BÀI HÁT CHIM QUYÊN

một tôi với một chỗ ngồi
bông mây trắng xuống chim đồi nhạc lên
chỗ này là khúc thiên tiên
sao con quyên nhỏ lạc miền hà khê

mái tình ê ẩm rủ rê
phố xuôi mấy bận xáng xề sang sông
nhà bên kia phố long nhong
người bên ni phố lòng nhòng ngựa xe

em quên vuốt mớ tóc thề
bạc như rừng núi vỗ về lá thưa
tôi quên mình tuổi cũng vừa
khô cong cọng cỏ chờ mưa bên ngàn

tang tình câu nguyện đa mang
chân như hóa khói về ngang quê nhà
chim quyên ăn nửa trái cà
con trùn nằm khóc hồn ma bãi bồi

ru hoài chi khúc sông vơi
nửa đêm trái mộng rụng ngoài thanh âm
nửa đêm nhộng nức kén tằm
tơ người năm cũ dệt đằm thắm xưa.

BÙI DIỆP

RỒI SẼ CÓ NGÀY

 

Rồi sẽ một hôm ta trở lại
Tìm ta trong ký ức sa mù
Mưa nắng miền xưa em không thể
Đợi hoài thơm thảo khóm hương ngâu

Ta cũng tìm hoài sao biền biệt
Chiều lên như nhạc buổi không em
Câu thơ non choẹt chừng run rẩy
Trăng bên bờ phố hóa êm đềm

Đừng nhắc gì nhau ngày cát bụi
Mưa nguồn chớp bể chẳng vì đâu
Đã hóa hư không ngày mua chịu
Đóa hồng quán nhỏ nợ duyên đầu

Rồi sẽ có ngày ta nói dối
Rằng không bờ bến hẹn hò chi
Mấy lời giả bạn còn đâu đó
Nhu mì em sỏi đá xuân thì.

b ù i d i ệ p

NÓI VỚI THINH KHÔNG

buidiep

Làm sao nhớ được những vì đã sao bỏ chúng ta vội vã trôi về miền quá khứ
Chuyến tàu đêm xưa âm thầm chở theo định mệnh nhú mầm
Bên ngoài cửa sổ con tàu
Cơ thể đại ngàn chết dần với vô hồi cơn run sốt rét
Có ai còn phơi nốt những nụ cười cuối đông khô tàn như lời cầu nguyện bình an

Đừng kể với bé con về cô bé bán diêm
Và cả những phù thủy, chằn tinh hay nàng Tấm có lần ra tay hạ độc
Hãy để các em mơ dù giấc mơ chưa chắc gì có thật
Về những đóa cúc vàng sáng bừng trong sân trường im ắng
Về những rừng mai huy hoàng chỉ nở trong tranh siêu thực
Để em quên đường dài ngược gió rét mưa dầm
Rồi sẽ mùa xuân ngọt viên kẹo nhỏ

Chẳng ai chối từ nếu được hóa thân thành cơn gió
Lang thang lang thang
Qua thảo nguyên vô danh
Thành phố vô danh
Những xóm làng với cư dân chưa từng có tên có tuổi
Và chỉ xin một lần ngồi bên cửa sổ mùa xuân kể lời phong linh với gian phòng còn nhiều bóng tối

Rằng em là mùa xuân.

BÙI DIỆP

RỒI NGÀY CŨNG GĨA BIỆT ĐÊM

buidiep

Về T.

Rồi ngày cũng giã biệt đêm
Trăng sao về ngụ giữa miền trăng sao
Trên tay cầm hạt máu đào
Em gieo vào đất tình nào tịnh âm

Tiếng người uyên ảo trăm năm
Ai về đãi cát gom đằm thắm chơi
Khói vườn úa ngọn mồng tơi
Tím tim muốn khóc mấy trời tha hương

Kệ em mắt thẫm môi hường
Khổ chi chái bếp góc vườn nhà quê
Đừng bắt em gánh lời thề
Đời em thôi đã bộn bề mưu sinh

Để em còn đếm ngón tình
Ngón duyên chờ chiếc nhẫn xinh ơi người
Quê nào thì cũng quê thôi
Con chim mót thóc xa xôi cũng gần

Phố người mấy nẻo phù vân
Nẻo nào trở lại cánh đồng ấu thơ
Mùa này mùa sắp vàng chưa
Mà bù nhìn đứng canh hờ lúa khoai.

Phanrang, XII.2016
BÙI DIỆP

VẪN MONG

buidiep

Vẫn mong một lần nào đó
Hoa xưa trăng xưa sông xưa
Nắng mưa nằm ôm mưa nắng
Nghe câu cổ tích đánh lừa

Vẫn mong chớp nguồn sấm bể
Đêm nao là cái đêm nào
Vẫn mong phố xa đầy gió
Thả đầy mùa lá lao đao

Vẫn mong bên ngoài khung cửa
Tuổi neo nhật nguyệt chân trời
Ai giú tiếng chào câu hỏi
Trả người xa tít mù khơi

Là thôi đừng mong gặp lại
Ta xưa em cũng xưa rồi
Của nhau tháng năm tê tái
Bao giờ mình sẽ đôi mươi

Vẫn mong một hôm nào đó
Ngại ngần tôi nắm tay tôi
Mấy ngón chai lì đồng bãi
Hái hương thơm thảo trao người

BÙI DIỆP

BẤT CHỢT MƯA

buidiep

Tôi nhớ ngày nao hạt mưa còn trẻ lắm
Đổ trên vai em tròn
Lăn tăn
Lăn tăn

Bến sông ấy
Buổi trưa năm ấy
Âm u mưa giấu biệt mặt trời
Chỉ có mảnh trăng non bên vai tôi tỏa sáng
Rực rỡ vùng đôi mươi

Và mùa thu đôi mươi không trở lại
Sông đã già hơn xưa

Chỉ vầng trăng trẻ mãi
Về đâu về đâu
Những lời chưa nói

Ngoài ngã tư mỗi mùa lễ tình nhân người ta bán rất nhiều hoa hồng
Không ai bán mùi ổi chín
Không ai bán bông màng màng bươm bướm
Không ai bán gói bắp rang
Thuở tình tang tình tang
Chung trường ngõ nhỏ

Sao lòng tôi còn mở ngõ
Gió hồn nhiên còn thổi bến sông gầy

Tôi vẫn đợi dù không mong gặp lại
Khuôn mặt mình một thuở biết heo may.

BÙI DIỆP
( Trích Ngụ Ngôn Gió Cát 8)

ngụ ngôn gió cát 1: Quê nhà

buidiep

Tôi hỏi nhà còn quê không
Trăng xưa đem rằm trốn biệt
Cát dưới phận người chảy riết
Bao giờ cho đến ngày xưa

Bạn tôi lăn đời long chong
Ôm những cuộc tình chạng vạng
Gai cát đâm buốt đêm sâu
Gió miền hoang vu thổi rát

Tôi về thiếu hoa thiếu lúa
Dựa bừa cột kèo ngồi nghe
Tha hương người còn bay mãi
Trong bụi bặm đời không quê

Gặp em mùa thu qua sân
Trong mưa ôm dăm chữ vụn
Gặp lại trong mắt em trong
Hồn tôi thời chưa khổ tận

Quê nhà tôi phía ngày xưa
Ai giấu phận ai trong cát
Quê nhà giờ vẫn sớm trưa
Chợt hỏi lòng mình còn khát?

BÙI DIỆP

NGƯỜI HẸN TRĂM NĂM

buidiep

người hẹn trăm năm phía đó
tằm tơ treo nửa khuôn đời
lênh đênh phận con chữ nhỏ
mặt trời cũng chỉ trò chơi

mặt người đang mùa nhật thực
lá non héo nửa miệng cười
ai bán một lời chân thật
thơ về mua mảnh tình rơi

nếu có bình yên đỉnh gió
phù vân lần lữa cuộc người
trên ngón xương gầy vò võ
trôi dài sợi bạc đời ơi

gót cùn loanh quanh ngõ hẹp
nghe mưa qua đó miền xa
ướt cánh thiên cầm mấy thuở
tha hương đâu cũng quê nhà

ta biết hôm nay còn gặp
mặt cười phố xá thân quen
ta tin lá không hờ hững
xanh suốt mùa thu muộn phiền

BÙI DIỆP

LỜI THƠ CŨ

buidiep

lời tôi cũ như mùa hoa nở muộn
trên đồi em ngày mười sáu trăng đầy
những bông hoa ngủ trên vai mùa hạ
mãi tàn đông người còn ngóng heo may

xòe bàn tay nẻo thanh xuân chằng chịt
ngả nào tôi cùng em đếm ngày vui
dăm sợi nhớ đã liu điu mộng mị
rụng vào đêm tiếng vạc nhỏ hiên đời

rụng vào tôi những câu thơ phù phiếm
hội chợ lòng mình bề bộn sân si
rụng về em một chớp cò thương mến
vỗ mênh mông đồng con gái xanh rì

lời tôi cũ xuôi về con nước mới
cánh buồm xanh phủ dụ lũ thiên di
vỗ rát ngực dẫu nát tim giông bão
phút bình an ngồi ngắm cỏ nhu mì

phút bình an tựa vai mình em nhé
đất bao dung nên hoa cỏ tứ mùa
lời tôi cũ sẽ già nua theo gió
chở âm thầm hồn sông núi nắng mưa

bùi diệp

NỢ

buidiep

rồi một hôm nhớ ra mình vẫn nợ
lúa và hoa và cỏ hát trong chiều
con sông Dinh ngàn đêm không chịu lớn
dưới trăng mờ vòm trời cũ đìu hiu

một mái quê thuở đời chưa dâu bể
thuở ngày xanh còn yêu dấu trên tay
thương trái ngọt vườn dăm cây sân nhỏ
tháng bảy mưa tháng chín úa rêu gầy

bạn hàng xóm giờ đứa còn đứa mất
cá lòng tong đâu còn kịp hiệp bầy
gặp giữa chợ giữa phố buồn ngơ ngác
chưa kịp chào ngụm đắng đã vội cay

chưa kịp chào sao tóc mình trắng vội
trống trường làng còn đồng vọng sớm nay
thầy đã xanh cùng vòm mây thiên cổ
con chữ trôi sông không kịp hẹn ngày

ta mắc nợ bởi lòng mình nhỏ hẹp
gã thất phu không cõng nổi chữ tình
rừng đã chết bên ngọn nguồn giông bão
tiều phu cuồng ngồi khóc vạn anh linh

ta mắc nợ tuổi trời bàn tay trắng
hai vai mơ không gánh nổi mộng đầy
chợt nhớ ra chiều qua buồn xó bếp
mớ chữ cùn như cơm nguội còn đây

BÙI DIỆP