…

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s