CHIỀU BA MƯƠI TẾT…

hochibuu

 

Chiều lặng lẽ – ta một mình đối ẩm
Hoa mai vàng trước ngõ hững hờ rơi
Vài chén rượu theo nỗi buồn xa vắng
Yêu làm sao – buổi chiều lắng tuyệt vời

 

Ta uống chén nhớ bạn bè biệt xứ
Vài mươi năm chưa trở lại quê nhà
Ta uống chén sẻ chia người lữ thứ
Uống nhớ người và an ủi cho ta

 

Những bằng hữu ngày xưa từng sống chết
Áo khinh cừu qua mấy cuộc bể dâu
Cùng một thuở xé tan trời kinh khuyết
Cùng thay nhau sưởi ấm một chiến bào

 

Tan tác rồi – mỗi người đi một hướng
Đâu còn thèm mẫu thuốc lá chuyền tay
Nào cạn chén – ta uống bằng tưởng tượng
Mừng ngày xuân – nâng chén rượu ngang mày…

Hồ Chí Bửu

 

ĐÊM CUỐI ÂM LỊCH

 

 

hhieu

đêm cuối
dăm ly rượu chưa nhấp môi
ý nghĩ đóng váng trên một ngày già nua nhăn nheo cuộc sống
lũ trẻ U 60 vẫn ngồi ngẩn tò te nhìn
quyển lịch cuối năm
tấm lưng sương phụ đà hết xuân
nhờ nhờ mặt sáng của một hành tinh 50 năm ánh sáng
dăm nốt ruồi son hạnh phúc
lắm tàn nhang thời cuộc
trống tuềnh trống toàng ngày tháng
bộ xiêm y 365 mảnh kiểu đô thị mới đã bị gở trụi trần từng ngày xuôi ngược
nằm khóc sướt mướt
một bài thơ kinh điển vừa mới qua đời
nhường chỗ cho một thế giới tân hình thức và hậu hiện đại chật ních hiện thực xã hội chủ nghĩa
chỉ còn vài giờ nữa
đám trung niên U 60 sẽ đeo lên lắm cặp mục kỉnh kèm nhem độ trong suốt
của một lăng kính rạn nứt
của 41 năm rượu mốc
để đón chào một nắng mới
bừng lên giữa khuya

giao thừa
là một ý nghĩ nhân dáng
rộn rã khoanh tròng nước mắt miền trung
nhăn mặt nhíu mày thân phận việt nam
một con lân chẳng buồn múa may
với một thân hình nặng nề vết sẹo bỏng phỏng kiêu binh
máu đang loãng nước xương đang rệu mục cùng căn bịnh ung thư hoang tưởng
tay chân bị chặc gãy lìa lặc vì lỡ trớn lấn nêu hàng xóm
khập khễnh lê qua con lộ cao tốc
của năm mới

ở phút 59
các lão già U 60 mới bật ra khỏi lắm mớ mị xôn xao chí chóe công hầu
nâng ly chào tiễn biệt năm cũ
rồi khăn áo chỉnh tề
bắt đầu há họng nuốt tiếp
cọng dây thun năm mới.

HHiếu

BAO NĂM TÌNH QUA LÀ KHÓI

linhphuong
Mây xưa bay ngang chốn cũ
Giăng giăng phố huyện qua  chờ
Hôm đi giấu buồn- giấu nhớ
Bậu  mang theo suốt cuộc đời

Bao năm tình qua là khói
Khói tình vương mãi chưa tan
Bao năm rồi qua cũng vẫn
Giang hồ gạo chợ nước sông

Đầu qua giờ trắng màu bông
Tóc bậu lơ thơ cọng bạc
Gặp nhau mừng bằng con mắt
Bậu che nón lá khóc thầm

Muốn nói vài câu qua hận
Ông trời cắt cớ chia đôi
Bởi tại nhà nghèo quá đỗi
Nên qua hỏng được làm chồng

Muốn cầm tay bậu một lần
Tìm lại cái mùi quen thuộc
Cái mùi qua thương ngày trước
Nồng nàn rơm rạ miệt quê

Ngẫm nghĩ mà thiệt ngộ ghê
Bao năm tình qua là khói
Khói tình dụi hoài hong xuể
Mình ên qua khổ quá chời

Gặp nhau như ghe xa bờ
Gặp nhau như thuyền buông bến
Quay lưng qua nhìn len lén
Bậu dìa chân bước liêu xiêu

LINH PHƯƠNG

BÀI THƠ TRƯỚC ĐÊM GIAO THỪA

phamhongan
(Để nhớ quê hương tôi)

quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
bốn ngàn năm chưa một lần may mắn
pha thêm đường để trở thành cà phê ngon.

quê hương tôi trong huyền thoại cội nguồn
có bản chất phân ly từ mầm móng
năm mươi con lên núi cao, năm mươi ra biển rộng
giã từ nhau, không hứa hẹn gì nhau.

quê hương tôi một ngàn năm đô hộ bởi giặc Tàu
một trăm năm giặc Tây nô lệ
còn những ngàn năm kia cũng vô cùng tồi tệ
giành giựt cơ đồ, anh em chém giết thê lương.

quê hương tôi vô số kẻ bất lương
thà theo giặc để làm vương, làm tướng
thời nay vẫn có lắm tên hèn hơn Lê Chiêu Thống
nhục hơn Trần Ích Tắc ngày xưa.

quê hương tôi nhiều vụ án như đùa
Lệ Chi Viên là nỗi đau thảm khốc
Nguyễn Trãi và họ hàng bị tru di tam tộc
hai mươi hai năm mới được giải oan.

quê hương tôi sau nội chiến tương tàn
bên thắng cuộc trả thù độc ác
Bùi thị Xuân bị voi phanh thây xé xác
Nguyễn Ánh quật mồ, giã hài cốt Nguyễn Huệ quăng sông.

quê hương tôi hào kiệt rất đông
nhưng bọn tiểu nhân cũng hằng hà sa số
bậc anh hùng ngàn đời không khiếp sợ
dù gông cùm đang khóa chặt tay chân.

quê hương tôi vẫn vậy bốn ngàn năm
lịch sử cứ diễn hoài tuồng cũ
chế độ nào cũng hô to dân chủ
mà sau lưng thì dí súng hăm he.

quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
năm mới xin chờ một lần may mắn
Đổi cốc thêm đường cho hương vị thơm ngon.

PHẠM HỒNG ÂN

maithao

cuối năm

Tận ngữ tìm lung một tĩnh từ
Tưởng còn sót lọt ở phần thư
Đập tay điếu thuốc tàn không rụng
Đã lượng đời vơi tới đáy ư ?

mừng tuổi

Em vẫn trăm xuân mừng tuổi mới
Tuổi của thềm sương tuổi chúng mình
Cùng lăn không tiếng về nơi ấy
Tăm cá không còn cả bóng chim

tháng chạp

Một cụm mây trời đáy giếng khơi
Trôi qua đứng nắng giữa trưa đời
Tỳ tay thành giếng lòng vô hướng
Nhập với vô hình tiếng nước rơi

trừ tịch

Bước một mình qua ngưỡng cửa năm
Nhân gian tịch tịch tiếng mưa thầm
Chợt đâu vẳng tiếng gà lai kiếp
Báo vẫn – đêm đầy ở cõi âm…

MAI THẢO

Mùa xuân buồn lắm em ơi

nguyensa

 

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Đạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ em má hồng…

Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ …
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đi
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta…

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt rỉ

Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiền uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp em
Nên khát đắng linh hồn

Không phải anh ngại đường xá xa xôi
Anh cần gì đường dài
Anh cần gì nước mía
Anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
Cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
Nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
Để anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân…
Làm sao chỉ có một mình anh
Vừa đạp xe, vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
Ngửa mặt lên cao, trời xanh biêng biếc
Làm sao em không ngó xuống linh hồn?…

Sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
Chẳng có người đi bên cạnh cầm tay
Anh chẳng được hôn lên trán ái tình
Và nói năng những lời vô nghĩa…

NGUYÊN SA

Nguồn: Thơ Nguyên Sa, Tổ hợp Gió xuất bản, 1971

bên này tôi, bên kia em

phudu

 

bên này tôi đứng đón chiều
rừng mai đón gió
én kêu đón mùa

bên kia em đón giao thừa
một chai rượu lạnh thờ ơ đón lòng

bên này tôi đứng đầu sông
trông về cuối bãi mênh mông cúc vàng

bên kia em ngắt hoa tàn
tàn rơi từng cánh tan hoang tuổi mình

bên này tôi uống thâu đêm
cay trong lồng ngực
cay lên mắt chờ

bên kia em vội đến giờ
phóng xe đi giữa hai bờ phồn hoa

bên này gần
bên kia xa
gần xa loáng thoáng tình già đợi nhau

PHÙ DU

 

 

 

 

 

Bài ru tình tháng Chạp

16244065_1227727780615926_82101252_n

Cánh chim
một chiếc lá hồng
về đâu thăm thẳm
sầu đông tịnh mờ
cánh mây dệt mấy đường tơ
mà trên áo lụa giòng thơ vô đề

Tờ kinh
bỏ giữa sông mê
thuyền qua bến đục
bốn bề tạnh yên
lá tình dạt bến hồn nhiên
một hôm nắng lạ soi hiên nhà người

Tàn đông
có kẻ sang chơi
vịn hoa thỏ thẻ
tiếng cười yến oanh
cuối năm ngủ sớm sao đành
mở trang tình sử đọc nhanh mấy hàng

Chợ chiều
dăm khách đi ngang
tìm nhành hoa lạc
bên đàng cầu may
quán đêm rét mướt bờ vai
sương giăng trắng mộng
cơn say chập chùng

Chờ em
mấy thuở không cùng
gió trăng hẹn ước
tương phùng cổ lai
vì em là đoá hoàng mai
nửa đêm thức giấc mới hay mình sầu

PHẠM QUANG TRUNG

lời ru cho trái tim tật nguyền

trantuan

Ngủ ngoan đi
hỡi yêu thương
Đừng đay nghiến nữa
tội buồng tim đau
Rồi thì đời sẽ qua mau
Và tình người sẽ
qua cầu gió bay!

Ngủ ngoan đi
trái tim gầy
Dứt day chi những vơi đầy thế nhân
Dường như trong cõi phù vân
Càng tha thiết lắm, càng trăn trở nhiều!

Ngủ ngoan đi nhé
niềm yêu
Giữa cho và nhận rất nhiều chông chênh
Rượu cay, uống để mà quên
Uống say mới biết sầu – mênh mông sầu!

Ngủ yên đi
ước mơ đầu
Qua bao tang biến
bể dâu lấp vùi
Còn gì nữa để mà vui
Xót xa cũng chỉ ngậm ngùi riêng mang!

Ngủ ngoan, ngoan nhé hồn hoang
Chết đi là mớ tro tàn mà thôi!
Chắc gì ai nuối thương ngươi
Nhỏ dăm giọt lệ khóc người mà mong!

Chiều nay tiễn ngọn đông phong
Nghinh xuân với mảnh tơ lòng tả tơi
Ta run rẩy giữa đất trời
Ngồi ôm ru trái tim côi tật nguyền!

Ngoan ngoan…
Ngủ nhé tim hiền!

TRẦN TUẤN

TẤT NIÊN: CÚNG CÔ HỒN CÁC ĐẢNG

hhieu

chọn những con chữ khuyết tật tâm thần
tôi máng lên móc áo mùa đông
treo án chúng trên đó
những xương cá thời cuộc
mằn mặn thum thủm
sông núi
chọn những con chữ tai biến chủ nghĩa đã 41 năm
tôi ngâm trong chai rượu hóa chất tẩm màu
bùn đỏ cao nguyên
phù sa cặn bã
cho chúng tập sinh tồn cùng môi trường tảo đỏ
chọn lắm con chữ bợm bãi quán hàng
tóc tai dựng đứng một nhúm cỏ trăm năm trồng người
tôi thảy chúng ra bến xe giành giựt bạn lui hàng tới
kế bên cái chợ chiều cuối ngày bộn bề năm cũ
chồm hổm năm mới
cho chúng quen dần với cơm thừa canh cặn
đầu đường giấc ngủ xó chợ thân phận

chọn thật nhiều con chữ có bản chất đặc sản gầm bàn
trên lắm khuôn mặt mỡ chài lạng quạng đầy phố
bóng lưởng mượt mà những chiếc ghế da
ngủ gật ở lưỡng viện
thở dài ở đại hội
tôi treo lên chúng một mục tiêu đỏ lòe loẹt
ở quảng trường nơi rất nhiều tầm ngắm sẵn sàng
cho một cuộc hành quyết tập thể

gom chúng lại thành một trường ca 41 năm
[việt nam, bài trường ca 4000 năm bao gồm nhiều tác giả ai cũng biết và không cần phải tưởng niệm hay vinh danh một khi phải nhắc đến và cũng không cần xin phép (cái thứ mà họ cũng chả cần!) tác quyền]
đợi cho chúng tuyên bố thắt cổ năm cũ
nhân danh năm mới và tiếp tục tuyên ngôn cái gì gọi là nhân quyền con ruồi và tự do cái củ bùi
rồi cuộn tròn chúng bên trong tờ lịch cuối cùng của 2016
tôi châm đóm lửa pháp sư đồng bóng chúng đỏ rực vô thần
quơ qua quơ lại quơ lên quơ xuống
bốn phương tám hướng
thượng vàng hạ cám
cô hồn các đảng
đốt phong long

xong, uống ly rượu mừng
mà chẳng cần xin phép
các đảng cô hồn.

HHiếu