LẠI HỎI CHÍNH MÌNH “THẾ NÀY LÀ THẾ NÀO?”

dinhtankhuong

Có lẽ tới tuổi xế chiều cho nên cái đầu nó cứ lẩn quẩn đến mấy câu chuyện (khó quên) đã từng xảy ra trong quá khứ. Không biết tại sao mà hôm nay bổng dưng tôi lại nhớ đến những ngày của 39 năm về trước, nhớ cái hôm mà cả trường y khoa Sài Gòn (gồm giáo sư, giảng viên, bác sĩ và sinh viên y khoa) tham dự một buổi “học tập chính trị đại trà”. Có lẽ số người tham dự quá đông, không có giảng đường nào chứa đủ ngần ấy người cho nên tham dự viên phải ngồi chật cả dãy hành lang chạy dài trước căn tin và khoản sân rộng phía trước.

Hôm ấy trời quang mây tạnh có mặt trời chiếu sáng, càng về trưa thì sức nắng lại càng tăng nhiệt trong khi chính trị viên thì hăng say (quên cả giờ giấc) giảng giải về tính ưu việt của XHCN: “XHCN là một xã hội dân chủ hơn gấp triệu lần so với những nước tư bản đang giãy chết, XHCN là một xã hội không còn giai cấp bóc lột và giai cấp bị trị, XHCN là một xã hội mà ở đó mọi người đều được bình đẳng”. Có lẽ ngồi lâu cho nên mọi người (tham dự viên) nóng lòng chờ đợi cái giây phút được cho nghỉ giải lao (giữa giờ).

Chuyện gì tới cũng phải tới, vừa cho phép nghỉ thì gần như hầu hết mọi người đều tiến nhanh đến cửa toilets cho nên đã thấy một hàng dài chờ đợi phiên mình. Đâu đó nghe ai nói: “người ta xả thân để cứu nước, mình thì cần xả nước để cứu thân”, tiếng cười vang lên một góc hành lang tạo sự chú ý cho mọi người (trong số đó có những cán bộ giảng huấn chính trị).
Có vài người than phiền vì phải chờ đợi quá lâu sợ không kềm được, bổng dưng đâu đó lại phát ra cái câu nói (vừa đủ cho nhiều người nghe): “ tiêu tiểu cũng phải ưu tiên cho gia đình liệt sĩ đấy nhé!” tiếp theo đó là những tiếng cười lớn hơn và vang xa hơn.

Thế là kể từ giờ phút ấy trở đi, buổi học chính trị đã trở thành buổi “giáo dục cách mạng” khiến cho tham dự viên càng thêm lo sợ và mệt mỏi (bởi không ai chỉ điểm người phát ngôn câu nói gây phẫn nộ (cho những cán bộ chính trị của thành phố). Nghe có vài người xầm xì “chuyện chẳng có gì mà sao lại dị ứng nhiều thế!?”

**********

Cũng vừa mới xem qua cái video clip cùng bản tin là ngày hôm qua (chủ nhật 8/6/14) có một người trung niên quảy gánh nước vào vườn Tao Đàn mời mọi người uống nước miễn phí. Ông này lại còn cầm theo và giơ cho mọi người thấy hai tấm giấy, một tấm viết là: “NƯỚC NHÀ KHÔNG BÁN, CHỈ MỜI LẤY THÔI” và một tấm khác với câu: “MẤT NƯỚC LÀ CHẾT”.

Không lâu sau đó thì lực lượng dân phòng kéo đến và đòi dẫn độ ông nầy về công an phường, nhưng nhờ có nhiều người đi đường phản đối mãnh liệt cho nên cuối cùng thì ông cũng quảy được gánh nước qua phía bên kia đường để mời người ta uông nước trà xanh miễn phí.

Coi xong video clip, tôi không biết là tại sao những “cán bộ cách mạng” lại dễ bị dị ứng với những câu nói chẳng có gì đụng chạm tới XHCN hết trơn.

Và tôi cũng lại tự hỏi chính mình “thế nầy là thế nào!?”

ĐINH TẤN KHƯƠNG

MẮT MÙA ĐÔNG

nguyentansi

Còn đôi mắt ngủ trên vai
Còn đôi tay thức thương ai chưa về
Hương mùa vừa đủ gây mê
Một vầng trăng lỗi lời thề heo may
Gió còn tháo gở hàng cây
Lá và tôi với đường bay hai chiều
Mùa đông làm bức phù điêu
Trái tim chạm trỗ đủ điều , lắng nghe
Lắng nghe trời đất hát bè
Giọt mưa cứ mãi làm se sắt lòng
Xin còn một câu hát rong
Ngủ đi đôi mắt ngược dòng mùa đông
Nhớ xưa…tay bế tay bồng
Nhớ ….xưa hơn nữa là không có gì
Có chậm thì mùa cũng đi
Chậm hơn chút nữa …Mà chi, thêm buồn

NGUYỄN TẤN SĨ

TÂM ẢNH

phudu

đường viễn xứ còn dài cơn đại mộng
ngõ quê nhà em ngả bóng chiều xưa
trên bến vắng con thuyền im đợi sóng
ngồi ngắm mây tôi viết nhạc lên mùa

ngày nối tháng theo năm đi chẳng đợi
giờ phút trôi tôi níu nắm tim mình
trong lòng biển một con sò sám hối
ôm khối tình cát đá hỏi vô biên

đường mây trắng vẫn dài ra bến lạ
góc rừng sâu chim chóc nấp nghe mưa
về phương ấy em nuôi tình chớm rả
tận phương đây tôi nấp bến nuôi bờ

biển bát ngát ngửa mình ôm gió hạ
tàu dừa xanh lất phất quạt nắng chiều
trong ánh mắt mông mênh tình tri ngộ
cuộc tình xa cùng giấc mộng rong rêu

trận gió trưa theo tôi qua phố nhỏ
đèn theo em thắp rực cõi phù hoa
trưa bên này đang là đêm bên đó
rất gần tôi bông cúc trắng ngàn xa

em là bóng chim trời bay lãng đãng
tôi cội già trên vách đứng trơ vơ
trong giây phút tôi hoá thân thành gió
đuổi theo chim, gốc rễ bật xa bờ

đi mới được nửa đường tôi chùn bước
lệ xuống tim và óc túa mồ hôi
em huyền thoại mây ngàn bay lướt thướt
cõi tình xưa tô điểm áo xiêm đời

con đường cũ bây giờ đi trở lại
sống bên nhau những giờ khắc ân cần
đường mấy rộng cánh chim bay vừa mỏi
bầu trời cao và trùng điệp dư âm

vui tương ngộ mà môi cười tư lự
xiết tay nhau giữa dự cảm hoàng hôn
bóng mây lướt trên trùng dương dậy sóng
hai bờ xa trong sương khói dập dồn

đêm phố thị những sắc màu xiêu đổ
góc rừng im tiếng suối chảy thanh bình
giữa trần gian em nghìn trùng đâu đó
một chút tôi trong tâm ảnh mông mênh

ly rượu cạn, bàn tay giơ lóng cóng
vần thơ xuân, giọng hát đợi cung đàn
người muôn thuở về đây rơi tiếng động
thanh âm trầm rung suốt cõi nhân gian

tôi chập choạng về bên này bến đỗ
tóc râu khô hong trận gió bao mùa
em ẩn hiện chập chờn cơn mộng ảo
đường chim bay bay mải giấc tình xưa

đỉnh hồi ức phủ ngàn sương lỗ đỗ
rừng thơi gian con sáo nhỏ quay về
tàng cổ thụ đã bao lần thay tổ
một lần đau là vời vợi môi tê

xưa áo trắng những chiều tà quấn quít
buổi tan trường môi mắt gởi niềm tin
anh lạc em giữa vòng đời mỏi mệt
cả trăm năm chưa dứt cuộc đi tìm

mây chồng chất một lần mưa trút hạt
hoa say hương bao thuở bướm say cùng
trong ánh mắt là cuộc đời phiêu dạt
trong vòng tay là tình sử mênh mông

đèo nối dốc đường quanh co dặm lữ
tiếng chim kêu thê thiết đỉnh chiêm bao
tôi tẩn mẩn ngồi soạn chồng thư cũ
vó ngựa lăn lông lốc, giọt tình trào

mùa hoa phượng anh đi tìm hoa cúc
bóng nhện sa đầu cửa nắng sa chiều
cuộc tình đầy dù hình xa bóng khuất
ấm yêu thương từng giấc ngủ cô liêu

tôi đi lại trên lối mòn ngõ chật
sẩy bước chân giữa khói nhạt sương tàn
tôi ca hát khúc tình ca bát ngát
giòng nhạc say luân vũ khắp trần gian

xuân còn đợi bên này đông mới chớm
hạ vừa nồng khi bên ấy sang thu
mùa trần thế em đi hoài có gặp
nửa mảnh hồn lưu lạc giữa sa mù?

trời cao rộng chim bay tìm chốn đậu
mây cũng bay mà chẳng kiếm tìm chi
em ảo ảnh một đời tan rất nhẹ
giữa cơn mơ tôi mở một lối về.

PHÙ DU

THẰNG MINK

nguyenvi

Dù có hơi cổ lỗ, thô kệch, nhà quê. Nhưng Mink vẫn luôn thể hiện mình, rằng mấy mươi năm vẫn chạy tốt. Đừng có mà tưởng hắn là tay thường. Hắn tay cán vá đó! Tên cúng cơm của hắn là Sáng. Tên khai sinh, cả tên thường gọi cũng chỉ có một. Sáng. Thế nhưng chẳng hiểu nguyên cớ từ đâu, một thằng cha kăng chú kiết nào đó đã khùng khùng, buột miệng đặt cho hắn cái tên mới, Mink. Tên của một loại xe máy rất chịu đời của Liên Xô cũ.
Mà hình như cũng ứng thật. Bao nhiêu năm qua, hắn lui cui, lụi cụi. Cho dù bầm dập cỡ nào hắn vẫn cố nghiến răng, mím lợi, cố rướn. Rồi đến một lúc, hắn cũng rướn đến được cái chỗ mà hắn muốn rướn tới. Hoan hô. Y chang một chiếc Mink đích thực. Dù tưởng chừng hết thời, nó vẫn oằn lưng nhận thồ khách bò qua bao nhiêu đoạn đường rừng núi, kiếm tiền.
Ít ai biết, chắc cũng chẳng ai cần biết, hồi bé hắn học hành tối sáng ra sao. Nhưng với một số người thường xuyên tiếp xúc với hắn, ai ai cũng cứ nghĩ là hắn được như cái tên Sáng do cha mẹ hắn mong thế, đặt cho. Ai lại chẳng muốn đổi đời, dù chỉ một lần. Anh cũng thế phải không? Tôi thì tôi tin chắc thế, ít nhất là cũng trong suy nghĩ. Hắn cũng không phải là ngoại lệ. Bởi người ta dù có lùng xục gì gì vẫn chẳng tìm ra điểm nào đặc biệt, nổi trội nơi hắn, so với cái đám người thường ngày xung quanh hắn. Một điều khiến hắn càng nung nấu mong muốn đổi đời, đó là hắn vốn xuất thân từ một nơi dân dã, quê mùa. Mà những người sống nơi ấy thì từ bao đời nay vẫn chỉ là những người quê mùa, dân dã.
Rồi có một ngày. Theo chân đám sỹ tử, đến kỳ hắn cũng vác lều chõng lên kinh ứng thí. Vẫn thuộc loại trung bình trong đám sỹ tử trung bình. Dù gì thì hắn cũng đã thoát được chốn xưa cảnh cũ, được hít thở, đi đứng, và lui cui, lụi cụi nơi đất kinh kỳ. Đời vẫn chẳng sáng sủa thêm gì như cái tên của hắn. Chán thật. Thôi thì nhất thầy, nhì thợ. Không nhất thì nhì. Hắn chấp nhận làm thợ. Chắc hẳn hắn sẽ làm thợ hết kiếp nếu không thức thời tìm cách theo gót, ve vãn, trì bám các thầy. Hắn trở thành đứa học trò khôn nhất. Ngoan nhất. Tầm cỡ nhất. Xuất sắc nhất.
Nhất là cái chắc. Bởi lẽ các thầy nói gì hắn cũng dạ, bảo gì hắn cũng vâng tất. Mà nếu chỉ có vậy thôi , thì cũng đáng gọi là trung bình, nói ra làm gì cho hao mực, mệt miệng. Đằng này, các thầy bảo gà có râu, heo có sừng hắn đều nghe tuốt tuồn tuột. Và mọi điều tào lao, dóc tổ ấy, khốn nỗi, hắn đều cho là chân lý, rồi học thuộc nằm lòng, rồi truyền đạt cho người khác. Không thiếu một dấu phẩy. Giống hệt tiếng kêu từ những chiếc mõ truyền thông tin của cụ kỵ nhà ta thời còn ăn lông ở lổ. Thành thử, các thầy thi thoảng cũng chơi xỏ lấy hắn làm mồi nhậu. Làm lâu rồi thành quen. Chịu lâu rồi cũng thành quen. Không ai, kể cả hắn còn nhớ từ khi nào nữa, hắn trở thành món nhậu thường trực của các thầy. Mọi lúc mọi nơi, bất kể, một khi bàn rượu thiếu mồi.
Vậy đó. Các thầy dù không ai bảo ai, nhưng tất cả đều biết lời nói dóc đơn giản chỉ là lời nói dóc. Đứa học trò ngoan được các thầy chiếu cố, nâng đỡ từ tổ viên được bầu làm tổ phó, rồi làm tổ trưởng là điều bình thường. Được lên chức tổ trưởng, hắn mừng rơn, thậm chí còn khóc rưng rức, mừng mừng tủi tủi ngay trong một phiên họp ban cán sự lớp. Khiến ai nấy đều mũi lòng hết sức. Các thầy nghe hết, thấy hết, biết hết nhưng vẫn làm như kiểu bộ ba con khỉ ngồi. Ba cái con khỉ được các nghệ nhân nghịch ngợm đục đẽo bằng những thứ gỗ đắt tiền thuộc nhóm một, nhóm hai.
Hắn quên tuột mình là ai, mình muốn gì, và mình từ đâu đến. Rồi hắn ngồi mơ. Mơ đến cái ngày hắn được bầu làm lớp phó, rồi lớp trưởng. Trong khi đó, các thầy của hắn thì lại nhớ. Còn nhớ rất rõ là đằng khác, rằng hắn là ai, hắn muốn gì, và hắn từ đâu đến.

NGUYÊN VI

NGHẸN, GIỮA ĐẠI NGÀN

chuthuynguyen

hình như cái giọng đang khát
chót môi em
vừa làm vẫn đục
bài thơ

đôi cò trắng giương thẳng cánh
bay về núi
bàn tay trái
vụt nghi hoặc
điều bàn tay phải đã làm
may ra duy nhất
một giọt nước mắt
đủ khắc chạm lại chiếc bóng bữa qua
trên nét óng ả tơ trời

tự dưng ta muốn bay lên
chẳng phải
bên trên các đám mây lơ đãng
trộm nghĩ
đôi lúc chỉ cần
một vài tầng nấc thật vu vơ
khỏi nơi ta đang đứng
đã là hồn nhiên

đã là hồn nhiên như lá
như cỏ dại
như một chút điền khuyết
mà trong ta từ lâu đã mất

trên nụ cười em thật mông muội
những tiếng thở
cơ hồ như nghe được
nỗi buồn chum vại
hóa ra là tiếng . thơ
nghẹn giữa đại ngàn …

CHU THỤY NGUYÊN

QUÁN KHÔNG

phananhdung

Ngồi đây tôi bán gió chiều
Người mua để bớt đìu hiu hiên nhà
Ngồi đây tôi bán hương xa
Người mua để tưởng đến bao bến bờ
Ngồi đây tôi gói giấc mơ
Người mua để nhẹ mong chờ đêm đêm
Ngồi đây bán ngọn nắng mềm
Người mua để thắp cho tiềm thức trong
Ngồi đây tôi bán hư không
Người mua để quẳng gánh gồng ưu tư…

PHAN ANH DŨNG

VỚI BIỂN, MỘT CHUYỆN TÌNH KHÔNG MAY…

phamnga

1.
Từ cái may mắn đầu đời thật tuyệt diệu là được sinh ra ở vùng đất biển Nha Trang, tôi đã hồn nhiên thích biển, một mực khoái biển ngay từ tuổi ấu thơ. Rồi sau này, vào năm ra trường đi dạy học, may mắn nữa là tôi lại được bổ nhiệm về Vũng Tàu, cũng miền biển!
Lúc đó đang mùa nghỉ hè, mà vào niên khóa sắp khai giảng, Bộ giáo dục sẽ bắt đầu cho dạy môn sinh hoạt học đường ở bậc trung học. Khóa tập huấn đầu tiên về môn nhiệm ý mới mẻ này được tổ chức ở Vũng Tàu, kéo dài sáu tuần, quy tụ khoảng 30 nam, nữ giáo viên thuộc các trường công ở Sài Gòn và các tỉnh lân cận, tất nhiên có cả các trường của đất “chủ nhà”. Ông hiệu trưởng trường tôi, sau khi tiếp nhận tờ sự vụ lịnh trình diện của tôi, đã hỏi han sơ sịa vài câu về gia đình, thân thế của “kẻ mới đến”, rồi đúng kiểu có-mặt-đặt-tên, ông mau mắn giao luôn công tác đầu tiên cho hắn: đi dự khóa tập huấn môn học mới.
Trại tập huấn của chúng tôi là toàn bộ khu vận động trường Lam Sơn, cách bãi Trước chỉ chừng nửa cây số. Trong lễ khai giảng, tôi nhận ra là đa số thầy, cô giáo dự trại đều còn trẻ, số đông là trên dưới 30. Có lẽ tuổi tác trại viên nên như thế mới thích hợp với tính chất năng động, cần đến thể lực của những môn học chính của khóa tập huấn, là các môn thể dục thể thao, trò chơi vận động tập thể, múa hát cộng đồng, kỹ năng sinh hoạt ngoài trời: cắm trại, lửa trại, thám du, mưu sinh nơi hoang dã… Đặc biệt tự nhiên mà có hai trại viên quá trẻ, phải nói là hai cô bé mới đúng, lại đứng riêng ra, phía sau hàng các cô giáo. Dò hỏi mới biết đó là hai cô cháu gái của thầy Cương, trại phó nội vụ. Vừa đậu tú tài xong, hai cô nữ sinh chuẩn bị ‘lên sinh viên’ này được chú Cương dắt theo, cho làm trại viên ‘bán chính thức’. Hai cô ả cũng thường sinh hoạt chung với đoàn nhưng đi chơi là chính, chẳng phải học hành, ghi chép gì cả.
Thế rồi, rõ ràng những buổi học ngoài trời, trong sân Lam Sơn hay ở các bãi biển, rừng dương…, tức được phơi mình trong nắng, gió, cát, nước biển… mới lý thú hơn nhiều so với những buổi nghe lý thuyết trong phòng học hay hội trường. Từ những thầy, cô đã có tuổi, vốn chậm chạp, e dè với màu nước da nhợt nhạt của mình, cho đến mấy anh thầy trẻ măng, háo hức kiểu ‘mới ra trường’ như tôi, tất cả đều dần dần thay đổi thấy rõ. Khi những ngại ngùng ban đầu – ngại nắng, sợ gió, ớn bụi… – giảm hẳn đi hay không còn nữa, mọi người vui vẻ, ồn ào chạy nhảy trên cát, ngụp lặn dưới nước, nằm dài ra thảm cỏ. Vài lúc tác phong nghiêm trang, đạo mạo cố hữu của nhà giáo đã tạm đi chơi đâu mất, nhiều thầy, cô tự do thả lỏng mình vào những trò đùa nghịch tếu táo, có khi rơi cả mặt kính, cũng như chọc phá nhau lì lợm y như bọn nhóc học trò của mình.
Vui nhộn nhất lúc nào cũng là đám thầy giáo trẻ tức bọn chúng tôi. Y như trong lớp học nào cũng có một “xóm nhà lá” quy tụ bọn học trò hay nghịch phá, lớp tập huấn này cũng có “xóm nhà lá” được dẫn dắt bởi tên quậy nhất là Côn, dạy ở trường trung học Long Khánh. Anh thầy toán này có nước da đen như “anh Bảy Chà” trên ống kem đánh răng Hynos thời đó và chuyên chọc cười thiên hạ qua biệt tài kể chuyện tiếu lâm. Rồi Tâm – chẳng bao lâu đã có ngay biệt danh Tâm lùn, để phân biệt với một thầy lớn tuổi cùng tên – dạy ở Dĩ An, mới hôm qua còn nghiêm trang, mực thước, mặc sơ-mi luôn cài kín cổ thì hôm nay đã hót như khướu, chuyên rủ cả bọn ra quán cà phê cóc để… tán dóc đủ thứ chuyện. Hay Thảo, dạy môn hóa ở một trường vùng quê Long An của anh. Phải nói là thầy Thảo đẹp trai, kiểu “trai miệt vườn” để răng vàng sáng giới và thu hút mọi người với ngón đờn ghi-ta thiệt điệu nghệ tài tử, cả tân nhạc lẫn cổ nhạc. Thảo có kể cho anh em nghe chuyện một ông phụ huynh chủ xe đò, mê mẩn ngón đờn vọng cổ của anh thầy nên mua cho thầy một chiếc nhẩn 5 phân vàng, đồng thời may cho một bộ sơ-mi, quần Tây thiệt gồ ghề để đến dự đám giỗ nhà ông chủ xe và tất nhiên, thầy sẽ biểu diễn đàn, ca tại đây.
2.
Sáng nay, ở khu bãi Trước, cả đoàn được huấn luyện viên của Hội Lực Sĩ Con Kiến Càng ở Sài Gòn xuống dạy các kiểu bơi, sau đó là sinh hoạt tự do. Ba anh thầy trẻ “xóm nhà lá” đang làm bộ lòng vòng bơi tới bơi lui, thiệt ra là để bám sát một chiếc phao đang bềnh bồng trôi mà hai cô trại viên “bán chính thức” đang bám vào.
Còn tôi, làm sao mà không khỏi chú ý đến hai cô bé xinh xắn kia, nhưng tôi chỉ bơi ở xa xa và lặng lẽ nhìn lại thôi. Vẫn còn trong tôi những mặc cảm từ cuộc sống nghèo khó, cô độc vừa qua. Tôi đã phải xa gia đình cha mẹ, phải ở trọ trên một căn gác chật hẹp, bẩn thỉu, vừa học vừa kiếm việc làm thêm với chiếc xe đạp cà-tàng, vậy mà cho đến ngày tốt nghiệp cứ thường xuyên thiếu cơm ăn, áo mặc, sách vở… Khó khăn như thế nên cho đến nay, dù tương lai gần sẽ dễ thở hơn do lương bổng ổn định từ nghề đi dạy, bạn gái và hàng hiệu vẫn là hai thứ xa lạ và xa xỉ đối với tôi.
Cứ thầm tự so sánh mình – một cách bi quan về mọi phương diện trong/ngoài – với các anh thầy trẻ kia, nên lâu lắm tôi mới đánh bạo mở miệng hỏi Côn về hai cô bé. Thì ra đó là Hồng, để tóc à la garconne, cởi mở, dễ bắt chuyện. Còn lại là Nghi Dung, tóc hơi dài, luôn trầm lặng, ít nói.
Cuối cùng thì tôi cũng lấy hết can đãm mà nhập cuộc. Nhân lúc Nghi Dung buông phao bơi đi, tôi bơi theo thật nhanh. Hụp xuống lặn một quãng, trồi lên là tôi đã ở bên cạnh cô bé. Tôi mở lời:
“Em bơi giỏi há? Nhưng cẩn thận, đừng ra xa một mình. Em là Dung phải không, tôi là Hòa, mình làm quen nha?”
Cô bé cười, gật đầu, có vẻ ngỡ ngàng:
“Dạ… đúng, em là Dung, Nghi Dung. Mà làm sao em bơi bằng thầy được? Vừa rồi thầy ở đâu mà thoáng một cái bơi ra đây liền lẹ vậy? Lúc nảy em không thấy có thầy ở gần phao tụi em…”
Mở đầu có vẻ thuận lợi. Tôi phấn khích nên tìm ra được ngay ý tưởng tạm xem là hay hay để nói tiếp:
“Tên Nghi Dung là một cái tên thật đẹp. À vừa rồi em không thấy tôi là vì tôi không thích đám đông cho lắm, dù ở đây ai cũng vui vẻ, dễ mến.”
“Dạ em cũng vậy, không thích chỗ ồn ào nên em bơi ra đây. Mấy thầy kia cứ theo hỏi đủ thứ chuyện!”
Dù dung nhan đang hơi lôi thôi vì tóc ướt sủng, dính bết vào đẩu và trán nhưng Nghi Dung vẫn rất duyên dáng, thụy mị. Cô bé nói, cười vừa hồn nhiên, tươi tắn vừa dí dỏm, thông minh. Mãi lén nhìn ngắm người ta nên tôi bí đề tài, đành hỏi han một chút về chuyện học hành rồi rủ cô bé bơi trở lại chỗ… đông người – chiếc phao có mấy anh thầy trẻ vây quanh.
Đêm hôm đó, tôi quá hân hoan để bỏ giấc ngủ mà nằm mơ mộng. Cái tuổi 18 của Nghi Dung không quá cách biệt với tuổi tôi 21. Thuận lợi nữa là ngoài kiểu xưng hô “thầy”,“em” theo hoàn cảnh hiện thời, tôi và cô bé không có quan hệ thầy trò.
Mặt khác, tôi sẽ cẩn thận và tự kềm chế, không đeo bám công khai, lộ liễu, nhưng luôn luôn ở tư thế sẵn sàng, nghĩa là có cơ hội là áp dụng ngay những lời dạy quý báu của một đàn anh về nghệ thuật, bí quyết lấy cảm tình con gái. Có một bí quyết tuyệt vời là : “Như trong một ngày trôi qua, con gái đã nghe không biết bao nhiêu là lời tán tỉnh, trong đó có những câu rất hay ho của những tay giỏi ăn nói hơn mình. Do đó, mình phải ráng có vài câu – ít nhất là một câu nhưng phải thật hay – gây được ấn tượng thật tốt đẹp trong lòng con gái. Có như vậy thì vào cuối ngày, khi con gái ngồi một mình nhớ lại để chấm điểm, vô số những lời tán tỉnh của mấy tên khác sẽ bị quên sạch vì đã có câu tán của mình, do gây ấn tượng nhất nên duy nhất còn đọng lại trong tâm tưởng của con gái, tức là mình sẽ được nhớ tới chứ hổng phải tên nào khác.”
Tôi thao thức, lo lắng vì không mơ hồ gì nữa, ngay giây phút đầu tiên tôi đã thương Nghi Dung.
Ngồi thừ ra suy nghĩ một mình, tôi cầu Trời khấn Phật cho từ ngày mai, ngày nào những lời chân tình của tôi cũng được Nghi Dung “chấm điểm” cao nhất, do tạo được ấn tượng tốt đẹp nhất đối với cô bé, để tôi được ghi vào bộ nhớ của người ta, chứ tôi không biết cách sạo sự ngọt ngào, bay bướm như mấy anh thầy trẻ kia – toàn những địch thủ dẻo miệng đáng gờm.
Trại tập huấn tổ chức đêm lửa trại đầu tiên. Đúng là một cơ hội bằng vàng cho tôi, vì vào dịp này, trại viên phải luân phiên ra trả bài bằng thực tế về các kỹ năng quản lửa, quản trò, quản ca… thì tôi đã nổi bật, nhờ hồi xưa đã có thời gian làm huynh trưởng hướng đạo sinh. Đặc biệt là tuy thời gian chuẩn bị chơi lửa trại khá ít nhưng tôi vẫn kịp đưa vào chương trình văn nghệ đêm ấy vở kịch vui, tựa là “Gia đình bác Tám”, do tôi đã dựng nhái theo một chương trình rất nổi tiếng về nông thôn trên đài phát thanh đô thành và cũng từng trình diễn rất thành công trong một hội Tết sinh viên. Nay tôi vừa làm đạo diễn tập miệng cho Côn, Thảo “xóm nhà lá” và một cô giáo trẻ chịu nhận vai một thôn nữ trong kịch, vừa vào vai chính là bác Tám.
Nghi Dung đã nức nở khen:
“Hay thiệt, thầy Hòa coi bộ hiền hiền, ít nói vậy mà tếu quá đi. Thầy giả giọng ồm ồm của bác Tám nghe y hệt giọng một ông già vui tính, dễ mến. Mà thầy Hòa ơi, quê thầy ở đâu mà nói giọng…”
Tôi đáp nhanh, không khỏi tự mãn về gốc gác của mình:
“Tôi chỉ giả giọng ông già miệt vườn Nam bộ cho vui thôi, chứ quê tôi là Nha Trang, xứ biển em à. Nên tôi rất yêu biển. Còn quê em?”
“Dạ ở Sài Gòn. Em cũng thích biển nhưng chỉ những lúc biển thật vắng như chỉ có mình mình thôi.”
Vậy là hai đứa vừa thố lộ những sở thích, tâm ý sâu kín của riêng mình cho nhau nghe. Cũng lúc này, trái tim tôi vừa biết yêu đã đảo nhịp liên hồi, hết hát ca, bay bổng rồi lại bồi hồi, thổn thức. Tôi vừa mới gặp Nghi Dung đó lại thấy nhớ cô bé rồi. Bao giờ vẻ mặt, giọng nói, cử chỉ của cô bé cũng đầy dịu ngọt, thiết tha lưu lại trong trí tưởng của tôi. Mà sao những han hỏi, ánh mắt, nụ cười của người mình yêu dành cho mình bao giờ cũng ít ỏi đến thế? Trong thương yêu bao giờ cũng có những nỗi khổ tâm kỳ lạ với sự mâu thuẫn không-chịu-nổi là cứ lo lắng và hờn trách nhưng lại càng nhớ thương nồng nàn hơn.
Dù sao, như đã nói, tôi luôn cố gắng tự kềm chế, tự chế diễu những khi biết chỉ là mình tự kiếm cớ gì đó để đi tìm gặp Nghi Dung thêm lần nữa trong ngày. Chắc chắn là đang có những đôi mắt nghiêm nghị theo dõi mối quan hệ đã trở nên quá thân mật, gần gũi giữa tôi và cô bé.
Riêng về ba thầy giáo trẻ thì không rõ vì lý do gì, Tâm đã bỏ cuộc. Còn lại là Thảo và Côn thì chỉ tập trung theo nhỏ Hồng. May mắn cho cả bọn chúng tôi là anh Cương – vừa là đồng nghiệp vừa là phụ huynh! – vẫn phóng khoáng, khi gặp gỡ, chè chén riêng tư vẫn vui vẻ xưng hô “tao”, “tụi bây” với chúng tôi như bình thường. Nhất định là anh Cương đã dễ dàng nhận ra cái trò chộn rộn lộ liễu của bọn tôi đối với hai cô cháu gái, nhưng anh chưa hay không lên tiếng ngăn cấm bọn tôi, có lẽ là do bậc đàn anh từng trải đời này đã rộng lượng thông cảm “tuổi trẻ mà!”?
3.
Thời gian qua thật nhanh, thấm thoát mà khóa tập huấn sắp bế giảng. Chúng tôi vẫn thường đến cả năm bãi tắm của Vũng Tàu, đi thăm cả Long Hải và Cần Giờ. Biển có mặt ở khắp nơi – vị chứng nhân đôn hậu như mẹ hiền. Sóng biển cứ rạt rào đêm ngày như ru tình tôi lớn dậy. Gió biển cứ thổi tóc Nghi Dung bay bay, có lúc vờn nhẹ vào tôi, ve vuốt tình tôi.
Rồi tôi khổ sở, thương nhớ quay quắt khi Nghi Dung chợt biến mất hết một ngày một đêm. Cô bé về Sài Gòn gấp vì chuyện gì? Lúc cô bé trở lại Vũng Tàu thì nhằm vào buổi sáng chúng tôi làm bài thu hoạch cuối khóa. Tôi đang ngồi ở cuối phòng, sắp kết thúc bài thu hoạch thì chợt có một mảnh giấy vo viên rơi trên mặt bàn. Nghi Dung và nhỏ Hồng đang đứng ở hành lang, vừa ném giấy qua cửa sổ mà miệng cười, tay ngoắt. Tôi mừng rơn, vội vã ra khỏi phòng. Nghi Dung nói ngắn gọn là hai cô bé sẽ đi trước và chờ tôi ở bãi Dâu…
Bãi biển vào lúc rất vắng người, tôi rất sung sướng về cái hẹn riêng tư này – nhỏ Hồng vừa ý tứ rời đi, nói là kiếm dừa uống – nhưng cũng làm bộ trách cô bé:
“Hẹn tôi ra đây mần chi vậy? Trưa quá rồi, mà một rưỡi chiều cả trại phải tập dợt gấp rút ở sân cờ cho lễ mãn khóa vì sẽ có quan lớn trên Bộ xuống dự…”
Nghi Dung bạo dạn xỉ ngón tay vào ngực tôi:
“Thì chỉ vì em muốn gặp riêng thầy thôi mà. Biển đang thật vắng, đúng ý của em, mình tha hồ nói chuyện thoải mái, phải hôn thầy? Lễ mãn khóa thì nhằm nhò gì đâu thầy?”
Tôi trợn mắt:
“Nhằm nhò gì đâu hả? Nhà trường cử tôi đi học thì phải học cho đàng hoàng, nghiêm chỉnh chứ, không thì hiệu trưởng chữi, phạt chết. Đúng là em nói giọng… học trò, không biết trời cao đầt dày gì cả!”
Nói thì có vẻ dõng dạc, hùng dũng như vậy nhưng thật ra tôi đang rất yếu đuối, ngớ ngẩn nhìn người mình yêu sau một ngày-đêm xa cách. Và tôi lập tức muốn ngã quị khi Nghi Dung dịu dàng nhìn tôi, nói nhỏ:
“Thì em đã nói là em muốn gặp riêng thầy thôi mà. Về Sài Gòn, em cảm thấy… nhớ nhớ thấy.”
Niềm vui ngút ngàn đẩy nhịp tim tôi nhảy đến mức cuồng loạn. Tôi liều lĩnh nắm bàn tay cô bé:
“Thì em đừng gọi tôi là thầy nữa. Gọi anh là anh đi Dung nhé? Anh cũng nhớ em nhiều lắm, dù chỉ một ngày qua. Anh đã nhớ em từ lâu lắm rồi, em có biết không?”
Nghi Dung không rút tay lại, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thật ngoan hiền rồi hơi cúi mặt, chúm miệng nói nhỏ với cái giọng vừa ngộ nghĩnh vừa dễ thương của con gái Nam bộ:
“Thiệt hôn?”
“Thiệt mà. Anh đang có hơi lo về buổi tập lễ mãn khóa, nhưng kệ! Từ lâu anh đã mơ ước được ở cạnh em thật riêng tư như lúc này. À em về Sài Gòn gấp như vậy, có gì vui không Dung?”
“Dạ vì ba em sắp xuất ngoại, đi làm ăn bên Hồng Kông nên em phải về gặp ba để bàn với ba về ngành em theo trên đại học.”
“Em chọn ngành nào vậy?”
“Cũng Văn khoa như anh, nhưng cũng chưa chắc chắn lắm anh à!”
Bị lôi cuốn vào chuyện của Nghi Dung, tôi chỉ vừa thay đổi được cách xưng hô thôi, trong khi tôi còn có ý muốn cháy bỏng nữa trước vẻ yêu kiều lạ thường của người mình yêu. Cái óc tính toán đáng xấu hỗ của tôi đang bảo người ta đang vui, đang dễ dãi kìa, nói đại đi! Thôi thì… Tôi xiết nhẹ bàn tay Nghi Dung:
“Dung ơi, anh muốn nói…”
Chợt cô bé không còn ánh mặt tươi vui nữa:
“Anh Hòa, xin anh đừng nói. Em biết anh muốn nói gì với em rồi, nhưng xin anh… Không biết sao, em sợ…”
Tôi hoảng hốt, tự cực lực lên án mình cái tội dại dột tính “nói đại” vừa rồi. Tôi nài nỉ:
“Em sợ điều gì mới được? Dù mình gặp nhau chưa lâu nhưng anh không hề lầm lẫn về tình cảm trong lòng mình đâu em. Dung ơi, em không tin anh sao?”
Đôi mắt Nghi Dung đã ngấn lệ, giọng cô bé ray rứt như van nài ngược lại:
“Dạ em tin anh chứ, nhưng xin anh đừng nói ra. Lần trước em đã từ chối anh, không cho biết địa chỉ nhà em cũng là vì em sợ… Sợ ngay từ lúc em bắt đầu cảm thấy mến anh, Hòa ơi! Em sợ chuyện tình cảm của tụi mình không có tương lai đâu anh.”
Nói xong, Nghi Dung nhẹ nhàng rút tay ra khỏi bàn tay đờ đẫn của tôi. Cô bé đứng dậy, bước đi vài bước trên bãi cát rồi dừng lại, khoanh tay, nhìn mông lung ra biển.
Trong những chuyện tình có duyên may, khi người con gái chạy đi chỗ khác là chỉ vì thẹn thùng, không muốn chàng trai nhìn thấy ánh mắt thuận nhận của mình. Còn trong chuyện tình của tôi lúc này, người yêu bước đi là đã mang theo mọi mơ ước, hạnh phúc, cả tuổi thanh xuân của tôi. Tôi đang chìm vào cực cùng của khổ đau, hụt với.
Ngày cuối cùng ở trại, trong lễ mãn khóa, Nghi Dung tránh mặt tôi nên tôi tìm cách dò hỏi nơi nhỏ Hồng. Thì ra, từ lâu rồi, gia đình Nghi Dung xào xáo vì ông bố có vợ nhỏ và bà mẹ hăm sẽ ly dị, còn cô bé thì tắt mất nụ cười hồn nhiên, hóa thành một cô gái trầm lặng, u sầu. Trong chuyến đi chơi vùng biển vừa qua, cô bé tỏ ra nguôi ngoai, vui tươi trở lại chút đỉnh. Nhưng khổ nổi, ngày Nghi Dung về Sài Gòn gấp là ngày bà mẹ chính thức ra tòa nộp đơn xin ly dị, không ai ngăn cản được. Tan nát cõi lòng, lại gặp lúc tôi ngờ nghệch định tỏ tình nên cô bé tội nghiệp đành ngăn tôi lại bằng một lý do đơn giản nhưng mơ hồ, rằng “chuyện tình cảm của tụi mình không có tương lai”, mà không chia xẻ với tôi về tấn thảm kịch gia đình cô bé phải riêng mang.
Từ dạo đó, tôi yêu biển với cõi lòng đầy u uất. Sóng biển ngàn năm cứ vỗ mãi vào những gộp đá trơ lì. Gió biển đêm ngày cứ thổi mãi trên bãi cát nín câm. Với biển, tâm hồn tôi mãi cưu mang những kỷ niệm thật buồn về một chuyện tình không may…

PHẠM NGA

(Tháng sinh nhật 5/2014)

BẠI TƯỚNG CA

vudinhhuy

Ôi cái bức dư đồ tơi tả
Ta lấy gì sính lễ em đây
Ngẫm người xưa thế mà tốt số
Vẫn kề em đến tận phút giây

Chiều Lương Sơn trùng trùng thế trận
Bại tướng nhấp môi nuối dấu hài
Thả khúc tiêu xé toang Thiên Địa
Mang một lời tạ lỗi đến ai.

VŨ ĐÌNH HUY

CÓ CÒN ĐÓ KHÔNG ?

phamkhanhvu

Đã qua rồi những mùa thu mênh mông
Những lá vàng , những hè phố Sài Còn
Những đường một chiều cột đèn xanh đỏ
Những bài thơ trong hồn có còn đó không ?

Khi em đến những lòng đường Boston
Hãy còn thơm mùa thu vàng Sài Gòn
Gửi cho anh chút mùi thương nhớ ấy
Đã bao năm rồi xa anh mênh mông

Sáng nay anh về mặt biển rất xanh
Vẫn Nha Trang sắc màu thu mong manh
Anh đi tìm những bàn chân trên cát
Đã lâu lắm rồi còn nguyên trong anh

Và mới hôm qua một cơn mưa chiều
Có lẽ đã từ LakeWood về theo
Anh nghe thoáng tiếng em cười đâu đó
Một tiếng cười như dĩ vãng trong veo

Ở đâu rồi những mùa thu mênh mông
Thu trong anh không trở lại một lần
Chiều Boston em thở mùa thu ấy
Và bài thơ xưa , có còn đó không ?

PHẠM KHÁNH VŨ

GIỮA TRÁI TIM TÌNH RỖNG

tonnuthudung

Khóc khô hết những giòng nước mắt tích lũy trong 18 năm dài thì tôi gặp ông ta … ma đưa lối… quỷ dẫn đường để tôi đọc tờ báo đó , em nhỏ à ! Quả là ma đưa lối . quỷ dẫn đường thật khi ông ta đến gặp chị Tâm , người đã đăng những giòng nhắn tin trên báo với cái nghề nghiệp bảo đảm rất lương thiện là môi giới các cơ sở thương mại v.v… Tôi còn nhớ cái giọng rắn đanh của ông ta :Trời ơi , sao em lại giao thiệp với bà ấy ? Một mụ trùm trá hình đó , em biết không ???
Dĩ nhiên là tôi không biết . Ba mẹ tôi suốt những năm dài nuôi dưỡng tôi trong một môi trường quá khác biệt để tôi không biết nhận thức ai là người xấu kẻ tốt qua cái vẻ bề ngoài . Tôi cãi : không đâu , bà ấy đã nuôi em cả tháng mà không đòi hỏi gì cả , bà ấy tử tế mà . Ông ta gắt gỏng : Em vừa ngu vừa bướng . Coi bộ ông ta hợp với tôi ở chỗ thẳng tính , muốn nói gì là nói , không e dè kiêng nể ai .
– Tôi sẽ nuôi em suốt 4 năm đại học , ra trường rồi em muốn đi đâu thì đi , theo ai thì theo…
– Tại sao ông nuôi em ???
– Cho vui , chắc vậy… nhưng đừng hỏi , đôi khi tôi tự thấy mình nên có chút trách nhiệm với ai đó !
– Cho vui ??? Em là ách giữa đàng , ông dại dột quàng chi vào cổ ???
– Em nói cái giọng chẳng giống một kẻ chịu ơn chút nào !
-Còn ông nói cái giọng chẳng giống ân nhân chút nào !
– Bởi thế nên em hãy theo tôi, yên tâm đi , nhà tôi sẽ có một chỗ rất ấm áp cho em…
– Trong nhà ông , em sẽ là một thứ gì chứ ???
ông ta cười vui thú :
-Tôi chưa vợ chưa con … nhưng nếu tôi cưới vợ sớm thì chắc con tôi cũng cỡ em bây giờ .Em làm con gái tôi được chứ ?
tôi ngắm nghía ông ta :
– Rất tiếc ông quá trẻ để giống ba em.
– Vậy em ưng làm một thứ gì ? Một con búp bê chưng cho đẹp nhà đẹp cửa , được không ?
Vậy là tôi đi theo ông ta, không dọ hỏi , không hoài nghi , không lo sợ… phải nói là tôi rất thản nhiên . Bao biến cố dồn dập xảy ra làm tôi khụy ngã , rồi dửng dung… cũng một phần vì cái vẻ bất cần nhưng đáng tin nơi ông ta làm tôi yên tâm , hay tại tôi đã chán khúc sông nhỏ quen thuộc chỉ muốn long rong trôi ra biển lớn nên hân hoan đón nhận bất cứ chiếc thuyền nào đến kịp. Công nhận ông ta là một chiếc thuyền khá tốt chở tôi phiêu lưu mà không sợ gió to sóng cả. Bên ông ta , tôi có cảm giác như một cọng cỏ lau được chở che bởi một thân đại thụ , rất ấm áp yên lòng … Ông ta không ngớt trấn an và khuyến dụ ( điều này thật thừa ):
– Em sẽ sống vui vẻ , thoải mái trong nhà tôi . Em có quyền đi lên đi xuống , đi ngang đi dọc , đi tới đi lui . ra vườn , xuống bếp mà không ai dám cản ngăn .
Tôi bật cười :
– Nhưng em biết làm gì để trả ơn cho ông đây ?
Ông ta nhìn tôi :
-Trời ơi , ( tôi thích cái tiếng trời ơi mà ông ta thường thốt ra đầu tiên của câu nói ). Em cứ thắc mắc chuyện gì đâu không…Này nhé , nếu chọn người nấu bếp , tôi sẽ chẳng thèm thuê em , ngó bộ em nấu không chín nồi cơm. Chọn người canh cửa giữ nhà thì em lọt sổ ngay vòng đầu vì cái thân quá mỏng ! Vậy thì em cứ yên tâm ở đó , vậy thôi.
– Còn ông ?
Ông ta xua tay :
– Em đừng hỏi gì về tôi , Soeur Madelaine nắm thân thế sự nghiệp tôi trong bàn tay bà ấy , Tôi đã báo với bà là em về ở nhà tôi !
– Nhưng em vẫn chưa hề biết gì về ông !
– Trời ơi , em đừng hỏi gì về tôi nữa , có được không ? Dư luận báo chí nói về tôi nhiều quá đến độ tôi chán mứa khi phải nói về mình …

Giao tôi cho bà vú , ông nói đơn giản : Nè vú , Tôi đem về cho vú cô nhỏ này . Bà vú nhìn tôi với nụ cười rộng lượng . Bà không lộ vẻ gì thắc mắc về tôi , điều đó làm tôi yên lòng và ít nhất nó cũng nói lên một điều rằng trường hợp tôi cũng thường thôi , chẳng có chi đặc biệt đáng cho bà lưu tâm dến…Cũng không sao , tôi đã chẳng từng ao ước cuộn thân mình như con cuốn chiếu , ngủ yên dưới một thân gỗ mục nào đó đừng bao giờ còn thức dậy đó sao !!!. Ông ta thì không muốn thế , chắc ông tưởng ai cũng có một quá khứ đẹp cần nhắc nhở :
-Em cứ sống như từng sống , tự do , bình thản và vui vẻ .
Tự do , Chúa ơi , tự do của tôi ngày xưa bây giờ nghĩ lại còn lạnh người . Tự do trong bốn bức tường trắng của một tu viện nữ mà tôi được gởi vào từ ngày còn nhỏ xíu , tự do và vui vẻ với các vị nữ tu khắc nghiệt khô khan lúc nào cũng nhìn thấy nơi người khác một cặp sừng quỷ dữ cần phải dạy dỗ , uốn nắn và trừng trị … Tôi không nói với ông ta về điều đó , cứ để ông ta hiểu và nghĩ về tôi bằng những câu hỏi ngắn như lấy khẩu cung
– Cha mẹ em đâu ?
– Chết rồi.
-Em cũng phải có quê quán chứ ?
-Có , Huế .
-Em từ Huế vào đây một mình ?
– Phải
– Em mà dám ?
– Sao lại không ?
– Soeur Madelaine là giám hộ của em phải không ? Sao bà lại để cho em đi ?
-Em đủ 18 tuổi rồi.
– thôi được , thôi được , tôi có nói gì đâu !
Vậy là ông ta đi sau khi nhắn nhủ :Tôi sẽ về kịp để lo cho em vào đại học, em cứ chọn một phân khoa thích hợp nào đó và học đi . Biền biệt cả tháng , thấy tôi ngong ngóng chờ tin. Bà vú nói :Con coi nộp đơn chớ trễ , ổng nhiều việc lắm nên nhiều khi quên … Nhưng làm sao tôi nộp đơn được , 18 tuổi , tôi còn thiếu tờ giấy cho phép của phụ huynh hoặc người giám hộ để thi vào bất cứ phân khoa nào. Hôm đi xin đơn về , nhìn mẩu giấy cho phép của phụ huynh, tôi buồn rơi nước mắt…Ông ta vẫn chưa về , bà vú cũng sốt ruột dùm tôi : Con coi kêu điện thoại lien lạc mấy chỗ quen hỏi thử, con biết số không ? Dạ biết . Nhưng tôi không gọi , mình đâu là cái gì đáng cho ông ta bận tâm. Một con nhỏ mồ côi tự nhiên được ưu đãi như cô công chúa thế này là quá lắm rồi còn đòi gì hơn nữa ???
Rồi một hôm không chờ không đợi , ông ta lừng lững hiện về, tôi chưa kịp nói gì thì bà vú đã trách móc dùm tôi :
-Trời , con nhỏ khóc hết nước mắt , trễ hạn nộp đơn hết trơn rồi , ông đi đâu mà đi mất biệt !
Ông ta vỗ vai tôi , an ủi :
-Xin lỗi , nhưng tôi chắc sẽ kịp . Em không bị trễ năm nào đâu , tin tôi đi !
Tại sao ông cứ nói hoài 3 chữ tin tôi đi … ông đã làm ai mất niềm tin đến vậy ??? Tôi bình thản :
-Ông đừng bận tâm lắm , học hay học cũng vậy thôi … Em quá đầy đủ sung sướng trong ngôi nhà này rồi …
Nói rất thật với lòng mình mà ông ta cứ nghĩ rằng tôi nói lẫy
– Em đã dư nước mắt mà còn dư lời cay đắng nữa !
– Em không dám , ông đã nuôi em…còn đòi gì hơn !
-Thôi mà , thôi mà …
Đó cũng là một câu duy nhất ông ta dùng để dỗ dành tôi, mà tôi cũng rất dễ quên để cười tươi rói khi ông ta báo tin đã lo xong tất cả…Ông ta vuốt má tôi :
-Em trẻ con hơn tôi nghĩ !
Không hẵn là một câu trách móc hay khen tặng, nó lửng lơ giữa hai thứ đó , mà hình như thiên về phần khen tặng hơn một chút .
– Vậy sao ? Em tưởng em đã già ghê gớm khi trãi qua những năm dài như vậy !
– Em rất ngu ngốc , kể cả việc ở với bà Tâm , kể cả việc theo tôi về đây .
Tôi nhìn ông đầy ngạc nhiên :
– Theo ông về đây là ngu ngốc sao ?
– Phải , em ngu ngốc và dễ tin người quá . Họ sẽ hại em dễ dàng .
– Nhưng ông có hại gì em đâu ? Ông giúp em kia mà !
– Ừ nhỉ , tôi có hại em đâu , sao người ta cứ đồn đãi …
Tôi chụp tay ông ta , rối rít :
– Đồn đãi ??? Người ta đã nói gì ???
Ông ta nhìn tôi , lắc đầu :
-Em chẳng nên biết làm gì , em nhỏ !
Tôi phật ý , càu nhàu :
– Em đã 18 tuổi rồi!
– Vậy sao ? Ừ nhỉ , vì em đã 18 tuổi nên người ta mới có cớ để nói ! Phải chi em 8 tuổi …
Tôi mơ hồ hiểu những lời nói của ông ta bằng một thứ trực giác muộn .
-Tại sao người ta lại đi nói về những điều mà họ không hiểu nỗi ???
– Em đừng nghĩ đến nữa , một mình tôi đủ rồi .
Một mình tôi đủ rồi … Những câu nói của ông khi nào cũng đầy độ lượng và che chở, nhưng tôi không thể nào bình thản khi hàng ngày đọc một phóng sự rẻ tiền trên tờ báo X. ÔNG GIÁM ĐỐC PHÁ SẢN VÀ CÔ BÉ LỌ LEM…
Lần đầu tiên tôi biết rõ về thân thế sự nghiệp của ân nhân mình qua một Scandale trên trang báo: Trời ơi ,tờ báo đó luôn luôn kiếm chuyện câu độc giả , em có thấy họ viết về tôi lãng mạn như một nhân vật trong tiểu thuyết ??? Nản chưa ???
Đọc , tôi không tin tưởng lắm vì anh chàng phóng viên đó đã viết về tôi sai bét , vì một lẽ giản dị là anh chàng chưa hề biết tôi là ai . Ông ta đã nhiều lần dặn dò bà vú : Mấy thằng phóng viên tới nhà , vú tống cổ ra đường hết nhé , tuyệt đối không cho gặp Hoàng Ngâu.
ÔNG TA ÂM MƯU GÌ KHI NUÔI MỘT CÔ BÉ VÔ VỤ LỢI ???
TRẦN THỊ HOÀNG NGÂU LÀ AI ???
Không chịu nỗi , tôi muốn biết trước khi cả nước biết, Anh chàng phóng viên này coi bộ thông minh , biết giật Title chạm mạnh thị hiếu độc giả .
– Ông Việt. Tôi là CÔ BÉ LỌ LEM CỦA ÔNG GIÁM ĐỐC PHĂ SẢN.
Câu nhập đề trực tiếp của tôi làm miệng anh chàng há hốc … Như một cú direct trúng chấn thủy…Tôi chúa ghét những cái miệng há hốc một cách ngu muội như thế . Lấy lại bình tĩnh rất nhanh ( tôi thừa nhận hắn khá bản lĩnh ) , mừng như bắt được vàng… hắn xoa hai tay vào nhau rối rít :
– Hân hạnh , hân hạnh … Cô sẽ làm sáng tỏ vụ này… Mời cô ngồi … và cứ nói những gì cô muốn …
– Điều tôi muốn là ông hãy ngưng ngay loạt bài ấy. Thà ông viết một cuốn tiểu thuyết không chừng ăn khách hơn !!!
Tôi giận nghẹn cổ, không nói tiếp được gì …Cả tuần để tránh tiếng, ông ta không về nhà…Nghe bà vú nói ông đi Nha Trang cho thoải mái tinh thần, Anh chàng phóng viên có vẻ bối rối , nhưng bỏ loạt bài chắc chắn anh ta không bỏ, tôi cũng chẳng cần , tôi chỉ nói cho hả giận … Này em . khi mình đã ở đường cùng rồi thì mọi người đều trở mặt, thằng phóng viên này tôi đã cưu mang bao nhiêu năm nên nó biết về tôi hơi nhiều , nhưng nó có máu nhà văn hơn.
CÔ BÉ HOÀNG NGÂU ĐẾN TÒA SOẠN YÊU CẦU NGƯNG LOẠT BÀI , VÌ CHỊU ƠN HAY VÌ ÁP LỰC.
Nếu được nói , tôi sẽ nói không vì gì hết , tôi làm thế chỉ để ông ta trở về và chỉ để ông ta thấy tôi đâu có dại dột để ông bị hàm oan …
Lần này thì ông ta trở về thật , nhưng không phải một mình mà với cô ca sĩ quen tên , quen mặt . Cũng với bà vú , ông dặn dò :
– Cô Lena Thảo ,vú còn nhớ không ? Cô ấy sẽ ở đây với mình
Quay sang tôi :
– Còn em nữa , tôi đã dặn em làm ơn đừng gây rối nữa có được không ?? Taị sao em cứ làm rắc rối thêm chi vây ? Tại sao em không lo học đi chớ ?
– Rắc rối , vâng , em đã gây cho ông quá nhiều rắc rối kể từ khi em về đây ở !
– Đừng có nói bậy nghe không !
– Em sẽ không làm phiền ông nữa đâu , em sẽ đi cho khuất mắt .
-Đi đâu , tôi không muốn em lại đến với bà Tâm .
Tôi nuốt trôi những giọt nước mắt đắng xuống tận trái tim :
– Cảm ơn ông đã nhắc tới quá khứ , cảm ơn ông đã tử tế với em …
Ông ta nhăn mặt :
– Sao em cứ giở cái giọng đó hoài !!!
Và lắc mạnh vai tôi :
– Không đi đâu hết nghe chưa . Nếu cần thì tôi trói em trong góc bếp , để bà vú canh chừng cho dễ … Nhưng có Lena Thảo về đây , họ sẽ quên em ngay , Lena sẽ hứng hết và cô ấy thừa bản lĩnh .
Một lần nữa ông ta lại quá chu đáo với tôi, nhưng tôi không cần nữa . Lena Thảo là gì của ông ta , và tôi , tôi là gì của ông ta ??? Lena Thảo , thôi , cứ để cô ấy bình yên trong ngôi nhà này …

– Hoàng Ngâu , lúc nào mẹ cũng có một chỗ êm ấm cho con.
Cúi xuống úp mặt vào lòng bàn tay mình , tôi khóc ngất :
– Cảm ơn mẹ
– Chúa sẽ sắp xếp mọi việc cho chúng ta.
– Cảm ơn mẹ
Mẩu đối thoại với Mẹ Nhất trong buổi chiều ngột ngạt tôi trở về tu viện vẫn vang hoài trong trí . Nhưng mãnh liệt hơn , dữ dội hơn vẫn là những câu nói của ông ta sáng hôm sau , tôi không nghĩ ông ta tìm ra tôi nhanh đến vậy
– Đi xe đò 2 ngày chắc mệt dữ , phải không ?
Tôi đâu định khóc nhưng nước mắt cứ tràn ra , nức nở .
-Tôi đã mua vé máy bay để chúng ta trở về , em sẽ không mệt nữa đâu , độ 2 giờ bay thôi.
– Em không đi đâu hết , em ở đây mãi mãi …
– Ở đây ? Tu viện mà đòi ở. Có phải là nhà của em đâu !
– Trong đó cũng đâu phải nhà em.
Ông ta thản nhiên xác định :
– Từ nay trong đó sẽ là nhà em . Bởi vì tôi ra đây với một mục đích : cầu hôn em .
Tay tôi lạnh ngắt trong tay ông ta :
– Ông hãy cầu hồn em tốt hơn !
– Phải , tôi cũng cầu hồn em nữa; Em cứ ngơ ngơ ngác ngác cả ngày thế này .
Tôi nói trong nỗi giận hờn :
– Còn Lena Thảo
– Cô ấy đã tát tôi một cái và xách valise đi thẳng .
– Tại sao ???
– Cô ấy nói cô ấy không phải là một vật thế thân !
Tôi mở tròn hai con mắt :
– Ông đứng yên để cô ấy tát ?
-Dĩ nhiên , có đau đớn gì hơn một vết mèo cào . Nhưng mà trời ơi …Em vào thưa Mẹ Nhất rồi đi thôi.
Cúi xuống trên tóc tôi, ông thầm thì :
– Xưa tôi nghĩ rằng tôi nuôi em không âm mưu vụ lợi gì cả nhưng bây giờ tôi biết mình lầm. Thằng phóng viên coi vậy mà thông minh …tôi cũng mang trong lòng một âm mưu đấy chứ , em nhỏ !

TÔN NỮ THU DUNG

Khi báo SÓNG THẦN đăng truyện ngắn này 2 kỳ ( 1975) , NHATRANG cháy báo ( cái này tác giả nói thêm cho oai ) và nhiều người tự nhận là ÔNG GIÁM ĐỐC PHÁ SẢN. Thật ra , cả 2 nhân vật chính đều là nhân vật ảo trong trí tưởng tượng vô cùng phong phú của con nhóc 18 tuổi là tôi ngày đó
Cô TRÙNG DƯƠNG nói : “Viết quá già hơn tuổi” và đùa :” Có ai viết hộ bé không đây ?” Tôi rất giận , thề :”Không bao giờ viết cho báo SÓNG THẦN nữa”. Cũng MAY tôi đã giữ được lời thề trọn vẹn …Vì chỉ mấy tháng sau ( 4/75)tất cả đều TAN HÀNG CỐ GẮNG !!!
Cô TRÙNG DƯƠNG chưa kịp trả nhuận bút !